Nếu có thể, cả đời này y thật sự chẳng muốn nhớ lại đoạn ký ức hỗn loạn ấy thêm lần nào nữa.
Thẩm Diệu Từ luôn cảm thấy trong mắt Khương Tuế, Thiệu Phồn không giống bất kỳ ai khác. Có lẽ dấu ấn khắc sâu ấy bắt đầu từ nơi này.
Khương Tuế day trán. Phía trước, trạm thu phí cao tốc đã hiện ra. Chỉ cần đi qua đó là bước vào địa phận thành phố D. Càng tiến gần, những tòa nhà quen thuộc càng nhiều hơn, và ký ức năm xưa cũng lần lượt ùa về.
Cha dượng Khương Tuế không có con ruột. Ai cũng nói Khương Tuế gặp vận may trời ban, mẹ lấy được người đàn ông ở tầng lớp cao, bản thân y còn trở thành người thừa kế nhà họ Khương.
Nhưng thực tế, y chẳng hề theo cha dượng học quản lý công ty, cũng hiếm khi ở lại trang viên xa hoa ấy. Hầu như năm nào y cũng ở trong phòng thí nghiệm cùng mẹ. Mẹ y lúc nào cũng có vô số công trình nghiên cứu, hội nghị, báo cáo… nên người đến đón Khương Tuế sau giờ học mỗi ngày đều khác nhau. Khi là học trò nghiên cứu sinh của mẹ, khi là chú bảo vệ canh cổng.
Cho đến khi Thiệu Phồn xuất hiện, bé Khương Tuế mới thật sự có một “người giám hộ” cố định.
Hắn luôn đến đón y đúng giờ, họp phụ huynh thay mẹ, cuối tuần còn đưa y ra ngoài chơi.
Thiệu Phồn không giống bất kỳ người lớn nào bé Khương Tuế từng gặp. Sinh ra trong hào môn, từ lúc chào đời đã ngậm thìa vàng đúng nghĩa. Nhưng khi những kẻ cùng xuất thân đang ăn chơi, đua xe, đong đưa cùng người mẫu, thì Thiệu Phồn ở tuổi mười chín đã thi đậu tiến sĩ, có thể nói là thiên tài. Thiên tài trầm tĩnh, ổn định, bao dung. Cảm xúc ít khi dao động. Ít nhất trong mười lăm năm Khương Tuế quen biết, y chỉ thấy Thiệu Phồn tức giận đúng một lần vào buổi tối sinh nhật 18 tuổi của y.
Tiệc trưởng thành của thiếu gia họ Khương, khách khứa hiển nhiên đông như mây, ăn uống linh đình, xa hoa lộng lẫy, nơi phồn hoa phô diễn quyền thế. Khi tiệc tàn, có người đề nghị tiếp tục sang KTV mừng thêm một chầu nữa. Thế là một nhóm thanh niên kéo nhau đi.
Khương Tuế vốn chẳng hứng thú. Người có mặt đêm ấy y cũng không nhớ nổi ai, có lẽ nói đúng hơn, từ đầu y chưa từng để tâm nhớ họ. Rõ ràng là nhân vật chính, vậy mà chỉ ngồi một mình trong góc chơi game rắn săn mồi cho đỡ chán.
Đến khi có kẻ gào lên đòi ép y uống rượu, tâm trạng y vốn đã không tốt, vậy là cạn ngay một ly. Sau đó, mọi chuyện vượt ngoài tầm kiểm soát. Tất cả bọn chúng đều ôm một mục đích khó nói, tìm đủ cách chuốc rượu y. Tửu lượng y lại rất tệ, đến ly thứ ba là đầu óc chẳng còn tỉnh táo. Có người ôm eo y, miệng ghé sát tai nói năng mơ hồ, hơi thở dồn dập, run rẩy như kích động đến phát điên.
Nhưng chẳng bao lâu kẻ đó đã bị những người khác đẩy ra. Y bị kéo tới kéo lui như chiếc búp bê vô chủ, hoàn toàn không biết mình là ai, đang ở đâu. Chính lúc ấy, Thiệu Phồn bước vào.
Khương Tuế còn nhớ rõ hắn mặc sơ mi trắng tinh, khoác áo đen chỉnh tề, gạt đám công tử tiểu thư đang lòa xòa nhảy múa ra, rồi nắm lấy cổ tay y:
“Tuế Tuế, nên về ngủ rồi.”
Chỉ cần Thiệu Phồn xuất hiện, cả căn phòng lập tức im lặng. Không ai dám làm càn nữa. Không chỉ vì thân phận hay tuổi tác, mà bởi người đàn ông trông ôn hòa ấy… trong khoảnh khắc ấy lại toát ra một áp lực khiến người ta không dám l* m*ng thêm nửa phần.
Nhưng Khương Tuế lại không giống người khác.
Y ngẩng đôi mắt hoe nước nhìn Thiệu Phồn một cái, giọng lạnh nhạt:
“Chuyện của tôi, không cần anh quản.”
“Đừng tùy hứng.” Thiệu Phồn đỡ thiếu niên. Ánh đèn mờ ảo, ảm đạm trong phòng chiếu lên gương mặt hắn, sắc nét, trầm ổn, ôn hòa như ngọc, nhưng lại cứng rắn không chấp nhận phản đối.
“Tuế Tuế, em say rồi,” hắn nói tiếp, “Cùng anh trở về.”
Khương Tuế đưa tay đẩy hắn ra, nhưng Thiệu Phồn đứng vững như núi. Hắn vòng tay ôm lấy thiếu niên định dẫn đi, Khương Tuế giãy giụa rất dữ, nhưng không ai dám can thiệp.
Cho đến khi Khương Tuế quờ tay bắt lấy ai đó như thể nắm được cọng rơm cứu mạng.
“… Tôi không muốn đi với anh ta. Cứu tôi.”
Giọng y nhỏ xíu, run nhẹ bất cứ ai nghe được cũng không đàng lòng từ chối. Thẩm Diệu Từ còn chưa kịp suy nghĩ gì, tay đã giữ chặt lấy Khương Tuế, nói với Thiệu Phồn:
“Cậu ấy không muốn đi theo anh. Anh không nghe thấy sao?”
Ở đây, ai cũng biết chuyện ầm ĩ mấy hôm trước. Thiệu Phồn từ chối việc liên hôn với Khương gia. Hơn nữa, lý do hắn đưa ra cũng vô cùng thú vị: hắn đã có người trong lòng.
Trong giới đồn đại, người mà Thiệu Phồn thầm yêu chính là Thẩm Diệu Từ. Dù sao thì Thẩm Diệu Từ đã vì hắn mà đánh nhau không biết bao nhiêu lần, còn Thiệu Phồn cũng từng nhiều phen nhường nhịn vì Thẩm Diệu Từ.
Giờ đây, ba người có quan hệ mập mờ này lại tụ họp chung một chỗ, còn gây ra xung đột. Vở kịch đặc sắc đến mức ai cũng mở to mắt nhìn, sợ bỏ lỡ bất kỳ chi tiết nào.
“Diệu Từ, em ấy say rồi.” Tính tình Thiệu Phồn vẫn tốt bụng như trước, nói: “Cha mẹ em ấy sẽ rất lo cho em ấy.”
Thẩm Diệu Từ đáp: “Nhưng cậu ấy không muốn nhìn thấy anh. Buông tay.”
Thiệu Phồn không buông. Mà Thẩm Diệu Từ thì chẳng phải loại người có tính tình tốt đẹp gì. Hắn lạnh mặt, tung thẳng một quyền. Thiệu Phồn nghiêng đầu né được, Thẩm Diệu Từ lập tức túm cổ áo hắn, ấn xuống bàn trà, sát khí lan tràn:
“Tôi nói với anh bao nhiêu lần rồi? Nếu anh không có hứng thú với cậu ấy thì đừng có chọc ghẹo cậu ấy! Thiệu Phồn, mẹ nó chứ, anh nghe không hiểu tiếng người à!?”
“Chuyện giữa chúng tôi hình như không tới lượt cậu xen vào.” Thiệu Phồn trở tay đẩy Thẩm Diệu Từ ra, ánh mắt lạnh đi vài phần. “Hình như cậu luôn không phân rõ được thân phận của chính mình.”
Hai người vật lộn trong phòng, đánh đến trời long đất lở. Còn Khương Tuế thì chỉ chống khuỷu tay lên bàn trà, thờ ơ xem diễn. Bên cạnh có người do dự hỏi y có muốn gọi cảnh sát hay không, Khương Tuế nói:
“Nếu các người còn muốn ở lại xem náo nhiệt, vậy muốn thử ăn hai cú đấm không?”
Mọi người lập tức tản như chim muông, chẳng ai dám nhúng tay. Dù là công tử nhà họ Thiệu hay thiếu gia nhà họ Thẩm thì bọn họ đều không dám trêu vào.
Vụ đánh nhau kéo dài tới mức cả hai đều không chiếm được phần hơn, mỗi người đều chảy máu, đầu mặt xây xát nằm bệt trên đất. Khương Tuế đứng dậy đi ra ngoài, lại bị tay Thiệu Phồn vô tình vướng phải, loạng choạng ngồi xuống ngay trên eo hắn.
Y nghe thấy Thiệu Phồn khẽ rên một tiếng, cảm thấy có chút hứng thú. Thế là y cúi xuống, nắm lấy cằm Thiệu Phồn:
“Thầy.”
“Anh vẫn không muốn cứu tôi, đúng không?”
Khóe môi Thiệu Phồn khẽ mấp máy, né tránh ánh mắt Khương Tuế: “Anh làm không được.”
“Vậy anh cũng không muốn ở bên tôi sao?” Khương Tuế giữ lấy mặt hắn, quỳ trên tấm thảm mềm mại, hơi thở mang theo mùi rượu nhè nhẹ. Y kề mũi vào mũi Thiệu Phồn: “Không thích tôi sao?”
“Em còn quá nhỏ.” Thiệu Phồn nói: “Em không biết mình thực sự muốn gì.”
“Tôi biết.” Khương Tuế lẩm bẩm: “Tôi chỉ muốn, mà anh lại không chịu giúp tôi.”
Rồi y cúi xuống hôn lên môi Thiệu Phồn.
Cả người Thiệu Phồn ngây ngẩn. Như mặt hồ phẳng lặng bỗng bị ném vào vô số viên đá nhỏ, dậy lên từng đợt gợn sóng. Hắn nắm lấy cánh tay Khương Tuế:
“Khương Tuế, ai dạy em?”
Khương Tuế l**m môi dưới của hắn, nheo mắt: “Tôi còn biết nhiều thứ hơn. Anh có muốn xem không?”
Y chống tay đứng lên, loạng choạng đi về phía bàn trà, lục lọi rồi tìm được ly rượu mà lúc trước không biết ai đưa cho y. Rượu bị bỏ thuốc, y biết, nên từ đầu đến giờ vẫn không uống. Lúc này, nó lại trở nên hữu dụng.
Khương Tuế uống một ngụm rượu cay nồng, cúi xuống truyền sang cho Thiệu Phồn.
Đây là lần đầu y làm chuyện như vậy, nên không thành thạo lắm. Rượu vương khắp nơi, làm ướt cả áo trước ngực Thiệu Phồn. Thiệu Phồn vốn đủ sức đẩy y ra, nhưng chẳng hiểu sao lại không làm gì, chỉ khàn giọng nói:
“Tuế Tuế, đủ rồi. Tôi đưa em về.”
“Không thích tôi… là vì thích Thẩm Diệu Từ sao?” Khương Tuế nhẹ giọng hỏi.
“Tôi…” Thiệu Phồn mới nói được một chữ, Khương Tuế đã chen vào:
“Đáng tiếc, bây giờ hắn thích tôi rồi.”
Y lảo đảo đứng dậy, nhìn mọi thứ trước mắt đều mơ hồ, đi được vài bước thì ngã nhào xuống đất. Thẩm Diệu Từ vội đỡ lấy y. Khương Tuế rúc vào lòng hắn như một con mèo yếu đuối.
Nhưng dù là Thẩm Diệu Từ hay Thiệu Phồn đều hiểu rất rõ...y là rắn độc muốn lấy mạng người.
Một khi bị y quấn phải, thì cả đời này cũng đừng mong chạy thoát.
Lúc Khương Tuế hôn hắn, Thẩm Diệu Từ không những không tránh né mà còn không kìm được giữ lấy gáy y, hôn sâu hơn. Hiểu biết của Khương Tuế về chuyện hôn môi vẫn còn ở mức chạm môi đơn giản, nhưng Thẩm Diệu Từ lại dạy y thế nào mới gọi là một nụ hôn thật sự.
Giống như một cuộc xâm lược dữ dội, muốn phá cửa thành, muốn không cho y chút đường thoát nào. Thẩm Diệu Từ nắm lấy cổ tay Khương Tuế, nghiền ngẫm đôi môi đã ánh nước của y, quấn lấy đầu lưỡi y, l**m đến cả hàm răng, như thể muốn chiếm lấy từng tấc khoang miệng của y cho riêng mình. d*c v*ng mãnh liệt dâng lên như sóng trào, chẳng ai còn kiểm soát được.
Trên thực tế, rất nhanh thôi Khương Tuế đã hối hận.
Vì Thẩm Diệu Từ thật sự quá hung hãn. Hắn như một con thú đói ăn tươi nuốt sống, cắn lên cổ Khương Tuế, đè y xuống dưới thân, không cho nhúc nhích. Đau đến mức sắc mặt Khương Tuế trắng bệt, tay bấu chặt lấy tấm thảm. Y càng mắng thì Thẩm Diệu Từ càng tàn nhẫn, giống như người uống phải ly rượu bị bỏ thuốc kia là hắn mới đúng.
Ngay cả bây giờ khi nhớ lại, Khương Tuế vẫn muốn tát Thẩm Diệu Từ hai cái. Mắng hắn hực sự quá đáng. Sau lần đó, trừ khi bất khả kháng y mới miễn cưỡng chịu cho Thẩm Diệu Từ chút ngon ngọt, còn lại thì tuyệt đối không lên giường với hắn.
“Suy nghĩ gì vậy?” Giọng Cố Yên vang lên bên tai khiến Khương Tuế giật mình quay lại thực tại.
“Chút chuyện… không mấy dễ chịu.” Khương Tuế mím môi nói.
Thực ra chuyện đó, với y, với Thiệu Phồn hay với Thẩm Diệu Từ, đều chẳng vui vẻ gì.
Y đau đến chết đi sống lại, Thiệu Phồn bị thuốc tra tấn vừa mới hồi tỉnh đã xách chai rượu đập thẳng vào đầu Thẩm Diệu Từ, khiến hắn ngất ngay tại chỗ.
Kỳ lạ là khi đó cảm xúc Thiệu Phồn vẫn vô cùng bình tĩnh. Hắn cởi áo khoác của mình quấn lấy Khương Tuế, bế y ra ngoài. Khương Tuế mơ mơ hồ hồ, không mấy tỉnh táo, vẫn giống như bình thường nhào vào ôm hắn, dụi mặt vào cổ hắn, thì thầm gọi “thầy”.
“Anh không nhớ đã dạy em mấy thứ này.” Thiệu Phồn bế y đi trong hành lang hẹp tối. Khương Tuế không nhìn rõ gương mặt hắn, chỉ nghe thấy giọng nói mang theo chút lạnh lùng: “Khương Tuế, em thật sự không ngoan chút nào.”
Còn chuyện phía sau… Khương Tuế lại càng không muốn nhớ.
Thẩm Diệu Từ đúng là một con chó điên. Trêu chọc xong thì không vứt được, nhưng lại cứ dính lấy y cả ngày, thậm chí còn gây náo loạn trong nhà, bắt cha hắn đến Khương gia cầu hôn. Thật lòng mà nói, Khương Tuế chẳng quan tâm lắm. Ở cùng ai cũng được, vì đối với y mà nói, đều chẳng tốt đẹp gì. Cha dượng và mẹ y cũng không có ý kiến, cha mẹ hai bên còn vui vẻ trò chuyện. Hôn sự gần như đã định ngày thì Thiệu Phồn xuất hiện ngay cửa.
Hắn lễ phép chào hỏi các trưởng bối, sau đó làm trò trước mặt mọi người, công khai mang Khương Tuế đi. Hôn sự chẳng giải quyết được gì; Thẩm Diệu Từ thì không tìm thấy Khương Tuế. Rồi lúc ấy virus bùng phát, thế giới rơi vào hỗn loạn. Mãi đến khi trong bầy xác sống, hắn mới tìm thấy một Khương Tuế toàn thân dính đầy máu.
Thẩm Diệu Từ hoảng sợ, vội kiểm tra xem y có bị thương hay không. Một lúc lâu sau Khương Tuế mới như trở lại hồn phách, nói rằng đó là máu đó là của Thiệu Phồn.
Thiệu Phồn đã chết.
… Ít nhất, Khương Tuế đã tin như thế.
Kẻ lẽ ra phải chết từ lâu, giờ lại bình an sống trong căn cứ người sống sót. Điều này khiến Khương Tuế thật sự tò mò. Rốt cuộc thì người “thầy” này đã thoát thế nào?
Hai giờ chiều, đội ngũ đến thành D.
Thành phố này rộng lớn, dân số đứng top ba cả nước, nghĩa là cứ đi ba bước là gặp hai con xác sống. Ở đâu cũng đầy nguy hiểm. Lần này, Cố Yên không để nhóm Khương Tuế ở lại căn cứ mà dẫn cả ba đi theo hành động là Khương Tuế, Thường Trí và Bạch Đào cùng đi đến phòng thí nghiệm dưới danh nghĩa mẹ Khương Tuế. Những người khác được chia ra đi tìm vật tư và người sống sót.
Khương Tuế nhớ khi mình còn nhỏ, phòng thí nghiệm của mẹ rất bé, chỉ có một hai nhà nghiên cứu. Sau khi gả cho cha dượng, phòng thí nghiệm mới trở nên rộng lớn và trang bị thiết bị tiên tiến. Không bao lâu, người phụ nữ vô danh năm xưa trở thành ngôi sao mới của giới khoa học. Bao nhiêu người muốn đến kết giao, nhưng mẹ y vẫn như cũ chìm đắm trong nghiên cứu, chẳng màng thế tục.
Cố Yên đẩy cánh cửa sắt đã rỉ mở ra, trong sân thế mà la liệt thi thể.
Bạch Đào ngồi xuống kiểm tra, kinh ngạc nói:
“Đều chết bởi dị năng.”
Thi thể gần như mục nát, xương trắng phơi ra ngoài, thịt đã bị chuột và côn trùng gặm nham nhở. Ruồi nhặng bay đầy trời. Dù ở ngoài trời, mùi xác thối vẫn nồng đến mức muốn nghẹt thở.
Khương Tuế dùng tay áo che mũi, đứng cách thật xa. Cố Yên thì chẳng để tâm chút nào, còn cúi xuống kiểm tra thêm vài thi thể. Những xác sống này đã chết từ rất lâu, tất cả đều chết dưới cùng một loại dị năng. Trên người chúng có những vết thương do vật sắc bén xuyên thủng, nhưng không thể xác định đó rốt cuộc là loại vũ khí gì, bởi vì mỗi vết thương đều méo mó, không theo bất kỳ quy luật nào.
Cố Yên hơi nhíu mày.
Vết thương này… sao nhìn quen đến thế?
Thường Trí mở nắp chai nước, đưa cho Khương Tuế:
“Tuế Tuế, hay là em đừng vào nữa. Bên trong chắc chắn còn hôi hơn.”
“Không sao.” Khương Tuế bình thản nói. “Mẹ tôi còn ở bên trong. Tôi phải xem bà ấy thế nào.”
Thường Trí sững người.
Cố Yên dùng bạo lực phá cửa phòng thí nghiệm. Bên trong tĩnh lặng đến kỳ lạ.
Xác sống khác con người, trừ khi bị phá hủy trung tâm đại não, còn không thì chúng sẽ không chết. Dù có bị nhốt trong một tòa nhà không có đồ ăn nước uống, chúng vẫn có thể tồn tại.
Nhưng phòng thí nghiệm trước mắt lại yên lặng như một ngôi mộ. Từ trong ra ngoài, không có lấy một sinh vật còn sống.
Cố Yên bật đèn pin, quay đầu nói với Khương Tuế:
“Đại tiểu thư, nơi này cậu quen thuộc, dẫn đường đi. Tôi muốn tìm khu lưu trữ tư liệu.”
Khương Tuế đúng là rất quen chỗ này. Y dẫn mọi người đi qua hành lang, vòng vèo một lúc rồi dừng trước một căn phòng. Y đứng trước cửa, lặng im, không biết đang nghĩ gì. Cố Yên hỏi:
“Là chỗ này?”
“Ừ.” Khương Tuế tránh sang một bên, nói:
“Bên trong hẳn là vẫn còn xác sống. Cẩn thận một chút.”
“Còn sống à?”
Từ nãy đến giờ họ chỉ nhìn thấy thi thể xác sống mà thôi.
“Nếu không có gì ngoài ý muốn… chắc vẫn còn.” Khương Tuế không chút để ý nói.
Cố Yên lập tức cảnh giác, thân thể cường tráng của một người có dị năng đỉnh cấp khiến hắn càng thêm tự tin. Hắn dùng lực đá một cú, cánh cửa rơi ầm xuống đất. Ngay khoảnh khắc ấy, một bóng áo blouse trắng lao vụt ra!
Một xác sống mặc áo blouse trắng nhào thẳng về phía bọn họ!
Không cần nghĩ, Cố Yên lập tức nổ súng.
Bùm!
Đầu xác sống nổ tung thành một pháo hoa máu, cơ thể run rẩy vài cái rồi nằm bất động.
“Tôi đệt! Quả thật còn sống…” Bạch Đào hoảng sợ lùi lại, vội nói với Khương Tuế:
“Tuế Tuế, anh lùi xa chút, coi chừng máu bắn trúng!”
“Không sao.” Khương Tuế tiến lên vài bước, ngồi xuống. Y nhẹ nhàng lau vệt máu trên mặt xác sống, để lộ làn da xám trắng bên dưới. Lúc này mọi người mới phát hiện đó là một người phụ nữ. Hơn nữa, khi còn sống hẳn là rất xinh đẹp.
Khương Tuế ôm thi thể bà ấy vào trong ngực, chậm rãi lau sạch khuôn mặt bà.
Cố Yên đứng sững, giọng trầm xuống:
“Cậu quen người này?”
“Ừ.”
Khương Tuế vén mái tóc dính máu của bà ra sau tai, giọng nói rất nhẹ:
“Đây là… mẹ tôi.”