Từ khi còn rất nhỏ, Khương Tuế đã biết rõ mình là một kẻ khác biệt, một “quái vật”, và cảm giác ấy xuất hiện sớm hơn rất nhiều so với lúc những người xung quanh nhận ra sự bất thường của y.
Khi mới vào nhà trẻ, thầy cô và các bạn nhỏ đều đặc biệt thích y vì gương mặt quá mức tinh xảo xinh đẹp. Nhưng thời gian trôi qua, mọi người bắt đầu phát hiện ra…y không giống người bình thường.
Ánh mắt của bé Khương Tuế nhìn người khác lúc nào cũng quá mức thẳng thắn, quá mức tùy ý. Trẻ con không hiểu chuyện, chỉ cảm thấy lạnh băng và đáng sợ. Nhưng người lớn thì nhận ra rõ ràng, đó là ánh nhìn của một nhà nghiên cứu đang quan sát chú chuột bạch sắp bị đưa lên bàn thí nghiệm. Ánh mắt ấy mang theo sự lạnh nhạt của kẻ đứng trên đỉnh cao quan sát chúng sinh. Dáng vẻ này xuất hiện trên người một đứa trẻ bốn, năm tuổi… còn khiến người ta sởn gai ốc hơn nữa.
Thế nên dần dần, bé Khương Tuế luôn tách biệt một mình. Khi những đứa trẻ khác nô đùa trong sân vận động, y chỉ ngồi xa xa mà ngắm nhìn chúng, như đang đánh giá một đàn dê núi non nớt.
Các giáo viên nhiều lần khuyên mẹ Khương Tuế nên đưa con đi khám tâm lý. Trong mắt họ, tâm lý đứa trẻ này chắc chắn có vấn đề. Nhưng dù lời khuyên đưa ra bao nhiêu lần, câu trả lời họ nhận được từ người phụ nữ bận rộn kia vẫn chỉ là một câu lễ phép nhưng lạnh lùng:
“Cảm ơn vì đã quan tâm. Nhưng con tôi không có vấn đề gì.”
Người giúp bé Khương Tuế hòa nhập chậm rãi vào xã hội loài người tên là Thiệu Phồn.
Lúc ấy, mẹ Khương Tuế là giáo sư hướng dẫn tiến sĩ của Thiệu Phồn, nên hắn theo lẽ đương nhiên bị phân nhiệm vụ đón bé Khương Tuế tan học. Khương Tuế đã quen việc mỗi ngày được một người khác nhau đến đón, cũng quen với việc ngồi yên trong phòng bảo vệ chờ người lớn đến.
Khi Thiệu Phồn đến, hắn nhìn thấy mái tóc đen mềm mại và làn da trắng như tuyết của đứa nhỏ, trông thật ngoan ngoãn.
Đứa trẻ này không chỉ đẹp hơn hẳn so với bạn cùng lứa, mà da còn trắng đến mức nếu y để tóc dài và mặc váy, chắc chẳng ai nghi ngờ y là con trai.
“Tuế Tuế?” Thiệu Phồn ngồi xuống để ngang tầm mắt với y. “Còn nhớ anh không? Lần trước chúng ta gặp nhau ở nhà em đấy. Anh là Thiệu Phồn.”
Bé Khương Tuế ngẩng đầu, gương mặt vô cảm nhìn hắn.
Một hồi lâu mới đáp:
“Đó không phải nhà tôi.”
“Xin lỗi.” Thiệu Phồn nghiêm túc xin lỗi đứa trẻ mới bốn tuổi, rồi đưa tay ra: “Anh đến đón em về. Muốn anh bế không?”
Bé Khương Tuế lắc đầu, tự mình đứng dậy, khoác cặp nhỏ lên lưng, nắm lấy góc áo Thiệu Phồn đi theo, thật ra làm vậy khiến Thiệu Phồn gặp không ít phiền toái. Với chiều cao của củ cải nhỏ này, nếu không chú ý thì rất dễ đạp lên y. Nhưng vì tôn trọng đứa bé, Thiệu Phồn chỉ có thể bước chậm lại để phù hợp với nhịp đi của y.
Học trò của mẹ Khương Tuế rất nhiều. Lúc mới gặp, ai cũng thấy y đáng yêu và tình nguyện đi đón. Nhưng càng tiếp xúc, họ càng thấy y kỳ quái nên dần dần không ai muốn đi nữa. Bọn họ nói:
“Anh có tưởng tượng nổi bị một đứa trẻ bốn tuổi nhìn chằm chằm bằng ánh mắt như đồ tể xem con dê trước khi giết không?”
Cuối cùng, người duy nhất còn bằng lòng đi đón y chỉ còn Thiệu Phồn.
Biến cố xảy ra vào ngày cuối cùng Khương Tuế học ở nhà trẻ, cũng đúng ngày sinh nhật y. Thiệu Phồn cố ý xin nghỉ, đến đón y và dẫn y đi chơi công viên giải trí.
Khương Tuế không hề thích mấy thứ đó. Y chỉ để mặc Thiệu Phồn nắm tay, cùng hắn len qua dòng người nhộn nhịp. Ở xa xa, trò “bay trên không” vang lên tiếng la hét thảm thiết. Gần hơn là tiếng kim loại sắc lạnh của tàu lượn siêu tốc, khắp nơi đều là cảnh con người tự gieo vào mình nỗi sợ rồi lại hét lên vì k*ch th*ch.
Thiệu Phồn lại nhìn thấy ánh mắt quen thuộc ấy.
Người khác sợ hãi ánh nhìn đó, trống rỗng, lạnh lẽo, đáng sợ như lưỡi dao đồ tể. Nhưng Thiệu Phồn thì không nghĩ thế.
Hắn cảm thấy… Khương Tuế giống như đang quan sát nhân loại.
Giống như đứa trẻ quan sát một đàn kiến chuyển nhà. Mấy người đang la hét om sòm kia, trong mắt Khương Tuế, cũng không khác gì một đàn kiến đang chuyển tổ.
Thế là hắn hỏi:
“Tuế Tuế, em đang nghĩ gì vậy?”
Hàng mi dài của Khương Tuế nhấc lên, trả lời:
“Nhân loại… thật kỳ quái.”
Thiệu Phồn so với người lớn thì ôn hòa, kiên nhân hơn, so với trẻ con thì thông minh hơn, nghĩ ngợi một lát rồi hỏi:
“Em cảm thấy kỳ quái chỗ nào?”
“Chỗ nào cũng kỳ quái.” Khương Tuế nói:
“Một bên hô hào ‘bảo vệ’, một bên lại không ngừng hủy diệt. Miệng cười tươi rói, nhưng trong lòng có lẽ đau đến muốn chết. Nói dối thành thói quen, tính tình thay đổi thất thường. Vì đạt được thứ mình muốn, họ có thể bất chấp thủ đoạn, cũng không buồn để ý hậu quả nghiêm trọng mà nó kéo theo.”
Điều này hoàn toàn không giống những lời mà một đứa trẻ có thể nói ra, thế nhưng Thiệu Phồn vẫn không hề tỏ ra hoảng sợ. Hắn chỉ bình thản nói:
“Em nói rất đúng. Con người đúng là loài rất kỳ quặc.”
“Bọn họ lúc nào cũng tham lam.” Khương Tuế bình luận. “Lòng tham của họ không đáy, có được một thứ lại muốn thêm thứ khác, vĩnh viễn không biết thỏa mãn. Tôi không thích.”
“Bọn họ?” Thiệu Phồn nhìn thẳng vào đôi mắt của bé Khương Tuế. “Em cho rằng bản thân không phải con người sao?”
Bé Khương Tuế gật đầu:
“Tôi vốn dĩ đã không phải con người.”
Thiệu Phồn hỏi tiếp:
“Vậy em là gì?”
“Là… thi thể.” Khương Tuế đáp. “Tôi là một khối thi thể.”
Cậu bé nói câu ấy hoàn toàn tự nhiên, dường như chẳng thấy có gì ghê rợn. Một “thi thể” biết vui biết giận, biết chạy biết nhảy, biết nói chuyện và còn có thể lớn lên, chuyện này hoặc sẽ hù người ta phát điên, hoặc sẽ khiến người ta cười đến rớt răng. Nhưng phản ứng của Thiệu Phồn lại khác hẳn những điều ấy.
“Được rồi, nhưng thi thể thì vẫn có thể tổ chức sinh nhật chứ.” Thiệu Phồn mỉm cười. “Năm nay, điều ước sinh nhật của em là gì?”
Bé Khương Tuế vô cùng nghiêm túc trả lời:
“Tôi mong mẹ đừng bắt tôi uống thứ thuốc khó uống kia nữa.”
“Thuốc khó uống gì?”
Khương Tuế đáp:
“Tôi là thi thể. Nếu ăn đồ ăn của con người… tôi sẽ không lớn lên.”
Thiệu Phồn khẽ giật mình:
“Vậy thức ăn của em là gì?”
Xung quanh người qua kẻ lại, chẳng ai nhận ra cuộc trò chuyện của họ kỳ quái đến mức nào. Trên trời những quả bong bóng cơ khí lơ lửng phản chiếu ánh nắng ngũ sắc, bọn trẻ cầm kẹo bông chạy tung tăng, cười trong trẻo. Gió nhẹ thổi qua, Khương Tuế cúi đầu nói nhỏ:
“Mẹ bảo tôi không được nói cho người khác biết.”
Thiệu Phồn không ép. Hắn đang định gật đầu đáp lại thì Khương Tuế bất ngờ cúi xuống cắn mạnh vào cổ tay hắn. Lúc này Thiệu Phồn mới nhận ra răng nanh của cậu bé bén hơn người thường rất nhiều, chỉ một cú cắn đã xuyên qua da. Đứa trẻ ghé sát cổ tay hắn, nghiêm túc l**m sạch từng giọt máu như đang thưởng thức kem.
Cũng chính vì chuyện lần ấy mà sau này, khi mẹ Khương Tuế quá mải mê nghiên cứu, quên mất nhu cầu nuôi dưỡng khác biệt của đứa con không giống người, khiến Khương Tuế phải nằm ở bệnh viện, tính mạng như chỉ mành treo chuông, bác sĩ khám thế nào cũng không tìm ra bệnh…lúc đó Thiệu Phồn đã tự cắt tay mình để cho bé uống máu.
Đứa bé nhỏ xíu, trắng như một cục tuyết ấy, chỉ có thể hấp thu dinh dưỡng từ máu thịt. Không có máu thịt, bé sẽ yếu dần từng ngày… và có lẽ sẽ lặng lẽ chết mà không gây ra một tiếng động.
Vào một buổi trưa bình thường, nắng vàng ấm áp, Thiệu Phồn đã cứu sống một bé quái vật nhỏ chuyên ăn thịt người và uống máu.
….....
“Anh còn nhớ lúc em lần đầu tiên c*n v** c* anh.” Thiệu Phồn ôm lấy thân thể gầy yếu của Khương Tuế. “Khi ấy cũng giống bây giờ, vừa khóc vừa muốn cắn anh… giống như một con chó con hoang dã.”
Khương Tuế run lên bần bật, bám chặt lấy áo Thiệu Phồn, vùi mặt vào cổ hắn.
“Sao lần nào em cũng không chịu ăn gì hết vậy?” Thiệu Phồn nhẹ giọng hỏi.
Khương Tuế khẽ đáp:
“Tôi không phải dã thú.”
Thực ra, từ khi lớn thêm một chút, biết suy nghĩ hơn, y rất hiếm khi chủ động cắn Thiệu Phồn. Y muốn hòa nhập với con người, muốn bản thân trông không giống một con quái vật đáng sợ. Thế nên dù đói đến mấy cũng cố nhịn. Ngay cả thứ thuốc mẹ điều chế cho y cũng không chịu uống nữa vì y biết trong đó cũng có thành phần của máu thịt.
Hơn nữa…
Toàn thân Khương Tuế lúc này nhuộm đầy máu tươi. Y dựa vào động mạch cổ của Thiệu Phồn, cảm nhận rõ ràng nhịp đập tượng trưng cho sự sống.
Nhiều năm trời, y luôn hiểu rằng ngoài Thiệu Phồn, chẳng ai nguyện lòng nuôi dưỡng một một sinh vật đáng sợ như mình.
Thiệu Phồn khẽ cười:
“Em đương nhiên không phải dã thú.”
Hắn lấy khăn tay, chậm rãi lau sạch khuôn mặt dính máu của Khương Tuế. Da mặt thiếu niên trắng trẻo đã dần khôi phục sắc khí, đôi môi mím lại mang nét tủi thân. Thiệu Phồn biết tám phần mười là y đang giả vờ, nhưng hắn vẫn mềm lòng:
“Là do em quá bướng bỉnh. Nếu chịu nghe lời thì đâu phải chịu khổ thế này.”
Trẻ con không nghe lời thì phải nếm chút đau khổ.
Khương Tuế khẽ nói:
“Tôi rất vất vả mới tìm được anh… sao anh lại nhốt tôi trong chỗ này? Nơi này lạnh lắm. Tôi không thích.”
Chỉ cần y nói “Tôi không thích”, Thiệu Phồn lúc nào cũng sẽ làm theo ý y. Lần này cũng vậy.
Hắn vỗ nhẹ lưng Khương Tuế:
“Anh chẳng phải đến đưa em ra ngoài rồi sao?”
Khương Tuế ngồi lên đùi hắn, không nhận ra điều đó. Xe lăn từ từ lăn bánh, đưa cả hai rời khỏi phòng giam. Y nhẹ nhàng hỏi:
“Chúng ta đi đâu?”
“Đến một nơi an toàn.” Thiệu Phồn dịu dàng đáp.
Sống lưng Khương Tuế hơi căng lại, y cắn nhẹ khóe môi:
“Anh vẫn muốn nhốt tôi lại.”
“Tuế Tuế, anh là người phụ trách căn cứ này.” Trong ngục giam yên tĩnh, chỉ nghe tiếng bánh xe lăn lộc cộc. Giọng người đàn ông mềm mại, trầm thấp, mang theo sự bao dung của bậc trưởng bối dành cho một đứa trẻ, như đang kiên nhẫn giải thích cho một bạn nhỏ vì sao một cộng một lại bằng hai:
“Vì sự an toàn của dân chúng, anh bắt buộc phải giam giữ em.”
“……”
Khương Tuế ngồi thẳng dậy. Cái sự yếu ớt ban nãy giống như chỉ là ảo giác. Trong bóng tối, đồng tử y khẽ kết một tầng băng lạnh trong suốt. Y túm lấy cổ áo Thiệu Phồn:
“Thưa thầy, tôi cứ tưởng sau một lần sinh ly tử biệt, anh sẽ nương tay với tôi hơn một chút.”
Thiệu Phồn để mặc cho y níu áo, không nhanh không chậm đáp lại:
“Anh vẫn luôn rất nương tay với em.”
Hắn cúi người, thì thầm bên tai Khương Tuế:
“Nếu không, một bé xác sống như em e là còn chưa thấy được cổng căn cứ đã bị đội tuần tra đánh thành cái sàng rồi.”
Ngón tay Khương Tuế siết chặt, gân xanh trên mu bàn tay giật giật:
“…… Thiệu Phồn!”
“Suỵt.” Thiệu Phồn bất đắc dĩ nói, “Khuya rồi, đừng quấy rầy người khác ngủ.”
“Tuế Tuế, em quá tùy hứng.” Giọng Thiệu Phồn vẫn bình thản, nhưng sắc mặt đã lạnh hơn vài phần. “Khi em đồng ý đính hôn với Thẩm Diệu Từ, anh đã nói rồi, con người phải trả giá cho sự tùy hứng của chính mình. Dù là anh… cũng không thể mãi bao dung những điều em làm.”
“……”
Khương Tuế cúi đầu nói khẽ:
“Nếu anh không muốn cứu tôi, không muốn yêu tôi… vậy sao không cho phép tôi đi tìm người chịu cứu tôi?”
Thiệu Phồn im lặng một thoáng.
“Tuế Tuế… thứ em muốn không phải là tình yêu.”
“Em căn bản không biết tình yêu là gì.”
“Tôi biết.”
Khương Tuế thầm thì, đ** l*** **t *t lướt qua cổ Thiệu Phồn trước khi hắn kịp tránh. Cảm giác ẩm nóng khiến Thiệu Phồn khẽ run, hầu kết cũng động đậy. Trong lúc ấy, giọng thiếu niên vang lên dịu dàng lạ thường:
“Tôi yêu anh mà, thưa thầy.”
“Cả thành D đều biết tôi yêu anh.”
Hai người đã đến cổng lớn. Đám lính gác đồng loạt cúi đầu thật sâu, sợ vô tình nhìn thấy thứ không nên thấy. Một chiếc xe màu đen đậu yên dưới ánh trăng. Đội tuần tra mở cửa xe, chuẩn bị sẵn bệ nâng cho xe lăn có thể dễ dàng di chuyển vào trong.
Khương Tuế thản nhiên đi trước, rồi khoanh tay nhìn Thiệu Phồn, lạnh lùng nói bất chợt:
“Nhìn anh mất đi đôi chân… tôi vẫn chưa quen lắm.”
Mọi người xung quanh đều biến sắc. Dù lãnh tụ tính tình ôn hòa, nhưng chuyện tàn tật là nỗi đau khó chạm tới. Ngay cả người l* m*ng như Cố Yên cũng không dám nhắc trước mặt hắn.
“Rồi sẽ quen.”
Thiệu Phồn chẳng tỏ vẻ gì. Hắn lên xe, bảo tiêu thu bàn đạp lại, yên lặng khởi động xe, chạy về phía trung tâm tổng thống, nơi ánh đèn sáng nhất. Hắn bình thản nói:
“Dù sao về sau ngày nào em cũng sẽ thấy.”
Thiệu Phồn chưa bao giờ nổi giận với Khương Tuế, trong lòng y thấy không thú vị, dứt khoát im re.
Nhà của Thiệu Phồn cách trung tâm tổng thống rất gần, lại nằm trong khu vực tĩnh lặng và được bảo vệ nghiêm mật.
Khương Tuế đẩy xe lăn vào, đột nhiên mở miệng:
“Nếu virus xác sống không bùng nổ, tôi và Thẩm Diệu Từ có lẽ đã kết hôn thuận lợi. Không chừng còn có thể cùng nhau đẩy thầy đi dạo nữa… nghĩ cũng không tệ.”
Giọng y nhẹ như đang nói về ông hàng xóm già cô độc, không có vợ con sống cạnh nhà. Không khí lập tức đông cứng. Bảo tiêu phía sau suýt trượt chân ngã, tim hẫng lên đến tận cổ họng.
“Trêu chọc anh chẳng đem lại lợi gì cho em.”
Thiệu Phồn bình thản đáp. Ánh trăng nhợt rơi lên gương mặt tuấn tú, rõ ràng là một khuôn mặt hiền hòa, nhưng trong khoảnh khắc lại toát ra sự sắc lạnh khó diễn tả:
“Vào nhà đi.”
Nhà.
Từng là nhà của Thiệu Phồn, và cũng từng là nhà của Khương Tuế vì Khương Tuế chưa bao giờ xem phòng thí nghiệm là nhà, càng không xem căn mật thất nơi cha ruột bị nhốt là nhà.
Nhưng bây giờ, hai người đã chọn hai con đường hoàn toàn khác. Nên nhà của Thiệu Phồn… cũng không còn là nhà của Khương Tuế nữa.
Căn biệt thự được dọn dẹp tinh tươm. Trong sân trồng đầy những loài hoa Khương Tuế thích, nhất là nguyệt quý, phủ kín bờ tường, nở rực rỡ, xinh đẹp, hương nhẹ thoang thoảng trong gió. Khương Tuế đẩy xe lăn bước vào sảnh chính, phong cách trang trí ấm áp, giản dị, rất nhiều đồ vật quen thuộc… Khương Tuế nhìn kỹ mới nhận ra: nơi này giống hệt chỗ ở trước kia của Thiệu Phồn tại thành D.
Đám bảo tiêu lặng lẽ lui ra ngoài.
Thiệu Phồn nói:
“Nước tắm đã chuẩn bị rồi. Muốn anh giúp em tắm không?”
Khương Tuế:
“Hay anh hỏi thử xem tôi có muốn giúp anh tắm không?”
Ánh mắt ác ý của y cố ý lướt xuống đôi chân của Thiệu Phồn.
“Nếu em muốn, anh tất nhiên không ngại.”
“…… Tôi không muốn.”
Khương Tuế mặt lạnh đi thẳng lên lầu tắm rửa.
Thiệu Phồn chuẩn bị cho y một bộ đồ ngủ làm bằng loại cotton thuần mềm nhẹ mà y thích nhất.
Tắm rửa xong bước ra ngoài, Khương Tuế thấy Thiệu Phồn đang đứng ngoài ban công nghe điện thoại. Với thân phận là lãnh đạo của một căn cứ lớn như vậy, hắn đương nhiên bận tối mắt tối mũi; cho dù đã khuya rồi, vẫn luôn có những việc đột xuất cần hắn đưa ra phán quyết.
Khương Tuế tiện tay ném chiếc khăn lông lên giường, gọi:
“Thiệu Phồn.”
“Ừm?”
“Sấy tóc cho tôi.” Khương Tuế nói như điều hiển nhiên. “Nhanh lên.”
Đầu dây bên kia thoáng sững người, muốn hỏi lại mà không dám, trong lòng tò mò chết được, rốt cuộc là ai mà lại dám nói chuyện với lãnh tụ theo kiểu này?
“Ừ.” Thiệu Phồn đáp, rồi nói với người trong điện thoại: “Có chút việc, tôi cúp trước.”
Hắn cầm máy sấy giúp Khương Tuế hong khô tóc. Làn da thiếu niên quá mỏng, hơi nóng trong phòng tắm khiến làn da trắng nõn của y hồng lên, cả hàng lông mi cũng ướt đẫm, khiến y trông càng nhỏ tuổi hơn. Khi Khương Tuế muốn tỏ ra ngoan ngoãn, quả thật có thể khiến trái tim người khác mềm nhũn như tan vào chén mật. Như lúc này đây, y ngoan ngoãn tựa vào đùi Thiệu Phồn để hắn tùy ý sấy tóc; đến cả động tác luồn tay vào mái tóc đen mềm của y, Thiệu Phồn cũng vô thức chậm lại mấy phần.
Đợi tóc khô, Khương Tuế bắt đầu buồn ngủ, đang định đi nằm thì Thiệu Phồn bỗng nhìn thấy trên cánh tay y chi chít dấu kim tiêm. Nét mặt hắn lập tức nghiêm lại, nắm lấy tay cậu:
“Em lại tiêm thuốc?”
Khương Tuế lập tức rụt tay về, dùng tay áo che lấy những vết kim trên cánh tay.
“Không có.”
“Thẩm Diệu Từ cho em?” Giọng Thiệu Phồn vẫn bình thản, ôn hòa như cũ. “Hắn có biết việc này sẽ hại chết em không?”
“Biết hay không có quan trọng gì?” Khương Tuế không kiên nhẫn nói: “Tôi muốn gì hắn cũng cho. Nếu tôi chết, hắn cũng sẽ chết theo. Hiện tại anh hỏi mấy chuyện đó… có phải vẫn còn vương vấn hắn không? Đúng nhỉ, dù sao các anh trước đây…”
Thiệu Phồn bóp mặt y, buộc y nhìn thẳng vào mắt hắn:
“Hắn muốn gì cũng cho em, nhưng có thứ đó có thực sự tốt cho em không?”
“Đúng vậy.” Khương Tuế cong môi cười, “Thầy à, Thẩm Diệu Từ không giống anh. Trong lòng anh chứa quá nhiều thứ: thiên tai, căn cứ, bao nhiêu người sống sót… Có lẽ có cả tôi. Nhưng trong lòng Thẩm Diệu Từ, chỉ có mỗi mình tôi.”
Thiệu Phồn siết tay mạnh hơn. Khương Tuế vẫn nở nụ cười, lại cong cong mắt:
“Rốt cuộc cũng giận rồi? Tôi còn tưởng anh sẽ tiếp tục nhịn đấy… Lúc ở KTV, tôi còn nghĩ anh sẽ dạy dỗ tôi một trận, ai ngờ anh chỉ đánh Thẩm Diệu Từ một trận rồi đưa tôi đi…Thầy à, lẽ nào đến giờ, anh vẫn ôm ảo tưởng tôi là một đứa trẻ ngoan hiền, có thể trở thành vị thần cứu thế?”
“Không đâu…”
Khương Tuế cắn nhẹ vành tai hắn, chậm rãi nói:
“Tôi đã nói rồi mà, tôi chỉ là một cái xác biết đi.”
“Tôi và đám lêu lỏng, đám điên ngoài kia, những kẻ chỉ biết thèm khát máu thịt mới là đồng loại của nhau. Anh làm sao có thể kỳ vọng một xác sống đi cứu vớt nhân loại?”
Thiệu Phồn hỏi:
“Em bảo Thẩm Diệu Từ bắt người có dị năng là để làm gì?”
Khương Tuế nhướng mày:
“Không nói cho anh.”
“Khương Tuế.”
Giọng Thiệu Phồn trầm xuống một chút.
“Nói cho anh.”
Như thể cảm thấy dáng vẻ này của hắn rất thú vị, Khương Tuế chậm rãi quan sát nét mặt hắn:
“Anh như vậy mới giống một con người. Nếu lúc trước anh đã chọn nhịn Thẩm Diệu Từ, sao bây giờ lại hỏi? Chi bằng anh…”
“Anh làm gì?!”
Khương Tuế kinh ngạc nhìn Thiệu Phồn khi hắn bất ngờ đè y xuống đùi mình. Ở tư thế này, hắn vẫn cao hơn y nửa cái đầu. Hàng mi dài rũ xuống, che đi hình bóng thiếu niên trong mắt hắn.
“Vậy, Tuế Tuế,” Thiệu Phồn chậm rãi nói,
“khi em cố tình ngang ngược, lên giường với Thẩm Diệu Từ ngay trước mặt anh để trả thù, em nghĩ anh nên làm gì?”
Một bàn tay hắn giữ chặt cổ tay gầy của Khương Tuế, không cho y giãy giụa.
“Có phải anh nên như bây giờ, tốt bụng dạy dỗ em một trận?”
Khương Tuế c*n m** d***:
“Buông ra.”
Thiệu Phồn dùng một ngón tay lướt qua môi y, buộc y thả ra cái môi đang bị cắn đến trắng bệch.
“Không phải muốn thấy anh tức giận sao? Sao giờ lại sợ?”
“Tôi không sợ.” Khương Tuế lạnh lùng nói: “Tôi muốn ngủ. Buông tôi ra.”
“Đừng nóng nảy.”
Bàn tay Thiệu Phồn luồn vào dưới vạt áo ngủ, đỡ lấy vòng eo mềm dẻo, mảnh khảnh của y Làn da trắng mịn chỉ cần hơi dùng chút lực là như tan ra trong tay. Khương Tuế bị bàn tay hắn trêu chọc đến khó chịu, không nhịn được khẽ rên. Bàn tay Thiệu Phồn chậm rãi trượt xuống, Khương Tuế trợn tròn mắt:
“Thiệu Phồn....!”
Thiệu Phồn mở nút áo sơ mi của mình, lộ ra bờ ngực gầy nhưng rắn chắc. Hắn nửa cụp mắt, nói:
“Anh đúng là quá chiều em.”
“Khi đưa em rời khỏi KTV, anh nghĩ em còn nhỏ, nhiều chuyện chưa hiểu, anh có thể từ từ dạy em. Nhưng chính vì như thế mà em tưởng anh sẽ không nỡ làm gì em.”
Hắn hôn lên xương quai xanh của y, kéo áo ngủ lên, để y cắn lấy vạt áo. Ngón tay hắn men theo sống lưng nhô lên của y mà vuốt xuống. Cả người Khương Tuế run rẩy, hơi thở rối loạn, các ngón chân co chặt vào nhau. Y cắn răng nói:
“Thiệu Phồn, anh quên lúc tôi tỏ tình, anh đã nói gì với tôi rồi sao?”
“....Từ năm em bốn tuổi anh đã nuôi dạy em, anh là thầy của em.”
Khương Tuế ngẩng cao cổ, hai tay bị bắt chéo ra sau lưng giữ chặt, nhưng trong mắt lại bùng lên ngọn lửa như cỏ khô gặp cháy, cuồng dã mà lạnh lẽo.
“Đó là nguyên lời anh từng nói. Vậy bây giờ anh đang làm gì với học sinh của mình hả?”
Y nghiến từng chữ một:
“Cái Đ* c*m th* đội lốt quân tử.”
“… Thiệu Phồn! Không được…Ah!”
“Em nói cũng đúng đấy.”
Thiệu Phồn ghé môi vào cổ cậu, cảm nhận mùi thơm mềm ngọt thân thể thiếu niên. Giọng hắn khàn đi:
“Anh đúng là Đ* c*m th* đội lốt quân tử.”
“Nếu có thể khiến em ngoan ngoãn hơn chút….anh sớm nên trói em vào giường, để em chẳng thể đi bất cứ đâu.”
Giọng hắn nhẹ đến mức như đang nói chuyện rất bình thường:
“Như thế thì Thẩm Diệu Từ, Cố Yên… dù ai em cũng chẳng thấy được.”
Ánh mắt Khương Tuế phủ một tầng hơi nước, trước mắt mơ hồ, chỉ lờ mờ thấy được Thiệu Phồn hôn lên má mình.
Giống như con người hắn vậy, nụ hôn của Thiệu Phồn chậm rãi, ôn hòa, bình thản mà lại làm tim Khương Tuế run lên, máu nóng phập phồng. Môi răng hai người quấn lấy nhau, rõ ràng là tư thế thân mật nhất, vậy mà chẳng ai dám đem thật lòng đặt lên bàn để đối diện.
Vì thế chỉ có thể liều mạng dây dưa như thế.
Trong ký ức Khương Tuế, Thiệu Phồn là người chiếm cả vị trí cha, mẹ, anh trai, thầy giáo, bạn bè, là người quan trọng nhất trong đời y. Đã từng có lúc y vì sự kiên định bình thản của hắn mà say mê đến ngây dại. Nhưng đến khi sự kiên định ấy biến thành lưỡi kiếm đâm thẳng vào ngực mình, y mới hiểu câu “Đạo bất đồng bất tương vi mưu” nghĩa là gì.
“Thiệu Phồn…” Khương Tuế nức nở, “trước đây anh chưa bao giờ đối xử với tôi như vậy.”
Thiệu Phồn dịu dàng hôn đi nước mắt của y.
“Chân anh là em đánh gãy, bây giờ người khóc cũng là em.”
“Anh vốn cũng muốn để em đỡ vất vả hơn.”
Hắn hôn lên vành tai y, một tay ôm eo mảnh khảnh của thiếu niên, khẽ lẩm bẩm:
“Nhưng Tuế Tuế, có vài thứ….em phải nếm chút đau khổ.”
Khương Tuế đau đớn ngẩng cổ, cắn đầu lưỡi để ngăn nước mắt chảy ra. Thiệu Phồn kéo y vào ngực mình, nơi vết sẹo trên cổ lại bị rách, máu tươi ứa ra lan mùi khắp phòng. Thiệu Phồn như người cha vụng về dỗ đứa trẻ khóc bằng kẹo, đưa máu lên môi tái nhợt của y. Bị vị ngọt tanh ấy mê hoặc, Khương Tuế dựa lên vai hắn, khóc mà cắn vào vết thương trên cổ hắn. Nước mắt và máu trộn nhau, khiến y chẳng còn thấy rõ điều gì nữa.
Y không biết cuối cùng mình ngủ đi thế nào, chỉ biết sáng hôm sau bị tiếng đập cửa inh ỏi làm choàng tỉnh.
Dám đập cửa lãnh tụ từ sáng sớm như vậy, ngoài Cố Yên thì chẳng còn ai.
Khương Tuế mặc kệ thân thể đau nhức, giày dép cũng không kịp mang, đã lao xuống cầu thang, Thiệu Phồn điên rồi, y không thể bị nhốt ở đây, nhất định phải đi cùng Cố Yên!
Khi y hoảng loạn chạy xuống, Thiệu Phồn vừa mở cửa, cánh cửa suýt nữa bị đập đến bung. Trên cầu thang, ánh mắt Khương Tuế chạm phải ánh mắt Cố Yên chỉ trong khoảnh khắc.
Nhìn thấy vẻ kinh ngạc trên mặt Cố Yên, Khương Tuế mới sực nhớ.
Y chỉ đang mặc một chiếc áo sơ mi.
Vẫn là cái áo hôm qua Thiệu Phồn đã mặc.