"Được thôi." Khương Tuế nhướng mày, "Đi ngay bây giờ."
"Hôn một cái trước đã." Thẩm Diệu Từ nhão nhoẹt dính lấy y, ngậm lấy môi y lẩm bẩm: "Tôi thật sự rất nhớ em."
Khương Tuế có chút mất kiên nhẫn.
Thẩm Diệu Từ giống như mắc chứng khao khát tiếp xúc da thịt, một khi cọ vào là không chịu buông, y không muốn như bị chó đực đánh dấu lãnh thổ, bị l**m tới l**m lui, đè ngực Thẩm Diệu Từ nói: "Đây là nhà Cố Yên."
"Hắn ở trong tù còn lo thân chưa xong." Thẩm Diệu Từ mặt đối mặt với Khương Tuế, bế y lên, tựa lưng vào cánh cửa, đánh giá một vòng căn nhà, cười nhạt: "Ở nơi ở tồi tàn thế này, xem ra địa vị hắn ở căn cứ cũng chẳng ra gì."
Khách quan mà nói, ở tận thế mà có được một căn nhà hai tầng riêng biệt ở trung tâm căn cứ đã là điều kiện vô cùng tốt, nhưng Thẩm Diệu Từ có cả ngàn cả vạn ý kiến, lúc thì chê trang hoàng nhà cửa quá quê mùa, sợ làm Khương Tuế mất hứng, lúc thì chê sofa quá cứng làm Khương Tuế đau, đặc biệt phê bình cái bếp như bị bão táp càn quét, làm mọi thứ rối tung rối mù.
Khương Tuế: "..."
Người này mắc tật gì, ôm y ở nhà người khác mà cằn nhằn.
"Tuế Tuế." Thẩm Diệu Từ đặt Khương Tuế lên sofa, từ túi áo lấy ra một viên kẹo Thái Phi, bóc vỏ bỏ vào miệng Khương Tuế, nghiêm túc nhìn y: "Ngon không?"
"Ừm." Khương Tuế thích tất cả các loại kẹo, đôi mắt hơi cong lên, lười biếng nói: "Nghiên cứu tiến triển thế nào?"
"Máu của Cố Yên đã đưa về rồi, kết quả vẫn chưa có, đợi có tin tức tôi sẽ lập tức báo cho em." Thẩm Diệu Từ rất thích nhìn dáng vẻ y ăn thức ăn, cảm thấy rất đáng yêu, lại bóc một viên kẹo đút cho Khương Tuế, nói: "Em yên tâm, trước đó chúng tôi đã thí nghiệm sơ bộ rồi, dị năng là có thể bị cướp đoạt."
Khương Tuế khựng lại, "Nói nghe xem."
Thẩm Diệu Từ ôm lấy y ngồi trên sofa, "Trước đó chúng tôi bắt được một người có dị năng cấp C, dị năng của hắn là tăng tốc, chạy còn nhanh hơn thỏ, sau khi giải phẫu, nghiên cứu viên thử đem dị năng của hắn cấy cho người thường, người thường kia quả thực có được dị năng, tuy rằng sau thí nghiệm rớt xuống cấp D, dị năng suy yếu đi nhiều, nhưng theo phương pháp em nói, xác thực là làm được."
"Có thể làm mẹ tôi nghiên cứu mười mấy năm, đương nhiên là được, nếu không bà ấy sẽ không lãng phí nhiều thời gian như vậy vào chuyện này." Tâm trạng Khương Tuế không tệ, hôn lên má Thẩm Diệu Từ, "Anh làm rất tốt."
Thẩm Diệu Từ ngơ ngác nhìn y, "Vậy có thể, cho tôi một chút khen thưởng không?"
"Cái gì?"
"Viên kẹo này, là tôi vất vả lắm mới tìm được." Thẩm Diệu Từ nói: "Tìm rất nhiều siêu thị, mới tìm được nhãn hiệu em thích ăn, tôi còn chưa ăn bao giờ, rất tò mò hương vị của nó."
Nếu là trước kia, Thẩm Diệu Từ nói những lời này Khương Tuế chỉ cảm thấy khó hiểu, muốn ăn kẹo thì tự ăn không phải được rồi, có phải là không có tay đâu.
Nhưng hiện tại, y đã hiểu rõ ý tứ của đám đàn ông chó này.
Thôi vậy... Thẩm Diệu Từ là chó con nghe lời nhất, quả thật có thể thưởng một chút.
Khương Tuế đứng dậy, quỳ gối trên đùi Thẩm Diệu Từ, đè hắn ở giữa lưng ghế sofa và cơ thể mình, vòng lấy cổ Thẩm Diệu Từ, nghiêng đầu hôn lên môi hắn.
Vị sô cô la vừa ngọt vừa đắng lan tỏa trong khoang miệng, vừa mềm mại vừa thơm ngào ngạt, chiếc lưỡi mang theo vị ngọt chậm rãi thăm dò tiến vào, trúc trắc lại cẩn thận chạm vào lưỡi Thẩm Diệu Từ, Thẩm Diệu Từ chỉ cảm thấy da đầu tê dại, linh hồn như muốn nổ tung, cả người run rẩy như bị điện giật.
Hắn không phải chưa từng hôn Khương Tuế, nhưng đây là lần đầu tiên, Khương Tuế chủ động hôn hắn.
Mật ngọt của kẹo theo yết hầu trượt xuống dạ dày, Thẩm Diệu Từ tự giác quấn lấy đầu lưỡi đối phương, muốn ép ra thêm mật ngọt, chóp mũi Khương Tuế nhăn lại, túm lấy vạt áo trước ngực hắn, nói giọng mũi: "Đau..."
Đầu lưỡi y cảm giác sắp bị cắn đứt.
Thẩm Diệu Từ như bừng tỉnh từ trong mộng, không dám động đậy nữa, mặc Khương Tuế đem viên kẹo còn chưa tan hết đưa vào miệng hắn, thiếu niên hôn cũng thật tùy hứng, có vẻ khinh thường, cũng như đùa bỡn, nhưng vẫn Thẩm Diệu Từ hoa mắt si mê, ngón tay chạm vào chỗ mềm mại trên người Khương Tuế.
Hắn cảm thấy cả người mình rơi vào biển nước ấm áp, bị thứ tên là hạnh phúc bao vây, đến nỗi trên tay càng ngày càng dùng sức, càng ngày càng dùng sức, khiến cho chỗ mềm mại kia tràn ra giữa kẽ ngón tay, lộ khớp xương rõ ràng.
Rất thích Tuế Tuế... Rất thích Tuế Tuế...
Thật muốn cứ thế này ăn luôn Tuế Tuế... Ăn Tuế Tuế vào bụng rồi thì sẽ không bị bất kỳ kẻ nào cướp mất nữa.
“Thẩm Diệu Từ!” Khương Tuế nhíu mày, véo tóc hắn: “Anh làm đau tôi!”
Thẩm Diệu Từ vội vàng buông tay, xoa xoa cho y: “Xin lỗi, xin lỗi... Xin lỗi bảo bối... Để tôi xem có bị thương không!”
Khương Tuế gạt tay hắn đang định kéo quần mình ra, nói với vẻ không vui: “Tôi mệt rồi, muốn đi ngủ.”
Thẩm Diệu Từ vội lẽo đẽo theo sau y: “Tôi ngủ với em.”
Khương Tuế: “Không cần.”
Để Thẩm Diệu Từ ngủ cùng y thì khỏi mong ngủ nghê gì nữa.
Rõ ràng là một người đàn ông cao lớn như vậy, trước kia còn mê đua xe đánh lộn, thế mà lại là kẻ biết làm nũng nhất. Hễ muốn lên giường là cái gì cũng đem ra nói cho bằng được. Không phải khiến Khương Tuế mềm lòng thì cũng làm Khương Tuế thấy phiền, y lười chẳng buồn quản nữa... rồi cuối cùng lại thật sự có chuyện xảy ra.
“Vậy tôi ở bên cạnh ngắm em được không?” Thẩm Diệu Từ níu lấy đầu ngón tay của Khương Tuế, đứng dưới chân cầu thang ngẩng đầu nhìn y. “Tôi hứa chỉ ngắm em thôi.”
Thẩm Diệu Từ sở hữu ngoại hình rất được các cô gái trẻ yêu thích, ngũ quan sâu sắc mà góc cạnh, khi cười rộ lên lại có nét tà ác rất xấu xa. Đẹp nhất là đôi mắt của hắn, một màu hổ phách đầy hoang dã. Khi đồng tử co rút lại vì cực kỳ hưng phấn, trông hắn chẳng khác nào một loài mãnh thú cỡ lớn thuộc họ nhà mèo, dù trước mặt Khương Tuế, hắn luôn thích ngụy trang mình thành một chú mèo con vô hại.
Cũng giống như lúc này, hắn ngước nhìn Khương Tuế, khẽ mím môi, tự đặt mình vào thế yếu tuyệt đối, một vị trí trông có vẻ dễ dàng bị khống chế, cốt để Khương Tuế cảm thấy hắn không có chút nguy hiểm nào.
Khương Tuế không thèm đáp lại, trong mắt Thẩm Diệu Từ thì đây là ngầm đồng ý, thế là hắn hớn hở đi theo sau.
Đội trưởng Cố có lẽ chẳng đời nào ngờ được, trong lúc hắn đang ngồi tù thì gã họ Thẩm đã nghênh ngang vào nhà, không chỉ nhận được một nụ hôn chủ động của Khương Tuế trên ghế sô pha nhà hắn, mà còn định bò đến mép giường của hắn để ngắm Khương Tuế ngủ.
Tối hôm qua Thiệu Phồn quả thật đã giày vò quá mức, Khương Tuế vốn chẳng ngủ được bao lâu, lúc này hai mí mắt đã díu lại với nhau. Hoàn toàn chẳng màng đến sống chết của đội trưởng Cố, cứ thế trùm chăn ngủ gục trên giường.
Thẩm Diệu Từ quả nhiên rất an phận nằm nép bên mép giường ngắm gương mặt ngủ say của Khương Tuế. Ngắm không biết bao lâu, hắn bỗng nhạy bén nghe thấy tiếng có người mở cửa dưới lầu, lúc này mới hôn lên môi Khương Tuế, kéo lại góc chăn cho y rồi thì thầm: “Tôi đi tìm Thiệu Phồn đánh hắn một trận.”
“Nếu tôi thắng, phải có thưởng đấy.”
Khương Tuế đang chìm trong giấc ngủ sâu, dĩ nhiên không thể trả lời hắn.
Tiếng bước chân kia đã vội vã đi lên lầu. Sắc mặt Thẩm Diệu Từ lạnh đi trong nháy mắt, hắn mở cửa sổ phòng ngủ rồi nhảy xuống không một chút do dự.
Hầu như ngay khi hắn vừa nhảy ra khỏi cửa sổ, cửa phòng ngủ đã có người đẩy ra. Bạch Đào thở hổn hển bước vào, thấy Khương Tuế vẫn đang ngủ ngon lành trên giường thì mới thở phào nhẹ nhõm.
Lúc ở dưới lầu không thấy người đâu, cô còn tưởng Khương Tuế đã xảy ra chuyện, suýt nữa thì bị dọa chết khiếp.
Dù không bị dọa chết thì cũng nhất định sẽ bị đại ca b*p ch*t.
Bạch Đào kéo một chiếc ghế lại ngồi xuống bên cạnh, vừa ngắm nhìn vẻ đẹp tuyệt thế kia vừa nhớ lại chuyện ban nãy.
Cô vốn không thể gặp được Cố Yên, lính gác canh giữ nhà giam như thùng sắt, một con ruồi cũng đừng hòng bay vào. Nghe nói là lệnh của cấp trên, bất kỳ ai cũng không được phép vào thăm Cố Yên.
Bạch Đào đành phải lùi một bước, đi gặp lãnh tụ.
Lãnh tụ thì gặp được rồi, nhưng hắn bận tối mắt tối mũi, quả thực giống như một cỗ máy hình người. Trước đây cô chưa bao giờ biết mỗi ngày căn cứ lại có nhiều việc như vậy, nếu để cô xử lý, cô thà tự cắt cổ cho được thanh thản tự tại còn hơn. Nhưng Thiệu Phồn lại có thể xử lý từng việc một cách tuần tự, khiến nội tâm cô đột nhiên dâng lên một cỗ kính nể.
Có những người đúng là trời sinh làm lãnh đạo, phải để cho đám ngốc Vương Nhị Cẩu suốt ngày gây sự kia đến mà xem, lãnh tụ mà rời khỏi căn cứ này thì còn vận hành được nữa không? Bọn họ có bản lĩnh xử lý ổn thỏa cả núi công việc ngồn ngộn như thế không?
Ồ.
Bọn họ căn bản chưa từng nghĩ đến việc vận hành căn cứ, nói bọn họ muốn phục hồi vương triều phong kiến cũng không oan uổng chút nào.
Bạch Đào đứng bên cạnh xem đến ngây người, mãi đến khi Thiệu Phồn chủ động bớt chút thời gian hỏi chuyện cô thì cô mới nói ra chuyện của Cố Yên.
Thiệu Phồn rất ôn hòa nói: “Bọn người Vương Cấu đã kích động nhiều người qua đường không hiểu rõ sự tình, Hà Lịch làm ác lại không có chứng cứ, còn Cố Yên giết người lại bị nhiều người tận mắt chứng kiến. Nếu không, tôi đã chẳng điều hắn khỏi căn cứ, để hắn ra ngoài tránh ngọn nguồn của sóng gió lần này. Lần này Cố Yên ra tay với Vương Cấu, qua cái miệng thêm mắm thêm muối của những kẻ đó, rất nhiều người bình thường đều công khai lên án Cố Yên, tôi chỉ có thể tạm thời nhốt hắn lại.”
Bạch Đào vẫn không hiểu: “Nhưng ngài vẫn luôn bảo hộ quyền lợi của người thường mà. Căn cứ này có bao nhiêu sinh mạng đều do đại ca cứu về? Vì sao bọn họ lại làm như vậy?”
“Bởi vì sự thay đổi quyền lực là tất yếu.” Thiệu Phồn bình thản nói: “Rất nhiều người đều cho rằng, dưới áp lực bạo động của người có dị năng, tôi sẽ không còn mưu cầu không gian sinh tồn bình đẳng cho người thường, sớm muộn gì cũng sẽ từ bỏ bọn họ. Một khi đã vậy, chi bằng sớm đưa ra quyết đoán, đi theo người dị năng, đổi lấy sự bình an cho chính mình. Nhân loại luôn ôm lòng may mắn, cảm thấy mình sẽ là kẻ đặc biệt. Có lẽ ý tưởng hiện tại của bọn họ là, nếu tôi giúp người dị năng, người dị năng sẽ đối xử rất tốt với tôi, đúng là một logic yếu ớt, nhưng vẫn có người tin tưởng. Dù sao thì những kẻ rước sói vào nhà, nhiều như cá diếc qua sông.”
Bạch Đào chỉ cảm thấy yết hầu mình bị nghẹn lại, không nói nên lời nào, đành lặng lẽ quay về.
“Tuế Tuế.” Cô gái nhỏ buồn bực nói: “Những người đó đều là ngu ngốc cả sao? Lãnh tụ đã vì bọn họ làm nhiều đến thế, bọn họ lại quay lưng đâm lãnh tụ, đứng về phía người có dị năng… Nếu không có lãnh tụ, người thường sẽ trở thành dê bò và heo thật sự. Dù tôi không đọc sách cũng biết đạo lý này, nhiều người giỏi hơn tôi rất nhiều, sao lại không nghĩ thông điểm này chứ.”
Khương Tuế ngủ rất say, tất nhiên không nghe thấy.
Y gặp ác mộng, mơ thấy chuyện rất lâu rất lâu trước đây… Chuyện của rất lâu về trước.
Đó là một buổi chiều bình thường, mẹ y đang lục tung đồ đạc để thu dọn.
Trước khi đến trang viên Khương gia, bọn họ ở trong căn nhà ngang kiểu cũ, ngõ nhỏ sâu hun hút, khắp nơi đều là dây điện chằng chịt, các loại kiến trúc trái phép mọc lên san sát, có cái thậm chí còn muốn đấu tranh với trọng lực, liếc mắt một cái là thấy toàn cảnh lộn xộn lẫn tiếng la hét ồn ào.
Mẹ y thu dọn nửa ngày, lại chỉ thu dọn được một gói đồ nhỏ xíu, bên trong có giấy két hôn của mẹ và cha, cùng những tấm ảnh chụp khi bọn họ còn đi học trước kia.
Gian nhà bên cạnh lại phát ra tiếng động lớn, tiếng ván cửa va đập, sàn nhà đều ầm vang rung động. Có người đến gõ cửa, là bác gái nhà bên, giọng điệu rất khó chịu: “Tôi hỏi các làm gì trong nhà mỗi ngày vậy?! Cái tiếng động này là muốn nghiên cứu bom nguyên tử à?”
Mẹ y vội vàng xin lỗi, nhưng chuyện như vậy đã xảy ra quá nhiều lần, bác gái đã chẳng còn nể mặt bà là một phần tử trí thức mà cho ba phần thể diện, hai phần khoan dung, bà ta hùng hổ nói: “Xin lỗi xin lỗi, chỉ biết xin lỗi! Mỗi lần hứa hẹn đàng hoàng rồi quay lưng lại tiếp tục làm ầm ĩ! Cái thằng nhãi ranh nhà cô bị chứng tăng động à mà cả ngày nổi điên, có bệnh thì mau đi bệnh viện chữa, đừng có ở đây quấy rầy cuộc sống bình thường của chúng tôi.”
Ngón tay đeo nhẫn bạc của bác gái chỉ vào mẹ y: “Lại có lần sau, tôi sẽ trực tiếp báo cảnh sát!”
Nói xong, một tiếng “bịch” đóng sập cửa nhà mình lại.
Mẹ y quay đầu, đối diện với khuôn mặt ngây dại của bé Khương Tuế, nói: “Không có việc gì đâu, ngày mai chúng ta sẽ dọn đi rồi.”
Một lát sau, bà lại nói: “Con không hỏi chúng ta dọn đi đâu sao?”
Bé Khương Tuế vẫn không nói lời nào.
Mẹ y ngồi xổm xuống, nắm cánh tay bé Khương Tuế, nói: “Là đến nhà cha dượng, con đã gặp ông ấy rồi, còn nhớ không?”
Bé Khương Tuế “dạ” một tiếng.
Mẹ y liền nở nụ cười hiền hậu, xoa đầu bé Khương Tuế: “Tuế Tuế đi chơi với ba ba đi? Ba ba lại thấy cô đơn rồi.”
Bé Khương Tuế lắc đầu: “Không muốn.”
Nụ cười của mẹ y biến mất, bà nhìn chằm chằm Khương Tuế: “Mẹ đã nói với con bao nhiêu lần rồi, con phải yêu ba ba, con phải thương ông ấy biết không?! Ông ấy hiện tại chỉ là bị bệnh, chờ mẹ chữa khỏi bệnh cho ông ấy, chúng ta sẽ cùng nhau đưa con đi chơi… Tuế Tuế, sao con lại không hiểu chuyện như vậy?”
“Vì sao mẹ không đi?” Hàng lông mi dài của bé Khương Tuế run rẫy, y mím đôi môi đến mức tái nhợt: “Ba ba cũng nhớ mẹ.”
“Mẹ với con không giống nhau.” Biểu cảm của mẹ y rất mất tự nhiên: “Mẹ là con người, con… con với ba ba giống nhau, đã không phải là con người nữa rồi.”
Bà bỗng ôm chầm lấy Khương Tuế, nghẹn ngào: "Tuế Tuế, con đến chơi với ba ba đi, ba ba nhận ra con mà, ba ba vẫn luôn gọi tên con."
Chỉ là ba ba thật đáng sợ.
Y từng thấy ba của những đứa trẻ khác, không ai giống ba y cả, toàn thân chảy mủ, tròng mắt lồi ra ngoài, da dẻ đầy những sợi tơ đen kỳ quái như mạng nhện, còn có những mảng xanh lớn, có lúc ba phát điên, cắn xé thân thể mình, ăn thịt mình vào bụng...
"Con không muốn." Khương Tuế nhỏ giọng từ chối, "Mẹ ơi, con sợ."
Mẹ siết chặt mặt y, trong mắt toàn tơ máu, tròng mắt trợn ngược, vẻ mặt có chút dữ tợn: "Ông ấy là cha con! Là máu mủ ruột thịt của con, sao con có thể sợ ông ấy?!"
Bà lôi Khương Tuế đến trước cửa phòng giam, mở khóa lớn, giọng lạnh tanh: "Con phải là đứa con hiếu thảo!"
Rồi đẩy đứa bé nhỏ xíu vào căn phòng giam tối đen như mực, bên trong nồng nặc mùi máu tươi và hôi thối, y nghe thấy tiếng xiềng xích loảng xoảng, cái thứ không phải người kia khó khăn phát ra tiếng rít từ cổ họng: "Tuế... Tuế..."
...
Khương Tuế bình tĩnh mở mắt, thấy trần nhà trắng toát.
Căn nhà nhỏ xây đã lâu, tường sơn bong tróc, dính lơ lửng trên trần nhà, khiến người ta nghĩ đến thanh kiếm Damocles, không biết khi nào sẽ rơi xuống, chém người thành hai mảnh.
"Tỉnh rồi?" Người bên mép giường mỉm cười, "Cậu ngủ một giấc thật dài, tôi đợi cậu lâu lắm rồi, văn kiện trên bàn làm việc sắp chất thành núi, sắc mặt cậu không tốt lắm, gặp ác mộng à?"
Khương Tuế chuyển mắt, lúc này mới thấy rõ người ngồi bên giường là Doãn Thanh Nam.
"Cửu biệt trùng phùng, còn chưa kịp chào hỏi đàng hoàng." Doãn Thanh Nam cười nói, "Em khỏe không, em họ?"
"Cố Yên không giết được tôi, anh thất vọng lắm phải không?" Khương Tuế nghiêng đầu hỏi.
Nụ cười của Doãn Thanh Nam khựng lại.
Khương Tuế nói: "Ngoài anh ra, chắc không ai biết chuyện giữa tôi và Thiệu Phồn, Cố Yên ngay từ đầu đã rất ác cảm với tôi, nghĩ đi nghĩ lại chắc chỉ vì Thiệu Phồn, nên tôi cố ý gọi tên Thiệu Phồn để thử hắn, quả nhiên hắn lộ sơ hở."
"Là tôi nói." Doãn Thanh Nam nói: "Nhưng tôi đảm bảo, tôi chỉ kể lại khách quan, không thêm mắm dặm muối."
"Hắn cảm kích anh Thiệu lắm, biết rõ cậu phế chân của anh Thiệu mà vẫn che chở cậu như vậy... Khương Tuế, cậu còn thủ đoạn hơn tôi tưởng."
Khương Tuế vén chăn xuống giường, "Quá khen."
Lúc này Bạch Đào bước vào, giải thích: "Thanh Nam nói có việc tìm anh, tôi bảo anh ta đợi dưới lầu, anh ta không chịu, nói anh chắc chắn không muốn gặp anh ta, tôi đuổi cũng không đi."
"Ừ." Khương Tuế nói: "Tôi đúng là không muốn gặp anh ta, đi thôi."
"Đi đâu?"
"Nhà ăn." Khương Tuế nhìn ra ngoài cửa sổ, trời đã tối đen, nghi ngờ hỏi: "Chẳng lẽ cô còn định tự xuống bếp à? Bạch Đào, tôi thà chết đói cũng không ăn đồ cô nấu đâu."
"..." Bạch Đào chột dạ nói: "Đi đi đi, chúng ta đi ngay!"
Doãn Thanh Nam cũng lẽo đẽo theo sau, như thể không biết xấu hổ là gì, Khương Tuế cũng lười để ý đến hắn.
Từ chỗ ở của Cố Yên đến nhà ăn không xa, đi bộ mười mấy phút là tới, vì giờ cơm nên nhà ăn là nơi náo nhiệt nhất căn cứ, Khương Tuế vừa bước vào đã thu hút ánh mắt của phần lớn mọi người.
Vẻ đẹp này đặt vào thời kỳ phồn hoa cũng hiếm thấy, huống chi là thời đại khó khăn này, không ít người nhìn đến ngây người, bánh bao trong tay cũng rơi xuống, mắt Khương Tuế không chớp xuyên qua đám người, đánh giá quầy bán đồ.
"Cậu vẫn như trước đây." Doãn Thanh Nam cười nói, "Hồi còn đi học, nhiều người nói tính cách cậu kỳ quái, lạnh lùng, sau lưng lại gọi cậu là hoa khôi, nói chuyện được với cậu vài câu cũng khoe cả ngày."
Bạch Đào hiếu kỳ nói: "Tuế Tuế còn có quá khứ huy hoàng như vậy à?"
Doãn Thanh Nam: "Nhiều người thích cậu ấy lắm, nhờ tôi xin phương thức liên lạc của cậu ấy nhiều không đếm xuể... Nhưng chuyện này tôi thật sự lực bất tòng tâm, vì tôi cũng không biết số điện thoại của cậu ấy là bao nhiêu."
Bạch Đào: "."
Cô nhìn ra được quan hệ của hai người thật sự không tốt.
Khương Tuế chọn vài món ăn, Bạch Đào lập tức hào hứng tiến lên quẹt thẻ. Thẻ vừa quẹt, "tích" một tiếng, trên màn hình hiện ra một dãy số 0 dài dằng dặc, khiến những người xung quanh đều ngẩn ngơ.
Bạch Đào hừ hừ nói: “Đây là thẻ của đại ca, anh ấy nhiều tiền lắm, Tuế Tuế, anh muốn ăn gì cũng được, cứ tùy tiện chọn.”
Cô bỏ tấm thẻ vào túi áo Khương Tuế, vỗ vỗ nó, “Đại ca nói tấm thẻ này cho anh dùng.”
Khương Tuế không hứng thú với một đống tiền lớn như vậy, chọn một vị trí ngồi xuống. Bạch Đào đang lấy đôi đũa tự mang cho đại tiểu thư thì bỗng nhiên nghe thấy cách đó không xa có người nói: “Chuyện lãnh tụ bị thương, các người có biết không?”
“Lãnh tụ bị thương?! Ai làm vậy? Cố Yên sao?”
“Tôi đã nói Cố Yên là kẻ cầm đầu, sớm muộn gì cũng muốn tạo phản!”
“Không phải là người có dị năng nào đó làm sao? Bị người có dị năng làm cho bị thương, lãnh tụ thật sự là người thường à?”
“Chuyện lớn như vậy sao anh lại biết được?”
Người mở miệng trước vô cùng đắc ý nói: “Chị gái của bạn thân anh rể tôi làm việc ở trung tâm tổng thống, cô ấy tận mắt nhìn thấy! Toàn thân lãnh tụ đều là vết thương, máu chảy đầm đìa, nhưng nhìn thì không giống bị dị năng của đội trưởng Cố làm bị thương….Bên trung tâm tổng thống đã bí mật gọi vài người có dị năng trị liệu đến chữa trị, có thể thấy tình thế nghiêm trọng thế nào!”
Sắc mặt Doãn Thanh Nam xanh mét, rút điện thoại ra gọi. Sau khi cúp máy, vẻ mặt hắn càng thêm khó coi, cắn răng nói: “Khương Tuế cậu…”
“Á! Anh làm gì vậy Thanh Nam, tự nhiên lại nổi giận với người khác.” Bạch Đào nhíu mày, “Có chuyện thì nói năng tử tế không được sao?”
Doãn Thanh Nam hít sâu một hơi, chống tay lên bàn nói: “Chuyện anh Thiệu bị ám sát, có phải cậu làm không?!”
Khương Tuế gắp miếng rau xào ớt khô, mắt cũng không thèm ngước lên, “Tôi vẫn luôn ngủ mà, anh không phải tận mắt nhìn thấy sao?”
“Tôi nói có phải cậu đã sai khiến lũ chó của cậu...” Doãn Thanh Nam nhận ra mình quá mức thất thố, cố gắng ổn định cảm xúc, “Anh Thiệu đối tốt với cậu như vậy, sao cậu có thể làm thế?!”
Cạch một tiếng, Khương Tuế đặt đũa xuống.
“Tôi biết anh thích hắn.” Khương Tuế nhếch môi, “Có thời gian đến cảnh cáo tôi, chi bằng đi xem anh Thiệu của anh đã chết chưa.”
Doãn Thanh Nam tức đến mức cả người run rẩy, vội vàng rời đi.
Bạch Đào ngẩn ngơ, “Tuế Tuế, lãnh tụ thật sự bị thương sao?”
“Có lẽ vậy,” Khương Tuế không chút để ý nói: “Ăn cơm đi.”
Sau bữa tối, Khương Tuế ung dung trở về nhà Cố Yên, còn rất nhàn nhã dạy Bạch Đào chơi cờ. Đến hơn 10 giờ đêm, y mới đuổi Bạch Đào đi ngủ rồi tự mình lên lầu.
Vừa đẩy cửa phòng, mùi máu tươi nồng nặc đã xộc vào mũi. Khương Tuế không hề bất ngờ đóng cửa lại, “Ra đây.”
Sau tấm màn, một bóng người cao lớn khẽ chuyển động. Thẩm Diệu Từ từ phía sau đi ra, dưới ánh trăng, toàn thân hắn đẫm máu, trên vai còn cắm một cây băng nhọn hoắt. Nhận ra bộ dạng mình lúc này không được đẹp mắt, hắn lập tức lại trốn về sau tấm màn, nắm lấy băng nhọn cứng rắn rút ra. Vai hắn lập tức xuất hiện một lỗ máu, nhưng mày hắn cũng không nhíu, “Xin lỗi Tuế Tuế, tôi đánh không thắng.”
Khương Tuế nhìn bộ dạng chật vật của hắn, nheo mắt nói: “Lại đây.”
Thẩm Diệu Từ nói: “Mai tôi đến gặp em được không? Giờ tôi… không được tươm tất cho lắm.”
Khương Tuế ngồi xuống mép giường, nhàn nhạt nói: “Đừng để tôi phải nói lần thứ hai.”
“…” Thẩm Diệu Từ lê bước tới mép giường, nửa quỳ xuống. Khương Tuế nâng mặt hắn lên đánh giá một lúc, “Chú chó nhỏ đáng thương đã bị đánh bại.”
Thẩm Diệu Từ ấm ức nói: “Tôi không bại trận, Thiệu Phồn cũng chẳng khá hơn tôi là bao.”
“Đây là chuyện đáng tự hào sao?”
“… Không phải.”
Khương Tuế nâng cằm hắn lên, dưới ánh trăng, l**m đi vết máu nơi khóe môi hắn.
Ngón tay trắng nõn mảnh khảnh của thiếu niên dính vết máu dơ bẩn, khóe môi ửng hồng cũng mang theo sắc đỏ chói mắt. Y thè lưỡi ra chậm rãi l**m đi vết máu dính trên môi, có chút nghi ngờ: “Máu của anh… không ngọt như của Thiệu Phồn.”
Toàn thân Thẩm Diệu Từ lập tức căng thẳng, đồng tử hắn cũng run rẩy trong chớp mắt. Sự đặc biệt của Khương Tuế đối với Thiệu Phồn khiến hắn sợ hãi, thế nên hắn không chút nghĩ ngợi nói: “Tôi lợi hại hơn hắn.”
Hắn ôm lấy eo Khương Tuế, rầu rĩ nói: “Tôi nhất định sẽ g**t ch*t hắn.”
Khương Tuế cười một tiếng. Dưới ánh trăng sáng tỏ, y đẹp như một pho tượng, lạnh lùng nhìn sự đời đổi thay, thời thế biến chuyển, còn y thì vĩnh hằng.
“Tuế Tuế…”
Khương Tuế nói: “Cúi đầu.”
Y ôm lấy cổ Thẩm Diệu Từ, cắn vào phần da thịt bên cổ người đàn ông. Máu tươi nhuộm đỏ sườn mặt trắng nõn, ngay cả trên lông mi cũng đọng lại những giọt máu.
Thẩm Diệu Từ càng thêm kích động, dường như chẳng còn cảm giác đau đớn. Trước kia Khương Tuế chưa từng chịu uống máu hắn, nay lại nguyện ý cắn, khiến trái tim hắn như muốn nổ tung, "Tuế Tuế... Tuế Tuế..."
Khương Tuế dùng ngón tay v**t v* vết thương trên vai hắn, rồi thò đầu lưỡi, nhẹ nhàng l**m quanh miệng vết thương.
P/s: Lời của editor
Hữu duyên mong có độc giả nào pr bộ này cho mình 💝💝💝