Công Chúa Bá Đạo Trị Thế

Chương 12.




“Phủ Nguyệt sẽ ở bên mẹ mãi mãi!”

Ta v**t v* mái tóc Phủ Nguyệt, khẽ lắc đầu:“Mẹ không buồn. Người nên buồn chính là đại ca ngu mà không biết mình ngu của con.”

Phủ Nguyệt hiểu lầm ta đang cố cười vui, nên con bé đã ở bên ta mấy ngày liền, dốc lòng làm ta vui hơn.

Ta hơi bất đắc dĩ, nhưng phần nhiều là buồn cười. Do đó mấy ngày sau, ta dứt khoát dẫn Phủ Nguyệt tới một viện phủ ở ngoại ô.

“Sao mẹ lại dẫn con tới đây ạ?”

Ta không nói thẳng, chỉ đưa một chiếc túi thơm và một quyển sách cho Phủ Nguyệt.“Trước đây mẹ đã nói với con rồi, phải chú trọng thời gian và cả cách tặng quà.”“Mẹ dạy con một đạo lý nữa.”“Thực ra nữ tử không phải sống dựa vào nam tử. Nếu có năng lực thì ắt đủ sức đứng trên trăm vạn người.”

Đạo lý người ấy dạy ta hồi nhỏ, giờ ta truyền lại cho nữ nhi. Dẫu ngay từ đầu, ta cũng không muốn Phủ Nguyệt đi con đường này.

Phủ Nguyệt lặng lẽ nhìn quyển sách và túi thơm trong tay, một lúc lâu sau, con bé chợt nắm chặt tay:“Vậy mẹ thì sao?”

“Mẹ sẽ chờ con tại đây.”

Ta v**t v* mái tóc dài của Phủ Nguyệt, cười nói:“Mẹ chỉ giúp được con một lúc, không giúp được con cả đời.”“Phủ Nguyệt à, nếu trên thế gian này không có bất cứ việc gì đáng tin cậy hay người nào đáng để dựa vào… vậy thì hãy dựa vào chính bản thân mình.”

Quyển sách ta đưa Phủ Nguyệt ghi chép thơ ca vốn không thuộc triều đại này. Tòa nhà ở ngoại ô chính là nơi cung nữ lớn tuổi chăm sóc Liên phi năm ấy sinh sống. Sau khi Liên phi rời cung, phần đông các cung nhân hầu hạ nàng ấy người mất, người đi, cuối cùng chỉ còn cung nữ lớn tuổi này.

Năm ấy, Liên phi cũng từng dạy ta những bài thơ ca này, luôn nói: “Giáo dục bắt buộc chín năm ắt có học thơ ca.” Ta trao cả quyển sách và cung nữ lớn tuổi cho Phủ Nguyệt.

Về phần con bé đạt được bao nhiêu thì là chuyện của riêng con bé. Việc ta làm cùng lắm chỉ được xem như dệt hoa trên gấm. Điều khiến ta vui mừng chính là Phủ Nguyệt điềm tĩnh. Con bé chờ Lương Ca từng bước đi tới vị trí tỏa sáng, sau đó vạch trần tội trộm cắp của nàng ta tại yến tiệc hoàng cung.

Nghe nói tại yến tiệc, Lương Ca mượn cảnh trăng ngâm nga khúc “Tĩnh Dạ Tứ” thể hiện tình cảm nhung nhớ cố hương. Nàng ta tưởng làm vậy sẽ nhận được khen ngợi, nào ngờ Hoàng đế giận dữ tại chỗ, ra lệnh Lương Ca làm thơ. Thế nhưng mấy bài thơ sau cứ thế khiến Hoàng đế xanh mét cả mặt, nổi giận mắng Lương Ca lừa đời lấy tiếng, sỉ nhục người làm văn.“Sao ta dám viết tên mình lên báu vật, tự chiếm chúng làm của riêng được? Đó là hành vi trộm cắp không thể tha thứ. Dẫu người khác không biết thì đó vẫn là trộm văn, đạo văn, là nỗi sỉ nhục của người làm văn.”

Liên phi năm đó và Lương Ca hiện tại khác nhau một trời một vực. Ta nghe Thanh Lan tường thuật sự việc, cũng không bất ngờ lắm.“Quận chúa trưởng thành thật rồi, tiếc rằng thế tử…”

Thanh Lan theo bên ta từ nhỏ, chứng kiến quá trình trưởng thành của Phủ Nguyệt và Hạ Chính Sơ. Nàng thở dài, rồi lại thấp thoáng vẻ xin tha cho ai đó. Nghe nói sau khi bị đuổi khỏi phủ Trưởng công chúa, Hạ Chính Sơ công khai đi theo cạnh Lương Ca, không hề tỏ vẻ hối hận.

“Không gì đáng tiếc, không gì đáng tiếc…” Ta cúi đầu cắt cành hoa. Sau tiếng lạch cạch, đặt kéo xuống:“Bổn cung không cần đứa nhi tử ngu xuẩn như thế. Cắt đứt sớm cũng tốt, đỡ cho về sau làm ra chuyện đần độn, liên lụy tới cả phủ Trưởng công chúa.”

Thanh Lan thở ra một tiếng, thổn thức hồi lâu.


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận