Bẫy Ngược - Tiêu Đường Đông Qua

Chương 21: Nói mềm mỏng hơn, sống dễ chịu hơn.




Ôn Chước cúi người xuống, thò nửa thân trên vào trong xe.

Câu cảnh cáo kia có sức uy h**p quá, khoảnh khắc Vệ Lăng cảm nhận được hơi thở của hắn, lưng anh liền ép sát vào ghế ngồi.

"Cạch" một tiếng, dây an toàn được mở khoá, Ôn Chước hạ thấp ghế, lại định bế Vệ Lăng ra ngoài.

"Ờm... Tiểu Tửu, Ôn Tiểu Tửu! Chúng ta thương lượng cái được không?"

Vệ Lăng cười hì hì.

"Cái gì?" Ôn Chước dùng một tay chống bên ghế của anh, tay kia chống lên lưng ghế ngồi, gần như hoàn toàn bao trùm Vệ Lăng.

"Cậu có thể cõng tớ vào chứ đừng bế vào có được không?"

Tớ không phải công chúa, cũng không có mơ ước làm công chúa, vậy nên không cần bế kiểu công chúa!

"Cậu thấy chỉ còn có mình tôi, tí thể diện đó của cậu có ý nghĩa gì không?" Ôn Chước hỏi vặn.

"Không..."

Giây tiếp theo, Vệ Lăng liền bị Ôn Chước bế ra ngoài.

Hắn dùng khuỷu tay thúc nhẹ một cái, cửa xe liền đóng lại, Vệ Lăng cứ thế bị hắn bế ra khỏi nhà để xe, đi tới cửa nhà.

"Cậu xem, tớ bảo bế ngang không tiện mà, cậu lấy chìa khoá kiểu gì..."

Người Ôn Chước hơi nghiêng về phía trước, tai hắn gần như lướt qua chóp mũi Vệ Lăng, cửa liền mở tự động.

Chắc là nhận diện mống mắt nhỉ...

"Bây giờ nhà ai còn dùng chìa khoá nữa?"

Ôn Chước hỏi vặn lại, Vệ Lăng cạn lời.

Quả là tỉnh lại một cái, anh liền biến thành một tên người rừng lạc hậu so với thời đại và khoa học kĩ thuật.

Ôn Chước cởi giày ra, chân trần ôm Vệ Lăng vào phòng khách, đặt anh lên sofa.

Đèn cũng bật tự động, khi cả căn phòng khách sáng bừng lên, Vệ Lăng mới phát hiện ra nơi này không lạnh lẽo như mình tưởng tượng.

Trên sàn nhà là tấm thảm lông màu vàng, toàn bộ đồ dùng trong nhà đều không có góc cạnh, trên ghế sofa còn có hai tấm đệm dựa lưng lớn, cửa sổ chạm đất trong phòng khách cũng dùng rèm che có chất liệu mềm mại, ánh sáng dìu dịu lọt qua kẽ rèm chiếu vào phòng.

Ôn Chước rõ ràng đã bảo mình không về đây ở nhiều lắm, thế nhưng chỉ nhìn căn phòng khách thôi mà lại rất có hơi người, hơn nữa còn mềm mại và ấm áp.

"Cậu muốn tắm trước, hay là ăn cơm trước?"

Ôn Chước ngồi ngay bên cạnh hỏi anh.

"Tắm trước đi..." Vệ Lăng cúi đầu xuống, trên người anh hẵng còn mặc quần áo bệnh nhân.

Ngày hôm nay thật sự là ngày chấn động nhất anh từng trải qua.

Anh đã chứng kiến rất nhiều cái chết, Diệp Ngữ suýt thì hi sinh vì anh, anh suýt thì ngã từ trên cao xuống, anh đã bay qua thành phố cũ và nhìn thấy thành phố mới, còn cả trung tâm kiểm soát liên hợp trong truyền thuyết nữa.

Thế nhưng, khi Ôn Chước ngồi ngay bên cạnh hỏi anh "muốn tắm trước, hay là ăn cơm trước", anh mới có một loại cảm giác quay về thực tại, bản thân mình thực sự còn sống.

"Cậu ngồi ở đây, tôi đi xả nước vào bồn tắm."

"Ừm. Phải rồi, đến đây vội quá, có phải bảo bố mẹ tớ mang quần áo của tớ đến không?"

"Không cần đâu, chỗ tôi có hết. Lát nữa ăn cơm xong, cậu gọi điện cho cô Dung và chú Vệ báo mình vẫn ổn đi."

"Ồ, được."

Ôn Chước vừa lên lầu, Vệ Lăng ngó nghiêng xung quanh, đầy hiếu kì đối với môi trường mớ.

Anh hít một hơi thật sâu, chậm rãi di chuyển cơ thể của mình, đầu ngón chân đụng phải nền nhà, sau đó từ từ đứng dậy.

Còn chưa kịp thích thú, anh đã nhũn người ngã lăn ra.

Vốn tưởng rằng mình sẽ ngã thẳng vào bàn uống nước, đầu u một cục, nhưng đụng phải rồi mới phát hiện ra chẳng đau gì cả, cạnh bàn đều đã được bọc lại.

Vệ Lăng cắn răng, ngồi dậy.

Anh có ngốc hơn nữa cũng hiểu rằng tấm thảm này, đống đồ đạc này đều là do Ôn Chước đặc biệt chuẩn bị vì anh.

Anh vẫn luôn biết rằng Ôn Chước là một người tinh tế tỉ mỉ, nhưng sự tỉ mỉ này chỉ được dùng vào học thuật, chứ không dùng cho bất cứ ai.

"Không bị ngã đấy chứ?"

Ôn Chước rảo bước từ trên tầng xuống, bế anh lên.

"Đâu có! Chỗ này vừa thảm vừa bọc, muốn tự sát cũng không chết được á..."

"Cậu nói vớ vẩn cái gì đấy?"

Giọng nói của Ôn Chước đột nhiên trở nên lạnh lùng, ánh mắt dường như khẽ run lên.

"... Tớ không nói nữa đâu! Từ sau tớ sẽ không nói vớ vẩn nữa! Tớ chỉ là muốn cảm ơn cậu... Tất cả mọi thứ ở đây chắc không phải là mới được lắp đặt hôm nay đâu, đúng không?"

Ôn Chước không đáp, chỉ bế Vệ Lăng lên tầng, bước vào phòng tắm trong phòng ngủ.

Trong bồn tắm trắng toát không tì vết đã được xả đầy nước, Ôn Chước đặt anh lên mép bồn tắm, sau đó cởi cúc quần áo bệnh nhân của anh ra.

"Đợi đã! Quần áo tớ tự cởi!"

"Được." Ôn Chước cũng không bắt ép, hắn đứng ngay trước mặt anh, cúi thấp đầu nhìn anh, "Cởi cúc áo giúp cậu tập luyện độ linh hoạt của ngón tay."

Không hổ là Ôn Chước theo chủ nghĩa thực dụng mà.

Vệ Lăng dở khóc dở cười siết cúc áo của mình, chuyện mà rõ ràng trước đây anh có thể làm rất dễ dàng, giờ lại mất đến năm phút đồng hồ mà còn chưa cởi được cái cúc đầu tiên, còn Ôn Chước thì cứ thế yên lặng nhìn anh cởi áo.

"Thôi... cậu giúp tớ đi..."

Lưng Vệ Lăng đã bị nước nóng xông toát cả mồ hôi, cứ thế này tiếp thì nước nguội ngắt rồi anh cũng chưa cởi được cái cúc đầu tiên.

"Ừ." Ôn Chước cúi thấp người xuống, dựa gần Vệ Lăng.

Cúc áo được cởi ra rất dễ dàng, khi cởi đến cái cúc thứ hai, hơi thở của Ôn Chước lướt qua làn da của anh, rõ ràng như có như không, nhưng lại toát ra vẻ mạnh mẽ.

Vệ Lăng run lên, suýt thì gieo người xuống nước, nhưng lại được Ôn Chước giữ lại.

Chỉ liếc qua một cái mà thôi, trong con ngươi lãnh đạm của Ôn Chước dường như có một ngọn lửa đang bừng cháy, Vệ Lăng co rúm lại, nhưng không thể nào rời khỏi vòng ôm của đối phương.

"Quần để tớ tự cởi! Tớ tự cởi!"

"Có phải cậu đã quên rằng tôi đã thay tã cho cậu ba tháng rồi không."

Ôn Chước dán sát vào tai anh mà nói.

"Tớ muốn mẹ tớ..."

"Nếu cậu muốn cô Dung đến hầu hạ cậu tắm rửa, cô ấy chẳng đứng thẳng nổi lưng lên mất."

Hàm ý là "Cậu nỡ ư? Chẳng hiếu thảo gì cả."

Được thôi, trước mặt Ôn Chước mình chính là một đứa trẻ!

Cậu ta không chỉ thay tã cho mình, mà còn gội đầu cho mình, còn từng cứu mạng mình nữa!

Sau khi Vệ Lăng chấp nhận số phận, tất cả đều dễ dàng hẳn.

Ôn Chước vứt cái quần bệnh nhân nhàu nhĩ xuống đất, đặt Vệ Lăng xuống nước.

Lúc nước nóng tràn qua đầu gối, anh cau mày.

"Ư..."

"Hôm nay cậu ngã bị thương đầu gối và bắp chân à? Lát nữa sẽ bôi thuốc cho cậu."

Ôn Chước nghiêng người ngồi cạnh bồn tắm.

"Ờm... Cậu đi nghỉ ngơi được rồi, tớ tắm thôi không bị..."

"Cậu sẽ ngủ gật, sau đó tuột xuống nước, trở thành nhân viên nghiên cứu cấp cao đầu tiên chết đuối trong khi tắm."

"Được thôi, cậu nói có lí lắm."

Vệ Lăng lén lút liếc nhìn Ôn Chước một cái, mặc dù anh chắc chắn là hắn biết anh liếc nhìn mình.

Trên mặt hắn vẫn là biểu cảm bình tĩnh, trong mắt cũng rất bình tĩnh.

Nỗi xúc động vô cùng sống động lúc trước dường như chỉ là ảo giác của Vệ Lăng.

Áo sơ mi trắng trên người Ôn Chước đã ướt nước, dán sát vào thân trên của hắn, lờ mờ có thể thấy được cánh tay dài khoẻ khoắn, bờ vai và vòng eo đầy sức mạnh.

Vệ Lăng lại cảm thán lần nữa, Ôn Chước đã không còn là cậu sinh viên nom gầy gò mặc quần bò bạc màu và áo phông rộng thùng thình năm ấy nữa rồi.

"Cậu cứ nhìn chằm chằm tôi mãi, đang nghĩ gì vậy?"

"Dáng người cậu đẹp quá. Không phải nghi ngờ, tớ đang khen cậu đó."

Bây giờ anh đang được Ôn Chước chăm sóc và bảo vệ, ăn nói mềm mỏng hơn thì cuộc sống dễ chịu hơn.

"Vậy cậu có muốn không?" Ôn Chước hỏi.

"Muốn chứ. Ai mà không muốn?" Vệ Lăng hỏi vặn lại.

Còn hỏi anh có muốn hay không? Cậu mới được khen một cái mà đã hếch mũi lên trời rồi hả, Ôn Tiểu Tửu!

Ôn Chước khom lưng, nói: "Chờ cậu khoẻ hẳn, tôi cho cậu."

Rất khẽ khàng, tan chảy cùng hơi nước, Vệ Lăng cảm thấy tai mình như đang thiêu đốt.

"Ồ... Được... Có điều tớ nghĩ tớ thích bóng rổ hay quần vợt hơn là thiết bị tập thể dục! Giờ cậu lợi hại như vậy, chắc một phát bóng thôi là đầu tớ nổ tung luôn."

Trong mắt Ôn Chước pha một chút bông đùa, lướt qua trái tim Vệ Lăng, anh muốn nhìn cho rõ nhưng nó đã biến mất.

Vệ Lăng được Ôn Chước bế ra khỏi bồn nước, hắn dùng khăn tắm bọc cả người anh lại, mang về phòng ngủ chính.

Ôn Chước mặc đồ ngủ cho Vệ Lăng, còn bôi thuốc lên vết thương ở chân anh.

Bữa tối cũng được hắn... làm bằng nhà bếp tự động hoá.

Nói đơn giản là, cắt xong hết nguyên liệu nấu thì bỏ vào, cài đặt món ăn, sau khi đủ thời gian thì bưng ra ngoài.

Vệ Lăng cực kì tò mò đối với thứ này, anh không ngờ rằng món thịt kho tàu và mộc nhĩ xào trứng này lại không phải do con người làm ra!

Hơn nữa hương vị còn rất ngon!

Vệ Lăng còn chưa cầm đũa được, thế nhưng Ôn Chước đã chuẩn bị thìa cho anh.

Anh giống như một đứa bé mới mấy tháng tuổi, cầm thìa một cách vụng về, xúc lên đưa vào miệng.

Mỗi lần trứng gà sắp rơi đều được Ôn Chước dùng đũa gắp lại.

Thịt lợn kho tàu rơi vào bát cơm, Vệ Lăng men theo viền bát đuổi nửa vòng mới cắn được nó, anh vừa ngẩng đầu lên liền nhìn thấy đáy mắt của Ôn Chước có nụ cười thoáng qua.

"Giáo sư Ôn à, có phải cậu mới cười tớ không hả?"

"Không."

"Cậu muốn cười thì cứ cười đi. Năm nay chắc tớ chỉ ăn cơm thôi cũng đủ chọc cậu cười rồi."

Ăn xong cơm tối, Ôn Chước không bế bổng Vệ Lăng lên nữa, mà là hiếm có khi dùng một tay đỡ anh đi từng bước một.

Vệ Lăng đi đường bằng phẳng cũng chỉ gắng gượng đi được vài bước, muốn lên tầng gần như là không thể, anh hoàn toàn nhờ vào Ôn Chước đưa lên.

"Cậu để tớ ngủ ở phòng ngủ chính à? Cậu ngủ ở đâu?"

Vệ Lăng dừng lại trước cửa phòng ngủ chính, anh cứ cảm thấy như mình đang chiếm nhà người khác vậy.

Mặc dù Ôn Chước đã nói là ngôi nhà này đứng tên Vệ Lăng, anh biết rõ rằng đây chắc là do nỗi áy náy của hắn.

Nhưng Ôn Chước cũng đã từng cứu mạng mình, anh chẳng cảm thấy hắn nợ mình gì hết.

"Tôi ngủ ở phòng ngủ ngay bên cạnh. Cậu có chuyện gì thì gọi tôi, tôi sẽ nghe thấy."

"À, ờ..."

Đèn ở phòng ngủ này có một màu dìu dịu ấm áp, đệm giường rất êm ái, hơn nữa còn có cả sách điện tử chiếu hình 3D trên đầu giường.

Chỉ cần nói tên sách, đầu giường sẽ tự động chiếu nội dung sách ra trước mặt mình, cả việc sang trang cũng được điều khiển bằng giọng nói, không cần Vệ Lăng phải giơ tay lên.

"Cậu nhường phòng ngủ chính cho tớ là bởi cuốn sách điện tử chiếu hình 3D này phải không?"

"Không hẳn. Chỗ này khá gần gũi với cách sống của cậu."

Vệ Lăng vỡ lẽ.

Ôn Chước không để ý đệm có mềm hay không, ánh đèn màu lạnh hay màu nóng, cũng không để ý đầu giường có gối dựa hay không.

"Cái này cho cậu."

Ôn Chước lấy ra một cái hộp, đặt trước mặt Vệ Lăng.

"Đây là cái gì?"

"Tự mở đi."

Lại đến lúc rèn luyện khả năng phối hợp ngón tay và cổ tay rồi.

Vệ Lăng mần hồi lâu, không ngờ lại mở ra được thật.

Bên trong là một cái đồng hồ đeo tay có vỏ ngoài bằng kim loại màu đen, Vệ Lăng vốn tưởng rằng nó sẽ rất nặng, thế nhưng ngón tay khẽ móc một cái đã cầm được rồi.

"Đây là thiết bị liên lạc mới nhất hiện nay, có nhiều chức năng hơn điện thoại thông minh bình thường nhiều."

Mắt Vệ Lăng bừng sáng, anh thích nhất là mày mò mấy thứ sản phẩm công nghệ cao này.

"Đắt lắm nhỉ? Hả? Tặng tớ á?"

"Của cậu đấy."

Ôn Chước giúp anh đeo đồng hồ lên tay, còn bảo anh rằng nó đã được lưu thông tin liên hệ với Dung Lan và Vệ Quân.

Vệ Lăng chỉ cần nói tên của Dung Lan, nó sẽ tự động bật khung hình ba chiều hỏi có muốn liên hệ hay không.

Ối mẹ ơi, đúng là phim khoa học viễn tưởng đã bước chân vào hiện thực rồi.

"Ôn Tiểu Tửu, cậu có biết bây giờ tớ có cảm giác gì không?"

Vệ Lăng đã đào hết số trò chơi trong đồng hồ ra, đang mày mò từng cái một.

"Cảm giác gì?"

"Cảm giác là cậu đang dùng nhà, dùng mọi thứ tớ thích để chiều tớ!"

"Vậy cậu có vui không?"

"Vui chứ. Con người dung tục như tớ, đương nhiên là vui rồi!"

"Cậu không dung tục. Những thứ này dù cậu có thích hơn nữa, chỉ cần cậu quyết định không thèm nữa, là sẽ không thèm nữa luôn."

Vệ Lăng đang nghịch đồng hồ, Ôn Chước đã giúp anh kéo chăn đắp lên người rồi.

"Ôn Chước, cậu xem cậu chiều hư tớ rồi, lại còn ca ngợi tớ có phẩm hạnh cao quý, không rung động vì vật chất! EQ của cậu cao như vậy từ lúc nào thế? Tớ mà là con gái thì tớ phải quỳ gối xin cậu cưới tớ mất."

Ôn Chước hơi nhếch khoé miệng lên, còn chưa kịp lên tiếng, Vệ Lăng đã gọi điện cho Dung Lan.


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận