Vệ Lăng trèo lên thang, vừa cắt vỏ ngoài của dây, vừa nói: "Tớ không tin vào sự tồn tại của thế giới đó. Tớ chỉ tin vào giờ này phút này. Và cả... tớ tin cậu."
Hai phút sau, trong căn phòng nhỏ yên tĩnh này, Vệ Lăng đứng giữa phòng, tay cầm một sợi dây, anh nhắm mắt, lắng nghe, dường như có thể cảm nhận được mọi chi tiết trong tòa nhà.
Cửa sổ tầng nào chưa đóng, gió thổi vào, tốc bay giấy tờ, phát ra âm thanh liên tục không ngừng.
Vòi nước trong nhà vệ sinh chưa vặn chặt, nước rơi xuống vũng từng giọt một, mỗi tiếng đều rõ rệt khôn cùng.
Trên bàn của ai đó, lúc đi chưa đổ trà, lá trà chìm dưới đáy nước, rung động nhè nhẹ vì Reina Yae di chuyển dưới đất.
Được, cô ta tới rồi.
Vệ Lăng cười.
Reina Yae phát hiện ra Wendy hết pin, cô ta hơi bực dọc đẩy nó một phát, rồi nở nụ cười xấu xa.
"Vệ Lăng, anh trốn ở đâu thế? Để tôi đoán xem... Nhà vệ sinh? Hay là kho? Hay là dưới bàn ai đó?"
Giọng Reina Yae vang vọng trong tòa nhà trống trải, tựa ma quỷ bò ra từ lòng đất.
Vệ Lăng chẳng nói câu nào, anh tập trung vào việc cảm nhận Reina Yae, tới khi cuối cùng cô ta đi đến phòng cấp điện này!
Đúng lúc tay Reina Yae thò ra, túm mắt cá chân anh, Vệ Lăng giật mạnh, sợi dây cao áp bị cắt đứt đó đáp trúng vũng nước kia!
Trong nháy mắt, dòng điện mạnh mẽ xông vào nước, tay Reina Yae thò ra khỏi mặt đất bị điện giật!
Vệ Lăng cụp mắt, dù vậy Reina Yae cũng chưa chắc đã chết, nhưng cô ta cần lượng dinh dưỡng lớn ngay tại chỗ.
Nếu mãi không có được dinh dưỡng, cô ta chỉ có thể mục rữa đến chết trong tường.
Vệ Lăng buông tay, dây điện cao áp vung sang bên kia, Vệ Lăng giãy mạnh khỏi tay Reina Yae.
Tay cô ta vẫn giữ tư thế vươn từ mặt đất ra, cứng đờ mà cong queo, cứ như phim kinh dị mười mấy năm trước.
Vệ Lăng bước tới, đóng hộp điện.
Rồi anh nhắm mắt thở dài.
Anh đã tiêu diệt một Noah.
Này, Ôn Chước cậu thấy không?
Ông đây vẫn bản lĩnh đấy nhé, cậu có thể lăn tới đây đón tớ được rồi!
"Em đúng là vượt ngoài dự đoán của tôi."
Một giọng nói rất mềm mỏng, nhưng không thuộc về Ôn Chước vang lên bên tai Vệ Lăng.
Giây phút đó, trái tim siết lại, máu dừng chảy, anh chậm rãi ngoảnh mặt, nhìn thấy Diệp Ngữ mỉm cười.
"Em là người đầu tiên thoát khỏi lòng tôi. Em biết như thế gọi là "lạt mềm buộc chặt", khiến tôi nhớ mãi không quên không?"
Diệp Ngữ vòng cánh tay, ấn Vệ Lăng vào lòng mình.
Cằm Vệ Lăng ngửa ra sau, rõ ràng chiều cao của Diệp Ngữ thấp hơn mình già nửa cái đầu, nhưng Vệ Lăng lại cảm thấy Diệp Ngữ ngửa mặt nhìn mình... đầy uy h**p.
Đó là sếp của Reina Yae và Sotsuki... cũng là thủ lĩnh của mọi Noah.
"Đừng sợ, đừng sợ. Tôi sẽ không tức giận vì em giết Reina Yae đâu. Trái lại... em làm tôi rất vui."
Diệp Ngữ lại tiến lên một bước.
Vệ Lăng hít sâu một hơi, anh nhớ điều Ôn Chước đã dạy, anh kìm nén mọi nỗi sợ hãi của mình, tập trung nhìn vào mắt Diệp Ngữ.
Diệp Ngữ cười, đáy mắt cô bùng cháy ánh huỳnh quang màu lam dữ dội, Vệ Lăng tưởng đối phương sẽ kháng cự, nhưng cô lại mở rộng suy nghĩ của mình, mời Vệ Lăng vào đọc.
"Cú bẫy trước đây của em với tôi... quả thực rất đặc biệt, khiến tôi bị nghiện. Em biết không, kể từ khi tôi đến Trái Đất, chưa có ai bẫy được tôi... Em là người đầu tiên, cũng là người khiến tôi cam tâm tình nguyện nhất."
Diệp Ngữ mỉm cười kéo tay Vệ Lăng, rời khỏi phòng điện từng bước một.
Ánh mắt của Vệ Lăng xuyên qua hai mắt Diệp Ngữ, tiến vào một thế giới khác trong nháy mắt – Đó là ký ức thực sự của Noah đang khống chế cô!
Vệ Lăng nhìn thấy một phi hành gia thắt dây an toàn, trôi lơ lửng bên ngoài trạm không gian "Quang Hợp".
Đó là một khoảng vũ trụ bao la, mặt trăng ở cách đó không xa.
Phi hành gia này đang sửa bảng mạch giao tiếp bên ngoài của Quang Hợp, vừa sửa vừa trao đổi với ai đó.
"Bảng mạch này bị phá hoại nghiêm trọng, từng bị thiên thạch va đập, chắc là không cứu được." Giọng phi hành gia truyền tới theo sóng vô tuyến, rất lôi cuốn.
"Anh cứ thế từ bỏ à? Nếu là tôi, tôi sẽ xem có phải mấu nối mạch điện truyền cảm bị hỏng hay không..."
Giọng nói này là của mình!
Thế là thế nào? Lẽ nào mình từng nói chuyện với vật chủ?
Phi hành gia cười: "Đừng bảo tôi, cậu còn định nhai kẹo cao su dán lên đó."
"Ế, tôi có nói đâu, là anh nói đấy nhé. Vấn đề là, trước khi anh ra ngoài, có dán kẹo cao su đã nhai trong lòng bàn tay không?"
"Được thôi, được thôi, tôi thua rồi. Khi nào cậu tới Quang Hợp, tôi mời cậu ăn lương khô."
"Khi nào anh tới mặt trăng? Tôi mời anh ngủ kén ngủ cao cấp." Vệ Lăng cười nói.
"Mai." Phi hành gia đáp.
"Được, mai gặp nhé."
"Vấn đề là, tôi ngủ kén ngủ của cậu, cậu ngủ trên người tôi à?" Phi hành gia buồn cười hỏi tiếp.
"Không, tôi đi ngủ với bạn học cũ của tôi." Vệ Lăng đáp.
"Vệ Lăng, tôi vẫn luôn muốn hỏi cậu, cậu du học ở trường đại học nào? Tiếng Anh của cậu khá lắm."
"Từ đại học đến tiến sĩ tôi đều học ở đại học Q, ngoại trừ du lịch thì chưa bao giờ bước chân qua cửa khẩu, một con gián đất không hứng thú với nước ngoài." Vệ Lăng đáp.
"Được rồi, được rồi. Mai tôi sẽ đi thăm con gián đất nhỏ trên mặt trăng là cậu." Đối phương cười khẽ, tâm trạng rất vui vẻ.
"Anh biết chơi cờ không? Tôi ở đây chán sắp chết rồi. Người duy nhất có thể chơi cờ với tôi đã bị cử đi kho dữ liệu rồi!"
"Tôi biết chơi cờ vua. Cờ vây thì không biết, quy tắc phức tạp quá. Có điều nếu cậu dạy tôi, tôi bằng lòng học."
"Thế thì được, bảng mạch giao tiếp của anh thế nào rồi?"
"Bằng kỹ thuật sửa chữa cao siêu của tôi, nó đã kết nối thuận lợi, hoạt động được rồi."
"Thế mai chúng ta nói chuyện."
"Ừm, mai gặp rồi nói."
Phi hành gia trở về trạm không gian, sau khi vào trong, y cởi bộ đồ phi hành gia ra.
Màu tóc màu nâu đậm bay lên trong môi trường phi trọng lực, y làm động tác hướng lên trên, tóc ngả ra sau, để lộ vầng trán trơn bóng và cặp mắt sâu thẳm.
Y mặc áo phông màu trắng thuần và quần rằn ri, dáng người cao ráo, đường nét mượt mà mang vài phần sức mạnh.
Tiến vào một cửa khoang khác, y bỗng phát hiện ra trong trạm không gian lặng ngắt như tờ.
Phi hành gia đột nhiên cảnh giác, ánh mắt tối sầm, y rút súng ra, men theo hành lang nội bộ, đi tới phòng điều khiển chính của trạm không gian.
Lúc này, trạm trưởng của trạm không gian Quang Hợp chạy tới phía y: "Kraven! Chúng ta mau ngồi tàu cứu hộ đi thôi!"
Thì ra phi hành gia này tên là "Kraven".
"Trạm trưởng! Đã xảy ra chuyện gì vậy!" Kraven hỏi.
"Noah trốn thoát rồi! Nó đã giết hết mọi người trong trạm không gian của chúng ta!" Trạm trưởng hét.
"Noah? Sao nó trốn ra được?" Kraven không hoảng loạn, mà đánh giá môi trường xung quanh, vai lưng căng gồng thể hiện trạng thái cảnh giác của y.
"Trong lúc cậu ra ngoài sửa bảng mạch giao tiếp đấy! Nó đã khống chế nhân viên nghiên cứu đang trực! Họ mở khoang nuôi, Noah bèn ra ngoài!" Trạm trưởng huých Kraven, "Cậu còn đứng đó làm gì! Chúng ta phải đi ngay! Nếu không cũng sẽ bị Noah giết mất!"
Kraven bỗng chĩa súng vào trạm trưởng, nhanh chóng tránh xa đối phương, nói bằng chất giọng lạnh lùng: "Nếu Noah có thể khống chế nghiên cứu viên trực ban, thế thì có thể khống chế bất cứ ai! Mọi người khác đều biến mất, trạm trưởng... làm sao ông thoát được?"
Trạm trưởng trước mặt nhếch môi, trong mắt xuất hiện ánh huỳnh quang màu lam: "Chậc chậc chậc... Kraven ơi là Kraven... Anh có biết tại sao họ đều biến mất không?"
"Họ đâu!"
"Bị tôi tiêu hóa rồi! Tôi vẫn luôn chờ anh về, chờ sắp đói chết rồi... bèn tiêu hóa từng người một."
Trạm trưởng cong môi, nâng âm cuối.
Kraven chẳng nói chẳng rằng, bắn hết đạn trong súng, nhưng trạm trưởng bỗng hóa thành vật thể màu lam trông như sứa, di chuyển nhanh chóng theo vách tường của khoang cứu sinh, Kraven vừa mới quay người, con sứa màu lam kia đã dán lên mặt y, bao trọn cơ thể y trong chớp mắt, ngấm vào trong từng chút một.
"Cảm ơn nhân loại... đã đưa những người ưu tú nhất của bọn mi đến nuôi ta."
Kraven không thể hít thở vừa cuộn người vừa giãy giụa.
Dẫu có khó chịu, y cũng tận dụng lý trí cuối cùng, ấn nút "tăng oxy" trong khoang, bởi y nhớ căn cứ mặt trăng từng gửi báo cáo tới, bảo Angela không thể thích nghi được với môi trường có nồng độ oxy quá cao.
Oxy ùa vào, nhưng Kraven cảm nhận được tư duy của mình đang dần dần trở nên hỗn loạn.
Không thể để Noah chiếm được cơ thể mình... Không thể...
"Còn nhớ anh đã bảo muốn chơi một ván cờ vua với Vệ Lăng không?" Giọng Noah vang vọng trong đầu Kraven.
Kraven vẫn đang giãy giụa, cơ thể y run rẩy vì đang trong môi trường giàu oxy, y nhớ đến chàng trai trong căn cứ mặt trăng.
Lúc tập huấn phi hành gia, y từng gặp anh...
Vệ Lăng lúc ấy đang đeo băng bịt mắt, chơi cờ tưởng với một kỹ sư cơ khí.
Y nhớ nụ cười mỉm tràn trề tự tin nơi khóe môi Vệ Lăng, nhớ giọng sung sướng khi anh nói "chiếu tướng", nhớ anh...
"Cùng tôi trở về Trái Đất, anh sẽ được gặp lại cậu ta... Mái tóc ngắn màu đen mềm mại đó khiến người ta phải ngứa ngáy đúng không? Dáng vẻ cậu ta nhoẻn cười rất đáng yêu đúng không? Nói chuyện với cậu ta khiến anh thấy rất ăn ý đúng không?"
Tim Kraven đập rất nhanh, y biết Noah đang xâm nhập.
Không được, không thể cho Noah tới Trái Đất!
Mắt Kraven đã không nhìn thấy gì nữa, mồ hôi rơi xuống, biến thành từng hạt nước trong trạm không gian.
Kraven bước vào phòng điều khiển chính, ấn một nút theo trí nhớ.
Một chiếc máy tính chậm rãi nổi lên.
"Anh định làm gì? Kể cho cậu trai châu Á kia ư? Anh có thể yên tâm, khi tôi có được cơ thể anh... tôi sẽ quyến rũ cậu ta bằng 1200% sức hút... tôi sẽ khiến anh được như mong muốn..."
Kraven cười khẩy, ngón tay y run rẩy mò mẫm, sau khi xác nhận vị trí bàn phím, y bèn dùng hết lý trí và sức lực cuối cùng để gõ một chuỗi ký tự.
Đó là mã lập trình tự hủy.
"Đồ ngốc, nỗ lực của anh công cốc thôi."
Trạm không gian vũ trụ Quang Hộp đột nhiên tách rời, nổ tung.
Kraven bay lên, cùng với muôn ngàn mảnh vỡ.
Trong ánh sáng dữ dội, dường như y đã nhìn thấy mặt trăng.
Em đang làm gì vậy?
Chơi cờ với bản thân ư?
Chúc em may mắn, Vệ Lăng.
Trong đầu y vang vọng giọng Noah.
"Đồ ngốc, trong môi trường chân không, chúng tôi vẫn sống sót được mà."
Kraven ngoảnh mặt, mái tóc màu nâu sẫm của y nhuốm màu lam nhờ nhờ, khuôn mặt vốn đã tuấn tú trở nên tuyệt đẹp từng chút một, vẻ đẹp ấy vượt qua giới tính, y bỗng túm được một con tàu thoát hiểm bay đi, nhanh nhẹn nhảy vào trong.
Y cong khóe môi, nhìn mặt trăng đằng xa nói: "Angela, tôi ở Trái Đất chờ em."
Ngay sau đó, trạm không gian vũ trụ Quang Hợp bị phá hủy hoàn toàn, Kraven ngồi tàu thoát hiểm bay về Trái Đất.
Vệ Lăng vẫn nhớ trên bộ đồ phi hành gia của người đó có ghi: Sion Kraven.
"Vậy em nhớ ra tôi rồi à? Bạn cũ."
Vệ Lăng bỗng tỉnh lại, từ ký ức của Kraven trở về hiện thực.
Tay anh bị Diệp Ngữ dắt, từng bước tới trước cửa sổ của tòa cao ốc đó, tiếng động khổng lồ của trực thăng vang lên, nó lơ lửng ngay ngoài cửa kính.
"Anh... anh là Sion Kraven! Anh là phi hành gia của Quang Hợp!" Vệ Lăng nói lớn tiếng.
"Phải, em còn nhớ chúng ta còn một ván cờ chưa chơi không?" Diệp Ngữ bật cười khẽ, mang vẻ ma mãnh rõ ràng.
"Người có hẹn với tôi là bản thân Kraven, chứ không phải anh – anh là Noah!"
Vệ Lăng lùi lại, nhưng hai tay bị Diệp Ngữ trước mặt túm chặt cứng.
"Đừng lùi bước. Thử như lúc nãy xem, xâm nhập tôi, đọc tôi, khống chế tôi... tôi thích cảm giác ấy... Nhân loại vô dụng quá, còn em lại khiến tôi tràn ngập bất ngờ."
Đáy mắt Diệp Ngữ ngập ánh huỳnh quang màu lam.
Vệ Lăng lập tức nhắm nghiền mắt.
Tiếng cười hoang dại vang lên.
"Đồ ngốc. Lúc em ngốc nghếch đáng yêu thật, em tưởng không nhìn tôi nữa thì có thể từ chối tôi ư?"
Ôn Chước! Ôn Chước cậu đang ở đâu!
Giờ ông đây không xử lý được nữa rồi! Cậu xuất hiện ngay cho tớ!
Nhưng Ôn Chước vẫn không xuất hiện.
Tay Diệp Ngữ ấn mạnh lên mặt kính cửa sổ sát sàn, toàn bộ mặt kính nứt vỡ.
Dưới ánh đèn trực thăng, mảnh kính giống như vô số nhũ băng phiêu dạt.
Ngay sau đó Diệp Ngữ vác Vệ Lăng bật lên, nhảy vào buồng trực thăng.
"Chào mừng quay lại."
Giọng nói lạnh lẽo vang lên.
Vệ Lăng vừa ngẩng đầu bèn nhìn thấy Ôn Chước ngồi trong trực thăng!
Tên này lên từ bao giờ vậy! Sao lại xuất hiện trong trực thăng mà Diệp Ngữ chuẩn bị?
Vệ Lăng đờ đẫn nhìn vào cặp mắt điềm tĩnh ấy.
Ôn Chước nhanh nhẹn kéo Vệ Lăng tới bằng một tay, tay còn lại ấn trên đầu Diệp Ngữ.
"Dừng ở đây thôi. Hãy trả học trò của tôi lại cho tôi."
Dứt lời, đáy mắt Ôn Chước nhuốm huỳnh quang màu lam dữ dội, giây phút chạm mắt Diệp Ngữ, cô cứng đờ tại chỗ, cơ thể vặn vẹo lùi lại, dường như đang phải chịu xung lực khổng lồ.
Vệ Lăng quay người, nhìn theo ánh mắt của Ôn Chước, dường như thấy được sức mạnh thuộc về hắn đang mạnh mẽ ngấm vào, và truy ngược tung tích, thế như chẻ tre, xông vào đầu một người khác.
Trong không gian tăm tối, Sion Kraven mở choàng mắt, thái dương toàn mồ hôi.
Y nhếch khóe môi, mỉm cười lạnh lùng.
"Giáo sư Ôn, lần này mày thắng. Lần sau... Vệ Lăng sẽ là của ai đây?"
Tương lai còn dài.
Diệp Ngữ trong buồng trực thăng như đột ngột mất sức, ngã nhào ra sau.
Thấy cô sắp rơi khỏi cửa khoang, Ôn Chước giật cô lại.
Vệ Lăng ngẩng đầu bèn thấy Sotsuki tức tối ra mặt ngồi đối diện, trên người là còng xung điện.
Y lại bị bắt giữ.
Mà lần này, sẽ chỉ cai quản nghiêm ngặt hơn, thậm chí đến tính mạng cũng không giữ được.
Nhưng Vệ Lăng chẳng thương xót y chút nào.
Ôn Chước đi tới trước mặt Vệ Lăng, thắt dây an toàn cho anh.
Hắn cúi đầu, biểu cảm không có chút sức tấn công nào.
"Cậu đã lên kế hoạch trước tất cả phải không?" Vệ Lăng hỏi.
"Phải."
"Kế hoạch của cậu bắt đầu từ khi nào?"
"Kể từ khi tôi dẫn cậu vào phòng điều khiển máy chủ của tường phòng thủ, dựa theo thông tin đã biết, kết luận mà tôi rút ra là... mục tiêu của Noah không phải giải trừ tường phòng thủ, mà là tạo ra hỗn loạn để cướp cậu đi."
"Dựa theo thông tin đã biết? Nếu cậu đoán sai thì sao? Vả lại trước đó cậu không thể đoán được Diệp Ngữ... bị khống chế chứ?"
Tất cả cứ như đánh cược vậy!
"Lúc Dạ Đồng bảo tôi Hạ Nhiễm xuất hiện ở khu thương mại A, mà tay súng mai phục phòng điều khiển cũng ở khu thương mại A, tôi đã rút ra hai khả năng."
Ôn Chước nhìn Vệ Lăng, ra hiệu cho anh đoán xem hai khả năng đó là gì.
"Khả năng thứ nhất, Hạ Nhiễm bị Sion Kraven khống chế từ xa, khả năng thứ hai là... Noah đã tránh bị quét bởi tường phòng thủ, thì phải dùng một cách nào đó... ví dụ như lấy mất viên con nhộng trong tim Hạ Nhiễm, trong đó có mã nhận dạng, sẽ bị tường phòng thủ tự động cho là quan chấp hành của "Lightyear". Nhưng..."
"Nhưng cách này phải xây dựng trên nền tảng Hạ Nhiễm còn sống. Nếu không thì viên con nhộng không cảm nhận được thông tin sinh học của Hạ Nhiễm, sẽ tự động mặc định là Hạ Nhiễm tử vong." Ôn Chước đáp.
"Thế... rốt cuộc Noah đã dùng cách gì?" Vệ Lăng nói.
"Khả năng thứ hai, chúng lấy mất viên con nhộng của Hạ Nhiễm, và khiến viên con nhộng tưởng là Hạ Nhiễm vẫn còn sống." Ôn Chước đáp.
"Làm thế nào để viên con nhộng tưởng Hạ Nhiễm vẫn còn sống?"
"Chúng móc tim Hạ Nhiễm ra, dùng kỹ thuật bảo quản trái tim, khiến tim Hạ Nhiễm tiếp tục đập và tuần hoàn máu. Còn Noah xâm nhập vào thành phố thì mang trái tim này theo mình. Giám đốc Lưu của trung tâm liên lạc đã tỉnh lại, ông ấy bảo sau khi bị Noah ký sinh, Vương Hạo mang trái tim của một quan chấp hành khác đến tìm ông ta."
Trong lòng Vệ Lăng lạnh ngắt.
"Trái tim đó là của Hạ Nhiễm ư?" Vệ Lăng hỏi.
"Không, của Tiểu Hàn."
"Hạ Nhiễm và Tiểu Hàn đều là thành viên của đội Diệp Ngữ?" Vệ Lăng hỏi.
"Phải. Hạ Nhiễm và Tiểu Hàn đều gặp chuyện, Diệp Ngữ không tới báo cáo, thế thì chỉ có một khả năng – cô ấy đã bị Noah khống chế."
Ôn Chước nói thản nhiên.
"Mọi manh mối kết hợp lại, cậu khẳng định thực ra Noah muốn tạo ra hỗn loạn, mang tớ đi?"
"Phải. Mấu chốt của chúng nằm ở vụ nổ phòng điều khiển máy chủ của tường phòng thủ. Để khiến vụ nổ này hợp lý, chúng tốn nhiều sức lực bắt cóc cả ba lãnh đạo. Nhưng phòng điều khiển máy chủ phòng thủ có Dạ Đồng. Nếu chúng muốn xử lý tường phòng thủ thật, cậu biết phải thế nào không?" Ôn Chước hỏi.
"Đáng lẽ... đáng lẽ ra trước khi bắt cóc ba lãnh đạo, phải xử lý Dạ Đồng ở phòng điều khiển!" Vệ Lăng vỡ lẽ.
"Nhưng ba lãnh đạo đều đã xuất hiện, Dạ Đồng vẫn chơi điện tử trong phòng điều khiển."
Những chi tiết này không hợp lý, đối với người bình thường đều không đáng kể.
Mọi người sẽ chỉ thấy ba lãnh đạo bị bắt cóc, thấy phòng điều khiển bị nổ, đây đều là việc cực kỳ uy h**p.
Nhưng chỉ cần nghĩ kỹ, sẽ biết những việc này không thật sự đe dọa đến tường phòng thủ của "Lightyear".
Bởi đối với Noah mà nói, sự tồn tại của Dạ Đồng mới là mối đe dọa thật sự.
"Sao cậu nghĩ được tất cả ngay lập tức? Chỉ vì cậu là chủng lai, cậu thông minh hơn con người bình thường ư?"
"Mỗi chủng lai đều tiến hóa được năng lực nhất định vì nhu cầu cơ thể mình. Năng lực của tôi là gì, cậu biết không?" Ôn Chước nói.
Vệ Lăng ngẩn người tại chỗ, cậu nghĩ tới câu nói Ôn Chước từng nói trong đầu mình, "mọi năng lực mà tôi có, cậu đều có, chỉ cần cậu tin".
Lúc anh giẫm trên Wendy phóng như bay, năng lực suy nghĩ và phán đoán của anh tăng gấp bội.
Anh nhìn thấy xe buýt lao thẳng tới và xe phân khối lớn bên lề đường, bèn nghĩ mình phải chui qua gầm xe buýt ra sao, anh lấy găng tay trên xe phân khối lớn để tránh lòng bàn tay bị thương.
Anh tính toán được góc độ thế nào để giật bảng quảng cáo xuống gây uy h**p với Sotsuki.
Anh có thể nghĩ tới việc ném găng tay lên mặt Sotsuki trước, rồi nhân dịp y không đề phòng, dùng ô làm y bị thương chỉ trong tích tắc.
Những việc này... đều là việc mà con người bình thường không làm được.
Dường như trong nháy mắt anh có thể thu thập mọi thông tin, nhanh chóng phân tích và rút ra kết luận, giải quyết vấn đề bằng phương án tối ưu.
Năng lực ấy giúp anh tận dụng hoàn cảnh, giật điện chết Reina Yae đang đuổi theo anh.
"Sau khi cậu xâm nhập đầu tớ, cậu suy nghĩ thay tớ ư? Năng lực xử lý thông tin này là của cậu ư?"
Vệ Lăng nghe thấy tim mình đang đập điên cuồng.
Ôn Chước cụp mắt, lắc đầu.
"Đó là năng lực vốn có của cậu."
"Năng lực của tớ? Nhưng tớ... tớ chỉ là con người bình thường mà, không phải ư?"
Lẽ nào, anh cũng bị ký sinh rồi?
Anh và Ôn Chước đều là chủng lai?
Trực thăng đáp xuống đỉnh trung tâm kiểm soát liên hợp, Ôn Chước mở cửa buồng trực thăng, xuống trước rồi dang tay, gần như bế Vệ Lăng xuống.
Trực thăng mang Sotsuki đến một nơi giam giữ bí mật.
Trên tầng thượng lúc này chỉ còn Vệ Lăng và Ôn Chước.
"Trả lời tớ... tớ là chủng lai, hay là con người?"
"Cậu là con người." Ôn Chước đáp rất chắc chắn.
"Vậy... vậy năng lực vốn có của tớ mà cậu bảo... nghĩa là gì? Con người bình thường không thể nào suy nghĩ và tổng kết nhanh thế được!"
Tay Ôn Chước vươn ra, chạm nhẹ vào gáy Vệ Lăng.
"Cậu còn nhớ lúc ở căn cứ mặt trăng, Angela biến thành tôi, lẻn vào phòng cậu không."
Vệ Lăng chỉ thấy da sau gáy tê rần.
"Tớ nhớ, sau đó tớ trốn thoát... Angela cắn tớ..."
"Nó hút máu cậu, đồng thời nội tiết tố trong cơ thể nó cũng tiến vào cơ thể cậu. Nhưng nội tiết tố này không phải bản thể của Angela, sau khi đi vào máu cậu, nó được cơ thể cậu tiếp nhận."
.
Đáng lẽ 00 nên hỏi tội Tiểu Tửu, rõ ràng Kraven là một anh chàng đẹp trai, cứ phải bảo người ta là một gã thô kệch.
Kraven: Mọi người đều làm nghiên cứu, tại sao anh phải bôi nhọ tôi?
Ôn Chước: Tôi không làm nghiên cứu, tôi chỉ làm...
Vệ Lăng: Tôi không muốn nghe tôi không muốn nghe, tĩnh tâm tụng kinh!