Cố Ý Sai Phạm - Khôi Tiểu Thường

Chương 18: Em muốn kết hôn với anh à?.




Hôm đó Tiểu Chu thấy Trình Nghê và Triệu Nghiên Châu trong căn tin, tối liền gọi điện mắng Trình Nghê là không nghĩa khí. Cô còn nhớ đến chuyện lần trước Trình Nghê hỏi về lịch trực của bác sĩ Triệu, lúc đó lại lấy cớ là hỏi giúp cô bạn họ Tăng, càng nghĩ càng tức, trong điện thoại vừa khóc vừa trách mắng, khiến Trình Nghê có cảm giác như mình là kẻ phụ tình vậy.

Để dỗ Tiểu Chu nguôi giận, Trình Nghê mời cô ăn một bữa lẩu. Tiểu Chu lúc này mới hết giận, còn nói không ăn lẩu uổng phí, sau này sẽ giúp Trình Nghê trông chừng bác sĩ Triệu trong bệnh viện. Trình Nghê bật cười: "Trông anh ấy làm gì?"

Miệng còn đang nhai viên bò viên, Tiểu Chu lúng búng nói: "Bác sĩ Triệu đẹp trai thế, có biết bao nhiêu người để ý anh ấy."

Trình Nghê trầm ngâm: "Nói cũng có lý, hay là... tôi mua cho anh ấy một chiếc nhẫn đeo nhỉ?"

Tiểu Chu gật đầu đồng tình: "Ừm, ý kiến hay đấy. Như vậy thì người nhà bệnh nhân nhìn thấy bác sĩ Triệu có nhẫn, biết là đã có vợ rồi, cũng sẽ ngại không giới thiệu con gái hoặc cháu gái của họ nữa."

Tất nhiên, những lời này Trình Nghê chỉ nói đùa với Tiểu Chu. Nhưng lần sau khi gặp lại Triệu Nghiên Châu, thấy anh đang nấu ăn trong bếp, cô lại không nhịn được cứ nhìn chăm chú vào tay anh. Đến mức khiến Triệu Nghiên Châu thấy kỳ lạ, liếc nhìn cô dò xét:
"Em nhìn gì vậy?"

Trình Nghê nâng tay anh lên, ngón tay hơi thô ráp, chắc là do thường cầm dao mổ. Cô nghĩ, tay đàn ông nên như thế này, nếu quá mềm mại thì lại mất vẻ nam tính: "Một đôi tay đẹp thế này, không chỉ cầm dao mổ được mà còn biết nấu ăn, đeo nhẫn chắc cũng hợp lắm."

Triệu Nghiên Châu không đoán nổi cô định giở trò gì, cúi đầu nhìn cô: "Em muốn kết hôn với anh sao?"

Mặt Trình Nghê nóng bừng, hất tay anh ra: "Anh tự tin quá rồi đấy."

Triệu Nghiên Châu khẽ cười, tiếp tục cắt thịt bò: "Vậy sao em lại nói anh hợp đeo nhẫn."

Trình Nghê dựa vào bàn bếp, giải thích: "Tiểu Chu nói trong bệnh viện nhiều người để ý anh, bảo em nên mua nhẫn cho anh đeo, như thế người nhà bệnh nhân biết anh có bạn gái rồi thì không giới thiệu mấy cô gái trẻ nữa."

Triệu Nghiên Châu nói: "Mấy thứ bên ngoài đó chẳng ngăn được gì, quan trọng là bản thân người đó thế nào. Nếu là người một lòng một dạ thì không cần nhẫn cũng biết giữ khoảng cách. Còn đã lăng nhăng thì dù có đeo nhẫn trước mặt em, sau lưng em vẫn tháo ra giấu trong túi, em cũng không biết."

Trình Nghê chui vào dưới tay anh, ôm lấy cổ, mắt nhìn thẳng vào anh: "Nghe cũng có lý, vậy bác sĩ Triệu thuộc kiểu nào, một lòng một dạ hay là lăng nhăng?"

Triệu Nghiên Châu cũng nhìn cô, thấp giọng hỏi lại: "Vậy em thấy anh là loại nào?"

Trình Nghê cố tình quay mặt đi: "Ai mà biết được, có khi trước mặt em thì giả vờ đứng đắn, sau lưng lại ong bướm đầy trời."

Triệu Nghiên Châu giữ lấy mặt cô, cúi đầu hôn xuống, thì thầm: "Em cứ xem anh là người một lòng một dạ đi."

Hai người hôn nhau một lúc, Trình Nghê th* d*c tựa vào ngực anh, nghe anh hỏi lại: "Vậy còn em thì sao?"

Trình Nghê đáp: "Thì anh cứ coi em là lăng nhăng đi."

Triệu Nghiên Châu nâng cằm cô lên, nhíu mày nhìn cô. Vẻ mặt đó hơi nghiêm, khiến Trình Nghê bị dọa, lập tức mềm giọng: "Em một lòng một dạ, một lòng một dạ mà."

Cô lại ôm lấy cổ anh, dụi đầu vào vai anh: "Em phát hiện ra lúc anh không cười mà nhìn người khác, trông khá đáng sợ."

Triệu Nghiên Châu hỏi: "Khi nào?"

"Lúc nãy chứ còn lúc nào nữa, cứ như muốn ăn tươi nuốt sống em vậy." Trình Nghê chợt nhớ ra một chuyện, ngẩng đầu hỏi, "Tuần sau Tăng Trinh kết hôn, anh muốn đi cùng em không?"

Triệu Nghiên Châu hỏi: "Chính xác là lúc nào?"

Trình Nghê nói: "Thứ bảy. Tất nhiên nếu anh không muốn đi cũng không sao, mà hôm đó em bận lắm, chắc không lo được cho anh đâu, dù gì em cũng là phù dâu của Tăng Trinh."

Triệu Nghiên Châu: "Anh sẽ đổi ca với đồng nghiệp."

Trình Nghê: "Không phiền người khác chứ?"

"Đổi ca trong bệnh viện là chuyện bình thường, ai mà chẳng có lúc bận." Triệu Nghiên Châu cau mày, "Em ra phòng khách đi, không thì bữa này nấu đến khuya mất."

Ý là chê cô vướng víu. Trình Nghê hừ nhẹ một tiếng, rời khỏi vòng tay anh, rồi lại quay đầu hỏi: "Em xem phòng làm việc của anh được không?"

Triệu Nghiên Châu gật đầu: "Xem đi."

Trình Nghê đẩy cửa thư phòng, không gian không quá lớn nhưng sách trên giá rất nhiều, từ y học đến văn học, còn có cả sách tiếng Anh dày cộp. Cô rút một quyển y học ra xem thử, đọc không hiểu mấy, lại nhét trả về.

Trên bàn có một bức ảnh, Trình Nghê cầm lên xem, là ảnh gia đình. Trong khung ảnh là Triệu Nghiên Châu hồi còn non nớt, chắc chụp lúc mới vào đại học, còn có cha mẹ anh. Mẹ anh trông rất có khí chất, đeo kính, tóc dài búi sau đầu, vẻ ngoài tao nhã, không đeo đồ trang sức nào.

Cha anh trông nho nhã đứng đắn, mặt hơi nghiêm nhưng mắt lại sắc bén, như thể nhìn thấu mọi thứ. Triệu Nghiên Châu có nét giống cha nhiều hơn, đặc biệt là hàng mày và đôi mắt.

Trình Nghê từng nghe Vu Dương kể về gia đình Triệu Nghiên Châu: mẹ là bác sĩ nhãn khoa, ông ngoại là viện trưởng bệnh viện đại học y, còn cha không làm y mà kinh doanh. Đúng lúc đó có một bàn tay đưa tới lấy khung ảnh từ tay cô đặt lại lên bàn.

Trình Nghê chăm chú nhìn hàng lông mày của anh: "Anh giống ba anh thật đấy."

Triệu Nghiên Châu hơi nhíu mày: "Giống chỗ nào?"

"Lông mày và mắt." Trình Nghê chạm vào giữa chân mày anh, tinh ý nói, "Sao em nói anh giống ba thì anh lại nhíu mày vậy? Quan hệ hai người không tốt à?"

Triệu Nghiên Châu gỡ tay cô xuống, nắm lấy tay cô, nhẹ nhàng xoa xoa, hỏi ngược: "Anh có vậy sao?"

"Không muốn nói thì thôi." Trình Nghê lại hỏi, "Ảnh này chụp hồi anh vào đại học à?"

Triệu Nghiên Châu: "Lúc vừa tốt nghiệp cấp ba."

Trình Nghê nói: "Bảo sao trông còn non nớt thế, đâu có giống bây giờ—"

Triệu Nghiên Châu hơi ngừng lại: "Bây giờ thì sao?"

Trình Nghê vòng tay ôm cổ anh, nhìn anh một lát rồi ghé tai anh thì thầm: "Không giống bây giờ, mỗi cử chỉ đều toát lên phong thái chín chắn của một người đàn ông khiến người ta mê mẩn."

Triệu Nghiên Châu kéo cô ra một chút, nhìn cô: "Em lúc nào cũng biết nói lời ngọt ngào thế sao?"

Trình Nghê lắc đầu: "Toàn lời thật lòng, nếu đối diện là một gã xấu xí thì em chẳng mở miệng được đâu."

Cô lại lục bút trong ống cắm trên bàn anh, tìm một hồi không thấy cây bút máy mình từng tặng, liền quay đầu hỏi: "Cây bút em tặng anh đâu?"

Triệu Nghiên Châu mở ngăn kéo, lấy ra chiếc hộp đưa cho cô. Trình Nghê lập tức mở hộp, lấy bút đặt vào ống cắm: "Không được cất ngăn kéo nữa, đó là nửa tháng lương của em đấy. Cất đi để bám bụi thì uổng quá. Bác sĩ Triệu, anh thật là lãng phí của trời."

Triệu Nghiên Châu nói: "Đắt quá."

Trình Nghê nói: "Em đói rồi, đi ăn thôi."

Triệu Nghiên Châu làm món bò bít tết đơn giản và mỳ Ý, hương vị rất ngon, không thua gì nhà hàng Tây bên ngoài. Ăn xong, anh lại đưa Trình Nghê đến công viên Bắc Giao gần đó dạo chơi. Hôm nay không phải cuối tuần nên cũng không đông như lần trước.

Cuối tháng một, lá phong đã vàng hẳn, cành cũng thưa hơn, nhưng khung cảnh lại rất khác. Trời hôm nay tuy không đẹp, vẫn hơi mù sương, nhưng ít ra không như lần trước đang đi thì đổ mưa tầm tã.

Tối Trình Nghê còn phải bay, nên hai người chỉ dạo chừng một tiếng rồi ra khỏi cổng Đông công viên. Trước cổng có một ông cụ đẩy xe bán hoa tươi với đủ màu sắc. Trình Nghê dừng lại, bảo Triệu Nghiên Châu mua cho mình một bó. Anh hỏi cô muốn loại nào.

Trình Nghê: "Anh tự chọn đi, nếu em chỉ rồi thì còn gì thú vị nữa."

Cuối cùng anh chọn hoa dạ lan hương. Trình Nghê kể rằng có lần cô đi chuyến bay, gặp một chuyện rất lãng mạn. Một chàng trai ngoài hai mươi cầm bó hoa hồng lên máy bay. Suốt chuyến bay ba tiếng, anh ta không ăn gì, chỉ xin một chai nước suối để tưới hoa. Anh ôm hoa đến tận lúc máy bay hạ cánh. Đồng nghiệp cô định giữ giúp một lúc, nhưng anh ấy sợ họ làm hỏng mất. Sau đồng nghiệp cô tò mò hỏi, mới biết là anh mua tặng bạn gái.

Trình Nghê nói: "Thật ra hoa hồng đâu thiếu, cái quý là tấm chân tình vụng về, thật lòng kia còn đáng giá hơn cả bó hoa."

Triệu Nghiên Châu cúi đầu nhìn cô, nhưng không nói gì thêm.


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận