Lúc Ôn Chước học lại, bọn Vệ Lăng vừa khai giảng năm ba.
Giáo sư Tào nói với nhà trường, năng lực học tập của cậu học trò Ôn Chước rất mạnh, không chỉ có thể bắt kịp bài tập của năm hai, mà còn bắt kịp được cả năm ba. Ý của nhà trường là để Ôn Chước thích nghi trước đã, nếu không bắt kịp bài thi giữa kỳ và luận văn thì về học năm hai.
Đây đã là sự khoan dung lớn nhất mà đại học Q đầu ra đầu vào nghiêm ngặt dành cho Ôn Chước.
Phòng ký túc xá sáu người lúc trước vẫn để dành cho hắn, không ai dọn vào.
Đồ đạc của hắn không nhiều, lúc giáo viên quản lý ký túc xá về phòng cùng hắn, còn nói nửa thật nửa đùa: "Quan hệ giữa em và bạn cùng phòng tốt thật đấy. Trước kia có người muốn đổi phòng đến chỗ em, các bạn cùng phòng của em nói gì cũng không chịu, còn ồn ào với thầy, trước khi họ tốt nghiệp, vị trí đó chính là của em, không cho ai chiếm."
Ôn Chước biết năm đó mình chưa nộp tiền ở ký túc, nhưng chắc không đỡ được phản ứng của mọi người trong phòng lớn quá, nhà trường cũng không tiện sắp xếp người vào phòng họ.
Lúc Ôn Chước mở cửa phòng ký túc xá, các bạn cùng phòng đang tổng vệ sinh.
Trưởng phòng Lý Kiện Hỉ và Dương Chiếu Vinh đang treo rèm cửa sổ họ mới giặt, đứng ở cửa cũng ngửi được mùi được phơi bởi ánh nắng khô ráo.
Hùng Kiêu và Hoàng Triển đang lau sàn nhà, loẹt xoẹt rất nghiêm túc.
Ôn Chước đứng đó, trong thời gian ngắn không biết nên đặt chân xuống kiểu gì.
Lý Kiện Hỉ là người đầu tiên chú ý đến hắn.
"Ôn Chước— Cậu về rồi à? Cho bọn tôi nhìn xem nào! Vẫn đẹp trai thế!"
Lý Kiện Hỉ bò từ bậu cửa sổ xuống, đang định ôm chầm lấy Ôn Chước, nhưng vẫn do dự.
Ôn Chước thả túi xuống, ôm Lý Kiện Hỉ: "Cảm ơn."
Hai chữ mà thôi, các anh em trong phòng đều đỏ hoe mắt.
Ôn Chước biết, ngoại trừ Vệ Lăng luôn giúp đỡ mình, những bạn cùng phòng này cũng bỏ không ít công sức.
"Về là tốt rồi! Về là tốt rồi! Thế này, phòng chúng ta đông đủ rồi! Buổi tối ra ngoài làm một chầu thôi!" Hùng Kiêu đứng dậy, chống lưng.
"Đúng thế! Bọn tôi biết cậu phải chú ý sức khỏe, ăn uống thanh đạm là chính, nên chúng ta cùng đi ăn một bữa nấm đi! Nấm đùi gà, nấm ngọc châm, nấm đầu khỉ, vừa ngon vừa lành mạnh! Không được từ chối đâu!" Hoàng Triển nói.
"Ừm, tôi bao các cậu."
Ôn Chước liếc nhìn giường của Vệ Lăng, anh vẫn dùng ga giường kẻ ca rô màu cà phê sữa, nom rất ấm áp.
Dù trong phòng có đủ các mùi hương, Ôn Chước vẫn phân biệt được mùi sữa tắm thể thao của Vệ Lăng trong tất cả các mùi.
Kể từ khi bà cụ làm bột giặt ở quê qua đời, Vệ Lăng không còn bột giặt để dùng ké nữa.
Chắc là vì phát hiện ra Ôn Chước đang nhìn giường của Vệ Lăng, Lý Kiện Hỉ vội vàng giải thích: "Vệ Tiểu Lăng đi chà giày thể thao của cậu ta rồi! Bọn tôi nghiêm khắc cảnh cáo cậu ta, từ nay trở đi phải chú ý vệ sinh cá nhân trong phòng. Sau này tất và q**n l*t cởi ra phải xử lý ngay cùng ngày, không cho cậu ta làm ô nhiễm không khí phòng nữa."
"Thực ra cậu ấy rất sạch sẽ."
Ôn Chước biết rõ Vệ Lăng, lần nào chơi bóng rổ về anh đều sẽ tắm, từ tóc đều mắt mày đều ướt đẫm, giống một đứa bé.
Lúc này, Vệ Lăng xách thùng của mình trở về, lúc nhìn thấy Ôn Chước, anh sững sờ, sau đó vò đầu: "Cậu về rồi."
"Ừm." Ôn Chước gật đầu, "Tôi đi mua ga giường, về rồi đi ăn cùng nhau."
Ga giường của hắn đã bị bố mẹ hắn mang đi mất rồi.
Giờ coi như đã cắt đứt quan hệ, càng không thể đòi lại nữa.
"Không cần đâu! Vệ Tiểu Lăng đã sắp xếp cho cậu xong rồi." Lý Kiện Hỉ mỉm cười hất cằm.
Ôn Chước trèo lên thang, nhìn thấy tất cả trên giường mình đã sắp xếp xong xuôi, ngay cả ga giường cũng ngăn nắp không thấy một nếp nhăn nào.
Ga giường rất mềm mại, khác với ga giường cũ mình đã dùng rất nhiều năm, toát ra vẻ ấm áp.
"Dù không phải màu cậu thích, tối nay cậu cũng phải ngủ trên đó đấy! Đây là cả phòng mình chọn cho cậu đó." Vệ Lăng ngửa đầu, mỉm cười nhìn hắn.
"Tôi thích lắm, cảm ơn."
Ôn Chước không thích được người khác thương hại, nhưng không có nghĩa là hắn có lòng tự trọng yếu ớt.
Hắn nhìn thấy niềm mong đợi hy vọng hắn hạnh phúc trong mắt các bạn cùng phòng và Vệ Lăng.
"Thế chúng ta đi thôi! Ăn tối ăn tối!"
Sáu người phòng họ ra cổng trường, trèo lên xe đạp đơn công cộng, xuất phát.
Vệ Lăng lái xe đạp đi băng băng, cảm giác thăng bằng cực cao.
Suốt dọc đường anh cứ ồn ào với Hoàng Triển phía trước, hai người thả cả hai tay biểu diễn màn hạc trắng tung cánh.
"Hai cậu vừa vừa thôi! Đừng để ngã đấy!" Là trưởng phòng, Lý Kiện Hỉ lo nẫu cả mề vì mấy tên nghịch ngợm này.
Đúng là miệng quạ đen, bánh xe Hoàng Triển cán qua một chai coca, bèn ngoẹo sang phía Vệ Lăng.
Thấy Vệ Lăng sắp bị y tông phải, có người đột ngột phóng tới, túm được tay Vệ Lăng, kéo lên trước, vừa vặn né được.
Hoàng Triển ngã phịch xuống đất.
Vệ Lăng được kéo đi mấy mét, mới phát hiện ra người tóm tay mình là Ôn Chước.
Ôn Chước dừng lại, một chân chạm đất, nhưng tay vẫn giữ Vệ Lăng.
Dương Chiếu Vinh và Lý Kiện Hỉ đi tới, đỡ Hoàng Triển dậy.
"Đã bảo các cậu phải cẩn thận vào! Đúng là chẳng bớt lo gì cả!"
Hoàng Triển ngã không đau, chỉ cực kỳ khó chịu nhìn hai người phía trước: "Ôn Chước— Cậu thiên vị! Tại sao cậu kéo Vệ Lăng, mà không kéo tôi?"
"Chẳng phải là vì tảng đá như cậu đập vào Vệ Lăng, có khi sẽ gãy xương sao?"
"Họ còn nắm tay nhau kìa, chê bai tôi! Tôi không phục!" Hoàng Triển lảo đảo bò dậy, "Các cậu buông ra cho tôi!"
Vệ Lăng đắc ý giơ tay: "Không buông đấy, cậu bắt bọn tôi đi?"
Lúc này, Ôn Chước rụt tay về, đạp tiếp về phía trước.
Bữa tiệc khai giảng hôm nay là bữa thanh đạm nhất họ từng ăn trong lịch sử.
Các nam sinh đại học không cay không vui nhắm mắt lải nhải bình luận về mùi vị các loại nấm.
"Đây là nấm gì? Nhẵn quá! Tôi thích!" Đũa của Vệ Lăng muốn gắp thức ăn lên, nhưng nấm trơn quá, lần nào gắp cũng rơi xuống, rồi gắp lên, rồi lại rơi xuống.
Dương Chiếu Vinh không nhìn nổi nữa: "Ấy ấy ấy, bé Vệ Tiểu Lăng, cậu muốn bọn tôi đều phải ăn nước bọt của cậu à?"
"Thế các cậu ăn nước bọt của tôi nhiều vào, có các loại kháng thể, còn có men vi sinh đấy." Vệ Lăng đáp.
Có người cầm muôi, múc luôn một muỗng to vào bát Vệ Lăng.
"Ấy, ai thế, yêu ông đây sâu đậm thế, chủ động..." Vệ Lăng vừa ngoảnh mặt thì nhớ ra người ngồi cạnh mình là Ôn Chước.
"Ơ, bé Vệ Tiểu Lăng, Ôn Chước gắp thức ăn cho cậu, chúng tôi không có đãi ngộ này đâu, cậu không cảm ơn ân huệ của Ôn Chước, sao còn tỏ vẻ mắc nghẹn thế?" Hoàng Triển tiếp tục lấy Vệ Lăng ra nói đùa.
Vệ Lăng bưng ngay bát lên, ra vẻ định ôm vào lòng đến tận cùng thời gian.
"Thức ăn Ôn Chước gắp cho tôi, quý giá biết bao. Ăn vào là hết, tôi phải cất giấu."
"Có giỏi thì cậu ôm cái bát đó đừng ăn, chỗ còn lại đều là của chúng tôi." Lý Kiện Hỉ cười hì hì nói.
Vệ Lăng lập tức đổ nấm trong bát vào miệng, nuốt ực xuống bụng: "Thế không được đâu. Tôi phải ăn nhiều hơn!"
Ôn Chước liếc nhìn Vệ Lăng, có lúc hắn không hiểu tại sao rất nhiều chuyện nhỏ đều khiến Vệ Lăng vui thế được.
Nhưng có lúc dường như lại không khó hiểu lắm, chắc là vì dễ thoả mãn chăng.
Ăn cơm xong, mọi người vẫn còn lo tiền trên người Ôn Chước không đủ trả bữa này, họ định chia nhau.
Ôn Chước thản nhiên nói: "Các cậu không cần lo quá đâu. Chi phí nằm viện và học phí kỳ này của tôi do giáo sư Tào tạm ứng thay. Thầy không đòi tôi trả tiền ngay, hơn nữa tôi còn làm thêm gia sư cho tận mấy nhà."
"Cứ để Ôn Chước bao đi." Vệ Lăng nói, "Các cậu nghĩ xem vẻ vang biết bao, lần đầu tiên trong đời Ôn Chước bao người khác ăn cơm bị chúng ta chiếm mất rồi."
Vệ Lăng cười hì hì, bỗng giơ tay, bảo phục vụ lấy thêm một suất mỳ bỏ vào nước dùng nấm đun.
"Ơ, Vệ Tiểu Lăng, cậu đừng quá đáng quá!"
"Tôi có quá đáng đâu. Một suất mỳ chỉ năm tệ. Các cậu phải tin Ôn Chước, cậu ấy sẽ khiến cuộc sống của mình càng lúc càng tốt hơn."
Vệ Lăng dứt lời, cuối cùng bọn Lý Kiện Hỉ cũng vỡ lẽ.
Thực ra sự tôn trọng lớn nhất đối với Ôn Chước không phải để ý quá mức đến lòng tự trọng của hắn, mà là tin tưởng vào khả năng của hắn.
Ôn Chước chưa bao giờ làm việc vượt quá khả năng của mình vì sĩ diện.
"Được, mọi người ăn mỳ đi!"
Mặc dù bữa ăn này rất thanh đạm và dưỡng sinh, nhưng mọi người đều vô cớ cảm thấy thoả mãn.
Về đến phòng, Ôn Chước sắp xếp đồ đạc của mình.
Mọi người rất tốt với hắn, lau chùi bàn học và tủ quần áo của hắn sạch bong.
Ôn Chước nhìn thấy cái lon sắt nhỏ trên kệ, đó là cái lon trước đây hắn đựng bột bồ kết.
Sau này sẽ không còn thấy Vệ Lăng cầm thìa nhựa "ăn trộm" bột bồ kết nữa, Ôn Chước cảm thấy có phần nuối tiếc.
Hắn cầm lon lên, phát hiện ra trong đó nặng trĩu, có thứ gì đó.
Mở ra nhìn, bên trong đầy ắp bột bồ kết.
Hắn vừa ngoảnh mặt bèn nhìn thấy Vệ Lăng nằm nhoài trên mép giường, hơi ngửa đầu nhìn mình.
"Lúc xin nghỉ, tớ đến thăm bà cô từng chăm sóc tớ hồi nhỏ. Bà ấy vẫn coi tớ là trẻ con, tưởng giờ tớ vẫn còn dị ứng, biết tớ đến thăm, bèn làm một lon bột giặt to cho tớ." Vệ Lăng nói.
"Cảm ơn." Ôn Chước nói.
Vệ Lăng giơ tay, xoa đầu Ôn Chước.
Ôn Chước vô thức muốn tránh, nhưng lòng bàn tay của Vệ Lăng rất ấm, không biết làm sao hắn chỉ đứng đó, không bỏ đi.
"Ôn Tiểu Tửu, tớ đã quyết định sau này sẽ gọi cậu là Ôn Tiểu Tửu."
"Hửm?" Ôn Chước ngẩng đầu lên.
"Mọi người đều có biệt danh mà. Cậu xem trưởng phòng của chúng ta Lý Kiện Hỉ, biệt danh "Nhị Hỉ". Còn Dương Chiếu Vinh, Chiêu Dung Nương Nương của phòng mình. Hoàng Triển là Bumblebee. Hùng Kiêu là Hùng Nhị. Còn cậu, đương nhiên là Tiểu Tửu rồi. Cái tên này hay biết bao, một vò rượu ấm trong tay, hâm nóng rồi uống một ngụm, vừa trơn họng vừa ấm lòng." Vệ Lăng nói.
Đèn bàn của anh có gam màu nóng, rọi trên mặt anh có một lớp lông tơ thấp thoáng.
Ôn Chước cảm thấy mình cứ như vừa uống một ngụm rượu thật, từ nay trở đi trong tim là máu nóng cuộn trào.
"Cậu thì sao? Biệt danh của cậu là gì?"
"Chẳng phải "thằng đẹp mã nhất phòng mình" đấy sao?"
"Ôi chao, bọn tôi nể mặt cậu, cậu bèn tự dát vàng lên mặt mình đấy à?" Lý Kiện Hỉ đánh răng xong về.
"Rõ ràng thằng đẹp mã nhất phòng mình là Ôn Chước nhé." Hùng Kiêu vừa ôm điện thoại vừa nói.
Vệ Lăng trả đòn ngay: "Tôi thấy cậu không cần tôi gánh nữa rồi đấy."
"Không không không, đại thần ơi, tôi cần cậu. Cậu vĩnh viễn là thằng đẹp mã nhất phòng chúng ta." Hùng Kiêu vội vàng chữa lời.
Trước kia Ôn Chước chẳng có cảm giác gì với việc họ tán nhảm trước khi ngủ, nhưng bây giờ nghe họ đốp chát, bỗng rất giàu cảm giác có chốn thuộc về.
"Cảm ơn bột giặt của cậu."
Ôn Chước đang định quay người, Vệ Lăng kéo tóc hắn.
"Ôn Tiểu Tửu, sau này cậu không cần cứ cảm ơn bọn tớ mãi. Cậu biết cách tốt nhất để cảm ơn bọn tớ là gì không?"
"Là gì?" Ôn Chước hỏi.
"Mau bắt kịp bọn tớ. Bọn tớ luôn ở đây đợi cậu."
Ôn Chước cũng xoa đầu Vệ Lăng.
Việc hạnh phúc nhất của tôi, chắc là vì em.