"Ồ, trí nhớ tốt ghê. Anh làm tôi ngạc nhiên lắm đấy." Liên Vũ vừa đi vừa nói cười với Vệ Lăng.
"Ngạc nhiên chuyện gì?"
"Hôm ấy anh mặc đồ bệnh nhân, rất là bẩn thỉu, nhìn nhếch nhác như thế, cứ như..."
Liên Vũ đắn đo chọn từ, Vệ Lăng nói trước cậu: "Như một con chó chết?"
"... Giàu hình tượng ghê, mặc dù tôi không định nói thế."
"Vậy bây giờ thì sao?"
"Anh mặc Âu phục, khiến người ta tưởng anh là chủng lai đó."
"Âu phục là đặc trưng của chủng lai các cậu à?"
Liên Vũ liếc nhìn Ôn Chước đang đi đằng trước, mỉm cười: "Anh có thấy giáo sư là một người đàn ông rất quyến rũ không?"
"Cái thằng này đúng là xấu xa, giáo sư nhà cậu đi ngay đằng trước chúng ta, tôi có thể bảo cậu ấy không quyến rũ được à?"
"Ngoại hình của chủng lai đều sinh ra thay đổi nhỏ tuỳ theo việc kí sinh của Angela trong cơ thể. Sức mạnh của Angela càng lớn, thì vẻ ngoài của vật chủ sẽ càng khiến người ta rung động, đây là vì..."
"Vì Angela muốn sinh ra đời sau có gen xuất chúng." Vệ Lăng đáp.
Sức mạnh của Angela càng lớn, chứng tỏ thể lực và trí lực của vật chủ càng cận kề sự hoàn hảo hơn.
Gen càng hoàn hảo thì càng khát vọng được sinh sôi.
"Kì thực dù cho không có Angela, thì giáo sư Ôn của các cậu cũng là mẫu người hoàn hảo nhất mà tôi từng gặp." Vệ Lăng ngẫm nghĩ, "Ấy, đợi đã, cậu bảo tôi sẽ bị nhầm là chủng lai, là đang khen tôi đẹp trai hả?"
"Dù sao cũng không đẹp bằng tôi."
Liên Vũ nói xong liền dùng ngón tay khẽ khàng chọc vào xe hai bánh của Vệ Lăng một cái, tốc độ của xe đột ngột tăng cao, lao thẳng về phía trước.
"Cái xe ghẻ này làm sao vậy!" Vệ Lăng nhớ tới việc trong nhà Ôn Chước có rất nhiều thứ được điều khiển bằng âm thanh, cái cục người máy biến hình này có khi cũng vậy, "Wendy, giảm tốc độ!"
Tốc độ lập tức chậm lại, sau đó dừng trước một cánh cửa kim loại.
Vệ Lăng ngoái đầu lại hung hãn trừng mắt nhìn Liên Vũ, cái thằng cha này giả vờ như chẳng có gì xảy ra, mỉm cười với anh.
Cậu đợi đó, ngày mà tôi hồi phục, sẽ bắt cậu quỳ xuống gọi tôi là bố!
Hai nhân viên bảo vệ ôm súng, ánh mắt kiên định, đứng trực ở cửa.
"Giáo sư Ôn, thầy đến rồi."
Trình Bào lại gần, lông mày nhíu chặt.
Lúc ở sân bay nhìn thấy Liên Vũ và Hà Liễm, anh ta vẫn còn tâm trạng nói đùa.
Thế nhưng bây giờ Trình Bào chỉ cảm thấy áp lực đè nặng như núi.
Liên Vũ và Ôn Chước là người quen cũ của anh ta, một người có thể nói đùa, một người thì giữ khoảng cách một cách kính sợ.
Khoảnh khắc nhìn thấy Vệ Lăng, Trình Bào hơi ngẩn ra.
"Đây là đồng nghiệp mới ư?"
"Tạm coi là vậy." Liên Vũ đáp.
"Ấy, Bé Lông Vũ, định mệnh của cậu là Liễm Liễm, còn đồng nghiệp mới này, tôi có thể mời anh ấy đi uống cà phê chứ?"
Liên Vũ nhếch khoé môi cười, "Anh đồng nghiệp mới này do giáo sư Ôn cai quản. Anh hỏi giáo sư xem thầy có đồng ý hay không đi."
"Ầy, chủng lai các người cứ tự tiêu nội bộ thế này, không phải cách hay đâu. Gen cần có tính đa dạng."
"Anh ngậm mồm lại đi."
Vệ Lăng không hiểu cuộc đối thoại của họ, cũng không giải thích với Trình Bào rằng mình không phải chủng lai, mà chỉ theo sát đằng sau Ôn Chước.
Khi cánh cửa đó mở ra, một luồng gió lạnh ùa tới, Vệ Lăng lập tức cảm thấy lông mi của mình sắp sửa đóng băng.
Ấy là một không gian lớn gần một trăm mét vuông, có khoảng hai mươi bục giải phẫu.
Mỗi bục giải phẫu đều được cách li bằng hai lớp kính trong suốt.
Đây chắc hẳn là thiết kế được làm hòng tránh việc truyền nhiễm xảy ra trong quá trình giải phẫu.
Ánh đèn màu trắng lạnh lẽo làm nền đất sạch sẽ gần như có thể nhìn thấy rõ bóng của họ trong đó.
Vệ Lăng muốn xoa cánh tay mình, da gà nổi cả lên rồi.
Ôn Chước bước lại gần, cởi áo khoác của mình ra, khoác lên người Vệ Lăng, hắn thấp giọng nói một câu: "Khởi động chức năng sưởi ấm."
Ghế và lưng của Vệ Lăng dần dần ấm lên.
Trình Bào theo họ bước vào kinh ngạc ra mặt.
"Tôi chưa từng thấy... giáo sư Ôn giống người thế này."
"Bởi vì trong lòng thầy anh không được coi là người." Liên Vũ lãnh đạm trả lời.
"Ở đây toàn tiến hành khám nghiệm các tử thi chết không tự nhiên. Để giảm thấp hoạt động của kí sinh vật, nhiệt độ thường khá thấp." Ôn Chước lên tiếng.
"Ừ." Vệ Lăng tỏ vẻ hiểu được.
Anh liếc nhìn máy hiển thị nhiệt độ trên vách tường kim loại: Âm hai mươi độ C.
Ừ ừ, được lắm.
"Nom cậu giống người bình thường, cậu không lạnh sao?" Vệ Lăng nhìn về phía Trình Bào.
"Đương nhiên rồi!" Trình Bào mặc kệ Liên Vũ lườm, anh ta bắt đầu c** q**n áo ngay trước mắt Vệ Lăng, ấy vậy mà trong bộ đồ rằn ri của anh ta lại là một lớp bọc sưởi.
"Thế nào? Thế nào?"
Vệ Lăng chẳng nói câu nào, xe của anh vòng thẳng qua người Trình Bào, đưa anh đến bên Ôn Chước.
"Thế nào?" Ôn Chước nói.
"Cái gì thế nào?"
"Sau khi Trình Bào cởi áo ra."
Vệ Lăng bật cười, anh cố gắng giơ tay lên, vỗ lên lưng Ôn Chước một cái, "Không tệ đấy! Ôn Tiểu Tửu! Giờ cậu còn biết nói đùa cơ à!"
Ôn Chước lại nhẹ nhàng nắm cổ tay của Vệ Lăng, "Cậu còn chưa trả lời tôi."
"... Trình Bào á?" Vệ Lăng thật sự không ngờ được ấy vậy mà Ôn Chước lại cố chấp với chuyện này thế, "Chọc mù mắt tớ rồi."
Sức mạnh đang siết cổ tay anh dường như hơi thả lỏng ra một chút.
Vệ Lăng lái xe đến gần tường kính, mới phát hiện ra bên bục giải phẫu trong đó có ba cái xác nằm la liệt.
Bọn họ đều mặc quần áo bảo hộ màu trắng, chỉ có điều mặt nạ trên mặt đều đã rách toạc.
Do nhiệt độ quá thấp nên trên mặt họ đều bị phủ một lớp sương mỏng.
Điều quan trọng hơn là trên người họ không còn chút nước nào, nhàu nhĩ như thể xác ướp bị bỏ vào tủ lạnh vậy.
"Sợ không?" Giọng nói của Ôn Chước vang lên.
"Không đáng sợ bằng cậu lái xe tự cân bằng đâu."
Chiếc xe đưa Vệ Lăng vòng nguyên một vòng bên ngoài tường kính quanh bục giải phẫu.
Thuỷ tinh bên trong và bên ngoài đều chưa vỡ, vậy thi thể trên bục giải phẫu đi đâu mất rồi?
"Có phải có người trong các cậu đã mở tường kính ra, mang thi thể trên bục giải phẫu đi rồi lại đóng tường kính lại không?"
Vệ Lăng áp mặt lên bức tường thuỷ tinh, nhìn lên trên, anh muốn nhìn xem trần nhà có bị phá vỡ hay không, thế nhưng căn phòng giải phẫu này được khép kín hoàn toàn bằng kim loại, bao gồm cả trần nhà.
"Không. Căn cứ theo hồ sơ giải phẫu, sau khi nhân viên khám nghiệm vào khu vực giải phẫu cách li thì cửa chưa từng được mở ra." Ôn Chước ngắm nhìn góc nghiêng của Vệ Lăng.
Rõ ràng rằng anh lúc này có hứng thú sâu sắc đối với chuyện này.
"Tớ bảo là... Người không tiện vào, vậy có máy móc gì có thể tiến hành lấy mẫu vật của các nhân viên khám nghiệm bị đông cứng một cách quái dị trong đó không?"
"Đương nhiên là có."
Ôn Chước nhìn về phía Trình Bào, "Mẫu lấy đang ở đâu?"
Trình Bào mặc dù đã ép người sang một bên để sưởi ấm, nhưng vẫn không chống lại được nhiệt độ thấp, anh ta hắt xì một cái to, dư âm vương vấn trong phòng giải phẫu rộng rãi.
"Đương... đương nhiên là có. Giờ đang tiến hành xét nghiệm. Bao gồm cả các chuyên gia bị sát hại trên chuyến bay đó, mẫu vật thi thể của họ cũng đang được xét nghiệm."
"Tớ xem được không?" Vệ Lăng nhìn về phía Ôn Chước, "Tớ nghe nói, những chuyên gia trên chuyến bay đó đến đây vì giúp tớ hồi phục. Họ chết không rõ lí do trên máy bay, tớ..."
"Tôi hiểu. Đi thôi."
Vệ Lăng theo Ôn Chước rời khỏi căn phòng giải phẫu nhiệt độ thấp lạnh chết người đó.
Trình Bào và Liên Vũ đi theo sau họ.
"Tôi đột nhiên có cảm giác như phim vậy." Trình Bào lên tiếng.
"Phim gì?" Liên Vũ đút tay vào túi, thực ra y không hề định để ý đến anh ta.
Nhưng nếu không để ý đến anh ta, anh ta sẽ càng nói đùa lắm làm cậu bực mình hơn nữa.
"Có giống series phim Magneto và giáo sư X mười mấy năm trước không?"
"Anh bị chập mạch à? Con mắt nào của anh thấy giáo sư Ôn cần xe lăn hả? Hơn nữa tóc của giáo sư Ôn rất dày, anh xanh cỏ rồi thầy cũng chưa rụng tóc đâu." Liên Vũ bực dọc nói.
"Ý tôi là giáo sư Ôn giống Magneto, cái anh đồng nghiệp mới của các cậu mới là giáo sư X siêu phàm nhưng lại bị nhốt trên xe lăn. Nhìn bóng lưng ấy kìa... tràn ngập cảm giác!"
"Thứ nhất, Magneto và giáo sư X đã đánh nhau mấy chục năm liền, chuyện này sẽ không xảy ra với hai người trước mặt anh đâu. Thế giới bị huỷ diệt, trái đất nổ tung, giáo sư Ôn cũng sẽ lắp phi thuyền đưa Hằng Nga của thầy bay ra ngoài vũ trụ."
"Gì cơ? Hằng Nga? Ý cậu là... ý cậu là cái người trên xe lăn... là Vệ..."
Trình Bào kinh ngạc đến độ không duỗi nổi lưỡi ra nữa.
"Thứ hai, giáo sư X không thể đứng dậy được thật. Vệ Lăng nhà người ta thì có thể đứng dậy đi được ít nhất ba bước chân đó, trước khi ngã xuống đất còn có thể ấn công tắc báo cháy. Chưa biết chừng ngày mai người ta còn có thể chạy nhảy tung tăng, chạy nhanh hơn cả anh luôn đấy."
"Giáo sư Ôn đã đưa Vệ Lăng ra ngoài rồi? Không phải đáng lẽ ra Vệ Lăng nên được giấu ở một căn cứ bí mật nào đó, bảo vệ chục lớp hết vòng trong đến vòng ngoài sao? Nếu anh ấy xảy ra chuyện ở trung tâm xét nghiệm liên hợp thì ai chịu! Nếu mới nãy anh ấy bị lạnh rồi cảm thì tôi có bị hỏi tội không? Nếu..."
"Thứ ba, giáo sư Ôn không đẹp trai hơn cả Magneto và giáo sư X cộng lại ư?"
"Hả... chuyện đó thì hiển nhiên rồi!"
Thế nhưng nghĩ đến chuyện cái người ngồi trên xe kia chính là báu vật mà trung tâm kiểm soát liên hợp đã tiêu tốn một lượng lớn sức người sức của để mang từ mặt trăng về, Trình Bào liền cảm thấy vô cùng kích động.
Ôn Chước đưa Vệ Lăng vào phòng truy cập dữ liệu, ở đây, chỉ cần bạn có đủ quyền hạn là có thể xem được dữ liệu xét nghiệm của tất cả các mẫu vật nghiên cứu, bao gồm cả mười hai chuyên gia bị sát hại trên chuyến bay đó, và hai mươi hai nhân viên khám nghiệm của trung tâm xét nghiệm hoá học liên hợp.
Ôn Chước mở máy tính ba chiều trong phòng truy cập, khởi động nhận diện sinh vật, đủ loại dữ liệu nhảy ra từ các màn hình khác nhau.
Ngay cả dữ liệu gen cũng được thể hiện bằng hình ba chiều.
"Ảo quá... năm ấy nếu mà trường cũng được trang bị máy tính ba chiều, chắc chắn tớ sẽ học hành tử tế, đóng góp chút sức lực vào sự tiến bộ vượt bậc của khoa học kĩ thuật loài người!"
"Cậu đã cống hiến sức lực cực kì to lớn rồi."
Nói xong, Ôn Chước đưa ngón tay một cái, hai người họ liền bị bao vây bởi một vòng dữ liệu.
"Cậu giỏi nhất là phân tích số liệu, tìm ra quy luật từ kho dữ liệu khổng lồ. Bây giờ, cậu có suy nghĩ gì không?" Ôn Chước hỏi.
"Cậu đang lo rằng não tớ bị đông lạnh hỏng luôn rồi hả?"
"Lúc ở mặt trăng, toàn là tôi mất một tháng trời quan sát và thu thập dữ liệu, còn cậu chỉ mất một ngày, thậm chí chỉ một tiếng đồng hồ để rút ra kết luận."
Trong giọng nói của Ôn Chước không hề có vẻ bất mãn đối với Vệ Lăng, thậm chí lúc anh ngẩng đầu lên nhìn về phía người đàn ông đó, anh phát hiện ra hắn đang nhìn mình, đáy mắt hắn là một loại tán thưởng dành cho anh, thậm chí còn vượt qua cả sự tán thưởng...
Vệ Lăng thu ánh mắt về, cẩn thận đọc những dữ liệu đó.
Kĩ thuật xét nghiệm bây giờ đã đạt đến trình độ mới, ngay cả quá trình từ sinh sôi đến chết đi của tế bào cũng có thể đoán trước và đảo ngược.
Kể từ sau khi tỉnh lại, Vệ Lăng thật sự chưa từng phải động não.
Thế nhưng lúc này, thông tin từ tứ phía ùa vào đầu, từng lớp một được chọn lọc, hàng triệu sợi quấn vào nhau...
Có một khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, anh nghi ngờ mình quả là một cái máy tính khổng lồ.
Trình Bào đứng chờ bên ngoài màn hình ba chiều 360 độ lại hắt xì cái nữa.
"Giáo sư Ôn và Hằng Nga... Không đúng, là Vệ Lăng, đọc lâu vậy rồi... đã nhìn ra nguyên nhân chưa?"
"Làm sao tôi biết được?"
Liên Vũ lúc này đang cúi đầu, cầm điện thoại chơi trò chơi một cách vô cùng chăm chú.
"Sao cậu có thể thế này được? Chẳng có nghĩa khí gì cả! Tôi cũng muốn chơi, chơi cùng tôi!"
"Tôi không chơi cùng anh đâu." Liên Vũ lạnh lùng đáp.
"Tại sao?"
"Anh gà quá."
"..."
Vệ Lăng có khả năng học rất nhanh, anh chỉ nhìn Ôn Chước thao tác trên hệ thống máy tính ba chiều này mấy lần đã học được ngay.
Anh giơ hai tay lên, không ngừng chuyển giao diện, một chuỗi so sánh dữ liệu được anh kéo ra.
"Ôn Chước! Xem này!"
Ôn Chước cúi đầu xuống, Vệ Lăng kéo hai tấm bảng ba chiều đó ra trước mặt hắn.
"Đây là tốc độ tan rã tế bào của các chuyên gia trên chuyến bay đó, trước khi họ bị giết, tế bào toàn thân nhanh chóng tan rã, chỉ mất 3,5 giây đã hoàn toàn tử vong."
"Thế nhưng còn nhân viên trong phòng giải phẫu, mẫu vật tế bào của họ từ lúc bắt đầu tan rã đến khi chết hẳn lại mất 5 giây đồng hồ."
Nếu là bị truyền nhiễm, thì tại sao những nhân viên trong phòng giải phẫu lại chết chậm hơn?
Lẽ nào là do nhiệt độ ư?
"Không phải lẽ ra quá trình giải phẫu phải được ghi hình toàn bộ sao? Video đâu?" Vệ Lăng hỏi.
"Trước khi họ bắt đầu làm việc, có người đã tắt ghi hình." Ôn Chước vừa nói vừa tìm dữ liệu video.
Trên đó hiển thị, trước khi một nghiên cứu viên vào khu cách li, người đó đã tắt ghi hình.
Nghiên cứu viên này là ai?
"Cái... trung tâm xét nghiệm này của các cậu cũng bị xâm nhập rồi sao? Có phải là cái gã "Đại Sư" kia lại hoàn thành một tác phẩm nào không – ví dụ như tên nghiên cứu viên tắt ghi hình ấy chính là do Noah biến thành?"
"Nghiên cứu viên này đã chết trong quá trình lùng bắt."
Câu trả lời của Ôn Chước khiến Vệ Lăng chỉ có thể thở dài.
"Qua những dữ liệu này, tớ có một dự đoán." Vệ Lăng nhìn về phía Ôn Chước, "Tớ tin rằng trong lòng cậu cũng đã đoán trước, không bằng chúng ta thử so xem, dự đoán của tớ và cậu có giống nhau hay không?"
"Được, cậu nói trước đi."
"Đầu tiên, lúc ban đầu các cậu cho rằng mười hai chuyên gia trên chuyến bay đó bị một tên "Noah" nào đó giết hại. Nhưng máy bay trên không là một không gian khép kín, nếu có Noah lên máy bay giết người, thì nó phải thoát ra khỏi đó kiểu gì? Vậy nên ắt họ đã bị kí sinh ngoài máy bay, sau khi lên máy bay, có cái gì đó đã k*ch th*ch Noah trong cơ thể của họ, khiến chúng đột nhiên bùng phát."
Vệ Lăng dừng lại, ra hiệu cho Ôn Chước nói tiếp.
"Khả năng thứ hai là mẫu vật trạng thái nguyên thuỷ của Noah được mang lên máy bay. Mẫu vật này có thể được bỏ trong đồ ăn, trong không khí, sau khi máy bay cất cánh, nó được giải phóng, nhanh chóng chui vào cơ thể của hành khách và phi công trên máy bay."