Công Chúa Bá Đạo Trị Thế

Chương 4.




Vừa dứt lời, nét mặt Tống Thừa Minh lập tức trắng bệch, trái lại thằng nhi tử ngu muội kia của ta lại tỏ ra vui mừng.

“Hoang đường!” Hoàng đế giận dữ, lại bị một câu nhẹ tênh của ta đè xuống:

“Bệ hạ chớ giận.”

Ta nhìn thoáng qua Phủ Nguyệt quyết tâm đợi bằng được câu trả lời của Tống Thừa Minh, rủ hàng mi:

“Điện hạ nghe thấy rồi chứ?”

“Sao ạ?” Tống Thừa Minh hoảng hốt đáp.

Ta cười khẽ, nói tiếp:

“Mong muốn của vị cô nương này chính là một đời một kiếp một đôi người. Điện hạ là Thái tử đương triều, thực sự đáp ứng được yêu cầu này của nàng ta sao?”

Tống Thừa Minh không đáp. Hắn ta do dự quay mặt nhìn thoáng qua Lương Ca.

“Điện hạ…” Phủ Nguyệt tiến lên một bước định khuyên Tống Thừa Minh, lại bị ta ngăn cản. Con bé nhìn ta khẩn cầu, khẽ gọi ta “mẹ”. Ta không quan tâm.

Một lúc lâu sau, Tống Thừa Minh nghiến chặt răng, đứng dậy nắm tay Lương Ca:

“Minh Văn Tông triều đại trước chỉ cưới một Hoàng hậu duy nhất, hậu cung không phi không tần, được người đời sau ca tụng. Nhi thần… khâm phục!”

Ta cười lạnh lùng. Đúng là đồ ngu.

Hoàng đế tức giận tột độ, sau đó trách mắng Thái tử thậm tệ. Hắn nóng lòng muốn an ủi ta, bèn gọi người đưa Lương Ca đi, không muốn Thái tử và nhi tử không nên thân kia của ta thà cãi thánh chỉ vẫn nhất quyết muốn che chở cho Lương Ca.

Phủ Nguyệt bị ta giữ chặt:

“Nếu con còn xem ta là mẹ con thì đừng qua đó.”

Trong giọng điệu của ta có phần cảnh cáo. Phủ Nguyệt xoắn chặt chiếc khăn tay, cuối cùng cụp mắt lặng thinh.

“Nếu Thái tử nhất quyết muốn từ hôn thì từ đi.”

Hoàng đế quýnh lên: “Hoàng tỷ, tỷ…”

“Không thể để Phủ Nguyệt giẫm lên vết xe đổ của ta.” Ta cắt ngang lời Hoàng đế, cười khẽ: “Dù sao ta cũng chỉ có duy nhất nữ nhi này.”

Ta chưa từng tự xưng “bổn cung”, Hoàng đế cũng lặng thinh không nói. Năm đó ta văn võ song toàn, xuất sắc hơn Hoàng đệ này rất nhiên, thế nhưng mẫu hậu lại chỉ trích ta:

“Nhược Niệu à, A Miện mới là Thái tử.”

Để ghìm ta lại, bà đã cất công lựa chọn một tay ăn chơi đàng đ**m không được xem trọng làm phò mà của ta. Bà lấy hiếu nghĩa ra ép ta đồng ý hôn sự, nên hiện giờ ta cũng có thể lấy hiếu nghĩa để lui hôn sự của Phủ Nguyệt.

“Tuy nhiên trong chuyện này, nói sao Thái tử cũng bất nghĩa trước.” Ta thực hiện đại lễ với Hoàng đế:

“Nếu mối hôn sự này phải lui thì chỉ Phủ Nguyệt mới có quyền đưa ra quyết định từ hôn."

“Mẹ!”

“Vâng!”

Tiếng trước là của Phủ Nguyệt, tiếng sau hiển nhiên là của Tống Thừa Minh. Do chuyện năm đó nên Hoàng đế luôn hổ thẹn với ta. Nên sau hồi lâu im lặng, cuối cùng hắn cũng thở dài đồng ý.

“Vậy con nghĩ sao, Phủ Nguyệt?”

Ánh mắt mọi người đổ dồn vào Phủ Nguyệt.

Nhi tử không nên thân kia của ta thậm chí còn không nhịn được giục giã:

“Nguyệt Nhi, muội gượng ép mối hôn sự này cũng không thể được hạnh phúc, chi bằng từ bỏ giúp người khác đạt được mong ước.”

Khi Tử Khanh chạm mắt với ta, nó lại hơi chột dạ nhìn sang chỗ khác. Ta cười khẩy, dứt khoát nhắm mắt, không nhìn thằng hỗn hào mụ mị kia nữa. May mà Nguyệt Nhi là một người sáng suốt.

“Vậy thì như Điện hạ mong muốn.” Phủ Nguyệt run giọng, từng câu từng chữ như ép nặn ra. Trái tim ta cũng theo đó chùng xuống.

Chờ ra đến sau điện Thừa Càn, ta và Phủ Nguyệt lập rõ ranh giới với ba người đó.

“Ngươi muốn ở lại đây hay quay về với bổn cung?”

Khoảnh khắc chứng kiến Tử Khanh bảo bọc Lương Ca chặt chẽ, suy cho cùng ta vẫn không nhịn được, muốn cho nó thêm một cơ hội.


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận