Cô kéo tay Khương Tuế định rời đi, nhưng Doãn Thanh Nam lại cất tiếng:
“Đào Nhi, e là cô không thể đưa người bạn này đi được.”
“...Hả?” Bạch Đào sững người.
Lúc này cô mới nhận ra Khương Tuế vẫn đứng im tại chỗ, y như thể đang sợ lạnh, co người trong chiếc chăn màu xám. Mái tóc đen mềm mại bị gió thổi rối bời, khóe môi y lại chậm rãi cong lên thành một nụ cười nhàn nhạt.
“Lâu rồi không gặp, anh họ?”
Bạch Đào kinh ngạc:
“Hai người là anh em họ sao? Mà nhìn chẳng giống chút nào…”
“Chúng tôi không có quan hệ máu mủ.” Doãn Thanh Nam nói: “Dượng tôi là cha kế của cậu ấy.”
Mối quan hệ này khiến đầu Bạch Đào như muốn bốc khói. Lạc Tư Hằng liền nhỏ giọng giải thích:
“Cha dượng của đại tiểu thư không phải là Khương Dẫn Nguyên sao? Người vợ đầu của ông ta không có con. Doãn Thanh Nam là cháu ruột của bà ấy, được bà ấy hết mực yêu thương, hay mang đến Khương gia chơi. Sau khi bà ấy qua đời, rất nhiều người cho rằng tài sản Khương gia sau này sẽ thuộc về Doãn Thanh Nam. Nhưng ai ngờ Khương Dẫn Nguyên tái hôn… rồi có thêm đứa con riêng.”
Bạch Đào thở ra:
“Nói vậy… quan hệ của hai người họ không tốt?”
Lạc Tư Hằng nhún vai:
“Cái đó thì tôi không rõ.”
Doãn Thanh Nam mỉm cười:
“Tôi biết mà, mạng cậu lớn, số cậu cũng lớn, chắc chắn không sao.”
Khương Tuế không đáp.
Doãn Thanh Nam khẽ nâng tay:
“Bắt lấy, giải vào ngục giam.”
Lời hắn vừa thốt ra, ngoại trừ bản thân Khương Tuế, tất cả mọi người đều chết lặng. Bạch Đào lập tức quát:
“Thanh Nam, anh muốn làm gì vậy?!”
Cố Yên cũng trầm giọng:
“Khi nào cậu trở thành người phụ trách phòng thủ thành phố?”
“Em ấy có hiềm khích với cậu, cũng không phải lý do để cậu tùy tiện báo thù.”
Doãn Thanh Nam thở dài:
“Trong mắt anh, tôi là loại tiểu nhân hèn hạ vậy sao?”
Cố Yên đưa Khương Tuế ra sau lưng, giọng lạnh như băng:
“Nếu cậu không đưa ra được lý do chính đáng, tôi sẽ không cho cậu đưa người đi.”
Ánh mắt hai người giao nhau, không ai chịu nhường một bước. Biểu cảm trên mặt Doãn Thanh Nam thay đổi liên tục, cuối cùng hắn nhếch môi:
“Đội trưởng Cố hình như quên điều tôi đã dặn trước đó.”
Sắc mặt Cố Yên không chút biến chuyển.
Doãn Thanh Nam nói:
“Đội trưởng Cố, đây là ý của lãnh tụ.”
Hắn nghiến từng chữ:
“Khương Tuế, là người có mức độ nguy hiểm cực cao. Một khi tiến vào căn cứ, lập tức bắt giam. Lãnh tụ đã ra lệnh nửa giờ trước. Hay là… anh muốn trái ý lãnh tụ?”
.......
Tòa hành chính là trung tâm của toàn bộ căn cứ. Trung tâm tổng thống đặt ngay tại đây, cũng là nơi mà phần lớn người sống sót mơ ước được vào làm việc, bởi vì chế độ nơi này tốt, công việc danh giá, và khi có nguy hiểm thì luôn được ưu tiên sơ tán đầu tiên.
Cố Yên mặt lạnh bước lên bậc thang. Bất cứ ai hắn đi ngang qua đều bị khí thế sát phạt từ người hắn ép đến mức phải lùi lại, sợ đụng phải rồi chuốc họa vào thân.
“Ai chọc giận đội trưởng Cố vậy? Nhìn tư thế kia như muốn giết người ấy…”
“A đội trưởng Cố vẫn phong độ như vậy. Không biết năm nay mùa đông anh ấy có còn ra ngoài chiến đấu không…”
“Sắc mặt đáng sợ thật. Tôi có linh cảm sắp có chuyện lớn.”
“...Xin hỏi, vị đội trưởng Cố mà các người nói là ai vậy?”
“Cố Yên! Người có dị năng mạnh nhất căn cứ! Tôi được anh ấy cứu đấy. Lúc đó chúng tôi gặp một bầy xác sống khổng lồ, ai cũng nghĩ chắc chắn chết. Nhưng Cố đội một mình giết hàng trăm con! Dị năng của anh ấy mạnh tới mức kinh khủng, tôi không muốn chứng kiến thêm lần nào nữa…”
“Người mới tới à? Không nhận ra Cố đội cũng phải. Sau này cứ nhìn xem ai là người đi vào trung tâm tổng thống với cái mặt lạnh như muốn dọa chết người, đó chính là Cố Yên.”
Những lời bàn tán ấy, Cố Yên chưa bao giờ để tâm. Hắn bước thẳng vào trung tâm tổng thống. Thủ vệ thấy hắn cũng không dám ngăn. Hắn đi lên tầng bảy thì bị thư ký chạy theo chặn lại:
“Cố đội! Cố đội, xin dừng lại!”
“Lãnh tụ đang họp!” Thư ký nói gấp. “Bây giờ ngài không thể vào!”
Cố Yên đứng lại:
“Hắn không muốn gặp tôi?”
“Không phải không muốn gặp! Thật sự là lãnh tụ đang họp!”
Thư ký đẩy gọng kính, lau mồ hôi trên trán:
“Ngài mới từ ngoài trở về, chắc rõ tình hình hơn chúng tôi. Xác sống ngày một khát máu, có thể sẽ tấn công căn cứ bất cứ lúc nào. Lãnh tụ đang họp với các bộ ban để bàn đối sách.”
Khóe môi Cố Yên căng thành một đường thẳng, giọng nói lạnh lẽo như băng:
“Vậy hắn sẽ họp xong trong bao lâu?”
“Cái này… cái này thì tôi thật sự không nói được.” Thư ký hắng giọng, rồi nói tiếp:
“Nhưng lãnh tụ đoán được ngài sẽ đến tìm, nên bảo tôi truyền một câu.”
“Câu gì?”
“Cái người họ Khương kia, đúng là do chính lãnh tụ ra lệnh bắt giam.”
Thư ký bị ánh mắt như muốn giết người của Cố đội dọa đến run, hấp tấp nói tiếp:
“Lãnh tụ bảo y cực kỳ nguy hiểm, không thể để vào nội thành. Nhưng để bên ngoài thì cũng không an toàn, nên tạm thời phải giam lại. Chờ lãnh tụ xử lý xong công việc, ngài ấy sẽ tự mình giải quyết.”
Nếu lãnh tụ đang đứng ở đây, Cố Yên nhất định sẽ chất vấn xem cái người gầy như cọng củi, yếu đến nỗi ngay cả nắp chai nước còn vặn không nổi kia thì nguy hiểm ở chỗ nào. Nhưng trước mặt hắn chỉ là một thư ký “ba câu hỏi thì hết ba câu không biết”, nên đành ép cơn bực trở xuống, xoay người định đi.
Thư ký vội nói:
“Cố đội, ngài muốn đến ngục giam sao? Lãnh tụ căn dặn, không có lệnh của ngài ấy thì bất kỳ ai cũng không được phép thăm tù.”
Cố Yên: “…”
Hắn quay đầu chỉ thẳng vào thư ký:
“Chờ hắn họp xong, phải báo cho tôi ngay lập tức!”
Thư ký gật đầu lia lịa như gà mổ thóc:
“Được được! Ngài cứ yên tâm, chỉ cần lãnh tụ rảnh, tôi sẽ báo ngay cho ngài!”
Thế nhưng chờ mãi đến tận bữa tối, vẫn chẳng có tin tức gì.
Bạch Đào gục đầu xuống bàn, đến món gà trộn cơm mà trước nay cô yêu thích nhất cũng không muốn động vào:
“Trong ngục giam toàn là bọn hung ác… âm u, ẩm thấp, gió lùa tứ phía. Tuế Tuế sao có thể ở cái chỗ đó được chứ…”
Cô ngẩng đầu nhìn Cố Yên:
“Đại ca, vẫn chưa gặp được lãnh tụ sao?”
“Hắn cố tình tránh mặt tôi.” Cố Yên lạnh lùng đáp. “Chắc chắn hắn đang giấu tôi điều gì đó.”
Bạch Đào thở ngắn than dài:
“Tuy tôi chưa gặp lãnh tụ nhiều lần, nhưng đúng là hắn lúc nào trông cũng suy tư nặng nề. Đại ca à, không thì ngày mai chúng ta cùng đi trung tâm tổng thống? Tôi còn mấy cái USB. Tôi sẽ nói dữ liệu quan trọng quá, nhất định phải tự mình giao cho lãnh tụ.”
Lạc Tư Hằng:
“Cô nghĩ lãnh tụ không nhìn ra cái trò trẻ con này của cô à?”
“Á á á á vậy biết làm sao bây giờ!” Bạch Đào phẫn nộ đập bàn.
“Chẳng lẽ cứ để Tuế Tuế bị nhốt trong đó mãi?!”
Ninh Vấn Du cau mày:
“Lãnh tụ vốn là người xử sự ôn hòa. Lần này sao lại… không nói tình lý gì cả? Hắn còn chưa gặp mặt tiểu Khương lần nào mà đã giam người.”
Hắn ngừng lại một chút rồi nói tiếp:
“Hay là… bọn họ từng quen biết nhau từ trước?”
Cố Yên uống một ngụm bia, gương mặt tối sầm.
Quen biết? Không chỉ quen biết… mà còn.
Cố Yên nhắm mắt lại, trầm giọng:
“Ngày mai tôi sẽ đến nhà hắn đá cửa. Tôi muốn xem hắn có chịu gặp tôi hay không.”
Bạch Đào giơ ngón cái:
“Đại ca đúng chất nam tử hán! Ngày mai tôi đi với anh!”
“Cô đi cái gì mà đi!” Cố Yên quát.
“Rảnh thì mau đến thư viện học nhận mặt chữ đi, để lần sau khỏi đem tài liệu quan trọng ra đọc như đọc bản thuyết minh, làm tôi muốn phát hỏa.”
Bạch Đào: “…Vâng.”
......
Căn cứ có hệ thống pháp luật hoàn chỉnh, có thời hạn thi hành án, nhưng không có tử hình.
Nếu phạm tội lớn, sẽ bị “lưu đày”, trục xuất khỏi căn cứ. Và như vậy, chẳng bao lâu sẽ bị xác sống xé xác.
Những kẻ bị nhốt trong ngục giam đều là hạng tội ác tày trời. Khương Tuế coi như vận khí tốt, được phân vào phòng đơn, khá sạch sẽ và gọn gàng. Nhưng đối với thiếu gia quen sống sung túc như y, nơi này chẳng khác nào xóm nghèo tồi tàn, chỉ có mỗi cái giường cứng ngắc.
Có lẽ vì ngục giam nằm ở sườn núi khuất nắng, lại xây hoàn toàn bằng đá dày nên trong phòng lạnh hơn bên ngoài rất nhiều. Dù có cái chăn mỏng mang theo, Khương Tuế vẫn lạnh tím cả mặt.
Y ngồi trên chiếc giường cứng như đá, đầu tựa vào bức tường băng giá. Giường bẩn quá, y không muốn nằm, cứ giữ nguyên tư thế ấy đến tận khuya. Mãi đến khi tiếng bánh xe lăn nghiến trên mặt đất vang lên, y mới từ cơn ác mộng mơ hồ mà tỉnh lại.
Trong đêm, đèn trong ngục đã tắt từ lâu.
Chỉ có ánh trăng xuyên qua khung cửa sổ nhỏ hẹp, yếu ớt chiếu sáng một góc của căn phòng.
Tiếng bánh xe lăn mỗi lúc một gần hơn. Cuối cùng, Khương Tuế thấy một bóng đen xuất hiện.
Người đó dừng lại trước phòng giam của y, cách bởi hàng song sắt đúc bằng thép mà nhìn thẳng vào y, mỉm cười:
“Lâu rồi không gặp.”
“…”
Ánh mắt Khương Tuế dừng lại hai giây trên đôi chân của hắn, rồi mới nâng mi lên:
“Chào buổi tối, thầy.”
Thiệu Phồn mở khóa phòng giam, đẩy xe lăn tiến vào. Giọng hắn ôn hòa, xen chút quan tâm:
“Trông em không được tốt lắm.”
Hắn đưa tay chạm vào gương mặt trắng bệch như tờ giấy của Khương Tuế, nhẹ giọng hỏi:
“Sao lại để mình thành ra tiều tụy thế này?”
Tôi thấy cũng đâu tệ lắm. Khương Tuế nghiêng đầu cọ cọ vào lòng bàn tay hắn. Đôi mắt xanh thẫm như ngọc lưu ly sau hàng mi dài mang theo vẻ lười biếng, giống một con mèo nhỏ quấn người. So với tôi… thầy mới là người thảm hơn.
Thiệu Phồn bật cười bao dung. Với hắn, dường như Khương Tuế có nói hay làm gì đi nữa, hắn cũng không giận được:
“Lúc trước em đánh gãy chân anh, còn ném anh vào phòng thí nghiệm… Không ngờ anh thật sự sống được tới bây giờ, đúng không?”
“…”
Lông mi Khương Tuế run lên. Những xác sống bên trong và ngoài phòng thí nghiệm kia… quả nhiên đều do Thiệu Phồn giết sạch.
Thiệu Phồn vẫn ung dung như thường. Ngón cái hắn nhẹ nhàng vuốt dọc khuôn mặt tinh đẹp của Khương Tuế:
“Từ nhỏ em đã là một đứa trẻ rất tàn nhẫn, với anh cũng không ngoại lệ. Hai chân này… dù có dị năng chữa lành, cũng chẳng còn tác dụng.”
“Vậy thì sao?”
Khương Tuế nghiêng đầu:
“Nhốt tôi ở đây là để trả thù?”
Thiệu Phồn không trả lời câu hỏi đó. Ngược lại, hắn lại hỏi một chuyện chẳng liên quan:
“Từ nãy đến giờ vẫn chưa ăn gì à?”
Sắc mặt Khương Tuế chợt thay đổi, lạnh lùng nói:
“Không tới lượt anh lo.”
Thiệu Phồn khẽ thở dài, đưa trán chạm trán y, thì thầm:
“Vẫn như vậy… bướng bỉnh.”
“Anh...”
Thiệu Phồn thẳng lưng lại, tay mở nút cổ áo sơ mi. Phần cổ thon dài lộ ra. Bình thường, hắn luôn cài kín cổ áo, vì thế rất ít người biết dưới lớp vải ấy là một mảng đầy những vết sẹo chằng chịt của năm xưa.
Trong ánh sáng lờ mờ, ngón tay hắn chợt dựng lên một lưỡi băng sắc bén. Hắn không đổi sắc, ấn thẳng vào cổ mình. Lưỡi băng cắt qua da, máu ấm lập tức rỉ ra.
Ngón tay Khương Tuế khẽ run:
“Thiệu Phồn, tôi…”
Thiệu Phồn nhẹ chạm vào khóe môi y, ngón tay trượt xuống phần xương quai xanh lộ rõ, ch*m r** v**t v*. Giọng hắn vẫn ôn hòa như cũ:
“Uống đi.”
“Không… không được…”
Hơi thở Khương Tuế gấp gáp, tầm nhìn mơ hồ như phủ hơi nước. Y bóp chặt tấm chăn bên dưới, trong giọng nói mang theo tiếng nức nở mơ hồ:
“Không được!”
Thiệu Phồn đặt một nụ hôn lên phần má nghiêng của cậu, thì thầm:
“Uống đi.”
Giọng nói ấy như mê hoặc, cuối cùng khiến Khương Tuế hoàn toàn mất kiểm soát.
Y ôm lấy cổ hắn, há miệng cắn xuống.
Vết thương bị xé toạc, máu tươi trào ra nhiều hơn. Khương Tuế như con thú nhỏ đói lả, tủi thân mà hút lấy dòng máu nóng ấy. Sắc đỏ loang trên gương mặt tái nhợt khiến y trông như một đoá hoa ô uế vừa nở rộ.
“Khóc cái gì.”
Thiệu Phồn ghé tai cậu, nỉ non:
“Vốn dĩ….em chính là sinh vật anh nuôi lớn bằng máu thịt của mình.”
“Bé xác sống nhỏ.”