Bên ngoài ô cửa sổ sát đất là xứ người xa lạ, đêm tối rực rỡ ánh vàng son.
Khương Từ Kính nhấp một ngụm cà phê, thứ vốn dĩ có thể giúp tỉnh táo tinh thần, nhưng với hắn lúc này, chẳng khác gì nước lã: uống hay không uống cũng đều không thể ngủ được.
Gió thổi tung một tờ giấy trên bàn làm việc. Hắn cụp mắt, thờ ơ thu lại, khi ngẩng lên thì ánh nhìn rơi vào khung ảnh đặt trên bàn.
Trước kia, trên bàn làm việc ở trong nước là ảnh chụp chung của một gia đình bốn người. Còn bây giờ, ở nơi này, hắn cũng chẳng cần che giấu điều gì nữa. Trong bức ảnh chỉ có một thiếu niên mặc áo sơ mi trắng, đứng giữa biển hoa hướng dương đang nở rộ, quay đầu nhìn về ống kính. Ánh mặt trời nhuộm lên đường nét gương mặt y vẻ dịu dàng mềm mại, biểu cảm hơi ngạc nhiên. Chỉ cần nhìn tấm ảnh thôi, cũng có thể cảm nhận được sức sống tươi mới rất riêng của tuổi thiếu niên ấy.
Ngón tay Khương Từ Kính khẽ v**t v* gò má trong ảnh. Hắn chợt nhớ đến lần gặp bác sĩ tâm lý ngày hôm qua, vẻ mặt mừng rỡ của đối phương, dường như vì hắn đã “bước ra” khỏi mối tình cảm dị thường kia mà cảm thấy vô cùng vui mừng. Nhưng Khương Từ Kính hiểu rất rõ: hắn đã bệnh nặng đến mức không thể cứu chữa, cho dù là bác sĩ tâm lý nổi tiếng nhất cũng không thể chữa khỏi.
Bởi vì hắn đã học được cách nói dối chính bác sĩ của mình.
Chuông điện thoại vang lên. Khương Từ Kính cầm máy, thấy số gọi đến là dãy số đã khắc sâu trong lòng. Hắn vừa định nhấn nghe thì đối phương đã lập tức cúp máy.
“……”
Khương Từ Kính khẽ thở dài.
Mười tám tuổi rồi mà vẫn trẻ con như thế, cãi nhau muốn làm hòa, nhưng nhất quyết không chịu là người cúi đầu trước, mà chỉ gọi điện để nhắc nhở hắn: Anh nên xin lỗi em đi, nếu không thì đừng hòng dỗ được em!
Khi Khương Từ Kính định gọi lại, thì cuộc gọi của Liễu Ngư đã đến trước. Giọng mẹ hắn mang theo chút oán trách:
“Từ Kính, con còn chưa nghỉ ngơi sao?”
“Con vừa chuẩn bị ngủ.”
Khương Từ Kính bình thản nói dối,
“Có chuyện gì vậy ạ?”
“Còn không phải do Tuế Tuế ư!”
Nhắc đến cậu con út, Liễu Ngư thở dài không ngớt,
“Lần khảo sát tháng này, sáu môn cộng lại cũng chỉ hơn một trăm điểm. Mẹ đã nói rồi, hồi nó học lớp chín con không nên đi, cứ nhất quyết ra nước ngoài mở rộng thị trường. Không có con quản, thành tích của nó đúng là tụt dốc không phanh!”
“Con đâu thể quản nó cả đời được.”
Khương Từ Kính nói.
“Sao lại không thể?”
Liễu Ngư đáp,
“Con là anh nó mà. Sau này mẹ với ba nó có chết đi thì hai anh em cũng phải nương tựa lẫn nhau chứ… À không, chủ yếu là con phải đỡ đần nó. Từ Kính, lúc nào cũng là con chăm sóc em trai, con có thấy ba mẹ thiên vị không?”
“Đứa trẻ không thông minh thì đương nhiên cần nhiều sự quan tâm hơn.”
Khương Từ Kính nói,
“Con không để ý chuyện đó.”
“……”
Liễu Ngư nghẹn lời, rồi vội nói:
“Con đừng nói Tuế Tuế là ngốc, lỡ nói mãi nó càng ngốc hơn thì sao? Khi nào con về được? Trường nó chắc lại sắp họp phụ huynh rồi, con mau về dự thay nó đi. Lúc nhận bảng điểm mẹ thật sự không còn mặt mũi nào cả.”
Khương Từ Kính khẽ cười:
“Con biết rồi, sẽ sớm về.”
Vừa dứt lời, hắn nghe bên kia điện thoại vang lên giọng thiếu niên đầy phẫn nộ:
“Mẹ, mẹ có phải gọi điện mách Khương Từ Kính rồi không?!”
Đúng là đồ nhóc con.
Trước mặt hắn thì lúc nào cũng mềm giọng gọi “anh”, sau lưng lại thẳng thừng gọi cả họ tên.
“Không có, không có.”
Liễu Ngư vội vàng nói,
“Mẹ đang hẹn đánh mạt chược với dì Phương đây này. Con mau đi ngủ đi, mai còn phải đi học!”
Thiếu niên vẫn bán tín bán nghi, lầm bầm vài tiếng rồi bỏ đi.
Liễu Ngư che micro, hạ giọng nói:
“Con mau về đi, mẹ thật sự hết cách với tiểu tổ tông này rồi.”
Khương Từ Kính đáp một cách thành thật:
“Con cũng hết cách với nó.”
Nếu Khương Tuế muốn bầu trời đầy sao, thì dù có phải nghĩ đủ mọi cách, hắn cũng sẽ hái xuống trao cho y.
“Tuế Tuế nghe lời con lắm, nó thích con đấy.”
Liễu Ngư thở dài cảm khái,
“Cũng là lỗi của ba mẹ, hồi nó còn nhỏ đã không ở bên nó đủ nhiều. Thật ra mẹ biết, người mà nó để tâm nhất… chính là con, người anh trai này.”
Tim Khương Từ Kính khẽ giật thót. Liễu Ngư vẫn còn lải nhải nói thêm rất nhiều. Mãi đến khi cuộc gọi kết thúc, Khương Từ Kính mới chống trán, nhắn tin cho trợ lý, bảo đặt cho hắn một vé máy bay về nước vào ngày hôm sau.
Trước khi ra nước ngoài, hắn từng phát hiện trong cặp sách của Khương Tuế có một bức thư tình màu hồng nhạt. Hắn đã không mở ra xem, nhưng chỉ nhìn phong thư thôi cũng đủ biết người viết đã bỏ vào đó biết bao tâm tư. Khương Từ Kính thật ra cũng không còn nhớ rõ lúc ấy tâm trạng của mình là gì.
Sợ hãi ư?
Kinh ngạc ư?
Hay phẫn nộ?
Có lẽ là tất cả.
Hóa ra, hắn lại sợ đến thế… sợ Khương Tuế yêu một người khác.
Khương Từ Kính bỏ chiếc thẻ trò chơi - thứ phải nhờ không ít mối quan hệ mới lấy được vào túi, rời khỏi văn phòng, xoa xoa huyệt Thái Dương đang nhức nhối.
Có lẽ, sau khi về nước, hắn sẽ ngủ được một giấc ngon.
Đến thành phố S, vừa mở điện thoại, Khương Từ Kính đã thấy tin nhắn của Liễu Ngư, nói rằng Khương Tuế đang đến đón hắn.
Khi đang ngồi trên ghế, trông thấy bóng dáng mảnh khảnh kia cúi đầu chơi game, bước chân hắn bỗng khựng lại.
Giữa dòng người qua lại tấp nập, đủ mọi gương mặt, trong mắt Khương Từ Kính lại chỉ phản chiếu duy nhất một người thiếu niên ấy.
“Tổng giám đốc Khương?”
Trợ lý do dự hỏi:
“Có chuyện gì vậy ạ?”
“Không có gì.”
Sắc mặt Khương Từ Kính bình thản. Hắn chậm rãi bước tới, nhìn đỉnh đầu phủ mái tóc đen của Khương Tuế, cất tiếng gọi:
“Khương Tuế.”
Thiếu niên giật mình, ngẩng đầu lên. Nhìn thấy hắn, y ngoan ngoãn đứng dậy. Hàng mi đen khẽ chớp, như cánh bướm lướt qua tim Khương Từ Kính. Y nở nụ cười mềm mại ấm áp, gọi hắn một tiếng “anh”, rồi vươn tay ra làm bộ muốn giúp hắn xách hành lý.
Dĩ nhiên Khương Từ Kính không để y làm vậy. Sau đó, hắn thấy thiếu niên lén bĩu môi, chắc là đang thầm mắng hắn trong lòng.
Chỉ nghĩ đến đó thôi, bao mệt mỏi và bực bội tích tụ suốt mấy ngày làm việc bỗng tan biến không còn, khiến cả trái tim hắn cũng trở nên nhẹ nhõm.
Nếu bác sĩ tâm lý của hắn từng gặp Khương Tuế, biết được đây là một đứa trẻ đáng yêu đến nhường nào, thì hẳn sẽ chẳng còn ngạc nhiên vì sao Khương Từ Kính lại dành cho chính em trai mình thứ tình cảm chiếm hữu mãnh liệt cùng tình yêu sâu đậm như vậy.
Yêu một người như thế, vốn dĩ cũng giống như hít thở, đơn giản và tự nhiên.
……
“Anh.”
Khương Tuế trở mình, chui vào vòng tay hắn để tránh ánh nắng, thì thầm hỏi:
“Anh nằm mơ à?”
Khương Từ Kính mở mắt ra, lúc này mới nhận ra mình đang nằm trên chiếc giường mềm mại trong tòa lâu đài cổ.
“Anh mơ thấy chuyện ngày xưa.”
Hắn nói.
Hắn vỗ nhẹ lưng Khương Tuế, hôn lên gò má y:
“Ngủ thêm một lát nữa nhé?”
“Đói…”
Giọng Khương Tuế mềm nhũn, dính dính như đang làm nũng. Nhưng Khương Từ Kính biết, đó chỉ là giọng mũi khi y còn chưa tỉnh ngủ hẳn.
Vì thế, Khương Từ Kính đứng dậy, vào bếp và… tự tay phân phó bảo mẫu chuẩn bị bữa sáng.
Không còn cách nào khác, tay nghề nấu nướng của hắn chỉ dừng lại ở mấy món đồ ăn nhanh. Thứ đồ đó, hắn tuyệt đối sẽ không nấu cho Khương Tuế ăn.
Bảo mẫu là người tính tình cởi mở, nói chuyện rất dễ mến. Vừa chiên trứng, bà vừa nói:
“Khương tiên sinh và người yêu tình cảm thật tốt, nhìn mà ai cũng thấy ngưỡng mộ.”
“Ừm.”
Trong kỳ nghỉ hiếm hoi này, Khương Từ Kính cũng hiếm khi dễ tính, bèn nói thêm:
“Cho nhiều sốt vào salad một chút, em ấy rất thích.”
Bảo mẫu đáp lời, rồi lại cười nói:
“Khương tiên sinh dự định khi nào thì kết hôn? Tôi có thể đến dự hôn lễ của hai người không?”
Câu nói ấy khiến Khương Từ Kính khẽ sững người.
Hắn chưa từng nghĩ đến chuyện kết hôn. Cũng không biết Khương Tuế… có nguyện ý kết hôn với hắn hay không.
Khi ăn sáng, Khương Tuế trông còn lơ mơ chưa tỉnh ngủ hẳn, trên cổ vẫn còn vết đỏ tươi, dấu vết hắn để lại đêm qua, rất đẹp.
“Anh?”
Khương Tuế ngậm bánh mì nướng, ngẩng đầu nhìn hắn. Đôi mắt đen như mắt nai, trong veo mà mơ màng.
“Anh đang nghĩ gì vậy?”
“Kết hôn.”
Khương Từ Kính nói thẳng,
“Em có muốn kết hôn không?”
Khương Tuế đang nhai thì phun vụn bánh ra. Khương Từ Kính nhíu mày, rút khăn giấy lau tay cho y. Khương Tuế ngửa đầu hỏi:
“Vì sao anh đột nhiên lại nghĩ đến chuyện kết hôn?”
“Đó là cách mà xã hội loài người công nhận một mối quan hệ lâu dài, ổn định.”
Khương Từ Kính đáp.
Khương Tuế nghiêng đầu, không biết đang nghĩ gì. Bỗng y nheo mắt lại, ghé sát vào hắn, hỏi:
“Anh muốn kết hôn với em sao?”
“……”
Động tác trên tay Khương Từ Kính khựng lại. Hắn cúi xuống hôn nhẹ lên môi Khương Tuế:
“Nếu anh muốn, em sẽ đồng ý chứ?”
Khương Tuế trèo lên ngồi trên đùi hắn, ôm cổ hắn:
“Nhưng bây giờ em còn chưa đến tuổi kết hôn mà.”
“Vậy nếu đến rồi thì sao?”
Khương Tuế giơ tay sờ lên mặt hắn. Ánh nắng đậu trên từng đường nét tinh xảo, đẹp đến không gì sánh được.
“Anh cầu xin em đi, biết đâu em sẽ đồng ý.”
Khương Từ Kính bỗng đứng bật dậy, đẩy hết đồ ăn trên bàn sang một bên, đặt Khương Tuế lên chiếc bàn dài phủ khăn ren trắng. Khương Tuế hít mạnh một hơi, hoảng hốt:
“Anh… anh làm gì vậy……”
Thiếu niên nằm trên bàn ăn trông hệt như một chiếc bánh kem ngọt ngào, mềm mại, thơm ngậy, khiến người ta không kìm được thèm khát.
Khương Từ Kính chậm rãi cởi từng cúc áo nơi cổ y, chính tay hắn cài lên trước đó, rồi nói:
“Anh cầu em.”
“Làm gì có ai cầu xin kiểu như vậy chứ!”
Khương Tuế đưa tay đi nắm tay hắn. Trong mắt ánh lên lớp lệ mỏng đầy lý trí. Y luôn như thế, kiêu ngạo, mềm mềm, tủi thân đến mức khiến lòng người tan chảy.
“Anh cầu người khác luôn là như vậy.”
Khương Từ Kính cúi xuống hôn lên ngực y, thấy thân thể mảnh khảnh của thiếu niên vì căng thẳng mà phập phồng dữ dội. Nhà ăn được trang trí trang nhã, tinh xảo đến từng chi tiết, giá nến chạm trổ cầu kỳ, hoa tươi trong bình còn đẫm sương. Công chúa sống trong lâu đài, quần áo xộc xệch, cuộn mình trong vòng tay người anh trai, nghẹn ngào nức nở.
“Khương Từ Kính……”
Thiếu niên hoảng loạn chụp lấy tay hắn, đuôi mắt đỏ hồng như đóa hoa nở trong tuyết.
“Em sẽ không bao giờ thèm để ý đến anh nữa!”
Khương Từ Kính hôn đi nước mắt nơi khóe mắt y, giọng khàn khàn hỏi:
“Chẳng phải em rất thích ăn dâu tây sao, sao còn hung dữ với anh?”
“……”
Khương Tuế mắng một tràng dài, nhưng trình độ mắng chửi của y quá thấp, chẳng gây được chút tổn thương nào. Khương Từ Kính vỗ về v**t v* sống lưng nhô lên của y:
“Anh đã nói rồi, em rất giống một chiếc bánh kem dâu tây bơ, đầy ắp nhân.”
“Bánh kem phải có dâu tây thì mới ngon hơn, đúng không?”
Ban đầu Khương Tuế vừa khóc thút tha thút thít vừa mắng hắn, nhưng khi nhận ra càng mắng thì đối phương càng hưng phấn, y liền ôm lấy người đàn ông, chủ động hôn để lấy lòng, khẩn cầu.
“Bây giờ là anh đang cầu em đấy, Khương Tuế.”
Khương Từ Kính thong thả đặt quả dâu tây cuối cùng trong đĩa vào miệng y. Nước dâu đỏ nhạt theo làn da trắng tuyết chảy xuống khăn ren. Hắn cúi xuống, hôn lên môi Khương Tuế cùng quả dâu ấy, trái dâu mềm mại bị nghiền nát giữa môi răng, nước sốt vương vãi khắp nơi.
“Đồng ý với anh được không, Khương Tuế?”
Hắn chậm rãi hỏi.
Khương Tuế căng đến mức khó chịu tột độ, lúc này bảo y đồng ý điều gì y cũng sẽ gật đầu. Y nghẹn ngào:
“Anh…… Em sẽ kết hôn với anh, em sẽ kết hôn với anh…… Anh tha cho em được không……”
“Khóc sao mà đáng thương thế.”
Dưới ánh nắng trong veo, Khương Từ Kính khẽ thở dài. Hắn bế thiếu niên lên, vỗ lưng trấn an.
“Em nói lại cho đàng hoàng một lần, anh sẽ buông tha em.”
Khương Tuế dụi đầu vào vai hắn, mắt đỏ hoe. Trong lòng có lẽ vẫn đang mắng chửi, nhưng giọng nói lại ngoan ngoãn đến lạ:
“Anh, em sẽ kết hôn với anh.”
“Chúng ta sẽ ở bên nhau cả đời.”
“Ừ.”
Khương Từ Kính ôm y bước qua những ô cửa kính rực rỡ sắc màu, ánh sáng vỡ ra thành muôn nghìn tia lấp lánh. Chiếc chuông vàng nơi cổ chân trắng muốt của thiếu niên khẽ rung vang. Hắn thì thầm:
“Anh nghe thấy rồi.”
Chúng ta đương nhiên sẽ ở bên nhau cả đời. Sống là như vậy mà chết cũng sẽ như vậy.