Khương Tuế chủ động được chừng mười mấy giây là lại lười nhác, không muốn động nữa. Thẩm Diệu Từ thì nhất quyết không chịu buông tha, cứ quấn lấy đầu lưỡi y, m*t lấy tận gốc lưỡi, như muốn y phải tiết ra nhiều nước hơn. Lúc đầu Khương Tuế còn để mặc hắn làm bừa, đến khi phần gốc lưỡi bắt đầu đau thì mới bất thình lình cắn một cái lên đầu lưỡi của Thẩm Diệu Từ, nhíu mày nói:
“Phiền quá rồi đấy.”
Thẩm Diệu Từ hôn nhẹ lên đôi môi hơi sưng đỏ của y, chóp mũi dụi vào nơi mềm nhất trên má y:
“Vậy tôi đi đây.”
“Ừ.”
Thẩm Diệu Từ buông y ra, đi được mấy bước lại không kiềm được, quay lại cúi xuống hôn “chụt” một cái rõ to lên má Khương Tuế. Khương Tuế kinh ngạc nhìn hắn. Bộ dạng ấy khiến Thẩm Diệu Từ cảm thấy cực kỳ đáng yêu, đôi mắt mở to tròn như mèo con. Hắn bật cười:
“Lần này tôi đi thật rồi.”
Khương Tuế: “…… Đi nhanh đi.”
Y ngồi trong phòng khách đọc sách, đợi khoảng một tiếng rưỡi sau thì Cố Yên mới trở về, tay còn xách theo một hộp cơm.
Có lẽ không ngờ Khương Tuế lại ngồi sờ sờ ngay phòng khách, Cố Yên sững người, rồi lập tức lạnh mặt bước tới, đặt hộp cơm xuống bàn:
“Cơm tối.”
Khương Tuế đặt quyển Mười Nghìn Câu Chuyện Cười sang bên cạnh, ra lệnh rất tự nhiên:
“Mở ra.”
Mặt mày Cố Yên sa sầm, hắn mở hộp cơm. Bên trong là hai phần cơm trắng, một món sườn kho tàu, một đĩa tôm bóc vỏ xào rau, và thêm một đĩa rau xào.
Đội trưởng Cố đặt chén đũa trước mặt đại tiểu thư, cung kính mời y dùng bữa.
Khương Tuế chọn một miếng sườn, cắn một cái. Y liền nhận ra Cố Yên cứ nhìn chằm chằm mình:
“Nhìn tôi làm gì?”
“Em không có gì muốn nói với tôi sao?”
Khương Tuế khó hiểu:
“Tôi có gì để nói với anh à?”
Cố Yên nghiến răng:
“Tôi bị nhốt cả một tháng trong tù, thế mà em không thèm tới thăm tôi một lần!”
“Bạch Đào nói ý của Thiệu Phồn là không được cho bất kỳ ai vào thăm.” Khương Tuế nhíu mày. “Tôi đi kiểu gì?”
“Đào nhi nói ở nhà em vẫn ăn uống bình thường, sống nhẹ tênh như chẳng có chuyện gì, có tôi hay không thì cũng chẳng khác gì!” Cố Yên tức đến phát hỏa.
Khương Tuế bật cười nhẹ một tiếng.
Không hiểu hôm nay bị sao, người này người kia đều nổi điên với y hết.
“Vậy anh cảm thấy tôi nên làm gì?” Khương Tuế hỏi, “Vì anh mà mặc áo tang gào khóc vật vã? Hay xách dao đến uy h**p Thiệu Phồn phải thả anh ra?”
Cố Yên há miệng th* d*c, muốn nói mà lại không nói được.
Gương mặt bình thường thì hung dữ là thế, giờ làm vẻ mặt kia lại trông ngốc hết mức. Nhìn vậy Khương Tuế không nhịn được bật cười. Y vừa cười, Cố Yên liền quên sạch những lời vốn định nói.
Làm sao lại có người đẹp đến mức này chứ. Từng li từng tí đều hợp đúng ý hắn.
“Hơn nữa, tôi việc gì phải đi thăm anh?” Khương Tuế nhướng mày, “Nói cho hay thì anh là ân nhân cứu mạng của tôi, đáng tiếc tôi là người vô lương tâm, không biết cảm kích ai cả.”
Cố Yên vội vàng cuống lên:
“Rõ ràng là chúng ta…”
“Rõ ràng cái gì?” Khương Tuế tò mò hỏi.
“Trước đây em từng nói sẽ gả cho tôi!”
Cố Yên buột miệng nói ra.
Khương Tuế: “……”
Khương Tuế: “?”
Khương Tuế: “.”
Một người luôn thờ ơ như Khương Tuế cũng bị câu đó làm cho ngây ra.
Là lỗ tai y có vấn đề, hay não của Cố Yên có vấn đề?? Khương Tuế tự thấy bản thân đã quan sát loài người hơn mười năm, cũng xem như có chút hiểu biết về bọn họ, nhưng hoàn toàn không sao hiểu nổi cái cấu tạo não của Cố Yên.
Chẳng lẽ não hắn còn đơn giản hơn cả đám xác sống bên ngoài chỉ biết kêu gào đòi ăn thịt à?!
“Tôi nói mấy lời như thế khi nào?” Khương Tuế kinh ngạc hỏi.
“Trước đây, lúc ở trong phòng ngủ.” Cố Yên đáp rất đàng hoàng: “Em hỏi tôi có muốn nuôi em không. Như vậy khác gì bảo muốn gả cho tôi? Đồ đạc của tôi còn để ở chỗ em, em cũng thu vào rồi. Hơn nữa… tuy tôi thường phải ra ngoài làm nhiệm vụ, có hơi nguy hiểm một chút, nhưng nếu tôi chết thì em có thể lấy tiền trợ cấp của tôi mà sống, rồi tái giá cũng được.”
Khương Tuế bị cái logic vớ vẩn đó của hắn làm cho khiếp sợ, nói không nên lời.
“Thôi.” Cố Yên lại đổi ý rất nhanh, “Em không cần tái giá. Tiền trợ cấp của tôi nhiều lắm, đủ để em sống trong căn cứ như một tiểu thư nhỏ.”
Khương Tuế: “…… Tuy không thông minh lắm, nhưng sức tưởng tượng lại rất phong phú. Có bản lĩnh này mà không đi làm biên kịch phim truyền hình thì đúng là uổng. Cố Yên, trước đây tôi sao không phát hiện ra anh lại giỏi mơ mộng hão huyền vậy?”
Sắc mặt Cố Yên càng lúc càng khó coi. Hắn nhìn chăm chú vào Khương Tuế.
“Vậy em không muốn gả cho tôi?”
“Tôi với anh có thân thiết gì đâu.” Khương Tuế chống cằm, uống một ngụm nước: “Đội trưởng Cố, anh thường như vậy à? Mới quen biết chưa đầy một tháng đã cầu hôn người ta.”
“… Tôi chỉ cầu hôn mỗi mình em.” Mà còn bị từ chối.
“Ăn cơm đi.” Khương Tuế không muốn tiếp tục cái đề tài ngu xuẩn đó nữa. Y ngậm miếng sườn gặm một cách nhã nhặn. Cố Yên vẫn hơi ấm ức, nhưng lại bị dáng vẻ ăn sườn đáng yêu kia làm mềm lòng, thấp giọng nói:
“Ăn nhiều chút. Tôm này tôi nhờ người mang từ ngoài về, bây giờ khó kiếm lắm. Tiểu Lạc đòi ăn tôi còn chưa cho.”
Nể mặt hắn, Khương Tuế gắp một con tôm bóc vỏ ăn. Cố Yên ngồi đối diện, cũng bắt đầu ăn cơm.
So với sự ung dung, tao nhã của Khương Tuế, đội trưởng Cố ăn cơm đúng nghĩa “gió cuốn mây tan”. Khương Tuế thậm chí nghi ngờ hắn có phải cho cả đĩa đồ ăn vào miệng rồi nuốt thẳng xuống hay không, vì dường như dạ dày hắn là cái hố không đáy.
“……” Loại thùng cơm gì mà ăn được nhiều như vậy.
Y còn chưa kịp nói gì đến kẻ ăn như chết đói kia, Cố Yên đã bắt đầu dạy dỗ y:
“Sao ăn ít thế? Khó trách gầy như vậy.”
Không đợi Khương Tuế tỏ sắc mặt, hắn lại lầm bầm:
“Không hợp khẩu vị à? Đầu bếp của nhà ăn tay nghề cũng bình thường thật. Hay tôi cắt miếng thịt của tôi đem xuống bếp xào ớt xanh cho em?”
Nói xong liền bắt đầu đi tìm dao.
Khương Tuế: “……”
Đúng kiểu ăn được thì là đồ ngốc.
Sợ Cố Yên thực sự cắt thịt của mình đem đi xào, Khương Tuế đành ăn nhiều hơn chút. Cố Yên đưa tay sờ bụng y. Khương Tuế hỏi:
“Làm gì?”
“Sờ xem em ăn no chưa.”
Bụng Khương Tuế hơi nhô lên, nhìn có chút căng. Cố Yên lúc này mới hài lòng, nhưng hắn không thu tay lại ngay mà nhân cơ hội xoa thêm vài cái lên cái bụng mềm mềm như bông. Khương Tuế vốn không hay vận động, toàn thân đều là thịt mềm, sờ vào rất dễ chịu.
Khương Tuế gạt tay hắn ra, ra lệnh hắn đi dọn chén đũa.
Đội trưởng Cố chịu thương chịu khó vào bếp rửa chén. Khi trở ra thì điện thoại đã có hơn tám trăm cuộc gọi nhỡ. Hắn nhìn dãy số, hơi mất kiên nhẫn, nhưng vẫn gọi lại.
Không lâu sau, Cố Yên bước từ ban công vào, nói với Khương Tuế:
“Đại tiểu thư, tôi phải đến trung tâm tổng thống họp khẩn. Tối nay em ngủ một mình có sợ không? Tôi gọi người đến ở cùng em?”
Khương Tuế: “Không phải anh phải trở lại ngồi tù tiếp à?”
Cố Yên tức đến bật cười:
“Chiều nay mệt đến như con la, đánh xác sống xong rồi mà còn muốn tôi quay lại nhà giam ngồi tiếp? Vậy chẳng bằng thả cả đám xác sống vào thành đồng quy vu tận cho xong!”
Khương Tuế tựa người trên lan can cầu thang, cúi xuống nhìn hắn. Gương mặt trắng trẻo dưới ánh đèn ấm áp càng thêm tinh xảo như được vẽ bằng bút màu nước. Hàng mi dài rũ xuống, phản chiếu một bóng nhỏ rõ ràng dưới mí mắt.
“Là vì con xác sống kỳ lạ kia sao?”
“Em cũng nghe rồi?” Cố Yên gật đầu. “Đúng vậy. Trung tâm đang nghi ngờ xác sống đã tiến hóa có trí tuệ cơ bản, kiểu như người cổ đại biết dùng công cụ. Bọn họ nói nhiều tôi nghe cũng chẳng hiểu hết, đại khái là vậy. Loại tiến hóa này… không ai biết sẽ dừng lại ở đây hay còn tiến hóa lần hai, lần ba… Theo giả thiết bi quan nhất của chuyên gia, xác sống có khả năng tiến hóa đến mức có trí tuệ ngang con người.”
Khương Tuế nghĩ một lúc:
“Vậy con người chẳng phải sắp tuyệt chủng?”
“Sẽ không.” Giọng Cố Yên trầm xuống: “Chỉ cần căn cứ còn tồn tại, chúng ta sẽ bảo vệ nó đến giây cuối cùng.”
Rõ ràng lúc trước còn nói muốn thả xác sống vào thành chơi chung, giờ lại sẵn sàng chết để bảo vệ nơi này.
Dù gì hắn cũng là quân nhân, có những thứ đã khắc sâu trong xương tủy.
“Em không cần sợ.” Cố Yên nói: “Tôi sẽ bảo vệ em.”
“…… Ngốc.” Khương Tuế cười nhạt. “Tôi là xác sống, tôi sợ cái gì.”
Cố Yên: “……”
Tiếng chuông điện thoại lại réo vang như đòi mạng, Cố Yên bực bội bắt máy:
“Biết rồi! Thúc giục cái gì mà thúc giục!”
Hắn cúp máy, quay sang dặn Khương Tuế:
“Em mau đi ngủ đi. Tôi sẽ cho người canh dưới lầu, đừng lo lắng.”
Khương Tuế ừ một tiếng, nhìn theo bóng lưng Cố Yên rời đi, rồi mới chậm rãi vào phòng ngủ.
Căn cứ không phải lúc nào cũng có nước nóng và điện, đều có thời gian cung ứng cố định. Nhưng khu nhà riêng của Cố Yên được ưu đãi ngang với trung tâm tổng thống, điện nước 24/7, máy nước nóng lúc nào cũng có, bất kể thời tiết. Khương Tuế vào phòng tắm tắm rửa, sau đó ngồi bên mép giường sấy tóc, đầu óc lại vô thức nghĩ tới gương mặt của Khương Dẫn Nguyên.
Hồi nhỏ, y đã từng thực sự tin rằng Khương Dẫn Nguyên là một người cha rất tốt.
Ít nhất, trong mắt y khi đó, so với cha ruột thì bình thường hơn nhiều.
Mẹ không dành cho y bao nhiêu tình thương, ngược lại khi ở cạnh Khương Dẫn Nguyên, y lại có thể cảm nhận được một chút quan tâm của bậc trưởng bối. Ông ta chưa bao giờ keo kiệt với y điều gì.
Địa vị, thân phận, tiền bạc… thậm chí là thứ gọi là “tình yêu”.
Năm ấy, ai ở thành D mà không hâm mộ vận khí của y, theo mẹ một bước lên trời, một phát trở thành người thừa kế Khương gia. Một gia tộc lớn như Khương gia, ngay cả người bình thường mơ cũng không với tới được, thế mà Khương Tuế lại dễ dàng có được.
Cho nên… ngay cả khi bị trói trên bàn phẫu thuật, y vẫn luôn cho rằng Khương Dẫn Nguyên là một người cha đủ tư cách.
Nhưng chính “người cha” ấy, chỉ vì y mất giá trị nghiên cứu mà muốn mổ sống y, xẻ thịt y, thật đúng là châm chọc đến nực cười.
Nghĩ tới cảnh Khương Dẫn Nguyên bị lưỡi dao gió của Thẩm Diệu Từ phanh thây ngoài thành, Khương Tuế khẽ thở ra.
Lần này, Khương Dẫn Nguyên chắc chắn đã chết thật rồi.
........
Cuộc họp kéo dài rất lâu. Khi Khương Tuế tỉnh dậy vào ngày hôm sau, không thấy bóng dáng Cố Yên đâu, chỉ thấy Lạc Tư Hằng nằm ngủ vắt vẻo hình chữ X trên sofa dưới lầu. Nghe tiếng động, hắn giật mình dậy rồi lập tức đi mua bữa sáng cho Khương Tuế.
Tới gần chiều tối, bất ngờ tiếng còi báo động chói tai vang vọng khắp căn cứ. Giọng nữ nghiêm nghị phát ra từ loa ở mọi góc:
“Căn cứ đang bị đại quy mô xác sống tập kích lần nữa. Tất cả cư dân hãy ở yên trong nhà, không được ra ngoài! Tuyệt đối không được tiếp cận cửa thành! Đội tuần tra đang tiến hành phản kích khẩn cấp, xin mọi người đừng quá hoảng loạn! Lặp lại một lần nữa....”
Lạc Tư Hằng không thể tin được nói:
“Hôm qua vừa đẩy lùi một đợt sóng xác sống mà! Sao hôm nay lại tới nữa!? Đại ca của chúng không phải bị chém nát rồi sao? Không có lãnh đạo thì làm sao có thể phát động tấn công quy mô lớn như thế? Rốt cuộc là thế nào!?”
Một dự cảm xấu ập đến, ngày càng rõ ràng hơn trong lòng Khương Tuế. Y siết chặt lòng bàn tay, ánh mắt tập trung vào một điểm vô hình trong không trung, bỗng nhiên nói:
“Đưa tôi đến cửa thành.”
“Hả!? Không được, nơi đó nguy hiểm lắm!”
Khương Tuế chẳng buồn tranh cãi, khoác áo vào rồi đi thẳng ra cửa. Lạc Tư Hằng hoảng hốt chạy theo:
“Ê ê ê! Đại tiểu thư đừng có bốc đồng như vậy chứ! Đại ca mà hỏi tội tôi thì tôi biết ăn nói sao đây!”
“Cố Yên không phải đang ở đó sao?.” Bước chân Khương Tuế rất nhanh, gương mặt trắng đến mức không có lấy một giọt máu. “Hắn sẽ không để tôi bị thương.”
Lạc Tư Hằng: “……”
Câu này… tôi thật sự không biết đáp kiểu gì.
Không còn cách nào khác, Lạc Tư Hằng đành lái xe đưa y tới cửa thành. Nhờ có quyền sử dụng mặt nhận dạng của hắn, dọc đường đi không ai ngăn cản. Khương Tuế thuận lợi bước lên đài chỉ huy. Cố Yên đang họp khẩn với các đội trưởng, đạn bay loạn, lửa nổ tung tóe, dị năng khắp nơi dội xuống. Nhưng lần này, xác sống tấn công càng dữ dội hơn hôm qua gấp bội, một lớp nối tiếp một lớp, bất chấp chết chóc, lao đến muốn đập nát phòng tuyến cuối cùng này.
“…… Mấy chuyên gia nuôi ở trung tâm tổng thống kia để làm cái gì!? Vô dụng! Nghiên cứu cả nửa ngày, nguyên nhân bạo động của đợt sống xác sống cũng không tìm ra được một manh mối! Nhìn phía đông nam kìa! Bệ súng tự động! Đừng để chúng nó leo lên!”
Đội trưởng Cố vừa mắng người vừa chỉ huy. Khi nhìn thấy Khương Tuế, hắn suýt ngất xỉu, hét lớn át cả tiếng nổ:
“Em tới đây làm gì!? Bị thương thì sao!?”
Nhưng Khương Tuế hoàn toàn không để ý, chỉ đứng sát mép tường nhìn xuống bên dưới. Cố Yên lập tức cảm thấy không ổn, bước nhanh đến:
“Em đang tìm cái gì?”
Không có…Không có…Vẫn là không có…
Khương Tuế cắn mạnh môi mình, đến mức môi mềm bị cắn rướm máu. Cố Yên vội chặn lại, lo lắng:
“Không đau sao?”
“…… Tay anh chưa rửa.” Mặt Khương Tuế giăng đầy mây đen, “Bẩn chết đi được.”
Cố Yên chột dạ rụt tay về, quẹt tạm vào quần nhưng ở chỗ quỷ quái này cả ngày, quần cũng đâu sạch hơn mấy. Hắn ho nhẹ:
“Lúc này còn để ý mấy chuyện đó… Nói đi, rốt cuộc em đang tìm cái gì?”
Khương Tuế vừa định mở miệng, thì đột nhiên cảm nhận được một ánh nhìn quái lạ.
Âm u, lạnh lẽo, dính nhớp, ghê tởm… giống như một loài động vật thân mềm có độc đang trườn trên da.
Y lập tức xoay người lại và nhìn thấy giữa bãi đất đầy những đoạn cơ thể lẫn tứ chi, có một kẻ đứng đó, ngẩng đầu nhìn y, ánh mắt oán độc đến cực điểm.
Đó là một con xác sống toàn thân mục rữa, đi lại cũng khiến mủ chảy ròng ròng, quần áo rách tả tơi. Nhưng vẫn có thể miễn cưỡng nhìn ra: khi còn là con người, tên này hẳn rất chú trọng vẻ ngoài, áo sơ mi, quần tây, giày da, tác phong của một người thành đạt.
Khương Tuế thậm chí còn biết…
Khi còn sống, hắn trông như thế nào.
Khuôn mặt nho nhã, giọng nói ôn hòa, thủ đoạn lại sắc bén. Thân phận cao, khí chất uy nghi trời sinh. Dù đối xử với người khác luôn ôn nhã, nhưng rất ít ai dám nhìn thẳng vào đôi mắt hắn.
… Hắn là cha dượng của y, Khương Dẫn Nguyên.
Khương Tuế theo bản năng muốn nôn, che ngực mà chỉ phun ra được hai ngụm nước đắng.
Rõ ràng hắn đã bị Thẩm Diệu Từ xé nát bằng lưỡi dao gió, bao nhiêu người tận mắt chứng kiến. Vì sao… vì sao lại có thể sống lại?!
Khương Tuế cố thuyết phục bản thân đây chỉ là ảo giác. Y nhắm mắt thật chặt, hít sâu một hơi rồi mở mắt lần nữa nhưng Khương Dẫn Nguyên vẫn đứng đó.
Có lẽ đã nhận ra nỗi sợ hãi của y, cái miệng đã mục nát hơn nửa của xác sống chậm rãi động đậy, nở một nụ cười quỷ dị đến rợn người.
“……”
Toàn thân Khương Tuế lạnh run, không cách nào ngừng lại được.
“Khương Tuế? Khương Tuế, em bị sao vậy?!” Cố Yên ôm lấy y, lo lắng hỏi: “Bị dọa rồi? Khung cảnh này đúng là hơi kinh… Tiểu Lạc, đưa em ấy về...”
“Anh không thấy sao.” Khương Tuế túm lấy cánh tay Cố Yên, khô khốc nói: “Hắn sống lại rồi!”
Cố Yên nhìn theo hướng y chỉ, nghi hoặc: “Cái gì?”
“Khương Dẫn Nguyên… con xác sống đó…”
Khương Tuế quay đầu lại định chỉ vị trí nhưng nơi ấy đã trống rỗng.
Khương Dẫn Nguyên không còn ở đó.
“Rốt cuộc em đã thấy cái gì?” Cố Yên ôm lấy y, vụng về vỗ nhẹ lưng như dỗ một đứa trẻ, nhỏ giọng nói: “Đừng sợ, tôi ở đây. Không ai làm hại được em.”
“...Đau quá.” Khương Tuế thì thầm.
“Đau ở đâu?” Cố Yên lo đến chảy mồ hôi lạnh. Hắn kiểm tra khắp người nhưng không tìm thấy vết thương nào.
Khương Tuế ôm bụng, cả người co rút, đau đến run rẩy:
“Đau quá… Bị mổ… nhìn thấy cả nội tạng của mình… đau quá… đau quá…”
“Để tôi xem, tôi xem giúp em.”
Cố Yên kéo tay y ra, vén áo lên nhưng vùng bụng trơn láng, không hề có vết thương. Nhưng Khương Tuế vẫn đau đến mức sắp ngất, hàng mi ướt nhòe nước mắt.
“Khương Tuế? Khương Tuế, em....”
“Đưa em ấy cho tôi.”
Một giọng nói trầm lạnh bất ngờ vang lên. Mọi người xung quanh vội vàng cúi đầu chào:
“Lãnh tụ!”
“Lãnh tụ, sao ngài lại tự mình tới?!”
Cố Yên quay phắt lại liền thấy Thiệu Phồn không biết từ khi nào đã xuất hiện trên đài chỉ huy. Sắc mặt hắn trắng bệch vì mất máu, như một tờ giấy mỏng gặp gió là sẽ bay mất.
“Đau quá… đau quá…”
Khương Tuế nghẹn ngào, móng tay bấm mạnh vào bụng như muốn xé rách da thịt. Thiệu Phồn mím môi, đỡ lấy thiếu niên trong lòng Cố Yên, nắm chặt bàn tay đang run rẩy của y:
“Tuế Tuế, anh ở đây.”
“Thầy…”
Như nắm được chiếc phao cuối cùng, Khương Tuế nhào vào ngực hắn, bật khóc:
“Cứu em… cứu em…”
Không khí bỗng lạnh buốt. Ngay sau đó, mọi thấy xung quanh đài chỉ huy có bốn bức tường băng dựng lên từ mặt đất, khóa chặt không gian xung quanh họ. Hơi lạnh thấu xương lan tràn, khiến ngay cả người có dị năng xung quanh cũng kinh ngạc đến không thôi.
Dị năng mạnh đến mức này…
Lãnh tụ quả nhiên là người có dị năng cấp S! Rốt cuộc ai tung tin lãnh tụ chỉ là một kẻ tàn phế không có dị năng?!
Bên trong tường băng, Thiệu Phồn dùng băng kết lại một vết thương trên cổ mình, để Khương Tuế có thể c*n m*t. Hắn ôm chặt lấy cậu, bàn tay run nhẹ, dịu dàng vỗ lưng:
“Đừng sợ.”
“Dù là bao nhiêu lần…anh cũng sẽ cứu em.”
P/s: Lời của editor
Thế giới này có 24 chương à, mà chương nào cũng dài :))) toàn phải ngắt ra làm 2.