Dịch Mộ che mặt mình lại, nơi vừa bị đánh vẫn còn đau rát. Trong mắt hắn dâng lên một tầng nước, giọng run run:
“Khương Tuế… lời này của cậu à có ý gì? Tôi nghe không hiểu…”
“Đừng diễn nữa.”
Khương Tuế lạnh lùng cắt ngang:
“Mấy trò này tao đã thấy nhiều rồi.”
Nguyên Dữ tuy không rõ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nhưng hiếm khi thấy Khương Tuế giận dữ đến mức này, liền cau mày quát:
“Mày rốt cuộc đã làm gì?!”
Dịch Mộ nức nở nói:
“Khương Tuế, tôi biết Yến Chí vì cứu cậu mà bị cuốn vào dòng đất đá trôi, khiến cậu rất áy náy… nhưng cậu cũng không thể giận cá chém thớt lên tôi chứ…”
Hắn cắn môi, vẻ mặt tủi thân:
“Cậu yên tâm, tôi sẽ không nói chuyện này cho người khác biết. Yến Chí là do chính hắn đứng không vững nên mới ngã xuống thôi…”
Khương Tuế chưa từng thấy ai vô liêm sỉ đến mức này.
Cơn giận bốc thẳng lên đầu, y quay người đập mạnh vào thân cây bên cạnh. Trong khoảnh khắc, trán đã bị trầy một mảng lớn, sưng đỏ rướm máu. Nguyên Dữ hoảng hốt:
“Tuế Tuế?!”
Đúng lúc này, dưới chân núi vang lên tiếng gọi lớn, là Khương Từ Kính dẫn người tìm tới. Khương Tuế lau nước mưa trên mặt, nhìn chằm chằm Dịch Mộ, lạnh giọng nói:
“Vết thương này là do mày đẩy tao nên mới đập phải, Dịch Mộ. Anh tao tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho mày.”
Dịch Mộ sững sờ:
“Rõ ràng là chính cậu.....”
“Tao nói là mày làm thì chính là mày làm.”
Khương Tuế cười lạnh:
“Ngươi nghĩ Khương Từ Kính sẽ tin mày hay tin tao?”
“Đừng bày ra bộ mặt bị oan ức tận trời ấy nữa. Nếu không phải Tạ Yến Chí cứu tao, tao đã bị mày đẩy thẳng xuống dòng đất đá trôi rồi. Tao biết mày không thích tao, nhưng không ngờ mày lại hận tao đến mức muốn lấy mạng tao.”
Khóe môi y nhếch lên đầy ác ý:
“Cứ chờ Khương Từ Kính tới lấy mạng mày đi, đồ ngu.”
Trận sạt lở này xảy ra không hề báo trước, nhưng may mắn quy mô không lớn. Chỉ có vài hộ dân sống sát sườn núi bị ảnh hưởng, không có thương vong về người.
Khi Khương Từ Kính tìm được Khương Tuế, y đang ngồi xổm trên mặt đất, toàn thân ướt sũng, trông đáng thương như một chú chó nhỏ lạc nhà. Trên trán là vết máu đỏ tươi chói mắt.
Trợ lý chưa từng thấy tổng giám đốc Khương - người luôn trầm ổn như núi, lại lộ ra vẻ mặt đáng sợ đến vậy. Hắn ta chạy vội về phía tiểu thiếu gia được Khương gia nâng niu như châu báu. Trợ lý thậm chí còn không dám chắc mình có nhìn nhầm hay không, trong khoảnh khắc Khương Từ Kính ôm lấy Khương Tuế, những ngón tay ấy… đang run lên.
“Khương Tuế.”
Giọng Khương Từ Kính trầm thấp lạnh lẽo:
“Còn chỗ nào bị thương nữa không?”
“Đau đầu…”
Khương Tuế khàn giọng đáp:
“Cả người đều đau.”
Y chỉ tay về phía Dịch Mộ:
“Hắn muốn đẩy em vào dòng đất đá trôi, muốn giết em. Em suýt nữa thì chết rồi!”
Ngón tay Khương Từ Kính nhẹ nhàng lướt qua gương mặt lạnh buốt của Khương Tuế. Trên mặt hắn không lộ cảm xúc gì, nhưng không khí xung quanh như chợt giảm đi vài độ.
Dịch Mộ sợ hãi nuốt khan. Dù có mưu mô đến đâu, hắn cũng chỉ là một thiếu niên mười tám tuổi. Đối diện với ánh nhìn của Khương Từ Kính — kẻ đã lăn lộn qua vô số sóng gió sinh tử, hai chân hắn run rẩy không cách nào kiềm chế.
“Tôi không có…”
Dịch Mộ từng nghe nói Khương Từ Kính là người duy nhất trong Khương gia không mù quáng dung túng Khương Tuế, rất lý trí và công bằng. Hắn lấy hết can đảm nói:
“Yến Chí là vì cứu Khương Tuế nên mới ngã xuống. Có lẽ Khương Tuế quá áy náy nên mới…”
“Nói xong chưa?”
Khương Từ Kính thản nhiên hỏi.
“Tôi… tôi nói đều là sự thật!”
Dịch Mộ gấp gáp biện giải:
“Tôi có thể hiểu tâm trạng của Khương Tuế, nhưng cũng không nên—”
“A!!”
Không ai kịp phản ứng, kể cả Khương Tuế đang ngây ngẩn.
Bởi vì Khương Từ Kính lạnh mặt, thẳng chân đá một cú vào ngực Dịch Mộ, hất hắn bay ra xa ba bốn mét. Nếu không có thân cây chắn lại, hắn đã lăn thẳng xuống sườn núi.
Những chuyện đã làm, Khương Từ Kính xưa nay chưa từng cần phủ nhận.
Hắn hạ mắt nhìn Dịch Mộ, ánh nhìn lạnh lẽo như đang nhìn một con kiến có thể tùy ý b*p ch*t.
Mày dựa vào đâu mà cho rằng, giữa mày và Khương Tuế, tao sẽ chọn tin lời mày?
Dịch Mộ lăn lộn trong bùn đất, gãy mất một xương sườn, ôm ngực ho sặc sụa, đến cả nói cũng không nói nổi.
Khương Từ Kính túm cổ áo hắn, ánh mắt lạnh lẽo hơn cả mưa rơi, con ngươi đen thẫm không pha một tia tạp sắc. Trong khoảnh khắc ấy, đôi mắt kia gần như không còn giống ánh nhìn của con người.
“Mày có biết kẻ lần trước dám nhắm vào mạng Khương Tuế đã có kết cục thế nào không?”
“Tôi…”
Dịch Mộ sợ đến mức từng tế bào trong người đều gào thét muốn bỏ trốn, nhưng hắn hoàn toàn không thể thoát khỏi sự kìm giữ của Khương Từ Kính.
“Tôi không có ý định giết cậu ấy, là chính cậu ấy…”
Bốp!
Một quyền nện thẳng vào mặt, Dịch Mộ phun ra một ngụm máu, ho sặc sụa:
“Tôi không có....”
Khương Từ Kính nhếch khóe môi đầy lạnh lẽo:
“Bọn chúng rất nhanh đã vì chia chác không đều mà quay sang chém giết lẫn nhau. Hai kẻ đánh nhau ngay giữa phố, cuối cùng cùng chết vì mất máu quá nhiều, trên người có hơn năm mươi vết dao. Mày… cũng muốn thử xem cảm giác ấy không?”
Dịch Mộ hiểu rất rõ, chỉ cần hắn thừa nhận, đời này coi như xong.
Tất cả đều là do Tạ Yến Chí.....
Hắn nhiều chuyện làm gì?! Nếu hắn không xen vào, người bị cuốn vào dòng đất đá trôi lúc này đã là Khương Tuế rồi. Với thân thể kiêu quý yếu ớt kia, chắc chắn không thể sống sót. Một mạng đổi trăm lợi, hắn còn có thể rút lui toàn vẹn…
“Ư…!! Buông ra… buông ra!!”
Lần này, Dịch Mộ thật sự hoảng loạn.
Khương Từ Kính bóp chặt cổ hắn, lực bóp kinh người, hoàn toàn giống như muốn bóp nát cổ họng hắn. Không khí trong phổi nhanh chóng bị rút cạn, mặt Dịch Mộ đỏ tím, hắn liều mạng bẻ tay Khương Từ Kính, chân tay cuống cuồng đá loạn.
“Vừa rồi mày đang nghĩ gì?”
Khương Từ Kính trầm giọng hỏi.
“Trong mắt mày có sát ý. Mày muốn giết ai?”
“Buông… buông ra…”
Gân xanh trên mu bàn tay Khương Từ Kính nổi lên, không những không nới lỏng mà còn siết chặt hơn, hắn lẩm bẩm như nói với chính mình:
“Mày cũng muốn cướp em ấy khỏi tao sao? Mày là cái thá gì…”
Đến lúc này Khương Tuế mới hoàn toàn hoàn hồn.
Y biết Khương Từ Kính sẽ tức giận khi thấy mình bị thương, nhưng không ngờ lại giận dữ đến mức này. Nếu cứ tiếp tục, Dịch Mộ sẽ thật sự chết tại đây.
Y không quan tâm sống chết của Dịch Mộ, nhưng lại không muốn Khương Từ Kính vì chuyện này mà mang trên lưng một mạng người.
“Anh!”
Khương Tuế lảo đảo lao tới, nắm chặt tay hắn.
“Anh, buông hắn ra! Hắn sắp chết rồi!”
Khương Từ Kính không có phản ứng.
Khương Tuế chợt nhận ra, có lẽ Khương Từ Kính đã phát bệnh.
Bệnh tình của Khương Từ Kính, thực ra ngay cả cha mẹ cũng biết rất ít. Chỉ nói rằng năm đó hắn vừa vào đại học đã phải gánh vác gia nghiệp, quá mức lao lực, lại xử lý quá nhiều chuyện dơ bẩn, đối mặt với quá nhiều kẻ phiền phức, nên tâm lý xảy ra vấn đề. Khi còn nhỏ, Khương Tuế từng thấy hắn uống thuốc, nhưng mấy năm gần đây tình trạng đã cải thiện rõ rệt, không còn dùng thuốc nữa. Sao đột nhiên lại tái phát?
Không kịp suy nghĩ nhiều, Khương Tuế xông tới ôm chặt lấy eo hắn:
“Anh! Nếu anh còn không buông tay, sau này em sẽ không nói chuyện với anh nữa!!”
“Em còn sẽ chạy đi thật xa một mình, xa đến mức anh vĩnh viễn không tìm được em!”
“……”
Khương Từ Kính khựng lại.
Hắn chậm rãi cúi đầu, nhìn thấy làn da trắng bệch và đôi mắt ướt át của thiếu niên. Trong khoảnh khắc, ký ức thời thơ ấu bỗng ùa về, ngày ấy, mẹ đặt đứa trẻ vừa mới chào đời chưa bao lâu vào lòng hắn, cười dịu dàng nói:
“Từ Kính, em trai con có phải rất xinh đẹp không?”
Khương Tuế từ nhỏ đã rất đẹp. Không giống những đứa trẻ nhăn nhúm khác, da y trắng nõn, mềm mại. Dù chưa nhìn rõ thế giới, nhưng chỉ cần nghe thấy tiếng người nói liền mỉm cười. Người gặp y rồi, không ai là không thích.
Khi ấy, y cũng dùng đôi mắt mờ sương, không có tiêu điểm ấy nhìn hắn. Chỉ là so với ngày đó, đôi mắt xinh đẹp này giờ đây lại nhuốm thêm nỗi sợ hãi.
Em đang sợ điều gì? Là ai khiến em cảm thấy sợ?
Bộ não bị cơn phẫn nộ chi phối dần dần tỉnh lại. Khương Từ Kính chợt nhận ra, người Khương Tuế sợ… chính là hắn.
“…Không sao rồi.”
Khương Từ Kính buông tay, kéo Khương Tuế vào lòng. Hắn ôm rất chặt, như muốn ghì y vào máu thịt của mình, dung nhập vào tận xương cốt. Hắn lặp lại, như để trấn an Khương Tuế:
“Không sao rồi.”
Dịch Mộ quỳ rạp dưới đất, ho sặc sụa dữ dội. Vừa thoát chết chưa kịp mừng rỡ, đã bị người khác khống chế. Khương Từ Kính thờ ơ nói:
“Đợi tìm được Tạ Yến Chí, cùng nhau đưa về thành phố S. Để cha kế của hắn tự mình đến gặp tôi mà nhận người.”
Dịch Mộ vốn như xác chết mặc người định đoạt, bỗng kích động dữ dội, gào lên khàn đặc:
“Không được… không thể tìm cha kế tôi!!”
Sự kiên nhẫn và bao dung của Khương Từ Kính từ trước đến nay chỉ dành cho một người. Rõ ràng, Dịch Mộ chưa từng được tính là ngoại lệ trong mắt hắn.
Giọng hắn lạnh băng:
“Mày không có tư cách mặc cả với tao.”
Dịch Mộ bị áp giải đi một cách thô bạo. Khương Tuế nhẹ nhàng thở ra, đẩy Khương Từ Kính:
“Anh, anh dùng sức quá rồi.”
Khương Từ Kính buông tay, nói:
“Để anh cõng em về.”
“Em tự đi được.”
Khương Tuế không hề tùy hứng. Trời mưa, đường trơn trượt, ai cũng không biết còn có thể sạt lở thêm lần nữa hay không. Một người đi đã rất vất vả, huống chi còn phải cõng thêm người. Y đưa tay ra:
“Anh nắm tay em là được.”
“Ừ.”
Khương Từ Kính sờ sờ tay y, lạnh ngắt. Hắn nhét tay Khương Tuế vào túi áo khoác của mình, dẫn y đi xuống núi.
“Anh…”
Giọng Khương Tuế rầu rĩ.
“Tạ Yến Chí… có chết không?”
Cảnh Tạ Yến Chí bị dòng đất đá cuốn đi cứ như thước phim quay chậm, lặp đi lặp lại trong đầu y. Mọi thứ xảy ra quá nhanh, y thậm chí không kịp nhìn rõ biểu cảm của hắn.
Một người như Tạ Yến Chí… vì sao lại liều mạng cứu y?
“Em chẳng phải rất ghét cậu ta sao?”
Khương Từ Kính để y bước theo dấu chân mình để tránh sa vào bùn.
“Cậu ta chết rồi thì sẽ không còn xuất hiện trước mặt em nữa.”
Khương Tuế:
“….Anh, cậu ta là em ruột của anh mà?”
“Tôi biết.”
Giọng Khương Từ Kính bình thản.
“Nhưng em là người anh nuôi lớn. Cho nên, đương nhiên anh sẽ đặt nhu cầu của em lên hàng đầu.”
Hàng mi Khương Tuế khẽ run lên. Y cảm thấy mình vừa nhận được một lời hứa nặng đến mức không dám nghĩ sâu.
“Nhưng ba mẹ sẽ buồn.”
Khương Tuế buồn bực nói.
“Em không muốn thấy mẹ buồn. Em thương mẹ nhất. Hơn nữa… hơn nữa Tạ Yến Chí là vì cứu em, nếu cậu ta không cứu em thì đã không gặp tai nạn này.”
“Lần sạt lở này không quá lớn.”
Khương Từ Kính nói.
“Hơn nữa Tạ Yến Chí lớn lên ở đây, rất quen địa hình. Chắc sẽ sớm có tin.”
Quả nhiên Khương Từ Kính đoán không sai. Vừa về đến thị trấn, đội cứu hộ đã đưa Tạ Yến Chí về. Chỉ là hắn đã hôn mê bất tỉnh.
Khương Tuế chẳng để ý cả người hắn đầy bùn đất, vội vàng kiểm tra hơi thở, rồi kéo áo ra sờ tim. Xác nhận người còn sống, y mới âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
Trợ lý nói:
“Tiểu thiếu gia yên tâm, nhị thiếu gia không nguy hiểm đến tính mạng. Chỉ là…”
Anh ta nhìn chân trái máu me be bét của Tạ Yến Chí, thở dài.
“Chân bị đá sắc cứa trúng, không biết có tổn thương xương hay không, phải nhanh chóng đưa vào bệnh viện kiểm tra.”
Tạ Yến Chí được đưa thẳng đến bệnh viện. Khương Tuế tắm rửa xong cũng bị đưa đi kiểm tra sức khỏe.
Thật ra Khương Tuế khá chột dạ, vết thương duy nhất của y là do tự đâm vào cây, chỉ trầy da sưng đỏ chút xíu, sát trùng là xong. Thậm chí y còn chẳng bị ướt mưa bao nhiêu; lúc Khương Từ Kính đến, y vẫn trốn dưới áo khoác của Nguyên Dữ.
Kết quả kiểm tra của y đương nhiên là không có vấn đề gì. Nhưng tình trạng của Tạ Yến Chí lại không mấy khả quan.
Chân trái hắn bị đá nhọn rạch một vết thương dài hơn mười xen-ti-mét. Xương, cơ, dây thần kinh đều bị tổn thương ở các mức độ khác nhau. Lại thêm việc vết thương ngâm trong bùn đất bẩn, dẫn đến nhiễm trùng nghiêm trọng. Dù sau này có hồi phục, chân cũng sẽ để lại di chứng, khả năng cao sẽ trở thành người tàn tật.
Nghe tin này, Khương Tuế ngồi một mình ngoài phòng bệnh rất lâu. Thậm chí còn nghĩ, lẽ ra Khương Từ Kính nên b*p ch*t Dịch Mộ cho xong, cái tên thần kinh đó…
Y không dám vào gặp Tạ Yến Chí.
Y tá bước ra thấy y vẫn ngồi đó, xót xa nói:
“Bệnh nhân vừa tỉnh, nói muốn gặp cậu.”
Khương Tuế tròn mắt:
“Sao cậu ấy biết tôi ở ngoài?”
“Cậu thở dài to thế, tôi đâu có điếc.”
Giọng Tạ Yến Chí vọng ra từ trong phòng.
“Vào đây đi.”
Khương Tuế đứng dậy, tiện tay cầm túi kẹo dẻo trái cây, món y thích nhất, đặt trên ghế bên cạnh, rồi mới chậm rì rì bước vào phòng bệnh.
Sắc mặt Tạ Yến Chí tái nhợt, môi không còn chút huyết sắc. Hắn mặc bộ đồ bệnh nhân sọc xanh trắng, dù dáng vẻ suy yếu vẫn mang nét lạnh lùng xa cách. Chân bó bột, trên người nhiều chỗ bầm tím quấn băng, vết thương nhỏ trên mặt đã đóng vảy.
Hắn ngước mắt nhìn Khương Tuế, khựng lại một chút:
“Cậu sao trông như sắp khóc vậy?”
“Tôi đâu có.”
Khương Tuế ngồi xuống ghế.
“Bác sĩ nói cậu bị chấn động não khá nặng. Giờ còn chóng mặt không?”
Y giơ năm ngón tay ra.
“Đây là mấy, còn nhận ra không?”
“Bốn.”
“……”
Khương Tuế lẩm bẩm:
“Xong rồi, thành đồ ngốc rồi.”
“Tôi không sao.”
Tạ Yến Chí nói.
“Trước kia còn từng bị thương nặng hơn thế.”
“Nhưng bác sĩ nói chân của cậu…”
Tạ Yến Chí cau mày:
“Đã bảo đừng khóc nữa.”
“Chân sẽ bị què, tôi biết.” Dường như hắn thật sự rất ghét người khác rơi nước mắt, giọng đầy bực bội. “Rồi sao? Cậu khóc vài tiếng là nó không què nữa à?”
Khương Tuế tức tối:
“Sao cậu quản nhiều thế, còn đáng ghét hơn cả Khương Từ Kính.”
Tạ Yến Chí hoàn toàn không có chút kinh nghiệm nào trong việc dỗ dành người khác, càng không biết phải làm sao để tiểu thiếu gia ngừng rơi nước mắt. Cuối cùng chỉ đành cứng ngắc chuyển sang chuyện khác:
“Kẹo là mang cho tôi à?”
“…… Không phải.” Khương Tuế bĩu môi. “Tôi mang cho mình ăn.”
Tạ Yến Chí nhìn y.
“Thôi được rồi.” Khương Tuế nói. “Là mang cho cậu. Cậu thích vị gì? Tôi thấy vị dâu ăn ngon nhất.”
Tạ Yến Chí không thích ăn kẹo. Hắn ghét tất cả những thứ dính răng, ngọt ngấy, mà kẹo dẻo trái cây thì vừa khéo hội tụ đủ cả. Thế nhưng khi Khương Tuế bóc lớp giấy gói, đưa viên kẹo đến bên môi hắn, hắn vẫn mở miệng ăn.
“…….Cậu chưa từng ăn kẹo à? Cắn trúng cả ngón tay tôi rồi.” Khương Tuế nhíu mày.
“Ừ.” Tạ Yến Chí đáp. “Với tôi, kẹo là thứ xa xỉ.”
Khương Tuế: “……”
Những lời tiếp theo, y không nói ra được nữa. Trước kia, chỉ riêng việc sống sót thôi đã đủ khiến Tạ Yến Chí kiệt quệ, làm gì còn dư dả để nghĩ đến chuyện ăn kẹo.
Khương Tuế nhét nguyên cả gói kẹo vào trong chăn của hắn:
“Cho cậu hết đấy, từ từ mà ăn.”
Buổi sáng, Khương Tuế còn mang trong lòng sự áy náy với Tạ Yến Chí, đối với hắn ân cần hỏi han đủ điều, dù rằng Tạ Yến Chí hoàn toàn không cần. Nhưng đến buổi chiều, chẳng biết từ đâu y kiếm được một hộp bút lông, rồi hí hoáy vẽ mấy hình người ngộ nghĩnh lên lớp thạch cao của hắn.
Liễu Ngư biết tin Tạ Yến Chí bị thương thì lo lắng không yên, vốn định đích thân đến chăm sóc, nhưng vì bọn họ sắp phải lên đường trở về thành phố S nên đành thôi.
Khi xuống máy bay thì đã là buổi tối. Khương Tuế vừa bước ra đã thấy Liễu Ngư và Khương Hà Vi. Liễu Ngư nắm chặt tay Khương Tuế, rồi lại vội vàng đi xem tình hình của Tạ Yến Chí. Vì còn chưa hồi phục, lúc này hắn ngồi trên xe lăn. So với dáng vẻ tái nhợt không còn chút máu trước đó thì đã khá hơn nhiều, nhưng dù vậy cũng đủ khiến Liễu Ngư xót xa đến đỏ hoe vành mắt.
Khương Hà Vi trầm giọng hỏi Khương Từ Kính:
“Thằng nhóc tên Dịch Mộ đó, là con riêng của Tống Dần à?”
“Ừ.” Khương Từ Kính đáp. “Con đã báo cho Tống Dần rồi, bảo muốn nhận người thì tự mình đến.”
Còn có nhận đi được hay không, thì lại là chuyện khác.
Khương Hà Vi vỗ nhẹ lên vai Tạ Yến Chí:
“Yến Chí, con yên tâm. Chuyện này tuy không có chứng cứ, nhưng ba và anh con nhất định sẽ đòi lại công bằng cho con.”
Tạ Yến Chí gật đầu:
“Cảm ơn ba.”
Khương Hà Vi thở dài:
“Đứa nhỏ này… đúng là số khổ. Về nhà thôi, về nhà rồi sẽ ổn cả.”
Khương Tuế kéo tay Nguyên Dữ nói:
“Nguyên Tiểu Ngư về cùng bọn tôi đi. Tôi bảo mẹ chuẩn bị mấy món cậu thích ăn. Mẹ ơi, được không?”
Liễu Ngư cưng chiều nói:
“Con đã lên tiếng rồi, ai dám không nghe chứ. Tiểu Ngư cũng về cùng chúng ta đi. Ăn cơm xong ngủ một giấc rồi hãy về, khỏi phải vừa xuống máy bay đã quay về chịu ba con cằn nhằn.”
Hồi nhỏ, Nguyên Dữ là khách quen của nhà họ Khương. Nhưng sau khi lớn lên, Khương Từ Kính không cho hắn thân thiết với Khương Tuế nữa. Nghe vậy, hắn cũng chẳng khách sáo, cười tươi đáp:
“Cảm ơn dì Liễu.”
Liễu Ngư cười nói:
“Mới chớp mắt mà con đã lớn thế này rồi, lại còn đẹp trai nữa. Có bạn gái chưa?”
Khương Tuế chen vào:
“Cậu ấy chưa có bạn gái, nhưng trong trường rất nhiều nữ sinh thích cậu ấy. Trước kia con còn khuyên cậu ấy quen thử một người cơ…”
“Vậy à.” Liễu Ngư hỏi tiếp:
“Thế có người con thích chưa?”
Tim Nguyên Dữ bỗng đập mạnh một cái, như tiếng trống vang dội khiến chính hắn cũng giật mình. Trong lồng ngực như có một ngọn lửa lan ra, thiêu đốt đến nóng rực cả phổi gan. Hắn l**m đôi môi khô khốc, thấp giọng nói:
“……Dạ, có.”
Khương Tuế kinh ngạc:
“Cậu có người thích mà tôi lại không biết sao?!”
Liễu Ngư vỗ nhẹ lên đầu Khương Tuế:
“Con còn tưởng như lúc nhỏ à? Người lớn rồi, đương nhiên sẽ có những bí mật của riêng mình.”
Khương Tuế bất mãn:
“Nhưng Nguyên Tiểu Ngư không nên giấu con! Con chẳng có chuyện gì giấu cậu ta cả, sao cậu ta lại giấu con chứ?”
“Sao con lại nói vậy.” Liễu Ngư bất lực lắc đầu. “Cũng chỉ có mấy anh của con cưng chiều con như thế thôi, đổi người khác chắc đã giận con từ lâu rồi.”
Khương Tuế nào còn nghe lọt tai lời mẹ nói, cứ dán sát lấy Nguyên Dữ, truy hỏi rốt cuộc người hắn thích là ai. Cũng chẳng biết có phải ảo giác hay không, nhưng Nguyên Dữ luôn cảm thấy Khương Từ Kính nhìn hắn một cái, ánh mắt lạnh lẽo đến đáng sợ.
Trở về biệt thự nhà họ Khương, Khương Tuế vẫn không moi được từ miệng Nguyên Dữ câu trả lời nào. Trong lòng có chút không vui, ăn cơm xong liền muốn về phòng nghỉ ngơi.
Liễu Ngư dặn bảo mẫu dọn một phòng khách cho Nguyên Dữ, nhưng Nguyên Dữ lại nói:
“Không cần đâu dì Liễu, cháu ngủ cùng Tuế Tuế là được rồi.”
Liễu Ngư nghĩ cũng phải, bọn trẻ thân thiết, ngủ chung với nhau là chuyện rất bình thường. Nhưng Khương Từ Kính bỗng đặt đũa xuống, giọng điềm nhiên:
“Khương Tuế ban đêm hay đá chăn, ngủ chung với nó rất dễ bị cảm. Vẫn nên chuẩn bị phòng khác thì hơn.”
“Cũng đúng.” Liễu Ngư gật đầu. “Tư thế ngủ của Tuế Tuế không tốt, thôi vậy.”
Nguyên Dữ: “……”
Hắn liếc nhìn Khương Từ Kính một cái, Khương Từ Kính ngước mắt:
“Sao?”
“Không có gì.” Nguyên Dữ mỉm cười. “Vậy cháu lên tìm Tuế Tuế chơi game một lát.”
“Để dì bảo người mang khay trái cây lên cho hai đứa.” Liễu Ngư dặn dò. “Đừng chơi khuya quá.”
……
Thực ra Khương Tuế không muốn chơi game, y dùng máy chiếu mở một bộ phim cũ để xem. Nguyên Dữ tìm ra bộ cờ cá ngựa, hai người vốn định chơi cờ thì điện thoại bỗng reo lên.
Nguyên Dữ bắt máy, nghe đối phương nói mấy câu, sắc mặt lập tức trở nên khó coi. Cúp điện thoại xong, hắn nói:
“Tuế Tuế, xin lỗi, tôi phải về ngay.”
“Có chuyện gì vậy?”
“Ông nội bị lên cơn đau tim, ba tôi lại không chịu đưa ông đi bệnh viện.” Nguyên Dữ cố kìm nén cơn tức giận, không muốn dọa Khương Tuế. “Tôi đi trước, gặp lại cậu ở trường.”
Khương Tuế gật đầu:
“Cậu chú ý an toàn.”
Nguyên Dữ vội vàng rời đi. Khương Tuế chẳng còn việc gì làm, chẳng bao lâu đã úp mặt xuống giường ngủ thiếp đi.
Giấc ngủ của y không yên. Trong mơ, y lại quay về ngọn núi ở trấn An Xa, chỉ là lần này, người bị đất đá trôi cuốn đi không phải Tạ Yến Chí mà là chính y.
Còn chưa kịp cảm nhận nỗi đau như xé mạng sống ấy, Khương Tuế đã choàng tỉnh.
Mồ hôi lạnh ướt đẫm trán, y nhìn trân trân vào ánh đèn mờ nhạt trong phòng một lúc lâu mới hoàn hồn.
Hồi nhỏ, mỗi lần gặp ác mộng, phản xạ đầu tiên của y là đi tìm Khương Từ Kính. Bây giờ cũng vậy. Chỉ đến khi đứng trước cửa phòng Khương Từ Kính, y mới chợt nhận ra làm thế này thật quá mất mặt.
Đã mười tám tuổi rồi, chỉ vì ác mộng mà sợ đến mức không dám ngủ… Khương Từ Kính chắc chắn sẽ cười nhạo y.
Khương Tuế quấn chặt chiếc chăn nhỏ quanh người, đang định quay về thì bỗng nghe trong phòng vọng ra một tiếng rên khe khẽ, bị kìm nén đến mức cực thấp.
“?”
Khương Tuế lập tức áp tai lên cánh cửa.
Khương Từ Kính làm sao vậy? Chẳng lẽ anh cũng gặp ác mộng, còn khóc trong mơ? Đây đúng là cơ hội ngàn năm có một, y nhất định phải ghi lại, để sau này xem anh còn dám hung dữ với mình nữa không.
Nghĩ vậy, Khương Tuế cẩn thận đẩy cửa, rón rén bước vào, sợ làm kinh động đến Khương Từ Kính.
Phòng của Khương Từ Kính rất lớn, cũng rất trống trải. So với căn phòng ngập tràn đồ đạc của Khương Tuế thì càng lộ vẻ lạnh lẽo. Phong cách trang trí chẳng có gì đáng nói, không một món đồ trang trí, nhạt nhẽo, vô vị, giống hệt con người hắn.
Chỉ bật một chiếc đèn ngủ mờ. Khương Tuế lại hơi cận thị, không nhìn rõ lắm. Y nín thở lần mò đến mép giường, đang định xem thử Khương Từ Kính có thật đang rơi nước mắt hay không, thì bỗng lại nghe một tiếng rên nữa.
Lúc này Khương Tuế mới nhận ra có gì đó không ổn.
Tiếng này… không giống khóc, mà ngược lại giống như.....
Y ngây ngốc ngẩng đầu, vừa hay chạm phải ánh mắt bình tĩnh không gợn sóng của Khương Từ Kính. Đối phương nhìn y, giọng rất bình tĩnh:
“Tìm anh có việc gì?”
Khương Tuế theo bản năng né tránh ánh nhìn của hắn, không dám đối diện. Nhưng trớ trêu thay, ánh mắt lại vô tình bắt gặp một món đồ trên giường, một chiếc áo màu trắng, viền cúc bạc ánh hoa văn quen thuộc, bị ném nhăn nhúm ở đó.
Thực ra không phải nhìn thấy quá rõ, nhưng Khương Tuế… vẫn thấy.
“Em….em không có việc gì.” Khương Tuế đứng bật dậy, nói năng lộn xộn. “Em…em mộng du. Đúng, em mộng du.”
Nói xong, tay chân y lóng ngóng chạy ra ngoài. Vừa chạm được vào tay nắm cửa, người đàn ông phía sau đã áp tới. Một bàn tay dễ dàng giữ chặt hai cổ tay gầy mảnh của y, ép lên trên đầu, đẩy cả người y áp sát vào cánh cửa lạnh ngắt.
Khương Tuế cảm nhận được hơi nóng tràn ra từ cổ áo ngủ của đối phương. Hàng mi run rẩy không ngừng vì hoảng sợ. Khương Từ Kính nheo mắt, nâng cằm y lên, giọng nói vẫn bình thản như cũ:
“Chạy cái gì?”
P/s: Lời của editor
Còn 10 chương nữa mới hết thế giới này. Ai muốn mình bão chương hoàn tg này trong 3 ngày thì vote 80 sao nhé.