Bản Vạn Nhân Mê Này Là Bản Lậu

Chương 68.




Bữa tối, Khương Tuế ăn trong trạng thái lơ đãng. Trên bàn có đến hai người mà y cực kỳ ghét, trong đầu chỉ mong ăn cho xong rồi nhanh chóng về phòng chơi game. Đúng lúc ấy, Liễu Ngư lên tiếng:

“Tuế Tuế à, mẹ có chuyện muốn nói với con.”

“Hử?” Khương Tuế ngẩng mắt lên, “Chuyện gì vậy ạ?”

Liễu Ngư liếc nhìn chồng, do dự một lát rồi mới nói: “Là thế này… bên nhà họ Tạ, ba mẹ ruột của con, ngày mai sẽ sang đây. Yến Chí về cũng đã nửa tháng rồi, họ muốn đến xem tình hình của Yến Chí thế nào, đương nhiên… cũng là muốn gặp con…”

Còn chưa nói hết câu, Khương Tuế đã lạnh mặt ném đôi đũa trong tay xuống bàn.

Động tác của Tạ Yến Chí cũng khựng lại một chút, rồi như không có chuyện gì tiếp tục ăn cơm.

“Khương Tuế.” Khương Từ Kính trầm giọng, “Lễ phép của em đâu rồi?”

Khương Tuế mím chặt khóe môi, lạnh lùng nói: “Con không gặp.”

Liễu Ngư vội vàng đặt tay lên vai con trai lớn, ra hiệu hắn đừng nổi giận với em, rồi thở dài nói với Khương Tuế: “Tuế Tuế, mẹ biết con không thích họ, nhưng dù sao họ cũng là cha mẹ ruột của con…”

Vành mắt Khương Tuế lập tức đỏ lên: “Vậy bây giờ con là người ngoài sao?”

“Mẹ không có ý đó!” Thấy con sắp khóc, Liễu Ngư đau lòng không chịu nổi, nắm lấy tay Khương Tuế nói: “Tuế Tuế, từ khi con còn bé xíu mẹ đã nuôi con rồi. Trong lòng mẹ, con chính là con của chúng ta, sao có thể coi con là người ngoài được. Chỉ là ba mẹ bên nhà họ Tạ chắc chắn cũng nhớ con. Cùng là cha mẹ với nhau, mẹ cũng không thể tước đi quyền được gặp con của họ, con nói có đúng không?”

Khương Tuế im lặng.

Khương Từ Kính vô cảm nói: “Không muốn gặp thì khỏi gặp, có gì to tát đâu mà khóc lóc? Đúng là đỏng đảnh.”

“… Con lại càng muốn gặp!” Khương Tuế bực bội nói. “Anh chắc đang mong con bị nhà họ Tạ đón đi chứ gì? Vậy ngày mai con theo họ về luôn, sau này anh sẽ không bao giờ phải thấy con nữa, vui rồi chứ?”

Ánh mắt Khương Từ Kính lập tức lạnh hẳn, nhìn chằm chằm Khương Tuế, không cảm xúc nói: “Em nói lại câu đó thử xem.”

“……” Khương Tuế không dám.

Trong nhà này, ba mẹ cưng chiều y không có giới hạn, nhưng đại ca thì khác.

Khương Từ Kính — cái kẻ cổ hủ lại thần kinh này — thật sự có thể lột quần đánh mông y.

“Con ăn no rồi.” Khương Tuế đứng dậy, uể oải nói, “Con về phòng ngủ.”

Đợi Khương Tuế lên lầu, Liễu Ngư mới quay sang Khương Từ Kính: “Từ Kính, Tuế Tuế đang không vui, con đừng hung dữ với em.”

“Là do hai người nuông chiều nó quá.” Khương Từ Kính thản nhiên nói. “Mười tám tuổi rồi mà vẫn như con nít.”

“Mười tám tuổi vốn dĩ vẫn là con nít mà.” Liễu Ngư không đồng tình. “Tuế Tuế sinh ra đã yếu, hồi nhỏ chịu không ít khổ. Ba mẹ cũng chưa từng mong nó làm nên nghiệp lớn gì, chỉ cần có ba mẹ, có con là anh cả, giờ lại có Yến Chí là anh hai, cả đời nó vui vẻ là được rồi.”

Động tác của Khương Từ Kính khẽ khựng lại, rất khó nhận ra: “Sau này nó lập gia đình, cũng phải tự mình gánh vác.”

“Đó là chuyện xa lắm rồi.” Liễu Ngư bật cười. “Vả lại có lập gia đình thì mấy đứa vẫn là anh em, con đâu thể mặc kệ nó?”

Nói đến đây, bà lại có chút phiền muộn: “Cái thằng ngốc này, cũng chỉ có con quản nổi nó thôi.”

Sắc mặt Khương Từ Kính không đổi: “Chỉ cần nó nghe lời, con đương nhiên sẽ không bỏ mặc.”

……

Sáng hôm sau, Khương Tuế thức dậy trong tâm trạng oán khí ngút trời.

Tạ Yến Chí đã ngồi sẵn trên xe chờ, đang đọc bản tin tiếng Anh buổi sáng. Khương Tuế coi như không nhìn thấy người này, vừa lên xe đã nhắm mắt ngủ bù. Bỗng nhiên xe xóc mạnh, đầu Khương Tuế đập mạnh vào cửa kính, đau đến kêu lên một tiếng.

Tài xế vội vàng xin lỗi: “Xin lỗi tiểu thiếu gia! Tôi không ngờ giữa đường đột nhiên có một cái hố!”

Khương Tuế ôm đầu, đau đến mức không nói nên lời. Bên cạnh, Tạ Yến Chí vẫn tiếp tục đọc bản tin, mí mắt cũng chẳng buồn nhấc lên.

“Tạ Yến Chí…” Khương Tuế nghẹn ngào, “Cậu xem giúp đầu tôi đi…”

Lúc này Tạ Yến Chí mới buông đồ trong tay, liếc qua qua loa: “Không sao.”

“……” Khương Tuế tức giận quát, “Cậu nhìn cho đàng hoàng đi!”

Tạ Yến Chí cau mày.

Vành mắt Khương Tuế đỏ ửng vì đau, trong ánh nhìn lấp lánh một tầng nước mờ mịt, vừa tủi thân lại vừa dữ dằn. Y trông hệt như một con thú nhỏ lông xù tự cho mình là rất hung ác, cố gắng giương ra đôi móng vuốt bé xíu và hàm răng nanh chẳng có chút uy h**p nào, ngẩng cằm ra lệnh người khác. Nhưng thực ra, tất cả chỉ bởi vì có người chiều chuộng, còn bản thân thì chẳng có chút bản lĩnh nào.

Mới trở về Khương gia nửa tháng, Tạ Yến Chí đã có thể cảm nhận rõ ràng: từ trên xuống dưới, cả nhà Khương đều nâng niu viên minh châu mang tên Khương Tuế này trong lòng bàn tay. Chính sự nuông chiều ấy đã dưỡng thành tính cách kiêu căng, ngang ngạnh, hoàn toàn không để tâm đến cảm nhận của người khác, cực kỳ lấy bản thân làm trung tâm. Ngày nào y cũng “làm mưa làm gió” trong nhà, đến mức cha mẹ ruột của Tạ Yến Chí gần như bỏ quên sự tồn tại của người con trai vừa mới được đón về là hắn.

“Tạ Yến Chí.” Khương Tuế nheo mắt, giục giã, “Nhanh lên.”

Lười để lại nhược điểm cho cái “tiểu phế vật” này, Tạ Yến Chí đưa tay giữ lấy má thiếu niên. Đầu ngón tay chạm vào làn da non mịn mềm đến khó tin, tựa như ngọc thạch hay thạch rau câu trong truyền thuyết, còn phảng phất một mùi hương nhàn nhạt. Động tác của hắn khựng lại một thoáng, rồi như không có chuyện gì xảy ra, hắn nghiêng đầu Khương Tuế sang một bên, vén mái tóc đen mảnh mềm, xem xét chỗ vừa bị va phải.

Cậu ấm được nuông chiều từ nhỏ, chỉ va chạm nhẹ như vậy mà đã sưng đỏ lên thật, phồng thành một cục không nhỏ.

“Có một cục u.” Tạ Yến Chí nói ngắn gọn, “Không nghiêm trọng, chườm lạnh là được.”

Khương Tuế lập tức ra lệnh: “Vậy cậu đi mua túi chườm đá cho tôi.”

Tạ Yến Chí liếc nhìn đồng hồ trên cổ tay, đáp: “Tôi đã đợi cậu trong xe 21 phút rồi. Giờ mà còn đi mua đồ, nhất định sẽ đến trường muộn.”

“Muộn thì có sao…” Khương Tuế nói được nửa chừng thì chợt nhớ ra người đứng trước mặt mình không giống y – một học sinh kém chính hiệu – mà là học sinh xuất sắc của lớp tinh anh hàng không vũ trụ, kiểu người mà tổng điểm sáu môn của y cộng lại còn không bằng điểm toán của hắn.

Khương Tuế không nói thêm gì nữa.

Đến trường, vừa bước vào lớp, y đã kéo Nguyên Dữ đến cho xem cái bướu to trên đầu mình. Nguyên Dữ chẳng nói chẳng rằng, trực tiếp trốn học chạy đi mua túi chườm đá về cho y đắp. Khương Tuế đau đến nhíu mày, khẽ rên một tiếng rồi nói:
“Hôm nay người nhà họ Tạ sẽ đến.”

Nguyên Dữ hỏi: “Đến làm gì? Thăm cậu à?”

“Sao có thể.” Khương Tuế cười lạnh, “Nếu thật sự quan tâm tôi, sao đến bây giờ mới nhớ tới mà đến xem.”

Nguyên Dữ vốn đã chẳng có thiện cảm gì với gia đình kia.

Sau khi phát hiện ôm nhầm con, chính vợ chồng nhà họ Khương đã tự mình đến cái trấn nhỏ xa xôi ấy để đón Tạ Yến Chí về. Còn cha mẹ họ Tạ thì ban đầu sống chết không chịu, nhất quyết đòi dùng Khương Tuế để đổi. Sau này Liễu Ngư đưa ra một khoản tiền lớn, họ mới chịu buông tay. Suốt cả quá trình, bọn họ chưa từng nhắc đến việc muốn gặp Khương Tuế lấy một lần.

“Đừng để ý đến họ.” Nguyên Dữ khó chịu nói, “Bọn họ chỉ là ký sinh trùng hút máu. Chỉ cần cậu còn ở Khương gia, họ vẫn có thể moi tiền từ chú Khương và dì Liễu.”

“Không được.” Khương Tuế lắc đầu, “Lần này không đi, lần sau cũng phải đi. Chi bằng giải quyết sớm cho xong.”

Nguyên Dữ thở dài, xoa bóp gương mặt cậu: “Số mệnh anh Tuế của tôi đúng là lắm trắc trở.”

“Nguyên Tiểu Ngư.” Khương Tuế chợt nghĩ ra điều gì, nghiêm túc nhìn hắn, “Nếu tôi và Tạ Yến Chí không bị ôm nhầm, vậy có phải cả đời này chúng ta cũng chẳng bao giờ gặp nhau không? Nếu một ngày nào đó tình cờ lướt qua nhau trên phố, có khi cậu nhìn tôi một cái cũng không thèm.”

Nguyên Dữ sững lại: “… Sao có thể. Cậu xinh như vậy cơ mà.”

Hắn nhìn Khương Tuế thật lâu, rồi buột miệng:
“Cậu nói xem, sao cậu lại có thể đẹp đến mức này chứ.”

Khương Tuế vỗ tay hắn một cái, uể oải nói: “Ngày Tạ Yến Chí được đón về, ba mẹ mở tiệc đón gió tẩy trần cho hắn ta, mời rất nhiều họ hàng. Họ lén bàn tán, nói tôi là kẻ ăn cắp, đã trộm mất mười tám năm cuộc đời của Tạ Yến Chí, nói tôi mắc nợ hắn ta.”

“Họ còn nói, vốn dĩ tôi chỉ đáng là thằng đi chân đất, là nhờ ăn cắp cuộc đời người khác mới leo lên được vị trí đại thiếu gia. Không biết mang ơn đội nghĩa với Tạ Yến Chí thì thôi, lại còn tỏ ra lạnh nhạt với hắn ta.”

Sắc mặt Nguyên Dữ trầm hẳn xuống: “Ai mà mồm miệng độc địa như thế?”

“Thật ra… họ nói cũng không hẳn là không có lý.” Khương Tuế đáp, “Nhưng tôi đâu có làm gì Tạ Yến Chí. Chuyện trước đây hắn ta lén xem thư tình, tôi cũng chẳng mách ba mẹ mà.”

“Thư tình?” Nguyên Dữ nhướn mày, “Không nhìn ra đấy, học sinh xuất sắc mà cũng yêu sớm à.”

“Có thể là bạn gái cũ của hắn ta gửi.” Khương Tuế gục đầu xuống bàn, tò mò hỏi: “Nguyên Tiểu Ngư, yêu đương rốt cuộc là cảm giác thế nào?”

Y nằm sấp như vậy, má mềm bị ép hơi phồng lên, hàng mi đen khẽ chớp chớp, đẹp đến nghẹt thở, khiến tim Nguyên Dữ lỡ nhịp nửa giây.

“Tôi có yêu đương bao giờ đâu, không biết.”

Khương Tuế bĩu môi: “Uổng công mọc cái mặt hoa hòe loẹt quẹt.”

Nguyên Dữ: “…”

Chỉ nhìn bề ngoài, Nguyên Dữ đúng kiểu công tử phong lưu tình sử dày đặc, nhưng thực tế, đến tay con gái hắn còn chưa từng nắm qua.

Hắn đưa tay che lấy trái tim đang đập hơi nhanh của mình, thầm nghĩ có lẽ bản thân thật sự cần phải yêu đương một lần. Nếu không thì vì sao mỗi ngày chỉ cần nhìn thấy Khương Tuế, tim hắn lại tăng tốc như thế?

Sau tiết học đầu tiên buổi chiều, Khương Tuế ra nhà vệ sinh. Lúc quay về, vừa hay gặp Tạ Yến Chí trên hành lang. Ở trường, hai người luôn giả vờ như không quen biết, những người khác cũng chẳng hay biết quan hệ giữa họ, nên lần này Khương Tuế đương nhiên cũng không định để ý. Không ngờ Tạ Yến Chí lại chủ động lên tiếng:

“Khương Tuế.”

“Gì nữa?” Giọng Khương Tuế không mấy dễ chịu.

Tạ Yến Chí giơ ngón tay, khẽ chỉ lên đầu mình. Khương Tuế theo phản xạ nghĩ hắn đang mỉa mai mình đầu óc không thông minh, vừa định nổi giận thì mới chợt nhớ ra hắn hẳn đang hỏi về vết thương trên đầu y.

“Không sao.” Khương Tuế nói, “Nguyên Tiểu Ngư lấy túi chườm đá cho tôi chườm rồi, hết sưng rồi.”

“Ừ.” Tạ Yến Chí đáp nhạt nhẽo, quay người đi về phía lớp mình. Khi đi ngang qua thùng rác, Khương Tuế thấy hắn tiện tay ném thứ gì đó vào trong, nhưng cũng chẳng để tâm.

Trường Nhất Trung trồng rất nhiều cây bạch quả. Lá bạch quả vàng óng theo gió rơi xuống, phủ đầy lối đi nhỏ. Ở khoảng đất trống phía sau tòa nhà nghệ thuật, Khương Tuế cầm điện thoại chơi Anipop. Không lâu sau, Nguyên Dữ dẫn người tới, ném mạnh thứ gì đó xuống đất. Người kia lập tức gào khóc thảm thiết:

“Tôi biết sai rồi! Tôi thật sự biết sai rồi! Sau này tôi không bao giờ dám làm chuyện như thế nữa!”

Màn chơi này Khương Tuế lại không qua được. Y tức giận nạp tiền mua đạo cụ, cố sống cố chết dựa vào vật phẩm mà vượt ải, lúc này mới ngẩng đầu nhìn nam sinh cao lớn đang khóc nước mắt nước mũi giàn giụa kia, chống cằm hỏi:

“Hôm qua ở phòng phát thanh, không phải cậu rất kiêu ngạo sao?”

Từng Luân lắp bắp:
“Tôi… tôi chỉ là… thích cậu thôi…”

“Này.” Nguyên Dữ túm cổ áo đồng phục của hắn, gương mặt tinh xảo thoáng hiện vẻ hung hăng, “Cóc ghẻ thì đừng mơ ăn thịt thiên nga. Trước khi ra khỏi cửa cũng nên soi gương xem mình là cái dạng gì chứ?”

Từng Luân vừa khóc vừa lau nước mắt:
“Tục ngữ nói rồi mà, cóc ghẻ không muốn ăn thịt thiên nga thì không phải cóc ghẻ tốt…”

Nguyên Dữ nắm chặt tay, mỉm cười:
“Muốn ăn thêm một trận đòn nữa đúng không?”

“Không không không!” Từng Luân khóc đến thảm thiết, “Tôi đảm bảo! Đảm bảo sau này tuyệt đối không làm những chuyện gây phiền toái cho bạn học Khương Tuế nữa! Tôi chỉ… chỉ giấu phần tình cảm cuồng nhiệt này trong lòng thôi, tôi yêu thầm được chưa!?”

Nguyên Dữ khẽ cười, buông tay hắn ra, quay sang nhìn Khương Tuế:
“Anh Tuế, cậu nói sao?”

Khương Tuế:
“Cút đi, nhìn thấy là phiền.”

Từng Luân lưu luyến không muốn lăn đi.

Nguyên Dữ: “?”

… Xem ra vẫn là đánh chưa đủ.

Nguyên Dữ ngồi xổm trước mặt Khương Tuế, đưa tay đỡ trán y, nói:
“Từng Luân bị thầy chủ nhiệm giáo dục bắt tại trận rồi. Thứ hai tuần sau phải đứng dưới cờ đọc bản kiểm điểm 5000 chữ. Hay hôm đó cậu xin nghỉ?”

“Xin nghỉ?” Khương Tuế trả lời, “Tôi mà xin nghỉ thì Khương Từ Kính chắc chắn sẽ biết. Lần trước anh ta thấy thư tình trong cặp tôi đã cho tôi sắc mặt tệ lắm rồi, nếu biết thêm chuyện này, không chừng còn đánh tôi một trận. Tôi không cần.”

Điều này cũng đúng thật. Lần trước Khương Tuế cãi nhau với Khương Từ Kính chính là vì không biết ai tranh thủ nhét thư tình vào cặp y. Sau đó Khương Từ Kính đi công tác, hôm qua mới về. Nghiêm túc mà nói, hiện tại quan hệ hai người đang ở trạng thái “đóng băng”.

Mặc dù lúc không chiến tranh lạnh thì họ cũng đã ghét nhau như chó với mèo rồi.

Đúng lúc này, có nam sinh bên cạnh không nhịn được cơn nghiện thuốc, châm một điếu. Nguyên Dữ vừa định mắng thì nghe một giọng nói vang dội, đầy khí thế:

“Được lắm, Nguyên Dữ! Có học sinh báo cáo các em bắt nạt trong trường, giờ lại còn để tôi bắt gặp hút thuốc nữa hả?!”

“Đệt, cá mập trắng sao lại tới!”
“Ai mẹ nó rảnh đến mức đi tố cáo bọn mình vậy!”
“Mau mau, dập thuốc đi!”

Mấy người định bỏ chạy, nhưng lối ra duy nhất đã bị thầy chủ nhiệm giáo dục Lý Bạch Sa chặn lại. Cả đám chẳng khác gì cá nằm trong chậu.

Nguyên Dữ quay đầu, nở nụ cười rạng rỡ:
“Thưa thầy, em không hút thuốc. Còn chuyện bắt nạt trong trường thì càng là vu khống vô căn cứ.”

Lý Bạch Sa chẳng thèm ăn bài này. Thầy đi vòng quanh hắn hai vòng, như chó đánh hơi, ngửi tới ngửi lui. Quả thật không ngửi thấy mùi thuốc lá, sắc mặt mới dịu đi đôi chút.

Nguyên Dữ khoác vai Khương Tuế, nói:
“Thầy ơi, anh Tuế ghét mùi thuốc lá lắm, hơn nữa hút thuốc có hại cho sức khỏe. Ngăn chặn khói thuốc là trách nhiệm của mọi người. Thầy yên tâm, từ hôm nay em chính là đại sứ cấm thuốc lá của trường, lần sau thấy ai hút thuốc em sẽ đánh cho một trận.”

Khóe mắt Lý Bạch Sa giật giật:
“Không được đánh bạn học.”

Rồi thầy quay sang Khương Tuế:
“Em theo thầy một chuyến, thầy có việc tìm em.”

Sau đó chỉ tay vào nam sinh vừa hút thuốc:
“Tan học đến văn phòng tôi, tôi sẽ ‘xử lý’ em cho đàng hoàng!”

Nam sinh: “… Dạ, em biết rồi thầy.”

Khương Tuế chẳng hiểu đầu đuôi ra sao, đã bị Lý Bạch Sa dẫn đi mất.

Lý Bạch Sa chắp tay sau lưng, đánh giá thiếu niên xinh đẹp trước mặt, chỉ cảm thấy đau cả răng.

Theo lý thì chuyện thế này nên giao cho một cô giáo ôn hòa đến hỏi mới phải. Nhưng trong trường, các giáo viên nữ đều đặc biệt cưng chiều Khương Tuế, hễ y khóc một cái là chẳng hỏi được gì nữa. Nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng vẫn phải để ông già cứng nhắc như ông ra mặt.

“Bạn học Khương Tuế.” Lý Bạch Sa trầm giọng hỏi, “Em thành thật trả lời thầy, em có đang yêu đương với Nguyên Dữ không?”

“…?” Khương Tuế vốn chưa từng nghi ngờ bản thân, nên lần này y nghi ngờ là đầu óc của Lý Bạch Sa có vấn đề. “Thầy chủ nhiệm, thầy có biết mình đang nói gì không vậy?”

Lý Bạch Sa bực bội:
“Ngày nào em cũng quấn lấy Nguyên Dữ, cậu ta thì cái gì cũng chiều em. Không phải yêu đương thì là gì?”

Chưa kể trong trường còn có nhiều nam sinh thích Khương Tuế đến thế!

Khương Tuế nói:
“Thầy chủ nhiệm, chắc thầy chưa từng có thanh mai trúc mã hay bạn thân từ nhỏ nhỉ? Thật đáng thương.”

Lý Bạch Sa: “……”

“Thật sự không có gì sao?” Ông bán tín bán nghi, “Các em đang ở độ tuổi phải tập trung học tập, đừng vì mấy chuyện tình cảm vớ vẩn mà làm chậm trễ thành tích…”

“Thầy thấy thành tích của em còn có đường để chậm trễ nữa sao?” Khương Tuế ngạc nhiên hỏi.

Lý Bạch Sa: “.”

Ông đang nói mấy lời này với người đứng áp chót toàn khối, đúng là quá đường đột.

Khương Tuế chẳng để tâm đến chuyện ấy. Điều y quan tâm hơn là:
“Nguyên Tiểu Ngư, rốt cuộc là ai đi tố cáo chúng ta với Lý Bạch Sa?”

“Không biết.” Nguyên Dữ tặc lưỡi, “Tôi còn chưa đánh Từng Luân, là hắn tự yếu vía, vừa thấy tôi tới đã khóc. Cái này cũng đổ lên đầu tôi à?”

Hai người sóng vai đi về lớp. Khi đi ngang qua rừng cây nhỏ, họ thấy một cặp đôi đang lén lút hôn nhau. Nguyên Dữ lập tức che mắt Khương Tuế lại:
“Trẻ con không được xem mấy thứ này.”

Khương Tuế gạt tay hắn ra:
“Chúng ta bằng tuổi nhau mà.”

Dù vậy, cảnh tượng ấy cũng chẳng có gì hay ho. Hai người kia dán dính lấy nhau, nhìn chẳng hiểu có gì thú vị. Khương Tuế không mấy hứng thú, quay người đi vài bước, rồi đột nhiên quay lại nhìn Nguyên Dữ:

“Lý Bạch Sa nghi ngờ hai chúng ta đang yêu nhau.”

Tim Nguyên Dữ khẽ nảy lên.

Khương Tuế nhíu mày:
“Cậu nên nhanh chóng kiếm một cô bạn gái đi. Cứ để Lý Bạch Sa nghi ngờ thế này, lỡ thầy gọi điện về nhà thì sao? Ba mẹ tôi thì không sao, nhưng Khương Từ Kính chắc chắn sẽ treo cậu lên mà đánh.”

“Cái cô đã từng tỏ tình với cậu ấy, hình như là hoa khôi, cũng ổn đó.” Khương Tuế suy nghĩ, “Xinh đẹp, tính cách lại dịu dàng.”

Giọng Nguyên Dữ có chút lạ:
“Cậu thấy cô ấy xinh à?”

“Xinh chứ.” Khương Tuế vỗ vỗ cánh tay hắn, “Cô ấy với cậu trông cũng rất hợp, hay là chọn cô ấy đi.”

Ánh mắt Nguyên Dữ trầm xuống:
“Tôi chưa từng yêu đương, không biết phải đối xử tốt với người ta thế nào.”

Quả thật là một vấn đề.

“Cậu cứ đối xử với cô ấy giống như đối xử với tôi là được.” Khương Tuế đưa ra phương án, “Hoặc là cậu hỏi người có kinh nghiệm đi.”

“Yêu đương mà còn phải nhờ người dạy thì mất mặt lắm.” Nguyên Dữ tiến lại gần Khương Tuế vài bước, “Anh Tuế, trông anh có vẻ hiểu biết lắm. Hay anh dạy em đi?”

Nguyên Dữ đột nhiên tiến sát, Khương Tuế ngửi thấy mùi nước giặt quần áo rất nhạt. Gió thổi qua, mùi hương ấy thoáng chốc tan đi.

Hàng mi Khương Tuế khẽ run:
“Tôi cũng chưa từng yêu đương, dạy cậu kiểu gì?”

“Học cùng nhau, cùng tiến bộ.” Nguyên Dữ nhướng mày, “Hơn nữa tôi thấy anh Tuế làm cái gì cũng rất giỏi.”

Khương Tuế nghĩ thầm, người đứng áp chót thứ hai chắc cũng chẳng giỏi hơn người đứng áp chót thứ nhất là bao.

Nhưng… giỏi hơn một chút cũng tốt.

“Được thôi.” Khương Tuế nhớ lại mấy bộ phim thần tượng từng xem cùng dì Liễu, “Hình như đều bắt đầu bằng việc tỏ tình?”

“Cậu tỏ tình với tôi trước đi.” Khương Tuế khoanh tay, “Nói là cậu thích tôi.”

Nguyên Dữ bình tĩnh nhìn y. Ánh mắt ấy khiến Khương Tuế cảm thấy có chút xa lạ, nhưng rất nhanh, Nguyên Dữ mỉm cười, cúi đầu nhẹ. Lá vàng xào xạc rơi trong gió, dưới tán cây ngô đồng, hắn nói:

“Tuế Tuế, tôi thích cậu.”

“Tôi cũng thích cậu.” Khương Tuế đáp.

“Thật sao?”

“… Dĩ nhiên là giả!” Khương Tuế nói, “Khó trách mỗi lần đọc hiểu môn Văn cậu đều được 0 điểm. Không đồng ý lời tỏ tình thì yêu đương kiểu gì?”

Y đưa tay ra:
“Bây giờ là bước nắm tay.”

Bàn tay tiểu thiếu gia thon dài, trắng nõn, không hề có lấy một vết chai, hoàn toàn là đôi tay được nuông chiều từ bé, dưới ánh nắng trông vô cùng đẹp mắt. Nguyên Dữ chậm rãi nắm lấy, vô thức vuốt nhẹ lòng bàn tay mềm mại ấy.

Khương Tuế vung tay tát một cái lên tay hắn:
“Ngốc à, phải là mười ngón tay đan vào nhau.”

Nguyên Dữ làm học sinh của người khác thì lười biếng, không chịu quản thúc, nhưng làm học sinh của “thầy Khương” lại vô cùng ngoan ngoãn nghe lời. Hắn đan mười ngón tay với Khương Tuế, lúc này mới phát hiện tư thế ấy có thể hoàn toàn bao trọn bàn tay Khương Tuế trong tay mình.

“Sau đó thì…” Khương Tuế nghĩ một lát, bỗng kiễng mũi chân, hôn nhẹ lên má Nguyên Dữ. Chỉ là một cái chạm môi rất khẽ, như chuồn chuồn lướt nước. Khi Nguyên Dữ còn chưa kịp hoàn hồn, Khương Tuế đã đứng thẳng người, nói tiếp:
“Sau đó mới đến hôn môi.”

Yết hầu Nguyên Dữ khẽ chuyển động, tim hắn như sắp nổ tung, nổ đến mức toàn thân tả tơi, nổ đến tan xương nát thịt.

Hắn nhìn chằm chằm đôi môi hồng hào đầy đặn của thiếu niên, khàn giọng nói:
“Cặp đôi ban nãy đâu có hôn kiểu đó.”

Khương Tuế đáp:
“Làm gì có chuyện vừa mới nhận lời tỏ tình đã hôn môi. Phải tiến từng bước một, hiểu chưa? Về sau mới hôn môi.”

Nói xong, cảm thấy bài giảng hôm nay cũng gần xong rồi, y tiếp tục đi về phía lớp học. Nguyên Dữ đuổi theo phía sau, giống hệt một con chó lớn đang sốt ruột:
“Về sau là khi nào?”

“Ai mà biết được.” Khương Tuế hơi cáu, “Cậu cứ ôn lại bài hôm nay trước đã, tự mình mò mẫm đi.”

......

Buổi tối tan học, tài xế trực tiếp đưa Khương Tuế và Tạ Yến Chí đến phòng riêng của một nhà hàng đã đặt trước từ sáng.

Để chăm lo cho vợ chồng nhà họ Tạ, Liễu Ngư đặc biệt chọn một nhà hàng khá khiêm tốn, chính là sợ họ cảm thấy áp lực.

So với nhà họ Khương, điều kiện nhà họ Tạ không thể gọi là khá giả, ít nhất cũng chỉ là cảnh bốn bức tường trống trơn.

Khương Tuế từng nghe Liễu Ngư kể, nhà họ Tạ ở một thị trấn vô cùng xa xôi, con đường dẫn vào thị trấn thậm chí còn là đường đất vàng, xe bình thường cũng khó mà chạy vào. Tạ Hào làm công việc lao lực, Văn Tú Quyên thì làm cô múc cơm trong căng-tin trường học, thu nhập mỗi tháng ít ỏi, cuộc sống chật vật. Thế mà trong nhà, tính cả Tạ Yến Chí, còn có tới ba đứa con, tình cảnh chỉ có thể nói là không chết đói.

Vừa bước vào phòng riêng, đã có một người phụ nữ lao thẳng về phía Khương Tuế, khóc lóc om sòm:
“Ôi con trai của mẹ! Mẹ nhớ con muốn chết! Mau để mẹ nhìn con cho kỹ!”

Khương Tuế ngẩn người đứng yên tại chỗ. Ngược lại, Tạ Yến Chí giơ tay kéo y né sang một bên, tránh khỏi tay người phụ nữ, vô cảm nói:
“Mẹ.”

“Ơi.” Văn Tú Quyên lau nước mắt, “Yến Chí cũng tới rồi à. Con ở nhà họ Khương sống tốt thật đó, nhìn xem, tinh thần khí sắc đều khác hẳn.”

“Ừ.” Thái độ của Tạ Yến Chí đối với cha mẹ ruột vẫn thờ ơ như cũ.

Khương Từ Kính ngẩng mắt nhìn Khương Tuế:
“Qua đây.”

Khương Tuế sợ Văn Tú Quyên lại nhào tới, vội vàng trốn ra sau lưng Khương Từ Kính, đại ca tuy hung dữ, nhưng hung dữ cũng có cái lợi, ít nhất nhìn là đã khiến người khác dè chừng.

“Cô Văn.” Giọng Khương Từ Kính không nóng không lạnh, “Em ấy không quen biết cô, cô nhiệt tình quá sẽ dọa em ấy.”

“Ây da, đại thiếu gia nói vậy là sao.” Văn Tú Quyên lộ vẻ không vui, “Nó là con do tôi mang thai sinh ra, sao có thể không thân với tôi được? Nào, Tuế Tuế, lại đây để mẹ xem con.”

Bà ta lại định kéo Khương Tuế, Khương Tuế túm chặt tay áo Khương Từ Kính:
“Anh!”

Khương Từ Kính nhíu mày, giọng trầm hẳn xuống:
“Cô Văn.”

Lúc này Tạ Hào cũng lên tiếng:
“Lần đầu gặp mặt, đứa trẻ không quen bà, bà cứ nhất quyết kéo người ta làm gì?”

Văn Tú Quyên bắt đầu lau nước mắt:
“Trẻ con phải nuôi bên cạnh mới thân. Tuế Tuế ở nhà họ Khương, do cái ổ vàng này nuôi dưỡng suốt mười tám năm, làm sao còn chịu nhận đôi cha mẹ nghèo túng vô dụng như chúng tôi nữa?”

Liễu Ngư có chút xấu hổ, không biết nên nói gì. Đúng lúc ấy, Tạ Yến Chí mở miệng:
“Không phải nói đi ăn cơm sao?”

“Đúng đúng đúng, ngồi xuống ăn trước đã.” Liễu Ngư nói, “Để tôi gọi phục vụ lên món.”

Khương Tuế ngồi sát bên Khương Từ Kính. Văn Tú Quyên vẫn không ngừng đánh giá y, ánh mắt nóng rực:
“Anh nhìn xem, nó có giống tôi lúc trẻ như đúc không? Nhìn là biết do tôi sinh ra!”

Khương Từ Kính thản nhiên đáp:
“Dù nhìn kiểu gì, Khương Tuế cũng không giống hai vị dù chỉ một chút.”

Tạ Yến Chí hiếm khi đồng tình:
“Quả thật là vậy.”

P/s: Lời của editor
Có ba mẹ ruột như này không biết có ngược Tuế Tuế không đây.


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận