Bản Vạn Nhân Mê Này Là Bản Lậu

Chương 69.




Văn Tú Quyên tuy đã có tuổi, nhưng đường nét trên gương mặt vẫn còn phảng phất nét xinh đẹp khi trẻ. Thế nhưng nếu đem so với vẻ tinh xảo rực rỡ của Khương Tuế thì quả thực kém xa một trời một vực.

Khương Tuế chẳng giống đôi vợ chồng này chút nào, tựa như giữa một rổ trứng cút bỗng dưng xuất hiện một quả trứng bồ câu, nổi bật đến mức chói mắt, hệt như một đột biến gen.

Khương Từ Kính đã chẳng nể nang thì thôi, đến cả Tạ Yến Chí cũng nói như vậy, khiến Văn Tú Quyên không khỏi mất mặt, sắc mặt sa sầm lại:
“Yến Chí, con mới trở về được bao lâu mà đã không muốn nhận mẹ là mẹ rồi sao? Con đừng quên, là ai đã ngậm đắng nuốt cay nuôi con khôn lớn từng ngày!”

“Chỉ là nói sự thật thôi.” Tạ Yến Chí vẫn giữ thái độ lạnh nhạt, “Con ở đâu cũng không liên quan.”

Văn Tú Quyên vừa cau mày định nổi giận thì cửa phòng riêng bỗng được đẩy ra. Liễu Ngư quay lại, phía sau còn dẫn theo hai người:
“Hai đứa nhỏ này nói là đến tìm mọi người, hai người quen không?”

“Quen chứ, quen chứ!” Vừa nhìn thấy, Văn Tú Quyên lập tức bỏ qua chuyện vừa rồi, kéo tay một thiếu niên bên cạnh lại, tươi cười giới thiệu:
“Để tôi giới thiệu với mọi người, đây là con trai út của tôi, Tạ Gia Kiệt. Gia Kiệt, mau chào dì Liễu đi!”

Tạ Gia Kiệt trông chừng mười lăm, mười sáu tuổi, người không cao nhưng thân hình tròn trịa, rõ ràng là được cưng chiều từ nhỏ. Cậu bé khá ngoan ngoãn, lễ phép chào Liễu Ngư, Liễu Ngư cũng mỉm cười đáp lại, rồi hỏi tiếp:
“Thế còn vị này là…?”

Bà chỉ sang thiếu niên đi cùng Tạ Gia Kiệt, dáng người cao gầy, mặc quần áo cũ đã giặt đến bạc màu, nhưng khuôn mặt thanh tú, ánh mắt sáng sủa, trông rất dễ gây thiện cảm.

“À, đó là con nhà hàng xóm.” Văn Tú Quyên đáp với giọng điệu kém nhiệt tình hẳn, “Lần này nó theo chúng tôi lên thăm Yến Chí. Nó với Yến Chí lớn lên cùng nhau từ nhỏ, thân thiết nhất.”

Thiếu niên kia lễ phép nói:
“Chào dì Liễu, cháu tên là Dịch Mộ.”

Khương Tuế vốn đang chán đến phát buồn, nghe thấy cái tên ấy liền lập tức quay đầu lại.

— Dịch Mộ?
Chẳng phải đó là cái tên ký ở cuối bức thư tình của Tạ Yến Chí sao?!

Thì ra đây chính là “bạn trai nhỏ” của Tạ Yến Chí.

Khương Tuế liếc Dịch Mộ vài lần, thầm nghĩ: hóa ra Tạ Yến Chí thích kiểu người nói chuyện nhẹ nhàng, nhỏ giọng thế này.

Hừm, Tạ Yến Chí đúng là giỏi giả vờ. Bạn trai nhỏ lặn lội đường xa đến thăm, vậy mà hắn vẫn giữ nguyên vẻ mặt lạnh tanh không biểu cảm.

Mọi người lần lượt ngồi vào bàn. Quả nhiên chuyến này của cha mẹ nhà họ Tạ là dạng "ý của túy ông không phải ở rượu". Ngoại trừ lúc đầu Văn Tú Quyên tỏ ra quá mức nhiệt tình với Khương Tuế, sau đó bà ta hoàn toàn xem y như người vô hình.

Chưa ăn được mấy miếng, Tạ Hào đã liếc mắt ra hiệu cho Văn Tú Quyên. Bà ta hiểu ý, liền quay sang Liễu Ngư, nói:
“Chị Liễu à, thật ra lần này chúng tôi đến đây còn có một chuyện hơi quá đáng…”

Liễu Ngư quan tâm hỏi:
“Có chuyện gì vậy?”

“Tình hình nhà tôi thế nào, chị Liễu cũng biết rồi đấy.” Văn Tú Quyên nói rồi lại bắt đầu lau nước mắt, nức nở nói, “Lão Tạ thì chẳng có công việc ổn định, ai thuê gì làm nấy, mỗi tháng kiếm được có ba đồng hai cắc. Tôi thì tuy có việc làm cố định, nhưng lương tháng cũng chẳng bao nhiêu. Trong nhà lại còn hai đứa nhỏ phải nuôi, áp lực thật sự quá lớn!”

Nghe đến đây, Khương Tuế khẽ nhếch khóe môi cười lạnh.

Nói đi nói lại, chẳng phải vẫn là đến xin tiền sao.

Ai ngờ Văn Tú Quyên lại chuyển giọng, tiếp tục:
“Cái thị trấn nhỏ của chúng tôi, chị Liễu cũng từng đến rồi, lạc hậu đến mức nào chị rõ hơn ai hết. May mà Yến Chí thông minh, thành tích học tập mới luôn tốt như vậy. Nhưng Gia Kiệt thì không được như anh nó, đầu óc không lanh lợi, hai vợ chồng tôi thật sự vì chuyện học hành của nó mà đau đầu không thôi.”

“Chúng tôi nghĩ, giáo dục ở thị trấn làm sao so được với trong thành phố? Nếu để Gia Kiệt cũng được học ở thành phố lớn như thành phố S, biết đâu tương lai lại khá hơn!”
Văn Tú Quyên nắm chặt tay Liễu Ngư, khẩn khoản nói:
“Cho nên tôi mới nghĩ, liệu chị Liễu có thể giúp sắp xếp một chút, để Gia Kiệt cũng được đến đây đi học không? Chúng tôi không mong nó làm nên chuyện gì lớn lao, chỉ cần sau này có một công việc đủ nuôi sống bản thân là được rồi.”

Liễu Ngư vốn dĩ là người mềm lòng, trong lòng lại luôn mang cảm giác áy náy. Dù sao thì cha mẹ nhà họ Tạ cũng đã thay bà nuôi nấng đứa con trai suốt mười tám năm trời, nay còn hoàn trả lại con cho bà. Bà không nỡ đem Khương Tuế trả về nữa. Nghe họ nói là vì tương lai của đứa trẻ, bà do dự suy nghĩ trong chốc lát rồi nói:
“Quả thật tôi có quen vài người bên giáo dục, có thể giúp chuyển học tịch cho thằng bé. Chỉ là… nếu nó học tập ở đây thì cũng phải có người trông nom, các anh chị thấy thế nào?”

Văn Tú Quyên lập tức đáp:
“Chuyện đó thì cần gì trông nom! Cứ để Gia Kiệt ngủ chung phòng với anh nó là được! Đều là anh em lớn lên cùng nhau từ nhỏ, thân thiết cả mà. Lại có chị Liễu ở đây, chúng tôi chẳng có gì phải lo lắng cả.”

Liễu Ngư sững người.

Bà chỉ mới đồng ý giúp chuyển học tịch cho Tạ Gia Kiệt, sao lại thành ra cậu bé phải dọn đến ở nhà họ Khương?

“Ai da, tôi biết ngay chị Liễu là người tốt bụng, lương thiện mà!” Chưa kịp để Liễu Ngư đặt câu hỏi, Văn Tú Quyên đã thao thao bất tuyệt:
“Nói cho cùng, hai nhà chúng ta cũng có duyên với nhau. Ông trời còn để chúng ta sinh con cùng một bệnh viện cơ mà! Nếu không phải năm đó bế nhầm con, làm sao tôi có cơ hội quen được một người tốt như chị Liễu chứ!”

Tính cách Liễu Ngư vốn ôn hòa, bị một tràng lời nói này làm cho choáng váng, lời từ chối cứ mắc kẹt nơi cổ họng, thế nào cũng không nói ra được. Lúc này Tạ Hào cũng lên tiếng phụ họa:
“Đúng vậy còn gì! Nếu đổi sang người khác, chắc chắn sẽ không đồng ý chuyện này đâu. Có những kẻ giàu có, lòng dạ vừa dơ bẩn vừa hẹp hòi, rõ ràng đối với họ chỉ là chuyện nhỏ chẳng tốn sức gì, vậy mà lại không chịu chìa tay giúp chúng tôi một phen!”

Câu nói này vừa thốt ra, Liễu Ngư càng không thể mở miệng.

“Nếu thật sự là vì tương lai, vì sao không cho Tạ Mạn Mạn lên thành phố học?” Tạ Yến Chí ngẩng đầu lên nói, “Thành tích của em ấy còn tốt hơn Tạ Gia Kiệt nhiều.”

Vợ chồng Tạ Hào có tổng cộng ba người con: con cả là Tạ Yến Chí, con thứ hai là Tạ Mạn Mạn, con út là Tạ Gia Kiệt. Tạ Mạn Mạn và Tạ Gia Kiệt là cặp song sinh long phượng, hiện đều đang học lớp mười.

“Mạn Mạn là con gái, học nhiều làm gì chứ!” Văn Tú Quyên nói một cách thản nhiên, “Tôi với bố nó đã xem sẵn nhà chồng cho con bé rồi, sang xuân năm sau là gả đi.”

Khương Tuế sững sờ.

Y quay sang hỏi Tạ Yến Chí:
“Em gái cậu bao nhiêu tuổi?”

“Mười sáu.”

“……” Khương Tuế hoàn toàn không thể hiểu nổi, “Mười sáu tuổi vẫn còn là trẻ con mà? Mười sáu tuổi đã phải lấy chồng sao?!”

Văn Tú Quyên đáp:
“Chẳng phải chúng tôi đều đi qua con đường này sao! Tôi cũng mười sáu tuổi gả cho bố nó đấy thôi. Chỗ chúng tôi ai cũng vậy cả, Tuế Tuế, con đúng là ít va chạm nên thấy chuyện gì cũng lạ.”

Khương Tuế phản bác:
“Đó là chuyện của thời nào rồi, bây giờ là thời nào rồi?”

Văn Tú Quyên không hài lòng:
“Con nói chuyện với mẹ kiểu gì vậy? Dù mẹ không nuôi con thì cũng là người sinh ra con đấy!”

Khương Từ Kính cụp mắt nhìn Khương Tuế, giọng trầm xuống:
“Ăn cơm đi.”

Vốn dĩ Khương Tuế đã chẳng nuốt nổi, lại thêm những chuyện hoang đường liên tiếp xảy ra trong ngày hôm nay, y thẳng tay ném đũa xuống bàn, đứng bật dậy nói:
“Con mặc kệ các người đang tính toán cái gì. Cái thằng gọi là Gia Kiệt hay Kiệt gì đó, chỉ cần dám bước chân vào nhà con, con sẽ dọn đi ngay trong đêm!”

Cơ mặt Tạ Hào giật mạnh mấy cái, gân xanh trên mu bàn tay nổi lên, rõ ràng là kiểu người quen dùng bạo lực để trấn áp con cái. Phải đến khi Liễu Ngư ôm lấy Khương Tuế dỗ dành, ông ta mới miễn cưỡng kìm nén lại, nói:
“Chị Liễu, chị chiều con quá rồi đấy. Nhìn cái kiểu vô pháp vô thiên của nó kia kìa, trước mặt trưởng bối mà động chút là nổi nóng, bày sắc mặt, còn muốn làm phản hay sao?!”

Văn Tú Quyên phụ họa:
“Đúng đấy, nuôi con kiểu gì mà tùy hứng thế này. Yến Chí nhà tôi trước giờ có bao giờ dám cãi lời cha mẹ đâu.”

Khương Tuế vừa mới được vuốt cho dịu lại, giờ lại bị châm ngòi. Y uất ức nói:
“Mẹ, con muốn về nhà. Con không muốn ở cùng bọn họ!”

“Được rồi được rồi, con về trước đi.” Liễu Ngư xót xa nói. Nhớ ra điều gì đó, bà quay sang dặn dò:
“Yến Chí, con đưa Tuế Tuế về trước đi. Mẹ với anh con còn phải ở lại bàn thêm vài chuyện.”

Tạ Yến Chí đáp một tiếng “vâng”. Liễu Ngư lại nói thêm:
“À đúng rồi, nếu Dịch Mộ tới tìm con, thì mời bạn con về nhà làm khách nhé, tiếp đãi người ta tử tế một chút, hiểu chưa?”

Tạ Yến Chí lại khẽ đáp một tiếng “vâng”.

Khương Từ Kính hạ giọng cảnh cáo Khương Tuế:
“Không được cáu kỉnh nữa.”

Khương Tuế hừ lạnh. Khi rời khỏi phòng riêng, y mạnh tay đóng sầm cửa lại, tiếng va chạm vang dội đến chấn động cả hành lang.

“Thấy chưa, thấy chưa!” Tạ Hào nổi trận lôi đình. “Cái tính này còn lớn hơn cả cha nó! Trẻ con kiểu này không đánh thì không nên người! Theo tôi nói, cứ treo lên đánh mấy ngày liền, xem nó còn dám ngang ngược nữa không!”

“Tạ tiên sinh.” Giọng Khương Từ Kính lạnh lẽo, “Tôi không đồng tình với phương pháp giáo dục của ông. Hành vi này gọi là bạo hành gia đình, hoàn toàn có thể báo cảnh sát xử lý.”

Tạ Hào nghẹn họng.

Ông ta dám lớn tiếng với Khương Tuế, nhưng tuyệt đối không dám lên giọng trước mặt Khương Từ Kính. Dù sao thì vị đại thiếu gia nhà họ Khương này mới là người nắm quyền thực sự của Khương gia hiện giờ.

“Hơn nữa,” đôi mắt đen của Khương Từ Kính ánh lên vài phần sát khí, “khi tôi còn ở đây, ông không có tư cách dạy dỗ em ấy.”

......

Rời khỏi nhà hàng, trời đã tối hẳn. Trên cao chỉ còn lác đác vài ngôi sao mờ nhạt, đối lập với ánh đèn neon rực rỡ của thành phố. Những dải đèn kéo dài đan xen nhau, vẽ nên diện mạo phồn hoa của đô thị quốc tế về đêm.

Gió đêm thổi tới khiến Khương Tuế hơi lạnh. Y liếc nhìn phía sau, thấy Tạ Yến Chí đang nói gì đó với cậu “bạn trai nhỏ” của mình, rồi gọi:
“Tạ Yến Chí.”

Tạ Yến Chí quay sang:
“Gì vậy?”

“Nhà cậu trọng nam khinh nữ nghiêm trọng lắm à?”

Từ trước đến nay, Khương Tuế chưa từng coi Tạ Hào và Văn Tú Quyên là cha mẹ mình, nên theo phản xạ đã dùng cách nói “nhà cậu”. Cách xưng hô ấy khiến ánh mắt Dịch Mộ khẽ dao động.

“Ừ.” Tạ Yến Chí đáp. “Nếu không phải giáo dục bắt buộc là quy định cưỡng chế của thị trấn, bọn họ đã chẳng cho Tạ Mạn Mạn đi học.”

Khương Tuế lớn lên trong một thế giới giàu có, văn minh và tốt đẹp. Những cô gái y tiếp xúc đều là thiên kim tiểu thư muốn gì được nấy. Chuyện một cô bé mười sáu tuổi bị ép gả chồng, trong mắt y chẳng khác nào tình tiết trong tiểu thuyết khoa học viễn tưởng.

Khương Tuế: “Quan hệ của cậu với em gái thế nào?”

Tạ Yến Chi: “Bình thường.”

Khương Tuế khoanh tay:
“Cậu cũng là người hưởng lợi.”

Dịch Mộ vội vàng giải thích:
“Không phải vậy đâu, Khương… Khương tiểu thiếu gia. Thật ra chú Tạ chỉ cưng chiều Tạ Gia Kiệt thôi. Yến Chí ở nhà còn sống khổ hơn cả Mạn Mạn. Chú Tạ thường xuyên uống say rồi đánh cậu ấy…”

Khương Tuế sững sờ:
“Vậy sao cậu không nói với ba mẹ tôi?”

Tạ Yến Chí đáp:
“Nói để làm gì? Đã rời đi rồi, hà tất sinh thêm chuyện.”

Khương Tuế tức giận:
“Tôi hiểu rồi! Cậu cố ý đúng không? Cậu không nói ra là để tôi bị đưa trở về, để người bị đánh thành tôi! Cậu đúng là đầy một bụng ý xấu!”

Dịch Mộ bị logic ấy làm cho choáng váng, nhất thời không biết nói gì. Trái lại, Tạ Yến Chí sau nửa tháng tiếp xúc, đã quá hiểu tính cách tự cho mình là trung tâm của vị tiểu thiếu gia này. Hắn cúi người xuống nhìn y, nói:
“Với cái thân thể nhỏ bé của cậu, chỉ cần Tạ Hào quất lên lưng cậu hai cái là cậu đã ngất xỉu rồi.”

Khương Tuế bị dọa run lên, hàng mi khẽ rung, đôi môi hồng hé mở, trông như một con thỏ con hoảng sợ.

Tạ Yến Chí nheo mắt, dường như thấy việc hù dọa y rất thú vị, liền tiếp tục:
“Có khi ông ta uống say, còn dùng cả cành mận gai đánh người. Cậu biết cành mận gai không? Toàn là gai nhọn, quất một cái là lột cả một lớp da. Nếu cậu dám khóc, ông ta còn tiện tay ném bất cứ thứ gì nhìn thấy vào người cậu. Có lần ông ta bổ cả rìu vào đầu tôi, tôi ngất ngay tại chỗ, vết thương phải hơn hai tháng mới lành.”

Gió đêm thổi qua, vén mái tóc đen của thiếu niên lên, để lộ một vết sẹo dữ tợn trên da đầu, vị trí gần như trùng khớp với chỗ Khương Tuế va phải trên xe hồi sáng.

“Vậy… mẹ cậu không quản sao?” Khương Tuế nhỏ giọng hỏi.

“Có chứ.” Tạ Yến Chí nói. “Khi tâm trạng bà ấy tốt thì mặc cho cậu tự sinh tự diệt. Còn khi tâm trạng không tốt, bà ấy sẽ tạt thêm một chậu nước muối vào vết thương, đau gấp đôi.”

Toàn thân Khương Tuế nổi da gà như có sâu bò, y ngơ ngác nhìn Tạ Yến Chí.

Y hoàn toàn không dám tưởng tượng, nếu năm đó không ôm nhầm con, nếu những chuyện này xảy ra với mình, y sẽ ra sao.

Trước đây, chỉ cần Khương Từ Kính hung dữ mắng y vài câu là y đã khóc lóc đi tìm ba mẹ méc mỏ. Còn khi Tạ Yến Chí trải qua tất cả những chuyện này, chẳng có ai cứu hắn.

“Cậu muốn khóc à?” Tạ Yến Chí nhíu mày. “Tôi lừa cậu thôi.”

“…Thật sao?”

“Ừ.” Tạ Yến Chí nói. “Lừa cậu đấy.”

Khương Tuế khẽ thở phào, rồi lại nổi giận:
“Cậu đúng là xấu xa đầy bụng, hù tôi làm gì!”

Nói xong, y tự mình chạy xuống bậc thềm, chui thẳng vào trong chiếc xe ấm áp.

Dịch Mộ hạ giọng:
“Yến Chí, cậu nói toàn là sự thật, thậm chí còn có những chuyện nghiêm trọng hơn… Sao cậu lại nói là lừa cậu ấy?”

“Không thấy cậu ta sắp khóc rồi à.” Tạ Yến Chí đáp thiếu kiên nhẫn. “Cậu ta khóc thì cậu đi dỗ à?”

“Cậu ấy được bảo vệ quá tốt.”
Trong giọng nói của Dịch Mộ không giấu được chút ngưỡng mộ.
“Từ nhỏ tới lớn chưa từng tiếp xúc với bất cứ điều gì xấu xa. Cho dù có vô lý gây chuyện, những người xung quanh vẫn sẵn sàng bao dung, chiều chuộng cậu ấy. Nhưng Yến Chí… những thứ đó vốn dĩ nên là của cậu.”

Tạ Yến Chí khẽ nhếch khóe môi.
“Thế sao.”

“Chuyện này, cả tôi lẫn cậu ta đều không có quyền lựa chọn. Không phải lỗi của tôi, đương nhiên cũng không phải lỗi của cậu ta.”

Dịch Mộ còn muốn nói thêm, nhưng Tạ Yến Chí đã cắt lời:
“Đi thôi. Cậu ấy nhiều nhất chỉ đợi năm phút. Quá thêm một giây, cậu ấy sẽ bảo tài xế lái xe đi ngay trước mặt cậu.”

Đúng vậy, tiểu thiếu gia Khương chính là như thế. Y có thể đường hoàng để người khác đợi mình hai mươi mốt phút, nhưng lại không chịu chờ thêm người khác dù chỉ một giây.

Về tới Khương gia, Khương Tuế lập tức quay về phòng, hoàn toàn không có ý định làm tròn lễ nghi chủ nhà. Tạ Yến Chí vốn cũng chẳng phải người thân thiện, chỉ dặn quản gia già sắp xếp cho Dịch Mộ một phòng khách.

“Cậu khi nào thì về?” Tạ Yến Chí hỏi.

“Vừa gặp đã hỏi tôi khi nào đi rồi à?” Dịch Mộ cười cười.
“Thật ra tôi tiện đường ghé thăm cậu thôi. Mẹ tôi tái hôn, muốn đón tôi lên thành phố S học. Đang làm thủ tục chuyển trường, nên tôi mới có thời gian qua tìm cậu.”

Tạ Yến Chí phản ứng khá nhạt, thậm chí còn không hỏi Dịch Mộ sẽ học ở trường nào. Dịch Mộ đành chủ động nói tiếp:
“Tôi cũng chuyển đến Nhất Trung. Yến Chí, chúng ta lại làm bạn học rồi.”

“Ừ.”
Tạ Yến Chí đáp một tiếng, rồi nói tiếp:
“Tôi còn một bộ đề chưa làm xong, trước—”

Nói đến đây, hắn đột ngột dừng lại, ngẩng đầu lên, vừa hay đối diện với ánh mắt của Khương Tuế đang tựa người trên lan can tầng hai nhìn xuống.

“…Cậu đứng đó làm gì?” Tạ Yến Chí hỏi.

Khương Tuế chống cằm trên cánh tay, hừ nhẹ một tiếng. Trong lòng thầm nghĩ:
Đương nhiên là tới xem hai người các cậu yêu đương, học hỏi kinh nghiệm, rồi quay về truyền thụ cho đệ tử chân truyền chuyên phá cặp đôi.

“Chiêm nghiệm cuộc đời.” Khương Tuế nói.
“Hai người cứ tiếp tục đi.”

“Cậu mà cũng biết chiêm nghiệm cuộc đời?”
Tạ Yến Chí bật cười.

Khương Tuế lập tức cho rằng đó là cười nhạo mình, cơn giận bùng lên.

Trước đó Tạ Yến Chí đã dọa y, bây giờ lại còn cười y, thù cũ nợ mới tính chung một lượt. Trong cơn tức, y trực tiếp lật qua lan can, nhảy từ tầng hai xuống.

Theo lý mà nói, với một người đàn ông trưởng thành thì độ cao này chẳng phải thử thách gì ghê gớm. Nhưng trớ trêu thay, y đang mang dép lê, lúc trèo qua lan can bị trẹo chân, cơ thể mất thăng bằng, cả người không kiểm soát được mà ngã nhào xuống.

Quản gia già vừa bước vào cửa, nhìn thấy cảnh này, suýt nữa thì tim ngừng đập:
“Tiểu thiếu gia!!”

Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, Khương Tuế âm thầm tính toán, chưa đến ba mét, ngã xuống liệu có gãy tay gãy chân không?
Y nhắm mắt, chuẩn bị đón nhận cơn đau khi rơi xuống sàn.

Bỗng nhiên một cơn gió lao tới. Khương Tuế chỉ kịp cảm nhận mình được một đôi tay rắn chắc đón lấy, mơ hồ nghe thấy một tiếng rắc.

Y mở to mắt, thấy cằm của Tạ Yến Chí.

Rõ ràng, gọn gàng, còn rõ ràng hơn cả kế hoạch cuộc đời của y.

Tạ Yến Chí đã sống sượng đỡ lấy y..

Khương Tuế theo phản xạ ôm lấy cổ hắn. Hai người nhìn nhau vài giây, Tạ Yến Chí hít sâu một hơi:
“Có thể… xuống chưa?”

“Xương tay tôi gãy rồi.”

Hai tiếng sau, bệnh viện.

Khương Tuế ủ rũ theo sau Tạ Yến Chí, nhìn cánh tay phải của hắn đã bó bột. Nếu không phải biết Tạ Yến Chí còn viết được bằng tay trái, lúc này y đã áy náy đến chết.

“Cậu bày ra cái vẻ mặt gì thế?” Tạ Yến Chí nói.
“Trông như giây tiếp theo là muốn khóc tang cho tôi vậy.”

Khương Tuế đột nhiên chạy lên phía trước, chắp tay trước ngực, ngẩng đầu nhìn hắn:
“Cậu có thể đừng nói là vì cứu tôi nên mới gãy tay được không? Nếu Khương Từ Kính biết, anh ấy chắc chắn sẽ nhốt tôi vào phòng tối rồi đánh một trận! Tôi xin cậu đó!”

Tạ Yến Chí nhướng mày:
“Vậy tôi nên nói thế nào, làm bài tập nhiều quá à?”

“…Dù sao cậu nói bừa gì cũng được.”
Khương Tuế lại vái hắn thêm lần nữa.
“Tôi nhất định sẽ chăm sóc cậu thật tốt! Cậu muốn gì, tôi cũng sẽ giúp cậu có được!”

“Để sau nói.”
Tạ Yến Chí tiếp tục đi về phía trước.
“Chăm sóc tôi cho đàng hoàng, câu này là cậu nói đấy.”

Nghe hắn đồng ý, Khương Tuế thở phào nhẹ nhõm:
“Cậu bị thương là vì cứu tôi, tôi chắc chắn sẽ chăm sóc cậu cẩn thận.”

“Đi lấy thuốc.” Tạ Yến Chí nói.
“Cửa sổ số sáu.”

Khương Tuế gật đầu, rồi lại quay đầu, ánh mắt long lanh nhìn Tạ Yến Chí:
“…Cái này thì làm sao lấy vậy?”

Tạ Yến Chí: “……”

Sao lại có thể ngốc đến mức này.

Cuối cùng, Tạ Yến Chí—người tàn mà chí vẫn kiên—tự mình ra xếp hàng ở cửa sổ lấy thuốc, cầm thuốc về cũng là tự xách.
Hai người lúc này mới cùng nhau về nhà.

Liễu Ngư và Khương Từ Kính đều đã trở về. Nghe nói Tạ Yến Chí bị thương, hai người lo lắng không thôi. Dưới ánh mắt tha thiết của Khương Tuế, Tạ Yến Chí mặt không đỏ tim không đập mà nói dối:
“Không cẩn thận bị trượt ngã. Bác sĩ bảo không nghiêm trọng, sẽ không để lại di chứng.”

Liễu Ngư vẫn không yên tâm, kiểm tra hắn từ trên xuống dưới, xác nhận ngoài cánh tay bị gãy ra thì không còn vấn đề gì khác, lúc này mới kéo hắn ngồi xuống sofa, nói:
“Tuế Tuế, con cũng ngồi xuống đi. Mẹ có chuyện muốn nói với con.”

“Dạ.”

“Mẹ và anh con đã bàn bạc với nhà họ Tạ.”
Liễu Ngư nói tiếp.
“Họ muốn đưa con cái lên thành phố học, thật ra cũng là chuyện tốt. Với nhà mình thì cũng chỉ là việc nhỏ, không tốn bao nhiêu sức. Hơn nữa… đứa bé Tạ Mạn Mạn ấy, mẹ từng gặp rồi, là một cô bé ngoan ngoãn, biết điều. Nếu thật sự không cho con bé học tiếp mà ép gả đi, mẹ cũng không đành lòng.”

Bà thở dài một tiếng:
“Nhưng mẹ đề nghị nhà mình hỗ trợ riêng cho Tạ Mạn Mạn thì họ lại không đồng ý, cứ khăng khăng cho rằng con gái đọc sách vô ích, chi bằng nhường cơ hội ấy cho con trai. Nói qua nói lại, cuối cùng đành thống nhất để cả hai đứa nhỏ đều tới đây học, do nhà mình hỗ trợ.”

Sợ Khương Tuế không vui, bà vội vàng nói thêm:
“Con yên tâm, chúng sẽ không ở trong nhà mình đâu, ở trường có ký túc xá, bọn họ sẽ sinh hoạt trong khuôn viên trường.”

Nếu đã không sống chung một mái nhà, Khương Tuế cũng lười để tâm. Y còn chưa kịp nói gì, Liễu Ngư đã cười, xoa xoa đầu y:
“Mẹ biết ngay Tuế Tuế là đứa trẻ mềm lòng. Con nổi giận trong phòng riêng hôm trước là vì bất bình cho em Mạn Mạn, mẹ đều hiểu cả.”

Khương Tuế liếc Khương Từ Kính một cái:
“Nhưng có người thì không hiểu, chỉ thấy con xấu tính thôi.”

Khương Từ Kính: “……”

Liễu Ngư không nhịn được bật cười:
“Anh con là người che chở con nhất đấy, con không biết sau khi hai đứa đi rồi—”

Khương Từ Kính đứng dậy:
“Sáng mai con có một cuộc họp xuyên quốc gia, về phòng nghỉ trước.”

Đi được vài bước, hắn lại quay đầu nhìn Khương Tuế:
“Theo anh.”

“!”
Khương Tuế lập tức cảnh giác.

Sao thế này? Khương Từ Kính định tính sổ chuyện cũ với y sao?

“Em không muốn....”

“Đừng để anh nói lần thứ hai.” Khương Từ Kính nói.

Khương Tuế không tình nguyện đi theo anh trai lên lầu.

Dường như từ thuở rất nhỏ đã như vậy rồi.
Khương Tuế mãi mãi đi sau Khương Từ Kính.

Khi y còn là một củ cải bé xíu, chạy đến thở hồng hộc cũng không theo kịp đôi chân dài của anh trai, thường xuyên bị bỏ xa một đoạn lớn. Nhưng Khương Từ Kính chưa bao giờ quay lại bế y, chỉ đứng tại chỗ, chờ y tự mình đuổi theo.

Phòng của Khương Từ Kính ở tầng ba, Khương Tuế rất hiếm khi tới. Y đứng ngoài cửa liếc vào, đập vào mắt toàn là đen, trắng, xám, đúng là chán ngắt. So với căn phòng của Nguyên Dữ thì kém xa, bên kia sáng sủa ấm áp, hoàn toàn trái ngược với sự nặng nề nơi này.

“Vào đi.”
Khương Từ Kính cởi áo khoác, nới lỏng cà vạt, để cổ được thả lỏng trong chốc lát. Tựa như một con mãnh thú vừa kết thúc cuộc săn, hiếm hoi mới để lộ chút thư giãn.

“Dạ.”
Khương Tuế lề mề bước vào vài bước, cố giữ khoảng cách lịch sự với anh trai.

“Anh ăn thịt em à?” Khương Từ Kính nhíu mày.

Khương Tuế mím môi, dán sát vào tường đứng cho ngay ngắn, nhỏ giọng nói:
“Anh không được đánh em đâu, em đã lớn rồi.”

“Lúc nào anh nói sẽ đánh em?”
Khương Từ Kính vài bước đã tới trước mặt y, dọa Khương Tuế theo phản xạ lùi về sau, nhưng phía sau đã là bức tường, không còn đường lui, chỉ đành phô diễn sức mạnh:
“Mẹ còn chưa ngủ đâu! Anh mà đánh em, em sẽ khóc! Khóc rất to!”

“……”
Khương Từ Kính day day giữa mày. Thật ra hắn đáng lẽ phải sớm nhận ra Khương Tuế không phải con ruột trong nhà, cái dáng vẻ vừa ngốc vừa kiêu này, chẳng giống ai cả.

Người anh trưởng thành nâng cằm đứa em út lên, nhìn kỹ khuôn mặt ấy, rồi buông ra một lời nhận xét lạnh nhạt:
“Ngoài khóc ra thì còn biết làm gì nữa? Đúng là đồ nhõng nhẽo.”

P/s: Lời của editor
Định bão chương bộ này, mà càng về sau tác giả viết ngày càng dài. 1 chương xấp xỉ 5k chữ lận.


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận