Công Chúa Bá Đạo Trị Thế

Chương 13.




Sau buổi yến tiệc, chỉ trong một đêm, Lương Ca từ “Tài nữ đệ nhất kinh thành” ngã xuống thành “Hạng người lừa đời lấy tiếng”. Xưa nay nàng ta tự phụ, tự cho mình cao sang, xem thường hết thảy quý nữ thế gia. Do đó, khi mọi chuyện vỡ lở, phe quý nữ thế gia xử lý Lương Ca đầu tiên.

Một nữ nhân xuyên không tầm thường sao chống lại quý nữ quyền quý được gia tộc bồi dưỡng mười mấy năm? Chưa cần Phủ Nguyệt ra tay, những ngày tháng của Lương Ca đã càng lúc càng khổ sở.

Tống Thừa Minh cũng bị Hoàng đế trách phạt, không còn giúp gì. Chỉ còn Hạ Chính Sơ bên Lương Ca, nhưng hiện giờ nó cũng bị phủ Trưởng công chúa ruồng bỏ, đâu còn là Thế tử tự do phóng khoáng năm xưa, chẳng giúp được Lương Ca mà còn tự biến mình thành trò cười của các quý nữ. Nghe nói về sau Lương Ca còn chê Hạ Chính Sơ vô tích sự, đi tìm nam nhân khác.

Khi tới tìm ta, Phủ Nguyệt điềm tĩnh hơn trước nhiều. Gặp ta, con bé lại giống bé con đòi bố mẹ thưởng, gọi ta “mẹ” với đôi mắt sáng lấp lánh. Ta biết suy nghĩ con bé nên khen theo nét cười tủm tỉm:“Phủ Nguyệt của ta làm rất rất tốt.”

Trên thực tế, việc Phủ Nguyệt làm còn xuất sắc hơn cả tưởng tượng của ta.

Tội lừa đời lấy tiếng của Lương Ca lại trở thành chủ đề bàn tán bá tánh trong mỗi bữa cơm tối. Tuy nhiên chưa lâu sau, tin tức “Trưởng công chúa kiêu căng ngang ngược, đuổi phò mã đi nuôi nam kỹ, tự tiện hành hạ người vô tội đến chết” lan truyền khắp nơi. Ngay cả Thế tử cũ – nhi tử ruột của Trưởng công chúa – cũng thầm xác nhận tin tức này. Tin truyền đi cực nhanh, chỉ sau một ngày, đến cả hoàng cung cũng biết.

“Hoàng tỷ chớ lo lắng, trẫm nhất định sẽ tra rõ chuyện này, trả lại sự trong sạch cho Hoàng tỷ!” Hoàng đế an ủi ta.

Ta đồng ý, không để bụng chuyện này. So với bát nước bẩn mẫu hậu hắt lên người ta năm xưa vì muốn giảm sự nổi bật của ta, hành vi cỏn con này của Hạ Chính Sơ và Lương Ca thật không đáng xem.

Nhưng Phủ Nguyệt lại tức muốn điên. Con bé tìm người hầu già năm đó biết chuyện tới, nói muốn đính chính cho ta:“Ta không ngại lời lẽ xàm ngôn của những người này. Ta chỉ tò mò… không biết Phủ Nguyệt con tìm những người này từ đâu ra?”

Phủ Nguyệt lặng thinh một thoáng, sau đó nói khẽ:“Nhờ Ngũ Hoàng tử ạ.”

Ngũ Hoàng tử Tống Ngôn Vọng là Hoàng tử Hoàng đế có với một cung nữ sau đêm say rượu hoang đường, từ nhỏ bị ném vào lãnh cung, không được yêu thích. Trước đây ta từng gặp hắn vài lần, biết chắc chắn hắn không tầm thường… ít nhất khá hơn Tống Thừa Minh nhiều.

Ta khẽ gật đầu, chưa định nói nhiều. Trái lại, Phủ Nguyệt không nhịn được hỏi:“Mẹ, sao Bệ hạ…”

“Phủ Nguyệt.” Ta nhấc tay làm động tác im lặng, cười khẽ: “Đó là bậc cửu ngũ.”

Ta vốn tưởng hôn sự của ta và Hạ Phương Khanh là do mẫu hậu thúc đẩy. Thế nhưng, sau khi Tiên đế mất, Hoàng đệ đăng cơ, ta vẫn không thể hòa ly với Hạ Phương Khanh. Do đó, ta biết trong chuyện này có cả Hoàng đệ nhúng tay.

“A tỷ, chớ vì thoáng hồ đồ mà làm nhục mặt mũi hoàng gia!”

Hạ Phương Khanh với tì nữ nọ lập mưu hạ độc hại ta, Hoàng đế chỉ xử tử tì nữ kia, để Hạ Phương Khanh rời khỏi phủ Trưởng công chúa. Khi ấy, toàn bộ tôi tớ trong phủ Trưởng công chúa đều bị Hoàng đế xử lý hết. Ta cũng không biết những người này đi đâu. Ta hiểu ý Hoàng đế.

Hắn không muốn ta hòa ly với Hạ Phương Khanh. Hắn muốn Hạ Phương Khanh là vết nhơ của ta cả đời. Hắn muốn câu “Nhược Niệu, A Miện mới là Thái tử kia” đè đầu ta trọn đời. Nhưng hắn đâu biết ta đã cố tình đặt bẫy Hạ Phương Khanh, để hắn tìm được cơ hội hạ độc ta.

Ta nhìn Phủ Nguyệt đau lòng đến mắt đỏ hoe, cười an ủi:“Con làm gì vậy? Mẹ con xưa nay có bao giờ là người chịu bị thua thiệt?”

“Nhưng con xót cho mẹ.”


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận