Không ngờ lại lấy Vệ Lăng làm mồi nhử.
Liên Vũ nhìn Hà Liễm đầy lo âu.
"Thầy đã tính toán mọi thứ rồi. Chúng ta chỉ cần chờ kết quả là được." Hà Liễm mỉm cười đáp.
.
Vệ Lăng lúc này tỉnh lại từ cơn hôn mê vì vụ nổ, vừa mở mắt thì phát hiện mình đang bị người khác lôi đi, di chuyển men theo tường của cao ốc, tiếng gió phần phật, anh nhìn xuống xe cộ dưới chân, sợ đến mức tỉnh táo hoàn toàn.
Thế này là thế nào?
Anh nhớ lúc nãy... đã xảy ra một vụ nổ!
Cùng lúc Ôn Chước nhào lên người anh, anh bị thứ gì đó lôi đi!
Vệ Lăng vừa cúi đầu bèn trông thấy đôi tay đáng sợ bám trên người mình mọc từ trong tường ra!
"Tỉnh rồi à. Tỉnh rồi thì đừng cử động lung tung, nếu tôi không giữ được anh, té chết thì đừng trách tôi đấy."
Reina Yae thò nửa mặt từ trong tường ra, cố tình ghé sát tai Vệ Lăng để nói.
Đây... đúng là phim kinh dị!
Độ cao này, khỏi nói đến trốn thoát, Vệ Lăng chỉ muốn ôm chặt tay đối phương.
"Nếu sợ thì nhắm mắt vào."
Dứt lời, Reina Yae lại nhanh chóng di chuyển trong tường.
Họ đi xuyên qua hết tòa cao ốc này đến tòa cao ốc khác, dân văn phòng đang tăng ca nhìn thấy hai chân Vệ Lăng lướt qua cửa sổ, anh ta vội vàng xông tới cạnh cửa, nhưng nhìn thì chẳng phát hiện ra gì.
Họ dần dần rời khỏi trung tâm thành phố, tất thảy xung quanh càng ngày càng hoang vắng.
Vệ Lăng nhắm nghiền mắt, thầm đọc tên Ôn Chước trong lòng.
"Ôn Chước... Ôn Chước... Không phải đã bảo cậu sẽ mãi ở bên tớ ư?"
Lúc này, Reina Yae mang Vệ Lăng đi xuyên qua một nhà xưởng.
Một giọng nói vang lên trong đầu.
"Tôi vẫn luôn ở bên cậu."
Lạnh lẽo mà điềm tĩnh, tất cả đều nằm trong lòng bàn tay.
Vệ Lăng gần như vui quá phát khóc.
Lúc này, Vệ Lăng nhìn thấy loáng thoáng có thứ gì vẫn luôn đi theo họ.
Lúc ở trung tâm thành phố không nhìn thấy, vừa đến nhà xưởng hoang vắng, Vệ Lăng bèn thấy được – Đó là Wendy!
"Cái thứ đồ chơi này là cái gì? Nó theo chúng ta suốt."
Reina Yae bỗng véo mạnh Vệ Lăng, cảm giác đau đớn khiến anh túa mồ hôi lạnh.
"Không phải nó chỉ là xe tự cân bằng thôi ư?"
"Tại sao xe tự cân bằng cứ theo chúng ta mãi!" Reina Yae cố tình đẩy một thùng dầu đâm vào Wendy, nhưng nó nhanh nhẹn né được.
"Làm sao tôi biết tại sao nó lại đi theo chúng ta được!"
Vệ Lăng thầm nghĩ cô đúng là đồ ngu, đương nhiên là vì tay tôi đang đeo đồng hồ thông minh rồi!
Ôn Chước! Ôn Chước cậu mau nói cho tớ biết bây giờ tớ nên làm gì?
Con mụ xấu xí này véo đau quá!
"Lấy can đảm khi đối phó Sotsuki của cậu ra. Còn nhớ cảm giác khi tôi và cậu cùng lái xe cân bằng không?" Ôn Chước trong đầu lên tiếng.
Nhớ thì sao?
Tớ lái xe cân bằng đâu đạt đến được tốc độ của cậu! Vài phút là bị người phụ nữ quái vật trong tường bắt về rồi!
"Tập trung, Vệ Lăng. Khi cậu tập trung, tất cả sẽ trở nên chậm rãi." Ôn Chước trả lời anh rất kiên nhẫn.
Cậu nói thế là có ý gì? Tớ không hiểu!
Vệ Lăng lúc này đã nhìn thấy tường phòng thủ!
Dưới chân tường là quan chấp hành đang canh gác.
Vệ Lăng nghĩ cô ả quái vật này không thể giấu cả mình trong tường, nhiều quan chấp hành thế này cũng phải có người nhìn thấy anh, cứu anh phải không!
Ai dè, cô ả quái vật trong tường bỗng ném anh xuống đất.
Đúng là không khách sáo chút nào, Vệ Lăng té muốn rạc cả cột sống.
Có người đi đến trước mặt anh, cúi đầu xuống, đối phương có khuôn mặt rất quen.
Có điều ngược ánh sáng, Vệ Lăng thầm hoảng hốt.
"Em còn đẹp hơn cả trước đây..."
Ngón tay đối phương quẹt nhẹ qua gò má Vệ Lăng.
"Diệp... Diệp Ngữ?"
Khi nhìn thấy đôi mắt quen thuộc đó, trái tim Vệ Lăng đột ngột chùng xuống.
"Là tôi đây. Em có thấy an tâm hơn không?"
Nhưng đó không phải giọng Diệp Ngữ, mà là giọng một người đàn ông khác.
Mang ý cười, dịu dàng và lịch lãm.
Dường như Vệ Lăng là một nhân vật quan trọng cần được đối xử cẩn thận.
Diệp Ngữ quỳ một chân, đột ngột bế bổng Vệ Lăng lên.
"Mày... mày không phải Diệp Ngữ! Mày là ai! Thả tao xuống!"
Diệp Ngữ sẽ không bao giờ bế ngang anh, mà là vác anh lên vai, dùng cánh tay kẹp anh, hơn nữa nói chuyện cũng không dịu dàng.
Vệ Lăng dốc sức đẩy đối phương, sự giãy giụa của anh đối với đối phương chỉ là trò quấy phá nực cười.
Diệp Ngữ cười xốc Vệ Lăng lên trên, ghé sán mặt anh, cô mở miệng nói, nhưng lại là giọng đàn ông.
"Lần trước Sotsuki thô lỗ quá, khiến em có ấn tượng không tốt về Noah chúng tôi. Lần này, tôi sẽ đối xử với em thật dịu dàng."
Một chiếc trực thăng từ từ đáp xuống.
Cửa khoang mở ra, người ngồi trên ghế lái chính là Sotsuki!
Sotsuki nhếch miệng cười, vẫy tay với Vệ Lăng, ý là "đã lâu không gặp".
Đáy lòng Vệ Lăng lạnh toát.
Ôn Chước! Ôn Chước sao cậu vẫn chưa tới! Cậu ở gần đây phải không!
"Các người không thể băng qua tường phòng thủ!" Vệ Lăng giãy mạnh, khiến cổ áo Diệp Ngữ lệch sang một bên.
Diệp Ngữ cười: "Bé ngốc, chưa thấy chiếc trực thăng này à? Em đoán xem nó thuộc về ai?"
"Ai?" Trong lòng Vệ Lăng có linh cảm không lành.
"Thị trưởng thành phố mới "Lightyear" đó."
Diệp Ngữ nhếch khóe môi, lại xốc Vệ Lăng lên.
Vệ Lăng mặc kệ tất cả, anh lật người chuồn ra ngoài.
Nhưng vừa mới cử động chút ít, Diệp Ngữ bèn tiện đà lôi anh về, ghé sát tai anh nói: "Em thích trò chơi thú vị này, tôi có thể ôm em chơi từ sáng đến đêm... Chơi đến khi nào em òa khóc thì thôi."
Từng bước một, Vệ Lăng bị bế càng ngày càng gần cái trực thăng đó hơn.
Ôn Chước, mẹ kiếp cậu đang ở đâu! Không phải đã bảo tớ hãy tin cậu ư? Cậu ở đâu xem kịch hay vậy, mau ra đây cho ông!
"Vệ Lăng, cậu biết nếu bị Noah mang đi, cậu sẽ bị thế nào không?"
Giọng Ôn Chước cuối cùng cũng vang lên sau khi Vệ Lăng đợi hồi lâu.
Thế... thế nào?
"Chúng cần sinh sản." Ôn Chước đáp.
Vệ Lăng nhớ tới hình như bản thể của Noah đang ký sinh trong cơ thể của anh chàng mê bóng bầu dục, mẹ ơi...
"Đến lúc đó, cậu sẽ không còn quyền lựa chọn nữa." Ôn Chước lại nói.
Giá lạnh mà kiềm chế, xuyên thủng sự thật.
Trong đầu Vệ Lăng toàn là hình ảnh đáng sợ mà hỗn loạn, anh bị rất nhiều Noah bao vây, vật ký sinh trong cơ thể họ cứ như ma quỷ, muốn ăn tươi nuốt sống anh!
Rõ ràng khi cơ sở y tế bị tấn công, tay chân đều không cử động được, anh cũng không định khoanh tay chờ chết, giờ tay chân dùng được rồi, lại trở nên nhu nhược?
Là vì mình đã ỷ lại Ôn Chước quá lâu ư?
Khả năng của Diệp Ngữ, Vệ Lăng chắc chắn không phải đối thủ, phải trốn thoát ra sao đây?
"Vệ Lăng, hãy vứt bỏ nỗi sợ của cậu. Mọi năng lực mà tôi có, cậu cũng có, chỉ cần cậu tin thôi."
Trong giọng Ôn Chước có một sức mạnh chắc chắn.
Dường như hắn nói gì thì là vậy, bảo Vệ Lăng có sức mạnh bẩy cả Trái Đất, anh sẽ có sức mạnh ấy thật.
Cánh cửa buồng trực thăng sắp đóng lại, trực thăng đang rời khỏi mặt đất từng chút một.
Diệp Ngữ cúi đầu, mỉm cười nhìn Vệ Lăng: "Em đang nghĩ gì thế? Lưu luyến thành phố này, hay là nghĩ Ôn Chước sẽ tới cứu em?"
Gì mà "mọi năng lực mà tôi có, cậu cũng có"?
Tớ không tự tin đến thế vào bản thân... nhưng tớ tin mọi câu nói của cậu!
Tin cậu chính là bản năng của tớ.
Diệp Ngữ đặt anh xuống ghế ngồi, gió bên ngoài cửa khoang liên tục thổi bồng tóc Vệ Lăng, ánh trăng đáp xuống nửa mặt anh, dát một tầng sáng nhờ.
Diệp Ngữ ngắm Vệ Lăng, vuốt nhẹ gò má anh.
"Mặc dù sâu thẳm trong lòng tôi thường xuyên chế giễu Angela... tại sao lại chọn em. Nhưng càng tìm hiểu về em, càng hiểu được..."
Diệp Ngữ ở rất gần, Vệ Lăng có thể nhìn thấy một thứ trong đáy mắt cô... giống như bác sĩ Hồng ở sảnh chờ sân bay say đắm Noah đó vậy...
Cái gã điều khiển tất cả thông qua cơ thể Diệp Ngữ đang say đắm mình.
Ôn Chước từng bảo anh, một trong các điều kiện để xâm nhập đại não... khi đối phương say đắm mình, trong nháy mắt, một chút thiện cảm cũng đủ!
Cảm xúc sợ hãi dịu xuống, tất cả xung quanh, bao gồm cả tiếng quạt trực thăng, sự chuyển động của gió, bờ môi của Diệp Ngữ trước mắt không ngừng sán lại gần, đều dần trở nên chậm rãi, thậm chí gần đến ngưng đọng.
Còn mọi chi tiết trước đây chưa từng chú ý tới bị phóng to vô hạn, trở nên rõ nét khôn cùng.
Ví dụ như tay Diệp Ngữ chống bên cạnh má Vệ Lăng, góc độ của cánh tay cô với cửa khoang, cửa khoang đang từ từ đóng lại, còn điều mà Vệ Lăng nghĩ đến là chiều rộng cơ thể mình, độ cao của trực thăng, và Ôn Đế đang bướng bỉnh đuổi theo dưới đất.
"Nhìn tôi này."
Vệ Lăng nói.
Giây phút Diệp Ngữ ngước mắt, đáy mắt Vệ Lăng xuất hiện màu vàng nhạt, một sức mạnh ùa vào đầu cô, tế bào đang va chạm, dòng chảy điện sinh vật yếu ớt giữa các dây thần kinh bỗng trở nên mãnh liệt.
Khoảnh khắc đó, sức mạnh thao túng Diệp Ngữ bị ánh mắt của Vệ Lăng giữ chặt, đúng lúc Diệp Ngữ cứng đờ, Vệ Lăng chui từ dưới cánh tay cô ra, nhảy xuống khỏi cửa khoang sắp đóng lại.
"Ôn Đế!!!"
Diệp Ngữ hoàn hồn, mặt tái nhợt định kéo Vệ Lăng lại, tuy nhiên cửa khoang đã đóng kín, tay cô ấn lên cửa.
Nhân loại ngã từ độ cao này xuống, dù có giữ được tính mạng thì cũng sẽ té gãy xương!
Diệp Ngữ kéo mở cửa buồng, chỉ nghe thấy một chuỗi tiếng động cơ, Wendy bay lên không trung, Vệ Lăng giẫm lên đó vững vàng!
Cô trợn trừng mắt nhìn cảnh này.
Vệ Lăng hạ thấp trọng tâm, cơ thể hơi ngả về phía trước, lúc Wendy đáp xuống đất động cơ tự động giảm xóc, bóng Vệ Lăng vẽ nên một đường suôn mượt, tựa sóng trên biển cả, ngạo nghễ phóng đi.
Diệp Ngữ nhìn anh đăm đăm, nghiến quai hàm: "Đuổi theo!!"
Sotsuki sững sờ, y không ngờ rõ ràng có "sếp" đích thân theo dõi Vệ Lăng, sao anh ta xuống được?
Reina Yae không nghĩ nhiều, lập tức nhảy xuống, hòa làm một với mặt đất trong nháy mắt, bắt đầu đuổi theo Vệ Lăng.
Trước khi Sotsuki nhảy xuống từ cửa buồng, y liếc nhìn Diệp Ngữ.
Diệp Ngữ cúi đầu, day mạnh đầu mình, dường như cực kỳ đau đớn.
"Ngươi còn ngẩn ra đó làm gì."
Giọng nói khàn khàn mang vẻ hung hãn của sếp vang lên từ trong miệng cô.
"Tôi lập tức..." Sotsuki há miệng.
Rốt cuộc Vệ Lăng đã làm gì, khiến sếp khó chịu đến vậy?
"Đừng làm em ấy bị thương."
Trong câu nói đó mang vẻ không nỡ và bất lực.
Đèn đường lướt như chớp bên cạnh Vệ Lăng, nhưng trong mắt anh, chúng chỉ lùi lại chậm rãi.
Khi tay Reina Yae vươn ra từ dưới đất, đang định túm bánh xe của Wendy, Vệ Lăng nghiêng người dùng sức vào đầu gối, động cơ bánh sau của Wendy đột ngột phả khí, bay lên trời!
Tay Reina Yae lại rút về đất, liên tục cố bắt Vệ Lăng, nhưng lần nào tay cô ta cũng rất chậm, chậm đến mức Vệ Lăng có đủ thời gian né tránh.
Nhưng rõ ràng tốc độ trộm Vệ Lăng ra khỏi vụ nổ của Reina Yae cực kỳ nhanh!
Một chiếc xe chở hàng lao thẳng tới, đèn xe chiếu trên mặt Vệ Lăng, tay Reina Yae lại định thò ra, chân anh dùng sức, Wendy lại phun khí lao lên trời!
Vệ Lăng đáp trên nóc xe tải, lao tới đuôi xe, lợi dụng sức mạnh khi rơi xuống từ đuôi xe để tăng tốc.
Gió trở nên chậm chạp, Vệ Lăng có thể cảm thấy chấn động mang tới khi rời khỏi xe tải, thậm chí cả giọng nói của Reina Yae đang di chuyển dưới mặt đất...
Không! Không phải là gió trở nên chậm chạp! Cũng không phải Reina Yae trở nên chậm chạp!
Đây là do tư duy đại não và tốc độ phản ứng của anh quá nhanh, mọi sự vật xung quanh mới trở nên chậm rãi!
Ôn Chước vẫn đang phi như bay, giây phút ấy tầm nhìn của Vệ Lăng bỗng được mở rộng.
Dường như tư duy của anh không còn bị thể xác giới hạn nữa, bắt đầu lan tỏa ra vô hạn.
Lúc này, anh đã rời xa tường phòng thủ, trở về thành phố.
Xung quanh xe cộ rầm rập, Vệ Lăng đang đi giữa thành phố.
Sotsuki đang phi giữa các tòa cao ốc, nhảy từ tòa này sang tòa khác.
Y cảm thấy khó lòng tin nổi!
Đây vẫn là tên vô dụng y nhìn thấy ở căn cứ y tế ư?
Vệ Lăng không té ngã khỏi xe tự cân bằng lái ở tốc độ cao, cũng không đâm phải xe khác hay người khác!
Suốt quãng đường truy đuổi, Sotsuki còn lo y và Reina Yae không làm gì Vệ Lăng, tự anh lại đâm chết bản thân!
Nhưng dường như tốc độ, quán tính đối với Vệ Lăng mà nói cứ như phản ứng tự nhiên của cơ thể và đầu óc, anh như hòa làm một với Wendy.
Lúc này, Sotsuki nhảy từ trên cao xuống, Vệ Lăng tình cờ rẽ ngoặt một vòng lớn để tránh Reina Yae, sắp đâm sầm vào y!
Sotsuki sầm mặt, chuẩn bị lôi Vệ Lăng từ trên xe tự cân bằng xuống.
Tất thảy xảy ra sau đó, ngay cả bản thân Sotsuki cũng không biết là trùng hợp, hay là tính toán của Vệ Lăng.
Một người đàn ông lái xe máy bên đường đang tháo găng tay, vừa lấy điện thoại ra, chớp mắt một cái thì găng tay đã biến mất!
Vệ Lăng xỏ cái găng đó lên tay, một chiếc xe buýt đi tới, anh nghiêng người gần như dán sát mặt đất, hai chân không rời khỏi Ôn Đế, tay anh chống xuống đất, găng tay bảo vệ lòng bàn tay của anh, anh lợi dụng quán tính, trượt ra từ đáy xe buýt.
Cùng lúc đó, Reina Yae thừa cơ thò tay từ dưới đất ra định túm eo Vệ Lăng, nhưng chỉ chạm được vào tóc anh.
Sau khi trượt ra ngoài, Vệ Lăng không lao tới Sotsuki đã chờ từ lâu, mà lao lên một chiếc xe taxi, Wendy lại nhả khí trên nóc xe, Vệ Lăng nhảy lên túm được bảng quảng cáo đang quét vôi!
Đu một cú, anh và Wendy cùng nhảy qua đỉnh đầu Sotsuki!
Sotsuki trợn mắt, nhìn tấm bảng quảng cáo đó bị Vệ Lăng kéo đổ, vừa vặn đập l*n đ*nh đầu y.
"Mẹ kiếp!"
Sotsuki nhảy bật ra sau, sau khi né thì cùng Reina Yae tiếp tục đuổi theo Vệ Lăng.
Còn Vệ Lăng lúc này chỉ cảm thấy tất cả mọi thứ của thế giới, quan hệ giữa các sự vật, vô số khả năng, đều ùa vào đầu anh.
Lựa chọn trong nháy mắt của anh có thể thay đổi kết quả bé nhỏ, mà kết quả bé nhỏ này lại có thể tạo ra một chuỗi ảnh hưởng!
Thú vị quá!
Vệ Lăng dần trở nên hứng thú.
Sotsuki giẫm một phát lên nóc một chiếc xe, mượn lực nhảy lên không trung, nhào thẳng tới Vệ Lăng.
Vệ Lăng nhìn thấy cảnh này sau lưng từ trong gương chiếu của xe tải trước mặt.
Anh cong khóe môi, ném găng tay ra đằng sau, đáp trúng mặt Sotsuki, cùng lúc y hất găng tay ra, chỉ nghe thấy một tiếng "bụp", Vệ Lăng đằng trước chẳng biết kiếm một cái ô từ đâu ra.
Tốc độ của anh quá nhanh, nan ô gập ra sau, Sotsuki đâm thẳng vào nan ô.
"Ư..."
May mà y phản ứng nhanh, nếu không thì sẽ biến thành xiên que thật mất!
Vệ Lăng đã buông tay từ trước, lướt đi rõ xa.
"Chậc!"
Sotsuki rút nan ô ra khỏi bụng, nắm đấm đập mạnh xuống đất.
Reina Yae lướt qua y.
Sotsuki nghiến răng nói: "Đừng dừng lại! Nhất định phải túm được anh ta!"
Reina Yae cũng không thể ngờ được Vệ Lăng lại khó xử lý thế này, khác hẳn ấn tượng ban đầu về anh.
Vệ Lăng còn đang tận hưởng cảm giác lao nhanh đón gió sảng khoái, đồng hồ thông minh nhắc nhở anh – Wendy không đủ pin.
Gì cơ?
Không đủ pin?
Vệ Lăng nhớ lại thật kỹ, hình như chưa bao giờ nhớ Wendy có sạc pin.
Trước đó mình rảnh rỗi bèn cưỡi Wendy xoay vòng vòng trong sân biệt thự, giờ quả báo tới rồi.
Trong thời khắc quan trọng này, Wendy lại sắp! Hết! Pin!
"Có cần tôi đến cứu cậu không?"
Giọng Ôn Chước vang lên trong đầu.
Vậy nên tất cả mọi thứ mình làm, Ôn Chước đều nhìn thấy.
"Biểu hiện lúc trước của tớ, giáo sư Ôn có hài lòng không?" Vệ Lăng hỏi ngược.
"Rất hài lòng."
"Thế thì tiếp theo, tớ sẽ làm đề siêu khó!"
Chờ ông đây quay về, sẽ tính sổ với cậu!
Thảo nào khi vào phòng điều khiển máy chủ, Ôn Chước lại ôm anh hỏi có tin hắn hay không.
Tên khốn này đã đoán trước phòng điều khiển máy chủ sẽ nổ phải không?
"Phải." Ôn Chước đáp.
Tên này vẫn đang ở trong đầu anh! Tức quá! Tức đến mức sắp nổ tung!
"Cậu cũng đoán được Reina Yae sẽ nhân dịp hỗn loạn để mang tớ đi?"
"Phải."
"Cậu biết mà còn để cô ta mang tớ đi?"
"Bởi "Đại Sư" sẽ ngụy trang làm cậu ở lại bên cạnh bọn tôi."
Vệ Lăng vỡ lẽ, tên này, cậu còn tính toán thật hả!
"Thế các cậu bắt được "Đại Sư" chưa?"
"Bắt được rồi."
"Cậu trả lời tớ thêm mấy chữ thì chết à?"
"Có cần tôi đến cứu cậu không?" Ôn Chước lại hỏi.
"Không cần!"
Vệ Lăng ôm bụng tức, xộc thẳng lên đầu, sắp nổ tung tại chỗ!
"Được."
Ôn Chước đáp xong chữ này, bèn không nói gì trong đầu Vệ Lăng nữa.
Tớ bảo cậu đừng đến cứu tớ, cậu bèn không đến nữa?
Có phải cậu muốn cắt đứt quan hệ không!
Có phải cậu muốn chết không!
Cậu không nhớ ai bị đông lạnh mười năm trên mặt trăng à!
Cái tên vong ân bội nghĩa này!
Vệ Lăng vừa lải nhải trong đầu, vừa cân nhắc nhanh chóng.
Cuối cùng, ánh mắt của anh dừng ở một tòa cao ốc thương mại.
"Wendy! Đưa tao đến đó!"
Phải dùng hết lượng pin còn lại để cắt đuôi Reina Yae! Nếu không kế hoạch sau đó của anh sẽ không còn cơ hội triển khai nữa!
Đến lúc đó có gào rách họng, Ôn Chước cũng chưa chắc đã tới!
"Cậu gọi tôi, tôi sẽ đến." Ôn Chước bất thình lình trả lời.
Vệ Lăng nghẹn họng, "Cậu nghiện chờ trong não tớ à?"
"Tôi không chờ trong não cậu, cậu sẽ rất bất an." Giọng Ôn Chước đúng là bình tĩnh.
"Vớ vẩn! Lúc tớ suýt ngỏm ở cơ sở y tế, tớ đâu có bất an!"
"Đó là bởi cậu nghĩ mình nằm liệt trên giường bệnh, cậu không muốn liên lụy đến người khác – người không có mong muốn gì thì thế nào cũng được. Khi cậu vì người khác, cậu luôn rất dũng cảm. Khi vì bản thân cậu..."
"Khi vì bản thân tớ thì sao?"
"Cậu không kiên định thế nữa. Vệ Lăng, nghe này..."
"Tớ đang nghe đây! Cậu ở trong đầu tớ, tớ muốn không nghe cậu nói cũng khó!" Vệ Lăng bực dọc phi lên từ đỉnh một tòa nhà, đáp vững xuống đỉnh tòa cao ốc mục tiêu.
Anh bật đồng hồ thông minh của mình, tra cứu bản vẽ của tòa nhà này, rồi phóng to trình duyệt nhanh.
Anh mở giếng thang máy, giống như hôm ấy Ôn Chước dẫn anh trượt trên tường giếng thang máy vậy, anh cũng làm y như vậy.
Vệ Lăng bỗng cảm thấy tò mò về năng lực học tập của mình, đây không chỉ là sự hấp thu tri thức của đầu óc, mà gồm cả tính nhịp nhàng của cơ thể – mọi việc mà Ôn Chước từng làm cùng anh, anh đều mô phỏng được.
Anh dừng ở tầng có phòng bảo trì cấp điện, nắm dây thừng thang máy, nửa đùa hỏi Ôn Chước trong đầu: "Cậu nghĩ tớ có thể mở cửa thang máy bằng một tay không?"
Ôn Chước trả lời: "Cậu có thể mượn sức Wendy."
Hả? Wendy còn biết mở cửa thang máy? Giỏi vậy?
"Wendy, mở cửa thang máy cho tao"
Không ngờ Wendy lại thò cặp tay máy ra... mở cửa thang máy thật!
Vệ Lăng vừa bò vào trong, Wendy bèn hết pin hẳn.
"Chờ anh đây quay lại cứu nhé, cục cưng của tao."
Vệ Lăng đặt Wendy vào góc tường.
Anh liếc nhìn đôi chân mình, đôi giày thể thao màu trắng đó không chỉ bẩn, mũi giày còn toạc ra.
Được thôi, đến lúc đổi giày rồi.
"Vệ Lăng, cậu rất quan trọng với tôi. Nếu cậu lại gặp phải điều bất trắc nào, tôi sẽ không quan tâm Noah có chiếm lĩnh thế giới này hay không nữa." Giọng Ôn Chước lại vang lên.
Thong dong từ tốn, nhưng rất trịnh trọng.
Vệ Lăng đã quen biết Ôn Chước nhiều năm, đây là lần đầu anh nghe thấy hắn nói như vậy.
Trái tim Vệ Lăng run mạnh, anh tìm thứ mình muốn, rồi mở một cái tủ ra, tìm được một hòm dụng cụ trong đó.
Anh xỏ giày đế cao su vào, đeo găng tay của thợ điện, xách hòm dụng cụ, vác đèn pin cạnh cổ, mặt nở nụ cười xấu xa.
"Thế nếu tớ bất cẩn giật chết mình thì sao?" Vệ Lăng cố tình nói bằng giọng xấu xa.
"Tôi sẽ đến tìm cậu."
"Không cần đâu! Bây giờ tớ tự xử lý được!"
Anh vừa nghĩ được cách xử gọn Reina Yae, Ôn Chước mà tới, còn có chỗ cho anh tỏa sáng ư?
"Ý tôi là... tôi sẽ đến thế giới đó tìm cậu."
Hòm dụng cụ trong tay Vệ Lăng lắc lư, trái tim như bị xoắn chặt, vành mắt nóng bừng ngay lập tức.
Ôn Chước mà anh biết là một người chưa bao giờ được người khác bảo vệ, dựa vào bản thân để trưởng thành đến bước này.
Có lẽ là do lựa chọn mình đưa ra trên mặt trăng, hoặc là vì lần đó Ôn Chước đọc ký ức của mình, Ôn Chước đã nhìn thấy Vệ Lăng làm một vài việc nhỏ vì hắn, hoặc... anh là người đã tồn tại mười tám năm trong thế giới của Ôn Chước mà chưa bỏ đi, Vệ Lăng có thể cảm thấy Ôn Chước đối xử khác biệt với mình.