Bản Vạn Nhân Mê Này Là Bản Lậu

Chương 76.




Tuy Khương Tuế và Khương Từ Kính tính tình không hợp, Khương Tuế cũng có không ít bất mãn đối với anh trai mình, nhưng có một điểm, Khương Tuế vĩnh viễn không hề nghi ngờ.

Đó chính là sự tàn nhẫn và độc ác của Khương Từ Kính.

Có thể tung hoành trên thương trường, mọi việc đều thuận buồm xuôi gió, Khương Từ Kính hiển nhiên không phải loại người tốt lành gì. Dù Khương Tuế chưa từng cố ý tìm hiểu quá nhiều, nhưng cũng đã mấy lần tận mắt chứng kiến cảnh anh trai mình “dạy dỗ” người khác. So sánh như vậy, thái độ Khương Từ Kính dành cho y đã được xem là vô cùng dịu dàng.

Dĩ nhiên, Khương Tuế cũng không phải đứa trẻ thích so bì. Y cảm thấy Khương Từ Kính hung dữ thì vẫn cứ là hung dữ, sẽ không vì đem so với người khác mà tự an ủi rằng anh trai mình đối với y đã xem như dịu dàng.

Khoai lang đỏ trồng trong ruộng nhà thật ra hương vị chỉ ở mức bình thường, không thể so với loại khoai mật chuyên dùng để nướng, ngọt thơm đậm đà. Khương Tuế ăn được một nửa thì mất hứng, bèn đưa cho Nguyên Dữ bảo hắn ta ăn nốt.

Từ hồi mẫu giáo, Nguyên Dữ đã quen lén giúp y ăn sạch phần cơm thừa. Lần này cũng vậy, hắn ta rất tự nhiên, chỉ hai ba miếng đã ăn hết củ khoai, rồi tiện tay vứt vỏ vào thùng rác.

Tạ Yến Chí từ đồn công an trở về, nói rằng biên bản đã làm xong. Tạ Gia Kiệt bị tạm giam trong phòng tạm giam, còn vợ chồng Tạ Hào thì đang tất bật chạy ngược chạy xuôi, tìm đủ mọi cách để kéo con trai ra ngoài. Chỉ tiếc là bọn họ không hề biết, rất nhanh thôi, họ sẽ vướng vào một rắc rối còn lớn hơn nhiều.

Khương Tuế không muốn quay lại nhà họ Tạ, dứt khoát tìm một gia đình khá rộng rãi trong trấn để tạm ở nhờ. Điều kiện tuy chỉ ở mức bình thường, nhưng so với việc phải ngủ dưới đất ở nhà họ Tạ thì dễ chịu hơn rất nhiều.

Ăn xong bữa tối do Tạ Yến Chí nấu, Khương Tuế lên sân thượng của căn nhà hai tầng. Vừa ngẩng đầu đã thấy bầu trời đầy sao lấp lánh, cảnh tượng rực rỡ như vậy, ở trong thành phố là tuyệt đối không thể nhìn thấy. Cảm giác như chỉ cần đưa tay ra là có thể chạm vào dải Ngân Hà do vô số vì sao đan xen tạo thành.

Nguyên Dữ khoác thêm áo cho y, nói:
“Trên này lạnh lắm, cậu lên đây chỉ để ngắm sao thôi à?”

“Trước giờ tôi chưa từng thấy nhiều sao như vậy.”
Khương Tuế ngồi trên lan can, ngửa đầu nhìn lên bầu trời.
“Hồi nhỏ tôi từng mơ một giấc mơ.”

“Ừ?”

“Trong mơ, tôi như rơi vào một đại dương vô tận, cứ rơi mãi, rơi mãi xuống. Ngẩng đầu lên có thể nhìn thấy những vì sao mờ nhạt, xa xôi, nhưng dù tôi có cố vươn tay thế nào cũng không sao chạm tới được.”

“Người ta nói trẻ con mơ thấy rơi từ trên cao xuống là do cơ thể đang lớn lên.”
Nguyên Dữ ngồi xuống bên cạnh y, nghe rất chăm chú, không hề qua loa.
“Sau đó thì sao? Cậu cứ ở dưới biển nhìn sao mãi à?”

“Không.”
Khương Tuế cong mắt cười.
“Trong mơ có một con cá nhỏ bơi về phía tôi, nắm lấy tay tôi. Nó không cứu được tôi, nhưng đã cùng tôi chết trong biển.”

“Con cá đó chắc chắn là tôi.”
Nguyên Dữ nghiêm túc nói.
“Bởi vì tôi nhất định sẽ đi tìm cậu.”

“Nhắc tới mới nhớ…”
Khương Tuế chợt nghĩ ra điều gì đó.
“Giấc mơ này là sau khi tôi rơi xuống nước được cậu cứu mới bắt đầu mơ, sau đó còn mơ lại mấy lần nữa.”

Nghe y nhắc đến chuyện rơi xuống nước, sắc mặt Nguyên Dữ lập tức trở nên khó coi.

“Làm sao vậy, Nguyên Tiểu Ngư?”
Khương Tuế khó hiểu, vươn tay sờ trán Nguyên Dữ.
“Cũng đâu có sốt.”

“… Tuế Tuế.”
Nguyên Dữ nắm lấy tay y, mím môi, giọng khàn khàn.
“Xin lỗi.”

Khương Tuế ngơ ngác.
“Sao tự dưng lại xin lỗi?”

“Mấy ngày trước tôi mới biết, hồi nhỏ cậu rơi xuống nước… là bị người khác đẩy xuống.”
Giọng Nguyên Dữ khô khốc.
“Và những người đó, ban đầu là muốn giết tôi.”

Về chuyện rơi xuống nước năm ấy, thật ra Khương Tuế đã không còn nhớ rõ. Ký ức duy nhất vẫn còn rõ ràng chỉ là gương mặt lạnh lẽo đến đáng sợ của Khương Từ Kính lúc đó.

Có lẽ vì đã không còn nhớ cảm giác đau đớn khi ấy, nên bây giờ nhắc lại, Khương Tuế cũng không quá xúc động, ngược lại lập tức liên tưởng tới chuyện khác:
“Là mẹ kế của cậu muốn giết cậu sao?”

Thật ra câu hỏi này cũng không cần hỏi.
Bởi vì trên đời này, người duy nhất từng mang sát ý với Nguyên Dữ — ngoài vị “phu nhân Nguyên” kia thì cũng chẳng còn ai khác.

Dù trước sau vẫn chưa được gia chủ nhà họ Nguyên chính thức thừa nhận, cũng chưa từng danh chính ngôn thuận bước chân vào cửa Nguyên gia, nhưng ở bên ngoài, Chu Thiền luôn tự coi mình là “Nguyên phu nhân”. Bởi vậy, đứa con trai do bà ta sinh ra, dĩ nhiên cũng nghiễm nhiên mang thân phận nhị thiếu gia nhà họ Nguyên.

Ý tứ của gia chủ hiện giờ đã vô cùng rõ ràng: ông căn bản không hề có ý định giao quyền lại cho con trai mình, mà muốn vượt cấp, trực tiếp truyền cho cháu nội — Nguyên Dữ. Chu Thiền sao có thể không sốt ruột? E rằng đến nằm mơ bà ta cũng hận không thể đâm chết Nguyên Dữ một nhát cho xong.

“Anh Khương chắc đã sớm biết chuyện này.”
Nguyên Dữ cúi đầu, giọng trầm xuống.
“Cho nên hôm đó anh ấy mới cảnh cáo tôi. Tôi vốn lo bọn họ sẽ gây bất lợi cho cậu, không ngờ tra ra vụ rơi xuống nước năm xưa… lại còn có ẩn tình khác.”

Thật ra Khương Từ Kính nói không sai. Gia đình hắn quá phức tạp. Chu Thiền một lòng muốn con ruột của mình nắm quyền, vậy thì hắn — đại thiếu gia này — đương nhiên là chướng ngại bắt buộc phải loại bỏ. Hắn đã từng liên lụy Khương Tuế một lần, vậy mà vẫn ngu ngơ không nhận ra.

Hắn quá yếu đuối, chưa đủ mạnh để bảo vệ người mình trân trọng. Thậm chí, hắn từng do dự: có nên chủ động giữ khoảng cách với Khương Tuế, đợi đến khi giải quyết sạch sẽ hai mẹ con kia rồi mới quay lại hay không. Nhưng cuối cùng, hắn vẫn ngồi bất động bên cửa sổ suốt một đêm, rồi vẫn đáp ứng lời Khương Tuế, tới trấn An Xa.

Không biết từ lúc nào, nếu sinh mệnh của hắn không còn Khương Tuế, dường như cũng chẳng còn mạch đập hay nhịp tim, chỉ còn lại một cái xác trống rỗng mà thôi.

“Bảo sao dạo này cậu cứ kỳ kỳ.”
Khương Tuế nghiêng đầu, tựa lên vai hắn, nói:
“Tôi chẳng sợ Chu Thiền đâu. Nếu bà ta dám động đến tôi…”

Khương Tuế hừ nhẹ một tiếng:
“Khương Từ Kính chắc chắn sẽ xử chết bà ta.”

Trong lòng Nguyên Dữ trăm mối cảm xúc đan xen.

Hắn biết Khương Tuế sẽ không vì chuyện này mà trách hắn. Nhưng chính điều đó lại khiến hắn càng thêm áy náy. Mà việc Khương Tuế đối mặt nguy hiểm lại đặt trọn niềm tin vào một người đàn ông khác, càng khiến hắn không có chỗ dung thân.

Nếu hắn mạnh mẽ hơn một chút nữa…

“Tuế Tuế.”
Nguyên Dữ khẽ nói:
“Xin lỗi.”

“Ừ?”
Khương Tuế ngẩng đầu.
“Sao lại đột nhiên xin lỗi?”

Lần xin lỗi này là vì tôi quá yếu.

Nguyên Dữ nhìn thiếu niên dưới ánh sao, sống mũi khẽ nhíu lại, vẻ mặt có chút không vui. Dù là biểu cảm giận dỗi như thế, cũng vẫn tinh xảo, xinh đẹp đến mức khiến người ta không dám tin.

Từ khi còn rất nhỏ, hắn đã luôn kinh ngạc: vì sao trên đời này lại có người đẹp như Khương Tuế, dường như chẳng phải cùng một giống loài với những con người khác. Mà vẻ đẹp ấy còn theo năm tháng không ngừng sinh trưởng, ngày càng khiến người ta rung động.

“Cho tôi hôn cậu một chút được không?”
Nguyên Dữ chạm trán mình vào trán y, đột ngột hỏi.

Khương Tuế lập tức cảnh giác:
“Không được.”

Lần trước Nguyên Dữ cũng nói chỉ hôn một chút, kết quả lại l**m cả đầu lưỡi y.

Nhớ lại cảm giác vừa mềm vừa ướt át dính dính đó, sống lưng Khương Tuế vẫn còn tê dại. Rõ ràng quá kì cục rồi, hôn chẳng phải chỉ cần chạm môi một cái là xong sao? Tại sao lại phải hôn sâu vào tận khoang miệng chứ?

“Thật sự chỉ một chút thôi.”
Nguyên Dữ nũng nịu nói.
“Tôi đảm bảo.”

“Không được!”
Khương Tuế dứt khoát từ chối.

“Tuế Tuế…”
Hàng mi Nguyên Dữ run lên, trong ánh mắt lóe lên thứ ánh sáng khiến Khương Tuế nhất thời không phân biệt được là ánh trăng hay lệ quang. Nó lay động trong đôi mắt nhạt màu, mong manh đến mức sắp vỡ, trong khoảnh khắc khiến Khương Tuế nhớ lại lần đầu tiên y cho Nguyên Dữ ở lại qua đêm.

Khi ấy Nguyên Dữ còn nhỏ xíu, bị cha đánh đến đầy người thương tích. Trước mặt cha, hắn một giọt nước mắt cũng không chịu rơi, nhưng vừa nhìn thấy Khương Tuế thì đã khóc đến nức nở. Nguyên Dữ đứng trước cổng nhà họ Khương, mang theo ánh mắt rách nát như một con chó hoang, nhìn y đến mức tim Khương Tuế mềm nhũn. Cuối cùng y giấu hắn trong phòng mình, đợi khi cha Nguyên Dữ đến tìm người, mặt còn không đổi sắc nói dối rằng chưa từng thấy hắn.

“Được rồi, được rồi.”
Khương Tuế sợ hắn thật sự khóc. Dù gì cũng là bạn thân nhiều năm như vậy, chẳng lẽ còn phải dỗ dành mãi sao? Nghĩ vậy liền thấy phiền, dứt khoát ngẩng mặt lên nói:
“Chỉ cho hôn một chút thôi. Nếu cậu còn dám l**m lưỡi tôi nữa thì…”

“Không đâu.”
Yết hầu Nguyên Dữ khẽ chuyển động. Hắn thận trọng cúi xuống, khẽ chạm môi mình vào môi Khương Tuế. Ngay cả nhịp thở cũng chậm lại rất nhiều, tựa như trước mắt chỉ là một cánh bướm vô tình ghé đậu giữa vườn hoa, chỉ cần sơ sẩy một chút thôi cũng có thể làm y giật mình bay mất, vì thế nhất định phải cẩn thận, cẩn thận đến từng hơi thở.

Thế nhưng môi Khương Tuế mềm mại thơm tho đến quá mức. Nguyên Dữ gần như phải dùng hết toàn bộ khả năng tự kiềm chế mới không mạnh tay đẩy mở đôi môi ấy. Hắn chỉ dám ngậm lấy chút mềm mại kia, lặp đi lặp lại khẽ m*t, như thể nhất định phải nếm ra được một mùi vị nào đó mới chịu buông.

Khương Tuế cảm thấy hơi đau, bực bội khẽ hừ một tiếng. Cũng đúng lúc ấy, cửa sân thượng vang lên một tiếng động.

Khương Tuế giật mình đẩy Nguyên Dữ ra, quay đầu lại thì thấy Tạ Yến Chí chẳng biết đã lên đây từ lúc nào.

Sắc mặt hắn vẫn lạnh nhạt như thường:
“Giường đã trải xong rồi.”

Tai Khương Tuế lập tức đỏ bừng, hàng mi không ngừng run rẩy.
“Cậu…..cậu lên từ khi nào vậy?”

“Vừa mới thôi.”
Tạ Yến Chí nhấc mắt lên, liếc nhìn y:
“Tối muộn thế này còn lên đây hóng gió, sở thích cá nhân à?”

Nghe giọng điệu, nhìn thần sắc, dường như hắn chẳng thấy gì cả. Khương Tuế đưa mu bàn tay chà nhẹ lên môi mình, rồi lườm Nguyên Dữ một cái.

Nguyên Dữ khẽ ho một tiếng:
“Nếu giường đã trải xong rồi thì về ngủ thôi.”

Tạ Yến Chí nghiêng người tránh sang một bên để họ đi qua. Khương Tuế chạy như bay vào trong, còn thẳng thừng từ chối đề nghị ngủ cùng của Nguyễn Dữ. Y một mình lăn qua lộn lại trên giường, mãi đến nửa đêm mới thiếp đi.

Hệ quả là hôm sau y ngủ thẳng đến tận chiều.

Mơ mơ màng màng tỉnh dậy, thấy có người đứng cạnh giường, Khương Tuế theo phản xạ nghĩ đó là Nguyên Dữ, liền vươn tay ra, giọng mũi dính dính:
“Giúp tôi thay áo ngủ đi…”

Người kia khựng lại một chút, rồi đi tới ngồi xuống mép giường. Khương Tuế tựa đầu lên vai hắn ta, ngáp một cái, mắt vẫn chưa mở ra hẳn, còn cọ cọ vào cổ đối phương:
“Hôm nay cậu xịt nước hoa à? Thơm ghê.”

Người kia không trả lời, chỉ giơ tay cởi cúc áo ngủ của y. Cơ thể thiếu niên trắng nõn tinh xảo phơi ra trong không khí lạnh, nổi lên một tầng gai ốc li ti. Ánh nắng chiếu xuống, trông như một khối bạch ngọc óng ánh.

“Hơi lạnh…”
Khương Tuế lẩm bẩm:
“Trong núi sao lạnh thế này… ở thành phố S giờ mặc áo ngắn tay cũng được rồi…”

“Thành phố S bây giờ cũng không mặc được áo ngắn tay đâu, dễ cảm lạnh.”
Giọng người kia lạnh nhạt:
“Giơ tay lên.”

Khương Tuế ngẩn ra hai giây, rồi đột nhiên giật mình tỉnh táo, mạnh mẽ ngẩng đầu lên, kết quả vừa vặn húc vào cằm đối phương. Một tiếng cốp trầm nặng vang lên. Khương Tuế đau đến mức nước mắt trào ra, cuộn người trong chăn lăn qua lăn lại.

“…”
Khương Từ Kính đưa tay giữ y lại, kiểm tra chỗ vừa va phải. Ngoài việc hơi ửng đỏ ra thì không có vấn đề gì lớn.
“Đúng là ngu chết đi được.”

“Anh còn dám trách em?!”
Khương Tuế nằm sấp trên chăn, để lộ đôi mắt đỏ hoe. Hàng mi ướt đẫm nước mắt, dính vào nhau, trông đáng thương vô cùng.
“Sáng sớm tinh mơ anh xuất hiện trong phòng em vốn đã dọa người lắm rồi có biết không!”

“Sáng sớm?”
Khương Từ Kính lặp lại, cúi mắt liếc đồng hồ trên cổ tay.
“Bây giờ là ba giờ bảy phút chiều.”

“Em tỉnh lúc nào thì lúc đó là buổi sáng.”
Khương Tuế cãi ngang.

Khương Từ Kính lười tranh luận với y:
“Lại đây.”

“Làm gì?”

“Không phải đòi thay quần áo à?”
Hắn xách chiếc áo thun trong tay.

Lúc này Khương Tuế mới nhận ra mình đang tr*n tr** nửa trên người nói chuyện với anh trai, bảo sao thấy lạnh. Y bò ra khỏi chăn, để mặc Khương Từ Kính tròng áo cho mình. Khi thay quần, Khương Từ Kính bỗng nắm lấy cẳng chân trắng mịn của y, làn thịt bị ép nhẹ giữa các ngón tay.

Khương Tuế cúi đầu:
“Sao vậy?”

Ngón tay Khương Từ Kính khẽ lướt qua vết bầm xanh trên chân y:
“Sao lại thế này?”

Khương Tuế nghiêm túc nhìn một lúc:
“Không nhớ rõ lắm, chắc va vào đâu đó thôi. Không đau mấy nên em cũng không để ý.”

Những ngón tay hơi chai mỏng xoa nhẹ lên vết bầm, Khương Từ Kính nói ngắn gọn:
“Ngốc.”

“…” Khương Tuế bĩu môi.

Ngày nào Khương Từ Kính không mắng y một câu thì dường như cả người đều khó chịu vậy.

Sau khi rửa mặt đánh răng xong, Khương Tuế liền được ăn bữa cơm nóng hổi do đầu bếp riêng mà “tổng giám đốc Khương” mang từ thành phố S tới chế biến, ngon hơn hẳn mấy món của Tạ Yến Chí, vốn chỉ dừng ở mức miễn cưỡng nuốt được.

Y vừa ăn, Khương Từ Kính vừa đứng bên cạnh gọi điện thoại. Khương Tuế thò đầu ra khỏi bát cơm, để lộ đôi mắt đen láy, nhỏ giọng hỏi:
“Anh à, chỉ có lời khai của nhân chứng mà không có chứng cứ vật chất thì có khó xử lý không?”

“Cũng tạm ổn.”
Khương Từ Kính đáp bằng giọng thản nhiên.
“Chiếc vòng tay đó anh đã cho người lần theo tung tích rồi. Việc Tạ Hào thường xuyên lui tới sòng bạc cũng đã xác nhận. Trước đây hắn từng tiêu tiền như nước, không ít người còn nhớ rõ, mười vạn tệ không phải con số nhỏ, đối chiếu rất dễ. Còn những nhân chứng khác, anh cũng đang cho người đi tìm. Đưa bọn họ vào tù chỉ là chuyện sớm muộn, khác nhau chỉ nằm ở mức án nặng hay nhẹ mà thôi.”

Mắt Khương Tuế lập tức sáng rực, cười ngọt ngào sà tới bên Khương Từ Kính:
“Em biết ngay là anh lợi hại nhất mà!”

Mặt Khương Từ Kính vẫn không cảm xúc, dường như hoàn toàn không bị bộ dạng nịnh nọt đó lay động. Đúng lúc này, bên ngoài bỗng ồn ào náo loạn. Khương Tuế đặt bát xuống, định chạy ra xem, liền bị Khương Từ Kính ấn vai giữ lại, ngắn gọn:
“Ăn xong đã.”

“…Dạ.”

Khương Tuế lập tức ăn hết phần cơm còn lại, lau miệng, súc miệng cẩn thận, rồi mới theo Khương Từ Kính ra ngoài. Vừa bước ra đã thấy người gây ồn ào chính là Tạ Hào và Văn Tú Quyên, hai người nhất quyết đòi vào trong, còn chủ nhà thì không đồng ý, thế là cãi cọ om sòm.

“Tôi đã nói là tôi quen họ mà!”
Văn Tú Quyên vừa thấy hai người liền vội vàng kêu lên:
“Tuế Tuế! Tổng giám đốc Khương!”

Khương Tuế chán ghét nhíu mày.

Vốn dĩ y đã không ưa Văn Tú Quyên, nay biết thêm những chuyện ghê tởm bà ta từng làm lại càng thêm căm ghét. Thật không hiểu nổi bằng cách nào bà ta có thể mặt không đỏ tim không đập mà nói ra những lời như “Tuế Tuế và Tạ Gia Kiệt là cùng một mẹ đẻ ra”.

Văn Tú Quyên vừa bước lên đã định nắm tay Khương Tuế, nhưng Khương Từ Kính lập tức kéo y ra sau lưng mình, giọng nói bình tĩnh không hề dao động:
“Bà Văn, có chuyện gì sao?”

Khương Từ Kính đứng giữa thị trấn nghèo nàn lạc hậu này trông hoàn toàn lạc lõng.

Áo sơ mi đen hắn mặc được cắt may tinh tế, quần tây dáng thẳng, gương mặt lạnh nhạt với đường nét sâu sắc, mái tóc chải gọn gàng không chút cẩu thả. Toàn thân toát ra khí chất tinh anh của giới thượng lưu, bề ngoài nhã nhặn lịch sự, nhưng thực chất cao cao tại thượng. Văn Tú Quyên vốn đã sợ hắn, lập tức không dám làm càn, nắm chặt tay mình, cười gượng:
“Tôi chỉ lo Tuế Tuế ở không quen thôi. Nhà cũng ở gần đây, sao phải tốn tiền ở nhờ nhà người khác chứ?”

“Đúng đó đúng đó.”
Tạ Hào phụ họa:
“Số tiền đó cho tôi thì tốt hơn…”

“Lão Tạ!”
Văn Tú Quyên vội trừng mắt liếc hắn một cái, Tạ Hào lập tức im bặt.

“Tuế Tuế đừng nghe ba con nói bậy, ông ấy chỉ đùa thôi, tính tình vốn hài hước như vậy.”
Bà ta cười nịnh nọt, xoa tay nói tiếp:
“Thật ra hôm nay tôi tới còn có việc khác. Tổng giám đốc Khương cũng có mặt, chắc anh cũng biết chuyện hai đứa nhỏ cãi nhau chứ? Tuế Tuế từ nhỏ được nuông chiều quen rồi, các em lại không lớn lên cùng nhau, chẳng ai tranh giành đồ chơi với nó, nên nó không chịu nổi, mới làm lớn chuyện tới mức báo cảnh sát. Thật ra chuyện này giữa anh em thì rất bình thường mà…”

Khương Tuế nghe mà tức đến nổ phổi.

Tạ Gia Kiệt sắp bị giam giữ rồi, thế mà Văn Tú Quyên vẫn cố bao biện cho con trai mình, lại còn nói bóng nói gió ám chỉ y làm quá chuyện!

Khương Tuế vừa định lao ra chửi thẳng, liền bị Khương Từ Kính giữ chặt đầu, ép vào trong ngực, giọng nhàn nhạt:
“Yên nào.”

Khương Tuế nghiến răng bực bội:
“Em tức lắm!”

“Anh biết.”
Khương Từ Kính xoa nhẹ sau đầu y, rồi ngẩng lên nhìn Văn Tú Quyên:
“Bà Văn, lời bà nói đầy sơ hở, logic không có, nhưng đổi trắng thay đen thì quả thật cũng rất thuần thục.”

“Thứ nhất, từ nhỏ đến lớn, Khương Tuế muốn thứ gì, tôi đều cho. Nó chưa bao giờ cần phải tranh giành, thứ thuộc về nó thì mãi mãi là của nó, không ai có quyền cướp.”

“Thứ hai, ‘anh em’ là cách gọi không chính xác. Tôi và Khương Tuế mới là anh em. Tạ Gia Kiệt thì là thứ gì?”

Văn Tú Quyên há miệng định phản bác, nhưng Khương Từ Kính không cho bà ta cơ hội, lạnh lùng nói tiếp:

“Thứ ba, tội trộm cắp của Tạ Gia Kiệt là do cảnh sát lập án, thuộc về tội phạm hình sự. Luật hình sự viết thế nào thì xử thế đó. Khương Tuế sẽ không viết thư xin giảm nhẹ, và bất kỳ ai cũng phải trả giá cho sai lầm của mình. Đạo lý đơn giản như vậy, bà Văn còn cần tôi dạy sao?”

“Anh…!”
Văn Tú Quyên tức đến toàn thân run rẩy. Bà ta còn tưởng mình tìm được người biết phân biệt phải trái, ai ngờ lại thiên vị đến mức không còn đường nói lý!

“Chính vì các người nuông chiều nó như vậy, mới khiến Khương Tuế biến thành bộ dạng bây giờ!”
Văn Tú Quyên phẫn nộ gào lên:
“Biết sớm sinh ra cái thứ quỷ đòi nợ nóng nảy này, tôi đã b*p ch*t nó từ lâu, khỏi phải để bây giờ bị... A!! Anh làm gì thế?!”

Khương Tuế sững sờ nhìn Khương Từ Kính:
“Anh…”

Khương Từ Kính bóp chặt cổ Văn Tú Quyên, gương mặt không chút biểu cảm, nhưng ánh mắt hung ác đến mức không ai dám nhìn thẳng.
“Bà nói lại lần nữa xem.”

“Tôi… tôi…”
Văn Tú Quyên run như cầy sấy, lúc này mới chợt nhận ra người đàn ông trước mặt thực sự dám b*p ch*t bà ta ngay tại đây.

Khương Tuế dám kiêu ngạo không kiêng dè như vậy, tất cả đều là do tên đàn ông như ác quỷ này dung túng ra!

“Tôi… tôi sai rồi!”
Mặt Văn Tú Quyên trắng bệch, vì không thở nổi mà giọng nói đứt quãng:
“Tôi không nói nữa… tôi không bao giờ dám nói nữa!!”

Khương Từ Kính hất tay ném Văn Tú Quyên ra, lấy khăn ướt trong túi lau tay, như thể vừa chạm phải thứ vi khuẩn chết người nào đó, vẻ ghét bỏ hiện rõ không che giấu.

Văn Tú Quyên lảo đảo mấy bước rồi ngã ngồi xuống đất, còn chưa hoàn hồn sau cơn kinh hãi. Tạ Hào cũng run rẩy hai chân, thậm chí không dám bước lên đỡ vợ mình một cái.

Khương Tuế trốn sau lưng Khương Từ Kính, còn cố ý làm mặt quỷ với Văn Tú Quyên, làm bà ta tức đến mức suýt thì hộc máu.

Hai vợ chồng lúc này mới hiểu rõ chuyện của Tạ Gia Kiệt đã là ván đóng thuyền, không dám tiếp tục chọc giận Khương Từ Kính, định lén rút lui trước.

Không ngờ Văn Tú Quyên vừa bò dậy thì mấy cảnh sát đã đi tới.

“Văn Tú Quyên, Tạ Hào, đúng không?”
Cảnh sát quan sát hai người.

“Phải… tôi là Văn Tú Quyên!”
Bà ta mừng rỡ nói:
“Đồng chí cảnh sát, có phải chuyện của con trai tôi có chuyển biến rồi không? Thật ra nó chưa đủ mười sáu tuổi, tuổi trên giấy tờ năm ngoái là sai…”

“Im miệng.”
Cảnh sát lạnh lùng cắt ngang:
“Đúng người là được rồi. Em gái bà, Văn Hòa, đã đến đồn công an báo án, tố cáo bà trong thời gian dài tống tiền, chiếm đoạt tài sản của cô ấy, số tiền trên mười vạn nhân dân tệ. Văn Tú Quyên, Tạ Hào, theo chúng tôi đi một chuyến.”

“Cái… cái gì?!”
Văn Tú Quyên hoảng loạn:
“Không phải… đồng chí cảnh sát, các anh có nhầm không? Văn Hòa sắp chết rồi, làm sao cô ta có thể…”

Tạ Hào chột dạ vô cùng. Số tiền Văn Tú Quyên moi được từ Văn Hòa, hơn nửa đều bị hắn đem đi đánh bạc. Hắn nuốt nước bọt, vội vàng nói:
“Đồng chí cảnh sát, là… là cô ta tống tiền Văn Hòa, chuyện này không liên quan gì đến tôi cả!”

“Câm miệng!”
Cảnh sát quát lớn:
“Anh cũng là đồng phạm! Cùng về đồn tiếp nhận điều tra!”

Hai người bị áp giải lên xe, xe cảnh sát hú còi rời đi. Khương Tuế nghiêng đầu hỏi:
“Anh, chúng ta cũng phải đi à?”

“Không cần.”
Khương Từ Kính nói:
“Vụ này quá lớn, đồn công an không xử được, sẽ chuyển lên cấp huyện.”

Hắn quay sang nhìn Khương Tuế:
“Em không cần quan tâm chuyện này. Người của anh sẽ đảm bảo hai vợ chồng đó ở trong tù ít nhất mười năm. Em còn muốn ở lại đây mấy ngày nữa?”

“Thật ra một ngày em cũng không muốn ở…”
Khương Tuế nhỏ giọng than thở:
“Đồ ăn ở đây khó nuốt, lại không có điều hòa, máy chơi game của em còn bị hỏng nữa…”

Y lại nhắc đến chiếc máy chơi game mà mình ngày đêm nhớ mong. Khương Từ Kính bất lực thở dài, ra hiệu cho trợ lý. Đối phương lập tức bưng tới một cái hộp, cười nói:
“Tiểu thiếu gia, ngài mở ra xem thử đi.”

Khương Tuế mở hộp, bên trong chính là chiếc máy chơi game của y. Nếu không tận mắt thấy Tạ Gia Kiệt đập nó thành mảnh vụn, y suýt nữa đã nghĩ đây chính là máy của mình.

Từ thân máy, băng game cho tới ốp bảo vệ nút bấm, tất cả đều giống y như đúc.

Khương Tuế bật máy lên, phát hiện tiến độ trò chơi gần như trùng khớp với lần chơi trước.

“Sửa được rồi sao?”
Khương Tuế kinh ngạc:
“Lợi hại thật đó, hỏng nát như vậy mà cũng sửa được.”

Trợ lý cười tủm tỉm:
“Cái này là mới. Tổng giám đốc Khương đặc biệt chuẩn bị cho ngài. So với cái cũ thì vẫn có chút khác, nhưng cũng chỉ có thể vậy thôi.”

Nói thật, Khương Tuế hoàn toàn không nhìn ra có chỗ nào khác.
“Vậy tiến trình game này…”

Trợ lý ho nhẹ một tiếng, ngước nhìn trời:
“Không phải tôi chơi giúp ngài đâu.”

Khương Tuế quay sang nhìn Khương Từ Kính.

Khương Từ Kính thản nhiên đáp:
“Cũng không phải anh.”

Không đợi Khương Tuế hỏi thêm, hắn đã xoay người đi vào trong nhà:
“Nếu không muốn tiếp tục ở lại đây thì thu dọn đồ đạc, chuẩn bị về thôi.”

Khương Tuế vội vàng chạy theo sau:
“Anh, trò chơi có vui không? Con boss lúc trước anh đánh kiểu gì mà qua được vậy?”

“Không biết.”
Khương Từ Kính thấy y ồn ào, dứt khoát chặn ngang eo thiếu niên, vác thẳng lên tay rồi đi lên lầu,
“Sao em nhiều câu hỏi thế?”

Khương Tuế đã quen bị hắn xách như vậy, cũng chẳng phản kháng, còn thản nhiên nói tiếp:
“Anh có thể cho máy bay riêng của nhà mình tới đón em không? Em không muốn ngồi cái xe xóc nảy kia nữa.”

“Em đúng là quá tùy hứng.”
Khương Từ Kính dạy dỗ,
“Lần sau có yêu cầu kiểu này phải nói trước. Máy bay riêng xin đường bay phải báo trước, anh không phải đã nói với em rồi sao?”

“Ờ…”
Khương Tuế lại nói thêm:
“Anh ơi, bụng em bị chướng, khó chịu quá.”

Khương Từ Kính khựng bước, đặt y xuống, đưa tay xoa nhẹ bụng y:
“Đúng là được nuông chiều quen rồi.”

Hai người vốn đã định sáng hôm sau sẽ khởi hành về thành phố S. Nhưng kế hoạch không theo kịp biến cố, sáng sớm hôm sau, thím Vương, hàng xóm của Văn Hòa, hớt hải chạy tới báo tin: lần này Văn Hòa thật sự không qua khỏi nữa, chỉ còn thoi thóp một hơi, bảo Khương Tuế mau quay về gặp mặt lần cuối.

Nghe tin, Khương Tuế vừa mới chui ra khỏi chăn, ngẩn người vài giây, rồi lập tức tỉnh táo hẳn.

Khương Từ Kính ấn xuống mấy sợi tóc ngốc nghếch đang vểnh lên trên đầu y:
“Muốn đi gặp không?”

“… Ừ.”
Khương Tuế đáp nhỏ, giọng nghẹn lại:
“Bà ấy còn chưa kịp thấy Văn Tú Quyên với Tạ Hào ngồi tù… sao lại đi nhanh như vậy chứ…”

Khương Từ Kính vốn không phải kiểu người giỏi an ủi. Hắn chỉ đưa cho Khương Tuế một viên kẹo trái cây mềm, nói ngắn gọn:
“Anh đi cùng em.”

P/s: Lời của editor
Có 3 chương thôi mà tận
14613 từ (4777 + 4832 + 5004), tui chiều mấy bà tới đây thui.


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận