Bản Vạn Nhân Mê Này Là Bản Lậu

Chương 58.




“Tuế Tuế…”

“Đừng gọi nữa.” Khương Tuế mất kiên nhẫn nói, “Sao nói lắm thế.”

Thẩm Diệu Từ cố nhịn cái cảm giác như sắp phát nổ, không dám phát ra một tiếng. Mồ hôi lạnh rịn hết trán.

Cảm giác khó chịu này thậm chí còn hơn cả lúc trước hắn bị Thiệu Phồn đóng 21 cây đinh băng xuống đất.

Khương Tuế cúi đầu, l**m sạch vết máu quanh miệng vết thương của hắn.

Thể chất của người có dị năng vốn cực kỳ mạnh mẽ. Cho dù là kẻ yếu nhất trong hàng ngũ cấp E thì sức chịu đựng và hồi phục cũng gấp đôi người thường. Thẩm Diệu Từ lại thuộc hàng cấp S, gọi hắn là “vũ khí hình người” cũng không ngoa. Những vết thương do trận đánh ban nãy gây ra lúc này đều đã gần như khỏi, chỉ cần không phải vết trí mạng thì một hai ngày là tự lành.

Lồng ngực Thẩm Diệu Từ phập phồng kịch liệt, cơ bắp căng chặt như cung bật. Ngón tay ôm chặt eo Khương Tuế, hắn trầm giọng hỏi:
“Vì sao không uống? Máu tôi… khó uống đến vậy sao?”

Khương Tuế xưa nay chưa từng thích uống máu. Y chỉ uống vì sinh tồn, chứ chẳng có hứng thú gì. Nếu so ra thì y còn thích bánh kem, kẹo chocolate của loài người hơn nhiều.

Nhưng điều này lại khiến Thẩm Diệu Từ để ý vô cùng. Hắn giữ lấy tay Khương Tuế.
“Tuế Tuế…”

Khương Tuế: “…”
Đàn ông lên giường rồi mà còn nhiều lời như vậy, đúng là phiền chết được. Không biết bao giờ Thẩm Diệu Từ mới hiểu ra điều này.

Còn đặc biệt thích dùng cái giọng kề cận triền miên, đầy s*c t*nh kia để gọi nhũ danh của y. Không biết có cái đam mê kỳ quái gì nữa.

“Đi tắm đi.” Khương Tuế nhăn mũi, “Mùi thật khó chịu.”

“Tay tôi bị thương.” Thẩm Diệu Từ đặt đầu lên đùi y, “Đau lắm… muốn Tuế Tuế giúp tôi tắm.”

Khương Tuế: “Anh nằm mơ à.”

Thẩm Diệu Từ: “Tôi lại phế tiếp một chân của Thiệu Phồn. Suýt chút nữa lưỡi dao gió của tôi đã cắt đứt xương đùi hắn.”

Khương Tuế rất có hứng thú: “Thế sao lại là suýt?”

“… Vì tôi bị hắn đóng chặt xuống đất.” Thẩm Diệu Từ đen mặt.

Khương Tuế bật cười ra tiếng, vỗ lên cánh tay hắn:
“Ôm tôi đi.”

Thẩm Diệu Từ lập tức ôm người lên, vui vẻ tới mức khó tả, bước thẳng về phía phòng tắm. Khương Tuế lười biếng hỏi:
“Ở đây chỉ có quần áo của Cố Yên. Hai người vóc dáng cũng gần giống nhau, mặc tạm đi?”

“Không cần.”

Khương Tuế không bình luận. Thẩm Diệu Từ thích khỏa thân thì cứ việc khỏa thân, có mất mặt cũng chẳng phải y chịu.

Giúp Thẩm Diệu Từ tắm tất nhiên không tránh khỏi bị chiếm chút tiện nghi. Khi Khương Tuế bước ra khỏi phòng tắm, cả người mềm nhũn như không còn sức. Ngược lại kẻ vừa bị thương nặng kia thì thần thái sáng bừng, tựa hồ người lúc trước mặt trắng như quỷ chẳng phải hắn.

Khương Tuế nằm dựa trên vai hắn, mũi chân vô lực đong đưa. Thẩm Diệu Từ hôn lên gò má mềm mại của thiếu niên:
“Buồn ngủ rồi à?”

Đã vào đông, Khương Tuế vốn đã dễ buồn ngủ, nay càng ngủ nhiều hơn mèo. Chỉ lười biếng “ừ” một tiếng, lập tức bị bế lên giường, nhét vào ổ chăn rồi đắp kín. Sau đó Thẩm Diệu Từ mới vòng qua bên kia, thật cẩn thận ôm lấy vòng eo mảnh khảnh của y.

Thật ra thời gian hai người có thể bình thản ở bên nhau như vậy chẳng có bao nhiêu. Trước khi virus bùng phát, hai người gặp nhau cũng không nhiều. Khi dịch nổ ra, hắn đưa Khương Tuế chạy một đường đến thành A, nhưng Khương Tuế lại cố chấp ở lại để chờ đội cứu hộ. Tính ra, hôm nay mới là một trong số rất ít những lúc ấm áp hiếm hoi.

Thẩm Diệu Từ không nhịn được, khẽ hôn lên sau cổ thiếu niên.

Làm sao đây… làm sao mới có thể kể cho em ấy biết dù chỉ một phần nhỏ trong thứ tình cảm đang bùng cháy trong lồng ngực này?
Làm sao để em ấy hiểu rằng trái tim này… chỉ đập vì một mình em ấy?

Nhưng người yêu của hắn… lại chẳng thật lòng yêu hắn.

Khương Tuế ở trong phòng của Cố Yên lười nhác sống vài ngày. Ngoài việc bị Thẩm Diệu Từ thỉnh thoảng quấy rầy thì cũng khá ổn. Hôm qua y gặp Thường Trí để lấy giấy thông hành vào thành, suýt nữa khiến Thẩm Diệu Từ nổi điên mà giết người. Đến tối, phải bắt Khương Tuế mặc quần áo của hắn đi ngủ thì hắn mới chịu nguôi giận.

Về hành vi này, Khương Tuế đưa ra kết luận:
Có lẽ trong quá trình tiến hóa, nhân loại xuất hiện hiện tượng thoái tổ nào đó. Cấp độ tiến hóa càng cao, biểu hiện càng nghiêm trọng: ý thức lãnh địa tăng mạnh, nhu cầu kiểm soát bạn đời tuyệt đối.

Nói theo cách thông tục hơn: giống như mèo đực trong lúc giao phối sẽ cắn cổ mèo cái để giữ nó không chạy mất, cùng một bản chất.

Nghĩ đến chuyện Thẩm Diệu Từ đúng là đã từng cắn sau cổ y trên giường, Khương Tuế chỉ cảm thấy… hơi quái dị.

Con người đúng thật là sinh vật kỳ lạ.

Buổi chiều, Doãn Thanh Nam lại ghé một chuyến, hỏi Khương Tuế có muốn đi gặp Thiệu Phồn hay không. Khương Tuế không chút do dự từ chối ngay.

Thiệu Phồn thì có gì mà xem. Bao nhiêu người khác đều chết cả rồi, chỉ còn người có dị năng cấp S là vẫn sống nhăn.

Giống như Thẩm Diệu Từ vậy, chẳng phải bây giờ còn đang tung tăng nhảy nhót đó sao.

Chuyện Thiệu Phồn bị ám sát rốt cuộc cũng không che giấu được, gió tanh mưa máu lan ra khắp căn cứ khiến lòng người hoảng loạn. Một số người có dị năng lại bắt đầu nổi lòng tham, muốn nhân cơ hội gây chuyện. Nhưng chưa đợi họ làm loạn thì chuyện ngoài thành đã xảy ra trước.

“…… Hàng ngàn hàng vạn xác sống đang tràn thẳng về phía căn cứ!”
Ninh Vấn Du, đang kiểm tra trang bị, mặt mày nghiêm nghị.
“Tháp quan sát báo về, đợt đầu tiên ít nhất cũng phải hơn năm ngàn con!”

“Đợt đầu tiên?” Lạc Tư Hằng chửi một tiếng, “Ý là còn đợt hai, đợt ba nữa á??”

“Dù thật không muốn thừa nhận, nhưng đúng là như vậy.”
Ninh Vấn Du thở dài. “Lãnh tụ đã huy động toàn bộ đội tuần tra, đội cứu hộ, đội điều tra… tất cả đều phải ra chặn xác sống. Số lượng quá đông, cổng thành rất dễ bị phá vỡ.”

Xác sống không biết đau, cũng không sợ chết. Nếu chúng nó cứ chen chúc lại với nhau mà xông tới, không giết kịp thì đúng là thảm họa.

“Kho dự trữ vũ khí của căn cứ đã báo động từ lâu rồi.”
Lạc Tư Hằng vò đầu bứt tai. “Tình hình thế này chỉ còn dùng dị năng, đến lúc đó chắc chúng ta gãy hết lưng.”

Ninh Vấn Du vỗ vai Lạc Tư Hằng:
“Yên tâm, thiếu ai thì thiếu nhưng có đạn thì cũng chẳng thiếu người. Đi thôi, tổng đội trưởng đội tuần tra đang đợi giao cho cậu nhiệm vụ đao phủ đó.”

Bạch Đào vốn định ở lại trông Khương Tuế, nhưng lúc này chuyện sống còn quan trọng hơn. Khương Tuế bảo đảm với cô rằng mình sẽ ngoan ngoãn ở yên trong nhà, không đi lung tung, cô mới chịu rời đi cùng mọi người.

Thẩm Diệu Từ từ trên lầu nhảy xuống, hỏi ngay:
“Thời điểm này sao lại xuất hiện quy mô làn sóng xác sống lớn như vậy?”

Giờ mới chỉ tháng Mười, chưa lạnh đến mức xác sống phải kéo đàn mò lại ăn thịt tích trữ cho mùa đông. Huống chi số lượng xác sống lên đến hàng vạn…

Đây có thể xem là đợt sóng xác sống lớn nhất kể từ khi virus bùng nổ.

Lông mi Khương Tuế cụp xuống, khóe môi cong lên:
“Điều con người lo sợ nhất… đã xuất hiện.”

“Là gì?”

“Là xác sống đã bắt đầu tiến hóa.”
Khương Tuế nói:
“Chúng đã có một mức độ trí tuệ nhất định, không còn là những cái xác vô hồn như trước nữa. Dù trí khôn ấy nông cạn so với con người thì chẳng đáng kể, nhưng số lượng xác sống quá lớn, lại không biết sợ, không biết đau, nên tai họa cho loài người… lại đến rồi.”

Thẩm Diệu Từ: “Vậy nghĩa là em…”

“Tôi không còn có thể khống chế chúng.”
Giọng Khương Tuế nhẹ hều, như nói chuyện không dính dáng đến mình.
“Trong chuỗi thức ăn, kẻ yếu chỉ biết thần phục kẻ mạnh. Hiện giờ, trong mắt chúng, tôi không còn là kẻ mạnh nữa. Theo quy luật cá lớn nuốt cá bé… chỉ cần có cơ hội, dù là đồng loại, cũng có thể trở thành con mồi bị giết.”

Khương Tuế đi giữa con đường tiêu điều, thỉnh thoảng nhìn thấy những gương mặt người qua đường đầy hoảng hốt. Đợt sóng xác sống này mang đến cho họ nỗi sợ hãi vượt xa tưởng tượng.

Thẩm Diệu Từ đi theo ngay phía sau y ba bước. Bóng dáng mảnh khảnh của thiếu niên trong ánh nắng nhạt trông càng thêm mơ hồ. Hai người lặng lẽ băng qua những con phố vắng, tiến về phía cổng thành.

Đội tuần tra đã kéo dây giới hạn cảnh giới, không cho dân thường tới gần cửa thành. Nhưng không ai ngờ rằng có người không đi theo lối bình thường mà nhảy thẳng lên mái nhà cao nhất gần cổng thành. Gió thổi tung mái tóc Khương Tuế. Hàng mi y cụp xuống, chỉ thấy phía trước căn cứ, từng lớp từng lớp xác sống đang chen chúc tràn tới không ngừng.

…… Một cảnh tượng hùng vĩ đến mức không thể dùng bất cứ ngôn ngữ nào của loài người để miêu tả.

“Thẩm Diệu Từ,” Khương Tuế lẩm bẩm, “Anh từng thấy cảnh châu chấu bay kín trời chưa?”

Thẩm Diệu Từ vốn là một công tử sống an nhàn không biết khổ, dĩ nhiên chưa từng thấy.

Khương Tuế tiếp lời:
“Tôi đã từng xem trong phim tài liệu. Kinh tởm vô cùng. Không ngờ hôm nay lại tận mắt nhìn thấy một cảnh còn kinh tởm hơn gấp mấy lần.”

Những thứ từng là con người… giờ đây đã trở thành mối uy h**p lớn nhất của loài người.

Căn cứ đang trong trạng thái sẵn sàng nghênh chiến. Lựu đạn liên tục được ném ra ngoài, ánh lửa bùng lên, khói súng dày đặc, bụi đất tung mù, tiếng hét chát chúa, tứ chi lẫn các đoạn cơ thể văng tung tóe. Mặt trời bị mây đen che phủ, sắc trời tối sầm lại, gió nổi lên như báo hiệu mưa giông sắp đến. Ở xa xa là dãy núi cao hùng vĩ, là những thành thị đã sớm rơi vào suy tàn, là những nơi loài người từng có thể trở về… giờ đã chẳng còn đường quay lại.

Tận thế đại khái chính là như vậy.

Thẩm Diệu Từ cởi áo khoác của mình, khoác lên người Khương Tuế. Bỗng hắn nghe Khương Tuế nói:

“Phải thả Cố Yên ra.”

“Vì sao?”

“Vũ khí trong kho của căn cứ đã báo động đỏ, họ còn lại bao nhiêu lựu đạn chứ?” Khương Tuế nói bằng giọng thản nhiên: “Cố Yên là người dị năng mạnh nhất toàn căn cứ. Dù dị năng của hắn gây sát thương quá lớn, một tia sét cũng có thể nổ tung cả một mảng rộng, nhưng cứ chờ xem.”

Khóe môi y cong lên:
“Mấy kẻ trước đó gào thét đòi Cố Yên đền mạng… chẳng mấy chốc nữa thôi sẽ phải quỳ xuống cầu hắn cứu mạng.”

Đúng như lời y nói. Người có dị năng chống đỡ được đợt sóng xác sống thứ nhất thì đã kiệt sức. Lúc này, người được cử làm tổng chỉ huy tạm thời lại là một kẻ chỉ giỏi lý luận, thực chiến thì bằng không, làm cho trận tuyến hỗn loạn không chịu nổi. Cổng thành mấy lần suýt bị công phá, khiến dân chúng oán than vang trời. Mà khổ nỗi lúc này Thiệu Phồn bị trọng thương không thể ra chiến trường, liền có người bực quá kêu lên:

“Không biết chỉ huy thì đừng có ra chỉ huy! Lúc nãy tôi suýt bị xác sống sượt ngay mặt đó!”

“Đội trưởng Cố đâu!? Mau gọi đội trưởng Cố tới đi! Dị năng của hắn mạnh như thế, nện cho đám xác sống kia một trận lôi điện xem nào!”

“Tôi còn bảo đang thiếu cái gì, hóa ra là thiếu nghe đội trưởng Cố chửi. Trước kia giờ này hắn đã vừa chém giết lung tung vừa mắng người rồi… Nghĩ lại thấy cũng quen.”

“Má nó, tháp quan sát báo còn ít nhất hai đợt nữa. Như vậy thì giữ làm sao nổi? Chuyện hôm nay là vì cái gì chúng ta đều biết rõ, vì cái vụ Hà Lịch chết kia mà đem đội trưởng Cố nhốt lại! Đám óc heo kia ăn no rửng mỡ à?!”

“Aaaaa cầu xin ai đó đi tìm đội trưởng Cố cứu mạng đi! Tôi thật sự rất cần hắn cho tôi chút cảm giác an toàn!!”

Mặt mày Vương Cấu tối sầm lại, gào lên:
“Cố Yên là tội phạm! Sao có thể tùy tiện thả ra?”

“Con mẹ nó, tao nhịn mày lâu lắm rồi! Mày tưởng tụi tao ngu không biết mày có mưu đồ gì chắc?! Mày nói thêm chữ nào nữa tao đá mày xuống cho tang thi ăn!”

“Ai, mà có đá xuống cũng vô dụng, hắn có cái mai rùa đen bảo hộ, ngã cũng không chết đâu.”

“Ha ha! Ném vào đợt sóng xác sống này thì ai mà chẳng chết! Mai rùa đen cùng lắm chỉ khó cắn thôi. Tin răng nanh của xác sống đi.”

Vương Cấu nghiến răng, nhưng tình hình bây giờ khiến hắn chẳng dám phản bác. Có người bên cạnh thì thầm:

“Giờ làm sao đây? Hình như mọi người đều muốn thả Cố Yên ra. Chúng ta cực khổ như vậy chẳng phải phí công sao?”

“…… Tôi sao mà biết được!” Vương Cấu sốt ruột: “Mấy con xác sống này sao lại kéo đến đúng lúc như vậy được, chẳng lẽ là thằng họ Cố cố ý dẫn tới?!”

Hắn nhìn đám xác sống càng lúc càng hỗn loạn dưới chân thành, siết chặt nắm tay:
“…… Thôi, mày đi thông báo cho mấy anh em một tiếng, bảo họ thả Cố Yên ra trước đã. Giải quyết xong chuyện trước mắt rồi tính. Sau này còn nhiều thời gian để xử lý hắn.”

“Được, tôi đi ngay!”

Khương Tuế chán chường ngáp một cái, cảm thấy không còn hứng thú, vừa định quay người rời đi thì Thẩm Diệu Từ bỗng gọi:

“Tuế Tuế, kia là……”

Không đợi hắn nói hết, Khương Tuế cũng đã nhìn thấy.

Luồng ánh nhìn âm u, lạnh lẽo, độc ác, dính như bùn lạnh kia tựa một mũi tên độc băng giá, bắn thẳng vào tim y từ phía sau, khiến máu trong người y như đảo ngược.

Y nhìn ra sau đám xác sống dày đặc, thấy gương mặt thối rữa kia dù mục nát vẫn quen thuộc đến rợn người.

Khương Dẫn Nguyên.

Cha dượng của y.

Trong thoáng chốc, như thể y lại trở về căn phòng thí nghiệm lạnh buốt năm nào. Y bị trói chặt trên bàn phẫu thuật, ánh đèn trắng lạnh lẽo chiếu vào mắt vô cùng chói mắt. Cha dượng y mỉm cười.

“Tuế Tuế, thả lỏng một chút thôi.”

“Con sau khi nhiễm virus mà vẫn giữ được thần trí… đúng là kỳ tích. Hơn nữa năng lực tự hồi phục cũng rất mạnh……”

“Đưa lên bàn mổ, chưa chắc đã chết. Con nói có đúng không?”


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận