Bản Vạn Nhân Mê Này Là Bản Lậu

Chương 71.




Phòng giáo vụ – văn phòng chủ nhiệm kỷ luật.

Nguyên Dữ đứng trước bàn làm việc, bị Lý Bạch Sa mắng cho xối xả, nước bọt bay tung tóe:
“… Em tự nhìn lại mình đi! Làm ra chuyện tốt đẹp gì thế này hả?! Công khai ẩu đả bạn học ngay trong lễ chào cờ, ảnh hưởng cực kỳ nghiêm trọng, thái độ thì vô cùng ác liệt! Lần này bắt buộc phải mời phụ huynh đến trường, ghi vi phạm nặng!”

Đối diện với nước bọt của cá mập trắng ấy, Nguyên Dữ lại tỏ ra chẳng hề bận tâm. Giáo viên chủ nhiệm lớp vội vàng lên tiếng, mặt đỏ bừng:
“Nguyên Dữ, em còn không mau xin lỗi bạn Từng Luân đi! Thật sự muốn bị ghi vi phạm sao?”

Từng Luân vừa mới rời phòng y tế không lâu, gương mặt tím bầm xanh lét, nhìn thảm đến mức không nỡ nhìn.

Nguyên Dữ cười lạnh:
“Em dựa vào cái gì phải xin lỗi hắn? Những chuyện hắn làm trước đó ở phòng phát thanh đã đủ ngu rồi, hôm nay lại còn bày trò trước mặt toàn trường. Các thầy cô có biết việc này sẽ gây ảnh hưởng nghiêm trọng thế nào đến Khương Tuế không? Khi cả đám học sinh chỉ trỏ bàn tán, người khó chịu đâu phải là các thầy cô!”

Lý Bạch Sa đập mạnh bàn:
“Việc nào ra việc đó! Bây giờ chúng ta đang nói đến chuyện em đánh người! Còn việc Từng Luân làm sai, tôi đương nhiên cũng sẽ xử lý!”

Nguyên Dữ nhướng mày:
“Muốn tôi xin lỗi cũng được, nhưng hắn phải xin lỗi Khương Tuế trước.”

Từng Luân không phục:
“Tôi chỉ là thích cậu ấy thôi, tôi sai chỗ nào?”

“Còn dám nói nữa à!”
Gân xanh trên trán Nguyên Dữ giật mạnh, giọng nói tối sầm lại:
“Não mày chưa nhớ đủ à?”

Trong xã hội hiện nay, chuyện tình cảm đồng giới vốn chưa được bao dung. Một khi làm lớn chuyện, lời đồn đại chắc chắn sẽ kéo đến không ngớt. Huống chi Khương Tuế vốn đã là tâm điểm trong trường, chuyện này lan truyền ra ngoài, e rằng chẳng bao lâu cả các trường trong thành phố S đều sẽ biết. Chỉ cần nghĩ đến cảnh Khương Tuế bị người ta bàn tán, suy đoán đủ kiểu, Nguyên Dữ đã hận không thể đánh Từng Luân đến chết ngay tại chỗ.

“Được rồi! Im hết cho tôi!”
Mặt mày Lý Bạch Sa xanh mét, chỉ vào Từng Luân:
“Nhà trường có quy định rõ ràng cấm yêu sớm! Em không chỉ công khai vi phạm nội quy mà còn ngoan cố không sửa, em cũng sẽ bị ghi vi phạm nặng!”

Từng Luân nghẹn họng.

Lý Bạch Sa tiếp lời:
“Còn nữa, Nguyên Dữ nói không sai. Việc em làm đã gây ảnh hưởng rất lớn đến Khương Tuế! Nếu người ta có tình cảm với em, em tỏ tình rồi theo đuổi thì không sao. Nhưng người ta không có ý với em mà em vẫn cố tình công khai tỏ tình, em biết đó gọi là gì không? Đó gọi là quấy rối!”

“… Cho dù Khương Tuế có thích em thì hai người cũng không được phép yêu sớm!”
Chủ nhiệm Lý vội bổ sung thêm một câu.

Nguyên Dữ bật cười khinh miệt:
“Cậu ta cũng xứng sao?”

Lý Bạch Sa giận dữ quát:
“Em câm miệng cho tôi! Chuyện giữa em và Khương Tuế, tôi không nói không có nghĩa là tôi không biết!”

Không ngờ Nguyên Dữ lại vô cùng thản nhiên:
“Em và Khương Tuế thì có chuyện gì?”

“Em!”
Lý Bạch Sa bị thái độ đó làm cho nghẹn lời.

Trước giờ ông vẫn mặc định rằng Nguyên Dữ và Khương Tuế đang yêu nhau. Nhưng nhìn thái độ của Nguyên Dữ lúc này, lại thấy không giống lắm.

Chẳng lẽ thật sự giống như Khương Tuế từng nói, hai người chỉ là thanh mai trúc mã, lớn lên cùng nhau, nên tình cảm đặc biệt tốt?

Đúng lúc này, Khương Tuế từ bên ngoài bước vào. Lý Bạch Sa vốn không định để y vào vì đang muốn mắng người, dù sao Khương Tuế cũng là người bị hại trong chuyện này.

“Thưa thầy.”
Khương Tuế nhíu mày nói:
“Nguyên Dữ nổi giận cũng là vì em. Ít nhất em cũng nên chịu một nửa trách nhiệm. Có thể không ghi vi phạm nặng được không ạ?”

“Em tưởng đây là chợ mua rau chắc, còn cò kè mặc cả với tôi?”
Lý Bạch Sa tức đến bật cười,
“Lát nữa phụ huynh của hai em đến, tôi sẽ nói rõ với họ. Chuyện này em không cần lo, em vào đây cũng vừa lúc.”

Ông ra hiệu cho Khương Tuế đứng sang một bên, rồi quay sang Từng Luân:
“Mau xin lỗi người ta đi!”

Ánh mắt Từng Luân nhìn Khương Tuế đầy cuồng nhiệt:
“Bạn học Khương Tuế, tôi…”

“Dừng lại.”
Khương Tuế bực bội nói:
“Lần này Nguyên Dữ đánh cậu, tôi sẽ không so đo. Nhưng nếu còn có lần sau, tôi sẽ trực tiếp nói với anh tôi. Đến lúc đó, cậu không chỉ bị đánh một trận đâu, rất có thể còn phải chuyển trường. Hiểu ý tôi chứ?”

Lý Bạch Sa ho khan một tiếng:
“Khương Tuế, không được uy h**p bạn học trước mặt giáo viên.”

Ánh mắt Từng Luân tối sầm lại, nhưng hắn vẫn vội vàng nói:
“Tôi thật sự thích cậu. Tôi không sợ bất kỳ định kiến xã hội hay lời đồn vô căn cứ nào. Những gì tôi nói trên loa phát thanh trước đó đều là thật. Từ lần đầu nhìn thấy cậu năm lớp mười, tôi đã thích cậu rồi. Tôi nhất định sẽ đối xử tốt với cậu…”

Hắn nói còn chưa dứt lời, vậy mà đã giơ tay định nắm lấy tay Khương Tuế. Nguyên Dữ lập tức kéo Khương Tuế ra sau lưng mình, lạnh lùng quát:
“Cho mày mặt mũi rồi đúng không? Thử động tay động chân thêm lần nữa xem?!”

Khương Tuế trốn sau lưng Nguyên Dữ, ló đầu ra:
“Cậu thích tôi ở điểm nào thì tôi sửa điểm đó, được chưa?”

“Khương Tuế…”
Mắt Từng Luân đỏ hoe,
“Cậu không chấp nhận tôi là vì Nguyên Dữ sao? Cậu và Nguyên Dữ đang ở bên nhau, đúng không?”

Quá mức cạn lời, Khương Tuế mấy giây liền không thốt nổi câu nào. Y cố kìm lại ý muốn trợn trắng mắt, rồi nói:
“Không thể có lí do tôi thích con gái sao?”

Từng Luân cứng đờ tại chỗ, ngay cả Nguyên Dữ cũng khựng lại một nhịp.

“Ngay từ lần đầu cậu tỏ tình với tôi, tôi đã từ chối rồi.”
Khương Tuế cau mày càng lúc càng chặt,
“Vậy mà cậu vẫn cứ ba ngày hai bữa quấy rầy tôi, thật sự rất phiền.”

Sắc mặt Từng Luân ngày càng khó coi:
“Tôi làm vậy là vì thích cậu… tôi thích cậu…”

“Thích không phải lá bùa hộ mệnh.”
Khương Tuế chán ghét nói,
“Nếu một ngày nào đó cậu đâm tôi một nhát, rồi quay sang nói là vì thích tôi, chẳng lẽ tôi cũng không được so đo?”

Y không muốn tiếp tục dây dưa với Từng Luân nữa, quay sang Lý Bạch Sa nói thẳng:
“Thưa chủ nhiệm, em không chấp nhận lời xin lỗi của Từng Luân. Ngày mai là họp phụ huynh, em sẽ để phụ huynh của em đến nói rõ chuyện này.”

Lý Bạch Sa há miệng, thở dài một tiếng:
“Được rồi, em về lớp học trước đi. Mấy lời bàn tán của các bạn, đừng để trong lòng, nhà trường sẽ xử lý ổn thỏa.”

Khương Tuế gật đầu, lại liếc nhìn Nguyên Dữ một cái. Nguyên Dữ cười với y:
“Không sao đâu, về trước đi.”

Khương Tuế đành quay về lớp. Quả nhiên vừa bước vào đã có hàng chục ánh mắt đổ dồn lại. Y mím môi, ngồi xuống chỗ của mình. Bạn ngồi bàn sau nói:
“Anh Tuế sữa bò của cậu vẫn chưa uống hết kìa.”

Quay đầu lại nhìn, đó chính là hộp sữa Nguyên Dữ mang cho y lúc sáng. Y mới uống được một nửa thì bỏ đó, lúc Nguyên Dữ xông lên đánh người đã tiện tay đưa cho bạn phía sau.

Khương Tuế cầm lấy hộp sữa uống một ngụm. Bạn bàn sau hỏi nhỏ:
“Anh Nguyên không sao chứ?”

“Không sao.”

Người kia nghĩ một chút rồi nói tiếp:
“Anh Tuế, đừng để ý bọn họ, toàn là thích xem náo nhiệt cho to chuyện thôi, qua vài ngày là ổn.”

Khương Tuế “ừ” một tiếng, không đáp thêm, gục xuống bàn ngủ. Có lẽ vì chuyện ở lễ chào cờ náo loạn quá lớn, nên giáo viên các tiết học cũng làm ngơ cho y ngủ.

Mãi đến trưa, Khương Tuế mới bị Nguyên Dữ đánh thức.

Thiếu niên chống tay lên bàn, cười nói:
“Ngủ thế này không sợ cảm lạnh à?”

Khương Tuế mơ màng ngẩng đầu, liền thấy trên mặt Nguyên Dữ còn lờ mờ vài dấu ngón tay, rõ ràng là vừa bị đánh.

Y bật dậy ngay:
“Bố cậu lại đánh cậu à?”

Nguyên Dữ nắm lấy tay y, thấy hơi lạnh, liền thuận tay nhét vào túi áo mình, nói:
“Không sao đâu. Đi ăn cơm với tôi, muốn ăn gì?”

“Sao lại không sao được!”Khương Tuế nói:
“Cậu lớn thế này rồi, sao ông ấy còn có thể đánh cậu chứ!”

Nguyên Dữ nghiêng đầu nhìn y. Hốc mắt hắn sâu hơn người thường, hàng mi dài, đến mức nhìn một con chó hoang ven đường cũng trông như đầy chân tình. Ở góc độ này, nét mặt lại càng dịu dàng. Hắn cười, giọng nhẹ tênh:
“Quan tâm tôi vậy sao?”

“Thật sự không sao đâu, quen rồi.”
Nguyên Dữ vừa nói vừa kéo Khương Tuế ra khỏi lớp,
“Cứ đánh đi, ông ấy sống cũng chẳng được mấy năm nữa. Sớm muộn gì cũng có lúc phải cầu đến tôi.”

Khương Tuế:
“Về nhà tôi sẽ mách ông nội Nguyên.”

“Ông già rồi, mấy chuyện nhỏ này đừng làm phiền ông.”
Nguyên Dữ hờ hững nói,
“Dạo trước ông ấy nhất quyết đòi cưới người đàn bà kia, còn đưa cả đứa con riêng về, chọc ông nội tức đến không nhẹ, giờ vẫn đang dưỡng bệnh.”

Khương Tuế cắn nhẹ khóe môi.

So với gia đình hòa thuận, êm ấm của Khương Tuế, hoàn cảnh gia đình của Nguyên Dữ phức tạp hơn rất nhiều. Mẹ hắn là người Pháp, quen bố hắn trong thời gian ông du học. Hai người từng rất mặn nồng, nhưng càng sống chung càng lộ ra bất hòa. Khi tình yêu còn cuồng nhiệt thì có thể nhẫn nhịn lẫn nhau, nhưng sau khi con ra đời, tình cảm ban đầu đã bị mài mòn hoàn toàn. Tuy vậy, họ vẫn chưa đến mức ly hôn.

Nguyên nhân thật sự khiến mẹ Nguyên Dữ quyết định ly hôn là vì phát hiện bố hắn có người khác bên ngoài, thậm chí còn có một cậu con trai chỉ nhỏ hơn Nguyên Dữ một tuổi. Chuyện vỡ lở, cha mẹ hắn ly hôn, mẹ trở về Pháp. Người cha thì muốn đường hoàng rước “tiểu tam” vào nhà, tiếc là ông nội Nguyên Dữ kiên quyết không đồng ý, khiến cho suốt nhiều năm liền, hai mẹ con kia vẫn không có danh phận.

Nguyên Dữ từ nhỏ đã không hòa hợp với cha. Khi còn bé, không có khả năng phản kháng, hắn chỉ có thể chịu đòn. Lúc ấy, Khương Tuế nhỏ tuổi sẽ giấu hắn trong phòng mình, không để ai tìm thấy. Về sau, Nguyên Dữ lớn lên, mỗi lần cha con nảy sinh xung đột là đánh nhau. Theo năm tháng, người cha càng lúc càng không còn là đối thủ của con trai. Lần này khó khăn lắm mới tìm được cơ hội như vậy, sao có thể thật sự nhẹ nhàng như lời Nguyên Dữ nói được?

“Vậy chuyện này cuối cùng xử lý thế nào?” – Khương Tuế hỏi.

“Ghi lỗi.” – Nguyên Dữ đáp – “Ông già trong trường thì muốn đuổi học tôi cho xong, nhưng Lý Bạch Sa đứng ra hòa giải, bắt tôi viết bản kiểm điểm mười nghìn chữ, coi như ghi tội rồi xử phạt, chuyện tạm vậy thôi.”

“Thế còn Tằng Luân?”

Sắc mặt Nguyên Dữ tối lại trong thoáng chốc, hắn nói:
“Cha mẹ hắn ầm ĩ lắm, cứ đòi tôi phải xin lỗi. Lý Bạch Sa thì vốn cũng muốn dàn xếp, nhưng nhà họ lại không chịu. Giờ họ vẫn đang ở trong văn phòng gây chuyện, tôi lười nghe cãi nhau nên chuồn ra ngoài.”

Khương Tuế nói:
“Nguyên Tiểu Ngư, sau này đừng làm mấy chuyện như vậy nữa.”

Nguyên Dữ nhướng mày, cười khẽ trong bóng râm:
“Sao? Đau lòng cho tôi à? Vậy gọi tôi một tiếng anh đi.”

“……Đừng tưởng bở.” – Khương Tuế trả lời: “Tôi chỉ cảm thấy, cậu không nên để cha cậu nắm được nhược điểm. Bằng không, thể nào ông ta cũng lại khua môi múa mép trước mặt ông nội cậu cho mà xem.”

“Tôi biết chừng mực mà.” – Nguyên Dữ xoa nhẹ gò má y, rồi hỏi – “Thôi đừng nghĩ mấy chuyện đó nữa, muốn ăn gì nào? Hay ăn cơm với đậu hũ nhé?”

Thực ra Khương Tuế cũng chẳng muốn ăn gì, nhưng vẫn ừ một tiếng.

Sau khi Nguyên Dữ trở lại lớp, ánh mắt soi mói của mọi người cũng ít đi hẳn. Nếu còn ai dám liếc Khương Tuế thêm một cái, Nguyên Dữ chỉ cần cười nhạt đáp lại, đối phương lập tức sợ đến mức quay đầu bỏ chạy.

Nhưng Khương Tuế vẫn thấy không thoải mái. Tan học về, y tìm Liễu Ngư để kể lại chuyện, rồi xin nghỉ hai ngày.

Liễu Ngư ngạc nhiên, lại thương con nên nói:
“Được rồi, con cứ ở nhà nghỉ ngơi vài hôm, tránh xa thị phi một chút cũng hay. Đúng lúc ngày mai anh con đến trường, mẹ sẽ bảo nó nói chuyện tử tế với phụ huynh bên kia. Người ta dạy con kiểu gì mà như thế được cơ chứ!”

Hôm sau, khi Khương Tuế vẫn còn cuộn trong chăn ngủ nướng, y nghe thấy tiếng cửa mở. Y lờ mờ mở mắt ra, thấy người bước vào là Khương Từ Kính.

“…… Hôm nay em không đi học đâu.” – Khương Tuế lầm bầm, rụt người vào trong chăn – “Em muốn ngủ thêm.”

“Mẹ đã nói với anh rồi.” – Giọng Khương Từ Kính lạnh nhạt – “Em bị dọa à?”

Thực ra không phải, chỉ là y muốn lười biếng một chút thôi. Nhưng lời này mà nói ra, kiểu gì anh cũng sẽ lôi y dậy, ép đi học ngay.

“Ừm.” – Hàng mi Khương Tuế cụp xuống, nhỏ giọng nói – “Các bạn đều đang bàn tán về em.”

Khương Từ Kính khựng lại, rồi đưa tay xoa đầu em trai, giọng nhẹ đi:
“Anh sẽ lo liệu, đừng bận tâm nữa.”

Khương Tuế ngây người. Y không nhớ lần cuối anh trai dịu dàng như vậy là khi nào nữa.

Khương Từ Kính vốn không giỏi nói chuyện, nên cũng không nói thêm gì. Hắn bảo Khương Tuế tiếp tục ngủ, rồi quay người rời đi.

Đây không phải lần đầu hắn đến họp phụ huynh cho em, nên đã quá quen thuộc.
Trong đám phụ huynh trung niên, dáng vẻ của Khương Từ Kính đặc biệt nổi bật. Hắn ngồi trên chiếc ghế nhỏ của học sinh, trông có hơi gò bó, nhưng ánh mắt lại lạnh lùng, khí thế khiến cả phòng im bặt.

Sau khi buổi họp phụ huynh kết thúc, giáo viên chủ nhiệm giữ hắn lại nói chuyện riêng. Giọng cô trầm ngâm, đầy thiện ý khuyên nhủ:
“Thành tích của em Khương Tuế dạo này… thật sự không ổn. Nếu cứ tiếp tục thế này, sau này đi du học cũng khó chọn được trường tốt lắm đấy.”

“Cảm ơn cô đã quan tâm.” – Khương Từ Kính gật đầu – “Tôi sẽ dạy bảo lại em ấy cẩn thận.”

Nói đi nói lại cũng chỉ có mấy câu quen thuộc, giáo viên chủ nhiệm thấy hắn nghe mà không phản ứng nhiều, cũng không nói thêm, chỉ nhắc:
“Khương tiên sinh, anh còn phải đến văn phòng thầy Lý Bạch Sa nữa đúng không? Tôi nói trước, phụ huynh bên kia… hơi khó nói chuyện, anh chuẩn bị tinh thần nhé.”

Khi Khương Từ Kính đến văn phòng của Lý Bạch Sa, hắn mới hiểu thế nào là “khó nói chuyện”.

Trong phòng vang vọng tiếng phụ nữ la lối om sòm:

“…… Con trai tôi ngoan ngoãn biết nghe lời! Tới trường các người học hành đàng hoàng, thế mà lại thích con trai! Tôi còn chưa truy trách nhiệm các người dạy dỗ kiểu gì, giờ các người lại định chỉ trích con tôi à? Tôi nói rõ luôn, tôi không xin lỗi, cũng không chấp nhận hình phạt gì hết! Con trai tôi là đứa ngoan, nhất định là cái tên Khương Tuế kia quyến rũ nó! Các người không phạt nó, lại đổ lỗi cho con tôi, đời nào có chuyện vô lý như thế!”

Một người đàn ông trung niên bên cạnh cũng hùa theo:
“Đúng đấy! Con trai tôi bị đánh đến thê thảm như vậy mà còn bắt chúng tôi xin lỗi à? Tôi nói cho anh biết, không có cửa đâu!”

Giọng của mẹ Tằng Luân càng lúc càng chói tai:
“Phụ huynh của cái đứa tên Khương Tuế đâu rồi? Không phải nói muốn nói chuyện với chúng tôi sao? Tôi thật muốn xem thử là loại người thế nào, mới có thể nuôi ra một con hồ ly tinh như vậy!”

Bà ta còn định tiếp tục chửi rủa, nhưng câu nói kế tiếp lại đột ngột bị cắt ngang bởi một tiếng “rắc” trầm đục.
Cả văn phòng đồng loạt nhìn về phía cửa.

Khương Từ Kính thì vẫn bình thản, cúi nhìn tay nắm cửa vừa bị mình bẻ gãy, giọng điềm nhiên:
“Xin lỗi, tôi mở cửa hơi mạnh tay.”

“……”
Cái này đâu phải chỉ là “hơi” mạnh.

Lý Bạch Sa vội vàng lên tiếng giảng hòa:
“Là do văn phòng này lâu năm không sửa chữa, tay nắm cửa sớm đã nên thay rồi. Khương tiên sinh cứ để đó là được, lát nữa tôi sẽ gọi người tới sửa.”

Khương Từ Kính gật đầu:
“Chi phí sửa chữa tôi sẽ chuyển cho nhà trường.”

Cha mẹ Tằng Luân liếc nhìn nhau, ánh mắt dừng trên người đàn ông trẻ tuổi cao ráo trước mặt, trong lòng đều không khỏi sinh ra vài phần e dè.

Bởi vì Khương Từ Kính hoàn toàn khác với những người họ từng gặp trước đây, từ cách ăn mặc đến khí chất toàn thân, đều cho thấy hắn không phải người tầm thường.

“Anh… là phụ huynh của Khương Tuế?”
Cha của Tằng Luân nuốt khan một cái rồi nói:
“Anh đến đúng lúc lắm. Anh dạy con kiểu gì vậy? Tuổi còn nhỏ đã lôi kéo làm chuyện bậy bạ trong trường, lớn lên thì còn ra thể thống gì nữa?”

Ánh mắt lạnh nhạt của Khương Từ Kính lướt qua hai người.

Chỉ nhìn cha mẹ thế này thôi, hắn cũng đã có thể đoán ra kẻ quấy rối Khương Tuế kia là loại người gì.

Họ hoàn toàn không thấy con mình có vấn đề, ngược lại còn đổ hết lỗi lên đầu người bị hại. Đối với kiểu người như vậy, không đáng phí lời.

Khương Từ Kính thản nhiên nói:
“Nếu đã vậy, để Tằng Luân chuyển trường đi.”

......

Khương Tuế ngủ một mạch đến tận trưa.
Khi đang định xuống lầu tìm gì đó ăn, y bỗng nghe thấy cửa sổ vang lên hai tiếng gõ.

Nghĩ đến điều gì đó, y vội chạy tới mở cửa sổ, liền thấy Nguyên Dữ bám trên khung cửa như một con nhện. Thấy y mở cửa, hắn lập tức chen vào trong, thở phào:
“Mệt chết tôi rồi.”

Khương Tuế cạn lời:
“Ai bảo cậu leo cửa sổ? Không biết đi cửa chính à? Đây là tầng hai đấy.”

“Anh cậu ghét nhất là thấy cậu ở chung với tôi.”
Nguyên Dữ đặt túi đồ trong tay lên bàn:
“Nếu để anh ấy biết, kiểu gì cũng mắng cậu. Tôi mang cho cậu cơm bò hầm, tráng miệng là tiramisu, mua ở tiệm bánh cậu thích nhất.”

Khương Tuế ngồi xuống, nhìn hắn mở hộp:
“Cậu trốn học à?”

“Không, giờ nghỉ trưa rồi.”
Nguyên Dữ đưa muỗng cho y, chống cằm nhìn y ăn:
“Anh cậu không phải đi họp phụ huynh cho cậu sao, tiện thể gặp cha mẹ Tằng Luân luôn. Hai vợ chồng kia trước đó sống chết không chịu nhượng bộ, cũng không biết anh cậu nói gì mà giờ họ đang lo làm thủ tục chuyển trường cho Tằng Luân rồi.”

Khương Tuế hừ nhẹ:
“Nếu không chuyển, chờ hắn chỉ có bị đuổi học thôi. Khương Từ Kính rất hung dữ.”

“Xin lỗi nhé, Tuế Tuế.”
Nguyên Dữ đột nhiên nói.

“Hả?”
Khương Tuế ngậm muỗng, mái tóc rối vì ngủ dựng lên mấy sợi, mờ mịt hỏi:
“Sao tự nhiên xin lỗi?”

“Nếu tôi giỏi như Khương Từ Kính, cậu đã không phải chịu ấm ức thế này.”

Khương Tuế đáp ngay:
“Thôi, cậu đừng giỏi giống Khương Từ Kính làm gì, anh ấy thật sự rất hung dữ. Với lại… cậu chẳng phải đã giúp tôi đánh Tằng Luân rồi sao? Loại thần kinh như thế, đáng bị đánh thêm mấy trận.”

Nguyên Dữ hạ giọng:
“…… Tôi sẽ trở nên lợi hại hơn.”

Khương Tuế đưa tay gãi cằm hắn:
“Tự dưng nói nghiêm túc thế làm gì? Nào, há miệng ra, cho cậu ăn bò hầm.”

Nguyên Dữ ngoan ngoãn há miệng, Khương Tuế đút cho hắn một miếng bò mềm nhừ:
“Ngon không?”

“Ngon.”
Nguyên Dữ gật đầu.

Khương Tuế đẩy bát về phía hắn:
“Vậy phần còn lại cho cậu ăn hết.”

Y mở hộp bánh, bắt đầu ăn tiramisu.
Nguyên Dữ nhịn không được bật cười, từ nhỏ đến lớn mê đồ ngọt như vậy mà răng vẫn không sâu, đúng là kỳ tích.

Ăn xong phần cơm còn lại, Nguyên Dữ thu dọn túi. Khương Tuế cũng ăn xong bánh, khóe môi dính một chút vụn chocolate.

Nguyên Dữ vừa định đưa tay lau, chợt khựng lại, rồi như bị ma xui quỷ khiến, cúi xuống l**m nhẹ ở khóe môi y.

Chocolate… hơi đắng.

Khương Tuế ngẩn người:
“Nguyên Tiểu Ngư?”

“Có thể… hôn cậu không, Tuế Tuế?”
Giọng Nguyên Dữ khàn đi khi hỏi.

“…… Đương nhiên là không thể rồi!”
Khương Tuế mở to mắt, kinh ngạc:
“Cậu bị sao vậy?”

Nguyên Dữ nói:
“Lần trước chẳng phải cậu bảo tôi tự mình s* s**ng sao? Tôi nghĩ… bước tiếp theo hẳn là hôn môi.”

Khương Tuế không ngờ hắn vẫn còn nhớ chuyện đó. Nguyên Dữ lại nói tiếp:
“Hồi nhỏ chúng ta hôn nhau không biết bao nhiêu lần, bây giờ cậu bắt đầu ghét tôi rồi sao?”

“Tôi không có……”

“Vậy hôn một chút thôi được không?”
Nguyên Dữ hạ giọng:
“Chỉ một chút.”

Khương Tuế cảm thấy có gì đó rất kỳ quái.

Bạn bè thì sao có thể hôn môi được?

Hàng mi y run rẩy, mím nhẹ môi:
“Chỉ… một chút thôi.”

“Được.”

Yết hầu Nguyên Dữ khẽ động. Hắn nhìn đôi môi hồng hào của thiếu niên trước mặt, cẩn thận tiến lại gần, rồi dịu dàng ngậm lấy môi dưới của y.

Mềm quá…

Mềm hơn bất cứ thứ gì hắn từng nếm qua.

Rõ ràng đã nói chỉ hôn một chút, nhưng Nguyên Dữ lại không khống chế được, lưỡi vô thức thăm dò khe môi Khương Tuế, như thể trời sinh đã biết phải cạy mở hàm răng y, tiến sâu hơn để hôn nơi ẩm ướt, mềm mại bên trong.

Hắn cảm thấy khoang miệng nhỏ bé kia như đang cất giấu một bảo vật khiến người ta mê muội, tim đập dồn dập như trống, nhất định phải chiếm lấy mới được.

Tay hắn cũng theo bản năng giữ chặt sau gáy Khương Tuế, không cho y trốn tránh.
Khương Tuế bật ra một tiếng rên khe khẽ.
Nguyên Dữ vỗ nhẹ sau cổ y để trấn an.

Ngay khoảnh khắc hắn buộc Khương Tuế mở hàm răng, nếm được đầu lưỡi mềm mại kia.

Cốc. Cốc. Cốc.

Tiếng gõ cửa vang lên, đều đặn ba tiếng.
Giọng Khương Từ Kính truyền vào:
“Khương Tuế?”

“!”

Khương Tuế lập tức hoàn hồn, luống cuống đẩy Nguyên Dữ ra. Nguyên Dữ cũng không ngờ Khương Từ Kính lại về đúng lúc này, còn chưa kịp bất mãn vì nụ hôn bị cắt ngang thì đã bị Khương Tuế trừng mắt một cái, thì thầm:
“Cậu muốn bị Khương Từ Kính đánh chết à?”

Y đảo mắt nhìn quanh, kéo Nguyên Dữ nhét thẳng ra sau rèm cửa:
“Cậu ở yên đó, tôi bảo ra thì mới được ra!”

Nguyên Dữ: “……”

Cái cảm giác quen thuộc như đang vụng trộm yêu đương thì chồng về nhà bất ngờ là sao đây.

Khương Tuế hít sâu, xác nhận mình không còn gì khả nghi, lúc này mới chạy ra mở cửa.

Khương Từ Kính mặc vest đặt may ôm dáng vai rộng chân dài, áo khoác mỏng vắt trên cánh tay. Hắn nhìn Khương Tuế với mái tóc rối bù:
“Dì nói em còn chưa ăn trưa?”

“Ăn rồi.”
Khương Tuế đáp:
“Vừa ăn xong, em gọi đồ giao tận nơi.”

Khương Từ Kính liếc hộp đồ ăn trên bàn:
“Ít ăn đồ giao hàng thôi, không tốt cho sức khỏe.”

“Dạ.”
Mỗi khi chột dạ, Khương Tuế lại ngoan ngoãn bất thường:
“Anh tìm em còn chuyện gì không?”

Khương Từ Kính đẩy cửa bước vào phòng:
“Nói với em chút chuyện của Tằng Luân.”

Trong phòng còn giấu một người, Khương Tuế căng thẳng đến mức tim đập nhanh, cố giữ vẻ bình tĩnh:
“Anh đã nói chuyện với cha mẹ hắn rồi sao?”

“Ừ.”
Giọng Khương Từ Kính điềm nhiên:
“Họ quyết định cho Tằng Luân chuyển trường. Nếu không có gì ngoài ý muốn, cả đời này em sẽ không gặp lại hắn nữa.”

Khương Tuế đã quen với việc không hỏi Khương Từ Kính rốt cuộc làm thế nào.
Người lớn có cách xử lý của người lớn, hơn nữa anh y cũng sẽ không nói cho y biết.

“Em thường xuyên gặp mấy chuyện thế này à?”

“Không.”
Khương Tuế lắc đầu:
“Trước kia cũng có vài người dây dưa, nhưng Nguyên Tiểu Ngư hù dọa mấy câu là họ không dám nữa.”

Khương Từ Kính lặng lẽ nhìn thiếu niên trước mặt.

Đứa em út của hắn quả thật xinh đẹp quá mức. Có sức hấp dẫn chết người với thiếu niên thiếu nữ đang tuổi dậy thì, cũng chẳng có gì lạ.

“Sau này nếu còn gặp chuyện như vậy, gọi cho anh.”
Giọng Khương Từ Kính trầm xuống:
“Không cần vì loại người đó mà tức giận, càng không cần sợ hãi. Hiểu chưa?”

“Em biết rồi.”
Khương Tuế gật đầu.

Khương Từ Kính đứng dậy định rời đi, bỗng nhíu mày:
“Giữa ban ngày ban mặt kéo rèm làm gì? Trong phòng còn không bật đèn, không muốn mắt nữa à?”

Nói rồi hắn bước tới cửa sổ, soạt một tiếng, đưa tay kéo phăng rèm ra.


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận