"Quái lạ, Sion Kraven không có... không có cảm giác Noah. Lẽ nào Noah trong cơ thể y đang ngủ?" Hà Liễm nghiêng mặt, cảm nhận người đàn ông trên giường kỹ hơn.
Nhưng vẫn không có chút dấu hiệu Noah nào.
"Để tôi xem." Tiêu Dương nói.
Ôn Chước gật đầu.
Tiêu Dương cầm súng đi tới, họng súng ấn lên trán Kraven, tay còn lại sờ cổ y.
"Chết rồi. Hơn nữa đã lạnh ngắt rồi." Tiêu Dương đáp.
"Sao có thể? Sion Kraven mà chết được? Hay là... Noah trong cơ thể y đã ký sinh sang vật chủ tốt hơn?" Liên Vũ không dám tin người trước mặt là xác Kraven.
Vệ Lăng nhìn thấy tất cả thông qua mắt Ôn Chước, bỗng nhớ tới Kraven đã định nhân bản anh thông qua mẫu máu của anh, thế tại sao hắn không nhân bản chính mình?
Mọi suy nghĩ của Vệ Lăng, đương nhiên Ôn Chước cũng có thể cảm nhận được.
Hắn đi tới, nã thẳng một phát súng vào cái xác kia, đảm bảo Noah trong cơ thể y đã chết.
"Đây là nhân bản của Kraven. Y thu hút chúng ta bằng việc khống chế nhân bản, khiến tôi tưởng bản thể của y ở đây. Sức mạnh của nhân bản kém xa bản gốc, nên khi bị tôi đánh ngược nhận thức, y bèn sụp đổ." Ôn Chước nói.
Nhân bản này giống như một chiếc điện thoại, còn Kraven giao chiến với Ôn Chước thông qua cuộc điện thoại này, Ôn Chước lần dấu đến được chiếc điện thoại này, phá hủy nó, Kraven xảo quyệt chạy trốn.
Còn về lúc điện thoại vị Ôn Chước tấn công đến "nổ tung", cũng đã gây sát thương nhất định đối với y, nhưng sát thương này kém nghiêm trọng hơn va chạm trực tiếp rất nhiều.
"Chúng ta phải quay về "Lightyear" ngay lập tức."
Nói đoạn, Ôn Chước bèn bắn dây thừng, nhanh nhẹn bay lên.
Các quan chấp hành khác theo sát đằng sau.
Toàn bộ Noah trong hang đều bị Hà Liễm khống chế, tới tận khi ánh sáng trên đỉnh đầu họ càng ngày càng rõ ràng, họ rời khỏi cái hang sâu này.
Tiếng gió ở miệng hang phần phật, trực thăng đang lơ lửng chờ họ.
"Số Noah này thì sao? Để lại chúng ở đây?" Hà Liễm hỏi.
Đến bây giờ cậu ta vẫn đang kiềm chế lũ Noah, nhưng sau khi đi thì sao? Lũ Noah này khác quái thú, chúng có khả năng suy nghĩ, nghe theo Kraven huy động.
"Liên Vũ, rung sập hang, chôn chúng trong đó. Rồi báo tin cho trung tâm kiểm soát liên hợp, phá hủy nơi này."
Ôn Chước nói xong bèn kéo dây thừng, lên trực thăng.
Tiêu Dương vỗ vai Liên Vũ: "Cố lên, tôi đánh giá cao cậu đó!"
Liên Vũ khó lòng tin nổi, nhìn theo bóng lưng Ôn Chước.
"Giáo sư? Em không nghe nhầm chứ? Thầy tính toán xem miệng hố này to cỡ nào? Em rung sập một bức tường thì tuyệt đối không thành vấn đề! Nhưng thầy bảo em rung ra thiên thạch lấp hố à? Em chỉ là một cọng lông vũ, thực sự không làm được đâu!"
Ôn Chước đã ngồi ngay ngắn trong trực thăng, thờ ơ nói: "Chúng tôi đều là sức mạnh của em. Em làm được."
Liên Vũ sững sờ, lúc này Hà Liễm có thể tự mình kìm giữ hàng ngàn hàng vạn Noah trong hang, nhưng độ hoạt động của Angela vẫn ổn định... Có phải thế có nghĩa là, mình cũng có thể làm được hay không?
Liên Vũ thở hắt ra, cậu nhắm nghiền mắt, hai tay ấn xuống mặt đất ở miệng hố.
Đáy hố vẫn còn âm thanh rú gào tựa ma quỷ.
Liên Vũ cảm nhận độ cứng, mật độ của sỏi đá, thậm chí cả nước trong đất.
Hình như sức mạnh của cậu không bắt nguồn từ bản thân, dường như sự mạnh mẽ của Ôn Chước, sự điềm tĩnh của Hà Liễm, thậm chí sức mạnh của các quan chấp hành khác đều đã trở thành một phần của cậu.
Tay cậu ấn mạnh xuống, một giây sau, mặt đất rung nhè nhẹ.
Ngay sau đó, tiếng đá nứt toác truyền tới từ sâu trong hang.
Mặt đất lún xuống, toàn bộ chảy vào hố đen tựa cát lún.
"Liên Vũ! Lên!!" Hà Liễm hét lên với cậu.
Liên Vũ bỗng hoàn hồn, nhảy bật lên túm dây thừng.
Trực thăng bay lên nhanh chóng, như thể sâu thẳm trong hố đen sẽ có dòng khí khổng lồ hút cả họ vào.
Liên Vũ cúi đầu, khó có thể tin nổi... đây đúng là do cậu rung sập!
Suýt thì cậu cũng rơi vào cái hố đó rồi.
Khó khăn lắm họ mới lên trực thăng.
Chỉ nghe thấy tiếng nổ vang lên từng đợt, là trung tâm kiểm soát liên hợp thông báo cho các thành phố mới có khả năng công kích tấn công hang ổ này.
Liên Vũ vẫn chưa hoàn hồn, cứ ngơ ngác nhìn tay mình.
"Thì ra mình lợi hại thế? Chẳng khác nào Hercules? Hay là hang ổ của Noah có ma lực đặc biệt? Có thể tăng cường sức mạnh của chúng ta?"
Hà Liễm nhìn về phía Ôn Chước: "Tôi nghĩ, đây không phải ma lực đến từ hang ổ, mà là giáo sư Ôn... Hình như thầy đã dùng cách đặc biệt nào đó, khiến sức mạnh của từng người bọn em đều... hòa làm một?"
"Thì ra... thì ra là do giáo sư Ôn? Thầy có năng lực này từ khi nào vậy? Lẽ nào là gần đây mới tiến hóa được? Có năng lực này, mỗi chủng lai chúng ta đều phát huy đột xuất! Không gì không làm được!" Liên Vũ phấn khích nói không ngừng.
Ôn Chước chỉ nhìn bên ngoài cửa kính, màn đêm đã trôi qua, đường chân trời lóe ánh sáng trắng.
*
Tiếng điện thoại báo thức vang bên tai Vệ Lăng, anh mở choàng mắt ra, phát hiện mình đang nằm trên giường trong ký túc.
Ôn Chước đã rời khỏi nhận thức của anh mất rồi?
Không, nên nói là liên kết nhận thức giữa họ đã bị cắt đứt.
Có điều, ít nhất thì đám Ôn Chước đã quay về bình an.
"Này, tôi cầm điện thoại anh thế này cũng mệt lắm, anh định khi nào mới dậy." Giọng Dạ Đồng vang lên.
Giờ Vệ Lăng mới nhận ra, hôm nay... anh phải đi dạy thay giáo sư Dương!
"Tôi ngủ thêm lát nữa thì hơn."
Vệ Lăng nằm về gối, vừa hay kéo chăn trùm qua đầu, mèo nhỏ bèn chui vào, vả một phát lên mặt anh.
Vệ Lăng sửng sốt, suýt thì buột miệng kêu đau.
"Ngay cả mày cũng đối xử với tao như vậy! Cái đồ không có lương tâm này! Mọi khi tao đối xử với mày chưa đủ tốt ư? Sao mày có thể hùa theo Dương Mặc Băng bắt nạt tao?"
Mèo nhỏ bèn ngồi trên gối của anh, thờ ơ nhìn anh, biểu cảm "tôi im lặng xem cậu biểu diễn".
"Tôi bảo này anh đừng giãy giụa nữa." Dạ Đồng nói.
"Rốt cuộc là cậu về phe tôi, hay về phe Dương Mặc Băng!" Vệ Lăng đạp chăn, hung hãn trợn mắt trừng Dạ Đồng.
Dạ Đồng nhìn anh, trả lời rất tự nhiên: "Đương nhiên là giáo sư Dương."
Vệ Lăng lập tức cảm giác như tim bị thọc một phát dao, đau thấu xương cốt.
"Tôi là phái gọi dậy dịu dàng, lát nữa Diệp Ngữ đến, anh sẽ được trải nghiệm phái táo tợn." Dạ Đồng tỏ vẻ tôi muốn tốt cho anh thôi.
"Cái gì? Diệp Ngữ? Sáng sớm cô ấy đến làm gì?"
"Cô ấy đã nhận lời giáo sư Dương, sáng sớm áp giải anh đi dạy học cho sinh viên." Dạ Đồng đáp.
Vệ Lăng bỗng vô cùng nhớ nhung ngày tháng mà Ôn Chước còn ở đây.
"Tiểu Tửu à! Cậu mau về đi! Lúc cậu ở đây, ai mà bắt nạt tớ thế này được! Ai xỏ tất cho tớ, ai thắt dây giày cho tớ..."
Bỗng nhiên, Dạ Đồng chạy ra cửa, mở cửa ra, chất giọng vang dội của Diệp Ngữ vọng tới.
"Sáng sớm ai lải nhải thế?"
Vệ Lăng lập tức ngậm miệng.
Diệp Ngữ bước vào, chau mày liếc nhìn Vệ Lăng: "Mấy giờ rồi? Sao anh còn chưa dậy? Anh là bạn học của giáo sư Ôn thật ư? Sao anh chẳng có tí ưu điểm đúng giờ nào của giáo sư Ôn thế?"
Vệ Lăng bò dậy như chảo chớp, đội mái tóc tổ quạ xông vào nhà vệ sinh rửa ráy.
Sau nửa tiếng đồng hồ, anh xuất hiện ở giảng đường dạng bậc thang.
Bên cạnh anh là hai "giám sát viên" đi theo.
Giảng đường dạng bậc thang này rất to, bằng hồi Vệ Lăng học đại học, cả khóa cùng học môn Tiếng Anh công cộng.
Có điều hồi đó đi học, các sinh viên đều ngồi tại chỗ lén làm việc riêng.
Người đọc tiểu thuyết thì đọc tiểu thuyết, người chơi điện thoại thì chơi điện thoại, người yêu đương thì yêu đương.
Không như giảng đường hôm nay, các sinh viên đến rất sớm, ngồi kín chỗ.
Ban đầu còn có thể nghe thấy các sinh viên trò chuyện, sắp xếp đồ đạc, Vệ Lăng vừa bước vào, những âm thanh này đều dần lắng xuống, các cặp mắt đều đổ dồn về phía này.
Ôn Chước toàn thản nhiên đi lại trong ánh mắt của sinh viên, nhưng Vệ Lăng thì không quen lắm.
Hôm nay anh dậy vội, moi trong tủ được một bộ Âu phục rộng rãi còn coi là trang trọng, bèn ra ngoài.
"Xin chào các bạn..." Vệ Lăng cười nói.
"Ấy, hôm nay thầy Vệ ăn mặc trang trọng quá, em không quen." Nữ sinh tóc ngắn từng đòi số WeChat của Vệ Lăng và vài bạn học của cô ngồi ở hàng đầu tiên.
Có lẽ là biết Vệ Lăng không nóng tính, mọi người đều bắt đầu nói đùa theo Vệ Lăng.
"Thế ư? Trang trọng à? Các bạn chưa từng thấy lúc tôi trang trọng thật đâu." Vệ Lăng nói.
"Ồ? Thầy Vệ trang trọng nhất, là khi nào vậy?" Cậu béo đeo kính cười hỏi.
"Còn phải nói hả, đương nhiên là khi giáo sư Ôn của các bạn bảo tôi đi giặt tất rồi."
Nói đoạn, Vệ Lăng bèn bắt chước biểu cảm của Ôn Chước, sống động như thật, mọi người đều vui vẻ.
"Được rồi được rồi, bây giờ vào tiết rồi. Cười đùa tán gẫu để tan học rồi chúng ta tiếp tục." Vệ Lăng thính tai, đã nghe thấy tiếng hiệu trưởng đi tới, lập tức dẫn dắt cả lớp quay về chủ đề chính.
Mọi người cũng yên lặng theo.
Vệ Lăng bỗng cảm thấy các học trò đều rất đáng yêu, rất nể mặt anh.
"Các bạn đều biết, tôi là một giảng viên dạy thay tạm thời. Tôi không biết nhiều về các kiến thức các bạn đã học trước đây, nên hôm nay tôi không đến dạy mọi người, mà đến trò chuyện với mọi người. Hy vọng mọi người phát tán tư duy, cố gắng tưởng tượng." Vệ Lăng nói.
"Tưởng tượng?" Cậu béo chớp mắt.
"Là cái mà chúng ta hay nói – táo bạo phỏng đoán, dè dặt chứng minh. Chúng ta hãy bắt đầu từ phỏng đoán."