Bản Vạn Nhân Mê Này Là Bản Lậu

Chương 75.




Nếu theo tính khí trước kia của Tạ Hào, ông ta đã sớm xông lên động tay động chân. Nhưng lúc này, Tạ Yến Chí và Nguyên Dữ đều đang nhìn chằm chằm ông, khiến đến cả lời chửi thề cũng bị ông nuốt ngược trở lại, chỉ đành ra hiệu bằng ánh mắt cho Văn Tú Quyên.

Văn Tú Quyên hiểu ý, lau nước mắt rồi nói:
“Tuế Tuế, tuy mẹ không trực tiếp nuôi con lớn, nhưng con là do mẹ mang thai sinh ra mà! Con với Gia Kiệt là anh em ruột thịt, cùng chung dòng máu, tình cảm máu mủ sâu nặng. Nó chỉ là còn nhỏ, ham chơi ham ăn thôi, vốn dĩ cũng không phải chuyện lớn, cớ sao lại làm ầm ĩ đến mức này chứ?”

Khương Tuế vẫn không hề lay chuyển.

Từ nhỏ y đã là đứa trẻ được nuông chiều quen rồi. Nếu có ai dám lấy đồ của y mà không được hắn cho phép, cho dù đó là thứ y không cần nữa, cũng đừng mong yên ổn.

Thấy y cứng mềm đều không ăn, trong lòng Văn Tú Quyên thầm mắng một tiếng “đồ vô lương tâm”, nghiến răng nói:
“Con vừa nói cái máy chơi game kia… bốn, năm nghìn đúng không? Con xem máy cũng đâu phải mới tinh, mẹ bồi thường cho con một nghìn được chưa?”

Nhìn bộ dạng ấy của bà ta, một nghìn đồng này chẳng khác nào rút máu trong tim.

“Tôi không cần tiền bồi thường.” Khương Tuế lạnh nhạt nói.
“Tôi chỉ cần máy chơi game của tôi, trả lại nguyên vẹn.”

“Con… con cố tình gây sự đúng không!” Văn Tú Quyên tức đến khó thở.
“Được, mẹ bồi thường cho con theo giá máy mới, năm nghìn! Thế là đủ rồi chứ?!”

Trái tim bà ta như đang rỉ máu, nhưng Khương Tuế lại cong môi cười, nụ cười đầy ác ý:
“Tôi đã nói rồi, tôi không cần bà bồi thường tiền.”

Văn Tú Quyên há miệng định nói, cuối cùng dứt khoát ngồi phịch xuống đất, gào khóc:
“Còn có thiên lý hay không hả trời! Làm con mà lại ép chính mẹ ruột của mình đến mức này! Biết vậy năm đó tôi đã không sinh cậu ra, khỏi phải bị cậu làm cho tức chết từng ngày!”

Khương Tuế thờ ơ đáp:
“Tiết kiệm chút sức đi. Đợi cảnh sát tới rồi khóc trước mặt họ. Khóc trước mặt tôi chỉ khiến tôi thấy ồn ào thôi. Hay là để tôi giúp bà ‘bịt miệng’ bằng biện pháp vật lý?”

Nguyên Dữ đứng bên cạnh lập tức xắn tay áo.

“!”

Văn Tú Quyên sợ đến tái mét mặt mày, không dám gào thêm tiếng nào.

Thị trấn nhỏ vốn có đồn công an ngay tại chỗ, quanh năm cũng hiếm khi gặp vụ việc lớn. Lần này số tiền liên quan lên đến bốn chữ số, lại càng hiếm thấy, nên cảnh sát nhanh chóng có mặt.

Thấy cảnh sát tới, Tạ Gia Kiệt – kẻ lúc nãy còn vênh váo đòi cha mẹ dạy dỗ Khương Tuế – lập tức rụt cổ, trốn sau lưng Văn Tú Quyên, không dám hé răng. Tạ Hào vội vàng tiến lên đưa thuốc lá:
“Đồng chí cảnh sát, thật ra chỉ là tranh chấp giữa mấy đứa nhỏ thôi, còn làm phiền các anh chạy một chuyến, thật ngại quá…”

Viên cảnh sát dẫn đầu không nhận thuốc, nghiêm mặt hỏi:
“Ai là người báo án?”

Khương Tuế giơ tay:
“Chú cảnh sát, là tôi.”

Sau khi tìm hiểu toàn bộ sự việc, do liên quan đến hành vi trộm cắp và hủy hoại tài sản người khác với số tiền khá lớn, hơn nữa Khương Tuế kiên quyết không hòa giải, cảnh sát buộc phải đưa Tạ Gia Kiệt về đồn để thẩm vấn. Tạ Gia Kiệt vừa bị dẫn đi vừa gào khóc:
“Ba mẹ! Con không đi đồn công an đâu! Con không muốn đi!”

Văn Tú Quyên thậm chí quỳ sụp xuống trước mặt cảnh sát:
“Đồng chí cảnh sát, xin các anh nghe tôi nói! Thằng bé còn nhỏ, không thể vào đồn công an được! Nếu để lại tiền án thì sau này nó biết làm sao đây!”

Bên phía Trường Nhất Trung, mọi thủ tục gần như đã xong xuôi, chỉ chờ nhập học. Nếu để bên tuyển sinh biết Tạ Gia Kiệt từng có tiền án, làm sao họ dám nhận? Không vào được Nhất Trung, chẳng phải mọi toan tính bấy lâu nay để con trai trở thành “người trên người” đều tan thành mây khói hay sao?

Trước đó, Văn Tú Quyên còn từng nghĩ để hai anh em học cùng một trường, chỉ cần Tạ Gia Kiệt chịu ngọt ngào ngoan ngoãn một chút, tình cảm anh em nhất định sẽ tiến triển vượt bậc…

Trẻ con mà quan hệ tốt với nhau, bọn họ muốn từ nhà họ Khương kiếm chút lợi lộc chẳng phải dễ như trở bàn tay hay sao? Vậy mà tình hình trước mắt thế này, đừng nói là thân thiết hòa thuận, Khương Tuế không trực tiếp khiến tiền đồ của Tạ Gia Kiệt tiêu tan sạch sẽ đã là nhân từ lắm rồi!

Cảnh sát hoàn toàn không ăn bộ khóc lóc này của bà ta, lạnh giọng nói:
“Có thời gian cầu xin chúng tôi, chi bằng về mà dạy dỗ con cho tử tế! Trộm đồ của người khác, bị phát hiện còn thẹn quá hóa giận, đập phá luôn đồ của người ta, đây là kiểu giáo dưỡng gì vậy?”

Viên cảnh sát dẫn đầu quát lớn một tiếng:
“Đừng gây cản trở cho cảnh sát thi hành công vụ! Nếu không sẽ xử bà tội gây rối công vụ!”

Văn Tú Quyên khóc đến thở không ra hơi, miệng không ngừng mắng Khương Tuế là kẻ lòng dạ hẹp hòi, vô lương tâm. Nguyên Dữ nheo mắt lại, lạnh lùng nói:
“Bà nói thêm một câu nữa, tin hay không tôi khiến bà cả đời này không mở miệng được?”

“……”
Văn Tú Quyên hoảng sợ, vội vàng đưa tay che miệng.

Cảnh sát kéo Tạ Gia Kiệt lên xe, khiến hàng xóm xung quanh ùa ra xem náo nhiệt, chỉ trỏ bàn tán xì xào. Sắc mặt Tạ Gia Kiệt xấu đến mức khó coi, ánh mắt đầy oán độc nhìn chằm chằm Khương Tuế.

Có tiền như vậy, thế mà ngay cả một cái máy chơi game cũng không chịu cho hắn… Đồ tiện nhân!

Bắt gặp ánh nhìn ấy, Khương Tuế lập tức nhíu mày.

Y chưa bao giờ là người có tính nhẫn nhịn, càng không biết hai chữ “nhường nhịn” viết thế nào.

“Sao, không phục à?” Khương Tuế cố ý nâng cao giọng.
“Xung quanh đều là những người nhìn cậu lớn lên, cậu có dám nói xem vì sao mình lại bị cảnh sát bắt đi không? À, nhìn cái bộ dạng này chắc là không dám mở miệng rồi, vậy để tôi nói thay cho.”

“Cậu trộm đồ của tôi mà chết cũng không chịu nhận sai, còn cho rằng cậu thích thì tôi phải tặng cho cậu. Tôi không đồng ý, cậu liền đập nát ngay trước mặt tôi, còn gọi cha mẹ đến gây sự với tôi.”
Khương Tuế cười lạnh:
“Mà cha mẹ cậu cũng chẳng phải thứ gì tốt đẹp, ngược lại còn chỉ trích tôi, nói là tôi không chịu chia đồ của mình cho cậu. Vô liêm sỉ đến mức đó, vậy mà cậu còn dám trừng mắt nhìn tôi?”

Những người đứng xem náo nhiệt đều sững sờ.

Ăn trộm đồ người khác mà còn có thể trơ trẽn đến vậy sao?!

“Mày….mày nói bậy nói bạ!” Thấy tiếng bàn tán ngày càng lớn, Văn Tú Quyên cuống cuồng cãi chày cãi cối.
“Gia Kiệt nhà tôi không phải ăn trộm! Nó không có trộm đồ!”

Khương Tuế thản nhiên:
“Ồ, vậy mấy chú cảnh sát đây là rảnh rỗi quá, chuyên đến mời Tạ Gia Kiệt đi đồn công an tham quan à?”

Văn Tú Quyên lập tức cứng họng.

Cảnh sát đóng cửa xe, chặn lại ánh nhìn của đám đông. Một viên cảnh sát nói với Khương Tuế:
“Cậu cũng phải đến đồn làm biên bản.”

“Bây giờ cháu có chút việc gấp, có thể lát nữa mới qua được không ạ?” Khương Tuế còn vướng chuyện của Văn Hòa, nói tiếp:
“Khoảng một tiếng nữa cháu sẽ đến.”

“Được.” Cảnh sát gật đầu.
“Vậy chúng tôi đi trước.”

Xe cảnh sát rú còi rời đi. Trong lòng Khương Tuế vẫn chưa nguôi giận, quyết định tối nay sẽ gọi cho Khương Từ Kính, nhờ hắn dùng chút biện pháp, cho Tạ Gia Kiệt vào Trung tâm Cải tạo Thiếu niên học tập mấy ngày cho tỉnh ra.

“Tuế Tuế, đừng giận nữa.” Nguyên Dữ lên tiếng an ủi.
“Vì loại người này không đáng đâu.”

Khương Tuế hừ lạnh:
“Tôi sẽ nói với mẹ tôi, hủy bỏ toàn bộ sự giúp đỡ đối với Tạ Gia Kiệt.”
“Tôi biết mẹ đối với nhà họ Tạ luôn giữ thái độ khách sáo, một phần là vì họ đã nuôi Tạ Yến Chí suốt mười tám năm, phần khác là vì họ là cha mẹ ruột của tôi. Nhưng bất kể là tôi hay Tạ Yến Chí, đều không hề để tâm đến họ. Từ hôm nay trở đi, bọn họ đừng hòng chiếm được nửa điểm lợi ích nào từ nhà họ Khương!”

Nguyên Dữ nhìn dáng vẻ tức giận của y, không nhịn được bật cười:
“Giống một con cá nóc nhỏ thật đấy, Tuế Tuế. Sao lại đáng yêu thế này.”

“……”
Khương Tuế:
“Nói lại lần nữa xem?”

“Uy vũ.” Nguyên Dữ nghiêm túc sửa lời.
“Vô cùng oai phong, khí thế bất phàm.”

Lúc này Khương Tuế mới miễn cưỡng hài lòng.

Nhà của Văn Hòa so với nhà họ Tạ còn tồi tàn hơn nhiều. Chỉ có hai gian nhỏ: một phòng bếp, một phòng ngủ, đều chật hẹp. Nhìn từ bên ngoài, tường vách nứt nẻ, chỗ nào cũng xuống cấp, trông chẳng khác gì nhà sắp sập.

Nhưng điều ngoài dự đoán là bên trong lại được quét dọn khá sạch sẽ.

Khương Tuế chậm rãi bước vào sân nhỏ, đưa tay gõ cửa. Một người phụ nữ trung niên từ trong nhà đi ra, thấy ba chàng trai đứng trước cửa thì ngạc nhiên hỏi:
“Các cậu tìm ai?”

“Thím Vương.” Tạ Yến Chí lên tiếng.
“Là cháu.”

“Ôi chao, Yến Chí à!” Thím Vương lập tức tươi cười rạng rỡ.
“Đến thăm dì nhỏ của cháu phải không? Thằng bé này, từ trước đã biết quan tâm dì rồi, giờ làm thiếu gia nhà giàu mà vẫn cố ý quay về thăm dì, thật hiếm có…”

Nói đến đây, bà lại buồn bã thở dài:
“May mà cháu đã quay về rồi. Chứ dì xem Tiểu Hòa à… e là không cầm cự được bao nhiêu ngày nữa. Hai hôm nay con bé gần như không xuống nổi khỏi giường, cơm cũng chẳng nuốt trôi, mỗi lần đau lên chỉ có thể uống chút thuốc giảm đau cầm cự. Nhìn mà xót ruột vô cùng.”

Danh tiếng của Văn Hòa ở trấn An Xa vốn dĩ đã tệ đến mức không thể tệ hơn, có thể coi là một ví dụ phản diện điển hình. Nàng muốn tìm một công việc đàng hoàng, nhưng người ta đều khinh thường, gọi nàng là loại đàn bà tự hạ thấp bản thân, trơ trẽn, chẳng ai thèm nhận. Cũng chỉ có thím Vương là người có lòng tốt, thỉnh thoảng tới thăm nom, chăm sóc nàng đôi chút.

Thím Vương né sang một bên, nhường đường cho bọn họ bước vào. Khương Tuế hạ giọng hỏi Tạ Yến Chí:
“Cô ấy bị bệnh gì vậy?”

Tạ Yến Chí im lặng giây lát, rồi đáp khẽ:
“Ung thư gan… giai đoạn cuối. Thuốc thang với châm cứu cũng chỉ là chữa ngựa sống thành ngựa chết thôi.”

Nghe xong, trong lòng Khương Tuế bỗng nhiên dâng lên một cảm giác khó chịu mơ hồ.

Căn phòng nhỏ hẹp, vừa bước vào đã thấy ngay một chiếc giường không lớn. Người phụ nữ nằm trong chăn gầy đến mức chỉ còn da bọc xương, sắc mặt trắng bệch đáng sợ, môi tím tái. Rõ ràng là ăn không nổi thứ gì, vậy mà bụng lại phình to, trướng lên một cách dị dạng, trông chẳng khác nào… một quả bóng da người, quái gở đến rợn mắt.

Thế nhưng dù trong dáng vẻ tiều tụy ấy, vẫn có thể nhìn ra dung mạo xinh đẹp khi còn trẻ của nàng. Dẫu thân thể đã héo hon, đường nét ngũ quan vẫn thanh tú, có vài phần giống Văn Tú Quyên, nhưng tinh xảo hơn rất nhiều.

Khó trách năm xưa người ta đều nói Văn Hòa từng là mỹ nhân nổi tiếng khắp làng trên xóm dưới.

“……Yến Chí?”
Văn Hòa khó nhọc cất tiếng,
“Sao con lại về rồi?”

Tạ Yến Chí ngồi xuống mép giường, nói nhẹ:
“Dì nhỏ, dì từ từ nói, có phải dì muốn gặp một người không? Người đó đến rồi.”

Văn Hòa sững sờ, cả người run lên dữ dội. Nàng chậm rãi quay đầu, nhìn thấy Khương Tuế.

Nàng im lặng rất lâu, rồi mới miễn cưỡng nở ra một nụ cười:
“Con là… Khương Tuế phải không? Bọn họ nói con tên là vậy.”

“Vâng.”
Khương Tuế không biết nên gọi nàng thế nào, chỉ gật đầu đáp:
“Con là Khương Tuế.”

“Đứa trẻ ngoan…”
Văn Hòa khẽ nói,
“Con đã lớn thế này rồi…”

Nàng đưa tay ra, như muốn chạm vào y, nhưng nhìn thấy cánh tay khô héo như que củi của mình, lại lặng lẽ rụt về, sợ làm y giật mình.
“Tốt quá… Con lớn lên thật tốt.”

Khương Tuế do dự một chút, rồi nửa ngồi xổm xuống, nhìn thẳng vào mắt nàng:
“Vì sao… cô muốn gặp con?”

“Cô…”
Văn Hòa lại im lặng rất lâu, vẫn không trả lời được.

Đúng lúc ấy, Tạ Yến Chí bỗng lên tiếng:
“Bởi vì cậu ấy là đứa con mà dì mang nặng đẻ đau suốt mười tháng?”

Khương Tuế kinh hãi quay đầu lại:
“Cái gì?!”

“Chỉ là suy đoán của tôi.”
Tạ Yến Chí bình thản nói,
“Từ nhỏ tôi đã cảm nhận được sự bài xích của Tạ Hào và Văn Tú Quyên đối với mình. Họ cũng không thích Tạ Mạn Mạn, nhưng lại không hề có cảm giác ghét bỏ kỳ quái như với tôi. Tôi từng nghĩ, có lẽ tôi không phải con ruột của họ.”

“Nhưng trước khi chuyện ôm nhầm con bị phơi bày, đáng lẽ họ không thể biết tôi không phải con ruột, nếu không đã sớm đến nhà họ Khương đòi tiền rồi. Sau đó Tạ Mạn Mạn nói dì nhỏ muốn gặp cậu, tôi mới mơ hồ đoán được, chỉ là không có chứng cứ nên không dám nói ra.”

Văn Hòa nức nở:
“Một tháng trước, chị cả đến tìm dì, nói Yến Chí không phải con của dì, cha mẹ ruột của đứa bé đã tìm tới, muốn làm xét nghiệm ADN. Họ lấy tóc của dì, nhưng dì vẫn chưa biết kết quả. Cho đến khi nghe người ta nói Yến Chí đã được cha mẹ ruột đón về, dì mới biết… bọn trẻ thật sự đã bị ôm nhầm.”

“Mẹ rất muốn gặp con… nhưng mẹ đã là người sắp chết rồi, đến rời khỏi chiếc giường này còn không nổi…”

Người phụ nữ gầy trơ xương khóc đến run rẩy, nước mắt rơi như mưa, từng tiếng nấc nghẹn như rỉ máu. Khương Tuế đứng đó, đầu óc vẫn còn mơ hồ.

Văn Tú Quyên không phải mẹ ruột của y… mà là Văn Hòa?

Vậy thì vì sao đứa con của Văn Hòa lại được giao cho Văn Tú Quyên nuôi dưỡng?

“Con hẳn đã nghe rồi.”
Văn Hòa đau đớn nói,
“Năm đó mẹ chen chân vào hôn nhân của người khác, bị đuổi ra khỏi nhà, nhục nhã trở về thị trấn này.”

Khương Tuế chần chừ, khẽ “vâng” một tiếng.

“Khi ấy mẹ còn quá trẻ.”
Văn Hòa thì thào,
“Mẹ mới mười sáu tuổi, lên thành phố lớn, thấy cái gì cũng mới lạ, người ta nói gì cũng tin. Mẹ ngây thơ cho rằng mình đã tìm được tình yêu đích thực.”

“Anh ta là một người đàn ông hoàn hảo biết bao… đẹp trai, lịch sự, giàu có. Chúng ta yêu nhau một cách tự nhiên. Trong mấy năm ấy, mẹ thực sự tin rằng mình là người hạnh phúc nhất thế gian.”

“Cho đến khi… vợ của anh ta tìm tới cửa.”

“Bây giờ nghĩ lại, thật ra cũng là do mẹ tự chuốc lấy.”
Văn Hòa cười chua chát.
“Người như anh ta, làm sao có thể thật sự ở bên một cô gái tay trắng, xuất thân công nhân nhà máy như mẹ chứ? Không phải là mẹ chưa từng nghi ngờ, chỉ là cuối cùng vẫn chọn cách tự lừa dối bản thân.”

“Những chuyện sau đó, các con cũng đều biết rồi. Anh ta biến mất không một dấu vết, còn vợ anh ta thì tuyên bố sẽ khiến mẹ không thể sống nổi ở thành phố S. Không còn cách nào khác, mẹ chỉ đành quay về trấn An Xa.”

“Mẹ không ngờ rằng lúc đó mình đã mang thai.”
Văn Hòa che mặt lại.
“Từ nhỏ sức khỏe mẹ đã không tốt, chỗ này chỗ kia lúc nào cũng đau nhức, nên khi có phản ứng mang thai, mẹ còn tưởng là bệnh cũ tái phát. Mãi đến khi bụng lớn lên bất thường, đi bệnh viện kiểm tra, mẹ mới biết… đứa bé trong bụng đã được năm tháng rồi.”

Văn Hòa nức nở:
“Mẹ từng muốn phá bỏ đứa bé, bởi vì mẹ hoàn toàn không có khả năng nuôi dưỡng nó. Nhưng bác sĩ nói thai đã quá lớn, cơ thể mẹ lại quá yếu, nếu cưỡng ép làm thủ thuật, rất có thể mẹ cũng sẽ mất mạng.”

“Mẹ không dám sinh con ra. Ở trấn này, mẹ giống như con chuột ai cũng muốn đánh. Mẹ không dám tưởng tượng, một đứa trẻ mang thân phận là con của mẹ sẽ phải chịu đựng những gì. Mà với thân thể ốm yếu này, mẹ cũng không thể dẫn nó đi nơi khác sinh sống.”

“Mẹ biết mình chẳng còn bao nhiêu thời gian, chỉ có thể nhanh chóng sắp xếp đường lui cho đứa trẻ. Đúng lúc ấy, chuyện mẹ mang thai bị chị cả biết được. Chị ấy kết hôn nhiều năm nhưng vẫn chưa có con, theo lời người già thì nếu nhận nuôi một đứa trẻ, sau này sẽ dễ mang thai hơn. Chị ấy đề nghị, đợi mẹ sinh con xong thì giao lại cho chị nuôi, coi như con ruột của chị, như vậy con mẹ sẽ có một gia đình bình thường, cũng không bị người đời khinh thường.”

Văn Hòa nghiến răng, giọng nghẹn hẳn lại:
“Lúc đó mẹ vui mừng đến mức không biết phải làm sao. Mẹ tưởng chị ấy thật lòng muốn giúp mẹ. Sau khi sinh con, vì tránh điều tiếng, mẹ chưa từng đến thăm. Ban đầu họ đối xử với đứa bé cũng không tệ, nhưng về sau… họ có con ruột của mình.”

“Rồi họ bắt đầu liên tục tìm mẹ đòi tiền. Tiền học, tiền ăn, tiền quần áo… cái gì cũng đòi. Mẹ đem hết toàn bộ tiền tích cóp của mình cho họ, nhưng họ vẫn không bao giờ thấy đủ.”

Nguyên Dữ không nhịn được mà hỏi:
“Vậy sao cô không nghĩ đến chuyện báo cảnh sát? Như thế này rõ ràng là tống tiền.”

Văn Hòa nở một nụ cười thê lương.
“Báo cảnh sát ư? Vậy đứa trẻ phải làm sao? Lúc đó dì đã bị chẩn đoán ung thư rồi. Nếu báo cảnh sát, dì và gia đình chị cả sẽ hoàn toàn trở mặt. Đứa bé không chỉ phải gánh những lời đồn nhảm nhí, mà còn phải mang theo dì, một người mẹ bệnh tật, sống nhờ thuốc thang. Tiền đồ của nó coi như bị hủy sạch.”

“Dì chỉ có thể tiếp tục nhượng bộ. Dì làm chút đồ thủ công nhỏ, nhờ chị Vương bán giúp, thu nhập chẳng được bao nhiêu, nhưng toàn bộ đều đưa cho chị cả. Dì chỉ mong họ đối xử tốt với con dì một chút… Thế nhưng dì nghe nói, Yến Chí ở nhà họ sống rất khổ, đến một bữa cơm no cũng chẳng được ăn.”

Văn Hòa òa khóc:
“Đều là lỗi của dì… tất cả đều là lỗi của dì! Nếu năm đó dì không phạm phải sai lầm ấy…”

Những lời sau đó, nàng không thể nói tiếp. Cơn ho dữ dội ập đến, ho đến long trời lở đất, như thể muốn ho ra cả phổi mới chịu dừng lại.

Nguyên Dữ nắm chặt tay Khương Tuế, hạ giọng nói:
“Tuế Tuế, cậu…”

“Tôi không sao.”
Khương Tuế lặng lẽ nhìn Văn Hòa thật lâu, rồi hỏi:
“Văn Tú Quyên đã lừa cô bao nhiêu tiền?”

Văn Hòa sững người, không ngờ y lại hỏi như vậy. Nghĩ một lúc lâu mới đáp:
“Tiền mẹ tự làm được, với… với một phần tiền từ vợ của anh ta cho. Gom góp lặt vặt lại, chắc cũng hơn mười vạn.”

Hơn mười vạn.

Đối với người dân trấn An Xa, đây là một con số khổng lồ. Theo lý mà nói, đã tống tiền Văn Hòa được nhiều như vậy, cuộc sống nhà họ Tạ hẳn phải rất khá giả, nhưng thực tế lại vẫn nghèo túng, sa sút.

“Bởi vì Tạ Hào là một con bạc.”
Dường như nhìn ra nghi hoặc của Khương Tuế, Tạ Yến Chí giải thích:
“Ông ta đi làm thuê, vừa lĩnh tiền công là mang đi đánh bạc sạch sẽ. Hồi nhỏ chúng tôi đi học, trong nhà thường xuyên đến cả hơn trăm tệ tiền sách vở cũng không nộp nổi.”

Xem ra, số tiền lấy được từ Văn Hòa cũng đều bị Tạ Hào ném vào sòng bạc.

Gia đình này… có thể nói là thối nát từ trong ra ngoài.

“Cô có chứng cứ không?”
Khương Tuế hỏi.
“Chứng cứ cho những khoản tiền cô đã đưa cho bà ta.”

Văn Hòa gắng gượng ngồi dậy, lấy từ ngăn kéo bên cạnh ra một hộp bánh quy, bên trong toàn là giấy tờ lộn xộn.
“Có một chiếc vòng tay vàng tôi đưa cho chị ấy, vòng đó có hóa đơn và phiếu bảo hành, tôi vẫn giữ. Còn những thứ khác… thì không có chứng cứ. Nhưng chị Vương đã vài lần tận mắt thấy chị ấy đến tìm tôi đòi tiền, chị ấy có thể làm chứng.”

Khương Tuế cầm tờ phiếu lên xem, đó là thương hiệu rất nổi tiếng, có mã sản phẩm rõ ràng. Loại đồ xa xỉ thế này, người có chút hiểu biết sẽ không mang đi nấu chảy, mà thường bán lại trên thị trường đồ cũ.

“Được.”
Khương Tuế cất tờ phiếu đi.
“Cô có sẵn lòng cùng tôi đến đồn cảnh sát một chuyến không? Tội danh tống tiền với số tiền trên mười vạn được xếp vào mức đặc biệt nghiêm trọng, có thể bị tuyên án từ ba đến mười năm tù giam.”

........

Đồn cảnh sát trong trấn trông vô cùng sơ sài, bố cục tổng thể chật hẹp, cũ kỹ.
Khương Tuế ngồi trên băng ghế ở cửa, phía dưới còn được Nguyên Dữ cẩn thận lót cho một chiếc áo khoác.

Y đang gọi điện cho Khương Từ Kính.

“… Ừm, hắn trộm đồ ăn vặt của em, còn trộm cả máy chơi game.”
Khương Tuế nhăn mặt, giọng đầy ấm ức, như đang tố cáo trước mặt anh trai,
“Bị phát hiện xong, hắn còn đập nát ngay trước mặt em, căn bản là không thể sửa lại được nữa.”

Lông mày Khương Từ Kính nhíu chặt.
“Em có bị thương không?”

“Không.”
Khương Tuế đáp, rồi nói thêm:
“Tạ Hào thì có định động tay động chân với em, nhưng không dám. Dù sao thật sự đánh nhau thì người bị đánh cũng chỉ có thể là hắn. Chỉ là… bọn họ mắng em suốt, mắng cực kỳ khó nghe.”

Nhớ tới chiếc máy chơi game bị đập vỡ thành mấy mảnh, vành mắt Khương Tuế đỏ hoe, cắn chặt khóe môi:
“Nguyên Tiểu Ngư nói băng game cũng hỏng hết rồi, em mới chơi được nửa chừng thôi!”

Khương Từ Kính nói:
“Quay về, anh sẽ cho người mang cho em một bản khác.”

“Nhưng đâu còn là bản cũ nữa.”
Khương Tuế bĩu môi, giọng uất ức.
“Anh ơi, anh chẳng đau lòng em chút nào cả. Anh nhìn xem, biểu cảm của anh không thay đổi tí nào.”

Nghe giọng Khương Tuế đáng thương đến mức suýt khóc, Khương Từ Kính phải ngắt cả cuộc họp video.
“… ”

“Em muốn anh phải có biểu cảm gì?”
Khương Từ Kính xoa xoa ấn đường.
“Anh đã nói từ trước là không nên đi xa như vậy, em có nghe không?”

“Anh còn hung dữ với em?!”
Khương Tuế không dám tin.

“… ”
Khương Từ Kính nói:
“Chuyện của Tạ Gia Kiệt, anh sẽ xử lý. Nhất Trung hắn vào không được, trong nhà cũng sẽ không giúp đỡ nữa. Em muốn hắn ở Trung tâm Cải tạo Thiếu niên bao lâu? Anh cho người sắp xếp.”

Lúc này Khương Tuế mới hài lòng. Y chui sâu vào chiếc áo khoác rộng thùng thình, kéo khóa lên tận cằm, chỉ lộ ra đôi mắt đen tuyền:
“Bao giờ hắn biết sai thì hãy thả ra.”

“Biết rồi.”
Giọng Khương Từ Kính không chút dao động, hờ hững như thể chỉ đang đáp ứng mua cho em trai một cây kem trên đường tan làm.
“Đừng khóc.”

“Em không khóc.”
Khương Tuế chớp chớp mắt.
“Em chỉ muốn anh đau lòng cho em thôi.”

Khương Từ Kính:
“… ”

Hắn đã nói rồi mà, Khương Tuế rất giỏi làm nũng.

“Anh ơi, em còn có chuyện này muốn nói.”
Khương Tuế nghiêm túc hơn một chút, kể lại chuyện của Văn Hòa cho Khương Từ Kính nghe.
“Như vậy đủ để Văn Tú Quyên và Tạ Hào vào tù mấy năm rồi đúng không?”

Sắc mặt Khương Từ Kính lạnh đến cực điểm, tựa như băng vụn sắp rơi xuống, khiến Khương Tuế giật mình:
“Anh?”

“… Anh biết rồi.”
Khương Từ Kính nói.
“Muộn nhất là tối mai anh sẽ tới trấn An Xa. Em ở yên tại đó, không được chạy lung tung. Chuyện này để anh lo, em không cần nhúng tay.”

“Dạ.”
Khương Tuế ngoan ngoãn đáp, rồi lại nói thêm:
“Vậy anh mang cho em một gói kẹo dẻo trái cây nhé? Loại trên bao bì có in trái dâu to ấy. Kẹo của em bị Tạ Gia Kiệt trộm ăn hết rồi.”

Tim Khương Từ Kính khẽ nhói lên.
“… Ừ.”

Hắn chợt nghĩ, nếu như năm đó không có chuyện tráo đổi, người phải chịu ngược đãi trong nhà họ Tạ chính là Khương Tuế, đứa trẻ yếu ớt đến mức chỉ cần trầy xước chút da cũng có thể khóc. Hắn hoàn toàn không dám tưởng tượng Khương Tuế sẽ biến thành một đứa trẻ rụt rè, đầy thương tích, giống như một con mèo hoang bẩn thỉu lang thang.

Chỉ cần nghĩ đến thôi, ngực đã tức nghẹn.

Vậy mà Khương Tuế vẫn còn nhớ đến kẹo dẻo của mình.

“Anh đừng quên đấy.”
Khương Tuế nhíu mày cảnh cáo.
“Nếu anh không mang, em sẽ giận anh cả tuần không thèm nói chuyện.”

Sai khiến người khác mà còn lý trực khí tráng như vậy , đúng là em trai hắn.

“Anh sẽ không quên.”
Khương Từ Kính đáp.
“Chờ anh.”

Khương Tuế vui vẻ cúp máy. Đúng lúc này, Nguyên Dữ cũng quay lại, trong tay cầm một củ khoai lang nướng còn nóng hổi. Trấn này trồng nhiều khoai lang đỏ, gần như quanh năm đều có bán khoai nướng.

Sợ làm y bỏng tay, Nguyên Dữ cẩn thận lột sẵn vỏ rồi mới đưa cho Khương Tuế.
Khương Tuế cắn một miếng khoai lang đỏ vừa mềm vừa ngọt.

Nguyên Dữ hỏi:
“Ổn chưa?”

Khương Tuế chậm rãi đáp:
“Anh trai tôi sắp đích thân tới rồi. Tạ Hào với Văn Tú Quyên… chết chắc rồi.”


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận