"Yên tâm đi, cô bị suy nhược, tôi cũng không suy nhược đâu." Vệ Lăng cười bảo bye bye với đối phương.
Buổi tối, đèn trong ký túc tắt hết, chỉ còn màn hình điện thoại của Dạ Đồng phát sáng.
Vệ Lăng cất tiếng: "Tôi bảo này... lúc nãy cậu không cảm nhận được liên hệ giữa chúng ta thật à?"
"Không." Dạ Đồng trả lời thẳng thừng.
"Được rồi." Vệ Lăng ôm mèo, trở mình, nói bằng giọng lúng búng, "Ôn Chước... Hay là tớ mời cậu vào não tớ... cậu đến không..."
Mèo nhỏ đang cuộn tròn trong lòng chậm rãi mở mắt, nhìn Vệ Lăng, nó vươn chóp mũi, cọ nhè nhẹ khóe môi anh.
Vệ Lăng cảm thấy có thứ gì lướt qua má mình rất nhẹ và chậm, anh mở mắt ra, bỗng phát hiện Ôn Chước đang ngồi ở đầu giường mình.
"Ôn Chước..."
Niềm vui dấy lên trong lòng Vệ Lăng, anh ngồi bật dậy, ôm chầm đối phương.
"Cậu về rồi! Hay quá! Tớ ở đây chán đến mức sắp mọc lông rồi!"
Ôn Chước dang tay, ôm chặt Vệ Lăng trong lòng mình.
Rõ ràng rất chặt, rất mạnh, Vệ Lăng lại nghĩ dù mình bị đối phương siết vụn cũng được.
"Ôn Chước! Ôn Chước! Cậu chẳng biết đâu tớ đã nằm mơ! Mơ thấy các cậu sắp nhảy vào một cái hố rất to rất sâu! Có rất nhiều quái thú xông tới!"
"Cái hố rất to rất sâu đó có thật. Nó chính là nơi ở của Kraven mà chúng tôi định vị được, cũng đúng là có rất nhiều quái thú xông tới. Nhưng quái thú đối với quan chấp hành bọn tôi mà nói thì cơ bản không tính là nguy hiểm." Ôn Chước thả Vệ Lăng ra.
"Nơi đó là hang ổ cũ của Kraven à?" Vệ Lăng hỏi.
"Chỉ có thể coi là một trong những hang ổ của y. Bây giờ bọn tôi vẫn ở trong đó, cậu có muốn xem thử không?" Ôn Chước nói.
"Trời ơi! Thế mà cậu lại vừa chấp hành nhiệm vụ, vừa phân tâm đến đầu tớ à! Lại còn cách xa 18000 dặm! Thế sẽ làm suy yếu năng lực của cậu trong hang ổ mất!"
Bị Ôn Chước thả ra, Vệ Lăng mới phát hiện mèo nhỏ trong lòng mình đã biến mất, Dạ Đồng canh giữ trong ký túc cũng không thấy đâu.
Vậy nên, cuộc tán gẫu của mình và Ôn Chước cũng ở trong thế giới nhận thức.
"Không phải cậu nói đấy ư, ong chúa có thể khống chế tất cả, bao gồm ong thợ và ong đực của cậu." Hình như Ôn Chước bật cười.
Lúc nghe đến "ong đực", tim Vệ Lăng như bị bóp nghẹn.
"Đi theo tôi. Cậu có thể kết nối với tôi, mà tôi có thể kết nối với mọi người khác. Có lẽ đây mới là cách tổ chức "mạng lưới" chân chính?" Ôn Chước nói.
Không biết có phải đã không gặp quá lâu, Ôn Chước thế này đối với Vệ Lăng mà nói... quả là dịu dàng muốn nổ tung.
Ôn Chước cầm cổ tay Vệ Lăng, kéo anh vào lòng mình, chỉ trong nháy mắt, hình như ý thức của anh bỗng tiến vào đại não Ôn Chước!
Trước mắt là bóng tối, rất ẩm ướt, dường như còn có thể nghe thấy nước ngầm ngấm vào, âm thanh tí tách.
Tầm nhìn vốn tối tăm dần dần trở nên rõ ràng, bóng dáng mỏm đá trong hang, bóng lưng quan chấp hành đằng trước hạ thấp họng súng bước tới, không cần bất cứ tia sáng nào, Vệ Lăng cũng có thể nhìn thấy rõ ràng.
Anh biết, đây là tầm nhìn của Ôn Chước.
Trong mỗi kẽ hở đều như có thứ gì sẽ nhe nanh múa vuốt xông ra, Vệ Lăng cẩn thận hết sức, dẫu cơ thể mình không ở đây.
Đây chính là đáy hố đen ư?
Nơi mà anh nhìn thấy Ôn Chước dẫn Liên Vũ và Hà Liễm nhảy xuống trong mơ?
Hố đen khổng lồ này được hình thành ra sao?
"Chính giữa hố đen này từng là một bệnh viện. Rất nhiều bệnh nhân bị Noah lây nhiễm đã xuất hiện triệu chứng suy nhược, được đưa tới bệnh viện này chữa trị. Nhưng chẳng mấy chốc, họ sẽ tử vong vì bị mất lượng lớn dinh dưỡng, giống như số thây khô cậu từng thấy, hoặc... bị biến dị, một phần nhỏ biến thành Noah hoàn chỉnh."
Vệ Lăng nghe tới đây, về cơ bản có thể đoán được chuyện sau đó.
Khi cư dân được sơ tán, bệnh viện này không thể không bị phá hủy.
Đây chắc là hố sâu còn lại sau vụ nổ, hơn nữa là đánh trúng liên tục không ngừng mới có thể đập sâu thế này.
"Sion Kraven ở đây ư?" Vệ Lăng khó lòng tin nổi.
"Lý do cậu nghi ngờ là gì?" Ôn Chước hỏi.
"Cậu không thấy... Sion Kraven cực kỳ chú ý đến gu ư? Cái gì y cũng muốn thứ tốt nhất, để xứng với địa vị là cá thể bố của cả quần thể." Vệ Lăng nói.
"Nhưng nếu Sion Kraven không ở đây, sao tôi lại cảm nhận được y?" Ôn Chước hỏi ngược.
Đúng lúc này, họ băng qua một khe hẹp, tiến vào một không gian cực kỳ rộng lớn.
Chính giữa không gian này có một chiếc giường.
Trên giường là chăn satin, có một người nằm trong đó.
Quan chấp hành đi đầu ngoái lại nhìn về phía Ôn Chước, Ôn Chước đưa mắt nhìn Hà Liễm.
Hà Liễm nhắm nghiền mắt cảm nhận, xung quanh y tỏa ra một lớp huỳnh quang màu lam lờ mờ.
"Có thể vạch tấm chăn này ra được không?" Liên Vũ ngoẹo đầu hỏi.
"Ở đây đâu đâu cũng là Noah." Hà Liễm nói bằng giọng lạnh lẽo.
Toàn bộ quan chấp hành đều giơ súng chĩa về vách đá xung quanh.
"Đây chắc là nơi Sion Kraven nuôi dưỡng đồng loại. Có điều phần lớn đều trong trạng thái ngủ say, bởi không thể có được đầy đủ dinh dưỡng. Trước khi vào đây, khoảng cách chưa đủ, Hà Liễm cũng không thể cảm ứng được Noah đang ngủ." Ôn Chước nói.
Vệ Lăng thì căng thẳng chết đi được, dù cho đang trong trạng thái ngủ say, cũng sẽ tỉnh lại bất cứ lúc nào.
Ôn Chước không dẫn quá nhiều người theo, nếu số lượng Noah quá đông, họ có ứng phó được không?
Ngay sau đó, chỉ nghe thấy một tiếng động truyền tới từ trên đỉnh đầu, cũng là phía trên miệng hố.
Tiếng động đó cứ như tiếng tặc lưỡi!
Sau khi âm thanh đó truyền vào hố đen, rơi xuống từng tầng một, càng ngày càng vang vọng.
Khi nó chạm tới đáy hố đen, dấy lên chấn động dữ dội, cứ như một tín hiệu – Các Noah còn chưa trưởng thành hoàn toàn đang ngủ say trong hố sâu bèn tỉnh dậy hết!
Trên vách đá đen ngòm, trong thời gian ngắn ngủi có vô số vật thể đang di chuyển nhanh chóng, ùn ùn một mảng lớn như đỉa.
Thông qua tầm nhìn của Ôn Chước, Vệ Lăng có thể thấy rõ chúng đều giữ nguyên hình thái con người, tốc độ thì nhanh hơn.
Hà Liễm nói bằng giọng lạnh lẽo: "Chúng tới rồi!"
Trong nháy mắt, số Noah này nhào tới chỗ họ.
Tốc độ của chúng nhanh hơn quái thú, hơn nữa còn giỏi phối hợp và cân nhắc hơn.
Hà Liễm lập tức kìm giữ mấy trăm Noah nhào tới, chúng xông lên trập trùng, lại rơi xuống vì mất năng lực hành động.
Nhưng hố đen này rộng quá, bên trong lắt léo phức tạp, không biết còn bao nhiêu Noah ngủ say đang ẩn náu.
"Hàng ngàn hàng vạn cũng không quá... Sion Kraven là một thằng điên ư?" Hà Liễm nhắc nhở lạnh lùng.
"Đạn bắn không hết! Phiền thật!" Ban đầu Liên Vũ còn bắn vài phát, sau đó chẳng buồn lãng phí sức lực nữa.
Số quan chấp hành được cử tới không nhiều, từ năng lực mà nói thì một người xử lý một trăm Noah cũng không thành vấn đề.
Nhưng dựa trên cảm ứng của Hà Liễm, rất rõ ràng đây không phải cuộc chiến một đọ trăm.
Quan trọng hơn là, Noah rơi xuống đất muốn giãy thoát khỏi Hà Liễm càng ngày càng đông, chẳng mấy chốc là có thể lấp đầy hố đen này.
Đè thôi cũng có thể đè chết bọn họ!
Vệ Lăng trở nên sốt ruột, anh rất muốn góp sức, nhưng mặc dù anh có thể nhìn thấy và trải nghiệm được tất thảy, nhưng anh không ở bên cạnh Ôn Chước.
"Vệ Lăng, cậu có muốn giúp tôi không?" Ôn Chước hỏi.
"Đương nhiên rồi!"
"Vậy được, cảm nhận sự tồn tại của tôi, cậu không cần kết nối với bất cứ chủng lai nào, cậu chỉ cần ở bên tôi là được." Ôn Chước nói.
"Gì cơ... Lẽ nào cậu muốn..."
Lẽ nào trong tình huống nguy hiểm thế này, Ôn Chước muốn xác thực phỏng đoán tiện mồm bịa đặt của Vệ Lăng tám năm trước.
"Tin tôi, đừng từ chối tôi. Giao tất cả cho tôi... được không?"
Câu "được không" đó khiến Vệ Lăng hoàn toàn mất đi mọi nỗi ngờ vực và chống cự.
Giây phút ấy, dường như đại não anh đã trở thành đại não của Ôn Chước, cảm nhận mọi thứ xung quanh bằng cách mà hắn mong đợi, gồm cả sự tồn tại của từng người.
Liên Vũ, Hà Liễm, Tiêu Dương... từng quan chấp hành một.
"Hà Liễm, giữ mọi Noah trong ổ của chúng." Ôn Chước nói.
Liên Vũ vừa nghe bèn căng thẳng: "Không thể tiếp tục được! Độ hoạt động Angela của Hà Liễm đã đạt đến 98% rồi!"
Ôn Chước không dao động: "Thử lại đi, Hà Liễm. Tập trung vào."
Hà Liễm giơ tay, ra hiệu cho Liên Vũ yên tâm.
Cậu ta hít một hơi thật sâu, khi khởi động năng lực của mình lần nữa, cậu ta cảm thấy đại não mình nhẹ nhàng và mạnh mẽ chưa từng có.
Mỗi sợi dây thần kinh đã mệt mỏi của mình đều như được rót một thứ sức mạnh nào đó, trở nên háo hức muốn thử, năng lực của cậu ta mạnh mẽ xâm nhập vào các hang động đan xen tựa bức xạ, cưỡng ép kiềm chế từng Noah đang muốn xông ra.
Liên Vũ ngây người, bởi thông báo cậu ta nhận được là độ hoạt động Angela của Hà Liễm đang giảm.
Trong vô thức, Noah xông ra càng lúc càng ít, chúng đều bị nhốt bên trong!
"Đây... làm thế nào? Tại sao Hà Liễm kìm giữ phạm vi lớn, độ hoạt động của Angela lại không tăng?" Liên Vũ tràn ngập nghi ngờ.
"Em không cảm nhận được à?" Ôn Chước thản nhiên hỏi ngược.
Liên Vũ sửng sốt, cậu cúi đầu, siết chặt nắm đấm rồi thả ra.
Dường như có một sức mạnh vô hình đang ngấm vào cơ thể cậu, khiến tất cả trở nên mạnh mẽ và kiên cố hơn, cảm giác này rất kỳ diệu, cậu không thể hình dung nó bằng từ ngữ.
Thậm chí, cậu có thể cảm nhận được sự tồn tại của Hà Liễm, Tiêu Dương, và mọi người khác cạnh mình.
Và cả năng lực khống chế hùng mạnh của Ôn Chước.
"Mặc dù tôi không biết làm thế nào, nhưng giáo sư... hình như đã tăng cường năng lực của tôi..." Hà Liễm nghi ngờ.
Ôn Chước đi tới trước chiếc giường đó, giật phắt chiếc chăn lụa tinh xảo đó xuống.
Vậy mà Sion Kraven lại nằm trên đó!
Mọi người đều hết sức cảnh giác, họng súng lũ lượt nhắm vào Kraven.
Nhưng Kraven trên giường chẳng nhúc nhích, không còn sức sống.
Y mặc đồ ngủ bằng lụa, nằm ngửa, mắt trợn trừng, không có tiêu cự.
Miệng y hơi hé mở, như muốn nói gì đó, lại như nhả ra hơi thở cuối cùng.