Gã mặt sẹo vẫn có chút kiêng dè hắn, trầm giọng nói: "Rốt cuộc Lãnh tụ có phải là người có dị năng không? Mỗi lần đều là mày ra mặt, thật sự khiến người ta nghi ngờ hắn chỉ là một con heo bình thường."
"...Bọn họ gọi người thường là heo." Bạch Đào giải thích danh từ đó cho Khương Tuế.
Khương Tuế đã sớm biết khái niệm này từ Tiêu Ẩn. Nếu Tiêu Ẩn có thể sống sót đến căn cứ, chắc hẳn sẽ rất hợp với những kẻ này.
Có điều, hắn sẽ không còn cơ hội như vậy nữa.
"Mày còn chưa đủ tư cách để anh Thiệu phải ra mặt xử lý đâu." Cố Yên khẽ nhếch khóe môi, "Mày tên là gì ấy nhỉ, Vương Nhị Cẩu?"
"...Tao mẹ nó tên là Vương Cấu!"
"Có khác gì đâu." Cố Yên chậc một tiếng, "Đừng nói nhảm nữa, động thủ luôn đi, tao đang vội."
Vương Cấu nhưng không muốn đánh với hắn, liền vội vàng nói: "Tao nói, chúng tao chỉ muốn một lời giải thích! Pháp luật của căn cứ quy định không được giết người, vậy nửa tháng trước mày nổ súng giết Hà Lịch trong căn cứ, vì sao lại không bị trừng phạt?! Lãnh tụ thậm chí vì muốn bịt miệng thiên hạ, lập tức điều mày ra khỏi căn cứ để chấp hành nhiệm vụ cứu hộ. Ha hả, chẳng lẽ luật pháp chỉ nhằm vào chúng tao, còn đội trưởng Cố thì không cần tuân thủ sao?"
"Sao vẫn còn nhắc đến chuyện vớ vẩn này!" Bạch Đào nhíu mày mắng.
Khương Tuế rất có hứng thú nói: "Hóa ra Cố Yên đi ra ngoài chấp hành nhiệm vụ là để trốn tránh ngồi tù à?"
"...Không phải như vậy!" Bạch Đào nói với vẻ mặt trầm trọng: "Cái tên Hà Lịch đó căn bản không phải người. Trước đây đại va gặp hắn trên phố đang làm nhục, c**ng b*c một cô gái trẻ. Bởi vì hắn là người có dị năng cấp A nên căn bản không ai dám quản. Đại ca ra tay dạy dỗ tên này một trận, ai ngờ tên Hà Lịch này ghi hận trong lòng, lại không dám tìm lão đại trả thù, liền vào ban đêm đâm cô gái trẻ đó hơn hai mươi nhát dao, thi thể thì vứt ngay trên đường cái."
"Chuyện này gây ra ảnh hưởng vô cùng tệ hại. Hà Lịch ngoan cố không nhận tội, đội tuần tra bên này cũng không tìm được chứng cứ, đành phải tạm thời thả người, tiếp tục điều tra. Hà Lịch lại càng làm tới bến hơn, ỷ vào dị năng trong căn cứ c**ng b*c mấy cô bé. Đại ca bắt gặp hắn đang gian dâm giết người mới một phát súng tiễn hắn."
Khương Tuế nhàn nhạt nói: "Vậy hiệu suất làm việc của đội tuần tra các cô thật đúng là 'cảm động'."
"Không thể trách đội tuần tra." Bạch Đào nói: "Là bởi vì dị năng của Hà Lịch. Dị năng của hắn có thể xóa đi ký ức của người khác, thậm chí có thể sửa đổi ký ức của người khác. Chỉ cần hắn muốn nhân chứng, phát động dị năng là xong. Dựa theo quy trình bình thường, căn bản không có cách nào định tội cho hắn."
"Những kẻ này cả ngày lấy chuyện Hà Lịch ra để làm người ta ghê tởm, bọn họ chẳng lẽ không biết Hà Lịch là loại rác rưởi bại hoại gì sao?"
Gió mạnh thổi qua, lá rụng bay lả tả, ánh mặt trời trong vắt chiếu xuống quảng trường. Tất cả người có dị năng đến tuần tra thị uy đều mang vẻ mặt dữ tợn. Phía sau Cố Yên, đội tuần tra súng vác vai, đạn lên nòng, thần sắc cảnh giác. Rõ ràng còn chưa giao chiến, nhưng trong không khí đã tràn ngập mùi thuốc súng.
Lông mi Khương Tuế cụp xuống, ánh nắng chiếu lên sườn mặt trắng như tuyết của y, thế mà lại toát lên vài phần dịu dàng.
Bạch Đào nhìn cảnh này, ngây người trong chốc lát. Cô đôi khi cũng cảm thấy, Khương Tuế quá đỗi bình tĩnh, sự bình tĩnh đó xuất phát từ tâm thái hoàn toàn của một người đứng ngoài quan sát, giống như mặc kệ nhân loại có ra sao, y đều không bận tâm.
Cô bỗng nhiên nói: "Tuế Tuế, anh... giống như đang xem đấu dế vậy."
"Phải không?" Khương Tuế lười biếng nói: "Có lẽ vậy."
Trong mắt y, cuộc tranh đấu giữa loài người và đấu dế cũng chẳng có gì khác biệt. Chẳng phải đều là đánh tới đánh lui để tiêu khiển thời gian, mua vui sao, chỉ là quy mô lớn nhỏ của cuộc chiến có chút khác nhau mà thôi.
Cố Yên hiển nhiên không phải người tốt tính, hắn cười lạnh nói: "Hà Lịch là cha mày à? Cả ngày bênh vực hắn như thế, mấy chuyện bẩn thỉu hắn làm, mày cũng có phần sao?"
Vương Cấu cả giận nói: "Mày đừng có ở đây ngậm máu phun người! Cố Yên, mày giết người không theo luật pháp của căn cứ, cho dù là lãnh tụ cũng không thể lạm dụng tư quyền, coi thường pháp luật như thế! Lãnh tụ đã đặt ra quy tắc, dựa vào đâu mà chỉ có chúng ta phải tuân thủ, còn các người thì không? Chuyện này chẳng phải quá độc đoán chuyên quyền rồi sao?!"
"Đúng vậy! Cứ như vậy thì pháp luật đặt ra còn có ý nghĩa gì nữa?"
"Tao đã sớm nghe nói căn cứ này là nơi lãnh tụ một mình định đoạt, mỗi lần đưa ra quyết sách, trông thì có vẻ rất nhiều người tham gia, nhưng thực chất đều do một mình ngài ấy quyết định, người khác căn bản không có cửa phản bác."
"Ai mà không biết Cố Yên và lãnh tụ có tình bạn bè vào sinh ra tử, lúc trước chính Cố Yên đã bảo lãnh tụ thành lập căn cứ, nhưng dù vậy cũng không thể vì thế mà lạm dụng tư quyền, coi thường pháp luật được."
"Kính mong lãnh tụ xử lý vụ việc Cố Yên vô cớ bắn chết người!"
"Kính mong lãnh tụ xử lý vụ việc Cố Yên vô cớ bắn chết người!"
"Kính mong lãnh tụ xử lý vụ việc Cố Yên vô cớ bắn chết người!"
Người càng đông, khẩu hiệu hô lên càng chấn động lòng người, cứ như thể đám người này thật sự đang giải oan cho một người dân thường vô tội bị quan trên tùy ý bắn chết vậy.
Đệt. Sắc mặt Bạch Đào trở nên khó coi, cô còn tưởng lần bạo động này lại là để ép lãnh tụ nâng cao địa vị của người có dị năng, không ngờ lại nhắm vào đại ca. Đại ca gặp phải chuyện này rất dễ xúc động, nếu ra tay thì tình thế sẽ chỉ càng thêm nghiêm trọng, cô phải đi nhanh lên mới được.
"Không kịp nữa rồi." Khương Tuế bình thản nói.
Sắc mặt Bạch Đào trắng bệch, cô ngước mắt lên liền thấy quanh thân Cố Yên đã có sấm sét cuồn cuộn. Hắn lạnh lùng nhìn chằm chằm Vương Cấu: "Mày là thứ ngu xuẩn gì mà cũng dám sủa bậy trước mặt tao, đã muốn đi theo Hà Lịch như vậy thì tao thành toàn cho mày!"
Chỉ thấy một luồng điện quang màu tím đen lao thẳng về phía Vương Cấu, hắn ta mặt mày hoảng sợ, đồng tử co rút lại, hét lớn: "Cố Yên giết người! Cố Yên muốn giết người diệt khẩu!!"
"Xong rồi..." Bạch Đào cắn răng đấm mạnh vào lan can, chửi thầm: "Bọn này cố ý mà!"
Khương Tuế nói: "Bọn chúng chọc giận Cố Yên chính là để tạo ra mâu thuẫn và dấy lên dư luận, lấy Cố Yên làm đột phá để ép Thiệu Phồn nhượng quyền. Tên Vương Cấu kia không sợ chết à? Sét của Cố Yên có thể đánh hắn thành tro bụi đấy."
"Chết cái gì mà chết, dị năng của tên khốn đó là cấp A, phát động dị năng có thể tạo ra một tấm khiên chân không, ngăn chặn phần lớn sát thương. Nếu không phải thời gian hồi chiêu quá lâu thì đúng là thuật bất tử rồi, hắn cùng lắm chỉ bị trọng thương thôi, không chết được đâu!"
Mắt thấy tia sét sắp đánh trúng Vương Cấu, những người khác nhao nhao gào lên: "Cố Yên giết người! Cố Yên muốn giết cả chúng ta!", "Còn có luật pháp hay không?! Đây là quy củ của căn cứ sao?!", "Căn cứ như vậy thì còn cần gì phải tồn tại nữa? Lãnh tụ bao che cho Cố Yên lạm sát người vô tội, lãnh tụ phải cho chúng ta một lời giải thích!"
Vương Cấu vừa định phát động dị năng để hóa giải đòn sấm sét ngàn cân này thì bỗng nhiên nghe thấy tiếng không khí đông lại, răng rắc, răng rắc. Nhiệt độ xung quanh giảm mạnh, trong nháy mắt, lông mày và lông mi của hắn đã phủ một lớp sương trắng. Một bức tường băng cứng rắn đột ngột mọc lên từ mặt đất, tia sét hung bạo đánh lên trên, khiến khối băng vỡ vụn, rơi xuống đất hóa thành một vũng nước, còn tia sét cũng tan biến vào không khí.
"...Hộc... hộc..." Vương Cấu lúc này mới dám há miệng th* d*c, rồi lảo đảo ngã ngồi trên mặt đất.
Đây chính là thực lực khi người có dị năng đỉnh cấp giao đấu, hắn thậm chí còn không dám thở mạnh.
"Lãnh tụ!" "Lãnh tụ đến rồi!" "Là lãnh tụ!!"
Một thanh niên đẩy xe lăn của Thiệu Phồn, xuất hiện ở cổng lớn của trung tâm tổng khống.
Hắn mặc một chiếc áo sơ mi đen, dù ngồi trên xe lăn nhưng dáng người vẫn thẳng tắp, khuôn mặt tuấn tú, ôn hòa, trời sinh đã có khí chất trấn an lòng người.
"Tốt quá rồi!" Bạch Đào mừng rỡ nói: "Lãnh tụ đến rồi!"
Khương Tuế đứng thẳng người, từ trên cao nhìn xuống Thiệu Phồn, không nói gì.
"...Lãnh tụ." Vương Cấu nuốt nước bọt, lồm cồm bò dậy nói: "Cố Yên trước đó đã bắn chết Hà Lịch, bây giờ lại muốn giết tôi, ngài còn muốn bao che cho hắn sao?!"
Cố Yên nhìn Thiệu Phồn, định nói gì đó thì Thiệu Phồn giơ tay lên, ôn tồn nói: "Chuyện này, quả thật là tôi xử lý chưa thỏa đáng."
Mắt Vương Cấu sáng rực, nói: “Theo luật pháp của căn cứ, Cố Yên phải bị lưu đày! Xin ngài lập tức phế bỏ tứ chi hắn, rồi trục xuất hắn khỏi căn cứ!”
Theo bọn hắn thấy, Cố Yên chính là con chó nguy hiểm nhất bên cạnh Thiệu Phồn, chỉ cần giải quyết được hắn, mọi chuyện sau đó sẽ dễ dàng hơn nhiều.
Doãn Thanh Nam cao giọng nói: “Vương Cấu, anh thừa biết rõ trong lòng Hà Lịch bị oan uổng. Anh đề nghị thẩm tra Cố Yên, điều này không thành vấn đề, nhưng anh trực tiếp định đoạt sinh tử của hắn, e rằng quá vội vàng rồi.”
“Trung tâm tổng thống đến nay vẫn chưa đưa ra bằng chứng Hà Lịch giết người, nhưng Cố Yên giết Hà Lịch là chuyện rất nhiều người tận mắt chứng kiến.” Vương Cấu nói: “Lãnh tụ thiên vị bao che Cố Yên, càng là chuyện cả căn cứ đều biết!”
Doãn Thanh Nam nhíu mày, định bụng lý luận cho ra lẽ với hắn, Thiệu Phồn lại nói: “Người đâu.”
“Nhốt Cố Yên vào ngục giam.” Mặt mày Thiệu Phồn trầm tĩnh, nói tiếp: “Lập tức cho người lập án điều tra ngọn ngành vụ Cố Yên bắn chết Hà Lịch. Trước khi điều tra ra manh mối, bất cứ kẻ nào lại lấy chuyện này kích động người khác tụ tập gây rối...”
Tròng mắt đen như mực của hắn nhìn thẳng vào mặt Vương Cấu, lạnh lùng nói: “Lập tức lưu đày.”
“……” Vương Cấu lập tức câm miệng.
Cố Yên cắn chặt răng sau, nói: “Thiệu Phồn, chuyện đó anh rõ ràng biết……”
“Đi thôi.” Thiệu Phồn bình tĩnh nói, “Tôi sẽ cho người điều tra rõ ràng.”
Ngón tay Cố Yên siết chặt, gân xanh trên thái dương giật giật, nhưng hắn đối diện với ánh mắt tĩnh lặng như giếng cổ của Thiệu Phồn, cuối cùng vẫn chọn im lặng, mặc cho người của đội tuần tra còng tay hắn.
“Không phải, sao lại thế này chứ?!” Mặt Bạch Đào ngơ ngác, “Sao Lãnh tụ lại nhốt đại ca vào nhà lao chứ??”
Khương Tuế có chút nhạt nhẽo bĩu môi.
Cố Yên thế mà lại không phản kháng, xem ra hắn vẫn còn lòng cảm kích đối với Thiệu Phồn.
Lợi ích còn chưa đủ, áp lực cũng không đủ, còn phải nghĩ cách khiến mâu thuẫn giữa bọn họ trở nên gay gắt hơn nữa mới được.
Màn kịch hay nhất đã kết thúc, Khương Tuế cũng lười xem tiếp nữa, nói: “Tôi muốn quay về.”
Bạch Đào nói: “Tôi đưa anh đi!”
“Cô hiện tại chắc hẳn rất muốn đi tìm Cố Yên rồi.” Khương Tuế nói, “Đi thôi, tôi biết đường, tự mình về là được.”
“Chỉ là……”
“Không sao đâu.” Khương Tuế mỉm cười, “Đây là ở trong căn cứ, có thể có nguy hiểm gì chứ?”
Bạch Đào thật sự bị biến cố vừa rồi dọa sợ, do dự một lát, nhờ người của đội tuần tra đưa Khương Tuế một đoạn, rồi nhanh chóng rời đi.
Đến cửa nhà Cố Yên, khi người của đội tuần tra rời đi, Khương Tuế vừa chạm vào tay nắm cửa thì phía sau bỗng dán sát một thân thể nóng bỏng. Đối phương từ phía sau ôm lấy eo y, cắn vành tai y, nói: “Đã dọn vào nhà họ Cố rồi à.”
Mặt Khương Tuế không đổi sắc mở cửa, nói: “Người không có bất động sản trong căn cứ thì có tư cách gì mà nói lời này.”
“……” Người đó mím môi, “Tôi sẽ có.”
Hắn đẩy Khương Tuế tựa vào ván cửa, hôn lên chiếc cổ thon dài của y, “Rất nhớ em, Tuế Tuế.”
“Chúng ta mới gặp nhau không lâu trước đây mà.”
Khương Tuế bị hắn ép phải ngẩng đầu lên, y nắm tóc hắn, kéo mặt ra, nhíu mày hỏi:
“Vì sao anh lại tới đây?”
Thẩm Diệu Từ c*n m** d*** của y. Rõ ràng khoảng cách thân mật đến mức ái muội, nhưng giọng hắn lại trầm thấp, còn mang sát khí:
“Tôi nghĩ đến chuyện em có thể gặp Thiệu Phồn… sợ em mềm lòng rồi bỏ tôi đi theo hắn.”
“Hay là tôi giết hắn ngay bây giờ luôn nhé?”
Thẩm Diệu Từ đột nhiên hưng phấn, ôm chặt Khương Tuế như muốn dán cả người mình lên người y.
“Giết hắn đi, rồi ta cướp cả căn cứ này về tặng cho em chơi, được không?”