“Con đang làm gì vậy?!” Khương Tuế kinh hãi thốt lên.
Đồng Khỉ cũng sững sờ, hoàn toàn không ngờ Mạnh Lệnh Thu lại đột nhiên phát điên, thậm chí còn đại nghịch bất đạo kéo áo sư tôn.
“Sư huynh!”
Mạnh Lệnh Thu như vừa tỉnh khỏi cơn mộng.
Lúc này hắn vẫn chỉ là một tiểu đệ tử hiền lành vô hại dưới trướng Tiên Tôn Lưu Sương, không phải kẻ phản đồ đã sa vào ma đạo ở kiếp trước, cũng càng không phải ác quỷ từng nắm giữ quyền sinh sát của Khương Tuế. Hành vi vừa rồi của hắn, rõ ràng là phạm thượng, là đại bất kính.
“……” Sắc mặt Mạnh Lệnh Thu biến đổi cực nhanh, trong chớp mắt, vẻ phẫn nộ đã hóa thành lo lắng quan tâm.
“Sư tôn, vừa rồi con cảm giác có một con côn trùng bay tới, sợ nó cắn ngài nên nhất thời luống cuống mới ra tay…”
Chưa đợi Khương Tuế lên tiếng, hắn đã cụp mắt xuống, đầy áy náy:
“Nhưng con ra tay chậm quá, không bắt được nó… Ngài có bị cắn không?”
Thiếu niên quanh năm luyện kiếm, đầu ngón tay phủ một lớp chai mỏng. Hắn luống cuống đưa tay ra, như muốn kiểm tra xem vị sư tôn kính yêu có bị thương hay không. Khi lòng bàn tay vô tình chạm lên vết đỏ kia, cơn phẫn nộ trong lòng hắn gần như muốn xé toạc lồng ngực, nhưng hắn buộc phải đè nén lại, giả vờ ngây thơ, trong sáng, thiện lương:
“Sư tôn, nếu bị cắn rồi thì có cần bôi thuốc không? Lỡ như con sâu đó có độc thì sao?”
Đồng Khỉ cũng lo lắng nói theo:
“Đúng là bị cắn rồi! Đỏ thế kia, có khi thật sự có độc. Sư tôn hay là…”
Khương Tuế âm thầm nghiến răng, kéo lại cổ áo cho ngay ngắn.
Hai tiểu đồ đệ không biết, nhưng y thì sao có thể không biết đó là thứ gì?
Thân Đồ Dụ — tên súc sinh đó — lại dám để lại dấu vết ở chỗ rõ ràng như vậy!
“Không sao.” Khương Tuế cố giữ bình tĩnh, giọng nói trấn định.
“Lát nữa bôi chút thuốc là được.”
“Sau này không được tùy tiện động tay động chân nữa, còn ra thể thống gì.” Y cau mày răn dạy Mạnh Lệnh Thu.
“Đã rõ, sư tôn.” Mạnh Lệnh Thu ngoan ngoãn cúi đầu, dịu dàng đến cực điểm.
Khương Tuế nhìn thiếu niên trước mặt, trông như một con thỏ trắng vô hại mà trong lòng dâng lên cảm giác hoang đường. Rốt cuộc kẻ từng giam y trong ma cung suốt mười ba năm, dùng đủ mọi thủ đoạn tàn nhẫn trên người y, giờ đây lại đơn thuần đến mức không nhận ra dấu hôn.
Thì ra Mạnh Lệnh Thu… cũng từng có lúc ngây thơ như vậy?
Nghĩ lại cũng phải, hiện tại hắn chỉ là một thiếu niên mười chín tuổi, mười bốn tuổi đã bái nhận núi Lạc Vụ, quanh năm tu hành trên núi, làm sao biết được những chuyện phong nguyệt nam nữ kia.
Hôm nay là ngày đầu tiên của đại hội tỷ thí của toàn bộ tông môn. Đệ tử ngoại môn muốn tiến vào nội môn, buộc phải giành được thứ hạng tốt trong trận tỷ thí này. Nếu may mắn lọt vào mắt xanh của trưởng lão nào đó, rất có thể sẽ được thu làm đồ đệ. Năm xưa Khương Tuế cũng nhờ đoạt hạng nhất trong đại hội tỷ thí mà bước vào nội môn, chỉ tiếc sư phụ của y đã sớm tiên thệ, sư môn một mạch cũng theo đó mà suy tàn.
Đồng Khỉ thân thiết đi sát bên sư tôn, như một chú chim sẻ nhỏ ríu rít không ngừng:
“Sư tôn, con nghe nói năm đó ngài tham gia đại hội tỷ thí của toàn bộ tông môn, thật ra là muốn bái Tiên Tôn Độ Hành làm sư phụ, có thật không ạ?”
Khương Tuế luôn đối xử với Đồng Khỉ ôn hòa sủng ái, giọng nói cũng dịu dàng hơn hẳn:
“Ừm, tiếc là Độ Hành chê ta tư chất ngu đần, không chịu thu nhận.”
“Sư tôn mà có tư chất ngu đần sao được!” Đồng Khỉ bất bình phản bác, trong mắt nàng sư tôn là người giỏi nhất.
“Ngài thiên tư tuyệt thế, tuổi còn trẻ đã bước vào Hóa Thần cảnh. Cả Tu Chân Giới, người đạt được thành tựu như vậy đếm trên đầu ngón tay, sao có thể nói là ngu đần chứ!”
Khương Tuế thản nhiên đáp:
“Cũng may hắn không thu ta. Nếu không vừa là thầy trò, lại còn kết thành đạo lữ, chẳng phải là trái luân thường cương lý sao?”
Mạnh Lệnh Thu — từ đầu đến cuối lặng lẽ lắng nghe — trầm mặc:
“……”
Một lúc sau, Đồng Khỉ dè dặt hỏi tiếp:
“Sư tôn, lần đại hội tỷ thí lần này… ngài còn định thu thêm đồ đệ không ạ?”
Mạnh Lệnh Thu không khỏi dựng thẳng tai lên, hắn thật muốn xem, tên phế vật lòng dạ ác độc này có còn định tiếp tục gieo họa cho kẻ khác hay không.
“Xem duyên phận.” Khương Tuế thản nhiên đáp, giọng điệu nhẹ như mây bay gió thoảng.
Mạnh Lệnh Thu ở trong lòng cười lạnh một tiếng.
Xem duyên phận? Chẳng qua là xem có có lợi cho bản thân hay không mà thôi. Như hắn mang trong mình tiên cốt; như Đồng Khỉ có gia thế hiển hách. Nếu năm nay lại xuất hiện thêm một kẻ có thể đem lại lợi ích cho Khương Tuế, y nhất định sẽ không do dự mà thu vào môn hạ.
…Quả nhiên là một tên phế vật chỉ biết trục lợi!
Đại hội tỷ thí toàn bộ tông môn là đại hội long trọng năm năm một lần của Huyền Nhất Môn, các thế lực lớn trong Tu Chân Giới đều sẽ đến dự. Do vụ án trước đó với Thương Sơn Phái, quan hệ giữa hai bên hiện giờ vô cùng căng thẳng. Dù đã điều tra rõ là Ma Tôn Thân Đồ Dụ ra tay, nhưng Mạc Lục Trúc — đại sư huynh của Thương Sơn Phái, một nhân vật có ảnh hưởng lại chết tại Huyền Nhất Môn, nên khó tránh khỏi việc bọn họ giận chó đánh mèo, trút oán lên đầu Mạnh Lệnh Thu.
Khương Tuế vừa dẫn theo hai đồ đệ xuất hiện, sau một thoáng yên lặng ngắn ngủi, xung quanh lập tức vang lên vô số tiếng xì xào bàn tán.
“Xem ra năm nay Tiên Tôn Độ Hành vẫn không lộ diện a… bất quá Tiên Tôn Lưu Sương chịu đến cũng đã là chuyện hiếm rồi.”
“Hiếm cái gì?”
“Được tận mắt nhìn mỹ nhân đệ nhất Tu Chân Giới, còn không tốt sao?! Vị này quanh năm ở ẩn tại núi Lạc Vụ, muốn gặp một lần cũng khó.”
“Tôn hiệu Lưu Sương, quả nhiên băng thanh sương hàn. Trước kia ta nghe nói y là băng làm hồn, ngọc làm cốt còn không tin, nay vừa thấy mới biết danh xưng đệ nhất mỹ nhân quả nhiên không phải hư danh.”
“Nghe nói Tiên Tôn Độ Hành thấy y có tư chất phi thăng mới kết làm đạo lữ, theo ta thì chưa chắc, rõ ràng là bị sắc đẹp mê hoặc thì đúng hơn. Tuyệt sắc như thế, sợ rằng đá cứng cũng phải động lòng.”
“Ta gần đây còn nghe được một chuyện… nghe nói trước khi bái nhập Huyền Nhất Môn, Tiên Tôn Lưu Sương từng là nô lệ của Nhất Xuân Phong, chuyên được huấn luyện để dâng lên cho các nhân vật lớn hưởng lạc…”
“Hả?! Ai truyền ra loại lời bịa đặt này? Tiên Tôn Lưu Sương là người đứng trên mây cao, sao có thể dính dáng đến cái động dâm ô như Nhất Xuân Phong?”
“……”
Giác quan của người tu tiên vốn nhạy bén hơn người thường rất nhiều. Đám người kia tự cho là nói nhỏ, nhưng từng câu từng chữ đều lọt vào tai Khương Tuế không sót một lời. Trên gương mặt tú lệ của y không hề gợn sóng, song trong tay áo rộng, các đốt ngón tay đã trắng bệch vì siết chặt.
Lũ kiến hôi này…Chẳng phải Thân Đồ Dụ đã giết sạch tên ngu xuẩn chuyên khua môi múa mép loạn xạ kia rồi sao?!
Mạnh Lệnh Thu thoáng liếc thấy bước chân Khương Tuế khựng lại đôi chút, liền biết tên phế vật này lại đang nổi giận.
Ở kiếp trước, hắn từng âm thầm điều tra thân thế của Khương Tuế. Chỉ tiếc y đã giết gần như tất cả những kẻ biết rõ chân tướng, nên những gì hắn tra được cũng rất hạn chế. Nhưng có một điều có thể khẳng định, xuất thân của người này quả thực có vấn đề, hoàn toàn không giống như lời y từng tuyên bố ra bên ngoài rằng mình là cô nhi.
Chỉ là…
Ánh mắt Mạnh Lệnh Thu lạnh dần.
Hắn không ngờ Khương Tuế lại còn có liên quan đến Nhất Xuân Phong.
Nhắc đến Nhất Xuân Phong, chính đạo ai nấy đều mắng một câu khinh bỉ, ban ngày mắng, ban đêm lại lén lút ghé thăm. Nơi đó nằm ở ranh giới giữa Tu Chân Giới và Yêu Giới, chuyên thu gom các loại mỹ nhân, làm ăn cực lớn, khách hàng trải khắp Nhân Giới, Yêu Giới lẫn Ma Giới.
Những lời đồn dính dáng đến Nhất Xuân Phong vốn luôn mang màu sắc hương diễm. Cũng khó trách tin đồn này lại lan truyền nhanh như ôn dịch, đến mức ai ai cũng biết.
“Sư tôn.” Thiếu niên bỗng bước lên, nắm lấy tay áo Khương Tuế.
Khương Tuế dừng bước, khẽ nhíu mày:
“Có chuyện gì?”
“Con sợ.” Mạnh Lệnh Thu nói nhỏ.
“Người của Thương Sơn Phái cũng ở đây… Con sợ bọn họ tìm con gây phiền phức.”
Khương Tuế liếc mắt nhìn mấy tên đệ tử Thương Sơn Phái đang hung hăng trừng Mạnh Lệnh Thu, trong lòng mắng thầm một câu đồ vô dụng, nhưng trên mặt lại lộ vẻ ôn hòa từ ái:
“Có vi sư ở đây, con sợ cái gì.”
Y để mặc thiếu niên nắm lấy tay áo mình, dẫn hắn một đường đi đến lễ đài.
Chưởng môn Huyền Nhất Môn — Đồng Túc Ân — đã tóc bạc đầy đầu, vừa thấy Khương Tuế liền cung kính hành lễ, đích thân mời y lên ghế trên.
Trên đài cao có thể thu trọn cảnh múa võ phía dưới vào tầm mắt. Khương Tuế lại chẳng mấy hứng thú, trong lòng âm thầm ghi nhớ mấy kẻ vừa buông lời đồn nhảm, định đợi sau này sẽ cho bọn họ nếm chút giáo huấn, để biết kết cục của việc tùy tiện phê bình Tiên Tôn là thế nào.
Đột nhiên, một chuỗi âm thanh trong trẻo, thánh thót, huyền ảo vang ra từ những tiếng chuông vàng, vang lên, giữa không trung lan tỏa một mùi hoa thơm ngào ngạt. Mọi người đồng loạt ngẩng đầu, liền thấy mười hai con ngựa trắng, trên mình sườn mọc hai cánh kéo theo một cỗ xe vàng tinh xảo xa hoa đến cực điểm từ chân trời tiến lại. Ngựa trắng nhìn như chạy không nhanh, vậy mà xe vàng chỉ trong chớp mắt đã dừng trên đài cao, ngay sau đó từng cánh hoa đỏ mang theo hương khí nồng nàn rơi lả tả khắp không trung.
“Là xe vàng ngựa trắng của Yêu Vương!” Có người kinh hô, “Huyền Nhất Môn còn mời cả Yêu Giới sao?!”
“Trời ạ, đây chính là xe vàng ngựa trắng ư? Ta vẫn là lần đầu tiên thấy… Vị Yêu Vương này đúng là xa hoa phung phí… à không, là cực kỳ chú trọng phẩm vị.”
Hiện giờ Tu Chân Giới và Ma Giới tuy thế như nước với lửa, nhưng quan hệ với Yêu Giới lại không tệ, vẫn duy trì trạng thái nước giếng không phạm nước sông. Một đại hội long trọng như thế này, vì giữ gìn minh ước giữa các giới, Đồng Túc Ân đương nhiên phải gửi thiệp mời sang Yêu Giới. Chỉ là hắn vạn lần không ngờ, vị Yêu Vương góa vợ nhiều năm vì ái thê đã mất kia, lại thật sự nể mặt mà đích thân đến dự.
Nhưng lúc này cũng không kịp nghĩ nhiều, Đồng Túc Ân vội vàng đứng dậy ra nghênh tiếp, chắp tay nói:
“Không biết các hạ đại giá quang lâm, không kịp nghênh đón từ xa, mong thứ lỗi!”
Mười hai con ngựa trắng dừng lại giữa không trung, cánh cửa cỗ xe vàng chạm khắc hoa văn tinh xảo từ từ mở ra. Một người mặc bạch y thong thả bước xuống xe, dưới chân chợt lóe ánh vàng, như thể có lực vô hình nâng đỡ, giúp hắn đứng vững giữa không trung.
Người nọ toàn thân bạch y thuần khiết đến cực điểm, hoàn toàn tương phản với cỗ xe vàng xa hoa phía sau. Dung mạo hắn tuấn mỹ đến mức gần như diễm lệ, thân hình cao dài, cử chỉ ung dung ưu nhã. Nếu không phải đôi mắt ánh lên sắc xanh thẫm phi nhân, e rằng ai cũng sẽ lầm tưởng đó là một vị Tiên Tôn nào đó.
Đồng Khỉ lần đầu tiên thấy cỗ xe vàng ngựa trắng, cũng là lần đầu nhìn thấy Yêu Vương, trong khoảnh khắc bị dung mạo đối phương làm cho ngẩn ra. Nàng vội lắc đầu, nhỏ giọng hỏi:
“Sư tôn, nguyên thân Yêu Vương là gì vậy? Hắn trông chẳng khác gì tu sĩ cả.”
Nhưng sư tôn của nàng căn bản không có tâm tư trả lời. Từ khi cỗ xe vàng ngựa trắng xuất hiện, y đã siết chặt ngón tay trong lòng bàn tay, cố dùng đau đớn để ép mình trấn tĩnh. Thế nhưng viên đá đen cổ quái ở mắt cá chân lại càng lúc càng nóng, càng lúc càng bỏng, không ngừng nhắc nhở y rằng, chủ nhân của nó đã đến.
“Yêu Vương Ứng Trì Nguyệt.” Mạnh Lệnh Thu bỗng mở miệng, giọng điệu thản nhiên, “Nghe nói hắn là một con xà yêu cực kỳ diễm lệ nhưng mang kịch độc. Một khi trúng xà độc của hắn, vô dược khả cứu, không ai giải được. Hắn còn đặc biệt xây một cái hang rắn, thích ném những kẻ đắc tội mình vào đó, nhìn họ bị rắn độc gặm nhấm máu thịt, đau đớn đến cực điểm rồi chết.”
“……”
Khương Tuế theo bản năng cắn chặt môi dưới, đôi môi mềm mại như cánh hoa bị cắn đến hiện lên một vệt trắng nhợt.
Mạnh Lệnh Thu khẽ cười nhạt.
Dẫu sao cũng từng là người tình cũ, vậy mà khi gặp lại, chẳng những không có nửa phần vui mừng, trái lại còn sợ đến mức muốn run rẩy sao?
Hắn đưa tay xoa nhẹ cổ mình. Cảm giác kinh mạch toàn thân như hóa thành từng con rắn bò trong máu thịt, run rẩy, quấn siết, chém giết, đến nay hắn vẫn nhớ rõ mồn một. Xà độc của Yêu Vương quả thật lợi hại. Trận chiến năm đó với Ứng Cầm Nguyệt, nếu không có Khương Tuế giúp đỡ đôi chút, hắn e rằng khó có thể toàn thân trở ra.
Đồng Khỉ bị lời nói của Mạnh Lệnh Thu dọa sợ, lắp bắp hỏi:
“Vậy… vậy vị Yêu Vương này thường xuyên ném người vào hang rắn sao?”
“Không được tùy tiện phê bình người khác!” Khương Tuế rốt cuộc không nhịn được mà lên tiếng. Y lúc này hoàn toàn không thể nghe nổi chữ “rắn”. Ký ức năm xưa bị rắn quấn siết, l**m láp bỗng ùa về, khiến toàn thân y căng cứng.
Ứng Trì Nguyệt…
Cái yêu vật dơ bẩn xấu xa này, ở kiếp trước rõ ràng chưa từng xuất hiện trong đại hội tỷ thí toàn bộ tông môn mà!
Bị sư tôn răn dạy, Đồng Khỉ lặng lẽ lè lưỡi. Một lát sau, nàng lại không nhịn được, nhỏ giọng hỏi Mạnh Lệnh Thu:
“Sư huynh, ta còn nghe nói Yêu Vương bệ hạ có một vị ái thê. Thê tử của hắn cũng là yêu sao?”
Mạnh Lệnh Thu thản nhiên đáp:
“Có lẽ là một con hồ ly tinh.”
Khương Tuế: “……”
Mạnh Lệnh Thu hẳn là chẳng biết gì, nhưng y lại cứ có cảm giác, lời hắn nói như đang chỉ cây dâu mắng cây hòe.
Khương Tuế cảm thấy mình không thể ngồi nổi ở đại hội tông môn này thêm dù chỉ một khắc. Y vừa định đứng dậy, lấy cớ thân thể không khỏe để rời đi trước, thì bên kia, Đồng Túc Ân — đang khách sáo trò chuyện với Ứng Trì Nguyệt — lại cao giọng nói:
“Tiên Tôn Lưu Sương! Yêu Vương các hạ ngưỡng mộ đại danh ngài đã lâu, muốn được gặp ngài một lần!”
Khương Tuế hít sâu một hơi.
Chẳng qua chỉ là gặp mặt mà thôi.
Hiện giờ hắn là Tiên Tôn của Huyền Nhất Môn, là đạo lữ của Độ Hành, đã sớm không còn liên quan gì đến cái thân phận nô lệ của Nhất Lần Xuân Phong năm xưa. Dù có gặp Ứng Trì Nguyệt một lần thì đã sao?
Nghĩ thông suốt như vậy, Khương Tuế bình thản đứng dậy, tiến lên chủ tọa, chắp tay thi lễ với Ứng Trì Nguyệt:
“Đã sớm nghe danh các hạ, hôm nay được gặp, quả nhiên danh bất hư truyền.”
Giọng y trong trẻo ôn hòa, thái độ không xa không gần, khoảng cách vừa phải đến hoàn hảo. Tựa như gió mát trăng thanh, lại phảng phất sương tuyết lưu ly, khiến người khác khó lòng rời mắt.
Đến gần rồi, Khương Tuế mới phát hiện Ứng Trì Nguyệt đang mặc một thân tang phục, tim y khẽ giật một cái.
“Người đang chịu tang vốn không nên xuất hành nhiều,” Ứng Trì Nguyệt khẽ mỉm cười, “nhưng chưởng môn đã nghĩa tình mời, ta không đến thì thật phụ tấm lòng ấy. Hôm nay được gặp Tiên Tôn Lưu Sương, đúng là may mắn ba kiếp dồn trong lần gặp mặt này.”
Thần sắc hắn bình thản, lời nói cử chỉ đều không có gì khác thường. Nghĩ rằng đối phương hẳn chưa nhận ra mình, Khương Tuế vừa định thở phào nhẹ nhõm, lại nghe hắn chậm rãi nói tiếp:
“Chỉ là vừa nhìn thấy Tiên Tôn, lại khiến ta nhớ đến chuyện thương tâm.”
Đồng Túc Ân vội hỏi:
“Là vì sao?”
“Bởi vì Tiên Tôn có vài phần rất giống với thê tử đã mất của ta,” Ứng Trì Nguyệt cụp mắt thở dài, giọng nói trầm buồn, “nhìn thấy Tiên Tôn, ta lại nhớ đến khi y còn sống, ta và y như đàn cầm đàn sắt cùng hòa tấu một cách hài hòa, gắn bó keo sơn… vậy mà y lại sớm bỏ ta mà đi, để lại ta cô độc một mình trên thế gian.”
Hắn nói đến bi thương động lòng, khiến người nghe không khỏi xót xa.
“Ai…” Đồng Túc Ân lắc đầu thở dài, “chuyện của các hạ và ái thê, lão phu cũng từng nghe qua. Quả thật là ông trời trêu ngươi người hữu tình. Mong các hạ nén bi thương, thuận theo biến hóa.”
Khương Tuế: “……”
Nếu theo tính tình ôn hòa từ bi trước nay của y, hẳn phải mở lời an ủi vài câu. Nhưng lúc này, y chỉ muốn tát thẳng vào mặt cái tên khốn nạn này trước mắt hai cái, rồi tiễn hắn lăn càng xa càng tốt.
Con côn trùng dài chết tiệt này thật sự biết đổi trắng thay đen, diễn đến thâm tình sâu nặng khiến người nghe cảm động. Quãng thời gian ở Yêu Giới kia vốn là một trong những ký ức Khương Tuế không muốn nhớ lại nhất. Rõ ràng Ứng Trì Nguyệt tàn nhẫn độc ác, đủ kiểu làm nhục y, vậy mà đến miệng hắn lại thành “đàn cầm đàn sắt cùng hòa tấu một cách hài hòa, gắn bó keo sơn”?!
Khương Tuế sợ rằng nếu tiếp tục ở lại, y sẽ không nhịn được mà ra tay, liền nhạt giọng nói:
“Chưởng môn, các đệ tử đều đã đợi lâu, tỷ thí cũng nên bắt đầu rồi.”
“Đúng đúng đúng,” Đồng Túc Ân gật đầu, “đã đến giờ rồi. Người đâu, truyền lệnh xuống, bảo các đệ tử dự thi chuẩn bị, đại hội tỷ thí toàn tông môn lập tức bắt đầu!”
Toàn thân Khương Tuế vẫn còn căng cứng, y khẽ gật đầu với Ứng Trì Nguyệt xem như cáo từ, rồi xoay người rời đi.
Ứng Trì Nguyệt không có phản ứng gì đặc biệt, dường như chẳng mấy hứng thú với Khương Tuế. Đợi y quay về chỗ ngồi, liếc mắt nhìn sang, chỉ thấy hắn tựa nghiêng trên ghế, dung mạo yêu diễm đến mức ngay cả một thân tang phục cũng không che giấu nổi yêu khí quanh người. Trong tay hắn đang tùy ý v**t v* một con rắn nhỏ màu đỏ thẫm, to bằng ngón cái. Con rắn kia bị hắn n*n b*p trong tay, vậy mà chẳng hề phản kháng.
Vừa thấy con rắn ấy, sắc mặt Khương Tuế lập tức tái nhợt, ngón tay siết chặt đến mức móng tay gần như cắm sâu vào lòng bàn tay.
“Sư tôn?” Đồng Khỉ lo lắng hỏi, “Ngài sao lại đổ mồ hôi rồi? Có phải nóng quá không?”
“…… Ừ,” Khương Tuế hít sâu một hơi, đáp, “là hơi nóng.”
Nhưng lúc này mới vừa qua tháng ba, gió lạnh từng cơn, sao có thể gọi là nóng?
Tỷ thí chính thức bắt đầu. Khương Tuế liên tục mặc niệm tĩnh tâm chú trong lòng, mãi đến khi xua tan được cảm giác như ung nhọt trong xương kia. Đợi y hoàn hồn lại, bên ngoài đã vang lên tiếng hoan hô rầm rộ.
Đồng Khỉ kinh ngạc nói:
“Người tên Chúc Thành Lăng kia lợi hại thật, chỉ cần thắng thêm một vòng nữa là đoạt hạng nhất rồi. Ta thấy mấy vị trưởng lão đều rất coi trọng hắn.”
Mạnh Lệnh Thu hơi thất thần. Dù là đời trước hay đời này, hắn đều chưa từng nghe qua cái tên Chúc Thành Lăng, tự nhiên không có hứng thú. Điều hắn để tâm lúc này, chỉ có một chuyện, rốt cuộc Khương Tuế có quan hệ thế nào với Nhất Lần Xuân Phong.
Khương Tuế cũng chẳng chú ý đến diễn biến trên đài. Có Ứng Trì Nguyệt — cái đồ phá quy củ kia — ngồi đó, y luôn nơm nớp lo sợ. Y sợ rằng một khi Ứng Trì Nguyệt nhận ra thân phận thật của mình, hắn sẽ phát điên, lật tung mọi thứ lên, vạch trần tất cả.
Yêu Vương và Ma Tôn nếu thật sự giao trang, rốt cuộc ai sẽ thắng? Thân Đồ Dụ có thể chặt đứt cái đầu rắn của Ứng Trì Nguyệt hay không? Nếu không được… có lẽ có thể đi cầu Độ Hành. Tuy rằng cầu Độ Hành sẽ phải chịu chút khổ sở, nhưng nếu có thể giải quyết được cái phiền phức mang tên Ứng Trì Nguyệt này thì cũng đáng……
Khương Tuế vô thức cắn đầu ngón tay, hàng mi đen như lông quạ khẽ rũ xuống, che đi đôi mắt đang cuộn trào sát ý.
Vòng tuyển chọn đệ tử nội môn kết thúc, người đứng đầu quả nhiên là thanh niên tên Chúc Thành Lăng. Thiên tư xuất chúng, khiến không ít trưởng lão động lòng muốn thu nhận làm đồ đệ; lại thêm dung mạo thanh tú, càng khiến nhiều nữ đệ tử xao động tâm tư.
Đến lúc này, Khương Tuế đã chuẩn bị đứng dậy rời đi, nào ngờ thanh niên trong sân bỗng nhiên vén vạt áo, quỳ sụp xuống, hướng về phía y lớn tiếng nói:
“Đệ tử Chúc Thành Lăng, nguyện bái nhập môn hạ Tiên Tôn Lưu Sương, cầu Tiên Tôn không chê, thu nhận con làm đồ đệ!”
Trong khoảnh khắc, ánh mắt mọi người đều đổ dồn về phía Khương Tuế.
Mạnh Lệnh Thu đột nhiên đứng bật dậy.
Đời trước khi đại hội tỷ thí toàn tông môn bắt đầu, hắn còn đang chịu đựng nỗi đau xuyên tim trong Vạn Ma Chi Uyên, không rõ có xảy ra đoạn này hay không. Nhưng sau đó bên cạnh Khương Tuế cũng không xuất hiện thêm đồ đệ nào, xem ra y đã không đồng ý.
Nghĩ vậy, hắn chậm rãi thả lỏng thân thể đang căng cứng.
Quả thật đời trước không có chuyện này. Dù Khương Tuế không nhớ rõ người đoạt giải nhất lần trước có phải là Chúc Thành Lăng hay không, nhưng chắc chắn Chúc Thành Lăng chưa từng quỳ xuống bái y làm thầy.
Khương Tuế đang vội rời đi, nào có tâm tư để ý đến hắn. Y vừa định mở miệng từ chối, thì Chúc Thành Lăng lại lên tiếng:
“Tiên Tôn! Ta là hậu nhân Chúc gia ở Tân Nam, tổ tiên từng có giao tình với ngài, mong ngài nể mặt thu nhận ta!”
Tân Nam Chúc gia……
Bước chân Khương Tuế khựng lại.
Y không biết Chúc Thành Lăng là người thế nào, nhưng lại biết rõ Tân Nam Chúc gia.
Gia tộc này từng có một thời huy hoàng, sau đó nhanh chóng suy tàn. Hiện nay trong Tu Chân Giới e rằng chẳng còn bao nhiêu người nhớ đến. Nhưng Khương Tuế thì biết, tổ tiên Chúc gia từng phát hiện một thượng cổ bí cảnh, trong đó ghi chép phương pháp phi thăng. Chỉ tiếc bí cảnh quá mức hung hiểm, đến nay chưa từng có ai thăm dò thành công.
Nếu Chúc Thành Lăng là cô nhi của Tân Nam Chúc gia……
Huyết mạch của hắn có thể mở ra thượng cổ bí cảnh!
Khương Tuế chậm rãi nhìn về phía thanh niên thân hình mảnh khảnh kia, hỏi:
“Vì sao ngươi muốn bái ta làm thầy?”
Thanh niên vội vàng đáp, giọng điệu thành khẩn:
“Con nghe danh Tiên Tôn Lưu Sương từ bi cứu thế, thương xót chúng sinh, phẩm hạnh đoan chính, thanh cao như ngọc, đã ngưỡng mộ từ lâu. Con bái nhập Huyền Nhất Môn, đoạt được thắng lợi trong lần tỷ thí này, đều chỉ vì muốn được theo hầu bên cạnh ngài!”
Mạnh Lệnh Thu lộ vẻ châm chọc.
Họ Chúc này chẳng lẽ nghĩ rằng chỉ cần vỗ vài câu nịnh nọt, Khương Tuế – kẻ luôn tự cao tự đại – sẽ thu hắn làm đồ đệ sao?
“Ngươi và ta… cũng coi như có chút duyên phận.”
Khương Tuế trầm ngâm hai nhịp thở rồi nói,
“Nếu đã vậy, ta thu ngươi làm đồ đệ.”
“…?!”
Mạnh Lệnh Thu nhất thời không kịp che giấu cảm xúc, ánh mắt âm trầm nhìn chằm chằm Khương Tuế.
Y đang làm cái gì vậy?!
Y thế mà thật sự muốn thu cái tên họ Chúc này?!
“Đa tạ Tiên Tôn!”
Chúc Thành Lăng vội vàng dập đầu, kích động nói:
“Con nhất định khắc cốt ghi tâm giáo huấn của Tiên Tôn… không, của sư tôn, lấy trừng ác dương thiện, lấy giúp đời cứu người làm trách nhiệm của mình!”
Khương Tuế khẽ gật đầu, phất tay áo, một giọt mưa linh khí rơi vào tay Chúc Thành Lăng.
“Đây là lệnh bài thông hành núi Lạc Vụ. Ngày mai lên núi tìm ta.”
Nói xong, y thong dong rời đi.
Chúc Thành Lăng nâng giọt mưa trong tay, mừng rỡ đáp:
“Đệ tử tuân mệnh sư tôn!”
Hắn gọi “sư tôn” vô cùng trôi chảy, khiến Mạnh Lệnh Thu suýt nữa cắn gãy răng mình.
Từ đâu chui ra thứ hạ tiện này……
Cũng xứng gọi Khương Tuế là sư tôn sao?!
Chúc Thành Lăng hoàn toàn không nhận ra sự căm ghét của vị sư huynh mới, vui vẻ chào hỏi:
“Sư huynh, sư tỷ!”
Đồng Khỉ có chút không vui, nhưng vẫn gật đầu:
“Tiểu sư đệ.”
Khương Tuế không có mặt, Mạnh Lệnh Thu cũng lười giả vờ. Hắn nhếch khóe môi cười lạnh, hất tay gạt mạnh qua vai Chúc Thành Lăng, rồi lạnh lùng rời đi.
……
Khương Tuế một đường vội vã rời đi, hướng thẳng về núi Lạc Vụ. Y sợ chạm mặt Ứng Trì Nguyệt, còn cố ý chọn đường mòn hẻo lánh. Không ngờ vừa rẽ qua một khúc ngoặt trên sườn núi, trước mặt đã có một con rắn phun lưỡi lao ra, dọa y hoảng hốt liên tiếp lùi lại. May mà đúng lúc có người từ phía sau vươn tay ôm lấy eo y, nếu không đã rơi thẳng xuống vách núi cheo leo hiểm trở kia.
Tháng ba mưa phùn triền miên. Trên vách đá mọc một gốc đào cổ thụ, hoa nở rực rỡ như mây như gấm, mưa xuân rơi lả tả, cánh hoa cũng theo đó mà rào rạt rơi xuống. Trong không khí phảng phất mùi hương nhàn nhạt. Giữa mưa hoa đào mờ ảo, Khương Tuế xoay người lại, liền đối diện với đôi đồng tử dựng thẳng màu xanh thẫm của nam nhân kia, âm lãnh, đầy ác ý, nhưng trên gương mặt lại treo một nụ cười.
“Tiên Tôn sao lại bất cẩn như vậy,” Ứng Trì Nguyệt cười nói, giọng điệu ôn hòa, “nếu thật sự ngã xuống thì phải làm sao mới tốt đây?”
“……”
Tim Khương Tuế gần như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Đúng là oan hồn không chịu tan của loài rắn, sao hắn lại xuất hiện ở nơi hẻo lánh thế này?!
“Các hạ vì sao lại ở đây?”
Khương Tuế siết chặt các ngón tay, ép mình giữ bình tĩnh, bày ra dáng vẻ của một Tiên Tôn, giọng nói ôn hòa mà xa cách:
“Nơi này là cấm địa của Huyền Nhất Môn, các hạ nên mau chóng rời đi thì hơn.”
“Cấm địa sao?”
Ứng Trì Nguyệt bật cười, nói:
“Ta thấy núi non nơi này thanh tú, hoa nở như gấm, phong cảnh tuyệt hảo, nhất thời nhìn đến mê mẩn, lạc vào đây lúc nào không hay. Quả là thất lễ.”
Khương Tuế khẽ động người, ngầm ra hiệu hắn có thể buông tay ra. Ứng Trì Nguyệt hiểu ý, thả lỏng vòng tay nơi eo y nhưng ngay sau đó lại xoay người một cái, ép y sát vào vách đá lởm chởm phía sau.
Nam nhân cao hơn y rất nhiều, cúi mắt nhìn xuống liền mang theo cảm giác áp bức nặng nề, nhưng giọng nói lại dịu dàng đến lạ:
“Tiên Tôn trông thật sự rất giống thê tử đã mất của ta. Nhất thời ta thất thần, cứ ngỡ ái thê của ta đã quay về nhân gian.”
Sau lưng Khương Tuế đã ướt đẫm mồ hôi lạnh. Y giữ sắc mặt thanh lãnh, nói:
“Người đã khuất thì nên để yên cho người đã khuất, người sống nên hướng về phía trước. Các hạ không cần vướng bận quá khứ. Cũng xin buông ta ra, ta không phải... ưm!”
Y đột ngột mở to hai mắt.
Sắc đỏ ửng nhanh chóng lan từ cổ lên vành tai, đuôi mắt rồi đến gò má. Y không dám cử động dù chỉ một chút.
Chỉ có thể trơ mắt nhìn con rắn nhỏ màu đỏ sậm kia từ cổ áo y uốn lượn bò vào, hoàn toàn chui vào trong y phục, dán sát làn da ấm nóng, tinh tế mà trườn bò.
“Đến rắn cũng sợ như vậy sao.”
Ứng Trì Nguyệt ghé sát bên tai y, nhẹ giọng nói. Ngón tay hắn v**t v* hầu kết đang run rẩy của y, rồi đột ngột siết chặt vòng eo mảnh mai mềm dẻo ấy.
“Tiên Tôn… ngài thật sự chính là ái thê đã chết của ta sao?”
Con rắn trong y phục không ngừng quẫy động. Khương Tuế bị dồn ép đến mức nước mắt cũng sắp trào ra. Từ nhỏ y đã sợ nhất những thứ âm u, lạnh lẽo, trơn nhớp lại mang độc như thế này. Y sợ đến mức giọng nói cũng run rẩy:
“Ngươi lấy nó ra… mau lấy nó ra! Làm nó ra ngoài!”
Ứng Trì Nguyệt hôn khẽ lên mái tóc mang theo hương thơm của y, dịu dàng hỏi:
“Gọi ai giúp em lấy ra đây?”
Khương Tuế thật sự không chịu nổi nữa. Y nắm chặt cánh tay hắn, cắn môi nức nở, giọng nói vỡ vụn:
“… Chủ nhân.”
“Chủ nhân, làm nó ra ngoài đi… ta thật sự rất sợ… ta sợ đến chết mất rồi…!”
P/s: Lời của editor
Thường bộ này chồng sẽ úp 2 chương cùng lúc, mà khổ nỗi chồng chưa edit thể loại Tu Chân bao giờ, nhiều từ chồng không hiểu nên phải chú thích nhiều, nên mỗi lần upload chương mới của thế giới này, chồng chỉ up 1 chương thui nhé, các con vợ thông cảm, 1 chương bộ này cũng ngót nghét gần 5k từ rồi.