So sánh hai người với nhau, trông cứ như Khương Tuế mới là kẻ làm chuyện xấu rồi bị bắt quả tang vậy.
Sự vững vàng về tâm lý của Khương Từ Kính mạnh đến mức khiến Khương Tuế hoàn toàn theo không kịp. Y thực sự không hiểu nổi rốt cuộc anh trai mình làm thế nào mà có thể bình thản, nhẹ như mây gió khi đối diện với y, lại còn có thể đường hoàng bày ra dáng vẻ anh cả để bắt bẻ y như vậy.
Chẳng lẽ đây là một loại năng lực đặc biệt chỉ có thể đạt được khi đã vô liêm sỉ tới một cảnh giới nhất định sao?
"Em đã nói là đang mộng du rồi mà." Khương Tuế không dám nhìn vào mắt Khương Từ Kính, nhỏ giọng nói, "Em phải về ngủ, anh buông em ra đi."
Có lẽ vì khoảng cách quá gần, y ngửi thấy một mùi tanh nhàn nhạt mang hơi thở của động vật, không hiểu sao lại khiến y nhớ tới mùi xạ hương từng thoáng ngửi thấy khi tiếp xúc thân mật trước kia. Đến khi nhận ra rốt cuộc mùi đó phát ra từ đâu, vành tai y nóng bừng lên, cắn môi, lặp lại lần nữa:
"Anh, em phải về ngủ."
Khương Từ Kính thản nhiên hỏi:
"Đến tìm anh làm gì?"
Khương Tuế biết anh trai mình có một thói quen xấu, chỉ cần là vấn đề hắn để tâm mà chưa có đáp án, thì hắn tuyệt đối sẽ không tinh ý đổi sang đề tài khác, mà sẽ cứ thế hỏi mãi không buông.
"...Gặp ác mộng." Khương Tuế trả lời, "Em không cố ý quấy rầy anh đâu, thật sự đó."
Càng không hề có ý định quay video ngắn làm bằng chứng đen tối gì cả.
"Ừ." Khương Từ Kính hỏi tiếp, "Mơ thấy lũ trôi bùn đá à?"
Khương Tuế gật đầu.
"Muốn ngủ cùng anh không?"
Vừa nghe thấy câu này, Khương Tuế giống hệt một con mèo bị chạm vào điểm nhạy cảm, toàn thân lập tức căng cứng:
"Không, không được đâu!"
Y vừa mới tận mắt thấy Khương Từ Kính dùng quần áo của y làm chuyện như thế, không bị dọa chết đã là tim gan quá cứng rồi, làm sao còn dám ở lại ngủ chung với hắn chứ?
Huống chi...
Khương Tuế rất giỏi trong việc lái sang hướng khác để tránh né mâu thuẫn, liền nói:
"Anh, từ khi em đủ mười bốn tuổi, chẳng phải anh đã không cho em ngủ cùng anh nữa rồi sao?"
Khương Từ Kính khựng lại một chút, rồi đột nhiên hỏi:
"Khương Tuế, em thích Nguyên Dữ sao?"
"Hả?" Khương Tuế ngơ ngác, "Thích gì cơ? Kiểu thích nào?"
"Kiểu thích giữa những người yêu." Ngón tay Khương Từ Kính ấn lên đốt xương nhô ra sau gáy y, nhẹ nhàng v**t v* một cái, ánh mắt lạnh lẽo, "Em thích cậu ta sao?"
"Em với Nguyên Tiểu Ngư là bạn bè mà..."
"Vậy tức là không thích?" Tâm trạng Khương Từ Kính dường như khá hơn một chút. "Có người em thích không?"
Khương Tuế thành thật lắc đầu.
Cả ngày y đều vùi mình trong game, truyện tranh và anime, thực ra rất ít khi nghĩ tới những chuyện này. Khi các bạn học khác đều sống chết vì tình yêu, thì y lại vật lộn tới kiệt sức chỉ để phá đảo game. Người tỏ tình với y cũng không ít, có kiểu phóng túng bất cần, cũng có những cô gái dịu dàng kín đáo nhưng y chẳng hề có hứng thú.
Cứ như thể y sinh ra đã thiếu mất khả năng yêu ai đó.
"Ừ, rất ngoan." Khương Từ Kính khen y.
"Em đã từng nghĩ tới cuộc sống sau này của mình chưa?"
Khương Tuế nói:
"Chẳng phải ba mẹ đã dặn anh..."
"Đúng vậy." Khương Từ Kính đáp, trán chạm trán y, hơi thở hai người gần đến mức có thể nghe rõ.
"Họ bảo anh chăm sóc em. Bởi vì sau khi họ qua đời, chỉ có anh là người mà họ tin tưởng nhất để ở bên em mãi."
Khương Tuế khẽ chớp mi, không hiểu vì sao Khương Từ Kính lại đột nhiên nói những lời này.
"Nhưng em có từng nghĩ chưa," Khương Từ Kính tiếp tục, "rằng anh cũng sẽ kết hôn, sẽ có gia đình của riêng mình? Đến lúc đó, việc chăm sóc em sẽ trở nên rất khó."
Khương Tuế sững người.
Quả thật y chưa từng nghĩ tới vấn đề này.
Từ khi trong thế giới của y xuất hiện khái niệm "anh trai", Khương Từ Kính đã là thần hộ mệnh của y. Bất kể gặp chuyện gì, phản xạ đầu tiên của y vĩnh viễn là đi tìm anh trai. Vì bản thân chưa từng nghĩ tới chuyện kết hôn, nên y cũng chưa bao giờ nghĩ tới việc Khương Từ Kính sẽ lập gia đình.
Khương Từ Kính từ trước tới nay luôn là "con nhà người ta", ưu tú đến mức khiến người khác phải chùn bước. Suốt mấy năm qua, đừng nói là bạn gái, ngay cả tai tiếng tình cảm cũng chưa từng có.
"Anh..." Khương Tuế mím môi, giọng nói khẽ trầm xuống, "Anh có người mình thích rồi sao? Anh định cưới một chị dâu về thật à?"
Trước kia y còn lo Dịch Mộ sẽ trở thành anh dâu mình, ai ngờ chị dâu cả lại đến trước.
"Em không muốn có chị dâu sao?" Khương Từ Kính hỏi.
"Em..." Khương Tuế rất muốn bướng bỉnh nói là không muốn, nhưng y cũng hiểu, đó là quyền tự do của Khương Từ Kính, là một phần trong lộ trình cuộc đời của hắn. Ở độ tuổi như hắn, người khác có khi đã bồng con đầu lòng trong tay, muốn kết hôn là chuyện vô cùng bình thường.
"Sau khi anh kết hôn, có lẽ sẽ không thể chăm sóc em như trước nữa." Giọng Khương Từ Kính điềm đạm, như thể đang phân tích lợi hại trong một cuộc họp thường kỳ, "Năng lượng của con người luôn có hạn. Khi anh có gia đình, anh không thể tiếp tục đặt nhu cầu của em lên hàng đầu, không thể lúc nào cũng ưu tiên chiều theo sở thích của em."
Khương Tuế chỉ cảm thấy trên đầu mình như có một đám mây đen nhỏ, đang ào ào trút mưa.
Vậy sau này y còn làm sao mà oai phong được nữa? Lỡ có lúc gọi điện gọi người, mà anh trai lại đang dỗ con thì chẳng phải quá mất mặt sao.
"Anh..." Khương Tuế túm lấy tay áo Khương Từ Kính, nhỏ giọng nói, "Vậy anh có thể kết hôn muộn một chút không? Đợi em lên đại học đã?"
"Đợi em lên đại học thì có thể chấp nhận chuyện này sao?"
"... Không thể." Khương Tuế ấm ức nói, "Nhưng anh phải cho em một quá trình để chấp nhận. Nếu anh đột nhiên dẫn một chị dâu về nhà, em chắc chắn sẽ làm loạn."
Khương Từ Kính khẽ cười một tiếng.
Hắn xoa xoa mái tóc đen mềm mại của thiếu niên, nói:
"Khương Tuế, nếu em ở bên anh, thì sẽ không có những phiền não như vậy nữa."
"Được thôi, em..." Khương Tuế vui vẻ gật đầu, rồi chợt nhận ra Khương Từ Kính vừa nói gì. Y trừng to mắt, không dám tin:
"Anh... anh vừa nói cái gì?"
"Rất không bình thường, đúng không?" Khương Từ Kính thản nhiên nói, "Cho nên anh đã điều trị tâm lý trong thời gian dài, cũng uống thuốc theo chỉ định của bác sĩ. Trước đây không lâu, bác sĩ nói anh đã khỏi hẳn, đã trở thành một người bình thường."
Lời này với Khương Tuế chẳng khác nào sét đánh giữa trời quang, lại vừa khéo giáng thẳng xuống người y, khiến đầu óc rối tung, hoàn toàn không thể suy nghĩ. Rất lâu sau y mới lắp bắp nói:
"Anh đã khỏi... đã khỏi rồi, sao lại..."
"Bởi vì anh đã lừa bác sĩ." Khóe môi Khương Từ Kính cong lên một nụ cười mang theo ý mỉa mai. Trong đôi đồng tử đen sâu thẳm phản chiếu gương mặt hoảng loạn của Khương Tuế, giống như một chú nai non gặp phải dã thú ăn thịt hung ác, đối mặt với mối đe dọa sinh mạng mà đến cả chạy trốn cũng không biết, chỉ biết dùng đôi mắt đen ướt át nhìn đối phương. Sinh linh nhỏ yếu đáng yêu ấy không hề hay biết rằng, điều đó đổi lại không phải là thương hại hay mềm lòng, mà là d*c v*ng phá hủy càng đáng sợ hơn.
"Ông ta cho rằng anh đã khỏi hẳn." Giọng Khương Từ Kính bình thản, "Nhưng thực ra anh chỉ là bệnh nặng hơn, và học được cách nói dối chính bác sĩ của mình."
"Khương Tuế, em sợ sao?" Khương Từ Kính nâng cằm y lên, buộc y nhìn thẳng vào mình, "Môi em đang run kìa. Em đang sợ anh à?"
"Anh... anh không nên như vậy." Giọng Khương Tuế nhỏ đến mức như tiếng muỗi,
"Anh là anh trai của em mà."
"Có lúc anh thật sự căm ghét thân phận này." Khương Từ Kính nói, "Bởi vì anh là anh trai em, nên trong mắt em, anh mãi chỉ là anh trai."
"Nhưng cũng có lúc anh may mắn vì thân phận ấy. Bởi vì anh là anh trai em, nên từ lúc em sinh ra cho đến bây giờ, mọi dáng vẻ của em, anh đều đã chứng kiến."
Khương Tuế cảm thấy có gì đó cực kỳ không ổn.
Rõ ràng biểu cảm và giọng nói của Khương Từ Kính đều rất bình tĩnh, nhưng y lại cảm nhận được một áp lực bị dồn nén đến cực hạn, như thể sắp bùng nổ thành điên cuồng. Tim y đập loạn xạ, nhịp tim vượt xa mức bình thường, như có một giọng nói định mệnh đang hét lên trong đầu: Chạy đi. Rời khỏi đây ngay.
Nếu không rời đi, nhất định sẽ xảy ra chuyện mà y không thể chấp nhận nổi.
Khương Tuế hít sâu một hơi, ngón tay đã chạm tới tay nắm cửa. Vừa định ấn xuống, bỗng Khương Từ Kính nắm lấy tay y, ghé sát tai y nói:
"Anh đã dạy em rồi mà. Khi nói chuyện với người khác, phải chuyên tâm."
Da gà trên cánh tay Khương Tuế lập tức nổi lên.
"Anh..." Khương Tuế cố gắng giữ cho mình bình tĩnh, "Em buồn ngủ lắm rồi, chúng ta để mai nói tiếp được không? Em..."
Y còn chưa nói xong thì...
"Ưm!"
Khương Tuế bỗng mở to mắt.
Bởi vì Khương Từ Kính giữ chặt sau gáy y, cúi đầu hôn xuống.
Nụ hôn ấy đến quá đột ngột, Khương Tuế còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì Khương Từ Kính đã theo khe môi hơi hé của y mà xâm nhập. Động tác tuyệt đối không thể gọi là dịu dàng. Khương Tuế chỉ cảm thấy trái tim mình như bị một bàn tay siết chặt, tùy ý bóp nát, nhào nặn thành đủ hình dạng. Tim đập dữ dội đến mức dường như sắp phá vỡ lồng ngực, hoàn toàn không quan tâm cơ thể y có chịu nổi k*ch th*ch lớn đến vậy hay không.
Khương Tuế giơ tay muốn đẩy Khương Từ Kính ra, nhưng lại bị hắn giữ chặt các ngón tay, lấy tư thế cứng rắn ép tay y lên cánh cửa, mười ngón tay đan chặt vào nhau.
Nước bọt không kịp nuốt xuống theo khóe môi chảy dài, đọng lại trên lồng ngực đang phập phồng không ngừng. Toàn bộ khoang miệng của Khương Tuế đều bị một kẻ khác chiếm lĩnh một cách ngang ngược vô lý. Người nọ còn ác liệt hôn lên làn môi y, cắn đầu lưỡi, l**m qua hàm trên, dường như bất kỳ một tấc thịt mềm nào cũng là lãnh thổ mà hắn muốn chiếm lĩnh thành của riêng, muốn răn dạy con dân trên mảnh đất này phải ngoan ngoãn phục tùng, không bao giờ dám nảy sinh ý nghĩ khác.
Trước kia khi hôn Nguyên Dữ, Khương Tuế chưa từng cảm nhận được d*c v*ng chiếm hữu và khống chế tuyệt đối đến mức như muốn nuốt chửng đối phương vào bụng thế này. Lông mi y bị nước mắt thấm ướt, nhưng lại vì lòng tự trọng khó hiểu mà cố chịu đựng không khóc. Y cảm thấy mình sắp không thở nổi nữa, bèn nhỏ giọng xin tha: "Anh...em muốn chết...em thật sự sắp chết rồi."
"Anh cũng muốn chết đi được." Khương Từ Kính dán vào khóe môi y lẩm bẩm, rốt cuộc cũng buông lỏng ra, cho y cơ hội ngắn ngủi để hít thở thông thoáng.
Khương Từ Kính hôn lên đôi mắt y, đầu lưỡi ấm áp mềm mại chậm rãi cuốn đi những giọt nước mắt trong suốt hơi mặn. Mí mắt Khương Tuế không ngừng run rẩy, rốt cuộc nhịn không được mà bật khóc: "Khương Từ Kính, em rất ghét anh!"
"Ừ." Khương Từ Kính lại hôn lên cổ y, dọc theo đường cong duyên dáng ấy mà hôn đến vùng da thịt nhạy cảm đến cực điểm bên tai. Ngón chân Khương Tuế đều căng cứng cả lại, kinh hãi kêu lên: "Rất ngứa... Đừng mà!"
Khương Từ Kính không những không dừng lại, ngược lại còn nhẹ nhàng hôn dọc theo vành tai y, giống như vẻ bình tĩnh khi hắn tu sửa các bản kế hoạch thường ngày. Trong thoáng chốc, Khương Tuế cảm thấy mình dường như biến thành một tờ giấy trắng, để mặc Khương Từ Kính bôi lên bất kỳ sắc màu nào, để lại bất kỳ nét chữ nào.
Liên tưởng này khiến Khương Tuế càng thêm sợ hãi, y hạ quyết tâm, ôm lấy cổ Khương Từ Kính rồi chủ động hôn lên.
Y không có kinh nghiệm gì, chỉ bản năng ngậm lấy làn môi Khương Từ Kính. Khương Từ Kính lại bị k*ch th*ch mạnh mẽ, dùng sức ôm chặt lấy y, ấn sau gáy y để làm nụ hôn này sâu hơn. Nụ hôn mang theo d*c v*ng nguyên thủy và hoang dã nhất, đem hết thảy mưu cầu phơi bày ra một cách trắng trợn táo bạo. Lớp túi da dối trá mang danh anh trai rốt cuộc đã hoàn toàn bị xé rách, lộ ra tâm tư kh*ng b* đã đè nén nhiều năm.
"Anh... Nơi này lạnh quá." Khương Tuế gian nan nói: "Chúng ta đi... lên giường được không?"
Khương Từ Kính bế bổng y lên, vài bước đã đi tới mép giường. Khương Tuế ngồi trên đùi hắn, nương theo ánh đèn ngủ có thể nhìn rõ khuôn mặt Khương Từ Kính.
Ngoại trừ đôi mày có thêm vài phần hung ác, kỳ thật hắn trông không khác gì bình thường, nhưng bàn tay Khương Từ Kính luồn vào trong áo ngủ lại n*n b*p vô cùng dùng lực. Khương Tuế chịu đựng cảm giác tê dại và đau đớn đó, đẩy ngã Khương Từ Kính xuống giường, rồi trúc trắc l**m nhẹ lên hầu kết hắn.
"... Khương Tuế." Giọng nói Khương Từ Kính khàn đặc, cơ bắp toàn thân hắn đều căng cứng, gân xanh trên cổ cũng giật liên hồi, "Đừng tự tìm phiền phức cho mình."
Khương Tuế không nghe, y lại hôn lên ngực Khương Từ Kính một cái. Lần này Khương Từ Kính có một khoảnh khắc thất thần, Khương Tuế lập tức nắm lấy cơ hội, xoay người chạy điên cuồng ra ngoài. Y lao ra khỏi phòng, lập tức khóa trái cửa từ bên ngoài, không dám lưu lại dù chỉ một giây mà chạy thẳng xuống lầu.
Khương Từ Kính điên rồi...Chắc chắn là điên rồi.
Khương Tuế chạy một mạch xuống lầu, Y biết Khương Từ Kính nhất định sẽ đuổi theo, y không kịp nghĩ nhiều, y điên cuồng gõ cửa phòng Tạ Yến Chí như kẻ tuyệt vọng. Cánh cửa vừa mở ra, Khương Tuế lập tức chui vào trong, đóng chặt cửa lại, thở hổn hển:
"Nếu... nếu lát nữa Khương Từ Kính tới tìm tôi, cậu nói là không thấy tôi, được không?"
Tạ Yến Chí sững người.
Lúc này Khương Tuế hoàn toàn không nhận ra bản thân mình trông tệ hại đến mức nào, tóc tai rối bời, mắt đỏ hoe, hơi nước còn đọng nơi khóe mi, môi sưng nhẹ, vừa nhìn là biết người ta dùng sức hôn mạnh, trên cần cổ thon dài trắng như tuyết rải rác những dấu hôn không đồng nhất. Áo ngủ màu đen cũng bị x** n*n đến mức nhăn nhúm. Không biết y có phải sốt ruột quá hay không, ngay cả dép cũng rơi mất một chiếc, bàn chân trắng nõn đạp trên sàn nhà lạnh băng hơi hơi co lại.
".....Tạ Yến Chí?" Khương Tuế không biết hắn đang thất nghiệp thần vì cái gì, y nghe thấy tiếng bước chân bên ngoài, sợ đến mức toàn thân run rẩy, vội vã nói:
"Nãy giờ tôi nói gì, cậu có nghe rõ không?"
"Nghe rồi." Tạ Yến Chí đáp.
Khương Tuế thở phào, hai ba bước vội vàng chui lên giường, lộn xộn trốn trong chăn, nín thở không dám động đậy.
Y nằm trong cái chăn vẫn còn lưu lại nhiệt độ của Tạ Yến Chí, càng nghĩ càng ấm ức.
Khương Từ Kính đang êm đẹp đột nhiên phát điên cái gì?
Trong đầu y rối loạn không ngừng, rõ ràng trước kia, nếu có người dám hành xử với cậu như vậy, người đầu tiên y tìm để méc luôn là Khương Từ Kính. Nhưng bây giờ, chính người đó lại là kẻ đó lại bắt bạt y. Y làm sao có thể nói chính Khương Từ Kính lại cưỡng hôn y chứ?
Bên ngoài vang lên ba tiếng gõ cửa, nhịp điệu vừa đủ, lịch sự mà lạnh lẽo.
Tạ Yến Chí hỏi:
"Ai đấy?"
"Là anh."
Giọng Khương Từ Kính trầm ổn, bình tĩnh đến mức không để lộ chút cảm xúc nào.
Tạ Yến Chí mở cửa, hỏi:
"Anh cả, muộn thế này tìm em có việc gì không?"
Khương Từ Kính đảo mắt quan sát một vòng khắp căn phòng của hắn, không phát hiện điều gì bất thường, liền nói:
"Không có gì, chỉ là Khương Tuế gặp ác mộng, chẳng biết trốn đi đâu mất, em có thấy nó không?"
"Không thấy." Tạ Yến Chí đáp lại không chút sơ hở, "Có cần em giúp tìm cùng không?"
"Không cần, em cứ nghỉ ngơi cho tốt." Khương Từ Kính gật đầu, "Anh qua chỗ khác xem thử."
Cánh cửa khép lại.
Tạ Yến Chí đẩy xe lăn đến bên giường. Khương Tuế chui ra khỏi chăn, trong khoảnh khắc hơi ấm bốc lên, còn mang theo mùi hương mềm mại, xù xù trên người y. Mặt Khương Tuế bị bí đến đỏ ửng, nhỏ giọng nói:
"Cảm ơn cậu, Tạ Yến Chí."
"Hai người làm sao vậy?" Tạ Yến Chí hỏi.
"Tôi..." Khương Tuế cắn môi, không biết nên giải thích thế nào, đành mơ hồ nói, "Tôi cãi nhau với Khương Từ Kính, không muốn gặp anh ấy."
Tạ Yến Chí nhìn y một lúc, rồi đột ngột hỏi:
"Khương Từ Kính hôn cậu?"
"?!" Khương Tuế lập tức nổ tung, "Cậu nói bậy bạ cái gì thế! Sao có thể chứ! Trong đầu cậu toàn là thứ quái quỷ gì vậy!"
Tạ Yến Chí nói:
"Môi cậu sưng rồi."
Khương Tuế theo phản xạ đưa tay sờ lên môi mình, hình như... đúng là có hơi sưng.
"....Cậu không được nói chuyện này ra ngoài!" Khương Tuế cảnh cáo.
"Tại sao?" Tạ Yến Chí nói, "Cậu đang né tránh anh ta, xem ra không phải tự nguyện."
Khương Tuế bực bội:
"Dù sao cũng không được!"
Y còn chưa nghĩ ra nên làm thế nào. Chuyện này nếu mà bị lộ ra ngoài....y thậm chí còn không dám nghĩ tiếp. Cũng không biết cái gọi là chín chắn, ổn trọng của Khương Từ Kính có phải đã bị chó tha mất rồi không. Dù cho bọn họ không có quan hệ huyết thống, nhưng y vẫn gọi Khương Từ Kính là anh suốt bao nhiêu năm kia mà!
Tạ Yến Chí như đang trầm tư, lại hỏi:
"Ai cũng có thể hôn cậu sao?"
Khương Tuế tròn xoe mắt:
"Cậu đang nói mê sảng cái gì vậy?"
"Vậy tôi thì sao?" Tạ Yến Chí bình thản đến cực điểm hỏi, "Nguyên Dữ có thể, Khương Từ Kính có thể, vậy tôi có thể không?"
Khương Tuế sững sờ.
CPU của y trực tiếp cháy khét.
Từng chữ Tạ Yến Chí nói, y đều nghe hiểu, vậy mà ghép lại với nhau thì lại chẳng hiểu nổi.
"...Cậu đang kể chuyện cười với tôi à." Khương Tuế theo bản năng rụt người về phía sau, "Hơn nữa tôi với Nguyên Dữ..."
"Tôi thấy rồi." Ánh mắt Tạ Yến Chí dừng trên những ngón tay trắng mảnh đang siết chặt chăn của y. Vì căng thẳng, tấm chăn bị nắm đến nhăn nhúm rõ rệt. "Lúc ở thị trấn, hai người các cậu hôn nhau trên sân thượng."
"Cậu không phải nói là cậu không thấy gì sao?!" Khương Tuế tức giận, "Cậu sao lại nói dối chứ!"
Tạ Yến Chí khó hiểu:
"Chẳng lẽ tôi phải nói là tôi xem từ đầu đến cuối, để tất cả đều ngượng ngùng sao? À, tôi với Nguyên Dữ thì chắc không ngượng, chỉ có cậu là ngượng thôi."
Khương Tuế: "."
"Còn nữa." Tạ Yến Chí lại bình thản ném xuống một quả bom nặng ký, "Đêm hôm đó ngủ dưới đất, cậu và Nguyên Dữ đã làm gì, tôi cũng biết."
Khương Tuế: "?!"
"Chuyện rất bình thường thôi." Tạ Yến Chí nói, "Hai người làm ồn như vậy, tôi đâu có phải người chết."
Mặt Khương Tuế đỏ bừng vì tức giận, chỉ vào Tạ Yến Chí hơn nửa ngày mới nghẹn ra được một câu:
"Rõ ràng là Nguyên Dữ làm gì tôi thì đúng hơn chứ!"
"Đúng vậy." Tạ Yến Chí gật đầu, rồi nghiêm túc hỏi, "Vậy tôi cũng có thể đối xử với cậu như thế không?"
"Không thể!!"
Khương Tuế cảm thấy cả thế giới này đúng là điên rồi. Ban đầu là Nguyên Dữ không bình thường, sau đó đến lượt Khương Từ Kính rồi Tạ Yến Chí lần lượt phát điên. Y trốn ở chỗ này, đúng là vừa ra khỏi hang hổ đã rơi vào ổ sói, kiểu gì cũng là chết.
Khương Tuế hít sâu, thật sâu một hơi:
"Tạ Yến Chí, hay là....cậu cứ hận tôi đi được không? Cậu xem này, tôi cướp mất ba mẹ và anh trai của cậu, còn làm tu hú chiếm tổ chim khách suốt mười tám năm mà chẳng hề áy náy, khiến cậu phải sống thảm hại như vậy trong nhà họ Tạ. Cậu hận tôi đi, tôi cầu xin cậu!"
"Tôi đã nói rồi, tôi không hận em." Ánh mắt Tạ Yến Chí sâu thẳm, "Vậy tại sao tôi không thể làm vậy?"
"Không ai có thể cả!" Khương Tuế không muốn tiếp tục cuộc đối thoại vô nghĩa này nữa. Y vừa lăn vừa bò định xuống giường chạy trốn, nhưng Tạ Yến Chí lại bất ngờ nắm chặt lấy cổ chân gầy mảnh của y.
Khương Tuế: "?!"
"...b**n th**!" Khương Tuế mắng hắn, đá loạn hai chân, "Buông tôi ra!"
Tạ Yến Chí khẽ v**t v* cổ chân trắng ngần như ngọc ấy. Khi còn ở nhà họ Tạ, lúc Nguyên Dữ rửa chân cho Khương Tuế, hắn đã thấy đôi chân này đẹp đến lạ. Đến khi thật sự nắm trong tay mới biết, không chỉ đẹp mà ngay cả xúc cảm cũng mềm mại, tinh tế đến mức khiến người ta không nỡ buông.
Ma xui quỷ khiến, hắn cúi đầu, hôn nhẹ lên mắt cá chân nhô ra kia.
Khương Tuế hoàn toàn chết sững.
Tạ Yến Chí đang làm cái quái gì vậy?! Rốt cuộc hắn đang làm cái gì thế này?!
Quá mức chấn động khiến Khương Tuế thậm chí quên cả giãy giụa, chỉ đờ đẫn nhìn Tạ Yến Chí. Ánh mắt hắn lúc này giống hệt lúc làm bài thi toán, trống rỗng, không hề dao động, như thể hoàn toàn không nhận ra việc hôn chân người khác là chuyện b**n th** cỡ nào. Ngược lại, Khương Tuế đã co rúm cả mười ngón chân lại với nhau.
Tạ Yến Chí nói:
"Bây giờ em ra ngoài, sẽ bị Khương Từ Kính bắt gặp."
"Thế còn hơn ở lại đây!" Khương Tuế nghiến răng, "Các người, ai cũng là đồ thần kinh! Tất cả đều là chó điên! Tôi không sống chung với các người nữa, ngày mai tôi sẽ nói với mẹ là tôi muốn ra nước ngoài!"
Tạ Yến Chí khựng lại, rồi nói:
"Khương Từ Kính chắc chắn sẽ không đồng ý."
"Tôi cần gì anh ta đồng ý! Tôi đã thành niên rồi!"
Nếu Khương Tuế là một con mèo, lúc này toàn thân lông đã dựng đứng. Y muốn rút chân về, nhưng Tạ Yến Chí vẫn không chịu buông, khiến y tức đến phát điên:
"Còn cậu nữa, đồ b*nh h**n! Cậu nên giống như Dịch Mộ nói, ghét tôi, hận không thể giết tôi đi..."
Tạ Yến Chí:
"Giết ngươi trên giường thì cũng có thể cân nhắc."
"?!"
Khương Tuế không dám tin: "Tạ Yến Chí? Cậu có biết mình đang nói cái gì không?!"
Y mặc kệ hết thảy, bò tới, hai tay giữ lấy đầu Tạ Yến Chí, nhìn trái nhìn phải:
"Cậu có phải bị quỷ nhập rồi không? Nhất định là vậy đúng không... nếu không sao cậu lại nói ra mấy lời như thế được?!"
Tạ Yến Chí để mặc y lật qua lật lại, bình thản nói:
"Có lẽ em hiểu lầm ta rồi. Tôi vốn dĩ luôn như vậy."
"Chắc chắn là tôi đang nằm mơ..." Khương Tuế lẩm bẩm, "Ngủ một giấc là ổn thôi, đúng, ngủ một giấc là được....cậu mau buông tôi ra, tôi phải về ngủ!"
Y dùng sức giãy khỏi sự khống chế của Tạ Yến Chí, nhưng Tạ Yến Chí bỗng kêu khẽ một tiếng, dọa Khương Tuế giật nảy mình:
"Cậu sao vậy?!"
"Cánh tay vẫn chưa khỏi hẳn." Tạ Yến Chí nhíu mày, "Hơi đau."
Trước đó, vì đỡ lấy y mà Tạ Yến Chí từng bị gãy tay. Dù đã qua một thời gian, nhưng vẫn chưa hồi phục hoàn toàn. Khương Tuế lập tức thấy chột dạ:
"Đau nhiều lắm sao?"
"Không đến mức." Tạ Yến Chí vẫn cau mày, "Nhịn một lát là được."
Người luôn thờ ơ trước mọi chuyện như Tạ Yến Chí mà còn biến sắc, vậy chắc chắn là đau thật. Khương Tuế lo lắng nói:
"Vậy... có cần đi bệnh viện kiểm tra lại không? Chân cậu vì tôi mà để lại di chứng rồi, tay mà cũng..."
"Không cần." Tạ Yến Chí thử cử động cổ tay, "Em xoa cho tôi đi."
"...Ừ."
Khương Tuế cẩn thận nâng tay hắn lên. Y chưa từng chăm sóc ai, cũng không rõ lực mát-xa thế nào cho đúng, chỉ thử bóp nhẹ:
"Như vậy được chưa?"
"Có thể mạnh hơn chút."
Khương Tuế tăng thêm lực, đặt tay Tạ Yến Chí lên đùi mình, cúi đầu nghiêm túc xoa bóp cổ tay cho hắn. Tạ Yến Chí chỉ lặng lẽ nhìn.
Dưới ánh đèn mờ nhạt, hàng mi thiếu niên vừa dài vừa cong, đôi môi hồng hào sưng nhẹ, như vừa chạm vào đóa hồng đồ mi, đẹp đến mức không tưởng.
Tiểu thiếu gia được nuôi dưỡng quá mức thuần khiết, căn bản không biết có những kẻ xấu khi nói dối đến mắt cũng chẳng chớp, mà hắn, vừa hay chính là loại người đó.
Khương Tuế trán đã lấm tấm mồ hôi, lúc này mới ngẩng đầu hỏi:
"Có đỡ hơn chút nào không?"
"Ừ." Tạ Yến Chí nói, "Đỡ nhiều rồi."
Khương Tuế buông tay hắn:
"Vậy tôi trước....Ơ?!"
Tạ Yến Chí chẳng những không biết báo ơn, còn thuận thế nắm lấy đùi Khương Tuế. Giữa những kẽ ngón tay, có thể cảm nhận rõ lớp thịt mềm bị ép nổi lên. Khương Tuế như bị lửa đốt, toàn thân nóng bừng:
"Tạ Yến Chí, cậu làm gì vậy?!"
"Xin lỗi." Tạ Yến Chí nói, "Không phải cố ý."
Khương Tuế chỉ muốn nhanh chóng rời đi, đang định nói coi như bỏ qua cho hắn, thì Tạ Yến Chí lại tiếp lời:
"Chỉ là vừa rồi bị em ấn ra phản ứng... không nhịn được mà thôi."
P/s: Lời của editor
Ta nói, chương này nó ngon hết sảy con bà bảy.