Bản Vạn Nhân Mê Này Là Bản Lậu

Chương 46.




Lưng bị ép vào phiến đá cứng lạnh khiến da thịt đau rát, Khương Tuế khó chịu nói:
“Anh nhất định phải chọc tôi bực mình sao?”

Thẩm Diệu Từ ngậm vành tai y, giọng nói khàn đi:
“Tuế Tuế….em đối với hắn luôn đặc biệt như vậy. Tôi… tôi thấy sợ.”

Khương Tuế hoàn toàn không hiểu nổi người đàn ông này vì sao cứ lo được lo mất như thế. Y chỉ cảm thấy bị xúc phạm, dứt khoát gạt tay Thẩm Diệu Từ ra, ngồi phịch xuống mép bể. Chân đặt lên vai đối phương, y cúi đầu nhìn xuống:
“Đặc biệt? Thiệu Phồn đối với anh mới là đặc biệt thì có. Năm đó cả thành D ầm ĩ chuyện Thiệu Phồn từ chối hôn ước với tôi, nói là vì thích anh suốt bao nhiêu năm trời…”

Ngón tay y lướt qua sườn mặt đẹp đẽ của Thẩm Diệu Từ, khóe môi cong lên một nụ cười:
“Anh chẳng phải là ánh trăng sáng, nốt chu sa trong lòng Thiệu Phồn sao? Thế mà bây giờ lại lôi chuyện của hắn ra để khích tôi.”

Thẩm Diệu Từ vươn tay bắt lấy cổ tay mảnh mai của y, rồi lại áp sát thêm chút nữa. Đầu mũi lướt qua bắp chân trắng ngần của Khương Tuế, hắn cúi xuống hôn lên mu bàn chân mảnh dẻ, nơi ẩn hiện những đường gân xanh nhàn nhạt:
“Tôi với hắn ta chẳng có can hệ gì.”

“Vậy thì đừng lôi hắn ra để thử tôi nữa.”
Khương Tuế quét một cú đá thẳng vào mặt hắn, tiện tay cầm lấy lọ thuốc, trở mặt, xoay người muốn bước ra khỏi bể. Nhưng Thẩm Diệu Từ lại túm lấy mắt cá chân y từ phía sau. Một tiếng “bùm” vang lên, và Khương Tuế bị kéo ngã dúi vào làn nước ấm áp.

Y còn chưa kịp mắng thì Thẩm Diệu Từ đã áp tới, hôn y dữ dội dưới nước.

Thẩm Diệu Từ ôm Khương Tuế lên khỏi mặt nước, một tay giữ chặt eo y, vội vã chạm hôn khắp nơi, giọng khàn tới mức gần như không thể nghe rõ:
“Tuế Tuế… Tuế Tuế… Tuế Tuế…”

Khương Tuế bật ra một tiếng hừ khẽ, cố đẩy hắn ra:
“Anh điên rồi sao? Thường Trí với Trình Tiểu Ương còn đứng ngoài kia…”

“Không cần để ý bọn họ.”
Thẩm Diệu Từ hôn dọc theo chiếc cổ thon dài, trắng như tuyết, giọng như mê loạn:
“Nếu Thường Trí thấy… thì giết là được.”

Khương Tuế hơi nhíu mày, nhưng cũng chẳng nói gì thêm.

Ngày còn ở thành D, tính khí Thẩm Diệu Từ đã quái đản như thế. Rõ ràng là người thừa kế duy nhất của nhà họ Thẩm, vậy mà cả ngày chẳng lo làm ăn, hết đua xe lại đánh nhau. Gương mặt thì thanh tú, xinh đẹp, nhưng cởi áo ra thì đầy cơ bắp rắn chắc. Khương Tuế luôn cảm thấy hắn giống một con chó săn được huấn luyện, mỗi ngày đều dư thừa sức lực. Đã lên giường với hắn thì phiền không chịu nổi, không cho chút ngon ngọt thì tuyệt đối không chịu buông tha.

Khi chiếc răng kia cắn đúng nốt ruồi đỏ trên xương quai xanh, Khương Tuế khẽ rên một tiếng, bóp chặt cổ Thẩm Diệu Từ, lạnh lùng cảnh cáo:
“Tôi nói bao nhiêu lần rồi, đừng để lại dấu trên người tôi.”

Thẩm Diệu Từ chẳng buồn đáp, chỉ càng hôn y say đắm. Chỉ chốc lát, đầu Khương Tuế đã quay cuồng. Khi bị đặt nằm lên bệ đá, y vẫn còn ngơ ngẩn, chưa lấy lại tinh thần.

Thẩm Diệu Từ vùi mặt vào cổ y, trong thoáng chốc lại nhớ về lần đầu tiên nhìn thấy Khương Tuế.

Khi đó Khương Tuế mới mười sáu, đứng trong vườn hoa nhà Thiệu Phồn. Ánh mặt trời như thiên vị thiếu niên ấy, phủ lên y một quầng sáng vàng nhạt. Đôi hàng mi dài cũng được nhuộm ánh vàng. Giữa muôn hoa đua nở rực rỡ tranh nhau khoe sắc trong vườn hoa, sắc đẹp của tất cả đều không thể sánh với y.

Cha của Thẩm Diệu Từ là tín đồ Cơ Đốc sùng đạo, năm nào cũng mang theo Kinh Thánh, nói rằng mỗi khi tức giận chỉ cần nhìn vào đó là lòng sẽ bình lại, đặc biệt là khi bị chính con trai chọc điên, có thể tránh được “bạo lực gia đình”.

Thẩm Diệu Từ chẳng mấy tin vào lý luận của ông ta. Nhưng hôm đó, khi nhìn qua khung cửa sổ tròn khổng lồ, khoảnh khắc thiếu niên dưới nắng ngoái lại nhìn hắn, chỉ khẽ liếc một cái… hắn thật sự tưởng rằng mình đã nhìn thấy thiên sứ trong truyền thuyết.

Sau đó hắn hỏi Thiệu Phồn. Thiệu Phồn nói đó là học sinh của hắn, thiếu gia nhà họ Khương.

… Tất nhiên, Khương Tuế chẳng phải thiên sứ gì. Trái lại, y còn tà ác hơn cả Satan.

Nhưng Thẩm Diệu Từ vẫn cam lòng vì y mà xuống địa ngục.

“Tuế Tuế.”
Thẩm Diệu Từ khẽ vuốt mắt cá chân mềm mại của y.
“Giống lúc nãy… dẫm lên tôi nữa được không?”

Khương Tuế cảm thấy hắn lại lên cơn, chẳng buồn để ý tới hắn. Thẩm Diệu Từ ôm eo y, thì thầm:
“Tôi sẽ không động vào em. Tôi chỉ giúp em thôi… được không?”

Khương Tuế cụp hàng mi dài:
“Thật không?”

“Thật.”
Thẩm Diệu Từ nói:
“Tôi chưa bao giờ lừa em.”

Hơi nước nóng hầm hập khiến Khương Tuế choáng váng, y chậm chạp nói:
“Vậy… nhanh lên. Trở về muộn quá, Cố Yên sẽ nghi.”

Thẩm Diệu Từ hưng phấn hôn vào mặt trong cổ tay y.
“Đại tiểu thư của tôi tắm bao lâu cũng bình thường. Hắn sẽ không nghi.”

Khương Tuế cảm thấy câu này chẳng phải lời hay ho gì, nhưng đầu óc đã rối bời, quên phản bác. Rất nhanh, y bị Thẩm Diệu Từ kéo vào cơn biển dục không lối thoát.

.......

Trình Tiểu Ương dựa lưng vào tường, cúi đầu nhìn thời gian.

Đã hơn một giờ trôi qua.

Thường Trí nằm sõng soài dưới chân hắn, vẫn hôn mê bất tỉnh. Chán đến phát ngấy, Trình Tiểu Ương đưa chân đá hắn hai cái:
“Vợ mày bị người ta ngủ luôn rồi mà còn chẳng hay biết gì.”

Lời vừa dứt, cửa gỗ phát ra tiếng “kẽo kẹt”. Trình Tiểu Ương lập tức đứng thẳng, gọi:
“Anh Thẩm.”

Thẩm Diệu Từ bế Khương Tuế mềm nhũn như không xương từ bên trong bước ra. Hắn đã tắm rửa cho Khương Tuế cẩn thận, còn bôi cả sữa dưỡng thể mùi cam ngọt và thay bộ đồ sạch sẽ. Trình Tiểu Ương ngẩng lên nhìn, liền thấy Khương Tuế như được ôm trọn trong ngực Thẩm Diệu Từ, da thịt trắng hơn cả cổ áo sơ mi, trên người còn vương vài dấu hồng nhạt.

Những chỗ quần áo che lại… ắt hẳn là còn nhiều hơn.

“Đi được chưa?” Thẩm Diệu Từ hỏi bằng giọng dịu dàng.

Khương Tuế bực bội:
“Đương nhiên là đi được.”

Nhưng Thẩm Diệu Từ vẫn không thả y xuống:
“Tôi ôm em ra ngoài.”

Có người chịu ôm thì không phải tự đi nên Khương Tuế cũng chẳng dại gì từ chối. Y liếc nhìn Thường Trí đang nằm dưới đất:
“Sao ra nông nỗi này?”

“À, dị năng của tôi đó.” Trình Tiểu Ương cười ha hả. “Chỉ là thôi miên thôi. Gỡ lệnh ra là tỉnh ngay.”

Khương Tuế chỉ thuận miệng hỏi, chẳng mấy quan tâm. Y vỗ vào mặt Thẩm Diệu Từ:
“Đi đi. Tôi buồn ngủ quá rồi, muốn về ngủ.”

Trước khi bị nhiễm, Khương Tuế vốn đã lười, nhưng cũng không đến mức như bây giờ, giống mèo, ngày 24 tiếng thì ngủ hết 18 tiếng. Gần đây càng ngủ nhiều hơn, đủ thấy thuốc đang từ từ mất hiệu lực.

Ánh mắt Thẩm Diệu Từ lạnh đi đôi chút. Hắn ôm Khương Tuế ra ngoài. Khu vực này đã được họ dọn sạch từ lâu, đừng nói xác sống, ngay cả côn trùng cũng chẳng dám bén mảng. Khi bước khỏi nhà tắm, ánh trăng lạnh lẽo trải xuống con phố hoang vắng.

Thẩm Diệu Từ thả Khương Tuế xuống, hôn lên khóe môi y:
“Tuế Tuế, tôi chỉ đưa em đến đây thôi. Đi thêm nữa là Cố Yên sẽ nghi.”

“Ừm.” Khương Tuế gật đầu.

Thẩm Diệu Từ cúi đầu, khẽ vuốt lấy ngón tay y:
“Chia tay lần này… có lẽ lại phải rất lâu mới gặp.”

Khương Tuế lại nghĩ đến chuyện gì, cười rộ lên:
“Chưa chắc đâu.”

Y không giải thích, chỉ khẽ ấn cổ Thẩm Diệu Từ để ra hiệu. Đối phương ngoan ngoãn cúi đầu xuống, y hệt một con chó lớn ôn hòa, dù bên ngoài hung dữ thế nào, trước mặt chủ nhân cũng chỉ biết vẫy đuôi điên cuồng.

Vóc dáng Thẩm Diệu Từ quá cao, dù cúi xuống vẫn cao hơn Khương Tuế. Khương Tuế phải kiễng chân, nâng mặt hắn lên, rồi đặt lên môi hắn một nụ hôn. Y ngậm lấy môi dưới Thẩm Diệu Từ, khẽ cạy răng đối phương, đưa thứ gì đó vào.

Chẳng mấy chốc, Thẩm Diệu Từ liền nếm được vị chua ngọt, là kẹo.

Hắn muốn đuổi theo đầu lưỡi Khương Tuế, nhưng Khương Tuế đã buông ra. Ngón tay y lướt từ cằm vuông của Thẩm Diệu Từ xuống hầu kết, vòng nhẹ một vòng nơi yết hầu đang chuyển động, rồi nói:
“Dù sao căn cứ đã chú ý tới anh rồi. Vậy hành động nhanh lên một chút đi? Anh biết mà, thời gian của chúng ta không còn nhiều.”

Thẩm Diệu Từ phải cố hết sức mới kiềm lại được h*m m**n kéo y vào lòng rồi mang về ổ:
“Được. Em cứ yên tâm.”

“Em muốn gì, tôi đều sẽ lấy về cho em.”

Khương Tuế nhếch môi cười, vuốt mặt hắn:
“Tôi thích nhất lúc anh nghe lời.”

Nói rồi y đẩy nhẹ hắn ra:
“Anh có thể đi rồi.”

Thẩm Diệu Từ ngậm viên kẹo trong miệng, ngoan ngoãn biến mất vào bóng tối.

Không gian xung quanh vẫn yên tĩnh, chỉ còn tiếng gió rít. Tựa như từ đầu đến cuối chỉ có ba người bọn họ ghé qua nơi này.

Trình Tiểu Ương búng tay, nghiêng đầu nói sát tai Thường Trí:
“Thường Trí, tỉnh rồi.”

Người đàn ông run lên, từ cơn mơ hồ tỉnh dậy. Theo bản năng, hắn lập tức tìm bóng dáng Khương Tuế. Nhìn thấy y vẫn đứng đó dưới ánh trăng, đang ngáp một cái thật dài, hắn mới yên tâm.
Hắn bật dậy hỏi:
“Tôi… vừa rồi bị gì vậy?”

“Ở phòng nồi hơi gặp mấy con xác sống, đánh nhau thì anh bị đập trúng.” Trình Tiểu Ương chỉ vào vết thương trên trán hắn. “Đấy, chỗ này. Nhưng đừng lo, ổn cả rồi. Khương Tuế đã tắm sạch sẽ. Chúng ta về thôi.”

Quả thật Khương Tuế vừa tắm, sạch sẽ thơm tho. Thường Trí vừa lại gần đã ngửi thấy mùi hương ngọt dịu quen thuộc. Hắn nhỏ giọng nói:
“Xin lỗi Tuế Tuế… tôi quá vô dụng…”

Khương Tuế nghe hắn xin lỗi đến mức tai sắp mọc kén. Ba người dọc theo ánh trắng cùng quay về. Trên đường lại gặp vài con xác sống, tất cả đều do Thường Trí xử lý. Khương Tuế khoanh tay đi bên cạnh, lạnh nhạt nhìn. Trình Tiểu Ương thì lại tỏ vẻ yếu đuối, chẳng dám giết sinh vật nào, rúc sát bên Khương Tuế, cười hỏi:
“Hắn đối với cậu tốt như vậy, cậu không cảm động chút nào sao?”

Khương Tuế thản nhiên:
“Đổi ai vào cũng sẽ đối tốt với tôi thôi. Tôi chọn hắn, là may mắn của hắn. Người phải cảm động chẳng lẽ không phải hắn sao?”

Trình Tiểu Ương bị lối suy nghĩ vô lý nhưng đầy tự nhiên đó làm cho chết lặng, hồi lâu chẳng nói được câu nào.

Hắn từng thấy nhiều người nhờ ưu thế bề ngoài mà được đối đãi đặc biệt, chính hắn cũng vậy, dựa vào vẻ ngoài mà nhận được không ít thứ. Nhưng kiểu người như Khương Tuế, cảm thấy việc mọi người đối xử tốt với mình là lẽ đương nhiên, nói năng đường hoàng như thể chân lý thì đúng là lần đầu tiên hắn gặp.

Thường Trí xử lý xong đám xác sống, dù đã hết sức cẩn thận, trên người hắn vẫn dính chút mùi hôi tanh đặc trưng. Biết Khương Tuế ghét mùi ấy, trên đường về hắn tự giác giữ khoảng cách ba bốn mét.

Lạc Tư Hằng sớm đã đứng dưới lầu đợi đến sắp ngủ gật, thấy bọn họ xuất hiện mới vươn cổ ra hỏi:
“Sao đi lâu vậy?”

Trong mắt hắn, chuyện tắm rửa nhiều nhất tốn mười phút, vậy mà họ đi gần hai tiếng, hắn còn tưởng gặp phiền phức gì.

Trình Tiểu Ương cười:
“Đun nước ấm hơi tốn thời gian thôi, không đụng đám xác sống nào hết, đừng lo.”

Trong lúc bọn họ nói chuyện, Khương Tuế đã lướt ngang qua, bắt đầu leo lên cầu thang. Lạc Tư Hằng nghe thấy từ người y toát ra thứ hương thơm mềm nhẹ. Phân biệt được điều gì đáng lưu tâm đúng là có lợi, ai cũng thúi hoắc, chỉ riêng đại tiểu thư đi đến đâu cũng mang theo một làn hương dịu nhạt.

Lên lầu, Cố Yên đang cùng Ninh Vấn Du vẽ đường đi. Nghe tiếng động, hắn không hề quay đầu, chỉ nói:
“Thành W dân cư đông, khả năng còn người sống sót không lớn, nhưng vật tư dự trữ hẳn là phong phú. Có hai trụ sở công ty dược ở đó, thu hoạch thuốc men chắc sẽ không tệ.”

Ninh Vấn Du gật đầu:
“Người ta đi có hai tiếng, anh nhìn ra cửa sổ đến bốn năm lần. Giờ bọn họ về rồi, sao lại không nói câu nào?”

“……” Cố Yên đáp:
“Tôi phải nói gì? Chê đại tiểu thư tắm quá kỹ à? Dù y có ngâm bồn thả cánh hoa tôi cũng chẳng ngạc nhiên.”

Ninh Vấn Du bật cười, rồi hạ giọng:
“Cái người sống sót tên Tiêu Ẩn kia, hình như có ý kiến lớn với Khương Tuế. Trình Tiểu Ương nói với tôi rồi, hồi đi học từng bị bạn đẹp trai bắt nạt, thành bóng ma tâm lý… Vậy không phải hắn nên sợ Khương Tuế sao? Sao lại đối đầu dữ vậy?”

Cố Yên nhàn nhạt đáp:
“Vì vị trí đã đổi.”

“Hử?”

Khóe môi Cố Yên nhếch lên, giọng điệu mang ý mỉa mai:
“Trước kia, hắn là kẻ yếu, đương nhiên sợ hãi. Nhưng giờ hắn biến dị, có dị năng, liền tưởng mình đứng trên người thường. Nỗi sợ trước đây đổi thành vẻ kiêu căng, đắc ý. Bản chất mà nói, hắn chẳng khác gì những kẻ từng bắt nạt hắn.”

“Tiến hóa xong liền cảm thấy mình thành đẳng cấp cao, loại ngốc đó trong căn cứ đâu chẳng có?” Nhắc đến đây hắn cau mày:
“Lần này chúng ta rời căn cứ, còn có người có dị năng dựa vào năng lực mới tiến hóa để cưỡng ép phụ nữ bình thường… Tôi nói rồi, mấy tên lấy nửa th*n d*** để suy nghĩ đó nên chém hết quăng cho chó, giữ lại chỉ tổ loạn.”

Ninh Vấn Du hiểu tính hắn nóng nảy, nhẹ giọng khuyên:
“Lãnh đạo làm vậy, khẳng định có suy tính của lãnh đạo. Tuy rằng người có dị năng gây chuyện phiền thật, nhưng muốn thu thập vật tư, bảo vệ căn cứ… vẫn cần họ.”

Cố Yên chỉ cười nhạt.

Trong lúc đó, hắn vô tình bắt gặp động tác của Khương Tuế ở trong góc, từ túi áo khoác rút ra cái gì đó, nhìn kỹ, thì ra là mấy thanh chocolate sữa trộn hạt.

Đó là đồ tốt, trong căn cứ mỗi cái có thể bán đến cả trăm điểm cống hiến.

Vậy mà Khương Tuế tiện tay ném một cái cho Bạch Đào. Bạch Đào không dám nhận, thấy Khương Tuế định quăng luôn vào lửa, cô luống cuống chụp lấy, ôm chặt cười đến híp cả mắt.

Cố Yên: “…”

Đại tiểu thư đã thay sơ mi trắng và quần đen, tóc đen mềm xõa trước trán, mặt mày tinh xảo hơi cụp xuống. Có lẽ vì mới tắm xong, đuôi mắt và gò má còn vương sắc hồng, lúc không nói chuyện trông lại vô cùng ngoan.

Cố Yên chẳng hiểu vì sao lại nhớ tới cảnh ban ngày, lúc Khương Tuế hé miệng cho hắn nhìn viên kẹo trong miệng. Rõ ràng chỉ nhìn thoáng qua, vậy mà hình ảnh ấy cứ mãi không xua được, càng nghĩ càng bốc hỏa. Lại liên hệ đến câu hắn vừa buông ra: “Loại ngốc chỉ biết dùng h* th*n suy nghĩ nên chém sạch quăng cho chó”, đúng là tự châm vào mặt mình.

“……” Bất chợt Cố Yên đứng phắt dậy:
“Tôi ra ngoài làm điếu thuốc.”

Ninh Vấn Du:
“Anh bao giờ bắt đầu kỹ tính vậy, hút trong phòng không được à?”

Cố Yên ngậm điếu thuốc, vừa gõ hộp vừa nói:
“Để đại tiểu thư ngửi thấy mùi thuốc rồi nháo, cậu dỗ chắc?”

……

Khương Tuế ngủ một giấc rất dài, mơ rất nhiều giấc mộng kỳ lạ.

Trong mơ, y quay về năm bốn tuổi, năm mẹ y dẫn y tái giá vào Khương gia. Y ngẩng đầu nhìn thấy biệt thự Khương gia rộng lớn, vườn hoa trồng toàn cây quý, đài phun nước tinh xảo. Người hầu qua lại đều cúi đầu, không dám nhìn y.

Cha dượng bế y lên, dịu dàng nói:
“Tuế Tuế, từ nay đây là nhà của con. Ta chính là ba ba con.”

Mẹ y mỉm cười:
“Tuế Tuế, mẹ đã dạy con phải gọi người thế nào?”

Y mím môi không đáp. Cha dượng cười lớn:
“Không sao, trẻ con còn nhỏ, chưa quen. Rồi từ từ sẽ ổn thôi.”

Cha dượng dẫn y đi vào vườn hoa. Bên hồ nước có một thiếu niên đang cho cá ăn, dáng người mảnh mai thẳng tắp như trúc, gió thổi khiến mái tóc đen của hắn khẽ lay, để lộ gương mặt ôn hòa như ngọc. Từng đường nét đều đẹp đẽ đến mức như được một nghệ nhân điêu khắc bậc thầy tạc nên, không chút tì vết. Đôi mắt đen thuần khiết sâu như đáy giếng, bất kể chuyện gì cũng khó lòng làm gợn lên một tia sóng trong đó.

“Tuế Tuế, đây là con trai của bạn ba ba, tên là Thiệu Phồn,” cha dượng nói. “Con có thể gọi anh là anh trai.”

Khương Tuế ngẩng đầu nhìn thiếu niên mang tên Thiệu Phồn kia, nhưng vẫn không mở miệng.

Thiệu Phồn từ trong nắng bước ra. Dáng người hắn đã rất cao, trông chẳng khác gì một người trưởng thành. Hắn ngồi xuống, mỉm cười với Khương Tuế:
“Chào em, bạn nhỏ.”

“Thiệu… Phồn.” Khương Tuế nhấn mạnh từng chữ, đọc tên hắn. Thiếu niên ngẩn người, mẹ y liền hoảng sợ trách:
“Tuế Tuế, sao lại vô lễ như vậy? Phải gọi anh!”

“Không sao.” Thiệu Phồn dịu giọng nói, “Ừ, anh tên là Thiệu Phồn, phồn trong phồn hoa.”

……

“Thiệu Phồn… Thiệu… Phồn…” Trong mộng, Khương Tuế khẽ gọi, ngón tay nắm chặt tấm thảm phủ người. Trán y rịn đầy mồ hôi mịn. Cả người như rơi vào vực sâu không đáy, nghẹn lại, cổ họng bật ra âm thanh như khóc, dường như có nỗi đau nào đó không lời không thể giải thoát, hành hạ y không ngừng.

Xe chạy trên đường cao tốc quân sự, thỉnh thoảng trên nhựa đường thấy vài chiếc xe hỏng nằm chỏng chơ. Hôm nay trời đẹp, nắng ấm, mây trắng loang lổ, nhìn qua còn tưởng thế giới vẫn y nguyên như thời phồn hoa, thịnh vượng trước kia.

Cố Yên ngồi ngay cạnh Khương Tuế. Khương Tuế co người lại thành một cục nhỏ, trông chẳng khác gì một con thú con không có cảm giác an toàn, miệng vẫn lẩm bẩm cái tên ấy. Lúc đầu Cố Yên không nghe rõ, phải ghé sát mới phân biệt được hai âm tiết kia, sắc mặt hắn thoáng đổi.

Khương Tuế cảm nhận có người đến gần, nhưng vẫn chưa thoát khỏi bóng đè trong giấc mơ. Y chụp lấy tay Cố Yên, thở dồn dập:
“Thầy….em…”

Toàn thân Cố Yên cứng lại, như một cây cung căng đến cực hạn. Hắn để mặc Khương Tuế nắm lấy tay mình, chờ y nói tiếp. Nhưng chỉ một giây sau, Khương Tuế đột nhiên bừng tỉnh. Y thở gấp, bật dậy, nhìn cảnh vật ngoài cửa sổ rồi nhắm mắt lại thật mạnh, như thể cuối cùng cũng thở phào.

“Ác mộng à?” Cố Yên cầm chai nước định đưa, rồi lại rút về mở nắp trước khi đưa ra lần nữa. “Cậu ngủ mà cứ nói mớ mãi.”

Khương Tuế nhận lấy nước, nhưng không uống, hàng mi cụp xuống, không biết đang nghĩ gì.

“Thiệu Phồn,” Cố Yên nhắc đến cái tên. “Là người rất quan trọng với cậu à?”

Khương Tuế nghiêng đầu nhìn hắn:
“Nếu là ác mộng, gọi lên tên thì chỉ có thể là kẻ thù.”

“Hả?” Cố Yên dường như càng hứng thú. “Cậu với hắn có thù?”

“Hắn có thù với tôi.” Khương Tuế nhàn nhạt nói:
“Mơ thấy hắn đến giết tôi thôi.”

Sắc mặt Cố Yên vẫn bình tĩnh, chỉ có khóe môi hơi nhúc nhích rất nhẹ.

“Rồi chúng ta đang đi đâu?” Khương Tuế hỏi.

“Thành W,” Cố Yên đáp. “Nếu thuận lợi, chúng ta sẽ đi qua thành W rồi K, sau đó chọn tuyến đường về thành D, trở về căn cứ. Thành W là điểm đánh dấu vật tư quan trọng của căn cứ, chắc chúng ta phải ở đó hai ngày.”

Khương Tuế chỉ “ừ” một tiếng đầy uể oải. Đến tận khi xe tiến vào thành W, y vẫn không có chút tinh thần. Thường Trí bị phân sang xe khác lái, vừa đến nơi liền chạy qua tìm Khương Tuế, quan tâm hỏi han, còn đưa bánh mì cho y ăn.

Khương Tuế ăn lấy lệ, cắn hai miếng rồi bỏ dở. Tiêu Ẩn đứng bên cạnh nhìn mà tức anh ách, nhỏ giọng nói với Trình Tiểu Ương:
“Tôi thật chịu không nổi cái dáng vẻ đó… Cậu ta không thể tự lo chút nào sao!? Một đám người có dị năng xoay quanh phục vụ một người bình thường như cậu ta, tốn thời gian vô ích, có thời gian lo mấy chuyện vặt này sao không đi kiếm vật tư cho xong!?”

Trình Tiểu Ương nghĩ bụng: Nếu cậu thấy đại ca thợ săn dị năng còn muốn bưng y lên bàn thờ thì chắc cậu chết ngất. Nhưng ngoài miệng chỉ vỗ vai Tiêu Ẩn:
“Cẩn thận để Thường Trí nghe thấy, hắn táng cho cậu một trận thì đừng khóc. Dị năng của cậu không phải dạng công kích đâu, không đấu lại hắn đâu.”

Tiêu Ẩn nghẹn lời, không quá cam lòng câm miệng. Lần này phải thu gom vật tư toàn thành, chắc chắn tốn nhiều thời gian. Để tránh lặp lại chuyện lần trước, Cố Yên cố ý giữ lại Lạc Tư Hằng, Bạch Thầm Lâm và cả Thường Trí. Thường Trí phản đối dữ dội, nhưng bị Cố Yên lạnh mặt ép ở lại cạnh Khương Tuế, trấn áp sạch mọi kháng nghị.

Dị năng của Tiêu Ẩn và vị luật sư cũng không phải dạng công kích, miễn cưỡng mới tự bảo vệ được bản thân, đi theo chỉ như tự tìm chết, nên đương nhiên cũng phải ở lại.

Mọi người sắp xuất phát, Cố Yên đang nhét đạn vào băng đạn thì bất ngờ đi đến cạnh Khương Tuế, đặt khẩu súng 23 vào tay y, khẽ nói:
“Cầm.”

Khương Tuế ngẩng đầu khó hiểu:
“Tôi có biết bắn đâu.”

Cố Yên biết hắn là một điểm tâm nhỏ vô dụng, nhưng không ngờ lại vô dụng đến mức này.
“Chỉ cần kéo chốt an toàn và bóp cò.”

Khương Tuế “à” một tiếng, cầm khẩu súng nghịch nghịch như đứa trẻ vừa có đồ chơi mới, ánh mắt cuối cùng cũng lóe lên chút sáng.

Cố Yên bật cười khẽ, nhét súng vào túi áo y:
“Đây không phải đồ chơi. Giữ cho cẩn thận.”

“Anh không phải để Lạc Tư Hằng và Bạch Thầm Lâm bảo vệ tôi sao?” Khương Tuế ngẩng đầu lên, ánh mắt phản chiếu khuôn mặt Cố Yên.

Cố Yên định nói “là bảo vệ tất cả mọi người, không phải chỉ mình cậu”, nhưng nhìn gương mặt xinh đẹp kia, hắn nuốt lời, chỉ nói:
“Cho cậu súng không phải để giết xác sống.”

Lông mi dài của hắn rũ xuống, đuôi mắt cong thành một góc sắc bén, giọng lạnh lẽo:

“Nếu có ai dám động vào cậu, cậu cứ bắn thẳng tay.”

“Có tôi ở đây, đừng sợ.”


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận