Khương Tuế vẫn cúi đầu, không ai nhìn rõ được nét mặt của y. Nhưng thân thể gầy gò của y lại giống như một gốc cây mảnh mai đứng giữa gió bão, bị phong ba quật mạnh đến thê thảm, trông như chỉ cần một trận gió nữa là sẽ gãy lìa bất cứ lúc nào.
Y chậm rãi bước về phía Thiệu Phồn.
Một bước… hai bước… ba bước…
“Tôi nói rồi, nếu đã không muốn ở lại thì cứ đi, hà tất phải do dự?!”
Cố Yên thô lỗ kéo Khương Tuế vào trong ngực mình, giọng điệu táo bạo:
“Em không nghe tôi nói sao?! Ngày thường lanh lợi ma quỷ thế nào, giờ Thiệu Phồn nói vài câu mà em đã ngoan ngoãn như bị dọa sợ? Em ngốc hay sao hả Khương Tuế?!”
Khương Tuế mấp máy môi:
“Anh không nghe hắn nói sao… tôi là một con xác sống ”
“Tôi con mẹ nó đâu có điếc, đương nhiên tôi nghe! Nhưng nghe thì sao?!”
Cố Yên như con sư tử xù lông nổi trận lôi đình, ép Khương Tuế không được dùng cái ánh mắt rách rưới ấy để nhìn mình. Nhìn như vậy khiến trái tim hắn cứ co thắt đau đớn không chịu nổi.
“Đúng, em là xác sống. Nhưng em là do tôi đưa từ thành A về. Nếu em làm ra chuyện sai gì trong căn cứ này, đó là lỗi của tôi. Về lý, tôi phải giám hộ em.”
Cố Yên cúi xuống bế xốc y lên:
“Tôi đã nói sẽ đưa em đi thì sẽ làm. Tôi nói không nuốt lời.”
Khương Tuế kinh ngạc:
“Nhưng tôi thật sự....”
“Được rồi.” Cố Yên cắt ngang:
“Tôi biết rồi, ngươi chỉ là một xác sống vô dụng. Bằng không tôi sớm đã bị em làm lây nhiễm.”
Ngón tay Thiệu Phồn siết chặt tay vịn xe lăn, gần như bóp gãy cả hợp kim.
“Lãnh tụ trăm công nghìn việc, bận rộn vô kể. Chỉ là một xác sống nhỏ, cứ để tôi quản lý.” Cố Yên mặt không biểu cảm nói:
“Tôi dẫn người đi trước.”
Hắn bế Khương Tuế xoay người rời đi. Gió lạnh vụt thổi qua, “Ầm!” một tiếng, ánh sáng tím đen vỡ tung thành vô số mảnh, như băng vụn trút xuống mặt đất lách tách. Cố Yên không hề quay đầu lại.
Nhưng Khương Tuế tựa trên vai Cố Yên, nhìn Thiệu Phồn, khẽ nở nụ cười. Y dùng khẩu hình nói:
“Chó điên.”
Thiệu Phồn giận dữ siết nát tay vịn. Hàn băng từ quanh hắn lan rộng, đóng băng cả một mảng nền nhà, rồi từng chút một vỡ vụn, khiến mặt đất hỗn loạn tơi tả.
......
“Anh Tiểu Lạc, anh nói đại ca có cứu được Tuế Tuế không?”
Bạch Đào chán đến mức gục trên bàn, níu níu tay áo Lạc Tư Hằng đang mài dao:
“Tôi đi hỏi Thanh Nam rồi, hắn nói chuyện này quan trọng lắm, chỉ sợ đại ca có ra mặt cũng…”
Cô còn chưa nói hết, cửa phòng đã bị đá bật tung. Cố Yên bế một người tiến vào.
Bạch Đào vui mừng reo lên:
“Đại ca! Anh....”
Nhưng cô chỉ nhìn thấy mắt cá chân trắng nõn, mảnh khảnh của người trong lòng hắn, còn Cố Yên đã thẳng tiến vào phòng ngủ. Bạch Đào hoang mang đi theo hai bước thì cốp!...cửa phòng đóng sập ngay trước mặt cô.
Bạch Đào: “?”
Cô ngơ ngác quay sang hỏi Lạc Tư Hằng:
“Anh Tiểu Lạc… vừa rồi đại ca ôm ai vậy?”
Lạc Tư Hằng thổi thổi mặt dao, thản nhiên nói:
“Không phải đại tiểu thư thì còn ai khiến đại ca ôm như công chúa?”
“!!” Bạch Đào lập tức phấn khởi:
“Đại ca đúng là đại ca, vừa xuất hiện là mang người về được liền!”
Nhưng Lạc Tư Hằng lại không nghĩ đơn giản như cô. Hắn gõ đầu cô nói:
“Cô nhìn đại ca như thế mà cảm thấy đó là diễn cảnh hòa bình mang người về? Tôi thấy chuyện này chẳng nhỏ đâu.”
“A?” Bạch Đào cuống lên:
“Vậy giờ làm sao đây?”
“Tránh ra.”
Lạc Tư Hằng xách đồ lên:
“Rút trước đi. Tôi đoán lát nữa sẽ có chuyện không phù hợp với trẻ em xảy ra.”
Ngay lúc đó, trong phòng vang lên tiếng Khương Tuế hét:
“Cố Yên!! Anh cút ngay!!”
Bạch Đào quay đầu định chạy lại hỏi, nhưng Lạc Tư Hằng nhanh tay túm cô kéo ra ngoài:
“Nhìn cái gì mà nhìn! Càng xem càng hại người!”
“???? Nhưng… .Anh Tiểu Lạc, đại ca có phải đang ăn h**p Tuế Tuế không? Tôi nghe thấy anh ấy khóc mà!”
Lạc Tư Hằng:
“Cậu ấy có khóc thảm thế nào cũng chẳng liên quan đến cô. Cô mà dám vào lúc này, khóc còn thảm hơn đại tiểu thư, tin không?”
Bạch Đào:
“A???”
Trong phòng, Khương Tuế vội vàng kéo kín lớp áo duy nhất trên người, gương mặt đỏ bừng vì tức giận:
“Anh nổi điên cái gì vậy?!”
Cố Yên lạnh lùng nói:
“Trên người em… toàn là mùi của hắn.”
Cả người Khương Tuế cứng đờ:
“Anh là chó sao? Đây là áo của hắn, có mùi của hắn chẳng phải quá bình thường?”
“Vậy tại sao em ại mặc áo của hắn?”
“……”
Làm sao y biết Thiệu Phồn còn có cái sở thích kỳ quái này? Trước kia nhìn đứng đắn biết bao.
“Hai người tối qua đã ngủ với nhau?” Cố Yên đột ngột hỏi.
Khương Tuế lập tức tát cho hắn một cái. Nhưng lần này Cố Yên lại không ngoan ngoãn bị đánh, hắn nắm chặt cổ tay Khương Tuế:
“Trả lời tôi.”
“Liên quan gì tới anh?” Khương Tuế tức giận.
“Vậy tức là thừa nhận.”
Cố Yên nghiến răng đến mức hàm như muốn vỡ:
“Tôi con mẹ nó chỉ hôn em có một lần mà em còn âm dương quái khí với tôi nửa ngày, thế mà em lại để hắn....”
Khương Tuế cau mày. Y ngồi trên giường, tư thế này khó chịu quá, bèn điều chỉnh lại. Y thật sự không còn hơi sức quan tâm đến cơn giận vô cớ của Cố Yên, nếu Cố Yên chịu đá cửa Thiệu Phồn sớm hơn, thì y đâu bị Thiệu Phồn hành cho cả đêm như vậy?
… Họ Thiệu đúng là cùng Thẩm Diệu Từ y như nhau, sống uổng phí cả mấy chục năm.
Y quên mất rằng tối qua cả người mình đã bị Thiệu Phồn hôn đến từng tấc da đều đỏ ửng, cả đôi chân thon dài trắng như tuyết cũng chi chít dấu vết đỏ cùng vết xanh mờ. Trên ga giường màu đen, những dấu đó lại càng nổi bật.
Mắt Cố Yên lập tức đỏ hoe, nắm lấy mắt cá chân Khương Tuế:
“Em ở trên giường của Thiệu Phồn nghe lời như thế? Hắn muốn làm gì là em để hắn làm nấy?”
Khương Tuế khẽ cong khóe môi:
“Sao? Anh muốn nghe tôi kể lại xem tối qua hắn đã làm gì tôi à?”
“Tôi con mẹ nó....”
Cố Yên túm tóc mình, như con dã thú tức đến hộc máu. Hắn nửa quỳ trước mặt Khương Tuế, trừng mắt nhìn chằm chằm y:
“Rốt cuộc giữa em với hắn là quan hệ gì?! Doãn Thanh Nam nói em từng tỏ tình với hắn, cầu hôn hắn, nhưng hắn từ chối. Em vì thế mà ghi hận, đánh gãy chân hắn, để hắn nằm chờ chết trong phòng thí nghiệm…”
Hắn bóp cằm Khương Tuế:
“Dựa theo lẽ thường, Thiệu Phồn hẳn là hận em đến mức muốn róc thịt xẻ xương, em cũng phải sợ hắn đến né còn không kịp. Nhưng hai người các em hoàn toàn không giống dạng quan hệ đó.”
“Em biết hắn sẽ không làm tổn thương em. Sao em lại tự tin như vậy?”
Khương Tuế nhón mũi chân chạm nhẹ lên ngực hắn, không chút để ý nói:
“Bởi vì trong lòng hắn có tôi. Nên hắn không nỡ giết tôi.”
“……”
Cố Yên nắm lấy bàn chân đẹp đẽ, cân đối của y. Người này toàn thân mềm mại, yếu ớt, trên chân không có chút chai sạn nào, rõ ràng được nuông chiều từ nhỏ, chưa từng đi đường vất vả. Làn da mềm như đậu hũ, chỉ cần dùng hơi mạnh một chút là sẽ kêu đau và để lại dấu vết ngay.
“Nếu trong lòng hắn có em, tại sao lại không chịu kết hôn?”
Khương Tuế nằm ngửa trên chiếc giường cứng ngắc của đội trưởng Cố, nhìn trần nhà trắng như tuyết, bật cười nhạt:
“Bởi vì trong lòng hắn không chỉ có mình tôi.”
“Thiệu Phồn… là người kiên định nhất, dịu dàng nhất tôi từng gặp.”
Thiếu niên lẩm bẩm:
“Nhưng sự dịu dàng ấy không dành cho một người… mà dành cho cả thế giới.”
Bàn chân y bị siết chặt. Khương Tuế đau đến nhíu mày:
“Anh làm gì vậy?”
“Hắn muốn nhốt em trong nhà, khóa em trên giường… vậy mà em còn diễn trò ân nhân cứu mạng mà bênh vực hắn, còn khen hắn?”
Giọng Cố Yên lạnh băng:
“Em đúng là không biết thời thế.”
“Vậy giờ anh định làm gì?”
Khương Tuế nghiêng đầu nhìn hắn.
“Ngủ với tôi?”
Cố Yên sững người.
Khương Tuế ngồi dậy, vỗ nhẹ lên mặt hắn, khẽ cười:
“Đội trưởng Cố, anh đang nghĩ cái gì vậy?”
Trái tim Cố Yên đau nhói, như bị kim đâm xuyên, để lộ một khoảng trống rỉ máu, vô luận lấp bằng cách nào cũng chẳng đủ.
“Vậy cái dáng vẻ yếu đuối đáng thương của em khi ở nhà Thiệu Phồn… chạy đâu rồi?”
Cố Yên nghiến răng đến bật máu:
“Tôi liều mạng cứu em ra, là để em hết diễn trò sao?”
“Đã đạt được mục đích rồi, cần gì phải giả vờ nữa.”
Khương Tuế khoác tay lên cổ hắn.
“Giúp tôi tắm được không? Người hơi đau… anh tiện giúp tôi thoa thuốc chứ?”
Gân xanh trên trán Cố Yên giật mạnh.
Khương Tuế rốt cuộc có biết mình đang nói gì hay không?!
Y vừa mới lêu lổng với một gã đàn ông khác suốt cả đêm, khiến bản thân đầy thương tích, vậy mà lại chạy đến tìm hắn bôi thuốc!? Y tưởng hắn là người chồng hiền lành thật thà để cho người ta sai bảo sao?!
“Không muốn à?” Khương Tuế buông tay ra, cũng chẳng dây dưa, “Vậy thôi vậy… Ấy!”
Cố Yên trực tiếp bế ngang y lên: “Tôi nói là không muốn chắc?!”
Bề ngoài Cố Yên lạnh lùng cứng rắn, tính tình thì như thể ngay cả chó cũng lười để ý, vậy mà ôm vào lòng lại khiến người ta có cảm giác vô cùng an tâm, như thể đã chờ mong từ rất lâu. Khương Tuế dựa lên ngực hắn, nghe tiếng tim đập thình thịch: “Tim anh đập nhanh quá.”
“……” Cố Yên im lặng.
Khương Tuế lại hỏi: “Anh đang nghĩ gì thế?”
Cố Yên vẫn không trả lời.
“Được thôi.” Khương Tuế nhướng mày, ghé sát tai hắn, giọng y rất nhẹ: “Đội trưởng Cố, cộm tôi.”
Đội trưởng Cố mặt không đổi sắc, chỉ ôm y cao hơn một chút.
Cố Yên từ lúc chào đời đã chịu khổ. Khó khăn lắm mới thi đậu trường quân đội, tưởng đâu đời mình bắt đầu khá hơn, cuối cùng lại phải ngồi tù. Chưa kịp ra khỏi nhà giam, nhân loại đã diệt vong, biến thành tiệc đứng của xác sống. Đời hắn chưa từng có một ngày nào gọi là dễ chịu.
Nhưng suốt nửa đời chịu đựng từng ấy cay đắng, chịu đựng trong những năm tháng dong dài,blại chưa có khoảnh khắc nào khiến hắn thấy khó khăn như lúc này.
Khương Tuế nào phải chỉ là xác sống rõ ràng là một con yêu tinh.
Vất vả lắm mới tắm rửa xong, Cố Yên dùng khăn tắm quấn người y lại, rồi bế ra ngoài. Lúc hắn sấy tóc, Khương Tuế đã mơ mơ màng màng sắp ngủ. Cố Yên vỗ nhẹ vào mặt y: “Ăn chút gì đã.”
Khương Tuế xoay người, giọng buồn ngủ mang theo sự mềm dính của giọng mũi: “Tôi không ăn đồ của loài người.”
“Em thật sự là xác sống?” Cố Yên nhéo một nhúm thịt mềm trên cánh tay y, “Tôi chưa từng thấy xác sống nào như em.”
“Nếu không ăn đồ ăn của con người, vậy em dựa vào gì để sống?”
Khương Tuế gối đầu lên cánh tay mình, nhìn hắn: “Anh định nuôi tôi à?”
Tim Cố Yên giật thót.
Trong mắt một kẻ thô ráp như hắn, câu này chẳng khác nào: “Anh muốn cưới tôi sao?” Hắn vốn định giữ mình một chút, dù gì tên nhóc hỗn láo này rất giỏi trêu người, chẳng tử tế chút nào nhưng đầu lưỡi lại nhanh hơn đầu óc, bật ra câu trả lời: “Nuôi như thế nào?”
Khóe môi Khương Tuế cong thành nụ cười chẳng lành, đầu lưỡi l**m từ đầu ngón tay dọc theo mạn sườn hắn, giọng lẫn trong hương sữa tắm mềm mại: “Tôi muốn ăn thịt.”
“Nói vậy…..em cũng muốn tôi nuôi em sao?!”