Bản Vạn Nhân Mê Này Là Bản Lậu

Chương 90: Yến Chí (Ngoại Truyện).




Mộ của Văn Hòa được Tạ Yến Chí gọi từng được người chuyên nghiệp tu sửa, vì vậy khi gần một năm sau Khương Tuế quay lại nơi này, y không còn thấy cảnh cỏ dại um tùm, nấm mồ hoang vắng nữa, mà là hoa nở rực rỡ như gấm, muôn hồng nghìn tía, một mảnh sinh động náo nhiệt.

Khương Tuế hiểu biết về Văn Hòa vốn đã rất ít, lại càng không biết bà thích gì, nên lễ vật cúng bái đều là những loại trái cây mà chính y yêu thích. Tạ Yến Chí cũng không nói cho y biết rằng, mang những loại trái cây đắt tiền như vậy đặt ở đây thì kết cục chỉ có một, sẽ bị người khác trộm mất. Dù sao thì sự “tích cực” của vị tiểu thiếu gia này cũng không thể bị quấy rầy.

Tạ Yến Chí đứng nhìn Khương Tuế đốt vàng mã ra dáng ra hình, miệng lẩm bẩm trước mộ. Đến khi lại gần mới nghe rõ, thì ra Khương Tuế đang kể cho Văn Hòa nghe những chuyện gần đây của mình.

“Tạ Yến Chí,” Khương Tuế bỗng quay đầu hỏi, “trên đời này thật sự có âm tào địa phủ không? Nếu có, thì Văn Hòa có phải đã đi đầu thai rồi không? Nếu bà đã đầu thai, vậy tiền giấy tôi đốt cho bà sẽ về tay ai? Diêm Vương sao?”

Tạ Yến Chí đáp:
“Tuy rất muốn phụ họa với em, nhưng tôi là người theo thuyết vô thần.”

Khương Tuế: “……”

Y bĩu môi:
“Cậu đúng là chẳng có chút thú vị nào.”

“…… Ừ.”
Tạ Yến Chí nói khẽ, “Tôi quả thật là người không thú vị.”

“Ái……”
Thấy hắn dường như có chút sa sút, Khương Tuế vội vàng giải thích:
“Tôi không có ý đó đâu, chỉ là thuận miệng nói vậy thôi.”

Tạ Yến Chí nói:
“Trời sắp tối rồi, xuống núi thôi.”

Dù chân Tạ Yến Chí hơi tật, nhưng đi đường núi vẫn vững vàng hơn Khương Tuế rất nhiều. Suốt dọc đường xuống núi, Khương Tuế được hắn nắm tay dẫn đi, còn chọc chọc lưng hắn:
“Trước đó cậu chẳng phải nói sẽ bện vòng hoa cho tôi sao?”

Trong núi lúc này thứ không thiếu nhất chính là hoa dại. Đủ loại hoa không gọi được tên mọc khắp nơi. Có lẽ vì quen làm việc tay chân, nên Tạ Yến Chí rất khéo tay, chẳng bao lâu đã bện xong một chiếc vòng hoa tinh xảo.

Khương Tuế ngẩng đầu, đôi mắt sáng long lanh:
“Cậu đội lên cho tôi đi.”

“Ừ.”
Tạ Yến Chí chậm rãi đội vòng hoa lên đầu y. Thiếu niên có ngũ quan tinh xảo, làn da trắng như tuyết, những đóa hoa rực rỡ khiến y trông như một tinh linh không vướng bụi trần. Vì thế, hắn hiếm hoi khen ngợi:
“Rất đẹp.”

“Thật sao?”
Khương Tuế kiễng chân tiến sát lại gần, như muốn nhìn xem hình ảnh của mình trong mắt hắn. Kết quả vì không giữ vững thăng bằng, y loạng choạng ngã thẳng vào lòng hắn. Tạ Yến Chí tuy không kịp phòng bị, nhưng vẫn nhanh chóng đứng vững đỡ lấy y:
“Ngốc.”

Khương Tuế:
“Chỉ có cậu là thông minh nhất thôi.”
Y kéo mấy chiếc lá trên vòng hoa, đưa tay ra:
“Tạ Yến Chí, nắm tay không?”

Y đứng dưới ánh mặt trời, chói mắt đến mức khiến người ta chỉ muốn giấu đi.

Người sống lâu trong cống rãnh âm u, sao có thể không khao khát ánh nắng? Dù chỉ là một tia sáng lọt qua nắp cống cũng đã vô cùng quý giá, huống chi là một vầng nắng rực rỡ, ấm áp đến thế này.

Tạ Yến Chí nắm lấy tay y, nhưng không cùng y bước đi, mà cúi người hôn y.

Khương Tuế rất khó chịu trước nụ hôn của Tạ Yến Chí. Bề ngoài trông có vẻ dịu dàng chậm rãi, nhưng thực chất lại như sói như hổ, hận không thể nuốt trọn y vào bụng. Y cảm thấy mình giống như một con ếch bị đặt trong nước ấm, bị đun chín dần mà không hay biết người này đáng sợ đến mức nào, thậm chí còn hôn tới cả n** m*m m** nơi cổ họng.

Tiếng nước ướt át vang lên không dứt. Khương Tuế phát ra những âm thanh mơ hồ, ngay cả chính y cũng không nghe rõ mình đang nói gì. Y cảm thấy chân mình sắp đứng không vững, theo bản năng vươn tay ôm lấy cổ Tạ Yến Chí, nhưng chính động tác đó lại khiến y càng bị kéo sâu hơn vào lòng đối phương.

Tạ Yến Chí l**m hôn đôi môi đầy đặn của y, nuốt lấy thứ nước bọt mang vị ngọt, nhưng vẫn cảm thấy chưa đủ.

Hắn nhớ lại lần đầu tiên mình gặp Khương Tuế.

Khi đó, hắn chỉ là một thằng nhà quê vừa từ nông thôn lên thành phố, mặt mày xám xịt, đứng co ro trong phòng khách nhà họ Khương. Thiếu niên tựa bên lan can cầu thang, từ trên cao cúi người nhìn xuống hắn. Trên người mặc áo ở nhà cổ tròn màu trắng, khiến cả con người trông mềm mại dịu dàng đến lạ, vậy mà dung mạo lại rực rỡ chói mắt đến mức khiến người khác không thể rời mắt. Chỉ một cái nhíu mày, một cái mím môi thôi cũng đã đủ thu hút ánh nhìn.

Tạ Yến Chí nhìn rất rõ trong ánh mắt y có sự chán ghét. Thế nhưng kỳ lạ thay, hắn lại không hề ghét bỏ vị tiểu thiếu gia sẽ cùng mình hoán đổi số phận này. Không ai biết rằng, trong khoảnh khắc ấy, hắn thật sự rất muốn vươn tay ra, chạm vào vầng nắng rực rỡ và tươi đẹp kia.

Luôn cảm thấy… vẫn chưa đủ.

Dù đã ôm y, hôn y, ngày ngày ở bên y, vẫn là không đủ.

Thấy Khương Tuế gần như không thở nổi, Tạ Yến Chí mới buông y ra, dịu dàng hôn nhẹ lên đôi môi sưng đỏ của y, nắm lấy tay y nói:
“Chúng ta về nhà.”

Nơi họ trở về là nhà họ Tạ.

Sau khi Tạ Hào và Văn Tú Quyên vào tù, Tạ Gia Kiệt đi theo một đám du côn lêu lổng thu tiền bảo kê, gặp phải người tàn nhẫn, suýt nữa thì xảy ra án mạng. Tạ Gia Kiệt không dám tiếp tục ở lại trấn An Xa, chẳng biết đã trốn đi đâu. Hiện tại nhà họ Tạ trống rỗng, không còn một ai.

Tạ Yến Chí dọn dẹp lại căn phòng của mình. Dù chật hẹp, nhưng rất sạch sẽ, miễn cưỡng cũng đủ để tiểu thiếu gia hài lòng.

Lúc lên núi họ hái được chút nấm và rau dại. Tạ Yến Chí xuống bếp nấu bữa tối, còn Khương Tuế thì ngồi trên chiếc ghế đẩu nhỏ chơi game. Khi trong trấn An Xa từng nhà bắt đầu lên đèn chuẩn bị bữa tối, món ăn của Tạ Yến Chí cũng vừa xào xong.

Khương Tuế từng ăn nấm rừng, nhưng chưa từng ăn rau dại, cảm thấy rất mới mẻ. Hai người dưới ánh đèn mờ nhạt, chậm rãi ăn xong một bữa cơm vô cùng bình thường.

“Tạ Yến Chí,” Khương Tuế hỏi, “trước kia cũng là cậu nấu cơm sao?”

“Ừ.”
Tạ Yến Chí vừa thu dọn bát đũa vừa nói:
“Hồi nhỏ là vậy. Sau này Tạ Hào đánh không lại tôi, họ liền bắt Tạ Mạn Mạn nấu cơm.”

Khương Tuế chống cằm:
“Cuộc sống hằng ngày của cậu trước kia như thế nào?”

Tạ Yến Chí suy nghĩ một lát rồi đáp:
“Sau khi lên cấp ba, thứ Hai năm giờ sáng phải dậy chạy đến trường. Trong giờ học thì đi làm thêm ở quầy bán đồ ăn vặt, cũng từng bưng cơm ở căn-tin. Nhưng sau đó người phụ trách căn-tin thấy quầy của tôi lúc nào cũng có rất nhiều người xếp hàng, gây chen chúc và lãng phí thời gian, nên sa thải tôi.”

“Tôi biết rồi,” Khương Tuế cong môi cười, “chắc chắn là vì cậu quá đẹp trai, mấy cô gái kia nhân cơ hội muốn nói chuyện với cậu vài câu.”

“Có lẽ.”
Tạ Yến Chí tiếp tục:
“Đến thứ Sáu thì phải làm xong bài tập thầy cô giao từ trước, vì cuối tuần về nhà phải làm việc đồng áng. Dù sao tôi vẫn phải ăn cơm ở đó, chẳng thể không làm gì được.”

Tạ Yến Chí nhanh chóng rửa xong bát đũa, đun nước ấm cho Khương Tuế rửa mặt đánh răng. Trong chậu đầy nước ấm, Khương Tuế đặt bàn chân mình lên mu bàn chân Tạ Yến Chí. Tạ Yến Chí cảm nhận được làn da mềm mại nơi lòng bàn chân y.

Vì từ nhỏ được nuông chiều, lòng bàn chân Khương Tuế không hề có chút chai sạn nào, mềm mại trơn nhẵn đến lạ.

Tạ Yến Chí chậm rãi ngẩng mắt:
“Khương Tuế, đừng chơi như vậy.”

“Tại sao?”
Khương Tuế nhăn mũi, có chút không vui,
“Tôi đâu có dẫm mạnh cậu.”

“……”
Tạ Yến Chí nói:
“Là vấn đề của tôi.”

Khương Tuế thấy phản ứng của hắn, vội vàng rút chân lại, còn mắng hắn là đồ b**n th**.

“Chân em thật sự rất đẹp.”
Tạ Yến Chí nói một cách nghiêm túc.

Khương Tuế cứ như phía sau có ma đuổi theo, vội vàng trốn thẳng về phòng.

Tạ Yến Chí dọn dẹp xong xuôi, bước vào phòng liền thấy Khương Tuế đang lục tủ quần áo của hắn. Không biết từ đâu y lôi ra được bộ đồng phục cấp ba của hắn, kiểu xanh trắng cổ điển, vải vóc thô kệch, đường chỉ méo mó, xấu đến không tả nổi. Vậy mà Khương Tuế lại hứng thú vô cùng, khoác lên người rồi hỏi:
“Hồi đó các cậu cũng mặc đồng phục à?”

“Trên có quy định, trường học phát cho mỗi người hai bộ.”
Tạ Yến Chí nheo mắt nhìn y:
“Em mặc như vậy… rất đẹp.”

“Ơ?” Khương Tuế tò mò, “Đồng phục này còn có cách mặc bí mật gì nữa sao?”

Tạ Yến Chí gật đầu:
“Muốn thử không?”

Năm phút sau, từ đầu đến chân Khương Tuế chỉ được quấn trong một chiếc đồng phục xanh trắng rộng thùng thình. Y nhận ra mình bị lừa một vố đau, ngồi phịch xuống giường:
“……Tạ Yến Chí, cậu có bệnh à?”

Tạ Yến Chí im lặng rất lâu.

Nõn nà như băng tuyết, thanh thoát tựa như ngọc ngà, mặc quần áo của hắn, ngồi trên giường của hắn, nếu không phải thánh nhân, ai mà không động lòng.

Hắn bế Khương Tuế lên, đặt y ngồi lên chiếc bàn học nhỏ hẹp. Mặt bàn gỗ lạnh khiến Khương Tuế khẽ run, hàng mi liên tục rung rẩy:
“Tạ Yến Chí…”

Tạ Yến Chí nắm lấy cổ chân y, cúi xuống hôn lên mắt cá lộ rõ, rồi bất ngờ cắn nhẹ vào mẩu xương nhỏ ấy. Khương Tuế khẽ rên, túm chặt tóc hắn:
“Cậu làm gì vậy?!”

“Làm cho em dễ chịu.”
Tạ Yến Chí ngước mắt, giữ chặt eo y:
“Muốn không?”

Khương Tuế còn chưa kịp trả lời, hắn đã cúi xuống ngậm lấy.

Y lập tức nghẹn một tiếng, da đầu tê dại, bàn tay càng siết chặt mái tóc hắn, đến chính y cũng không phân biệt được đó là kháng cự hay chấp nhận.

Tạ Yến Chí chẳng còn cảm nhận được đau đớn trên da đầu, tim hắn đập đến mức sắp nổ tung, dù gương mặt vẫn giữ vẻ lạnh lùng.

“Tạ Yến Chí…”
Ánh mắt Khương Tuế mơ màng, định nói gì đó, bỗng thấy yết hầu hắn chuyển động, sững người:
“Cậu….cậu nuốt rồi à?”

“Ừ.”
Tạ Yến Chí đáp, “Muốn nhìn không?”

“……Không cần!”
Khương Tuế nghiến răng, “b**n th**, thần kinh… thả tôi ra.”

Đương nhiên Tạ Yến Chí không buông. Hắn ép thiếu niên vào mép bàn, thấy chiếc đồng phục rộng thùng thình trượt xuống, lộ ra bờ vai gầy yếu, khẽ nói:
“Hồi đó tôi thường thắp nến, ngồi ở đây làm bài đến khuya.”

Với cuộc đời của Khương Tuế, y vĩnh viễn không thể cảm nhận được những nhọc nhằn năm xưa của Tạ Yến Chí. Trong khoảnh khắc, y như xuyên qua thời gian trùng điệp, thấy cậu thiếu niên Tạ Yến Chí ngồi dưới ánh nến leo lét, bút lướt không ngừng, tiếng ngòi bút cọ vào giấy thô phát ra âm thanh sột soạt, như vang ngay bên tai.

Khương Tuế chống tay lên mặt bàn. Tạ Yến Chí phủ tay lên mu bàn tay y, đan chặt mười ngón, từ phía sau hôn nhẹ khóe môi y, thấp giọng nói:
“Khương Tuế, tôi đã từng nói là tôi thích em chưa?”

“……”
Nước mắt Khương Tuế trào ra. Y muốn trốn, nhưng bị giam giữa thân thể Tạ Yến Chí và bàn học, không đường thoát, chỉ có thể mơ hồ đáp:
“……Rồi, cậu đã nói rồi.”

“Ừ.”
Tạ Yến Chí chậm rãi thì thầm bên tai y,
“Vậy để tôi nói lại lần nữa, Khương Tuế, tôi yêu em.”

Đêm khuya tĩnh mịch, ngọn đèn dầu lay động.
Đêm nay, Khương Tuế là bài toán duy nhất hắn muốn giải.

Cũng là câu hỏi khó giải duy nhất trong đời này, hắn vĩnh viễn không thể giải ra.


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận