Bản Vạn Nhân Mê Này Là Bản Lậu

Chương 60-1.




Khương Tuế co rút trong lòng Thiệu Phồn, giống như một con thú nhỏ bị kinh hãi tột độ. Khuôn mặt y dính đầy máu, nền da vốn trắng lại càng trở nên tái nhợt.

Ngoài làn da trắng bệch hơn người bình thường, các biểu hiện khác của Khương Tuế thật ra không khác người thường là mấy. Y có hơi thở, có nhiệt độ cơ thể, có nhịp tim, sinh động như một con người bằng xương bằng thịt. Vì thế khi Cố Yên đưa y rời khỏi nhà Thiệu Phồn, lúc nghe Thiệu Phồn bảo Khương Tuế là xác sống, phản ứng đầu tiên của hắn là nghĩ Thiệu Phồn đang nói linh tinh.

Cho đến giây phút này, tận mắt nhìn thấy dáng vẻ Khương Tuế hút máu… Cố Yên mới thật sự nhận ra: từ khi còn rất nhỏ, Khương Tuế đã không phải con người.

“……Em ấy bị sao vậy?”
Lúc này Cố Yên còn chẳng kịp hỏi vì sao Thiệu Phồn lại xuất hiện ở đây. Hắn không dám lại gần, sợ khiến Khương Tuế càng hoảng loạn hơn. Giọng hắn khàn đặc như bị cát nghiền qua:
“Sao lại đột nhiên như thế này?”

“Chứng PTSD.”
Thiệu Phồn khẽ vuốt mái tóc đen mềm của thiếu niên. Khương Tuế đã bình tĩnh hơn nhiều, nhưng theo bản năng vẫn rúc trong lòng hắn để tìm chút ấm áp....giống như quãng thời gian rất dài sau khi Thiệu Phồn đưa y ra khỏi phòng thí nghiệm, y chỉ có thể ôm hắn mới dám ngủ.

“Tổn thương sau sang chấn.” Thiệu Phồn giải thích, “Khi một người trải qua, chứng kiến hoặc đối mặt với một hay nhiều tình huống đe dọa đến tính mạng hay sự toàn vẹn cơ thể, của bản thân hoặc của người khác thì cơ thể sẽ sinh ra phản ứng lùi lại và kéo theo rối loạn tâm lý kéo dài.”

Cố Yên bỗng nhớ ra điều gì.
“Em ấy vừa rồi… cứ che bụng mình…”

Thiệu Phồn mím môi:
“Em ấy từng suýt bị người ta mang ra giải phẫu. Vì thể trạng đặc biệt nên em ấy không chết dễ dàng, thế là những kẻ đó thậm chí không thèm tiêm thuốc tê… Việc đó để lại sang chấn rất nghiêm trọng… Vừa rồi em ấy đã nhìn thấy gì?”

Cố Yên từ nhỏ sống ở tầng đáy xã hội, trước khi gặp Thiệu Phồn thì chuyện xấu xa gì hắn cũng từng thấy. Sau này vào quân đội, cảnh tay chân đứt lìa, máu thịt be bét cũng không còn lạ lẫm. Nhưng dù như vậy, nghe xong lời Thiệu Phồn, hắn vẫn hoài nghi tai mình có vấn đề.

Giải phẫu? Giải phẫu… một người còn sống?!

Rốt cuộc thứ rác rưởi b**n th** nào mới có thể làm ra chuyện như vậy?!

Cố Yên chỉ cảm thấy tim mình như bị một bàn tay vô hình bóp chặt. Cơn giận khiến hắn như một quả bom sắp nổ. Gân xanh nổi lên đầy mu bàn tay, hắn trầm giọng:
“Tôi không biết. Hình như em ấy đang tìm ai đó. Khi tôi chạy lại thì người kia đã biến mất.”

Thiệu Phồn cụp mắt, không biết đang nghĩ gì. Chân tay Cố Yên luống cuống:
“Khương Tuế bây giờ phải làm sao? Có cần đưa đi bác sĩ không? Trị liệu tâm lý có hiệu quả với em ấy không?”

“Nếu hữu dụng, sang chấn của em ấy đã không nặng đến mức này.”
Thiếu niên trong lòng đã ngủ, trên mặt còn vương nước mắt. Thiệu Phồn lấy khăn tay sạch trong túi, chậm rãi lau khô nước mắt và vệt máu trên mặt y.
“Tôi đưa em ấy về trước.”

Cố Yên hé môi muốn nói gì đó, rồi lại ngậm lại.

Hắn không mù. Khương Tuế bám lấy Thiệu Phồn đến mức nào, ai cũng nhìn thấy.

Tình cảm mười lăm năm, sao có thể dễ dàng cắt đứt. Huống chi đối với Khương Tuế mà nói, Thiệu Phồn vừa là cha, vừa là mẹ, vừa là thầy, vừa là anh, một người quan trọng gánh cả cuộc đời em ấy trên vai. Dù ý chí Khương Tuế có mạnh mẽ, sắt đá đến đâu, cũng không thể không dành cho hắn một vị trí đặc biệt.

Tường băng đã hóa giải, toàn bộ căn phòng im lặng, mọi người đều ngừng bàn tán. Thiệu Phồn ôm người rời đi. Cố Yên vẫn không nhịn được gọi theo:
“Anh Thiệu, vết thương của anh……”

“Không sao.”
Thiệu Phồn vẫn bình tĩnh như mọi khi.
“Lát nữa sẽ ổn thôi.”

.......

Khương Tuế trong mơ lại quay về sân phơi của ngày hôm qua.

Y thấy Thẩm Diệu Từ lao thẳng vào đàn xác sống, lưỡi dao gió sắc bén, ra tay không chút lưu tình. Chỉ trong chốc lát đã chém Khương Dẫn Nguyên thành từng khúc, máu tươi bắn tung tóe, khiến trước mắt Khương Tuế chỉ còn lại một màu đỏ thẫm.

Thẩm Diệu Từ quay đầu nhìn y cười, còn làm động tác hỏi hắn: “Đẹp chứ?”

Khương Tuế thở nhẹ một hơi, cũng mỉm cười đáp lại. Nhưng ngay giây kế tiếp, sắc mặt y bỗng chốc biến đổi.

Ngay phía sau Thẩm Diệu Từ, thi thể kia… vậy mà lại như có được sinh mệnh lần nữa, bắt đầu ngọ nguậy, khép dần, từng phần thân thể chậm rãi mọc nối liền lại, cho đến khi hợp làm một!

Thi thể đang run rẩy ấy giống như vừa trải qua một chu kỳ tiến hóa mới. Từng mảnh thịt hợp lại, dựng thẳng lên, dùng chính gương mặt mà Khương Tuế quen thuộc đến mức khắc cốt ghi tâm, hướng y nở một nụ cười độc ác tột cùng, rồi lập tức cúi xuống cắn thẳng vào cổ Thẩm Diệu Từ!

“…… Không!”
Khương Tuế hét lên hoảng sợ, bật dậy khỏi giường. Toàn thân y ướt sũng mồ hôi lạnh, như thể vừa được vớt từ dưới nước lên.

Trong phòng yên tĩnh, bài trí ấm áp. Bên giường vẫn còn đốt hương an thần dịu nhẹ, mùi thảo mộc thoang thoảng lan khắp không khí. Ngoài cửa sổ là ánh trăng lạnh như nước, sao trời thưa thớt, đã là buổi tối.

Khương Tuế lau mồ hôi trên trán, đến giày cũng chẳng kịp mang. Y vén chăn, nhảy xuống giường, đi thẳng ra cửa. Ở hành lang, vừa khéo gặp cô bảo mẫu đang mang nước tới.

“Thiếu gia Khương, cậu tỉnh rồi ạ? Lãnh tụ dặn cậu phải nghỉ ngơi cho tốt, cậu định đi đâu vậy?”

“Thiệu Phồn đâu?” Khương Tuế hỏi thẳng.

“Dạ, đang họp trong thư phòng.” Bảo mẫu đáp: “Sợ cậu tỉnh dậy không thấy ngài ấy nên toàn chuyển sang họp video. Cậu muốn tìm ngài ấy à? Phòng ở ngay phía trước.”

Khương Tuế mím môi, đi thẳng vào thư phòng. Quả nhiên Thiệu Phồn đang ngồi trước bàn, đeo tai nghe Bluetooth, nghe ai đó báo cáo. Khương Tuế mở miệng không vòng vo:

“Khương Dẫn Nguyên chưa chết.”

Thiệu Phồn nhíu mày, tắt camera máy tính, nắm lấy tay y:
“Làm sao đi gấp vậy? Giày còn chưa mang? Sàn lạnh lắm.”

Khương Tuế lặp lại:
“Khương Dẫn Nguyên chưa chết!”

“Anh đoán được phần nào rồi.” Thiệu Phồn kéo y ngồi cạnh, nâng chân y lên. Quả nhiên lạnh buốt. Hắn lấy tấm thảm quấn lấy chân Khương Tuế. “Em nhìn thấy hắn?”

“…… Ừ.” Sắc mặt Khương Tuế rất khó coi: “Rõ ràng Thẩm Diệu Từ đã chặt hắn thành năm khúc. Tại sao hắn lại có thể sống lại?!”

“Vậy Thẩm Diệu Từ đúng là đã đến tìm em.” Thiệu Phồn nói.

Khương Tuế ngẩng đầu: “Tôi đang nói chuyện nghiêm túc.”

“Anh cũng vậy.” Thiệu Phồn đưa ly nước ấm cho y. “Theo lẽ thường, xác sống bị chặt đầu là chết hẳn. Khương Dẫn Nguyên cũng không ngoại lệ. Em chắc chắn không nhìn lầm?”

Ngón tay Khương Tuế khẽ siết lại:
“Dù hóa thành tro….tôi cũng nhận ra gương mặt đó.”

Thiệu Phồn im lặng một thoáng.

Hắn nhớ lại khi bế Khương Tuế ra khỏi phòng thí nghiệm năm xưa. Máu nhỏ thành một vệt đỏ dài như vẽ lên đất, Khương Tuế ôm chặt vết thương trên bụng, cuộn người trong lòng hắn như một con mèo nhỏ, vừa đau vừa khóc.

Một người bình thường đã chết từ lâu rồi. Nhưng với Khương Tuế, việc không dễ chết không phải phúc lành, mà là tra tấn. Vì càng sống, y càng phải cảm nhận nhiều thống khổ hơn, thứ thống khổ mà cả thế giới này không ai có thể thấu hiểu ngoài chính bản thân y.

“……Ông ta đang trả thù tôi.” Khương Tuế đột nhiên nói.

“Gì cơ?” Thiệu Phồn giật mình.

Giọng Khương Tuế trở nên lạnh lùng:
“Khi virus xác sống bùng phát, thành A đại loạn. Khương Dẫn Nguyên cũng ở trong số người trốn chạy.”

Sắc mặt Thiệu Phồn thay đổi, hắn đã mơ hồ đoán được.

“Đúng vậy. Là tôi.”
Hàng mi dài Khương Tuế cong nhẹ, khóe môi nhếch lên một nụ cười nhạt:
“Lũ người đó gặp phải một đợt sóng xác sống lớn. Là tôi dẫn lũ xác sống tới truy sát Khương Dẫn Nguyên. Tôi muốn ông ta bị xé thành từng mảnh, trở thành thức ăn cho quái vật.”

Y nắm lấy cổ áo Thiệu Phồn, hơi hơi mỉm cười:
“Thầy ơi, đến giờ anh còn thấy tôi… không phải quái vật sao?”

Thiệu Phồn nhìn y vài giây, rồi nhẹ nhàng gỡ tay y ra, nhét lại vào trong thảm:
“Cho nên bây giờ ông ta tạo ra một đợt sóng xác sống có quy mô tương tự… để trả thù em?”

Khương Tuế nheo mắt lại:
“Doãn Thanh Nam có nói gì với anh không?”

“Em muốn nói chuyện gì?” Thiệu Phồn vẫn bình tĩnh như thường. “Hắn chỉ nói đợt sóng xác sống có thể liên quan đến em.”

Khương Tuế bật cười lạnh:
“Cho dù không có tôi, làn sóng xác sống cũng sẽ bùng nổ. Tôi đâu có bản lĩnh lớn đến vậy.”

Thiệu Phồn khẽ mỉm cười:
“Anh biết.”

“Nếu Khương Dẫn Nguyên đã bị chém ra từng khúc mà vẫn có thể hồi sinh… chứng tỏ Khương Dẫn Nguyên đã tiến hóa vượt xa mọi xác sống khác.” Thiệu Phồn nói tiếp: “Nhưng cũng có một điều đáng mừng, từ trước đến nay, xác sống có trí tuệ nhân loại như hắn, chúng ta chỉ phát hiện duy nhất một con.”

Khương Tuế nghiêng người lại gần, gần đến mức chóp mũi chạm vào mũi Thiệu Phồn:
“Còn tôi thì sao? Tôi không phải như thế à?”

“Trong mắt anh, em vĩnh viễn là con người.” Thiệu Phồn vỗ nhẹ lưng y. “Đừng quậy nữa. Anh đang họp. Có kết quả rồi anh sẽ báo em. Giờ đi tìm dì bảo mẫu ăn chút gì đi?”

Khương Tuế bĩu môi, rõ ràng không mấy hứng thú. Y biết dù có mở camera rồi cưỡng hôn Thiệu Phồn trước mặt đám lãnh đạo cấp cao, Thiệu Phồn cũng chẳng giận nổi. Vì thế y đứng dậy, thong dong bước ra ngoài.

Đi được vài bước, y cố tình đá nhẹ vào chân Thiệu Phồn, tiện thể xỏ luôn đôi dép lê của đối phương.

Thiệu Phồn: “……”

Hắn chỉ có thể thở dài, mở lại camera họp, giọng ôn hòa:
“Xin lỗi, vừa rồi có chút việc trong nhà. Chúng ta tiếp tục.”

……

Khương Tuế đang ngồi xếp bằng trên sofa ăn cháo thì Doãn Thanh Nam ôm một chồng tài liệu bước vào. Thấy y, bước chân Doãn Thanh Nam khựng lại, rồi mỉm cười:
“Em họ, buổi tối tốt lành.”

“Chào buổi tối.” Khương Tuế đáp, rồi nói thẳng:
“Đúng lúc. Có chuyện muốn nói với anh.”

“Chuyện gì?”

Khương Tuế ngước mắt, nhìn thẳng Doãn Thanh Nam:
“Bao giờ anh mới chịu thôi cái ảo tưởng ‘tôi là trung tâm thế giới’ vậy? Lẽ nào ngày trái đất ngừng quay hay mặt trời nổ tung cũng là vì tôi sao?”

Doãn Thanh Nam cứng người:
“Tôi không có……”

“Có phải hay không thì trong lòng anh rõ ràng nhất.” Khương Tuế lười biếng nói: “Với lại, anh tốt nhất đừng nói bậy trước mặt Thiệu Phồn. Có nói cũng vô ích thôi. Anh đâu phải lần đầu biết tôi là ngoại lệ của anh ta.”

Doãn Thanh Nam siết chặt xấp hồ sơ trong tay. Hắn phải huy động toàn bộ giáo dưỡng mới không quát ầm lên, thậm chí còn cố nặn ra một nụ cười:
“Đúng, anh Thiệu đối với cậu quả thực khác biệt.”

Thiệu Phồn yêu thương tất cả con người và yêu thương cả Khương Tuế.

“Biết vậy là được.” Khương Tuế đặt chén xuống. “Anh có thể đi rồi, đừng cản tôi xem TV.”

Giọng điệu đuổi người như đuổi chó vậy, nhưng lại chẳng khiến Doãn Thanh Nam nổi nóng. Hắn chào rồi mang văn kiện lên lầu.

TV đang chạy mấy chương trình cũ, toàn thứ ngày xưa xem. Nhà Thiệu Phồn cũng không có nhiều lựa chọn, nên hôm nay chiếu mấy hoạt hình cổ lỗ sĩ dành cho trẻ con. Khương Tuế xem lại thấy… cũng thú vị. Bảo mẫu dè dặt hỏi:

“Thiếu gia Khương…cậu với cậu Doãn quan hệ không tốt ạ?”

“Không có.” Khương Tuế không chút để ý nói: “Chỉ là trêu hắn thôi.”

Thiệu Phồn họp rất lâu, đến mức Khương Tuế gần ngủ gà ngủ gật trên sofa, hắn mới xuống lầu.

“Sao lại ngủ ở đây?” Thiệu Phồn nói. “Anh phải đến trung tâm tổng thống một chuyến. Em lên lầu trước đi, đừng chờ anh.”

“Tôi chờ anh làm gì.” Khương Tuế nhàn nhạt. “Các anh bàn xong chưa?”

Doãn Thanh Nam đáp thay:
“Nếu… nếu Khương Dẫn Nguyên thật sự sống lại, chúng ta phải loại bỏ hắn trước. Một sinh vật như vậy tồn tại thì đợt sóng xác sống sẽ khó đối phó hơn gấp trăm lần. Kết luận trước mắt là: cử đội dị năng mạnh nhất xuất thành, truy tìm tung tích hắn và cố gắng tiêu diệt hoàn toàn.”

“Đội dị năng mạnh nhất” là ai — không cần nghĩ cũng biết.

“Cố Yên bao giờ xuất phát?” Khương Tuế hỏi thẳng.

Thiệu Phồn ngập ngừng:
“Đợt sóng xác sống hôm nay đã bị san bằng. Đêm nay không có đợt tập kích mới, xem như thời cơ an toàn. Hắn sẽ nhân đêm mà đi.”

“Tôi cũng đi.” Khương Tuế nói.

“Không được.” Thiệu Phồn phản đối ngay lập tức. “Quá nguy hiểm.”

“Các anh có chết hết thì tôi cũng vẫn sống.” Khương Tuế lườm hắn. “Chi bằng lo cho bản thân trước.”

“Tuế Tuế, không phải lúc em tùy hứng.” Doãn Thanh Nam khuyên nhủ: “Nhiệm vụ lần này thực sự nguy hiểm. Tổ đặc phái đều là dị năng cấp A trở lên. Trước khi đi, bọn họ thậm chí đã để lại tiền an ủi cho người nhận trợ cấp tử trận. Ai cũng biết, lần này có thể đi mà không về.”

Khương Tuế chán ghét nói:
“Đừng gọi tôi như vậy. Ghê tởm.”

Sắc mặt Doãn Thanh Nam cứng đờ.

Khương Tuế vốn là như vậy, rõ ràng chỉ là một con quái vật luôn phải lẩn lút giữa xã hội loài người, vậy mà dưới sự dung túng không giới hạn của Thiệu Phồn, lại bị nuôi dưỡng thành một kẻ vừa được chiều chuộng, vừa ngang ngược. Y quen cái kiểu muốn lá mặt lá trái thì lá mặt lá trái, chẳng thèm nể mặt bất kỳ ai.

“Thầy.” Khương Tuế khẽ nói, “Tôi muốn đi. Tôi nhất định phải tự mắt nhìn thấy Khương Dẫn Nguyên hóa thành một nắm tro tàn. Nếu không, tôi tuyệt đối sẽ không yên lòng.”

Nếu Khương Tuế muốn ai mềm lòng với y thì thật ra là chuyện vô cùng dễ.

Chỉ cần y hơi hạ mắt xuống, dịu giọng đi, thì không ai có thể nỡ từ chối y được.

“…… Để Thẩm Diệu Từ đi cùng em.” Thiệu Phồn thở dài.

Hắn biết đây chính là tâm bệnh lớn nhất trong lòng Khương Tuế.

Trên thế giới này, Khương Tuế không tin ai cả. Y chỉ tin thứ gì chính mắt mình nhìn thấy. Cũng như lời y vừa nói, nếu không tận mắt chứng kiến Khương Dẫn Nguyên bị thiêu thành tro bụi, y sẽ mãi sống dưới cái bóng của người cha dượng đó.

“Anh Thiệu!” Doãn Thanh Nam cao giọng, “Cậu ta với Khương Dẫn Nguyên đều là xác sống! Ai biết cậu ta có thông đồng làm bậy bậy với Khương Dẫn Nguyên hay không? Lỡ cậu ta làm chúng ta mất mạng ngoài kia thì sao? Anh… A!”

Doãn Thanh Nam thét lên một tiếng đau đớn, ôm chặt lấy cánh tay mình.

Hắn cúi đầu nhìn, chỉ thấy trên cánh tay xuất hiện một vết thương lớn cỡ ngón tay, máu tươi ào ạt chảy ra, thấm đỏ cả chiếc áo sơ mi trắng.

Miếng băng nằm trên mặt đất. Ngón tay Thiệu Phồn chỉ hơi động một chút, miếng băng lập tức tan biến. Hắn lặng lẽ nhìn Doãn Thanh Nam vài giây rồi mới nói:

“Những lời như vậy, tôi không muốn nghe lần thứ hai. Thanh Nam, rõ ý tôi chứ?”

Sắc mặt Doãn Thanh Nam trắng bệch.

Chỉ dựa vào lòng từ bi thì tuyệt đối không thể lãnh đạo được một căn cứ có đến mấy vạn người. Khi cần thấy máu, Thiệu Phồn chưa bao giờ nương tay.

“…… Thật xin lỗi, anh Thiệu.” Doãn Thanh Nam che vết thương, nhỏ giọng nói: “Về sau tôi sẽ không như vậy nữa.”

“Cậu không cần xin lỗi tôi.”

Khương Tuế khoanh tay, đứng đó nhìn Doãn Thanh Nam với thái độ ung dung. Doãn Thanh Nam hít sâu một hơi, nói:

“Xin lỗi, Khương Tuế.”

Khương Tuế căn bản không buồn đáp lại, chỉ nói: “Tôi đi thay đồ.”

Ban đêm giờ đã rất lạnh, mặc bộ này mà đi ra ngoài thì chắc chắn lạnh chết.

Đợi Khương Tuế thay xong quần áo, mọi người cùng đi đến trung tâm tổng thống. Đã 10 giờ 30 tối, nơi này vẫn sáng đèn như ban ngày. Đâu đâu cũng thấy nhân viên bận rộn đi qua đi lại, ai nấy đều mang theo quầng thâm đến mức như muốn hù chết người, vừa đi vừa ngáp liên tục. Tòa cao ốc văn phòng sừng sững, bóng đen trải dài như muốn bao phủ cả thành phố, như một người khổng lồ lặng lẽ đứng gác, khoác giáp cầm đao, chỉ để bảo vệ những con người bình thường sống trong căn cứ này.

Cố Yên đang đứng dựa tường ngẩn ngơ, chợt nghe Lạc Tư Hằng kêu lớn: “Đại ca! Đại tiểu thư!”

Cố Yên lập tức quay đầu, liền thấy Khương Tuế đi theo sau Thiệu Phồn chậm rãi bước tới.

Trong đám đông, y luôn là người bắt mắt nhất. Giữa trời đất xám xịt ấy, chỉ mình y mặc áo len lót màu sữa, bên ngoài khoác lớp áo choàng vàng nhạt. Nhìn y khiến người ta không khỏi nhớ tới thời kỳ phồn hoa cực thịnh của xã hội loài người. Y giống như hình ảnh thu nhỏ của hai chữ “phồn hoa”.

Cố Yên vô thức đứng thẳng lưng, cúi xuống nhìn lại trang phục của mình.

Vừa tắm xong, vừa thay bộ đồ chiến đấu màu đen cùng đôi ủng chiến đấu… Trên người vẫn còn phảng phất mùi nước giặt. Chắc sẽ không bị đại tiểu thư chê.

“Lãnh tụ!” “Lãnh tụ đến!” Mọi người đồng loạt chào hỏi.

Thiệu Phồn khẽ gật đầu, liếc nhìn người đang đứng sau lưng Cố Yên: “Mọi người đủ cả chưa?”

“Tổng cộng bảy người, đã đến đầy đủ.” Cố Yên đáp.

Thiệu Phồn làm một động tác tay. Từ trong bóng tối bước ra một thân hình cao gầy, nhìn thì cà lơ phất phơ, hoàn toàn không hợp với vẻ căng thẳng, nghiêm nghị của những người còn lại.

Sắc mặt Cố Yên lập tức thay đổi.

Thẩm Diệu Từ sao lại ở đây?!

“Hắn sẽ đi cùng các cậu.” Thiệu Phồn nói. “Thẩm Diệu Từ, người có dị năng cấp S. Các cậu đều từng thấy thực lực của hắn rồi, tôi không nhắc lại nữa.”

“Anh Thiệu, hắn là.....”

Thiệu Phồn cắt ngang lời Cố Yên: “Tôi biết.”

Thẩm Diệu Từ nhướng mày, liếc Cố Yên một cái, giọng điệu mỉa mai gần như tràn ra ngoài:

“Đội trưởng Cố, lần trước gặp mặt anh còn nói lần sau gặp lại sẽ là ngày tôi chết. Thế nào? Bây giờ lại cần tôi giúp à?”

“…… Lãnh tụ.” Cố Yên lạnh lùng nói, “Tôi không cần hắn.”

“Không phải muốn tranh thủ đêm nay ra khỏi thành sao? Rốt cuộc có đi hay không?” Khương Tuế lười nghe bọn họ cãi nhau, mất kiên nhẫn nói: “Cứ lần lữa như vậy, chờ đến lúc trời sáng luôn đi.”

Cố Yên sững sờ: “Em cũng muốn đi?!”

“Tôi đi thì có vấn đề gì?” Khương Tuế nhíu mày.

“Em có biết là...”

Khương Tuế cười nhạt: “Tôi còn hiểu rõ hơn anh.”

Y bước xuống bậc thang, tiện tay mở cửa xe, ngồi vào trong, “Nói nhảm ít thôi.”

Cố Yên nhìn Khương Tuế rồi lại nhìn Thiệu Phồn, thấp giọng nói: “Anh cứ để em ấy làm loạn như vậy?!”

“Những chuyện khác còn có thể có đường lui, chuyện này thì không.” Thiệu Phồn nói, “Để em ấy đi đi. Chăm sóc em ấy cho tốt.”

Nghĩ đến chuyện giải phẫu mà Thiệu Phồn đã nhắc tới trước đó, câu nói kế tiếp của Cố Yên dù muốn cũng không thể thốt ra.

Hắn bước nhanh xuống xe, ngồi vào bên cạnh Khương Tuế. Mặt Thẩm Diệu Từ tối sầm, định lên xe theo, nhưng Khương Tuế chỉ lặng lẽ liếc hắn một cái.

Nếu để Cố Yên biết Thẩm Diệu Từ từng qua lại mập mờ với Khương Tuế ở nhà hắn, thì e rằng trước khi chém Khương Dẫn Nguyên, hắn sẽ chém Thẩm Diệu Từ trước.

Để tránh một trận nội chiến không cần thiết, giả vờ như không quen biết là lựa chọn an toàn nhất đối với Khương Tuế lúc này.

Sắc mặt Thẩm Diệu Từ vừa khó coi vừa ấm ức, cực kỳ miễn cưỡng đi sang chiếc xe khác.

Khương Tuế mở cửa sổ xe, nhìn Thiệu Phồn đang đứng trên bậc thang.

Xe khởi động, chở y rời khỏi Thiệu Phồn ngày càng xa.

Không biết từ bao giờ, giữa y và Thiệu Phồn càng cố gắng lại càng trở nên xa cách. Đến lúc này, y đã không còn tìm lại được cảm giác dựa vào nhau suốt mười lăm năm trước nữa.

Gió thổi tung mái tóc đen của Khương Tuế. Y khẽ mấp máy môi, tựa như nói gì đó không thành tiếng. Thiệu Phồn liền mỉm cười với y.

Có lẽ Thiệu Phồn đã hiểu, hoặc có lẽ… đó chỉ là thói quen, thói quen mỉm cười với bé xác sống của hắn.

Cố Yên ngồi cạnh Khương Tuế, muốn mở miệng nhưng lại không biết phải bắt đầu thế nào. Nghẹn nửa ngày mới nói được một câu:

“Em… bây giờ ổn chứ?”

“Ừ.” Khương Tuế đáp, “Hù anh à? Lúc tôi phát bệnh trông đúng là đáng sợ.”

Khi nãy suýt chút nữa y dọa Doãn Thanh Nam chết khiếp, tưởng y hoàn toàn mất lý trí biến thành xác sống, còn muốn dẫn người đến “quét sạch” hắn.

“Dọa thì có dọa, nhưng không phải vì bộ dạng của em đáng sợ.” Chỉ là đội trưởng Cố vụng về, không biết nói sao cho ra lời quan tâm, nên chỉ khô khan nói: “Em không sao là tốt rồi.”

Nghĩ nghĩ một chút, hắn lấy từ túi áo ra một lọ kẹo, đặt vào tay Khương Tuế: “Cho em.”

Từ khi quen đại tiểu thư này, trên người hắn lúc nào cũng mang theo kẹo.

Là loại kẹo trái cây cứng, đựng trong bình pha lê đẹp mắt, nắp gỗ, còn buộc thêm một chiếc nơ đen xinh xắn.

Khương Tuế chọn một viên vị dâu bỏ vào miệng. Đầu lưỡi vừa chạm phải vị ngọt, y hơi híp mắt lại, giống như chú mèo nhỏ được thỏa mãn.


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận