Bản Vạn Nhân Mê Này Là Bản Lậu

Chương 55-1.




“Làm sao mà giày cũng chưa mang đã chạy xuống đây rồi.”
Trong ba người, Thiệu Phồn là người giữ được vẻ mặt bình tĩnh nhất. Hắn quay sang dặn bảo mẫu:
“Lấy giày của em ấy mang xuống đây.”

Bảo mẫu đã sớm bị bầu không khí kỳ quái trong phòng dọa đến phát sợ, nghe xong liền vội vã chạy lên lầu.

Ánh mắt Cố Yên dừng lại trên những dấu đỏ vương vãi ở vai và cổ Khương Tuế. Đôi mắt hắn nổi đầy tơ máu, các khớp ngón tay kêu răng rắc dưới sức bóp của chính hắn. Nếu người đứng trước mặt hắn lúc này không phải là Thiệu Phồn mà là bất kỳ ai khác, hắn đã sớm vung một tia sét đánh chết cho rồi.

Nhưng người đó lại là Thiệu Phồn.

Người đã một đường kéo hắn ra khỏi sòng bạc, và giành lại hắn từ tay các đại ca.

“… Anh Thiệu.” Cố Yên khàn giọng nói:
“Đây là cái ‘mức độ nguy hiểm cực cao cần lập tức bắt giữ’ mà anh nói sao?”

Khóa người trên giường, thế cũng tính là bắt giam à?

Hắn chưa từng ngủ cùng ai, nhưng không ăn thịt heo còn biết nhìn heo chạy. Với từng ấy dấu hằn ái muội trên cổ và người Khương Tuế, chỉ cần là người có mắt đều nhìn ra đêm qua đã xảy ra chuyện gì.

Thiệu Phồn không để ý tới cơn giận mà Cố Yên đang cố đè xuống. Hắn chỉ nói với Khương Tuế:
“Lại đây.”

Khương Tuế chỉ ngập ngừng một thoáng, rồi dựa vào kinh nghiệm bản thân biết lúc này tốt nhất không nên chọc vào Thiệu Phồn, y liền chậm rãi bước qua. Thiệu Phồn kéo y ngồi xuống sofa:
“Để dì nấu cháo củ mài hầm xương cho em. Muốn ăn không?”

Khương Tuế mím môi, khẽ ngẩng đầu, theo bản năng nhìn sang Cố Yên.

Đuôi mắt y lấm tấm đỏ, trong mắt như mang theo làn mưa bụi Giang Nam mơ hồ tháng ba, lấp lánh như sắp từ hàng mi dài rơi xuống nhưng lại cố mãi không rơi, khiến người nhìn mà tim thắt lại.

Cố Yên nhìn ra rồi. Khương Tuế đang cầu cứu.

“…Anh Thiệu.” Cố Yên nghiến khóe môi, nói:
“Doãn Thanh Nam bảo rằng sau khi virus xác sống bùng nổ, y trả thù chuyện anh từ chối đính hôn, đánh gãy chân anh rồi ném anh vào phòng thí nghiệm đầy xác sống, Nếu anh không thức tỉnh dị năng thì đã chết rồi. Tôi tưởng… hai người là kẻ thù.”

Thiệu Phồn cuối cùng cũng quay người lại, nhìn Cố Yên. Khóe môi hắn hơi nhếch:
“Doãn Thanh Nam nói với cậu như vậy?”

“Nhưng tôi chưa từng nói tôi và Khương Tuế là kẻ thù.”

“Nhưng…”
Câu nói tiếp theo của Cố Yên mắc nghẹn ngay cổ họng.

Đúng thật. Thiệu Phồn chưa từng nói với hắn bất kỳ điều gì về quá khứ của mình và Khương Tuế. Chỉ dặn hắn, trước khi rời căn cứ, phải mang Khương Tuế về đây. Ở chỗ Doãn Thanh Nam nghe được đoạn chuyện cũ ấy, hắn liền mặc định Thiệu Phồn hận Khương Tuế.

Rốt cuộc thì bị đánh gãy hai chân, bị đẩy vào cửa tử, quả thực chẳng ai mà không hận.

Nhưng Khương Tuế lại có cái khả năng khiến người ta không ngừng muốn bênh vực. Ngay cả Thường Trí cũng vậy, nếu hôm nay Khương Tuế bảo hắn đi tìm chết ngay lập tức, hắn cũng chẳng hỏi vì sao.

“Em ấy đúng là rất nguy hiểm.” Thiệu Phồn nói.
“Cho nên tôi mới nhốt em ấy ở đây. Như vậy có vấn đề gì sao?”

“Rốt cuộc là vì em ấy nguy hiểm, hay vì lòng dạ riêng tư của anh?”
Cố Yên nghiến răng. Hắn chộp lấy cánh tay Khương Tuế. Áo sơ mi trên người Khương Tuế vốn đã quá rộng, động tác ấy khiến cổ áo lập tức trượt xuống, để lộ phần cổ và vai trắng muốt, trên đó không chỉ có những dấu đỏ chi chít mà còn có cả vết ngón tay bóp mạnh để lại, đặc biệt là ngực, còn bị trầy xước.

“Chẳng lẽ mỗi phạm nhân bị anh ‘bắt giam’, anh đều đối xử như vậy?!”

Khương Tuế kéo áo lại, quay mặt đi không nói.

Thiệu Phồn ôn hòa nói:
“Tôi là thầy của em ấy. Sau khi cha mẹ em ấy mất, tôi cũng là người giám hộ duy nhất. Còn cậu lấy thân phận gì mà chất vấn tôi?”

Cố Yên nghẹn lại một chốc, nhưng bộ não lại xoay rất nhanh, lập tức đáp:
“Tôi là đội trưởng đội cứu hộ. Tôi nghi ngờ lãnh tụ làm trái quy tắc, chẳng lẽ không được sao?”

Thiệu Phồn đáp bâng quơ:
“Vậy giờ cậu đang chất vấn tôi… là vì cách làm của tôi có vấn đề, hay vì chính d*c v*ng riêng của cậu?”

Đây vốn là câu hỏi khi nãy của Cố Yên, vậy mà hiện tại lại bị Thiệu Phồn nhẹ nhàng xoay chuyển, chặn đứng ngay miệng hắn.

“Nếu không muốn ăn nữa thì lên phòng trước đi.” Thiệu Phồn quay sang nói với Khương Tuế. “Tôi đưa em đi.”

Khương Tuế cụp mắt, nhìn bàn tay Thiệu Phồn đưa ra. Do dự một thoáng, cuối cùng vẫn nắm lấy.

Vì chân của Thiệu Phồn không thuận tiện, biệt thự có thang máy riêng. Khương Tuế bị hắn dắt về phía đó. Đi được vài bước, y bỗng quay đầu nhìn Cố Yên:
“... Anh có thể… dẫn tôi đi không?”

Giọng y hơi khàn, hiếm khi yếu đuối đến vậy. Ngay lập tức, tim Cố Yên như bị ai móc một nhát, đau, nhói, lại ngứa ngáy. Rõ ràng là miệng vết thương đang chảy máu, vậy mà hắn còn muốn xé nó toạc ra, để thịt nát máu đỏ phơi dưới nắng chỉ để thở được một chút.

“Tuế Tuế.” Giọng Thiệu Phồn không lạnh không nhạt. “Nghe lời.”

Cố Yên hít sâu một hơi, bước nhanh tới, nắm lấy cổ tay Khương Tuế, kéo y về phía mình:
“Không nghe thấy là em ấy nói không muốn ở lại đây sao?!”

“Hiện tại em ấy là phạm nhận.” Mặt Thiệu Phồn không đổi sắc. “Không có quyền lựa chọn.”

“Anh Thiệu.” Ngực Cố Yên dồn dập phập phồng, sắc mặt cực kỳ khó coi. “Tôi chưa bao giờ nghi ngờ quyết định của anh. Anh cũng chưa từng làm sai. Nhưng vì sao chỉ riêng Khương Tuế… anh lại đối xử khác lạ đến thế? Nếu anh muốn nhốt em ấy lại để rồi lặng lẽ g**t ch*t, tôi còn có thể hiểu. Nhưng anh...”

Thiệu Phồn đột nhiên dùng lực kéo Khương Tuế lại. Y bị kéo cong người, gáy bị bàn tay mạnh mẽ của hắn giữ chặt, rồi hắn ngẩng đầu… hôn lên môi cậu.

Môi kề môi, trao đổi nước bọt. Đến mức đầu lưỡi mềm mại của Khương Tuế bị kéo ra khỏi khoang miệng. Cố Yên có thể nhìn rõ từng chút hồng ẩm.

Và chưa dừng lại ở đó.

Khương Tuế vì khó chịu mà khẽ nhíu mày, lông mi run rẩy, sống mũi cũng hơi đỏ lên vì bị k*ch th*ch. Môi bị m*t đến sưng đỏ, mỗi chi tiết đều rành rọt trong mắt Cố Yên.

Y vốn không giỏi hôn. Cố Yên biết rất rõ. Nếu chủ động, y chỉ biết khẽ chạm môi hoặc l**m nhẹ hai cái. Bị người ta hôn thì càng luống cuống, thở cũng không biết thở, chỉ biết khó khăn tìm chút không khí từ khe hở. Lúc ấy Khương Tuế mềm lắm, như nước, mặc người nhào nặn thành bất cứ hình dạng nào.

“…” Cố Yên chịu hết nổi. Hắn tung một cú đấm thẳng vào mặt Thiệu Phồn, rồi giằng mạnh kéo Khương Tuế vào lòng.
“Thiệu Phồn! Em ấy không muốn!”

Hàng mi dài của Thiệu Phồn cụp xuống, ngón tay chậm rãi lau đi vệt nước bọt bên khóe môi. Dấu đỏ trên mặt cực kỳ rõ nhưng hắn chẳng hề bận tâm. Hắn chỉ hỏi:
“Em muốn đi với Cố Yên?”

Khương Tuế nắm chặt áo Cố Yên, cơ thể khẽ run, dường như sợ hãi. Cố Yên ôm chặt lấy y, trấn an:
“Đừng sợ. Tôi đưa em đi.”

“Khương Tuế.” Thiệu Phồn bình tĩnh hỏi lại. “Em muốn đi theo Cố Yên?”

Đó là lời cảnh cáo.

Và Khương Tuế hiểu rất rõ.

“Tôi…”

“Anh đừng uy h**p em ấy nữa!” Cố Yên lạnh lùng nói.
“Thiệu Phồn, nếu anh không đưa ra được một lý do thuyết phục, vậy tức là anh đang hạn chế tự do thân thể của em ấy. Đây là điều bị nghiêm cấm trong căn cứ. Anh là lãnh tụ căn cứ, chẳng lẽ muốn tự tay phạm luật?!”

“Chuyện giữa tôi và em ấy chưa tới lượt cậu nhúng tay vào.” Thiệu Phồn đột nhiên ngẩng đầu. Ngũ quan hắn vốn ôn hòa như ngọc, giờ phút này lại như phủ một lớp băng mỏng lạnh lẽo. Không khí xung quanh như giảm vài độ. Cố Yên phản ứng cực nhanh, thân thể bật sang bên trước cả khi não kịp hiểu chuyện gì xảy ra.

Nơi hắn đứng chỉ một giây trước đã bị mấy chục mũi băng sắc như dao phóng xuyên thủng, cắm sâu xuống sàn nhà.

Trong căn cứ hầu như chưa ai từng thấy lãnh tụ dùng dị năng. Có kẻ còn nghi ngờ hắn chỉ là người thường không tiến hóa. Vì thế trước đây, khi người có dị năng phản loạn, họ mới được nhiều người ủng hộ đến vậy, họ tin rằng mình đã tiến hóa thành loài khác hẳn với người bình thường, không nên chịu sự lãnh đạo của một kẻ tàn phế.

Chỉ đến khoảnh khắc trước khi chết bị băng nhọn xuyên thủng người, kẻ phản loạn mới hiểu ra: lãnh tụ không phải không có dị năng. Chỉ là… những ai từng chứng kiến hắn sử dụng, phần lớn đều đã chết.

Chết giống như bọn họ, bị hàng chục mũi băng xuyên qua thân thể. Đợi băng tan ra thì chỉ còn lại một cái hốc máu đỏ ngầu.

Dị năng của Thiệu Phồn mạnh mẽ, bá đạo, mang sức công kích đáng sợ, hoàn toàn trái ngược với vẻ ngoài ôn hòa, nhã nhặn như ngọc của hắn.

“… Anh muốn giết tôi?” Cố Yên nghiến chặt hàm. “Anh chưa chắc đã là đối thủ của tôi.”

Việc người ngoài gọi Cố Yên là người có dị năng mạnh nhất đâu phải lời đồn vô căn cứ. Nếu Thiệu Phồn không bị thương chân, Cố Yên không dám chắc mình thắng được. Nhưng với tình trạng hiện tại của Thiệu Phồn, nếu không thể một cú giết ngay, chỉ cần cho hắn một chút thời gian phản ứng thôi thì tuyệt đối không ai thoát được lôi điện của Cố Yên.

Đầu ngón tay Thiệu Phồn ngưng kết thành những mũi băng sắc, giọng bình thản:
“Có thể thử.”

Cố Yên thấy hắn thực sự muốn động thủ, điện quang lập tức bùng lên trong không khí. Hai người căng như dây đàn, chạm vào là nổ. Ngay lúc đó, Khương Tuế khẽ nói:
“… Đủ rồi.”

Nếu hai người này đánh nhau, lỡ làm y bị thương thì sao? Chiêu thức của cả hai đều mang sát ý trên diện rộng, rất khó mà né tránh.

Nếu đang đứng ngoài xem, mặc kệ bọn họ chém giết sống chết y cũng chẳng buồn nhúng tay. Nhưng bây giờ y còn chuyện quan trọng hơn phải làm.

Khương Tuế nắm chặt tay áo Cố Yên, khẽ nói:
“Thầy….tôi không muốn ở lại đây.”

“… ” Ngón tay Thiệu Phồn khựng lại, mũi băng tức thì tan thành nước. Hắn nhìn thẳng vào mắt y:
“Em chẳng phải đã biết lâu rồi sao? Em vĩnh viễn không thể trở thành một con người thực sự.”

“Tuế Tuế, anh chưa bao giờ ép em điều gì cả.” Giọng Thiệu Phồn lạnh đi. “Em nghĩ xem, nếu người khác biết bí mật của em, họ có kéo em trở lại vực sâu như ba tháng trước hay không?”

Hắn đưa tay ra phía Khương Tuế, thở dài bất đắc dĩ:
“Chỉ ở bên cạnh anh, em mới có thể an toàn tồn tại. Ba tháng rồi, em còn chưa hiểu đạo lý ấy sao?”

Ngón tay Khương Tuế khẽ run. Cố Yên lập tức siết chặt cổ tay y.
“Không muốn ở lại thì đừng đồng ý! Nghe tôi!”

“Nhân loại? Vực sâu?” Cố Yên nheo mắt. “Rốt cuộc anh đang nói cái gì?!”

Khương Tuế vẫn rúc trong lòng Cố Yên, không có ý định bước sang chỗ Thiệu Phồn. Rõ ràng y đã đưa ra lựa chọn của mình.

Đầu ngón tay Thiệu Phồn khẽ động, rồi thu tay về:
“Vừa rồi không phải cậu muốn tôi cho cậu một lý do đủ để thuyết phục sao?”

Ngón tay Khương Tuế siết lại bất ngờ, đến mức gần như bấm vào da thịt của Cố Yên. Hắn cau mày. Hắn đã nhận ra Khương Tuế… đang căng thẳng.

Em ấy đang sợ điều gì? Thiệu Phồn có thể gán cho em ấy tội gì khiến em ấy hoảng loạn đến mức này?

“Nếu tôi nói cho cậu biết…” Thiệu Phồn chậm rãi nói rõ từng chữ:
“Thứ cậu đang ôm trong ngực bây giờ là một con xác sống thì sao?”

Cố Yên phản xạ:
“Anh đang đùa gì thế!? Em ấy sống sờ sờ ra đó, biết cử động, biết cười, biết nói, thì sao có thể…”

Hắn chợt nhớ đến vết cào trên mu bàn tay Khương Tuế.

Dấu vết đó… rất giống vết xác sống để lại. Nhưng vì Khương Tuế không có biến dị, nên hắn cũng không nghĩ nhiều.

Nhưng bây giờ nghĩ lại nếu đó thật sự là vết cào của xác sống…

Mà Khương Tuế không bị nhiễm…

Chỉ có một khả năng duy nhất:

Xác sống sẽ không nhiễm virus xác sống.
Em ấy đã sớm bị nhiễm rồi.

Toàn thân Cố Yên cứng đờ từng tấc. Hắn nuốt một ngụm nước bọt:
“… Sao có thể… là xác sống được.”

“Tuế Tuế,” Thiệu Phồn mỉm cười, “Nói cho cậu ấy, em là người sao?”

Khương Tuế cắn môi, không nói.

“Khương Tuế… em thật sự…”

Thiệu Phồn mỉm cười:
“Em ấy là xác sống. Nên tôi nhốt em ấy lại.
Lý do này… đủ để thuyết phục cậu chưa?”

“… ”

Não Cố Yên như bị đảo lộn. Mỗi lần hắn nghĩ thế giới này đã đủ chó má lắm rồi, thì nó lại ném vào mặt anh chuyện còn chó má hơn nữa. Người hắn mang từ thành A về, xinh đẹp, kim tôn ngọc quý, là đại tiểu thư được hắn nâng niu, hầu hạ. Vậy mà lại là một con xác sống?!

“Được rồi.” Giọng Thiệu Phồn trở lại dịu dàng.
“Hôm nay náo loạn đủ rồi. Lên lầu với anh.”


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận