Trước khi nghiên cứu sinh khai giảng, Vệ Lăng dẫn Ôn Chước đến nhà mình.
Bố mẹ Vệ Lăng gặp Ôn Chước bèn thích hắn quá thể, còn làm món thịt kho tàu sở trường tiếp đãi hắn.
Ôn Chước vừa ngồi xuống bàn ăn chưa đầy ba phút, thức ăn trong bát đã sắp chất đống thành núi.
"Ôn Chước à, cháu nếm thử xem, thịt kho tàu cô làm ngon lắm đấy. Vệ Lăng nhà cô thích ăn từ bé, một mình ăn được cả chậu." Mẹ Vệ Lăng – Dung Lan – nhìn Ôn Chước kiểu gì cũng thấy thích.
Vệ Lăng bị sặc cơm.
"Mẹ— Mẹ nói lung tung gì đấy! Con có phải lợn đâu, làm sao ăn được một chậu thịt kho tàu!"
"Đúng đúng đúng, một chậu thì cường điệu quá, nó ăn cả nồi."
"Ăn cả nồi thì khá hơn ăn cả chậu là bao?" Vệ Lăng ngửa đầu thở hắt ra.
Ôn Chước giơ tay xoa gáy Vệ Lăng, gắp miếng ngon nhất trong bát mình cho anh.
Giờ Vệ Lăng mới làm vẻ mặt hài lòng.
"Ôn Chước à, cháu không cần để ý đến nó đâu. Cháu ăn phần cháu đi, cô đặc biệt làm cho cháu mà. Cháu xem cháu gầy quá, phải ăn cho mập vào." Dung Lan lại tiếp tục gắp thức ăn vào bát Ôn Chước.
Bố Vệ Lăng mang mấy lon coca đi tới, cho Vệ Lăng một lon, sau đó mở một lon cho Ôn Chước.
Vệ Lăng lại không vui: "Bố, tại sao không mở coca cho con?"
"Mày có tay có chân, tại sao bố phải mở cho mày?"
"Ôn Chước cũng có tay có chân. Cậu ấy không uống coca, đưa con đi." Vệ Lăng định cầm lấy.
"Ôn Chước nhà người ta đẹp trai, rất giống bố hồi trẻ." Vệ Quân làm biểu cảm nhớ nhung quá khứ.
Vệ Lăng nhìn đờ cả người: "Bố? Có phải bố nói nhầm không? Con là con trai bố, không phải đáng lẽ là con giống bố hồi trẻ sao?"
"Mày chưa đủ đẹp trai." Vệ Quân nói như thật.
Vệ Lăng cầm coca hồi lâu mà không giằng được khỏi tay Ôn Chước: "Ơ? Cậu buông tay ra."
"Tôi muốn uống." Ôn Chước nói.
"Hả? Không phải cậu không uống coca sao? Bảo gì mà không lành mạnh, còn diệt t*nh tr*ng nữa."
"Một hai lần không ảnh hưởng đến sức khoẻ được."
"Được thôi."
Tối hôm đó, Ôn Chước và Vệ Lăng ngủ cùng nhau.
Suy cho cùng thì đây là phòng Vệ Lăng lớn lên từ bé, Ôn Chước vẫn thấy rất hứng thú.
Hắn đọc giá sách của Vệ Lăng, sách học chỉ chiếm một ô nhỏ, còn lại đều là truyện tranh và tiểu thuyết.
Vệ Lăng đang trải giường rất nghiêm túc, thi thoảng lại chống cằm lên kế hoạch xem phải ngủ thế nào để không chật.
Đến khi anh ngoái đầu lại, phát hiện ra trên giá sách có thêm mấy mô hình Gundam, hơn nữa chính là chỗ anh bán mất để tạm ứng tiền bệnh viện cho Ôn Chước hồi ấy.
Ôn Chước không nói gì, chỉ yên lặng đứng bên cạnh.
"Cậu... cậu đặt lên từ bao giờ?" Vệ Lăng không hoàn hồn nổi.
"Lúc nãy khi cậu đứng đó trải chăn."
"Cậu... cậu mua ở đâu ra?" Vệ Lăng cảm thấy không tin nổi, sao tự dưng đám mô hình này lại xuất hiện trên giá sách của mình?
"Cậu bán chúng cho ai, tôi tìm đến những người mua đó, rồi mua về. Năm ấy cậu bán trong danh sách bạn bè WeChat, cơ bản đều là người trong trường mình. Vẫn khá dễ tìm." Ôn Chước đáp.
"Cậu biết rồi ư?" Mắt Vệ Lăng đỏ hoe.
"Biết gì cơ?" Ôn Chước kéo ghế bên cạnh ngồi xuống, dửng dưng nhìn Vệ Lăng.
"Không có gì, đều qua rồi! Có điều cậu mua lại chúng, lại phải tốn nhiều tiền hơn." Vệ Lăng cầm một mô hình lên, sờ nắn cẩn thận.
"Thứ như tiền, nếu không thể dùng để vui, thì còn làm được gì?"
"Ha ha, cũng đúng." Vệ Lăng thoáng dừng, "Có phải tớ nên ôm số mô hình này đi ngủ không?"
"Chờ tôi đi rồi, cậu muốn ôm thế nào thì ôm thế ấy. Nhưng tối nay, đừng để chúng chiếm địa bàn tôi ngủ."
Vệ Lăng tưởng mình có thể giấu Ôn Chước chuyện trả tiền bệnh viện mãi mãi thật, nhưng không ngờ Ôn Chước lặng lẽ, thực ra vẫn luôn biết hết.
Tắt đèn, Vệ Lăng nhìn trần nhà tối om, chẳng biết tại sao tự dưng anh nói: "Nếu học nghiên cứu sinh vẫn được ở cùng phòng cậu thì tốt quá."
"Không phải cậu bảo tôi ưa sạch sẽ quá, rất phiền phức sao?"
"Ngoại trừ việc này, cậu điểm gì cũng tốt." Vệ Lăng nói.
"Thế chúng ta học nghiên cứu sinh ở cùng nhau đi." Ôn Chước dứt lời bèn quay người ngủ tiếp.
Vệ Lăng lại lấy làm lạ, sao cậu chắc chắn chúng ta vẫn được ở cùng nhau thế?
Đến khi nghiên cứu sinh khai giảng thật, Vệ Lăng phát hiện ra, à há, anh và Ôn Chước ở cùng nhau thật.
Rất nhiều năm sau, hiểm hoạ Noah và Angela được giải trừ, Vệ Lăng dẫn Ôn Chước về nhà mình.
Anh hơi hồi hộp, cứ nhìn ra ngoài cửa sổ thở dài mãi.
Ôn Chước đang lái xe giơ tay xoa đầu Vệ Lăng: "Em đừng căng thẳng, bố mẹ em cởi mở lắm, sẽ không phản đối chúng ta yêu nhau đâu."
"Đương nhiên họ sẽ không phản đối chúng ta yêu nhau— Họ sẽ cho rằng con lợn rừng là em ủn mất đoá u lan trong thung lũng là anh đấy!" Vệ Lăng làm biểu cảm uất ức.
"Thế càng khỏi phải lo lắng."
"Hả?"
"Tôi sẽ kể đúng sự thật, là u lan trong thung lũng ủn mất lợn rừng."
"..."
Bố mẹ Vệ Lăng vẫn sống ở khu dân cư mà trung tâm kiểm soát sắp xếp cho họ, đây là nơi người thân của nhân viên giữ cương vị quan trọng sống.
Phòng thủ bây giờ đã thả lỏng rất nhiều, lúc Vệ Lăng và Ôn Chước vào, vẫn bị kiểm tra thông tin sinh học.
Vừa mới đến cổng, Vệ Lăng đã ngửi thấy mùi thịt kho tàu nồng nàn, lập tức bụng réo vang, chẳng thứ gì chống đỡ được tiếng gọi của thịt kho tàu.
Ôn Chước vừa đỗ xe xong, Vệ Lăng đã nhảy xuống, mở cửa cởi giày, lao tới bàn ăn.
"Ôi chao, tiểu tổ tông ơi, Ôn Chước còn chưa ăn kìa, sao con đã ăn rồi?"
Dung Lan nghe thấy tiếng động, bà đeo tạp dề đi ra nhìn thấy Vệ Lăng nhét một miếng thịt kho tàu to vào miệng.
"Bây giờ con không ăn vội, lát nữa mọi người sẽ gắp cho Ôn Chước." Vệ Lăng ngậm thịt kho tàu, nói lúng búng.
"Con là ma chết đói đầu thai à."
"Con bị ám ảnh tâm lý." Vệ Lăng vẫn đang càn quét.
Ôn Chước bước vào, nói "chào cô ạ", sao đó bèn vào bếp phụ việc.
Dung Lan vừa xào rau, vừa nhìn Ôn Chước rửa rau bên cạnh, bà nói: "Cháu đúng là chẳng biết điều gì cả."
"Cô?" Ôn Chước ngoảnh mặt.
"Lần trước đến nhà hai đứa quét dọn giúp thằng nhóc kia, cô nhìn thấy hết rồi. Trong phòng ngủ chính là quần áo hai đứa đặt cùng nhau."
Dung Lan cụp mắt, không nhìn ra cảm xúc.
Việc này khiến Ôn Chước đang nhặt rau phải dừng tay.
"Cô ơi, cháu và Vệ Lăng thật lòng. Cháu không thể không có cậu ấy được."
"... Đã đến nước này rồi, sao cháu vẫn nghiêng về phe nó, rõ ràng là nó không thể không có cháu được." Dung Lan thở dài, "Hai vợ chồng cô có phải bị mù đâu. Không có cháu, nó vẫn còn đóng băng trên mặt trăng kìa. Đáng lẽ nó phải đối xử tốt với cháu, nhưng cô vừa nhìn nhà hai đứa là biết, chắc chắn nhà là cháu mua, việc nhà là cháu làm... Cháu chăm sóc nó thế, đến thăm bọn cô mà còn không dám gọi bọn cô là bố mẹ."
Ôn Chước hơi sửng sốt, mắt đỏ hoe.
"Mẹ."
"Hầy, ngoan quá." Dung Lan sấn tới cạnh Ôn Chước, thì thầm, "Mẹ nhìn thấy trong nhà hai đứa có phòng em bé rồi, cái giường nhỏ đấy đáng yêu quá, có phải hai đứa đã nghiên cứu ra gì không? Có phải hai đứa cũng có con được không? Khi nào? Mẹ biết thằng nhóc đấy không phải kiểu người nuôi con, bố mẹ nuôi hộ, hai đứa nên làm gì thì làm nấy?"
Nhìn ánh mắt tha thiết của Dung Lan, trên má Ôn Chước hiếm khi ửng hồng.
"Bọn con... chưa nghiên cứu ra... vẫn cố gắng tiếp."
"Vẫn đang nghiên cứu phải không? Ầy biết trước thì hầm óc heo bồi bổ cho hai đứa, nghiên cứu rất cực khổ."
Dung Lan xào rau tiếp.
Vệ Quân cũng từ bên ngoài trở về, xách mấy lon coca.
"Ái chà, Vệ Lăng mày được lắm, bố với mẹ mày còn chưa ngồi vào bàn, mày đã định ăn hết cả mâm?"
"Cái này cái này cái này con đều chưa động vào." Vệ Lăng nghiêm túc bày tỏ mình chỉ ăn thịt kho tàu.
Ôn Chước múc canh cho Vệ Quân, nói: "Bố, bố ăn canh đi ạ."
Vệ Quân đang mở coca, thoáng khựng, coca suýt thì phun đầy mặt Vệ Lăng, may mà anh chạy nhanh.
"Ồ ồ, ăn canh, ăn canh." Vệ Quân bưng canh tới gần.
Tai Vệ Lăng động đậy, nhìn sang Ôn Chước, ra hiệu bằng mắt: "Sao tự dưng anh lại gọi bố em là "bố"? Nhìn anh làm ông ấy giật mình kìa."
Vệ Quân đột nhiên vỗ đầu Vệ Lăng: "Không gọi "bố" thì gọi là gì? Làm đàn ông thì phải gánh vác trách nhiệm!"
Vệ Lăng vừa uống một ngụm coca, phì hết ra ngoài.
"Chậc chậc chậc! Mày phun hết coca khắp nơi, bảo Ôn Chước ăn kiểu gì?"
"Không sao ạ." Ôn Chước lấy khăn giấy, lau sạch coca trên bàn, sau đó cúi đầu nói bên tai Vệ Lăng, "Bố mẹ em biết lợn rừng ủn mất u lan trong thung lũng từ lâu rồi."
Mặt Vệ Lăng lập tức đỏ bừng.
Lúc này, Dung Lan lại bưng một đĩa cánh gà coca ra.
"Mẹ— Tết năm nay à?" Vệ Lăng nhìn thức ăn đầy bàn, quá long trọng rồi phải không?
"Con có ăn không?" Dung Lan hỏi.
"Ăn, ăn, tất nhiên là con ăn chứ."
Vừa dứt lời, Dung Lan lại gắp một miếng thịt kho tàu to cho Vệ Lăng: "Con ăn nhiều vào."
"Vâng."
"Cái này cũng ăn nhiều vào. Sau này uống ít coca thôi, diệt t*nh tr*ng đấy." Dung Lan nói rất nghiêm trang.
"Hả?"
"Hai đứa muốn có con, chắc chắn là rất khó, chắc chắn phải thí nghiệm nhiều lần, thất bại lặp đi lặp lại mới thành công được."
Dung Lan nói nghiêm túc quá, Vệ Lăng suýt thì hóc xương gà.
"Chỉ cần hai đứa yên ổn, mãi mãi hạnh phúc, có con hay không cũng không quan trọng đến thế. Có điều hàng ngày bố mẹ ở nhà rảnh rỗi chán quá, cộng thêm việc hai đứa đều thông minh tuấn tú như thế, gen tốt thế này mà không kết hợp được với nhau, quả là lãng phí của trời, đúng không, Tiểu Tửu?"
"Vâng, đáng tiếc quá." Ôn Chước đáp.
"Mẹ yên tâm đi, không lãng phí của trời đâu, gen của con và Ôn Chước đã được lưu mẫu vật rồi, "kế hoạch bồi dưỡng thiên tài" trọng điểm." Vệ Lăng vỗ lưng mẹ.
"Thế sao mà giống được? Có phải kết tinh tình yêu của con và Ôn Chước đâu."
Vệ Lăng đã sắp bị sặc lần thứ N rồi.
Ôn Chước vuốt lưng cho anh.
Lúc này Vệ Quân lấy một chai rượu ra, rót một ly cho Dung Lan: "Hôm nay vui, bố và mẹ hai đứa uống một ly."
Ôn Chước duỗi tay, rót cho mình một ly: "Đáng lẽ phải để con kính rượu bố mẹ, cảm ơn bố mẹ tin tưởng con sẽ chăm sóc tốt cho Vệ Lăng, và cảm ơn bố mẹ đưa Vệ Lăng tốt thế này đến thế giới."
"Không... không phải con không uống rượu sao?" Vệ Quân nhìn Vệ Lăng, Vệ Lăng từng kể với ông, bố đẻ của Ôn Chước nát rượu, mang rất nhiều đau khổ đến cho tuổi thơ và thời niên thiếu của hắn.
"Năm nay khác." Ôn Chước mỉm cười rất nhạt, "Hơn nữa chỉ cần có khả năng tự chủ, rượu cũng chẳng phải thứ gì ghê gớm lắm."
Nói được thế này, Ôn Chước thật sự không còn quan tâm đến quá khứ nữa.
"Được, gia đình chúng ta cùng uống." Vệ Quân rất đỗi vui vẻ.
"Ừm ừm ừm, chúc năm nào cũng được như hôm nay." Vệ Lăng cũng đặt đũa xuống, rót rượu cho mình.
.
Buổi tối, Vệ Lăng và Ôn Chước đến phòng bố mẹ để dành cho họ nghỉ ngơi.
Số truyện tranh và tiểu thuyết trên giá sách đã không còn nữa.
Ngược lại, mô hình người máy Gundam vẫn còn đó.
"Năm ấy lúc bệnh dịch Noah bùng phát, căng thẳng thế, vậy mà bố mẹ em vẫn giữ được những thứ này?" Ôn Chước chạm vào mô hình, trong mắt ngập tràn hoài niệm.
"Phải, em bảo họ rằng những mô hình này là anh tìm về cho em, lúc em không ở nhà nhất định đừng vứt đi. Không ngờ họ giữ mãi đến bây giờ. Hơn nữa từ thành phố cũ đến thành phố mới "Lightyear", rồi từ "Lightyear" đến thành phố mới "Dawn" mà vẫn còn. Có lẽ, họ cũng luôn coi anh là người thân đặc biệt, vậy nên đồ của anh và em, họ đều rất trân trọng."
"Ừm, hôm nay, mẹ coi phòng mèo của Lăng Bảo thành phòng trẻ con rồi."
Ôn Chước vừa nói vừa cởi cổ áo sơ mi của mình.
Cần cổ đẹp quá, Vệ Lăng vừa khoanh chân vừa chống cằm ngắm nghía tỉ mỉ.
"Còn phải nói à, ai bảo anh cho Lăng Bảo phòng rộng thế. Con mèo béo đó không về nhà từ sáng đến tối... Ấy ấy ấy, anh định làm gì? Đây là nhà bố mẹ em đấy!"
Ôn Chước khom lưng, tỳ đầu gối lên mép giường, mùi hương thuộc về hắn nhanh chóng xâm chiếm không gian của Vệ Lăng.
No cơm ấm cật luôn rất nguy hiểm.
Vệ Lăng nhìn Ôn Chước có ý đồ, vừa định chuồn mất thì bị bế về.
"Chúng ta nỗ lực đi." Ôn Chước rất khoẻ, dễ dàng đặt ngửa Vệ Lăng.
"Anh cút đi, chưa học Sinh Học à? Nỗ lực mấy cũng vô dụng. Xuống đi, xuống đi."
"Hôm nay tôi đã ăn đồ đặc biệt, có lẽ sẽ thành công." Ôn Chước nói rất nghiêm túc.
Vệ Lăng vừa nghe bèn sợ chết khiếp: "Anh đừng uống bừa thuốc của tên điên Dương Mặc Băng chứ! Bị Alzheimer thì em không nuôi anh đâu!"
"Tôi ăn thịt kho tàu của mẹ, sứ mệnh đang vẫy gọi."
Má Ôn Chước ửng hồng, trong mắt như thắp lửa, chắc là say rồi.
"Anh uống rượu của bố em ngu người rồi à? Lại còn sứ mệnh đang vẫy gọi? Đâu phải lời anh sẽ nói?"
Vệ Lăng cảm thấy nguy hiểm quá, sau này bất kể thịt kho tàu hay rượu đều không cho Ôn Chước ăn nữa.
"Tôi thích em lắm."
"Em biết em biết, uống say rồi thì ngủ đi."
"Không ngủ."
"... Anh nghe em nói đây, hôm nay anh uống rượu, không thích hợp để hoàn thành sứ mệnh mẹ em giao phó đâu. Hiểu không?"
"... Ừm."
Vệ Lăng vừa thở phào nhẹ nhõm, ai dè Ôn Chước vẫn định hoàn thành "sứ mệnh".
"Anh làm gì đấy? Làm gì đấy?"
"Tôi học Sinh Học giỏi lắm."
"Anh đã xong chưa hả..."