Bản Vạn Nhân Mê Này Là Bản Lậu

Chương 7: Ansel chỉ thấy càng muốn đường đột hơn.




Hai ngày sau, từ căn cứ nghiên cứu ở Địa Trung Hải truyền đến tin tức tốt lành. Trước đó không lâu, họ vừa bắt được một nhân ngư cái và đồng ý chuyển đến căn cứ nghiên cứu tại biển Caribê để phục vụ cho công tác thí nghiệm.

Theo lý mà nói, một mẫu vật quý hiếm đến mức này tuyệt đối không thể dễ dàng nhường lại. Nhưng Khương Tuế chỉ cần nghe ngóng sơ qua đã lập tức hiểu rõ nguyên do.

Con nhân ngư c** ** vốn đã cận kề cái chết. Nó bị trọng thương mới bị ngư dân bắt giữ, nếu không được căn cứ Địa Trung Hải kịp thời cứu chữa, e rằng đã sớm đi gặp Thượng Đế.

Một mẫu vật đã sắp tử vong tất nhiên không thể sánh bằng tư liệu nghiên cứu còn đang tiến hành ở căn cứ Caribê. Vì vậy, phía Địa Trung Hải cực lực ra sức thúc đẩy lần hợp tác này, thậm chí chính phó lãnh đạo căn cứ còn đích thân hộ tống nhân ngư cái đến căn cứ biển Caribê.

Khương Tuế không hề phản đối.

Thí nghiệm thể số 03659 đang bước vào thời kỳ đ*ng d*c, tính tình trở nên táo bạo khác thường. Ngoại trừ Khương Tuế, không ai dám đến gần nó. Nếu nhân ngư cái này có thể khiến 03659 bình tĩnh trở lại, thì sẽ vô cùng có lợi cho các thí nghiệm sau này.

Vì thế, Khương Tuế cũng coi trọng lần hợp tác này, thậm chí phá lệ đích thân ra cổng lớn để nghênh đón phó lãnh đạo căn cứ Địa Trung Hải..... hay đúng hơn, là nghênh đón con nhân ngư cái.

Allison ghé tai thì thầm:
“Nghe nói vị tiên sinh này là người kế nhiệm vị trí quản lý của căn cứ Địa Trung Hải. Hiện tại gần như toàn bộ căn cứ đều nằm dưới quyền quản lý của hắn.”

Aaron vốn tinh thông tin tức bên lề, lập tức tiếp lời:
“Nghe đồn Stuart tiên sinh xuất thân quý tộc, tuổi trẻ đầy triển vọng, thủ đoạn mạnh mẽ, chỉ là tính tình không được tốt cho lắm……”

Allison ngập ngừng:
“…… Còn tệ hơn cả tiến sĩ sao?”

Aaron lập tức nói:
“Có lẽ vẫn tốt hơn đôi chút.”

Khi hai người còn đang thì thầm, đoàn người của căn cứ Địa Trung Hải đã bước vào.

Người dẫn đầu khoác một chiếc áo gió đen mỏng, dáng người cao lớn nổi bật. Sóng mũi cao thẳng, ánh mắt sâu thẳm, dưới mái tóc nâu đậm thấp thoáng hiện lên một đôi mắt xanh lục sắc bén, dã tính bừng bừng. Khí thế hắn toát ra không giống một vị quan chức tới bàn chuyện hợp tác, mà chẳng khác nào một tên cướp biển bước vào cướp đoạt.

Allison trợn tròn mắt, lẩm bẩm:
“Trời ạ…… Stuart tiên sinh quả thực quá đẹp trai!”

Aaron lập tức chau mày, giọng có phần chua chát:
“Cũng tạm thôi.”

Người đàn ông sải bước đứng trước mặt Khương Tuế, ánh mắt quét qua một lượt, sau đó chìa tay ra, giọng nói lạnh nhạt đến đông cứng:
“Ansel Stuart. Rất hân hạnh được gặp ngài, tiến sĩ.”

Khương Tuế chỉ khẽ bắt tay một cái, thái độ hờ hững, không mảy may khách sáo:
“Nghe danh đã lâu, Stuart tiên sinh.”

Ansel nhìn y chăm chú trong hai giây, rồi bất ngờ nở một nụ cười:
“Ngược lại, phải là tôi mới đúng, nghe danh ngài đã lâu.”

Trong nụ cười ấy không hề có chút thiện ý.

“Danh tiếng của tiến sĩ vang xa khắp nơi, tôi từ lâu đã nghe nhiều hơn thấy. Nhưng nay gặp mặt, lại cảm thấy quả nhiên —— chẳng bằng lời đồn.”

Câu nói vừa thốt ra khiến tất cả đều sững sờ. Không ai nghĩ rằng phó lãnh đạo căn cứ Địa Trung Hải lại trắng trợn đến vậy: mở miệng một hai câu liền mỉa mai, đối tượng còn là tiến sĩ Khương vốn nổi danh với tính khí quái gở.

“Không nói được thì khỏi nói.” Khương Tuế hờ hững nâng mí mắt, đôi mắt y trong suốt, bình tĩnh nhìn Ansel.

“Nếu anh thực sự không cần cái lưỡi của mình, tôi không ngại giúp anh cắt bỏ. Biết đâu còn có thể cống hiến cho sự nghiệp nghiên cứu khoa học.”

Không khí giữa hai người lập tức nồng nặc mùi thuốc súng. Đám người đứng quanh toát mồ hôi lạnh, ai nấy lo sợ Ansel với tình tính không mấy tốt sẽ mất kiềm chế mà động thủ đánh người.... bởi so với thân hình cao lớn của hắn, tiến sĩ trông quá đỗi gầy yếu. Nếu thật sự đánh nhau, e rằng sẽ có án mạng.

May thay, tình huống không phát triển đến mức đó. Ansel chẳng nổi giận, chỉ thờ ơ nhận lấy xấp tài liệu từ tay trợ lý, rồi nói:
“Đây là giấy tờ hợp tác. Xin mời ký tên.”

Khương Tuế không buồn đưa tay, rõ ràng ngay cả việc tiếp xúc với Ansel cũng khiến y cảm thấy xúi quẩy. Biết rõ tính tình của tiến sĩ, Allison lập tức bước lên thay, lễ phép nhận lấy:
“Stuart tiên sinh, phần thủ tục này cứ để tôi phụ trách.”

Đối với những người khác, Ansel cũng chẳng tỏ ra căng thẳng quá mức, chỉ bình thản nói:
“Mẫu vật nhân ngư cái này vô cùng quý hiếm. Tôi yêu cầu được theo dõi toàn bộ quá trình thí nghiệm. Yêu cầu này chắc không quá đáng chứ?”

Điều kiện này vốn đã được thương lượng từ trước. Allison gật đầu đáp ngay:
“Đương nhiên không thành vấn đề.”

Khương Tuế bật cười nhạt, xoay người bỏ đi. Khi lướt ngang qua Ansel, y khẽ buông một câu, giọng nhàn nhạt:
“Hiểu rõ rồi chứ, Stuart tiên sinh.”

Stuart vốn không phải là chuyên gia trong lĩnh vực sinh vật học, vì vậy hắn hầu như chẳng bao giờ trực tiếp tham gia vào các quá trình thí nghiệm.

Khương Tuế khẽ nhướng đôi mày thanh tú, ánh mắt xinh đẹp ngập tràn ý cười mỉa mai:
“Tôi vẫn khuyên ngài nên xem thế giới động vật thì hơn. Đơn giản, dễ hiểu, hẳn sẽ thích hợp với ngài.”

Đúng vậy, Khương Tuế vốn là kiểu người như thế.

Nếu có thể phản kích ngay, tuyệt đối sẽ không để bụng. Nếu không thể trả đũa ngay tại chỗ, thì ngày sau nhất định cũng sẽ tìm cơ hội đáp trả. Tuyệt đối không bao giờ có chuyện nghẹn uất trong lòng đến mức tự hành hạ bản thân.

Allison nhiều lần hoài nghi, cái miệng "chọc tức người khác đến chết" của tiến sĩ chính là nhờ vậy mà rèn thành. Cô hiểu rất rõ, tranh cãi quan trọng không phải thắng thua, mà là khiến đối phương tức đến nghẹn lời.

Nhìn sắc mặt Ansel lúc này, hiển nhiên ván này tiến sĩ Khương đã thắng.

Allison không dám ở lại để hứng chịu cơn giận của Ansel, lập tức vin cớ đưa mẫu nhân ngư đi, khéo léo “chuồn mất”, để lại cục diện rối rắm cho Trần Kiến Khanh xử lý ....dù sao thì chuyện này đúng là sở trường của hắn ta.

“Quả thật miệng lưỡi sắc bén.” Ansel nhếch môi cười lạnh. “Không biết năng lực chuyên môn của y có lợi hại như Garcia vẫn khoe khoang hay không. Trưởng thành đến tuổi này rồi, còn ở căn cứ nghiên cứu mà lằng nhằng đôi co, liệu y có thật sự tĩnh tâm để làm nghiên cứu không? Thật khó tin.”

Lúc này, mọi người khác đều đã lần lượt rời đi, chỉ còn lại Trần Kiến Khanh và Ansel đối diện nhau. Nụ cười ôn hòa thường trực trên môi Trần Kiến Khanh cũng dần nhạt đi. Hắn thong thả nói:
“Nhiều năm qua đi, anh vẫn chỉ thích nhìn mặt mà đoán người.”

“Ha?” Ansel nhướng mày. “Cậu không phải đang bênh vực cho cái tên họ Khương đó chứ? Nếu tôi không nhầm, cậu đến căn cứ Caribê mới nửa tháng, một nửa thời gian y tìm cậu gây phiền toái, nửa còn lại lại nghĩ cách tiếp tục làm khó cậu. Một kẻ như vậy, cậu thế mà còn bênh y sao?”

“Không có.” Trần Kiến Khanh đáp. “Chỉ là ngạc nhiên vì sự nông cạn của anh thôi.”

Hắn cho tay vào túi áo blouse trắng rộng thùng thình, nhướng mày nhìn người đàn ông trước mặt, kẻ mà toàn thân như tỏa ra thứ hormone nam tính cuồn cuộn:
“Lâu rồi không gặp, anh họ của tôi lại còn nông cạn hơn cả năm xưa. Thật sự không biết nên nói thế nào mới phải.”

“……”

Ansel khẽ cười lạnh:
“Đừng ở đây giả vờ văn vẻ mắng tôi. Cẩn thận tôi sẽ nói hết với dì nhỏ của cậu……”

Trần Kiến Khanh vỗ nhẹ vai hắn, nở nụ cười mà chẳng nóng chẳng lạnh:
“Lớn từng này rồi mà giỏi nhất vẫn là đi méc. Tiến sĩ nói đúng, anh đừng đi xem quá trình thí nghiệm, vẫn nên xem thế giới động vật thì hơn, chắc hợp với cái đầu óc đơn giản của anh.”

“……”

Ansel và gã em họ này gặp mặt không nhiều, nhưng lần nào cũng chẳng lấy gì làm vui. Đặc biệt là đấu võ mồm, hắn chưa từng thắng nổi một lần.

Thấy tiếp tục tranh cãi cũng chỉ khiến đối phương thêm cớ mỉa mai, Ansel dứt khoát bỏ qua, hỏi thẳng:
“Có thu hoạch gì không?”

Trần Kiến Khanh đáp:
“Tuy rằng chúng ta có chung mục đích, nhưng rốt cuộc lại không cùng một chiến tuyến. Anh không cảm thấy câu hỏi đó quá đường đột sao?”

Ansel chỉ thấy càng muốn đường đột hơn..... chẳng hạn như tung một cú đấm vỡ sọ thằng em họ này cho hả giận.


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận