Trong phòng lập tức chìm vào tĩnh lặng.
Cố Yên khẽ nói:
“Xin lỗi, tôi không biết…”
“Không sao.” Khương Tuế đáp. “Bà ấy đã chết từ lâu rồi.”
Lời là nói như vậy, nhưng chẳng ai có thể thản nhiên khi thân nhân lại một lần nữa chết ngay trước mắt mình. Cố Yên nhìn đỉnh đầu mái tóc đen của Khương Tuế, nửa quỳ xuống hỏi:
“Có muốn để bà ấy yên nghỉ không?”
Khương Tuế đặt thi thể của mẹ lên sofa, ngước mắt quan sát căn phòng mà y đã quá đỗi quen thuộc.
Đây từng là văn phòng của mẹ y. Khi còn nhỏ, y thường ngồi ở đây ăn cơm, làm bài tập, ngủ gà ngủ gật chờ mẹ. Có những ngày cả ngày chẳng thấy được mẹ, y đành tự ký tên vào phiếu điểm của mình. Mãi đến khi giáo viên phát hiện và nói không được làm vậy, kể từ đó, trên phiếu điểm của y đều là chữ ký của Thiệu Phồn.
“Không cần đâu.”
Khương Tuế mở máy tính trên bàn. Phòng thí nghiệm có nguồn điện dự phòng, duy trì hoạt động cho một số thiết bị quan trọng. Văn phòng này lại được cấp điện quanh năm, nên máy tính vẫn có thể mở bình thường. Y nhập mật mã. Hệ thống dữ liệu của phòng thí nghiệm được phân loại chỉnh tề theo quy củ. Khương Tuế sao lưu toàn bộ vào USB, rồi mới nói tiếp:
“Nơi này là chỗ mẹ tôi xem trọng nhất. Nếu để bà ấy tự chọn, ở lại đây mới làm bà ấy yên lòng.”
Cố Yên nhìn chiếc khung ảnh đặt trên bàn. Trong ảnh là một đôi nam nữ trẻ tuổi đứng ở quảng trường nước ngoài, cười với ống kính tràn đầy niềm vui. Khuôn mặt người phụ nữ nhìn có chút quen… Sau vài giây, hắn mới phản ứng, đó chính là xác sống mà lúc nãy hắn đã bắn chết.
“Đây là ảnh chụp của cha mẹ tôi lúc trẻ.” Khương Tuế nói một cách thản nhiên.
Cố Yên lập tức cảm giác có gì đó không đúng.
Theo những gì hắn biết, cha ruột của Khương Tuế cũng là nhà nghiên cứu khoa học, mất vì bệnh từ trước khi Khương Tuế ra đời. Khi Khương Tuế bốn tuổi, mẹ y tái giá, Khương Tuế đổi họ theo cha dượng. Chính phòng thí nghiệm này là do cha dượng y, Khương Dẫn Nguyên hỗ trợ xây dựng.
Vậy mà… trong văn phòng của mẹ, lại công khai đặt ảnh chụp với người chồng trước?
Thậm chí cả Khương Tuế cũng không có trong ảnh.
Điều này thực sự quá bất thường.
“Cậu với mẹ cậu… quan hệ không tốt sao?” Cố Yên hỏi.
Khương Tuế ngẩng đầu, cười nhạt:
“Xác thật không tốt.”
“Trong thế giới của bà ấy, trừ cha tôi ra, bà ấy không cần ai khác.”
“Ngay cả cậu cũng…?” Cố Yên hỏi thử.
“Đúng vậy.” Khương Tuế gật đầu.
“Tôi cũng chỉ là như vậy mà thôi.”
Dữ liệu rất lớn, việc sao lưu cần thời gian. Khương Tuế nói:
“Đội trưởng Cố, có thể đi cùng tôi tìm một thứ không? Lúc trước tôi vô tình làm rơi ở đâu đó.”
Thường Trí lập tức lên tiếng:
“Tuế Tuế, tôi đi với em.”
Cố Yên liếc hắn một cái, nhếch môi, ý tứ đại khái: Cậu thôi đi, đừng có làm vướng chân vướng tay.
“Tìm cái gì?” Cố Yên vừa hỏi vừa bước theo sau Khương Tuế rời khỏi văn phòng. “Quan trọng lắm sao?”
“Cũng không hẳn.”
Khương Tuế đi vào hành lang tối, dựa vào ký ức mở từng cánh cửa kim loại lạnh lẽo.
Đây là khu trung tâm của phòng thí nghiệm, nơi đặt đủ loại thiết bị kỳ dị, nhiều cái vẫn còn hoạt động, nhiều cái đã bị phá hỏng. Chỉ nhìn thôi cũng đủ biết nơi này từng xảy ra một trận chiến quyết liệt.
“Tôi còn tưởng phòng thí nghiệm nghiên cứu thiên văn sẽ đầy kính viễn vọng.”
Cố Yên đảo mắt nhìn một vòng, hơi bất ngờ.
“Nơi này nhìn qua… càng giống phòng giải phẫu hơn.”
Khương Tuế né qua vài thi thể trên sàn, bật đèn phòng. Chỉ có hai ba bóng đèn còn hoạt động, ánh sáng yếu ớt không đủ soi sáng cả gian phòng, chỉ khiến không gian lạnh lẽo này càng thêm âm u rợn người.
“Nghiên cứu thiên văn là cha tôi.”
Khương Tuế tìm trên tường một chốt ẩn, ấn mạnh xuống. Bức tường kim loại rung nhẹ, rồi tách ra một khe hở, bên trong ẩn giấu một cánh cửa!
Cố Yên lập tức bước lên chắn trước mặt Khương Tuế:
“Để tôi vào trước.”
Nếu bên trong có nguy hiểm, hắn phải là người xử lý.
Khương Tuế biết rõ trong đó có gì, nhưng thấy đội trưởng cẩn trọng như vậy thì đành ngoan ngoãn lùi lại, để hắn đi trước mở đường.
Phòng đã bị bịt kín lâu năm. Cánh cửa phòng bí mật mở ra một luồng không khí đặc quánh, ngột ngạt đến nghẹt thở, xen lẫn mùi hôi thối gay mũi. Mới bước vào hai bước đã nghe vang lên những tiếng rên khàn đặc, âm thanh như thể từ một cổ họng đầy cát sỏi bị ma sát đến tàn phá, gượng ép phát ra. Chỉ nghe thôi cũng đủ khiến sống lưng người ta lạnh toát.
Đó là tiếng xác sống gào rít.
Cố Yên siết chặt khẩu súng trong tay. Rẽ qua khúc cua, tiếng động càng lúc càng rõ ràng. Chẳng bao lâu sau, hắn nhìn thấy thứ đang phát ra âm thanh ấy.
Trên chiếc giường hợp kim lạnh lẽo, một “người” bị xích sắt cố định. Thứ đó vẫn đang giãy giụa, vặn vẹo, phát ra những âm thanh vô nghĩa. Càng đến gần, cảnh tượng hiện ra càng khiến người ta nổi da gà.
Người bị khóa trên giường… e rằng đã không thể gọi là “người” nữa.
Toàn thân nó mục rữa, thịt nát lẫn nước vàng đặc sệt chảy xuống, vài chỗ thối rữa đến mức lộ ra xương trắng xám. Mà bộ xương ấy, thậm chí còn không giống nhân loại hoàn toàn, nhiều đoạn bị gặm nghiến đến lỗ chỗ. Nếu không phải nó vẫn còn tứ chi, đầu và hình dáng đại thể của con người, người ta hẳn sẽ nghĩ đây là một quái vật biến dị bước ra từ trò chơi sinh học.
Dù Cố Yên đã từng đối mặt vô số xác sống, chưa bao giờ hắn gặp một thứ nào đáng sợ đến mức này.
Theo bản năng, hắn xoay người định ngăn Khương Tuế lại, không cho y nhìn thấy cảnh tượng này. Nhưng ngay sau đó hắn chợt nhớ đây là “nhà” của Khương Tuế. Y đã biết mật thất này, cũng từng thấy thứ ở bên trong.
“…… Đây là cái gì vậy?” Cố Yên hạ giọng hỏi. “Tại sao lại khóa nó ở đây?”
Khương Tuế từ sau lưng hắn bước ra, nhìn sinh vật trên giường. Nó lập tức giãy mạnh hơn, xích sắt kéo vang chan chát, tiếng rít cũng thay đổi, trong đó mơ hồ có một nhịp điệu kỳ dị.
“Người vẫn còn sống.”
Khương Tuế quỳ xuống, đối diện thẳng với thứ sinh vật ấy.
“Cha.”
Một tiếng sét đánh thẳng vào đầu, Cố Yên sững người. Không thể tin được.
Cha?!
Khương Tuế gọi thứ này là cha?!
Lẽ nào… thứ này chính là Khương Dẫn Nguyên?!
Đến lúc này, Cố Yên mới dần nghe rõ tiếng rên khàn đặc kia, nó đang phát ra âm “Tuế”… nhưng bộ khí quan đã hỏng gần hết, đến một âm tiết đơn giản cũng phải cố gắng đến mức biến âm.
“Đáng sợ lắm, đúng không?” Khương Tuế hỏi.
“……Ông ta là cha cậu?”
“Ừ.” Khương Tuế khẽ cười, như thể hồi tưởng. “Nhưng đừng hiểu lầm. Ông ta không phải Khương Dẫn Nguyên. Ông ta là cha ruột của tôi.”
“Nhưng chẳng phải ông ta… đã qua đời từ trước khi cậu sinh ra sao?”
Khương Tuế: “Đúng là vậy.”
Khương Tuế đối mắt với đôi mắt đục ngầu ảm đạm kia, bình thản nói:
“Khi tôi còn rất nhỏ, mẹ tôi bận nghiên cứu, không có thời gian chăm tôi. Bà liền nhốt tôi và cha cùng nhau. Tôi sống với con quái vật này suốt mười chín năm.”
Cố Yên lập tức phản bác:
“Virus xác sống mới xuất hiện hơn ba tháng trước, sao có thể—”
Lời còn chưa dứt, hắn đột ngột nghẹn lại, bàng hoàng nói:
“Ý của cậu là……”
“Đúng vậy. Cha tôi có lẽ là xác sống đầu tiên trên thế giới.”
Khương Tuế đưa tay ra.
“Nhưng mẹ tôi bảo ta rằng cha chỉ là ‘bị bệnh’.”
Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng Cố Yên.
Thứ này...ngay cả đội cứu hộ, người trải qua trăm ngàn lần sinh tử, nhìn thấy thứ kia cũng có thể phát điên. Vậy mà Khương Tuế khi còn bé đã phải sống chung với sinh vật này, còn phải gọi nó là cha?!
“Lúc đầu tôi đương nhiên là sợ.”
Như nhìn thấu suy nghĩ của Cố Yên, Khương Tuế nói tiếp:
“Nhưng mẹ tôi không cho phép tôi sợ. Vì bà nói đó là cha tôi.”
“Bà nói, cha yêu tôi, thấy tôi sẽ rất vui… Dù tôi chẳng hiểu bà ấy nhìn vào khuôn mặt mục nát kia bằng cách nào để thấy được sự ‘vui mừng’. Nhưng khi lớn lên, tôi nhận ra ông ta quả thật có những lúc hiếm hoi tỉnh táo. Trong vài khoảnh khắc ngắn ngủi ấy…ông ta sẽ gọi tên tôi.”
Cố Yên gian nan nói:
“Một khi bị biến dị hoàn toàn, xác sống sẽ không thể giữ lại ý thức của con người. Khương Tuế… có lẽ đó chỉ là ảo giác của cậu.”
“Có thể.”
Khương Tuế gật đầu.
“Lúc nhỏ tôi cũng rất muốn cha tỉnh lại. Có lẽ… tôi tự thuyết phục mình như vậy.”
Y không nói tiếp câu sau, chỉ ngẩng mi cười nhẹ với Cố Yên:
“Bây giờ anh hiểu vì sao tôi muốn anh tới lấy dữ liệu rồi chứ? Phòng thí nghiệm này căn bản không phải nghiên cứu thiên văn, thiên thể vật lý gì cả, mà là virus xác sống.”
Cố Yên vốn đã đoán được, nhưng nghe chính miệng Khương Tuế nói ra vẫn khiến hắn bàng hoàng.
“Người đầu tiên bị lây nhiễm… là nghiên cứu sinh mà mẹ tôi mang về.” Khương Tuế chống cằm, chậm rãi kể:
“Hắn theo đuổi tôi, còn lén đưa chocolate cho tôi. Tôi ném ngay vào thùng rác trước mặt hắn.”
“Loại virus này lây lan quá nhanh. Chỉ trong chốc lát, gần nửa phòng thí nghiệm đều biến dị. Nhưng đó vẫn chưa phải thảm họa, vì cha dượng tôi kịp thời đến và kiểm soát tình hình. Tất cả người bị nhiễm đều bị đưa đi thiêu, một đêm đã xử lý sạch sẽ, không ai bên ngoài biết chuyện.”
Cố Yên hỏi:
“Đã vậy, vì sao virus vẫn lan ra ngoài?”
“Vì…”
Khương Tuế mím môi.
“Vì loại virus này… có thời kỳ ủ bệnh.”
“Anh từng nói người bị nhiễm virus xác sống sẽ biến dị trong vòng hai giờ, điều đó chỉ đúng với đa số. Nhưng có một số ít người… thời kỳ ủ bệnh kéo dài rất lâu.”
“Ví dụ như… mẹ của tôi.”
“Bà ấy đã bị nhiễm virus ngay từ lúc tai nạn bùng phát, chỉ là không một ai phát hiện ra. Mãi đến ba tháng trước…bà ấy mới biến dị.”
“Người trong phòng thí nghiệm không hề có bất cứ sự đề phòng nào, virus nhanh chóng lan rộng. Những chuyện phía sau….anh đều đã biết cả rồi.”
Cố Yên trầm mặc, nửa quỳ xuống. Hắn đưa tay định xoa đầu Khương Tuế, nhưng chần chờ một chút rồi lại thu tay về.
“Cậu không giống kiểu người sẽ tốt bụng nói với tôi những chuyện này.”
“Tôi sớm đã nói rồi, đội trưởng Cố luôn mang thành kiến với tôi.” Khương Tuế khẽ bật cười. “Những chuyện này cũng không phải bí mật khó lường gì. Trước khi đến đây, anh không phải đã đoán được hơn phân nửa rồi sao?”
“Vậy còn cậu.” Cố Yên hỏi.
“Trong câu chuyện này, cậu đóng vai trò gì? Thật sự giống như cậu nói… chỉ là vật hi sinh vì tình yêu của cha mẹ thôi sao?”
Khương Tuế bất đắc dĩ thở dài: “Anh lúc nào cũng nghi ngờ tôi.”
Cố Yên giữ lấy sau gáy y, ép y nhìn thẳng vào mình: “Bởi vì cái mặt của cậu… nhìn qua là biết giỏi gạt người.”
Hàng mi của Khương Tuế khẽ run. Dưới ánh sáng u tối, làn da y lại toát ra thứ ánh sáng mịn màng nhàn nhạt, khóe môi đỏ hồng khẽ cong lên:
“Đội trưởng Cố, tôi có phải là gương mặt biết gạt người… hay là…”
Y đưa ngón tay ấn lên ngực Cố Yên:
“…hay là gương mặt khiến anh động lòng?”
“……”
Toàn thân Cố Yên cứng đờ. Hắn theo bản năng nói: “Cậu đang nói linh tinh gì vậy?”
“Có rất nhiều người yêu tôi.” Hàng mi dày rũ xuống che đi đôi mắt xanh thẳm của Khương Tuế. Giọng y rất dịu dàng: “Rất nhiều người nhìn tôi bằng ánh mắt giống hệt anh hiện tại.”
Y ngẩng mặt lên, bất ngờ hôn nhẹ lên khóe môi Cố Yên. Khoảnh khắc ấy, khoảng cách giữa hai người lập tức bị rút ngắn. Họ nghe rõ cả hơi thở của nhau. Hương thơm nhạt thoang thoảng trên người Khương Tuế hòa cùng vị ngọt như kẹo, quấn quyện lại thành một thứ hương vị nguy hiểm như bẫy rập sâu không thấy đáy.
Ai cũng biết chỉ cần bước thêm một bước, chính là vạn kiếp bất phục. Nhưng không ai có thể kiềm chế.
“Đó.” Khương Tuế nói, “chính là ánh mắt đó của anh.”
Cố Yên bóp chặt cánh tay y, hơi dùng sức.
“Anh làm đau tôi.” Khương Tuế nói.
“…… Tôi hiểu vì sao Thường Trí nghe lời cậu như vậy.” Cố Yên thì thào bên tai y. “Cậu đúng là rất biết dụ người.”
“Là đang khen tôi đấy à?” Khương Tuế mỉm cười. “Có thể buông tôi ra không? Tư thế này có chút khó chịu… tôi....Ưm!”
Chưa kịp dứt lời, Cố Yên đã giữ lấy sau đầu y, hung hăng c*n m** d*** y. Động tác thô bạo như muốn nuốt y vào trong bụng. Khương Tuế bị đau đến nhíu mày, đưa tay kéo tóc hắn. Nhưng y càng tránh, Cố Yên càng ép sát, hôn càng sâu, hoàn toàn không để tâm đến cảm giác của người khác, thậm chí dùng sống mũi ép vào má mềm của Khương Tuế đến lõm xuống.
Khương Tuế không phải loại người biết nhịn. Khi Cố Yên đưa đầu lưỡi vào, y lập tức cắn mạnh. Máu tanh tràn ra giữa hai môi, nhưng chỉ khựng lại một chút, Cố Yên liền xông thẳng vào trong khoang miệng y. Máu và nước bọt hòa lại, hắn ép Khương Tuế phải nuốt xuống. Tay lại siết chặt lấy vòng eo mảnh mai của đối phương, khiến y gần như không thở nổi.
“Vì sao lại hôn tôi?” Cố Yên khàn giọng hỏi.
“Tôi hôn rất nhiều người.” Khương Tuế th* d*c, khó chịu đẩy mặt hắn ra. “Thấy anh thuận mắt thì hôn một chút. Giờ thấy không vừa mắt nữa rồi. Cút đi.”
“Cậu muốn tôi giúp cậu làm gì?” Cố Yên đương nhiên không nhúc nhích. Hắn ôm chặt Khương Tuế vào ngực, nơi đó tim hắn đập mạnh như muốn phá lồng ngực mà ra, máu như sôi trào.
“Tôi để ý thấy, mỗi khi cậu muốn Thường Trí làm gì cho mình…cậu đều bố thí cho hắn chút ngọt ngào.”
“Vậy bây giờ, cậu đưa tôi tới đây, kể cho tôi tuổi thơ bi thảm, rồi lại hôn tôi.… là muốn từ tôi lấy được thứ gì?”
Khương Tuế bị ép đến mức làn da đỏ bừng, mũi cũng rịn một lớp mồ hôi mịn, “Buông tôi ra.”
“Vừa rồi cậu kể chuyện xưa với tôi, nhưng tôi không tin một chữ.” Cố Yên trầm giọng nói, “Hay là… ở đây còn có bí mật gì khác mà cậu sợ tôi phát hiện? Cho nên dứt khoát đem chuyện mà tôi có thể lần ra, thứ liên quan tới tài liệu nghiên cứu ấy nói thẳng cho tôi, rồi nhân cơ hội chạy trốn luôn?”
Khương Tuế nghẹn lại trong một nhịp.
Đội trưởng Cố đúng là thông minh hơn y tưởng nhiều.
Tránh không được nữa, y đơn giản cũng chẳng thèm phí sức, bật cười lạnh:
“Không tin tôi, thì tự đi tìm cái bí mật mà anh cho là tôi đang che giấu đi. Hà tất ở đây lãng phí thời gian với tôi?”
“Đây không phải lãng phí thời gian.”
Cố Yên bất ngờ đè y xuống sàn, chống tay nhìn xuống:
“Cậu nói rất nhiều người nhìn cậu bằng một loại ánh mắt. Loại ánh mắt gì?”
Khương Tuế quay mặt đi. Nhưng Cố Yên cứ muốn y nhìn thẳng mình. Hắn đưa tay bóp lấy mặt Khương Tuế, chóp mũi chạm chóp mũi:
“Tôi chưa từng yêu đương. Cũng chưa từng nghĩ mình sẽ có hứng thú với đàn ông…”
“Ừ.”
Khương Tuế lạnh lùng nói: “Tôi mới sờ hình xăm của anh mà anh đã cứng lên. Thế mà nói không có hứng thú với đàn ông?”
Cố Yên nghẹn lại: “Cậu sờ như vậy…!”
Hắn nhớ lại, thật ra Khương Tuế cũng chẳng làm gì thái quá, chỉ là tò mò chạm vào thôi.
Đội trưởng Cố thẳng thắn biện hộ:
“Tay cậu mềm như thế, người lại thơm như vậy. Không cứng mới là có vấn đề, được chưa?!”
Khương Tuế: “……”
“Vậy nên…” Khương Tuế cắn môi, “Anh muốn thế nào?”
Cố Yên đáp ngay, không hề do dự:
“Em khiến tôi cứng trước đàn ông. Đương nhiên em phải chịu trách nhiệm với tôi.”