Tử Khanh do dự một thoáng, cuối cùng vẫn bị tiếng “Tử Khanh ca ca” kia của nàng ta làm lu mờ tâm trí.
“Mẫu… mẫu thân, người về trước đi, hài nhi còn chút chuyện phải đi làm.” Ánh mắt nó né tránh, không hề nhìn ta.
Cõi lòng ta lạnh giá, song không nhiều lời, xong xuôi lập tức dẫn Phủ Nguyệt rời khỏi. Dẫu nghe thấy tiếng “mẹ” Tử Khanh thốt ra theo bản năng cũng chưa từng quay mặt lại.
Trải qua chuyện Tống Thừa Minh, ta cảm nhận rõ rệt bàn tay đang nắm tay ta của Phủ Nguyệt siết rất chặt. Ta dừng bước, vỗ về mu bàn tay Phủ Nguyệt, sau đó chủ động đi tới chỗ Tống Thừa Minh.
Từ nhỏ Tống Thừa Minh đã sợ ta. Hắn ta vô thức định lùi về sau, lại chợt ngừng, nhìn ta với vẻ mặt đờ đẫn. Ta cười một tiếng, vươn tay chỉnh lại cổ áo giúp hắn ta, dịu dàng nói:
“Thái tử Điện hạ đã quên trước đây bản thân trở thành chủ Đông Cung thế nào rồi sao?”
“Nếu đã quên thì bổn cung cũng không ngại giúp Thái tử nhớ ra.”
Thân mình Tống Thừa Minh cứng đờ, sắc mặt sa sầm.
Tống Thừa Minh nào dám quên, vị trí Thái tử hắn ta có được hiện giờ là nhờ ta che chở hắn ta bước từng bước. Chuyện vu cổ năm đó thổi bùng cơn giận của Hoàng đế. Tiên Hoàng hậu bị bôi nhọ, lấy cái chết tự chứng minh sự trong sạch.
Thế nhưng Hoàng đế là người cực kỳ đa nghi. Hơn nữa lúc ấy Quý phi đang rất được yêu chiều. Hoàng đế đã có ý phế đi vị trí Thái tử của Tống Thừa Minh. Chính ta đã ra mặt bảo vệ Tống Thừa Minh. Ta cũng là người giúp đỡ hắn ta từng bước ngồi vững lên địa vị Thái tử hiện tại.
“Thái tử trưởng thành thật rồi.” Ta hạ giọng, thở dài: “Ngươi với mẫu hậu ngươi… quả thực khác nhau hoàn toàn.”
Tiên Hoàng hậu là bạn thân của ta. Trước lúc mất, người duy nhất khiến nàng ấy canh cánh trong lòng chỉ có Tống Thừa Minh. Còn ta thì đã đồng ý với nàng ấy rằng sẽ che chở cho Tống Thừa Minh đến khi nó trưởng thành.
Bàn tay buông thõng bên người của Tống Thừa Minh siết chặt thành đấm. Sự phẫn nộ và nhục nhã hiện lên nơi đáy mắt hắn ta, lại cúi đầu muốn vờ áy náy:
“Chuyện này là do Hằng Chi sai…”
“Sai rồi.” Ta cắt ngang lời Tống Thừa Minh. Nhìn hắn ta ngạc nhiên ngẩng đầu, ta mới cười khẽ cất lời:
“Nói sai rồi. Thái tử không sai ở đâu cả. Trái lại, Thái tử làm việc này rất rất tốt, là một trong số hiếm những chuyện đủ khiến ta hài lòng.”
Ta thấy rõ vẻ mặt Tống Thừa Minh chuyển từ ngạc nhiên sang cảnh giác nghi ngờ. Lương Ca bên cạnh thì đã không màng sự ngăn cản của Hạ Chính Sơ nữa, muốn đi tới cạnh Tống Thừa Minh.
Ta liếc nhìn, cười nhạt nhẽo. Đúng là ngu mà chẳng biết mình ngu.
Khi dẫn Phủ Nguyệt rời đi, ta còn nghe được tiếng trò chuyện của ba người sau lưng:
“Trước đây ta cứ tưởng quý nữ thế gia phong hoa tuyệt đại cỡ nào. Ngờ đâu hôm nay gặp chỉ thấy cổ hủ nhàm chán, chẳng qua cũng chỉ đến thế.”
“Dĩ nhiên rồi, bọn họ sao tự do phóng khoáng được như Ca Nhi, ta cũng chỉ yêu duy nhất nữ tử khác biệt là Ca Nhi nàng thôi.”
“Hằng Chi ca ca!” Ta nghe thấy Lương Ca kia hờn dỗi một câu, trái lại nói với Hạ Chính Sơ:
“Nhưng Tử Khanh ca ca à, người mẫu thân này của huynh ngông nghênh ngang ngược quá nhỉ? Con người sinh ra bình đẳng, sao bà ta có thể tự tiện đánh chửi giết người như thế!?”
Nhi tử cưng của ta chỉ do dự một thoáng, lập tức quay sang đáp lời nàng ta:
“Mẫu thân xưa giờ toàn thế mà.”
Về phần nội dung sau đó ra sao, ta cũng lười nghe. Chỉ riêng câu nói “Con người sinh ra bình đẳng” kia trái lại làm ta cười thành tiếng.