"Mẹ à – con là A Lăng này! Mẹ nhớ con hông?"
"Trời ơi! Con trai! Con trai! Con trai à!"
Hai mẹ con gần như ôm chầm nhau cách cả thế giới.
Vệ Lăng không kể lại mọi chuyện xảy ra hôm nay, bao gồm việc mình suýt thì chết, xén bớt toàn bộ, chỉ nói rằng kể từ ngày hôm nay trở đi mình sẽ sống cùng Ôn Chước.
"A Lăng à! Bao năm nay cũng toàn là Ôn Chước chăm sóc con và bố mẹ! Thoạt nhìn cậu ấy không nói năng gì nhiều, nhưng lại là một đứa bé hiểu chuyện và có trách nhiệm! Con sống ở nhà cậu ấy, phải nghe lời cậu ấy đó! Cậu ấy..."
Bên dưới cắt bớt gần mười nghìn chữ ca ngợi Ôn Chước.
Vệ Lăng nghe mãi, đầu ngoẹo sang một bên, ngủ thiếp đi.
"Cô ơi, Vệ Lăng ngủ mất rồi, bên này con cúp máy cho cậu ấy nhé." Giờ Ôn Chước mới thò mặt ra trước Dung Lan.
"Ối giời! Mất mặt quá! Thằng nhóc chết tiệt này không bảo con ở bên cạnh!"
Đợi đến khi mọi thứ đều trở nên yên tĩnh, ánh đèn trong phòng cũng tối dần.
Vệ Lăng nghiêng người, một cánh tay đặt bên má, lông mi cúp xuống mảnh mai nhẹ bẫng.
Thực ra anh vẫn còn giữ vóc người của tám năm trước, cách một lớp chăn cũng có thể nhìn thấy đường nét từ bả vai đến lưng của anh, phập phồng lên xuống theo nhịp thở của anh.
Như núi, như biển, như mọi hình ảnh khiến người ta cảm thấy tốt đẹp.
"Chúc ngủ ngon." Ôn Chước khẽ sờ trán Vệ Lăng, hắn không bỏ đi mà ngồi ngay bên cạnh anh.
Có lẽ là bởi hoàn cảnh này rất dễ chịu, sau khi ngủ say, tư duy của Vệ Lăng chìm xuống từng chút một, cứ như xuyên qua dòng nước chồng chất không ngơi nghỉ, đáp xuống chiếc giường chật hẹp, gần như không dư chỗ để trở mình.
Anh lười biếng ôm một thứ giống như điện thoại, đang gọi điện cho một ai đó.
Căn phòng kí túc này nhỏ đến mức chẳng có chỗ đặt một cốc trà – bé y như một viên nhộng.
Trên đỉnh đầu còn dán một tờ áp phích, là hình anh mặc đồ phi hành gia đang nhảy trên nền cát quạnh quẽ, ánh sao đằng xa và đốm sáng do các vệ tinh nhân tạo chiết xạ tạo nên khung cảnh sâu thẳm.
Giờ Vệ Lăng mới vỡ lẽ, e rằng không gian bé tẹo này chính là kí túc ở trạm nghiên cứu mặt trăng của mình.
Ngoài cửa có ai đó!
Vệ Lăng mở cửa ra, nhìn thấy ngay Ôn Chước đứng bên ngoài.
"Ôn Chước!"
Khoảnh khắc Ôn Chước ngước mắt lên, mọi suy nghĩ của Vệ Lăng trôi dạt trong cặp mắt sâu thẳm ấy, mọi thứ mất khống chế.
Khi Ôn Chước bước từng bước lên phía trước, Vệ Lăng lùi từng bước về phía sau, anh không thể nào suy nghĩ nổi, mọi thứ của anh dường như đều thuộc về "Ôn Chước" trước mặt.
Đầu ngón tay của Ôn Chước chạm vào gò má của Vệ Lăng, vô số dòng điện nhỏ li ti xuyên qua tế bào của anh, cơ thể run lên nhè nhẹ...
Cặp mắt đang nhìn thẳng vào anh đẹp quá, cứ như đoá hoa lặng lẽ bung nở trong đêm tối...
Đây không phải là Ôn Chước! Không phải!
Ôn Chước rất mạnh mẽ và linh hoạt, thậm chí còn có một vẻ lạnh lùng, hắn sẽ không... không quyến rũ bất cứ ai như thế này!
Vệ Lăng lao ra ngoài, anh liều mạng chạy, còn cái thứ giả làm Ôn Chước đó thì đuổi theo anh mãi.
"Á!!!"
Cổ đau quá! Bị nó cắn phải rồi! Bị nó cắn được rồi!
"Ôn Chước! Ôn Chước... Ôn Chước!!"
Vệ Lăng liều mạng giãy giụa, hoảng loạn mà bất lực.
Như thể tất cả mọi người trên thế giới này đều không cứu được anh, ngoại trừ Ôn Chước.
"Cút! Cút đi! Ôn Chước..."
"Tôi ở đây! Vệ Lăng, tôi ở ngay bên cạnh cậu! Tỉnh lại đi, cậu đang mơ đấy!"
Giọng nói rõ ràng mà kiên định vang lên bên tai Vệ Lăng, trong nháy mắt khung cảnh hoảng loạn đáng sợ kia như một bức màn bị giật xuống, ánh mắt của Ôn Chước khảm vào trong mắt Vệ Lăng.
Toàn thân anh run lên, hoàn toàn tỉnh lại.
Cứ như bị đuối nước trèo được lên bờ, Vệ Lăng nghiêng mặt thở hổn hển.
"Suỵt... suỵt... đừng sợ, tôi vẫn luôn ở bên cạnh cậu mà."
Vệ Lăng thở ra một hơi thật dài, tóc anh và người anh đều ướt đẫm mồ hôi, toàn thân run rẩy ghê gớm.
"Ôn Chước?" Vệ Lăng phát hiện ra mình đang được người khác ôm thật chặt, cánh tay của đối phương càng dùng sức, anh phát hiện ra mình càng yên tâm hơn.
"Tôi đây."
Ngoại trừ tiếng th* d*c và nhịp tim điên cuồng của mình, chỉ còn lại câu "Tôi đây" của Ôn Chước.
"Tớ mơ thấy mình đang ở trong một căn phòng chật hẹp... hình như là kí túc trên căn cứ mặt trăng. Sau đó một gã giống cậu y như đúc bước vào... y muốn... y muốn..."
Câu nói sau đó, Vệ Lăng không thốt nổi thành lời.
Ngón tay của Ôn Chước gạt mớ tóc ướt mồ hôi trước trán anh, nói bằng giọng rất dịu dàng: "Chắc hẳn là cậu nhớ ra chuyện ở trạm mặt trăng rồi. Trong giấc mơ của cậu ắt là Angela thoát ra khỏi khoang nuôi dưỡng, lúc đó nó muốn kí sinh trong người cậu."
"Vậy sao... nó biến thành cậu làm gì..."
Tớ còn tưởng rằng mình sắp bị cậu ò í e đó!
Sau khi ý nghĩ này lướt qua đầu, cả người Vệ Lăng suýt thì nổ tung trên giường!
"Có lẽ là vì trong số mọi nhân viên nghiên cứu ở trạm mặt trăng, người cậu quen biết lâu nhất là tôi. Biến thành tôi có thể khiến cậu bớt đề phòng hơn."
"Có lí."
Có lí củ cải í!
Vệ Lăng có cảm giác rằng, thứ mà cái tên "Ôn Chước" đó sắp làm với mình, chắc chắn không chỉ đơn giản là "kí sinh".
Đó là một thứ khát vọng cố chấp khó nói thành lời hơn, như thể lan tràn ra từ khe hở trong vực thẳm.
Khi cái tên "Ôn Chước" đó hoà vào cùng Ôn Chước của lúc này, ngũ quan giống nhau nhưng lại có cảm giác rất khác.
Họ đều thoạt nhìn rất dịu dàng, nhưng Ôn Chước lại giống như một thanh đao được tôi trong băng đá, chỉ chút ánh loé lên cũng toát ra vẻ kiên quyết.
"Giờ hẵng còn sớm lắm, cậu ngủ thêm đi."
Ôn Chước đứng dậy.
"Cậu phải đi rồi à?"
"Chẳng vậy thì sao? Giờ trong đầu cậu đang so sánh tôi và Angela nhỉ, càng nghĩ càng cảm thấy chúng tôi là cùng một người. Lẽ nào cậu sẽ không cảm thấy tôi rất đáng sợ sao?"
"Hai người... không giống nhau."
Ôn Chước đã đi đến cửa, Vệ Lăng nhìn theo bóng lưng của hắn, anh nhận ra áo sơ mi của hắn vẫn chưa được thay.
"Cậu có thể trả lời một câu hỏi của tớ được không?" Vệ Lăng cao giọng nói.
"Cậu hỏi đi."
"Trong cơ sở y tế vốn có một bác sĩ trẻ đeo kính cận gọng đen, tớ đặt biệt danh cho anh ta là "cậu kính đen". Đằng sau d** tai của cậu ta có nốt ruồi, thế nhưng tên kính đen định mang tớ đi ngày hôm đó lại không có nốt ruồi sau tai."
"Cậu đoán thế nào?"
Ôn Chước vẫn đứng cạnh cửa, định bỏ đi bất cứ lúc nào.
Rốt cuộc cũng tìm được một tật xấu trước đây của tên này rồi! Lúc nói chuyện với người khác toàn coi mình là trung tâm, chưa bao giờ chủ động lại gần đối phương một tí.
Có điều anh Vệ Lăng nhà cậu ta chưa bao giờ so đo với cậu ta cả!
"Cậu kính đen ở trong cơ sở y tế khép kín, không thể rảnh rỗi đi xoá nốt ruồi đằng sau d** tai được. Vậy nên đó căn bản không phải là cậu kính đen đó, mà là Noah giả dạng. Nếu vừa rồi thứ trong mơ của tớ kì thực đã từng xảy ra, Ôn Chước đó kì thực là Angela, có nghĩa là Angela có khả năng biến đổi hình dạng... Vậy thì Noah cùng loài cũng có khả năng này, phải không?"
Vệ Lăng chống nửa người trên lên, muốn ngồi dậy.
Khác với việc cầm cốc trà sữa hay cầm thìa, việc này cần nhiều sức lực hơn.
Bả vai và cánh tay của anh run rẩy khe khẽ, cổ áo ngủ vốn đã lỏng lẻo, giờ tuột thẳng sang một bên, để lộ bả vai trái.
Bóng tối khiến đoạn đường cong nhỏ ở vai anh lờ mờ ẩn hiện, còn loé chút ánh sáng khác biệt.
"Rồi sao?"
Giọng nói trong trẻo lạnh lùng của Ôn Chước nhuốm vẻ khàn khàn, trong cổ họng như bừng lửa, nhưng hắn lại lặng lẽ nuốt xuống.
"Liệu Noah có... biến thành những người khác mà tớ quen biết, rồi đến quyến rũ tớ không?"
Giọng nói của Vệ Lăng không lớn lắm, nhưng lại toát lên vẻ không có được câu trả lời thì không thôi.
"Những nhân vật nòng cốt bên Noah có một tên có biệt danh là "Đại Sư". Khả năng của gã chính là biến đổi vẻ bề ngoài. Ví dụ, biến một tên Noah nào đó thành một bác sĩ trong cơ sở y tế. Sự biến đổi này thậm chí còn tỉ mỉ đến tận dấu vân tay, giọng nói và võng mạc."
"Thế nhưng cái lần ở cơ sở y tế, gã đã nhầm lẫn?"
Nếu không thì sao lại bỏ sót nốt ruồi đằng sau tai của cậu kính đen chứ?
"Không, bỏ sót chi tiết nhỏ nhặt là cách kí tên của "Đại Sư"."
"Vậy là gã cố ý?"
Thằng cha này thú vị ghê!
"Phải."
"Thế không phải là như người làm hàng nhái cố tình để lại kí hiệu trên tác phẩm của mình, hòng phân biệt bản gốc với bản nhái sao?"
"Cũng giống vậy."
"Ấy?" Vệ Lăng đột nhiên nhoẻn cười, "Vậy nếu Noah biến thành tớ thì cậu có nhận ra không?"
"Đương nhiên là có rồi."
"Cậu tự tin thật đấy."
"Thời gian tôi dùng để tìm hiểu cậu vượt xa so với cậu tìm hiểu tôi."
Nói xong, Ôn Chước quay người bỏ đi thật.
"Hả... mình nói đến mức hết buồn ngủ rồi, mà cái tên này lại chạy mất. Đúng là thái giám kể chuyện, không có phần dưới!"
Nhưng nghĩ lại thì trước khi Ôn Chước đi làm nhiệm vụ, hắn đã chăm sóc mình rất lâu rồi, đáng lẽ phải được nghỉ ngơi tử tế.
"Ừm, vậy thì chúc cậu ngủ ngon mơ đẹp, Ôn Tiểu Tửu."
Ngoài cửa phòng ngủ, Ôn Chước dựa lưng vào cửa, hất cằm lên, hơi thở sắp sôi sùng sục trong cổ họng cuối cùng cũng có thể thở hắt ra.
Đêm dài đằng đẵng chỉ mới mở màn thôi.
*
Ba giờ sáng, trung tâm xét nghiệm liên hợp, một nhóm nhân viên xét nghiệm mặc đồ chống hoá chất màu trắng bước vào một căn phòng xét nghiệm hoá chất khổng lồ.
"Đội trưởng Cao, nghe nói thi thể được xét nghiệm lần này là chuyên gia được chuyển từ khắp các nước đến. Anh vốn đang được nghỉ phép mà cũng bị gọi đến đây."
"Ừ, vậy nên phải rất cẩn thận, đừng để xảy ra sai sót."
Người đi đầu là chuyên gia xét nghiệm hàng đầu, Cao Hoa, năm nay anh ta hai mươi ba tuổi, trẻ tuổi mà lạnh lùng bình tĩnh.
Đây là một căn phòng giải phẫu khổng lồ, mỗi bục giải phẫu đều được cách ly bằng hai lớp kính thuỷ tinh chống hoá chất.
Cao Hoa mang theo hai trợ lí, bước vào tầng kính cách li đầu tiên, thuốc khử trùng phun ra từ các góc, sau đó họ bước vào tầng kính thứ hai, đến trước bục giải phẫu.
"Bây giờ tiến hành xét nghiệm thi thể của bác sĩ chuyên phẫu thuật vỏ não, Hồng Tuấn Hiền. Căn cứ theo xét nghiệm sơ bộ của mẫu thi thể, tế bào toàn thân Hồng Tuấn Hiền bị mất nước, cạn oxy trong thời gian ngắn, dẫn đến tử vong. Bây giờ tiến hành giải phẫu, quan sát tình trạng trong cơ thể."
Cao Hoa cầm dao mổ lên, rạch một đường hình chữ Y, trợ lí phanh lồng ngực của thi thể ra.
"Phổi, tim, cơ quan tiêu hoá đều xuất hiện tình trạng mất nước."
Hai trợ lí cẩn thận lấy nội tạng ra ngoài, khi họ tiếp tục khám nghiệm, một trợ lí hét lên: "Đội trưởng Cao! Anh xem này! Hồng Tuấn Hiền là đàn ông mà? Không thể nào có thai được! Đây là cái gì? U sao? Nhưng nếu là u thì sao nó lại không mất nước?"
Cao Hoa thầm giật mình, quả nhiên nhìn thấy sâu trong bụng của Hồng Tuấn Hiền có một thứ như trẻ sơ sinh.
Cao Hoa cẩn thận vạch cơ quan xung quanh ra, dao mổ sắc nhọn chỉ sượt nhẹ qua, cái thứ đó liền nhảy thót lên như đầy cảm giác nguy hiểm vậy.
"Ông trời ơi! Thứ này hình như còn sống! Quả là giống như thai nhi!" Trợ lí gào to.
"Sao có thể còn sống được! Mọi thi thể ở đây đều đã qua máy xét nghiệm sinh vật!"
Khả năng lớn nhất chính là khi đi qua máy xét nghiệm sinh vật, đám thai nhi này đang ở trong trạng thái ngủ đông, không có đặc tính của sinh vật, nhưng bây giờ... chúng đã sống lại!
Mồ hôi lạnh rơi từ trên thái dương của Cao Hoa xuống, trong quần áo chống hoá chất đã chuẩn bị cả máy liên lạc, anh ta lập tức lên tiếng nhắc nhở: "Các đội chú ý! Trong thi thể có thể tồn tại kí sinh vật còn sống, tất cả nhân viên xét nghiệm..."
Lúc này, bục giải phẫu bên cạnh vọng tiếng đập mạnh.
"Đội trưởng Cao, anh nhìn này!!"
Cao Hoa ngoảnh mặt, nhìn thấy da mặt của đồng nghiệp đối diện đã rách toạc, trợn to mắt, sợ hãi đập vào tường kính, nhưng không thể ra ngoài được.
Đúng lúc này, họ nhanh chóng mất nước, trông như xác ướp, trượt xuống theo bức tường thuỷ tinh.
"Chúng ta ra ngoài thôi!"
Hai trợ lí của Cao Hoa hoảng loạn lúng túng, ấn công tắc, nhưng cửa kính lại chẳng mở ra tẹo nào.
Linh cảm chẳng lành ùa vào lòng, Cao Hoa cao giọng nói trong kênh liên lạc: "Phóng enzym! Phóng enzym!"
Trong kênh hoàn toàn im lặng, liên lạc không dây của họ bị cắt đứt mất rồi.
Chỉ nghe thấy một tiếng "phụt", Cao Hoa mau chóng quay người lại, phát hiện ra cái bào thai trong thi thể đã rách toạc ra rồi!
Anh ta lập tức cầm lấy khẩu súng giắt bên hông, thế nhưng súng còn chưa rời khỏi vỏ hẳn, anh ta đã cảm thấy có cái gì đó chui qua găng tay phòng độc của mình!
Trong làn khói mù, vật thể trong suốt loé sáng xanh huỳnh quang ào ra tứ phía.
Đó là Noah!
Chỉ nghe thấy "roẹt" một cái, mặt nạ phòng độc của Cao Hoa rách toạc, một con ký sinh trùng lao vào trong, hung hãn chui vào má anh ta!
Cao Hoa nghiến răng, rốt cuộc giơ được súng lên, ngắm thẳng vào đầu mình, khoảnh khắc anh ta bóp cò, tay của anh ta run mạnh, đạn bị lệch.
"Xong... rồi..."
Cả căn phòng giải phẫu nhanh chóng rơi vào sự im lìm chết chóc.
*
Đây là đêm khó vào giấc nhất mà Vệ Lăng từng trải qua.
Rõ ràng là giường rất êm ái và rộng rãi, mình muốn lật người thế nào thì lật... mặc dù anh chẳng có mấy sức mà lăn lộn đủ loại tư thế, nhưng anh cứ thấy chỗ nào cũng khó chịu.
Như thể thiếu mất cái gì đó vậy.
Ngẫm nghĩ hồi lâu, cuối cùng anh cũng tìm được đáp án – Ôn Chước không ở bên cạnh giúp anh trở mình!
"Cá muối mới cần trở mình!"
Ông đây có thể ngồi xem mặt trời mọc ngày mai!
Trong bóng tối, đồng hồ mà Ôn Chước tặng anh vẫn còn ở trên cổ tay, Vệ Lăng cười, bắt đầu lăn lộn.
Con người anh từ bé đã nghịch sản phẩm điện tử, không thích đọc sách hướng dẫn, thích tự mày mò nghiên cứu.
Nghịch mãi, anh phát hiện ra nếu gõ nhẹ vào mặt bên của đồng hồ, màn hình sẽ sáng lên.
Ví dụ, gõ một cái, màn hình sẽ phát sáng màu xanh, gõ hai cái thì màu hồng, gõ ba cái lại là màu đỏ rực, còn có một tiếng "a~" rất quyến rũ.
Vệ Lăng cứ cảm thấy cái tiếng đó rất "tế nhị", cứ như giọng nữ diễn viên mà anh từng xem trong phim hành động Nhật Bản vậy.
Có lẽ là để xác minh xem có giống cái giọng đó không, Vệ Lăng thử mấy lần liền.
Nghịch đến nỗi nghiện, Vệ Lăng định thử gõ bốn phát liền xem có màu hoặc tiếng mới lạ gì xuất hiện không, ngặt nỗi ngón tay của anh gõ ba cái liền là hết cỡ rồi, anh cảm thấy tốc độ hồi phục ngày hôm nay của mình thật là kì diệu ghê gớm.
Chưa biết chừng ngày mai là anh có thể ra ngoài đạp xe đạp đá bóng rồi.
Đúng lúc này, tiếng gõ cửa vang lên.
"Cộc! Cộc! Cộc!"
Cả toà biệt thự này, người gõ cửa phòng anh chỉ có mỗi Ôn Chước.
Thế nhưng, sao Vệ Lăng lại cảm thấy... một chút... tức giận... kìm nén trong tiếng gõ cửa ấy?
"Ờ... mời vào..."
Cửa lập tức mở ra.
Ôn Chước bước vào, hắn cuối cùng cũng thay áo sơ mi và quần âu mang vẻ cấm dục đó ra, mặc áo ngủ rộng rãi.
Có lẽ là vừa mới tắm rửa xong, tóc của hắn vẫn còn ướt, có vài lọn dính lên má, chẳng hiểu sao...
Vệ Lăng đột nhiên nhớ tới Angela trong giấc mơ của mình.
Nó biến thành hình dạng của Ôn Chước, bất kể là cặp mắt chậm rãi ngước lên hay là hơi thở kề sát anh đều thẩm thấu vào đầu óc Vệ Lăng từng chút một, thậm chí lặng lẽ chi phối mọi tế bào của anh.
Còn Ôn Chước lúc này, so sánh với Angela trong mơ... hắn lờ mờ toát lên vẻ xâm lược rõ ràng và mạnh mẽ hơn cả.
"Cậu đang quấy rối tôi đấy à?"
Giọng nói lạnh lùng của Ôn Chước vang lên, dường như nó lướt qua một que diêm trên dây thần kinh của Vệ Lăng rồi đột nhiên bùng cháy.
"Gì cơ?"
Quấy rối?
Gan cóc tía à? Tớ không thiết sống nữa ha!
"Tớ vẫn luôn ở trong phòng mình, làm sao mà quấy... rối... cậu được!"
Vệ Lăng lớn ngần này tuổi, mà đây vẫn là lần đầu tiên anh dính líu đến cái từ này.
Lửa giận bùng cháy! Muốn nổ tung đi đánh nhau!
Nhưng anh muốn xuống giường cũng khó, chỉ đành trừng mắt nhìn Ôn Chước.
Hơn nữa dù cho anh có lao lên thì đối phương tát một cái là có thể đập anh dẹp lép rồi!
Ôn Chước ném điện thoại qua phía anh, Vệ Lăng cúi đầu nhìn một cái liền giật nảy mình.
Điện thoại của Ôn Chước bị tin nhắn của "Vệ Lăng" phủ kín màn hình.
Tin nhắn đầu tiên: Tối cùng nhau ăn cái gì?
Thực ra tin nhắn này còn đỡ, chỉ có điều Vệ Lăng cảm thấy cái trình độ tàn phế của mình làm sao có thể đánh được nhiều kí tự như vậy!
Anh đang định nói, "đây chắc chắn không phải là tớ gửi", tin nhắn tiếp theo khiến anh chẳng hiểu mô tê gì hết.
Tin nhắn thứ hai: Đợi tớ.
Đợi gì cơ? Đợi cùng nhau ăn bữa đêm à?
Tin nhắn này chắc chắn không phải do anh gửi mà!
Lúc còn đi học anh đã biết tính Ôn Chước, kể từ sau tám giờ tối, ngoại trừ nước ra, hắn sẽ chẳng ăn gì nữa. Dù cho có nhét đồ ăn vặt đến bên miệng hắn thì hắn cũng chẳng há miệng ra đâu.
Tin nhắn thứ ba, mắt Vệ Lăng trợn trừng suýt thì nổ tung!
"Đây chắc chắn là tin nhắn lừa đảo! Chắc chắn đấy! Tớ không hề gửi! Có phải cậu lưu số của người khác thành tên của tớ không!"
Mẹ ơi! Tin nhắn này giết người đó!
Ai mà dám gửi tin nhắn cho Ôn Chước bảo "tối nay tớ muốn ngủ với cậu" chứ!
Làm người ta sợ đến nỗi không phải co nguyên sinh nữa mà là phân bào không tơ luôn đó!
"Vậy à."
Giọng nói của Ôn Chước vẫn lạnh như thế, nghe mà Vệ Lăng đau cả đầu.
Hạ tông, nhấn mạnh, hai chữ "vậy à" này hạ tông!
Điều này có nghĩa là Ôn Chước phủ định câu trả lời của Vệ Lăng, hắn đã cho rằng anh đang quấy rối hắn!
"Sao cậu không đọc tiếp." Ôn Chước hất cằm, hắn bước tới, ngồi xuống mép giường Vệ Lăng.
Khi đệm giường thụp xuống, Vệ Lăng chợt thấy kinh hồn bạt vía.
Cảm giác đó cứ như hồi bé chạy đi chơi điện tử, đang chơi hăng thì nghe thấy tiếng quát của bố vậy.
Vệ Lăng cúi đầu xuống, khổ rằng độ nhạy cảm của điện thoại quá cao, ngón tay anh cứng còng đến mức này rồi mà vẫn lướt được đến đoạn sau.
Tối nay tớ muốn ngủ với cậu!
Tối nay tớ muốn ngủ với cậu!
...
"Thế nào." Ôn Chước hỏi.
Vẫn hạ tông.
"Cậu nghe này, Ôn Tiểu Tửu... có những lời, bởi đã để trong lòng rất lâu rồi..."
"Rất lâu là bao lâu?" Lông mày của Ôn Chước hơi nhướn lên.
"Ừm... hơn ba tháng?"
"Cậu tính cả thời gian mình hôn mê sau khi ngủ đông tỉnh lại à?"
Lời nói của Ôn Chước còn có nghĩa là, tôi biết rằng cậu không có liêm sỉ, cậu chắc chắn phải thiếu liêm sỉ đến mức đấy trước mặt tôi à?
"Được thôi, nói chính xác là tính từ sau khi tớ tỉnh lại." Vệ Lăng giờ đã chuyển tâm trạng xong, anh dùng thái độ nghiêm túc khi bảo vệ luận văn thời đại học để đối mặt với Ôn Chước.
Không thành khẩn với giáo sư, thế thì sẽ thảm lắm đó!
"Cậu gian khổ vượt qua tám năm trắc trở, mới đón được tớ từ mặt trăng về! Cậu ở bên tớ chăm sóc tớ mặc kệ ngày hay đêm, thậm chí còn để cho tớ đứng tên nhà cậu, công ơn lớn nhường ấy, có trời đất chứng giám, tớ không dám khinh nhờn cậu chút nào! Cậu còn cao quý hơn cả thần linh, còn có ý nghĩa hơn cả Einstein và Newton gộp lại, cậu là..."
Tốt xấu gì lúc thi đại học viết luận văn cũng gần được trọn điểm, lúc nói nhăng nói cuội Vệ Lăng còn nói bùi tai hơn cả lúc anh nói chuyện đứng đắn.
"Chúng ta thử đi."
Ôn Chước nghiêng người về phía Vệ Lăng, tiếng nói kia rất khẽ, nhưng từng từ đều rành mạch khôn cùng.
"Hả... cậu... cậu nói gì cơ?"
Vệ Lăng vô thức lắc người sang một bên, kì thực anh chẳng động đậy chút nào.
"Chúng ta thử đi."
Vệ Lăng vốn ngồi trên đầu giường ngã cắm đầu xuống, nhưng Ôn Chước đỡ được anh, có một vẻ khí thế vừa nhanh, vừa mạnh, vừa chuẩn.
Vòng ôm vài tiếng đồng hồ trước còn khiến Vệ Lăng cảm thấy tràn đầy an toàn, giờ đột nhiên ngập tràn cảm giác nguy hiểm.
"Không cần... không cần thử đâu, nếu những tin nhắn đó là tớ gửi, tớ sẽ cho cậu nhúng đầu tớ vào bồn cầu!"
"Tại sao cậu lại muốn trốn vào bồn cầu thế nhỉ?"
Giọng nói của Ôn Chước vẫn còn ở bên tai Vệ Lăng, anh vô thức ngoảnh mặt đi, nhưng Ôn Chước lại dùng khí thế khi ôm anh để nhấc cổ tay anh lên.
"Rõ ràng thông minh như vậy, lại bị đông lạnh đến ngớ ngẩn luôn rồi hả?"
Trong giọng nói đó thật sự chỉ có một chút ý cười, nhưng Vệ Lăng lại nghe ra được.
Anh bỗng vỡ lẽ.
"Có phải là vì tớ gõ đồng hồ không! Số lần gõ không giống nhau, màu sắc của đồng hồ loé sáng cũng không giống nhau, vậy nên tớ gõ vài lần liền thử xem!"
"Tôi còn tưởng là cậu bị ngớ ngẩn thật chứ."
Vệ Lăng lập tức thử, anh gõ một cái vào mặt bên đồng hồ, quả nhiên trên điện thoại của Ôn Chước cũng xuất hiện một tin nhắn tương ứng: Tối cùng nhau ăn cái gì.
"Vãi thật!"
Vệ Lăng lại gõ hai phát, cái dòng "đợi tớ" cũng xuất hiện trên màn hình.
Anh lập tức cảm thấy phấn khích, anh gõ ba lần, cái dòng "tối nay tớ muốn ngủ với cậu" độc ác được gửi tới ngay, còn có cả một tiếng "nha~" rất quyến rũ.
Giọng nói này làm lòng Vệ Lăng giần giật.
Anh cứ cảm thấy lúc có Ôn Chước đều rất nghiêm túc và khắt khe, cái tiếng "nha~" này thật sự là quá ngượng ngùng.
"Tớ căn bản không biết là gõ đồng hồ sẽ gửi mấy tin nhắn đó cho cậu... đợi đã, ngoại trừ cậu ra không gửi cho ai khác nữa đấy chứ!"
Vệ Lăng bất thình lình nảy ra sáng kiến, chuyển chủ đề!
"Không đâu. Lúc đăng kí làm sim, người liên hệ khẩn cấp của cậu là tôi."
"Nhưng mà, cái đồng hồ liên lạc này bây giờ vẫn là thiết kế phổ biến mà nhở! Sao toàn nội dung mặc định kiểu gì thế này!"
"Đây vốn là đồng hồ liên lạc nhắm đến các cặp đôi, một số phím tắt đều được thiết kế kiểu yêu đương."
"Hả?"
Cậu chọn đồng hồ cặp đôi cho tớ có mấy ý nghĩa vậy?
"Cái tặng cậu là dành cho nam, cậu có ý kiến gì à?"
"Không phải là cho nữ thì tớ không có ý kiến gì hết."
"Cứ cho là dành cho nữ thì cậu có ý kiến gì?"
"Hả?"
"Cài đặt lại đi." Ôn Chước cúi đầu xuống, tìm ba góc trên mặt đồng hồ, gảy ngay ra giao diện cài đặt.
Lúc mới đầu Vệ Lăng còn không có cảm giác gì lắm, thế nhưng khi Ôn Chước nghiêng người về phía trước, dựa sát vào bả vai anh, anh mới phát hiện ra mình đang bị đối phương quấn trong lòng.
Không biết từ lúc nào, Ôn Chước đã gác một chân qua ngay bên cạnh anh, chỉ có điều hai chân của anh nằm trong chăn, còn chân của hắn thì đè bên ngoài chăn.
Lưng anh vừa khéo áp sát vào Ôn Chước, nhiệt độ cơ thể và hơi thở của đối phương đều trở nên rõ ràng khôn tả, anh thậm chí có thể nghe thấy thấp thoáng nhịp tim thong dong bình tĩnh của hắn.
"Gõ một lần, đổi thành "gọi lại". Nếu tôi không ở bên cạnh cậu, cậu có chuyện khẩn cấp phải nói với tớ, thì gửi tin này."
"Ừm, được."
"Gõ hai lần, đổi thành "tôi gặp nguy hiểm, hãy định vị tôi". Lúc gặp nguy hiểm thật thì đừng gõ nhầm."
"Được."
Vệ Lăng gật đầu, anh hiểu lí do tại sao Ôn Chước không cài đặt gõ một lần là "tôi gặp nguy hiểm". Ai biết mình có bất cẩn gõ một cái hay không, nó cũng như bấm đúp chuột vậy. Bấm chuột một lần rất có thể là thao tác ngoài ý muốn, bấm đúp phần lớn là cố ý.
Chỉ cần Vệ Lăng còn có thể gõ đồng hồ, sức lực và thời gian gõ một cái hay hai cái cũng không khác nhau nhiều lắm.
Vậy nên cài đặt gõ hai cái là "tôi gặp nguy hiểm, hãy định vị tôi" là hợp lí nhất.
"Gõ ba lần thì sao?"
Có lẽ Ôn Chước vừa ngoảnh mặt lại, hơi thở của hắn vừa khéo hạ xuống hõm cổ của anh.
"Tôi đói rồi, muốn ăn cơm."
Vệ Lăng cười xấu xa nhìn về hướng Ôn Chước, nhìn từ góc này, lông mi của hắn rõ là dài, trong bóng râm, từng sợi đều như lướt qua thần kinh thị giác của anh, kéo anh vào thế giới của hắn.
"Được. Các cái khác cậu có ý kiến gì không. Nhiều nhất là gõ năm lần."
"Để tớ tự làm."
Mặc dù động tác của Vệ Lăng rất chậm, thường xuyên gõ sai chỗ, nhưng Ôn Chước vẫn ngồi bên cạnh anh, cùng anh hoàn thành mọi cài đặt.
"Ôn Chước."
"Sao thế?"
"Cậu đã chăm sóc tớ bao lâu nay, cậu có thấy mệt không? Nếu cậu làm vậy vì chuyện tớ nhường tàu cứu hộ của mình cho cậu tám năm trước, thực ra cậu có thể bỏ qua chuyện ấy rồi. Cậu xem bây giờ tớ đã bình an vô sự, tám năm ấy đã tạm dừng thời gian của tớ, cậu đã trưởng thành rồi, bố mẹ tớ già rồi, đàn chị mà tớ từng thích cũng đã trở thành một bà mẹ ba con rồi... Tất cả đã qua rồi."
Tôi tám năm ấy ơi, giày vò lắm phải không.
Lúc trước bên cạnh có quá nhiều người, bố mẹ, bác sĩ, Diệp Ngữ, anh không có cơ hội nói ra.
Về sau Ôn Chước chăm sóc anh quá chu đáo, từng chút đều là thứ anh cần, vậy nên anh không nói ra.
Bây giờ thật sự chỉ còn lại hai người họ, Vệ Lăng cảm thấy mình có thể thốt ra được rồi.
"Tôi không thấy mệt. Tôi hi vọng cậu bất kể làm chuyện gì đều chậm hơn một chút, trải nghiệm rõ rệt hơn một chút."
"Hả?"
"Đại học người khác mất bốn năm, cậu chỉ mất ba năm. Lúc thi lên thạc sĩ, thứ người khác chuẩn bị mất ba tháng, đối với cậu mà nói ba tuần là đủ rồi. Thi tiến sĩ cậu cũng làm nhanh hơn người khác... Tôi đuổi theo cậu rất vất vả... Vậy nên cậu chậm lại một chút, thì tôi sẽ không mệt."
Vệ Lăng ngẩn người, anh chưa từng nghĩ rằng Ôn Chước phải đuổi theo mình.
"Ha ha... ha ha ha... Ôn Tiểu Tửu, cậu thông minh như vậy, làm phiền cậu mang theo ít não có được không?"
"Cái gì?"
"Từ từ học đại học, từ từ thi thạc sĩ, tốt đẹp biết bao. Tại sao tớ phải tốt nghiệp sớm? Chắc chắn là vì..."
Vệ Lăng đột nhiên im bặt.
"Vì sao?"
Ôn Chước nhìn anh như thế này, hắn thật sự muốn biết câu trả lời của anh. Vệ Lăng bỗng nhiên cảm thấy hắn đáng yêu chết đi được.
"Bí mật. Không phải cậu rất lợi hại sao? Chưa biết chừng cậu còn có khả năng đọc suy nghĩ gì đó."
"Đúng."
Ôn Chước đỡ Vệ Lăng nằm xuống.
Nhưng anh lại không nằm.
"Ấy, đợi đã, cậu nói "đúng"? Cái gì "đúng"? Cậu có khả năng đọc suy nghĩ thật à? Cậu có thể biết được trong đầu tớ đang nghĩ gì?"
Ôn Chước không trả lời anh, hắn kéo chăn lên cho anh.
"Cậu đừng đi mà, trả lời tớ đã!"
Ôn Chước không đáp, hắn chỉ xoa trán anh, sau đó đi mất.
Ấy vậy mà hắn lại đi thật!
Vệ Lăng cực kì không vui, sau đó anh mang theo tâm trạng không vui... ngủ thiếp đi.
.
Trong căn phòng ngủ phụ đơn giản đến mức chỉ có mỗi một cái giường, Ôn Chước ngồi dựa vào đầu giường, lúc giơ điện thoại lên, hắn phát hiện ra trên đó còn có hai tin nhắn.
Chắc là phím gõ tắt mà Vệ Lăng cài đặt.
Cảm ơn cậu.
Cậu là người bạn quan trọng nhất của tớ.
Ôn Chước giơ tay lên ấn thái dương của mình, lúc hắn thả tay xuống, vừa khéo đè lên màn hình điện thoại.
Một tấm ảnh cũ kĩ hiện ra.
Đó là tiệc liên hoan của đại học Q rất nhiều năm về trước, Vệ Lăng ôm đàn guitar, ngồi trên bục, hát một bài hát kinh điển rất thịnh hành trong trường năm ấy.
"Sắc trời ngày trước thay đổi thật chậm rãi, xe, ngựa, bưu kiện đều chậm, một đời chỉ đủ yêu một người thôi. Ổ khoá ngày trước đẹp đẽ biết bao, chìa khoá cũng thật tinh xảo tuyệt đẹp. Em khoá rồi, người ta cũng hiểu rồi..."
Ôn Chước liếc nhìn dòng "cậu là người bạn quan trọng nhất của tớ".
Tôi khoá rồi, vậy mà em lại không hiểu.
Tất thảy đều quá yên tĩnh, yên tĩnh đến độ khi tiếng chuông điện thoại đột ngột réo vang, ngón tay của Ôn Chước run lên một cách vô cớ.
"Giáo sư Ôn, chuyện trở nên nghiêm trọng rồi! Cậu còn nhớ mười hai chuyên gia bị giết trên chuyến bay đó không?" Giọng nói của giám đốc Châu vọng ra.
"Tôi còn nhớ. Bọn họ bị giết, chắc là Noah cố ý sắp đặt hòng dẫn tôi ra khỏi cơ sở y tế." Ôn Chước đáp.
"Sau khi các cậu đi, Trình Bào không biết xử lí ra sao, thế là chuyển cả máy bay đến trung tâm xét nghiệm liên hợp."
Từ giọng nói của giám đốc Châu, có thể nghe ra rằng chuyện rất nghiêm trọng.
"Sáu tiếng đồng hồ từ khi trung tâm xét nghiệm liên hợp nhận được chiếc máy bay, cũng tức là mười phút trước... Thi thể trong máy bay đều biến mất cả rồi! Mà nhân viên công tác trực ban đêm nay tiến hành khám nghiệm thi thể... cả một đội tổng cộng tám người... toàn bộ đều xuất hiện tình trạng mất nước cao, đợi đến khi đội cấp cứu đến thì họ đã giống y như thi thể trên máy bay rồi!"
"Tôi biết rồi."
"Cậu biết cũng chả có ích gì! Cậu phải đưa người đến xem đi! Sao thi thể lại đột nhiên biến mất được! Sao nhân viên khám nghiệm lại bỗng nhiên thành ra như vậy! Chuyện này có phải có truyền nhiễm hay không!"
"Tôi sẽ cử Liên Vũ đến."
"Cậu phải đích thân đến! Ôn Chước, tình thế vô cùng nguy cấp, nước sôi lửa bỏng! Nếu Noah đã dùng cách gì đó để trắng trợn trà trộn vào, thậm chí phá huỷ cả thành phố "Lightyear", cậu muốn đưa Vệ Lăng đi đâu sống hả? Vào chốn rừng sâu hay là lên núi Everest?"
"Ừm."
"Được, vậy giờ tôi cử Liên Vũ và Hà Liễm đến đích thân bảo vệ Vệ Lăng!"
"Không cần. Chú chuẩn bị một tấm thẻ công tác cho Vệ Lăng, giao cho Liên Vũ."
"Cậu... cậu định đưa Vệ Lăng đến hiện trường?"
"Như chú nói đấy, nếu "Lightyear" bị phá huỷ, vậy thì bất kể Vệ Lăng đi đâu đều có thể bị Noah phá huỷ. Vậy cậu ấy nên tiếp xúc với hiện thực sớm thì hơn."
Nói xong, Ôn Chước liền ngắt máy.
.
Tiếng gõ cửa phòng ngủ lại vang lên lần nữa.
Vệ Lăng hễ đã ngủ thì dù cho trời giáng sét cũng chưa chắc anh đã coi ra gì.
Ôn Chước mở phắt cửa ra, bước đến bên giường anh, xoa đầu anh: "Vệ Lăng, tỉnh dậy."
"..." Đầu Vệ Lăng ngoẹo sang một bên.
Ôn Chước chẳng buồn lãng phí thời gian, hắn mở luôn tủ quần áo ra, vậy mà bên trong trùng hợp có hai bộ Âu phục phẳng phiu còn mới tinh.
Hắn đỡ lưng Vệ Lăng, thay áo sơ mi cho anh, cài từng cái cúc áo vào.
Vệ Lăng cảm nhận được động tĩnh mở một bên mắt ra, phát hiện ra mặt Ôn Chước ngay trước mặt mình, anh sợ đến mức gào lên.
"Sao thế... Ôn Tiểu Tửu?"
Vệ Lăng vốn định dụi mắt, thế nhưng vừa tỉnh lại, tay chân thực sự chẳng còn sức.
"Cậu có muốn biết nội dung công việc của tôi ngoài việc dạy ở đại học không?"
"... Có!"
Vệ Lăng lập tức tràn đầy sức sống.
"Chúng ta đi ngay giờ đây."
Ôn Chước c** q**n ngủ của Vệ Lăng ra, rồi nhấc chân anh lên, cảnh này thiếu hài hoà quá thể, trái tim của anh nhảy loạn cả lên, anh cứ cảm thấy giây tiếp theo mình sẽ mang bầu ngay vậy.
Anh hét toáng lên: "Tớ tự mặc!!"
Thế nhưng Ôn Chước đã kéo quần âu lên cho anh một cách cực kì nhanh nhẹn, "roẹt" cái kéo khoá quần, cài cúc, liền mạch lưu loát!
Xấu hổ chưa quá một giây, mọi thứ đã xong xuôi cả rồi.
Ôn Chước đỡ anh dậy, lôi gương soi toàn thân từ trong tủ quần áo ra, tiện tay rút một cái cà vạt màu đen, cà vạt thoạt nhìn chẳng có kiểu cách gì, chỉ cần hơi nghiêng đi một chút là có thể nhìn thấy ánh sáng màu vàng kim loại lờ mờ, chất vải sờ rất thích.
"Đứng vững chưa."
Giọng nói trầm của Ôn Chước vang bên tai, Vệ Lăng cứ cảm thấy sâu thẳm đáy lòng hơi ngứa ngáy.
Vệ Lăng dốc hết sức để đứng thẳng lưng, tay Ôn Chước vòng qua người anh, tới cổ anh, ngón tay của hắn cực kì linh hoạt và nhanh nhẹn, chỉ vài giây đã thắt xong cà vạt.
Ngay sau đó, một tay Ôn Chước ấn lên bả vai anh, tay kia lôi áo vest trong tủ quần áo ra, khẽ phủi một cái, choàng lên người Vệ Lăng.
"Chúng ta đi thôi. Bữa sáng ăn muộn chút vậy."
Cánh tay của Ôn Chước vòng qua người Vệ Lăng, giữ chặt tay anh, hắn hơi xách anh lên, bước ra khỏi nhà.
Không cần hỏi, Vệ Lăng cũng biết là đã xảy ra chuyện gì đó rất nghiêm trọng.
Vệ Lăng tưởng Ôn Chước sẽ lái xe đi, thế nhưng hắn chỉ đứng ở cửa, gọi một tiếng "Wendy" (Ôn Đế), một cái thùng kim loại nhỏ trong góc vườn... Vệ Lăng còn tưởng đấy là sọt rác cơ!
Nó đột nhiên nở to ra, biến thành một cái xe tự cân bằng, y như người máy biến hình mini trong phim vậy!
"Không phải hôm qua cậu muốn lái xe tự cân bằng sao?"
"À... phải..."
Thế nhưng không phải là cậu phải đi làm sao? Không phải rất vội sao?
Lái xe tự cân bằng thì phải lái đến năm nào tháng nào cơ chứ?
"Tôi chở cậu."
Nói xong, Ôn Chước liền ra hiệu cho Vệ Lăng trèo lên.
Vệ Lăng giơ một chân lên, nhưng còn chưa đủ cao, Ôn Chước cúi người xuống, đỡ chân anh, giúp anh gập hẳn đầu gối lại.
Cứ như bất kể chuyện có gấp đến cỡ nào, dù cho thế giới sắp đến hồi kết, Ôn Chước vẫn sẽ luôn kiên nhẫn với Vệ Lăng.
Khi Vệ Lăng trèo được lên xe, Ôn Chước liền đứng ngay sau anh.
Cánh tay hắn vòng qua người anh, ngón trỏ hai tay ngoắc vào nhau, hắn dựa vào bên tai anh, thấp giọng nói: "Đừng sợ."
"Sợ cái gì cơ?"
Giây tiếp theo, xe tự cân bằng đột ngột lao về phía trước.
Thảm cỏ trong vườn đổ rạp.
Gió rít gào qua tai, cây cối và đèn đường xung quanh nhanh chóng lùi về sau, Vệ Lăng gần như không mở mắt ra được.
Chỉ vài giây, họ đã rời khỏi khu biệt thự, phi trên đường cái.
Họ xuyên qua đủ loại xe cộ, quả là như đang ngồi tàu lượn siêu tốc vậy.
Một chiếc xe tải băng qua trước mặt họ, Vệ Lăng sợ đến mức suýt thì gào lên, anh chỉ cảm thấy Ôn Chước đằng sau hơi co đầu gối, họ liền vòng qua sau xe tải.
Mọi thứ xảy ra trong nháy mắt, trái tim Vệ Lăng thắt chặt suốt hành trình, vô thức túm chặt cánh tay của Ôn Chước.
Anh hai à, anh đừng có buông tay ra đó! Đừng có buông ra nha!
Xe lại đánh một vòng lớn, Vệ Lăng dùng sức ngả ra sau dán sát vào vòng ôm của Ôn Chước, tốc độ của họ chắc chắn đã vượt qua cả Ferrari.
Cuối cùng, xe tự cân bằng phát ra tiếng "vù vù", nó đang giảm tốc độ.
Tất cả mọi thứ xung quanh cũng thoát khỏi "đường hầm thời gian", trở nên rõ nét hơn hẳn.
Họ đã rời khỏi khu đô thị, xung quanh hơi hẻo lánh, nhưng vẫn có thể nhìn thấy một vài toà nhà lác đác.
Toà nhà trước mắt là một toà có năm sáu tầng, mặc dù không cao nhưng chiếm diện tích không nhỏ.
Bất kể là tầng thượng hay tứ phía xung quanh đều được người mặc quần áo rằn ri, vũ trang đầy đủ, bảo vệ và canh gác, đâu đâu cũng có camera, thoạt nhìn được phòng thủ vô cùng nghiêm ngặt.
Ôn Chước xuống xe trước, trái tim nhỏ bé của Vệ Lăng vẫn còn đang đập thình thịch.
Khoa học kĩ thuật tiến bộ nhanh quá! Bây giờ ngay cả xe tự cân bằng cũng có thể phanh được rồi!
Có phải lái xe tự cân bằng cũng phải thi bằng lái không?
"Ôn Tiểu Tửu... cậu có chắc... lúc nãy cậu không vượt tốc độ không?"
"Vượt tốc độ thì đã sao? Dù sao cũng chẳng quay lại được."
Ôn Chước giơ một tay về hướng Vệ Lăng, anh vừa mới đặt tay lên liền bị giữ thật chặt.
Lúc này, một thanh niên có mái tóc ngắn màu lanh rảo bước đi tới.
"Giáo sư, thẻ công tác mà thầy bảo giám đốc Châu chuẩn bị đây."
Ôn Chước cầm thẻ công tác, đeo lên cổ Vệ Lăng.
"Ối chao, đột nhiên nảy sinh cảm giác vinh dự kì lạ, tớ cũng là người có thẻ công tác cơ à!"
Nhìn kĩ lại, trên đó viết "thẻ công tác tạm thời".
"Wendy, xe hai bánh."
Nhìn thấy thời khắc kì tích lại cận kề, lúc trước là thùng rác kim loại biến thành xe tự cân bằng, bây giờ xe tự cân bằng lại biến đổi, biến thành một chiếc... xe lăn.
"Xe hai bánh mới nói đâu?" Vệ Lăng trợn to mắt nhìn Ôn Chước.
Liên Vũ thở dài: "Không phải là vì để ý đến lòng tự trọng của anh nên mới không gọi là "xe lăn" sao?"
Vệ Lăng chẳng cam tâm tình nguyện tí nào, anh không muốn ngồi xuống, cái xe đó liền dừng ngay đằng sau anh như có trí khôn vậy, thậm chí nó còn đụng nhẹ vào sau đầu gối của anh.
Vệ Lăng đành phải ngồi xuống.
"Anh là Vệ Lăng nhỉ. Trước đây chúng ta đã từng gặp trên trực thăng, anh còn nhớ tôi không?"
"Nhớ chứ. Cậu tên là Bé Lông Vũ."
Không cần Ôn Chước đẩy, chiếc xe tự lăn đi, đúng là công nghệ cao, Vệ Lăng chợt cảm thấy hài lòng đối với con xe hai bánh này.