Bản Vạn Nhân Mê Này Là Bản Lậu

Chương 93: Bướm khô (Thế giới thứ tư).




Sương mùa xuân gặp mưa, hoa càng thêm rực rỡ; hoa lay động, cả ngọn núi ngập tràn sắc xuân.

Núi Lạc Vụ có mưa phùn lất phất. Người hầu bưng chén thuốc, cúi mắt cung kính đẩy cửa Lưu Sương Tiểu Trúc. Gió lùa lay màn trướng, hương thơm u tĩnh lan tỏa khắp phòng, thế nhưng lư hương lại không hề được châm lửa.

Người hầu dè dặt ngẩng đầu, vừa định cất lời, thì bỗng thấy từ sau tầng tầng màn giường vươn ra một cánh tay trắng như tuyết. Những ngón tay thon dài, mảnh khảnh nắm chặt trong hư không, gầy yếu đến đáng thương, tựa như đang cầu cứu. Nhưng rất nhanh, cánh tay ấy đã bị một bàn tay khác khỏe khoắn hơn kéo giật trở lại.

Trong phòng vang lên tiếng nức nở khe khẽ, dường như là tiếng khóc cầu xin trong cơn chịu đựng không nổi.

Người hầu sợ đến tim đập loạn nhịp, nhất thời không biết nên đặt khay xuống rồi rời đi, hay quay đầu bỏ chạy như chưa từng đến đây. Đúng lúc đó, màn giường bỗng được vén lên, nhưng hắn còn chưa kịp nhìn rõ người bên trong thì sa mành đã rơi xuống lần nữa.

Một nam nhân với thân trên tr*n tr**, vóc dáng cường tráng tùy ý nhặt chiếc áo gấm đen bên giường khoác lên người. Tóc đen rối loạn, sắc mặt lạnh nhạt, toàn thân toát ra khí tức công kích mạnh mẽ.

Đặc biệt là mảng ma văn màu đỏ vàng kéo dài từ ngực xuống tận bụng dưới, yêu dị đến mức khiến người ta rùng mình.

Ngũ quan của nam nhân tuấn mỹ nhưng sắc bén quá mức, ngạo nghễ khó thuần, ánh mắt nơi đuôi mày khóe mắt đều mang theo ý xâm lược lạnh lẽo. Người hầu sợ đến mức hai tay run rẩy.

Ma văn...

Trên núi Lạc Vụ... vậy mà lại có Ma tộc?!

Nam nhân thờ oe liếc hắn một cái.
"Đem lại đây."

Người hầu run run dâng khay lên. Nam nhân tiện tay nhận lấy, phất tay đuổi người:
"Ra ngoài."

"Vâng!" Người hầu như được đại xá, vội vàng bỏ chạy khỏi phòng.

Nam nhân quay lại bên giường. Trong chăn gấm trắng toát là một thân thể còn trắng hơn tuyết. Mái tóc đen dài buông rủ xuống tận mép giường, trên tấm lưng mịn màng như ngọc dương chi vẫn còn in rõ những dấu vết vừa để lại, loang lổ rực rỡ, như hoa nở rộ.

"Uống thuốc." Giọng nam nhân không hề dịu dàng,
"Để lạnh sẽ rất khó chịu."

Người trên giường không có phản ứng.

Nam nhân cau mày:
"Ngươi giận cái gì?"

Mỹ nhân da tuyết tóc đen rốt cuộc chậm rãi ngồi dậy. Nước mắt còn chưa khô, hàng mi ướt đẫm dính lại thành từng cụm. Dù mái tóc dài che khuất, vẫn có thể thấy trên th*n th* tr*ng n*n phủ đầy vệt đỏ. Ở cổ chân trái quấn một sợi chỉ đỏ, bên trên đeo một viên đá đen kỳ dị, phản chiếu ánh sáng nhàn nhạt.

"Ngươi chỉ cho ta có từng ấy linh lực." Khương Tuế cắn môi, nước mắt đọng trên mi, đáng thương vô cùng,
"Thân Đồ Dụ, ngươi nói mà không giữ lời."

"......"

Thấy y như vậy, ánh mắt Thân Đồ Dụ trầm xuống. Hắn bóp nhẹ sau gáy Khương Tuế, nói:
"Ta cũng chưa từng nói sẽ cho ngươi nhiều."

Khương Tuế trừng lớn mắt, tức giận đá mạnh một cước vào eo hắn:
"Sau này ngươi đừng tới tìm ta nữa! Cút càng xa càng tốt!"

E rằng không ai tin nổi, vị Tiên Tôn Lưu Sương trước mặt người ngoài luôn thanh phong tễ nguyệt(*), cao cao tại thượng, lại có thể ở trên giường phát tác tính tình như thế này.

(*) là một thành ngữ Hán Việt chỉ cảnh gió mát (Thanh Phong) và trăng sáng (Minh Nguyệt) sau cơn mưa, tượng trưng cho vẻ đẹp tự nhiên trong lành, thanh cao, cũng như tâm hồn thanh thản, trong sáng và ý nghĩa văn chương, tình yêu đôi lứa. Nó thường dùng để ca ngợi sự tươi mới, tinh khiết của thiên nhiên hoặc trạng thái tâm hồn an nhiên, thoát tục.

Thân Đồ Dụ nắm lấy cổ chân y, tự mình uống một ngụm thuốc đắng trong chén bạch ngọc, rồi nâng cằm Khương Tuế, môi kề môi ép y uống xuống. Động tác thô bạo, thuốc chưa kịp nuốt đã tràn ra, men theo cằm chảy xuống ngực, uốn lượn thành dòng.

Khương Tuế khẽ rên, khóe mắt đỏ hoe, nghẹn ngào gọi:
"Thân Đồ Dụ!"

Thân Đồ Dụ mặc kệ, ép y uống hết cả chén thuốc, dù có hơn nửa đã đổ ra ngoài.

Có lẽ do nguyên thân là thú loại, Thân Đồ Dụ có thói quen l**m láp. Y chậm rãi l**m sạch thuốc dính nơi môi, lưỡi, cằm và trên người Khương Tuế.

Đến khi Tiên Tôn Lưu Sương dựa hẳn vào lòng hắn, th* d*c không ra hơi, thậm chí chẳng còn sức để nói chuyện.

"Lần sau vậy." Thân Đồ Dụ nói,
"Hôm nay ta còn có việc."

Xem như trả lời cho câu hỏi trước đó của Khương Tuế.

Khương Tuế vòng tay ôm cổ hắn, giọng rất nhẹ:
"A Dụ, ngươi giúp ta giết một người... được không?"

Thân Đồ Dụ không biểu lộ cảm xúc gì.

Khương Tuế tiếp tục nói:
"Hắn lúc nào cũng rêu rao trước mặt người khác rằng ta xuất thân nô lệ, còn bịa đặt đủ chuyện thật giả lẫn lộn, hết lần này đến lần khác đổ hết lên đầu ta, thật sự đáng ghét..."

Y càng nói càng tủi thân, đôi mắt mờ sương ngước lên, phản chiếu gương mặt Thân Đồ Dụ.
"A Dụ... ngươi giúp ta giết hắn, được không?"

Thân Đồ Dụ nói ngắn gọn:
"Tên."

Khương Tuế nói ra cái tên ấy, rồi vui vẻ hôn nhẹ lên yết hầu hắn, giống như ban thưởng cho một con chó nghe lời. Giọng y trong trẻo mềm mại:
"A Dụ, ta thích ngươi nhất. Chờ thân thể ta khá hơn một chút, ta cùng ngươi về Ma Giới, được không?"

Sắc mặt Thân Đồ Dụ lạnh đi.

Một kẻ nói dối quen mồm.

Những lời này hắn đã nghe đến phát ngán, ngay cả thay đổi cách nói cho mới mẻ hơn cũng lười.

Sinh ra một gương mặt khuynh đảo chúng sinh, lại có một trái tim độc nhất vô nhị trên đời. Nếu là trước kia, hắn nhất định sẽ mặc cho người này muốn gì được nấy, chỉ cần chờ đến ngày y chịu theo hắn rời đi.

Nhưng...

Nhớ lại kiếp trước Ma Vực máu chảy thành sông, tâm phúc chết sạch, chính hắn cũng bị moi tim, thi thể treo trên sơn môn Huyền Nhất Môn phơi bày suốt hơn mười năm, Thân Đồ Dụ cảm thấy ngực mình thắt lại.

Tựa như da thịt lần nữa bị mổ toạc, trái tim còn đang đập bị sống sờ sờ kéo ra.

Người kia cầm trái tim Ma Tôn trong truyền thuyết, ánh mắt khinh miệt, một chân đá văng bàn tay hắn vươn tới, dưới sự vây quanh của chính phái tu sĩ, mỉm cười nói:
"Không hổ là Ma Tôn, bị moi tim mà vẫn chưa chết."

"Vậy thì rút sạch xương cốt toàn thân hắn đi. Nếu chết, cứ treo xác hắn trên cổng chính của tông môn để răn đe Ma tộc. Dám tùy tiện tàn sát đệ tử tiên môn, kết cục chỉ có thể như vậy."

Mọi người liên tục tán thưởng tiên tôn Lưu Sương lòng mang sự thương yêu chúng sinh, thay nhân gian trừ bỏ đại họa Ma Tôn, đúng là tấm gương của tiên môn, khiến người người kính ngưỡng.

Nhưng bọn họ nào biết, vị Tiên Tôn "lòng mang thương sự thương yêu chúng sinh ấy" ấy, chính là kẻ từng được Ma Tôn dùng từng tia linh lực nuôi dưỡng, đẩy lên Hóa Thần cảnh.

"A Dụ?"

Giọng nói mềm nhẹ lại vang lên, gọi tên hắn hết lần này đến lần khác, tựa như lời nguyền.
"Ngươi cho ta thêm chút linh lực được không? Sắp đến đại hội tỷ thí của toàn bộ tông môn rồi, ta muốn danh chính ngôn thuận tham gia. Nếu để người ta biết ta bây giờ đến Kim Đan cảnh cũng không có, nhất định sẽ-ưm!"

Thân Đồ Dụ nắm chặt cổ tay trắng nõn của Tiên Tôn, đôi mắt đen pha đỏ sậm nhìn chằm chằm y, giọng lạnh lẽo:
"Ngươi còn chịu nổi nữa không?"

Khương Tuế cảm thấy hôm nay Thân Đồ Dụ có gì đó không đúng.

Con chó nghe lời nhất của y, hôm nay lại liên tiếp ba lần không nghe lời. Chẳng lẽ là gần đây cho quá ít ngọt ngào?

Nghĩ vậy, y thầm mắng một tiếng súc sinh, cố kéo thân thể mềm nhũn ngồi lên đùi nam nhân, nhỏ giọng cầu xin:
"A Dụ... cầu ngươi."

Thân Đồ Dụ đột nhiên bóp chặt vòng eo mảnh khảnh ấy, cúi đầu cắn mạnh lên cổ Khương Tuế.

"Được."

Hắn nghe thấy chính mình nói.
"Ngươi muốn bao nhiêu, ta cho bấy nhiêu."

Chúng ta còn rất nhiều thời gian.
Ta sẽ từ từ... cùng ngươi tiêu hao.

........

Rất lâu sau khi Thân Đồ Dụ rời đi, Khương Tuế mới miễn cưỡng bò dậy khỏi giường. Y đứng trước thủy kính, cau mày nhìn những dấu vết tím xanh chằng chịt trên người.

Thú loại đúng là thú loại. Dù đã tu thành hình người, vẫn không hiểu tiếng người. Rõ ràng đã nói đừng để lại dấu vết.

Mặc xong bộ cẩm y màu trăng trắng, Khương Tuế tùy tay buộc dải lụa nơi đuôi tóc. Người trong gương lại là vị Tiên Tôn cao cao tại thượng, dung mạo lạnh nhạt như hoa trăng nơi chân trời, khó mà đến gần.

"Sư tôn... ngài tỉnh chưa?"

Ngoài cửa vang lên giọng thiếu nữ do dự, trong trẻo đáng yêu.

Năm năm trước, trong đại hội tỷ thí của toàn bộ tông môn, Tiên Tôn Lưu Sương thu nhận hai đệ tử. Thiếu nữ đứng ngoài cửa này là người đầu tiên, tên Đồng Khỉ, cháu ruột của chưởng môn Huyền Nhất Môn.

Khương Tuế thu nàng làm đồ đệ, dĩ nhiên là vì thân phận ấy, ngày thường cũng luôn ôn hòa che chở.

"Ừ." Khương Tuế nói,
"Vào đi."

Đồng Khỉ đẩy cửa bước vào, lập tức ngửi thấy hương khí nhàn nhạt mà mê người trên người sư tôn, vội vàng ổn định tâm thần, xuyên qua rèm châu lưu ly tiến vào bên trong.

Sư tôn đang tựa bên giá cổ, tỉ mỉ chăm sóc một chậu sơn trà. Tóc đen như thác, da trắng hơn tuyết, khí chất lạnh nhạt không thể xâm phạm, tựa như toàn thân đều mang tiên khí.

Đồng Khỉ càng thêm kính sợ, vội hành lễ:
"Đệ tử mạo muội quấy rầy sư tôn. Hôm nay tới đây... là có một việc muốn nhờ."

Khương Tuế không ngẩng đầu, giọng nhạt nhẽo:
"Nếu là vì Mạnh Lệnh Thu, ngươi có thể quay về."

"Sư tôn!"

Mắt Đồng Khỉ đỏ hoe. Nàng bước lên, nắm lấy tay áo sư tôn, nức nở nói:
"Con không tin sư huynh sẽ giết hại đồng môn! Nếu ngài không chịu thả huynh ấy ra, vậy cho con vào thủy lao thăm huynh ấy được không? Huynh ấy vốn đã mất hết tu vi, lại bị nhốt ở nơi đó... nhất định sẽ chết mất!"

Nếu người đã chết, tất nhiên sẽ có thông báo. Không có tin tức truyền ra, chứng tỏ Mạnh Lệnh Thu vẫn còn sống.

Khương Tuế lạnh lùng nghĩ thầm.

Trên mặt lại hiện ra vẻ bất đắc dĩ:
"Tiểu Khỉ, hiện giờ án mạng của hắn còn chưa điều tra rõ. Việc giam hắn xuống thủy lao là quyết định của chưởng môn, ta cũng không có quyền can thiệp."

Đồng Khỉ sốt ruột nói:
"Vậy chúng ta đi cầu xin Tiên Tôn Độ Hành được không?! Tiên Tôn Độ Hành là người đứng đầu đương thời của thiên hạ, lời hắn nói, ông nội con nhất định sẽ nghe theo!"

Độ Hành?

Ngay cả Khương Tuế, chính y cũng đã gần một năm chưa gặp vị đạo lữ(*) này.

(*) Bạn đời trên con đường tu hành.
Khác với phu thê phàm tục, đạo lữ thường có ràng buộc về: linh lực, tu vi, sinh tử, đôi khi còn là khế ước thiên đạo

"Độ Hành đang bế quan." Khương Tuế dịu dàng từ chối, "Ngươi cũng biết hắn chấp niệm với kiếm đạo đến mức nào, sẽ không vì chuyện nhỏ thế này mà sớm xuất quan."

Nước mắt Đồng Khỉ rơi lã chã, nàng vừa lau nước mắt vừa khóc nức nở:
"Sư huynh là người tốt! Huynh ấy rõ ràng tốt như vậy, ô ô ô ô..."

Khương Tuế không muốn an ủi tiểu cô nương nữa, chỉ cảm thấy phiền, thở dài nói:
"Ngươi về trước đi, ta sẽ thử đi tìm Độ Hành xem sao."

"Cảm ơn sư tôn!" Đồng Khỉ ôm chầm lấy y, khóc đến tê tâm liệt phế, "Con biết ngay sư tôn là người nhân hậu nhất, nhất định sẽ không bỏ mặc sư huynh!"

Khương Tuế tiễn tiểu đồ đệ rời đi, hàng mi dài rũ xuống, ánh mắt dừng lại nơi cổ tay mình, vết thương kia vẫn chưa lành hẳn.

Nửa tháng đã trôi qua, vậy mà vẫn chưa khép miệng hoàn toàn.

Đó là vết thương y bị Mạnh Lệnh Thu để lại khi dịch chuyển tiên cốt. Đôi mắt tràn đầy thù hận của thiếu niên ngày đó, y vẫn còn nhớ rõ.

Khương Tuế khẽ cười lạnh.

Nếu không phải thân mang tiên cốt, một kẻ ăn mày thì lấy tư cách gì ở lại dưới tông môn của Tiên Tôn Lưu Sương, trở thành thân truyền đại đệ tử, thân phận một bước lên mây?

Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, đôi mắt kia vẫn khiến y không thể hoàn toàn yên tâm.

Dĩ nhiên Khương Tuế sẽ không vì chuyện của Mạnh Lệnh Thu mà đi tìm Độ Hành, y quyết định tự mình đến thủy lao.

Thủy lao của Huyền Nhất Môn là nơi giam giữ phạm nhân mang tội nặng, được xây dựng trong ao lạnh phía sau núi. Nước ở đây quanh năm lạnh thấu xương, người thường ở trong chưa đầy một canh giờ đã bị đông chết, ngay cả tu sĩ cũng hiếm ai chịu nổi luồng hàn khí này. Ngoại trừ Độ Hành-kẻ cuồng kiếm năm xưa thích đến ao lạnh luyện kiếm, thì chẳng ai muốn đặt chân tới nơi quỷ quái này.

Khương Tuế cầm trong tay lệnh bài thông hành của Độ Hành, ra vào Huyền Nhất Môn không chút trở ngại, thủy lao dĩ nhiên cũng không ngoại lệ.

Y đi thẳng đến phòng giam giữ Mạnh Lệnh Thu.

Chỉ thấy trong ao lạnh, sáu sợi xiềng xích huyền thiết phẩm cấp hai vươn ra từ đáy nước, khóa chặt tứ chi, cổ và eo bụng thiếu niên. Loại huyền thiết này dù bị đao chém rìu bổ cũng không hư hao, dưới cảnh giới Hóa Thần tuyệt đối không thể thoát ra.

Mạnh Lệnh Thu-thủ tịch đệ tử(*) dưới trướng Tiên Tôn Lưu Sương, tuy không thích giao du, nhưng căn cốt tuyệt hảo, tu luyện tiến cảnh cực nhanh: mười tám tuổi kết đan, mười chín tuổi bước vào Nguyên Anh. Trong Tu Chân Giới, ai mà không gọi hắn một tiếng thiên tài hiếm có?

(*) Đệ tử đứng đầu trong hàng môn sinh của một Tiên Tôn, thường là: thiên phú cao nhất, được truyền thừa trọng yếu, đại diện cho thể diện của sư môn.

Vậy mà thiên tài như thế, chỉ vì tiên cốt bị dịch chuyển, tu vi tan sạch, giờ đây chẳng khác gì phàm nhân.

Khương Tuế đứng trên thạch đài, từ trên cao nhìn xuống đồ đệ của mình.

Mạnh Lệnh Thu quả thật có dung mạo tuấn mỹ, khí chất thiếu niên tiên y nộ mã(*) dù cố che giấu cũng không giấu được. Một sớm từ mây cao rơi xuống, bị gán tội sát nhân, bị ngàn người trong Tu Chân Giới chỉ trỏ, nhưng sự kiêu ngạo trong mắt hắn vẫn chưa từng bị xóa mờ.

(*) Cụm từ này thường dùng để miêu tả một chàng trai trẻ, ăn mặc đẹp đẽ, cưỡi con ngựa chiến oai phong, thể hiện khí thế ngút trời, sự tự do phóng khoáng, hoặc một khoảnh khắc huy hoàng, thành công vang dội sau một trận chiến.

"Lệnh Thu." Giọng Khương Tuế lạnh nhạt.

Tai thiếu niên khẽ động, quay đầu "nhìn" về hướng Khương Tuế.

Đôi mắt hắn bị thương khi bị bắt, đến nay vẫn chưa lành, không thể nhìn thấy. Nhưng vừa nhận ra giọng nói quen thuộc, hắn lập tức vui mừng:
"Sư tôn!"

Nhìn gương mặt tràn đầy tin tưởng ấy, cổ tay Khương Tuế đau nhói.

Ở kiếp trước, chính tay y đoạt tiên cốt của người này, đẩy hắn xuống vực sâu vạn trượng để vạn ma cắn xé. Tưởng chừng là cục diện tất chết, nào ngờ Mạnh Lệnh Thu lại gặp kỳ ngộ trong vực sâu, sa đọa thành ma, ngủ đông nhiều năm, rồi vào lúc y đắc ý nhất, phanh phui toàn bộ chân tướng.

Chỉ trong một đêm, Tiên Tôn Lưu Sương cao cao tại thượng từ mây trời rơi xuống vũng bùn, trở thành chuột chạy qua đường, bị giam cầm tra tấn đến chết.

Nhớ lại những năm tháng không thấy ánh mặt trời ấy, Khương Tuế lạnh toát mồ hôi.

Lần này...

Y tuyệt đối sẽ không cho Mạnh Lệnh Thu cơ hội nữa!

"Lệnh Thu, con có ổn không?"
Khương Tuế chịu đựng hàn ý thấu xương, bước xuống ao lạnh, nắm lấy tay thiếu niên, truyền vào một luồng linh lực ôn hòa, giúp kinh mạch cạn kiệt của hắn dễ chịu hơn đôi chút.

"...Sư tôn."
Mạnh Lệnh Thu ôm chặt vòng eo gầy gò của sư tôn, bật khóc:
"Con sợ lắm... con thật sự không giết hắn..."

"Ta biết."
Bị ôm đến đau, Khương Tuế khẽ nhíu mày, trong lòng mắng thầm tên nhóc này ra tay chẳng biết nặng nhẹ. Y vốn vì chưa dung hợp hoàn toàn với tiên cốt mà cảnh giới rơi mạnh, ao lạnh với y chẳng khác nào cực hình, còn bị ôm siết thế này...

"Con là do ta nhìn lớn lên, ta đương nhiên biết con không làm chuyện đó." Khương Tuế ôn tồn nói,
"Nhưng Thương Sơn Phái bên kia không ngừng gây áp lực. Đại đệ tử của chưởng môn Thương Sơn chết tại Huyền Nhất Môn ta, dù thế nào cũng phải có một lời giải thích. Con yên tâm, ta sẽ chứng minh sự trong sạch của con."

Y hiền hòa mà dịu dàng, quả thực là một bậc sư trưởng hoàn mỹ đến mức không thể soi mói. Mạnh Lệnh Thu càng khóc dữ dội hơn, như thuở bé vùi đầu vào cổ sư tôn mà nức nở. Khương Tuế thì bị lạnh đến mức toàn thân run rẩy không ngừng.

Đúng là đồ chó chết.

Thân thể đã lạnh cứng rồi mà còn dán sát vào người y.

Khương Tuế phải dùng đến ý chí tự chủ cực lớn mới không đẩy Mạnh Lệnh Thu ra, trái lại còn đưa tay vuốt mái tóc ướt đẫm của hắn, dịu giọng an ủi:
"Được rồi, đừng sợ. Sư tôn sẽ sớm cứu con ra ngoài."

Nếu không giết được Mạnh Lệnh Thu, vậy thì chẳng bằng đặt hắn ngay dưới mí mắt mình, để tránh hắn lại sinh chuyện.

Dù sao lúc y rút tiên cốt của Mạnh Lệnh Thu, đối phương đã mù, cũng chẳng biết là ai ra tay.

Y hoàn toàn có thể tiếp tục làm một vị sư tôn tốt, để Mạnh Lệnh Thu ngưỡng mộ, tôn kính mình.

Còn mạng người của Thương Sơn phái kia... đổ hết lên đầu Thân Đồ Dụ là được. Trên tay tên đó đã dính không biết bao nhiêu mạng người rồi, chẳng thiếu thêm một kẻ.

Cứu Mạnh Lệnh Thu ra, chứng minh sự trong sạch cho hắn, rồi lại dịu dàng trấn an một phen... Khương Tuế không tin tên ngốc này lại không một lòng một dạ với mình.

Chỉ cần xử lý xong kẻ bất ổn nhất này, con đường về sau sẽ dễ đi hơn nhiều. Kiếp này, y tuyệt đối sẽ không chết thảm như vậy nữa!

"Sư tôn, cảm ơn ngài... chỉ có ngài còn chịu tin con."
Mạnh Lệnh Thu thì thầm, "Ai cũng cho rằng là con giết Mạc Lục Trúc, nhưng con thật sự không có..."

Sự kiên nhẫn của Khương Tuế đã cạn, hắn không muốn nghe những lời khóc lóc lải nhải đó nữa, liền nói:
"Ta đương nhiên tin con. Lệnh Thu, con cứ yên tâm chờ đi."

Nhưng điều y không nhìn thấy là, trong đôi mắt thiếu niên kia chỉ toàn băng lạnh, còn đáng sợ hơn cả ao lạnh.

Khương Tuế...
Tên cầm thú ra vẻ đạo mạo, áo mũ chỉnh tề, giả nhân giả nghĩa này, lần này chẳng lẽ muốn đổi sang một kiểu tra tấn khác sao?

Lần trước là không chút do dự đẩy hắn xuống vực sâu Ma giới, lạnh lùng nhìn hắn bị vạn ma gặm xương. Lần này, chẳng lẽ là có chủ ý còn độc ác hơn?

Càng nghĩ, Mạnh Lệnh Thu càng hận đến nghiến răng, gân xanh nơi thái dương giật liên hồi. Thế nhưng khi ôm lấy thân thể mềm mại trong lòng, ngửi thấy mùi hương thơm kia, hắn lại nhớ tới một thứ khác ngoài thù hận và chán ghét.

Đó là d*c v*ng.

Đời trước, để trả thù Khương Tuế, hắn đã vạch trần bộ mặt thật của tên ngụy quân tử này, khiến Khương Tuế trở thành kẻ bị cả Tu Chân Giới khinh thường, phỉ nhổ. Nhưng như vậy vẫn chưa đủ.

Quá nhẹ rồi.
Sao có thể so được với nỗi khổ bị vạn ma gặm xương nơi Vạn Ma Uyên?
Sao có thể so với cơn đau khi xương cốt bị cưỡng ép rút ra từng tấc?

Vì thế, hắn đã giam cầm tên cặn bã này, coi hắn như cấm luyến, nuôi nhốt suốt nhiều năm.

Bao nhiêu năm dây dưa đến liều chết, hắn đã quá quen thuộc với thân thể này. Giờ phút này ôm lại trong lòng, phản ứng nảy sinh cũng là điều khó tránh.

Khương Tuế hoảng hốt, vội vàng lùi lại mấy bước.

Y bỗng nhớ đến quãng thời gian nhục nhã không chịu nổi kia, rõ ràng thủy lao lạnh thấu xương, vậy mà y lại như bị lửa thiêu đốt, cả người ướt át đến mức khó coi.

"Sư tôn?"
Mạnh Lệnh Thu nghi hoặc hỏi, đôi mắt đẹp đẽ mờ mịt vô thần. "Ngài sao vậy?"

"...Không có gì."
Khương Tuế hít sâu một hơi. Y rất muốn ngay lúc này tát cho Mạnh Lệnh Thu mấy cái, nhưng vì đại cục, chỉ có thể ép cơn giận đang trào lên trong lồng ngực xuống, nghiến răng nói:
"Vi sư chỉ là chợt nhớ ra còn có việc quan trọng, cần mau chóng trở về xử lý."

"Vậy sư tôn đi trước đi."
Mạnh Lệnh Thu ngoan ngoãn nói, "Ngài có thể thường xuyên đến thăm con không? Ở đây lạnh lắm, con lại chẳng nhìn thấy gì, rất sợ..."

Thiếu niên co ro trong nước, trông vô cùng đáng thương. Khương Tuế đối với loại súc sinh này dĩ nhiên chẳng có chút thương hại nào, nghĩ đến những việc hắn đã làm với mình ở kiếp trước, càng hận không thể đâm chết hắn ngay tại chỗ.

"Yên tâm, vi sư sẽ đến."

Khương Tuế bước lên thạch đài. Gương mặt lạnh lẽo, tái nhợt như phủ sương tuyết. Cẩm y ướt đẫm dính sát vào người khiến y vô cùng khó chịu, y vận linh lực hong khô quần áo, lúc này mới khẽ thở ra một hơi.

Hoàn toàn không hay biết rằng phía sau, ánh mắt thiếu niên đang dọc theo sau cái gáy thon dài của y, lướt xuống vòng eo, nơi đường cong đột ngột nhô lên, ánh nhìn đó đã không còn chút kính trọng nào, chỉ còn sự khinh miệt và chiếm hữu đến cực điểm.

Sau khi Khương Tuế rời khỏi thủy lao, Mạnh Lệnh Thu liền thả lỏng, chìm hẳn xuống nước lạnh.

Đời trước, công pháp hắn thu được ở Vạn Ma Uyên tiến triển cực nhanh. Giờ đây vừa trọng sinh chưa đầy hai ngày, dù đan điền đã phế, hắn vẫn có thể tụ lại linh khí, dùng để chống chọi cái lạnh này hoàn toàn không thành vấn đề.

Ngược lại là Khương Tuế, tên phế vật đó.

Ngoài miệng tuyên bố đã đột phá Hóa Thần, vậy mà ngay cả hàn khí của một ao lạnh nhỏ nhoi cũng không chịu nổi, lạnh đến sắc mặt xanh xám.

Xem ra, cho dù có được tiên cốt, phế vật thì vẫn mãi là phế vật.

Loại phế vật này, ngoài việc bị trói trên giường để ngắm nhìn, quả thực chẳng có chút giá trị nào khác.

........

Vì chuyện của Mạnh Lệnh Thu, Đồng Khỉ có thể nói là lo lắng đến rối ruột, chạy ngược chạy xuôi khắp nơi. Cuối cùng cũng có tin tốt truyền đến.

Có người điều tra ra rằng tại nơi phát hiện thi thể của đại đệ tử Thương Sơn phái - Mạc Lục Trúc, còn lưu lại ma khí của Ma Tôn Thân Đồ Dụ. Ma giới thậm chí có kẻ chỉ thẳng vào mũi Thương Sơn phái mà mắng nhiếc, nói Mạc Lục Trúc là hạng vô dụng, ở trước mặt Ma Tôn căn bản không có lấy nửa phần sức phản kháng.

Còn về bản thân Ma Tôn... Thân Đồ Dụ xưa nay giết rồi mặc kệ, chôn hay không chôn đều chẳng buồn để tâm, đương nhiên cũng không có khả năng trả lời bất kỳ câu hỏi nào từ chính đạo. Cái chết của Mạc Lục Trúc rất nhanh đã bị quy thành một án mạng khác dưới tay Thân Đồ Dụ.

Còn Mạnh Lệnh Thu của Huyền Nhất Môn thì hiển nhiên là bị oan. Chưởng môn đích thân xuống thủy lao đón người ra, mời trưởng lão tinh thông y thuật nhất trong môn phái chẩn trị đôi mắt cho hắn, khôi phục kinh mạch, đồng thời tuyên bố rõ ràng: chỉ cần là thứ Mạnh Lệnh Thu muốn, chỉ cần Huyền Nhất Môn có, nhất định sẽ tìm mọi cách mang đến cho hắn.

Dù sao thì Mạnh Lệnh Thu cũng là đồ đệ của Tiên Tôn Lưu Sương, mà Tiên Tôn Lưu Sương lại là đạo lữ của Độ Hành Tiên Tôn. Đánh chó còn phải nhìn chủ nhân, lần này bọn họ khiến Mạnh Lệnh Thu bị oan, nếu Độ Hành truy cứu, e rằng ngay cả chưởng môn cũng khó mà gánh nổi hậu quả.

May mà Mạnh Lệnh Thu cũng không oán trách tông môn, càng không đòi hỏi bồi thường gì quá đáng, khiến chưởng môn vô cùng an ủi, cảm thấy đây là nhân tài đáng để bồi dưỡng, lời khen ngợi và động viên dĩ nhiên là không thiếu.

Mạnh Lệnh Thu trở lại núi Lạc Vụ. Nơi ở của hắn và Đồng Khỉ đều nằm ở sườn núi, chỉ có Lưu Sương Tiểu Trúc của Khương Tuế sừng sững trên đỉnh núi, quanh năm đào hạnh không tàn, xa hoa rực rỡ, tựa như tiên cảnh.

"Sư huynh?"
Đồng Khỉ nhìn thiếu niên cao gầy đứng bên cạnh, thân hình thẳng tắp như ngọc, "Ta nói chuyện với huynh nãy giờ, huynh có nghe không? Huynh đang nghĩ gì vậy?"

"...Không có gì."
Mạnh Lệnh Thu đương nhiên không thể nói cho nàng biết rằng ở kiếp trước, hắn từng treo Khương Tuế - kẻ lòng dạ rắn rết kia - lên cây đào, để hoa rơi như mưa phủ đầy người.

Giờ nghĩ lại, hắn thậm chí còn nhớ rất rõ mùi hương tỏa ra từ thân thể kẻ đó.

"Đại hội tỷ thí của toàn bộ tông môn, lại sắp bắt đầu rồi."
Đồng Khỉ khẽ thở dài, "Không biết lần này sư tôn có thu thêm đồ đệ nữa không."

Mạnh Lệnh Thu khựng lại.

Ở kiếp trước, Khương Tuế không hề thu thêm đồ đệ nào, cho đến lúc chết cũng chỉ có hắn và Đồng Khỉ.

Nhưng lần này...

Mọi chuyện dường như đã không còn hoàn toàn giống kiếp trước. Sự khác biệt lớn nhất chính là Khương Tuế không hề đẩy hắn xuống Vạn Ma Uyên, mà còn giả nhân giả nghĩa thay hắn rửa sạch oan khuất, đưa hắn trở về núi Lạc Vụ.

"Sư huynh, thật ra ta không muốn sư tôn thu thêm đồ đệ."
Thiếu nữ thở dài não nề, "Ta không muốn có người chia sẻ sự chú ý của sư tôn. Sư tôn tốt như vậy, ta không muốn bị người khác cướp mất."

Khóe môi Mạnh Lệnh Thu nhếch lên một nụ cười lạnh.

Tâm địa rắn rết thường là có thể rất nhanh, rất chuẩn, tàn nhẫn cắn người một nhát.

Tiểu sư muội ngây thơ của hắn lại thật sự cho rằng Khương Tuế là người tốt.

"A! Sư tôn ra rồi!"
Đồng Khỉ vui mừng reo lên, "Sư huynh, chúng ta qua đó đi!"

Hai người đứng trong sân Lưu Sương Tiểu Trúc, cung kính chào sư tôn. Hôm nay Khương Tuế mặc một thân bạch y, càng tôn lên phong thái tiên phong đạo cốt, dung mạo diễm lệ đến mức hoa đào hoa lý cũng khó bì kịp.

"Lệnh Thu, lại đây, để vi sư xem mắt con."
Khương Tuế nói.

Mạnh Lệnh Thu thuận theo bước tới. Hắn nhìn thấy rõ ràng, nhưng vẫn giả mù không lộ sơ hở.

Khương Tuế vốn không thông y thuật, cái gọi là "xem" này, dĩ nhiên chỉ là s* s**ng qua loa.

Mạnh Lệnh Thu cảm nhận được những ngón tay mềm mại của đối phương chậm rãi lướt qua hốc mắt, xương mày mình, động tác vô cùng nhẹ nhàng, như thể hắn là một báu vật đáng được che chở.

Nếu là kiếp trước, hắn hẳn đã cảm động đến rơi nước mắt, giống như Đồng Khỉ, tin rằng sư tôn là người tốt nhất thiên hạ. Chỉ tiếc rằng, sống lại một đời, hắn đã không còn là kẻ ngu ngốc chỉ cần cho một viên kẹo là có thể quên hết tất cả.

Ngay khi Mạnh Lệnh Thu đang âm thầm nghĩ xem nên rút gân lột cốt Khương Tuế thế nào, ánh mắt bỗng dừng lại ở phía sau cổ thanh niên, nơi đó in rõ một vết đỏ tươi.

Hắn không phải thiếu niên chưa hiểu chuyện, huống chi những dấu vết trên người Khương Tuế, hắn đã thấy qua không ít, đều là do chính tay hắn lưu lại.

Nhưng hiện tại... hắn còn chưa hề chạm vào Khương Tuế.

Cơn giận bùng nổ trong nháy mắt. Ngay cả bản thân Mạnh Lệnh Thu cũng chưa kịp phản ứng, hắn đã vươn tay kéo mạnh cổ áo Khương Tuế, để bờ vai trắng mịn trơn nhẵn kia lộ ra trong không khí, ánh mắt hắn gắt gao dán chặt vào vết đỏ diễm lệ kia, gần như muốn phun ra lửa.

P/s: Lời của editor
Edit phần nội dung của Tu Chân khó hiểu vl 🥲, chương này hơn 5000 từ :))


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận