Khương Tuế lần đầu chạm mặt con nhân ngư cái kia.
Có lẽ vì đã từng thấy Ares, nên cho dù trước mắt là một mỹ nhân ngư tóc vàng rực như ánh kim, đôi mắt xanh biếc, khuôn mặt xinh đẹp, dáng người uyển chuyển, Khương Tuế vẫn chẳng mảy may rung động.
Aaron thì lại cảm thán:
“Chúa ơi… mái tóc của nó như được dát vàng vụn, đôi đồng tử xanh thẳm ngập tràn u sầu… thật khiến người ta thương tiếc không thôi.”
Allison liền cất giọng châm chọc:
“Anh mà sắp chết thì cũng sẽ u sầu như thế thôi.”
“...Allison!” Aaron bực tức, “Dạo này sao cô lúc nào cũng nhằm vào tôi vậy?”
“Không có.” Allison thản nhiên phủ nhận, rồi cúi xuống xem hồ sơ do căn cứ nghiên cứu Địa Trung Hải gửi đến, giải thích cho Khương Tuế:
“Tiến sĩ, con nhân ngư này được đặt tên là Sif, trong thần thoại Bắc Âu, nàng chính là nữ thần đất và mùa màng, cũng nổi tiếng với mái tóc vàng rực rỡ như thế này.”
Khương Tuế hỏi:
“Nó bị thương thế nào?”
Allison khẽ thở dài:
“Cũng giống một vài con cá voi kém may mắn. Vì tò mò mà bơi theo thuyền đánh cá của con người, cuối cùng bị cánh quạt xẻ trúng. Tuy rằng ngư dân phát hiện kịp thời, nhưng khi vớt lên thì cơ thể đã máu me be bét. Nhìn bề ngoài thì giờ có vẻ khá hơn nhờ năng lực tự chữa lành mạnh mẽ của giống loài nhân ngư. Vết thương bên ngoài lành nhanh, nhưng nội tạng thì…”
Ngay cả giống loài có khả năng hồi phục kh*ng b* như nhân ngư, khi nội tạng bị thương nặng cũng khó lòng khôi phục hoàn toàn.
So với Ares, Sif yếu ớt và mong manh đến đáng thương. Nó lơ lửng trong làn nước, chẳng mấy tò mò khi thấy con người bên ngoài, đôi mắt mỏi mệt khép hờ, thần sắc lại tràn đầy thống khổ.
Khương Tuế trầm ngâm chốc lát rồi ra lệnh:
“Đưa hai con nhân ngư đến gần nhau, đặt bể chứa cạnh nhau cho chúng gặp mặt trước.”
Các nghiên cứu viên lập tức làm theo, đẩy bể của Sif đến sát bể lớn chứa Ares. Quả nhiên, như cảm nhận được đồng loại, Sif liền mở mắt, đôi tay có màng ép chặt lên vách kính trong suốt, đôi mắt xanh biếc xinh đẹp nhìn chằm chằm vào nhân ngư trong bể nước khác.
Khác với sự vội vã của Sif, Ares có vẻ không tập trung, chỉ thờ ơ liếc nhìn một cái, như chẳng mảy may quan tâm.
Sif cất lên những âm tiết khó hiểu với con người. Khương Tuế đoán đó hẳn là ngôn ngữ của nhân ngư. Ares nghe xong, vẫn lạnh lùng hờ hững, nhưng cũng đáp lại một câu. Ngay tức khắc, lông mi Sif run lên, bàn tay đặt chặt lên ngực trái, khẽ cúi mình hướng về phía Ares, dáng vẻ dè dặt, toàn thân run rẩy, đuôi cá thậm chí cũng co quắp lại, toát ra nỗi sợ hãi lẫn bất an.
Thế nhưng nó vẫn gom hết can đảm, tiếp tục nói thêm một tràng dài, đôi mắt ngập tràn sợ hãi xen lẫn khát khao, ngón tay vô thức xoắn lấy mái tóc dài vàng rực.
Khương Tuế mơ hồ đoán rằng đó là một lời cầu xin. Sif đang khẩn thiết cầu khẩn Ares, thấp thỏm chờ đợi câu trả lời.
Mãi đến hơn nửa phút sau, Ares mới hờ hững nâng mí mắt, gật đầu như đồng ý. Sif lập tức mừng rỡ như điên, nỗi thống khổ ban nãy như thể chỉ là giả vờ. Nó phấn khích đến mức xoay vòng vòng trong nước.
Các nghiên cứu viên cũng náo động theo:
“Nhất định là Ares đã chấp nhận lời cầu tình của Sif rồi!”
“Trời ạ, Ares đúng là ngạo mạn thật! Một nhân ngư xinh đẹp như Sif dâng lời cầu tình, mà nó còn giữ thái độ cao ngạo như vậy.”
“May mắn quá, chúng ta được tận mắt chứng kiến nghi thức cầu tình của nhân ngư, đây là cơ hội ngàn năm có một!”
“Tạ ơn Chúa đã đưa Sif đến, hy vọng có thể giúp chúng ta thuyết phục Ares hợp tác trong nghiên cứu giao phối.”
Nhưng giữa những tiếng hân hoan, Khương Tuế vẫn khẽ cau mày, cảm thấy có gì đó không đúng. Song nhất thời y chưa thể nắm bắt được.
Aaron hỏi:
“Tiến sĩ, có nên đưa Sif vào bể cùng Ares ngay bây giờ không?”
“Ngày mai.” Khương Tuế đáp. “Nó đã chịu một hành trình dài, cần nghỉ ngơi trước.”
Đúng lúc đó cũng vừa đến giờ tan ca. Nghe vậy, mọi người bắt đầu sôi nổi thu dọn đồ đạc. Chẳng mấy chốc, cả phòng thí nghiệm vắng lặng, chỉ còn lại Khương Tuế.
Y đứng yên nhìn Ares thật lâu, khẽ nói:
“Ngủ ngon. Hy vọng ngày mai ngươi sẽ mang đến cho ta một bất ngờ.”
Đôi mắt xanh thẳm của Ares khẽ đảo về phía y, khóe môi cong lên, ánh cười phảng phất ác ý.
Khương Tuế thản nhiên làm ngơ, tắt đèn rồi xoay người rời khỏi phòng thí nghiệm.
Sif thì chăm chú dõi theo bóng dáng y, mãi đến khi bị vách kính ngăn lại mới thôi, khẽ thì thầm bằng ngôn ngữ nhân ngư:
“Y thật xinh đẹp…”
Nhân ngư đực từ trên cao nhìn xuống Sif, với đôi mày cao, hốc mắt sâu, đôi mắt thâm thúy đến rợn người. Khi hắn nửa nhắm nửa mở, ánh nhìn ấy toát ra sự khinh miệt và lạnh lẽo bẩm sinh, khiến người ta không khỏi nổi da gà, chỉ muốn mau chóng thoát đi.
Sif càng thêm sợ hãi, co chặt đuôi, áp tay lên tim, thì thầm không ngừng. Làn khí tức uy h**p bao phủ lấy nó mới dần tan biến.
Ares khẽ nhếch khóe môi, giọng trầm thấp như tiếng cello ngân vang, mang theo âm sắc hoàn hảo nhưng lạnh lẽo chết người:
“…He is mine.”
(Em ấy là của ta.)
..........
Từ sau khi bắt giữ được nhân ngư, Khương Tuế vẫn chẳng thể ngủ ngon, giấc ngủ của y luôn rối loạn.
Mỗi đêm, y đều bị cuốn vào những giấc mộng hỗn loạn, phi lý và rối rắm đến nghẹt thở.
Thường thì giấc mơ của Khương Tuế vốn dĩ luôn lộn xộn, hiếm khi có bóng dáng con người. Thế nhưng đêm nay, y lại mơ thấy mẹ mình, người mẹ đã vắng bóng từ lâu.
Mặc dù hiện tại y đã 27 tuổi, nhưng Khương Tuế vẫn chẳng hề biết cha mình là ai. Mẹ y là một nữ giáo sư đại học, trong mắt mọi người là trí thức mẫu mực, xinh đẹp, tài năng, người theo đuổi nhiều không đếm xuể. Thế nhưng, đến tận khi bà sinh hạ y, chẳng ai từng biết bà đã yêu một người đàn ông thế nào.
Từ khi có ký ức, Khương Tuế chỉ có duy nhất mẹ là người thân.
Bà đặt ra yêu cầu rất cao cho chính bản thân mình, và đối với đứa con duy nhất, yêu cầu ấy càng khắc nghiệt hơn. Khi những đứa trẻ khác được khen ngợi vì đạt 99 điểm, thì Khương Tuế chỉ nhận được từ mẹ ánh mắt thất vọng:
“Tại sao không phải là tròn 100? Tại sao con không thể làm tốt hơn? Con rõ ràng có thể giỏi hơn nữa cơ mà.”
Dù y đã ưu tú đến mức khiến người khác kinh ngạc, vẫn không bao giờ nhận được sự thừa nhận từ mẹ.
Bởi lẽ, khi Khương Tuế mới tám tuổi, người phụ nữ ấy đã biến mất.
Khi cảnh sát với gương mặt nặng nề báo cho y tin dữ, cậu bé tám tuổi khi ấy lại bình tĩnh khác lạ, chỉ lặng lẻ hỏi cảnh sát:
“Có tìm được thi thể của mẹ cháu không?”
Cảnh sát đáp:
“Thi thể bà ấy đã chìm xuống biển sâu, rất khó có thể tìm thấy.”
Cậu cúi đầu suy nghĩ một lát, rồi lại hỏi:
“Vậy… cháu sẽ bị đưa vào cô nhi viện sao?”
Quả đúng như vậy. Sau đó, y thực sự bị gửi đến cô nhi viện. Nhưng trong mắt các giáo viên ở đó, y chỉ là một đứa trẻ ranh mãnh ỷ mình có chút thông minh, thích gây phiền toái, vì thường lén lút chuồn ra ngoài vào ban đêm, ngồi hàng giờ trên ghềnh đá nơi bờ biển.
Trong giấc mộng lần này, Khương Tuế nhìn thấy bóng dáng mẹ mặc một chiếc váy trắng, đôi chân trần đi trên bãi cát mềm, từng bước một hướng về phía biển sâu.
Nước biển đã dâng đến eo bà, nhưng bà vẫn không dừng lại.
Tim Khương Tuế đập thình thịch, y bất chấp tất cả lao đến, đưa tay ra, gào khàn giọng:
“Mẹ… mẹ ơi!”
Sóng lớn ập đến, trong chớp mắt nuốt trọn thân ảnh mảnh mai kia. Khương Tuế tuyệt vọng vươn tay, nhưng chẳng chạm được gì.
Y suy sụp tinh thần, ngã quỵ trên bờ cát, tuyệt vọng cắn chặt môi đến bật máu. Đúng lúc ấy, một bàn tay tái nhợt bỗng xuất hiện, siết chặt cằm y. Khương Tuế hoảng hốt ngẩng đầu, mừng rỡ kêu lên:
“Mẹ—”
Nhưng người hiện ra trước mắt y lại là một đôi đồng tử xanh thẳm như biển cả, ánh lên dã tính hung hiểm. Khuôn mặt đối phương tựa như bức tượng Hy Lạp cổ, hoàn mỹ đến mức khiến lòng người run sợ.
“…Ares?” Khương Tuế kinh ngạc gọi khẽ, “Ngươi…”
“Hư.” Nhân ngư thì thầm.
“Em… đang chảy máu.”
Trong khoảnh khắc tiếp theo, thân thể lạnh lẽo của nhân ngư áp sát, vòng tay ôm lấy eo y, kéo y ngã xuống làn nước biển xanh thẳm.
Trong quá trình rơi xuống, đôi môi của nó đã phủ lấy môi Khương Tuế…