Bản Vạn Nhân Mê Này Là Bản Lậu

Chương 72.




Ngay khoảnh khắc ấy, Khương Tuế cuối cùng cũng hiểu thế nào là “tim muốn nhảy lên tận cổ họng”. Y thậm chí không dám tưởng tượng, nếu Khương Từ Kính vén rèm lên mà nhìn thấy Nguyên Dữ, thì cơn giận sẽ khủng khiếp đến mức nào. Nếu hai người họ đánh nhau thật, rốt cuộc y nên giúp ai đây?

… Thôi thì vẫn nên giúp Khương Từ Kính vậy. Nếu để hắn thấy mình đứng về phía Nguyên Dữ, giá trị phẫn nộ của Khương Từ Kính chắc chắn sẽ tăng gấp đôi, đến lúc đó y và Nguyên Dữ sẽ cùng nhau bị đánh.

Khương Tuế quay đầu sang chỗ khác, không dám nhìn biểu cảm của Khương Từ Kính. Hai giây sau, y không nghe thấy tiếng quát lớn nào, ngược lại chỉ nghe thấy một tiếng “rầm” nặng nề, âm thanh của vật gì đó rơi mạnh xuống đất.
“?!”

Khương Tuế vội vàng chạy tới bên cửa sổ, bất chấp ánh mắt lạnh lẽo của Khương Từ Kính, thò người nhìn ra ngoài. Chỉ thấy Nguyên Dữ úp mặt xuống đất trong vườn hoa, rõ ràng là vừa nhận ra Khương Từ Kính sắp kéo rèm nên định nhanh chân nhảy ra cửa sổ, kết quả vì trượt chân mà ngã thẳng xuống, còn ngã một cú long trời lở đất.

Khương Từ Kính khoanh tay, lạnh nhạt nói:
“Có phải nên cho anh một lời giải thích không?”

Khương Tuế dè dặt lùi lại hai bước:
“Nếu em nói Nguyên Dữ sống khó khăn nên em mang cơm hộp tới cho cậu ta, anh có tin không?”

“Em thấy sao?”

“… Hay là chúng ta đi xem Nguyên Dữ trước đi. Nhỡ đâu ngã ra chuyện gì thì không biết ăn nói với ông Nguyên thế nào.” Khương Tuế hạ giọng, thúc giục, “Đi thôi đi thôi.”

Mười phút sau, Nguyên Dữ ngồi trên sofa trong phòng khách nhà họ Khương, nhăn nhó trợn mắt vì đau. Khương Tuế ngồi xổm bên cạnh, nhìn bác sĩ xử lý vết thương cho hắn.

Cũng may khu vườn vừa mới được xới đất, mặt đất khá mềm, Nguyên Dữ rơi từ tầng hai xuống chỉ bị trầy xước chút da thịt, không có vấn đề nghiêm trọng gì.

Khương Từ Kính ngồi đối diện hắn, sắc mặt không mấy dễ coi:
“Nhà họ Nguyên dạy dỗ cậu kiểu gì vậy? Vào nhà người khác mà lại leo cửa sổ?”
Nguyên Dữ cười sảng khoái:

“Em chỉ thấy leo cửa sổ thì gần hơn thôi mà, lần sau nhất định không thế nữa.”

“Cậu còn mong có lần sau?”

Khương Từ Kính lạnh nhạt nhếch môi. “Đã bị thương thì ở nhà nghỉ ngơi cho tử tế, đừng chạy sang nhà người khác dạy hư trẻ con.”

Khương Từ Kính vẫn luôn cho rằng Khương Tuế bị Nguyên Dữ làm hư. Nhưng đó quả thật là oan uổng tày trời, nếu nói ai làm hư ai thì ngược lại còn hợp lý hơn. Chỉ là những lời này, chẳng ai dám nói trước mặt Khương Từ Kính. Dù trong mắt hắn, đứa em trai này có không nên thân đến đâu, thì cũng không phải ai cũng có tư cách chỉ trích.

Nguyên Dữ nói:
“Anh Khương, chẳng lẽ anh định nhốt Tuế Tuế trong nhà cả đời, không cho cậu ấy kết bạn sao?”

“Chưa chắc là không thể.”

Khương Từ Kính thản nhiên đáp.

Nụ cười trên mặt Nguyên Dữ khựng lại.

“Trước khi em ấy có đủ năng lực phân biệt đúng sai, người lớn tự nhiên phải cho em ấy chút nhắc nhở.” Mặt Khương Từ Kính bình tĩnh, “Tôi không thích cậu, không chỉ vì bản thân cậu, mà còn vì hoàn cảnh gia đình phức tạp của cậu. Nguyên Dữ, cha cậu, mẹ kế, cùng đứa em cùng cha khác mẹ kia là hạng người thế nào, cậu rõ hơn tôi. Khương Tuế thân cận với cậu quá, đến lúc các cậu bắt đầu tranh đoạt gia sản, cậu có bao nhiêu phần chắc chắn rằng em ấy sẽ không bị liên lụy?”

Khương Từ Kính hiếm khi nói nhiều như vậy trong một hơi. Giọng điệu tuy không gay gắt, nhưng từng câu từng chữ đều là chất vấn.

Nguyên Dữ mím chặt môi.

Hắn muốn nói rằng mình sẽ bảo vệ Khương Tuế thật tốt, nhưng hắn không có đủ tự tin.

Nếu không có một trăm phần trăm nắm chắc, hắn sẽ không dễ dàng đưa ra bất kỳ lời hứa nào với Khương Tuế.

“Anh.”
Khương Tuế nhíu mày, “Sao anh lại nói những lời này? Nguyên Tiểu Ngư là Nguyên Tiểu Ngư, gia đình hắn là gia đình hắn, không thể gộp làm một được.”

Khương Từ Kính không đáp lại lời nói mang đầy tính trẻ con ấy của Khương Tuế.

Thời niên thiếu, khi suy nghĩ về mọi chuyện, con người ta thường rất đơn giản. Nhưng hắn đã sớm qua giai đoạn đó, sẽ không bao giờ để Khương Tuế đặt mình vào nguy hiểm.

“Tuế Tuế, tôi không sao đâu.” Nguyên Dữ dán một miếng băng cá nhân trên mặt, không hiểu sao lại trông có phần dữ dằn, “Anh Khương nói cũng không sai.”

“Nhưng mà…”

“Tôi đi trước nhé, Tuế Tuế.” Nguyên Dữ đứng dậy, “Sắp đến giờ vào lớp rồi. Lần trước giáo viên chủ nhiệm đã nói, nếu tôi còn trốn học nữa thì sẽ gọi thẳng cho ông nội ta.”

Khương Tuế gật đầu, tiễn hắn ra cửa. Nhân lúc Khương Từ Kính không có ở đó, Khương Tuế hạ giọng nói:

“Nguyên Tiểu Ngư, cho dù bây giờ chúng ta đã lớn rồi, nhưng nếu cậu gặp rắc rối, tôi vẫn sẵn lòng giống như hồi nhỏ, giấu cậu trong nhà tôi để bảo vệ cậu”

Trái tim Nguyên Dữ lập tức mềm ra như một nồi siro nóng đang sôi lục bục, dính đầy hai chữ Khương Tuế. Hắn cười, nói:

“Tôi biết mà. Cậu là người tốt nhất, Tuế Tuế.”

Khương Tuế xua tay:
“Vậy cậu mau về lớp đi. Dạo này Khương Từ Kính hình như không bận lắm, tạm thời cậu đừng tới nhà tôi tìm tôi nữa.”

Nguyên Dữ “ừ” một tiếng. Thiếu niên cao lớn đi được vài bước, bỗng quay lại, cúi người hôn thật nhanh lên khóe môi Khương Tuế, rồi nói:

“Tiramisu thật sự rất ngon.”

Khương Tuế đứng ngẩn người tại chỗ.

Mãi đến khi Nguyên Dữ chạy chậm rời khỏi cổng lớn, y vẫn chưa hoàn hồn.

Cái gì mà tiramisu ngon chứ? Rõ ràng bánh kem đều do y ăn hết, Nguyên Dữ có nếm được miếng nào đâu.

“Đang ngẩn ra nghĩ gì thế?”
Giọng Khương Từ Kính vang lên sau lưng.

Khương Tuế giả vờ bình tĩnh:
“Anh hôm nay không cần đến công ty à?”

“Không bằng chúng ta xem lại bảng điểm của em đi.”
Khương Từ Kính đặt tờ phiếu điểm lấy từ giáo viên chủ nhiệm xuống bàn trà, “Em có suy nghĩ gì không?”

Khương Tuế liếc thấy con số tổng điểm đỏ chót 142, đau đớn nhắm mắt lại.

“Ngay cả nhìn cũng không dám nhìn thẳng?”

Khương Tuế im lặng gật đầu.

“Có suy nghĩ gì?”

Khương Tuế dè dặt nói:
“Ba mẹ và anh đều tốt nghiệp đại học danh tiếng… có lẽ em sẽ trở thành người có học vấn thấp nhất trong nhà.”

“Không phải có lẽ.”
Khương Từ Kính bình thản nói, “Là chắc chắn.”

Khương Tuế: “…”

Nói thẳng thắn quá mức rồi.

“Trước kia anh cũng từng mời gia sư cho em.” Khương Từ Kính nhíu mày, “Nhưng mấy gia sư đó vì thân phận của em mà không dám quản, thậm chí còn cùng em chơi game.”

“Nếu không phải anh quá bận, có lẽ tự mình kèm em sẽ hiệu quả hơn.”

Khương Tuế lập tức trợn to mắt:
“Anh, em đảm bảo sẽ nghe lời gia sư, thật sự!”

Y ôm lấy cánh tay Khương Từ Kính lắc lắc:
“Thật mà, em đảm bảo!”

Khương Từ Kính đẩy y ra:
“Anh không còn tin bất kỳ lời đảm bảo nào của em nữa. Từ lần em nói với anh là bế quan ôn tập, nhưng lại lén đi chơi game với Nguyên Dữ, thậm chí còn bỏ thi, thì điểm tín nhiệm của em trong mắt anh đã về số không rồi.”

“Anh sẽ nói chuyện này với Yến Chí.” Khương Từ Kính suy nghĩ, “Chuyển em sang lớp A1, ngồi cùng bàn với em ấy, có lẽ sẽ giúp ích cho thành tích. Anh đã xem bảng điểm của em ấy, sáu môn của em cộng lại còn không bằng điểm một môn của người ta.”

“Không được!”
Khương Tuế lập tức phản đối, “Em không sang lớp A1! Toàn mọt sách thôi, em sẽ chán chết mất!”

Khương Từ Kính ấn tay lên đầu y:
“Vậy chúng ta mỗi người lùi một bước.”

“Hả?”

“Sau giờ học, Yến Chí kèm em hai tiếng mỗi ngày, cuối tuần học cả ngày.
Như vậy anh sẽ tạm thời không cân nhắc chuyện chuyển em sang lớp A1.”

Khương Tuế như quả cà tím bị sương đánh:
“Nhưng Tạ Yến Chí chưa chắc đã đồng ý đâu…”

“Nếu em ấy không đồng ý.”
Giọng Khương Từ Kính trầm xuống, “Em sẽ phải ra nước ngoài học. Em muốn đi nước ngoài sao?”

Khương Tuế lập tức lắc đầu.

Y không muốn ra nước ngoài.

Cha mẹ, người thân, bạn bè đều ở đây. Một mình đi đến nơi xa xôi như vậy, y sẽ sợ.

“Vậy thì học hành cho đàng hoàng.”
Sắc mặt Khương Từ Kính dịu đi đôi chút.

Khương Tuế “dạ” một tiếng, vẫn hơi không vui. Thấy y bĩu môi, Khương Từ Kính nói thêm:

“Đợi nghỉ đông, anh sẽ dẫn em đi trượt tuyết.”

“Thật sao?”
Khương Tuế lập tức vui hẳn lên.

“Anh đã từng lừa em chưa?”
Khương Từ Kính đáp.

Thực ra hắn không yêu cầu gì quá nhiều ở Khương Tuế. Chỉ là chuyện ra nước ngoài… thật sự quá xa.

Người không ở bên cạnh, giống như trong lòng luôn treo lơ lửng một tảng đá khổng lồ, không biết lúc nào sẽ rơi xuống, vỡ nát tất cả.

Hắn biết cảm giác suýt chút nữa mất đi Khương Tuế là thế nào, và tuyệt đối không muốn trải qua lần thứ hai.

Tạ Yến Chí vừa bước ra khỏi khu giảng dạy thì Dịch Mộ đã tiến tới, nói:
“Tôi đợi cậu lâu rồi. Các cậu vừa tan học sao?”

“Hôm nay tôi trực nhật.” Tạ Yến Chí đáp ngắn gọn, “Có việc gì?”

“Thật ra là nghe nói chuyện của Khương Tuế, có chút lo cho cậu ấy.” Dịch Mộ nói, “Cậu ấy xin nghỉ học, chắc là bị ảnh hưởng không nhỏ chứ?”

Tạ Yến Chí trầm mặc.

Theo suy đoán của hắn, lúc này Khương Tuế có lẽ đang ở nhà, vừa ăn vặt vừa xem phim. Không đến trường phần lớn là vì muốn lười biếng, chứ không phải vì “bị dọa sợ”.

“Chuyện kiểu này đúng là đáng sợ thật.” Dịch Mộ thở dài, “Khương Tuế cũng coi như gặp tai bay vạ gió.”

“Cậu rất để ý đến cậu ấy sao?” Tạ Yến Chí nhíu mày, “Lúc nào cũng nhắc đến cậu ấy trước mặt tôi.”

Dịch Mộ bật cười:
“Không phải vì cậu rất để ý cậu ấy sao? Yến Chí, cậu rõ ràng không phải người rộng lượng, vậy tại sao lại chịu nhẫn nhịn trước mặt Khương Tuế? Những gì cậu ấy đang hưởng thụ bây giờ vốn là của cậu. Rõ ràng là cậu ấy cướp đồ của cậu, vậy mà cậu lại thản nhiên nhường lại cho cậu ấy.”

Tạ Yến Chí chợt dừng bước.

Trong ánh mắt hắn phản chiếu gương mặt tươi cười của Dịch Mộ, nụ cười giả tạo như một chiếc mặt nạ. Tạ Yến Chí bỗng hiểu ra:
“Cậu không phải đang nhằm vào Khương Tuế, mà là đang nhằm vào tôi.”

“Sao cậu lại nói vậy?” Dịch Mộ đáp, “Chúng ta từ nhỏ đã cùng nhau lớn lên mà…”

“Đủ rồi.” Tạ Yến Chí cắt ngang.
“Trước đây chúng ta là cùng một kiểu người, đều lớn lên trong bạo lực gia đình, nên ôm nhau sưởi ấm. Nhưng sau đó cha mẹ ruột của tôi đón tôi đi, lúc ấy cậu mới nhận ra, tôi và cậu đã không còn giống nhau nữa.”

Nụ cười trên mặt Dịch Mộ dần biến mất.

“Cậu cảm thấy khoảng cách giữa chúng ta ngày càng lớn, điều đó khiến cậu sợ hãi. Vì vậy cậu muốn kéo tôi trở lại cái địa ngục tăm tối ấy. Dù là việc cậu nhiều lần hạ thấp Khương Tuế trước mặt tôi, hay lén nhét thư tình vào hành lý của tôi, tất cả đều chỉ để tôi mãi mãi là kẻ âm u giống cậu, đúng không?”

“Yến Chí.” Dịch Mộ vô cảm nói, “Chúng ta vốn dĩ là cùng một loại người.”

“Chúng ta sinh ra không được chúc phúc, lớn lên như chó hoang, liều mạng chỉ để sống sót, để sống tốt hơn một chút. Chúng ta chính là chuột cống.”
Hắn ngẩng đầu, lại nở nụ cười giả dối kia, nhìn Tạ Yến Chí:
“Cậu sẽ không ngây thơ cho rằng, chỉ cần thấy được ánh mặt trời, đứng dưới nắng mà tắm rửa, là có thể thoát thai hoán cốt, đón nhận một cuộc đời mới chứ? Tôi cũng rất ngưỡng mộ những người như Khương Tuế, nhưng đến gần cậu ấy chỉ khiến tôi bị thiêu thành tro tàn. Cậu và tôi mới là cùng một loại người.”

Hắn vừa nói vừa đưa tay định kéo Tạ Yến Chí, nhưng Tạ Yến Chí nghiêng người né tránh, cau mày:
“Nếu có bệnh thì đi gặp bác sĩ tâm lý. Đừng đứng đây mà phát điên với tôi.”

Tạ Yến Chí không thèm để ý Dịch Mộ nữa, quay về biệt thự. Khương Từ Kính liền nói với hắn về chuyện kèm cặp Khương Tuế học tập. Khương Tuế đứng bên cạnh, mặt mày không vui, nhưng dưới áp lực của anh trai chỉ có thể ngoan ngoãn chờ. Ở chỗ Khương Từ Kính không nhìn thấy, y hung hăng trừng mắt với Tạ Yến Chí, ý tứ vô cùng rõ ràng: Cậu mà dám đồng ý, tối nay tôi sẽ chém cậu.

Tạ Yến Chí vừa mở miệng:
“Tôi…”

“Tay cậu ấy còn bị thương, nên nghỉ ngơi cho tốt thì hơn.” Khương Tuế lập tức cắt lời, “Không nên quá vất vả.”

“Tôi không sao.”
Tạ Yến Chí thong thả nói hết câu, rồi thấy thiếu niên lập tức nắm chặt tay, như đang đe dọa hắn. Hắn mím môi, nói tiếp:
“Thành tích của cậu ấy đúng là… cần bồi dưỡng thêm.”

Hai anh em Khương gia đều ít lời, rất nhanh đã quyết định xong chuyện này. Người duy nhất không vui là Khương Tuế, nhưng phản đối cũng vô ích, đành phải đi theo Tạ Yến Chí lên phòng hắn.

“Cậu đã học đến đâu rồi?” Tạ Yến Chí dùng tay không bị thương dọn dẹp bàn học, nhường ra một chỗ cho Khương Tuế, “Kiến thức lớp mười còn nhớ không?”

Khương Tuế nghĩ một lát:
“Phương trình tuyến tính hai ẩn.”

Tạ Yến Chí: “…”

Hắn nhìn Khương Tuế:
“Cậu vào được trường này kiểu gì vậy?”

“Đương nhiên là nhờ gia đình quyên tiền rồi.”
Khương Tuế nhìn hắn bằng ánh mắt chuyện này cần hỏi sao, vô cùng đường hoàng, “Cậu thấy tòa nhà nghệ thuật – thể thao kia không? Khương Từ Kính quyên đó.”

Tạ Yến Chí nhắm mắt lại:
“Được rồi. Vậy chúng ta bắt đầu từ kiến thức cấp hai. Có cần tôi dạy cậu cộng trừ nhân chia không?”

“Cậu đang mỉa mai tôi à?” Khương Tuế hỏi.

“Tôi đang thành thật hỏi cậu”

“Tôi không tin.”

Tạ Yến Chí gật đầu:
“Ừ, tôi đang mỉa mai cậu.”

Khương Tuế:
“....Cậu đúng là phiền chết đi được!”

May mà Khương Tuế cũng chưa đến mức ngay cả kiến thức cấp hai cũng quên sạch. Y lục trong giá sách của mình, tìm được bộ giáo trình lớp mười, nhìn mà chính bản thân cũng ngạc nhiên:
“Không ngờ mình vẫn chưa vứt đi.”

Tạ Yến Chí lật thử vài trang, quả nhiên không ngoài dự đoán, một quyển sách còn mới tinh, đến cả tên cũng chưa từng viết vào.

Từ nhỏ đến lớn, Khương Tuế ghét nhất là đi học. Nghe giảng chưa được bao lâu là đã bắt đầu thất thần. Tạ Yến Chí vừa tổng hợp xong những điểm kiến thức trọng tâm, quay đầu lại đã thấy cậu thiếu niên gục mặt xuống sách ngủ ngon lành.

“……”

Khương Tuế ngủ rồi, trông lại ngoan ngoãn hơn hẳn.

Vì còn nhỏ tuổi, trên má vẫn còn chút thịt non. Khi nằm úp ngủ, phần má bị ép tràn ra, hàng mi vừa dài vừa rậm, khiến Tạ Yến Chí nhớ tới những con búp bê Tây Dương mà hắn từng thấy, loại búp bê được đặt ngay ngắn trên bàn học của bạn cùng bàn.

Chỉ là, búp bê kia xa xa không thể sánh với Khương Tuế, dù chỉ một phần tinh xảo.

Thật khó tin, đôi vợ chồng như Tạ Hào và Văn Tú Quyên… lại có thể sinh ra một đứa trẻ như Khương Tuế.

Tạ Yến Chí đưa tay định lấy cây bút bên cạnh Khương Tuế, nhưng đúng lúc đó, Khương Tuế bỗng tỉnh lại. Đôi môi vừa khéo lướt qua mu bàn tay hắn, khiến toàn thân Tạ Yến Chí tê rần. Cây bút cũng không cầm chắc, lăn lộc cộc xuống gầm bàn.

Mảng da bị môi y chạm qua như thể đang bị lửa thiêu, nóng rát, nhói lên, thậm chí hơi run rẩy, tựa như toàn bộ giác quan trong cơ thể đều đang vì một sự cố nhỏ ngoài ý muốn ấy mà gào thét.

“……Cậu làm gì vậy?” Khương Tuế ngơ ngác hỏi.

Tạ Yến Chí thu tay lại, vẻ mặt bình thản:
“Chỉ định gọi cậu dậy thôi.”

“Tai cậu đỏ hết rồi kìa.” Khương Tuế ngạc nhiên,
“Tôi chỉ chợp mắt có một lát, cậu tức đến mức đỏ cả tai luôn à?”

Tạ Yến Chí không giải thích:
“Nếu tỉnh rồi thì tiếp tục nghe.”

Bàn tay kia của hắn từ đầu đến cuối đều cảm thấy khó chịu, muốn gãi mảng da đang ngứa râm ran kia, nhưng vì tay còn lại đang bó bột nên không làm được. Đợi lúc Khương Tuế ra ngoài lấy nước, hắn mới nhăn mặt, l**m nhẹ lên mảng da ấy.

Nhưng cũng chẳng khá hơn chút nào.

……

Có lẽ vì chuyện phải chuyển trường đủ sức tạo áp lực, lần này khi Khương Tuế quay lại trường, y không còn cảm thấy gì bất thường. Thấy y bắt đầu nghe giảng nghiêm túc trong giờ học, Nguyên Dữ không nhịn được đưa tay sờ trán y:
“Không sốt mà? Chẳng lẽ bị ma nhập rồi?”

Khương Tuế không nói lời nào gạt tay hắn ra:
“Cậu mới bị ma nhập. Anh tôi nói nếu tôi không thi đậu đại học trong nước thì chỉ có đường ra nước ngoài.”

Nguyên Dữ nói ngay:
“Vậy tôi đi cùng cậu.”

“Tôi không muốn đi nước ngoài.” Khương Tuế ủ rũ.
“Không nỡ xa mẹ tôi.”

Nguyên Dữ ghé sát lại:
“Vậy cậu nghe hiểu bài không?”

“Vớ vẩn.” Khương Tuế đáp thẳng,
“Đương nhiên là không hiểu.”

Nguyên Dữ: “……”

“Tôi cần bầu không khí học tập.” Khương Tuế có logic riêng của mình,
“Nếu không, lúc Tạ Yến Chí giảng bài cho tôi mà tôi vẫn không hiểu, tuy cậu ta không cười nhạo tôi ra mặt, nhưng trong lòng nhất định sẽ cười, còn quay sang mách với anh tôi là tôi ngu.”

“Anh Tuế Tuế của chúng ta sao có thể ngu được.” Nguyên Dữ an ủi,
“Hồi tiểu học với cấp hai thành tích của cậu đều rất tốt mà.”

Điều này không phải Nguyên Dữ nói cho có. Trước năm lớp chín, thành tích của Khương Tuế quả thật không tệ, cơ bản luôn trong top mười của khối. Chỉ là sau đó vào tuổi dậy thì nổi loạn, lười học, thành tích mới rơi thẳng xuống đáy.

“Nhưng mà vì sao phải tìm Tạ Yến Chí phụ đạo?” Nguyên Dữ tự tin,
“Cậu có thể tìm tôi mà, tôi dạy cho cậu.”

Khương Tuế:
“Thằng đội sổ từ dưới lên đang nói mê sảng gì thế?”

Nguyên Dữ vừa định cãi lại thì chủ nhiệm lớp bước vào:
“Khương Tuế, thầy vừa nhận điện thoại từ phòng bảo vệ, nói ba mẹ em tới trường thăm em, đang ở cổng trường. Đang giờ nghỉ giữa tiết, em muốn ra gặp hay gọi điện cho họ?”

Ba mẹ?

Khương Tuế hơi ngạc nhiên. Sao lúc này ba mẹ lại tới trường tìm cậu?

Y đứng dậy:
“Em ra xem thử, cảm ơn thầy.”

Nguyên Dữ định đi theo, Khương Tuế vỗ vai hắn:
“Lo mà viết cho xong bản kiểm điểm một vạn chữ của cậu đi. Ngày mai phải nộp rồi, giờ mới viết được 500 chữ, đến lúc đó cá mập trắng mà không xé cậu mới là lạ.”

“……Chậc.” Nguyên Dữ than thở,
“Tôi đăng đơn vào nhóm rồi mà chẳng ai nhận. Họ bảo kiểm điểm một vạn chữ là lần đầu thấy, không biết còn tưởng tôi phạm thiên điều. Trình độ họ có hạn, viết không nổi.”

Nguyên Dữ và Khương Tuế đều là “cao thủ viết bản kiểm điểm”, dĩ nhiên không thể nói là tất cả đều do tự tay mình viết, bọn họ có hẳn những nhóm chuyên nhận đơn.

Chủ nhiệm lớp bất lực gõ bàn:
“Này này này, thầy vẫn còn ở đây đó.”

Nguyên Dữ cười xòa:
“Thầy cứ coi như không nghe thấy đi, em bảo đảm những bản kiểm điểm nộp cho thầy đều là do chính tay em viết.”

Chủ nhiệm lớp chẳng buồn tin mấy lời ma quỷ ấy, quay sang Khương Tuế nói:
“Đi nhanh lên, lát nữa còn phải vào học.”

Khương Tuế gật đầu. Lúc xuống lầu, y gặp Tạ Yến Chí, tò mò hỏi:
“Họ cũng tìm cậu à?”

“Ừ.” Sắc mặt Tạ Yến Chí không được tốt lắm, “Cậu về trước đi, một mình tôi đi là được.”

Khương Tuế cảm thấy khó hiểu:
“Nhỡ đâu họ tìm tôi có việc thì sao? Tôi xuống tới đây rồi.”

Tạ Yến Chí không nói thêm gì nữa. Hai người cùng nhau đi tới cổng trường, Khương Tuế vừa định gọi người thì bỗng khựng lại.

Bởi vì đứng ở cổng trường không phải Liễu Ngư và Khương Hà Vi, mà là Tạ Hào và Văn Tú Quyên.

Vừa nhìn thấy hai người này, Khương Tuế liền hiểu vì sao sắc mặt Tạ Yến Chí lại khó coi như vậy. Y xoay người định rời đi, nhưng Văn Tú Quyên đã trông thấy y, gọi với theo:
“Ê! Tuế Tuế à, thấy mẹ mà sao quay đầu bỏ đi vậy?”

Tạ Yến Chí lạnh lùng nói:
“Có chuyện gì không thể nói qua điện thoại? Nhất định phải tìm tới trường học sao?”

“Nghe xem con nói lời vô lương tâm gì kìa!” Văn Tú Quyên nói.
“Con mới được cha mẹ ruột nuôi bao lâu đã không muốn nhận mẹ nữa rồi sao? Ghét chúng ta là dân quê đúng không?!”

Những lời này Tạ Yến Chí nghe đến chai cả tai, không kiên nhẫn nói:
“Đi thôi.”

“Khoan đã khoan đã!” Văn Tú Quyên vội vàng,
“Lần này chúng ta thật sự có việc! Chúng ta đón Mạn Mạn về rồi, muốn mấy đứa với tư cách anh trai, cùng ăn một bữa cơm thôi.”

Bước chân Khương Tuế chợt dừng lại.

Liễu Ngư từng nói, Tạ Mạn Mạn là một đứa trẻ rất ngoan. Từ nhỏ đến lớn, bên cạnh Khương Tuế toàn là anh em con trai, mấy sinh vật kiểu em gái quả thực hiếm như vàng. Nói cho cùng… Tạ Mạn Mạn còn là em gái ruột của y.

Khương Tuế quay lại, hất cằm:
“Người đâu?”

Văn Tú Quyên kéo từ phía sau ra một thiếu nữ gầy gò, vỗ mạnh lên lưng cô bé, quát:
“Gọi người đi! Đây là anh ruột của con!”

Cô bé rõ ràng cùng tuổi với Tạ Gia Kiệt, nhưng trông lại nhỏ hơn hẳn một vòng, gầy đến mức chỉ còn da bọc xương. Cô bé sợ hãi liếc Khương Tuế một cái, giọng nhỏ như muỗi kêu:
“…Anh.”

“Từ nhỏ nó đã cái kiểu chết nhát này rồi.” Văn Tú Quyên nói,
“Nó cũng muốn chuyển tới học lớp mười, nên mẹ nghĩ để các con dẫn nó với Gia Kiệt đi dạo quanh trường, làm quen môi trường. Đến trưa thì cả nhà mình ra ngoài ăn cơm.”

Nói tới nói lui, vẫn là vì Tạ Gia Kiệt. Tạ Mạn Mạn chẳng qua chỉ là cái cớ.

Khương Tuế ghé tai nói vài câu với bác bảo vệ cổng, bác gật đầu. Khương Tuế quay sang Tạ Mạn Mạn, chìa tay ra:
“Lại đây.”

Tạ Mạn Mạn ngơ ngác nhìn y.

Cô bé chưa từng gặp ai đẹp đến như vậy, tựa như người chỉ có trong truyện thần thoại, khiến cô vừa ngưỡng mộ vừa tự ti, hoàn toàn không dám đưa tay ra.

Khương Tuế chẳng có mấy kiên nhẫn, trực tiếp kéo cô bé vào trong. Văn Tú Quyên mừng rỡ ra mặt, vừa định kéo Tạ Gia Kiệt theo vào thì bác bảo vệ đã chặn cửa lại, nheo mắt nói:
“Trường học không cho người ngoài vào.”

Văn Tú Quyên nóng nảy:
“Vậy sao nó lại được vào?!”

“Khương Tuế nói đây là em gái cậu ấy, sau này còn học ở đây, đương nhiên được vào.”
Bác bảo vệ phẩy tay,
“Tránh ra đi, đừng chắn ở đây, không là tôi báo cảnh sát đó.”

Tạ Hào tức giận:
“Tôi là cha nó, tôi cũng không được vào sao?!”

“Ông nói là cha thì là cha à? Bạn học sinh còn không thừa nhận.”
Bác bảo vệ quay về phòng trực,
“Đi mau đi mau, không là tôi thật sự báo cảnh sát đấy.”

Sắc mặt Văn Tú Quyên tái mét:
“Khương Tuế, con có ý gì hả?!”

Khương Tuế chẳng buồn liếc nhìn bà ta một cái, chỉ nói với Tạ Mạn Mạn:
“Đi theo tôi.”

Tạ Mạn Mạn rụt rè bước theo.

Phía sau là tiếng Tạ Gia Kiệt gào khóc ầm ĩ, đòi vào bằng được; Văn Tú Quyên chửi bới om sòm, Tạ Hào thì đe dọa bác bảo vệ. Đây là lần đầu tiên trong đời, có thứ Tạ Mạn Mạn được, mà Tạ Gia Kiệt không có.

“Lát nữa tôi phải vào học.” Khương Tuế nói hờ hững,
“Em tự đi dạo trong trường một vòng, đến trưa thì ra chỗ ngắm trăng trên khán đài sân thể dục chờ tôi, tôi dẫn em đi ăn.”

Tạ Mạn Mạn gật đầu, rồi nhớ ra Khương Tuế đã quay lưng, lại khẽ “vâng” một tiếng.

Cô bé do dự một chút, bỗng gọi:
“…Anh.”

Tạ Yến Chí và Khương Tuế đồng thời quay lại.

Thiếu nữ gầy gò lấy hết can đảm, mới dám nói:
“Anh Khương Tuế… anh có thể… có thể về quê một chuyến không?”

Yêu cầu này hoàn toàn không có đầu đuôi, Khương Tuế khó hiểu:
“Vì sao?”

“…Có người muốn gặp anh.”
Tạ Mạn Mạn cúi đầu, giọng rất khẽ,
“Bà ấy sắp chết rồi. Nguyện vọng cuối cùng… là được gặp anh.”


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận