Trần Ý An nằm trong bồn tắm.
Dòng nước ấm áp, muối tắm hương chanh.
Chưa bao giờ cô thấy thoải mái đến thế.
Cô tựa vào thành bồn, cơ thể thả lỏng hoàn toàn, trong đầu lại rối như tơ vò, cô không nhớ rõ Hoắc Thanh Lan đã nói những gì, nhưng cô có thể nắm được vài thông tin quan trọng.
Anh độc thân, và dường như không phản đối việc bắt đầu một mối quan hệ.
Nhưng Trần Ý An hoàn toàn không thấy vui như trong tưởng tượng.
Bởi vì cô biết, người trưởng thành, nhất là khi đến độ tuổi của anh, sẽ không có những cảm xúc ngây ngô như thời còn là học sinh, tình cảm của người trưởng thành luôn pha tạp với đủ loại so sánh đánh giá theo tình hình khi đó.
Mà so với anh, cô chẳng có ưu thế hay cơ hội dành phần thắng nào.
Nghĩ vậy, trái tim Trần Ý An không khỏi thắt lại, trong lòng chua xót.
Trần Ý An không thích nghĩ ngợi lan man, đó cũng là thói quen cô rèn được từ hồi còn đi học, những đứa trẻ hiểu chuyện sớm, lớn lên trong hoàn cảnh gia đình bình thường như cô, biết quá rõ kiếm tiền khó nhọc thế nào, cho nên áp lực có lớn đến mấy cũng không thể trốn đi bar hay bay sang Paris cho bồ câu ăn, chỉ có thể ép bản thân ngủ sớm, đừng suy nghĩ linh tinh lãng phí thời gian.
Có những khoảng cách, không phải cứ nghĩ cứ nghĩ mãi là sẽ biến mất.
Tắm xong rồi đặt báo thức, sáng hôm sau đúng tám giờ, cô dậy vệ sinh cá nhân rồi xuống nhà hàng ăn sáng.
Cho nên lúc 8:30 Hoắc Thanh Lan đi xuống, đã thấy Trần Ý An ngồi bên cửa sổ.
Ánh nắng vừa đủ, nhưng lại giúp những cành cây khô bên ngoài cửa sổ sát đất tuy trông có vẻ xác xơ hiu quạnh lại không quá mức lạnh lẽo.
Cô vẫn mặc bộ đồ hôm qua, áo len cổ cao màu kem, quần jean, áo khoác dài vắt trên lưng ghế, cô trông có vẻ không khác gì với mọi khi, thậm chí có thể là vì ngủ ngon giấc nên sắc mặt khá tốt.
Cuộc trò chuyện tối qua — sau khi trở về nghỉ ngơi anh mới bắt đầu hơi do dự, anh đã nói nhiều hơn mức cần thiết, để lại rất nhiều khoảng trống để cô có thể lựa chọn, anh tin cô sẽ nghe hiểu, hoặc có thể cần thời gian lâu hơn để tiêu hoá, không sao cả, vậy anh sẽ tạm thời giữ chừng mực, họ không phải cấp trên cấp dưới trực tiếp của nhau, cũng không thuộc cùng một bộ phận, không cần lo sẽ vi phạm nội quy của công ty.
Nhưng điều anh không ngờ tới, là Trần Ý An chẳng nghĩ gì cả.
Nhìn như chuyện đó cũng không hề khiến cô bận lòng.
“Chào buổi sáng, Eric,” Trần Ý An kéo chiếc ghế bên cạnh, “Nửa tiếng nữa là xuất phát ạ.”
“Đã biết.”
“Sếp thử món bí đỏ nướng mật ong đi, cả món xúc xích gà chiên kia nữa, ngon lắm.” Trần Ý An hào hứng giới thiệu món ngon mình phát hiện được với anh, “Mì tương đen với mì sườn cũng ngon, đầu bếp làm tại chỗ luôn.”
Hoắc Thanh Lan đáp một tiếng, rồi tự đi lấy vài món đơn giản.
Trần Ý An cũng đứng dậy đi theo, cầm khay lấy liền bảy tám hộp sữa chua.
“Mang về cho Hedy với Max, dù sao bọn họ cũng sắp dọn đồ ăn rồi, ăn không hết lãng phí lắm.” Trần Ý An nhanh nhẹn bỏ vào túi của mình, rồi lấy máy tính bảng ra, hôm nay cô được phép đến muộn nửa tiếng, nhưng công việc thì vẫn phải làm, nhất là thời gian này đang có một đống việc được giao gấp cho cô.
Dáng vẻ cực kỳ bận rộn.
Thực ra cô có đang diễn hay không, Hoắc Thanh Lan nhìn là biết, dù sao cũng có rất nhiều thực tập sinh từng giả vờ bận rộn để lấy lòng sếp, dáng vẻ thì bận rộn nhưng cuối cùng lại chẳng làm được bao nhiêu việc.
Nhưng Hoắc Thanh Lan có thể cảm nhận được, Trần Ý An thật sự thích công việc này, không giống người khác vì công việc mới làm.
“Vì sao lại thích công việc này đến vậy?” Hoắc Thanh Lan hơi tò mò, cô có gì đó rất khác với những cô gái khác cùng tuổi của cô.
“Em nghĩ đi làm ấy mà, thì nên làm công việc liên quan đến chuyên ngành của mình, hoặc là làm công việc mình thích, cái trước không được rồi, vậy thì em làm cái mình thích,” Trần Ý An nói, “Còn nguyên nhân… chắc là do chính em thôi.”
“Không ngại thì kể nghe xem.” Hoắc Thanh Lan bỗng hy vọng buổi sáng này có thể trôi chậm hơn.
“Cuộc sống cũng không chỉ có những thứ đời thường, vẫn nên đi ra ngoài, nhìn ngắm nhiều hơn,” Trần Ý An chỉnh sửa xong một file tài liệu, gửi bản sao lên mạng nội bộ của công ty, “Đời người là một cánh đồng hoang, thế giới là một cuốn sách, càng đi nhiều càng thấy được nhiều.”
“Không tệ,” Hoắc Thanh Lan nói, “Rất ít người trẻ nghĩ được như vậy.”
“Chắc cũng nhiều mà ạ?”
“Đó là em mới nhìn quanh mình thôi,” Hoắc Thanh lan nói, “Tỷ lệ tốt nghiệp đại học thật ra không cao như em nghĩ đâu.”
Trần Ý An gật gật đầu, phải nhìn mọi việc một cách đa chiều hơn, thế giới không chỉ là những gì quanh ta.
“Những thứ đời thường là gì?”
Trần Ý An nhớ lại lời ông Trần từng nói, buột miệng trước khi não bộ kịp xét duyệt, “Có vợ, có con, ngồi trên chiếc giường cạnh lò sưởi.”
“…” Hoắc Thanh Lan khẽ cười, ăn xong bữa sáng, đưa chìa khóa xe cho cô, “Đi làm thôi.”
“Ơ, ý em không phải vậy đâu,” Lúc này Trần Ý An mới nhận ra lời mình nói nghe có vẻ hơi thô thiển, “Ý em là, mấy chuyện đó đều là chuyện mà bình thường con người sẽ làm, nhưng trước mắt kế hoạch sống của em còn chưa bao gồm lập gia đình…”
Hoắc Thanh Lan đi đằng trước, nhân viên mở cửa cho hai người họ.
Xe của anh rất dễ nhận ra, Trần Ý An đi tới mở khóa.
“Cho nên bây giờ em phải làm cho tốt dự án Thanh Đảo, rồi cố gắng ở lại Kenton Trip,” Hoắc Thanh Lan ung dung nhàn nhã ngồi ở ghế lái phụ, “Theo như tôi biết, tiến độ của hai thực tập sinh còn lại đều nhanh hơn em.”
“Hả? Kế hoạch của bọn họ làm đến đâu rồi ạ?” Trần Ý An không khỏi lo lắng.
“Cái này có thể nói cho em sao?”
“Không tốt lắm nhỉ?”
“Thế em còn hỏi,” Hoắc Thanh Lan không đả kích cô nữa, “Nhưng mà công sở là nơi cá lớn nuốt cá bé, cạnh tranh gay gắt, vốn là ai có năng lực mạnh, ai có thành tích cao thì người đó sẽ thăng tiến và được giữ lại.”
Trần Ý An hít sâu một hơi, cô suýt thì quên mất mình vẫn còn hai đối thủ cạnh tranh nữa.
Tương tư đơn phương gì đó thôi thì tạm dẹp đi, ở lại được đã rồi tính tiếp.
Dù sao Hoắc Thanh Lan cũng là CEO rồi chẳng chạy đi đâu được, ngược lại là cô, bát cơm còn chưa ôm chắc, lá gan đâu ra lại đi mơ ước anh.
Trần Ý An thầm niệm mấy câu sắc tức thị không, không tức thị sắc, rồi khởi động xe.
Hoắc Thanh Lan nhìn dáng vẻ thần thần bí bí của cô, “Đừng căng thẳng quá, rảnh thì đi chùa cầu bình an đi.”
Trần Ý An nghi ngờ, “Cầu vậy có linh không ạ?”
Hoắc Thanh Lan, “Theo như tôi biết thì vô dụng với tập đoàn Kenton, nhưng ít nhất sau khi trễ hạn một lần, em sẽ biết rút kinh nghiệm.”
“…”
Đúng là một câu chuyện hài bi kịch.
Trần Ý An ngoài cười nhưng trong không cười ha ha mấy tiếng, lái xe quay về tập đoàn Kenton, cô dừng xe xong thì giao lại chìa khoá cho anh rồi chạy chậm vào trong.
Sáng sớm được trêu chọc cô mấy câu, Hoắc Thanh Lan thấy khá thú vị.
Xem ra sẽ phải nghiêm chỉnh gấp rút hơn hẳn rồi.
Hoắc Thanh Lan đi chuyến thang máy sau cô, lúc lên đến nơi, Trần Ý An đã ngồi vào bàn, mở máy tính bắt đầu làm việc.
Hoắc Thanh Lan đôi khi sẽ cảm thấy —
Nhìn qua thì Trần Ý An chỉ bình thường như bao người, chẳng có gì đặc biệt.
Nhưng anh vẫn cảm thấy cô khác biệt, khác với tất cả.
Hoắc Thanh Lan cũng tiến vào trạng thái làm việc, tiện thể hỏi Leo về lịch trình hôm nay.
“Đã để rảnh lịch trình sau bảy giờ tối nay, sếp có cần chuẩn bị xe không ạ?” Leo hỏi.
Hoắc Thanh Lan mất hai giây mới nhớ ra tối nay có hẹn, mấy người bạn lâu ngày không gặp mới về nước, tối nay bọn họ tụ tập, hẳn là Leo sợ anh uống rượu nên không tiện lái xe.
Gần đây tiệc rượu hơi nhiều — Hoắc Thanh Lan nghĩ.
“Hôm nay không cần, tôi tự lái.” Hoắc Thanh Lan nói, “Gửi lại địa chỉ giúp tôi.”
Leo đáp vâng, đồng bộ thẳng hành trình cho anh, Hoắc Thanh Lan quét mắt, hòm thư công việc của anh có vài bức mail chưa đọc, trong đó có ba bốn cái là của Trần Ý An.
Gần đây có nhiều công việc cần báo cáo đến thế sao?
Hoắc Thanh Lan mở máy tính bắt đầu xử lý mail.
Kết quả phát hiện Trần Ý An coi anh thành cái kho lưu trữ, mấy thứ tiến trình làm việc lặt vặt gì đó đều gửi cho anh.
Hoắc Thanh Lan thầm nghĩ: Thật ra cũng không cần phải cẩn thận đến vậy.
Từ lịch trình buổi sáng đến sắp xếp kế hoạch sau khi hết giờ làm, tỉ mỉ quá đáng rồi đó?
Hoắc Thanh Lan đóng mấy bức mail lại, tiếp tục xem những mail khác, bỗng bắt gặp bản dự thảo kế hoạch marketing đầu tiên mà Trần Ý An viết, hiện tại anh có nửa tiếng rảnh rỗi, vốn định đọc báo cáo tài vụ của công ty, nhưng tự nhiên Hoắc Thanh Lan lại tải kế hoạch marketing này, bật chế độ chỉnh sửa, bắt đầu đọc và phê sửa từng dòng —
Anh biết đây mới là bản nháp, sau này còn phải sửa nhiều.
Xuất phát từ nguyên nhân hay tâm lý nào, chính anh cũng không đoán ra.
Chỉ là Hoắc Thanh Lan cảm thấy, cô rất thích hợp với Kenton Trip.
Cô nên được ở lại.
Nhưng Hoắc Thanh Lan sẽ không cho cô đi cửa sau, tự cô dùng năng lực của mình đạt được mới có ý nghĩa, hơn nữa Hoắc Thanh Lan cũng tin, Trần Ý An đủ thông minh.
Cô nhất định sẽ hiểu được ý anh.
Hoắc Thanh Lan bỏ ra hai mươi phút sửa chữa cho cô, viết đầy những phê bình chú giải.
Trần Ý An đang định dừng việc đi ăn trưa thì góc màn hình nhảy ra thông báo có email mới, cô bấm vào mới phát hiện người gửi là Eric, lập tức mở ra, là một file tài liệu, phía sau đánh dấu ngày tháng và mấy chữ bản sửa chữa ý kiến, cô nghi hoặc tải file, suýt thì chảy mồ hôi ròng ròng.
File tài liệu chi chít những đánh dấu màu đỏ, còn đáng sợ hơn cả giảng viên nghiêm khắc dạy môn Xã hội học của cô.
Trần Ý An ngồi lại ngay ngắn, mới nhìn dòng đầu tiên đã trầm trồ không thôi.
Những chỗ cô còn đắn đo hay chưa chắc chắn, Hoắc Thanh Lan đều đánh dấu phê vào.
[Dùng từ cần chuẩn xác], [Số liệu cần có dẫn nguồn rõ ràng], [Mô hình cần bản cuối cùng sau khi thử nghiệm], [Trọng tâm marketing cần đưa lên trước],…
Không giống phê bình chú giải của giảng viên, mà giống như cô nhờ được học bá trong lớp soát lại lỗi cho mình, nghiêm khắc chính xác mà cực kỳ dễ hiểu.
Cô ngẩng đầu, nhìn về phía văn phòng của anh.
Không thấy người.
Trần Ý An gửi tin nhắn cho anh: Cảm ơn sếp Eric!
Không có phản hồi.
Cô biết việc này không thuộc trách nhiệm của anh.
Anh chỉ đơn giản là sẵn lòng giúp đỡ cô.
Thế là trong mắt Trần Ý An, hình tượng của Hoắc Thanh Lan lại lớn hơn mấy phần, cô thậm chí sinh ra suy nghĩ, nếu có ai đó nói xấu Hoắc Thanh Lan, cô nhất định phải đứng ra bênh vực anh.
Như thể hai người họ đã về cùng một phe.
Sáu rưỡi tối Hoắc Thanh Lan mới kết thúc công việc, lái xe đến chỗ hẹn với mấy người bạn.
Tống Nhất Hàng vẫn là dáng vẻ lúc trước, có thể ngồi nhất định sẽ không đứng, càng không có chuyện tăng ca, anh ta nói trong nhà mình đã có anh trai mình chống đỡ rồi, anh ta không cần làm khó chính mình, kẻ ăn chơi chờ chết chính là người chiến thắng sau cùng.
Bởi vì Tống Nhất Hàng đã nói: Chết đuối toàn là người biết bơi, mấy người xem, bao nhiêu kẻ tài giỏi gây dựng sự nghiệp dốc tiền đầu tư còn chưa lên được Forbes(*), mấy người dựa vào đâu mà cảm thấy tôi có thể, nhà giàu sẵn rồi mà muốn tranh giành thì tốt nhất là đừng làm gì hết.
(*) Forbes và Bloomberg là 2 tạp chí có bảng xếp hạng tỷ phú uy tín nhất thế giới hiện nay.
Thế là Tống Nhất Hàng ngoan ngoãn lấy bằng cử nhân thạc sĩ theo ý ông bà bô, rồi du lịch loanh quanh, sống vui vẻ qua ngày.
Anh ta đã chơi một lượt hết nước Mỹ, hiện tại bắt đầu chuyến du lịch xuyên Trung Quốc.
“Hoắc Thanh Lan, trong số những người tôi quen biết, ông chính là,” Tống Nhất Hàng giơ ngón cái, Cố Tịnh Niên ngồi bên cạnh tiếp lời cho có lệ, “Thanh tâm quả dục, tuổi còn trẻ mà đã xây chùa trong lòng rồi.”
“Lần này về luôn hay qua một thời gian nữa lại đi?” Hoắc Thanh Lan ngồi xuống, quán bar vẫn chưa đến giờ đông khách, thật ra quán bar này khá đàng hoàng, có ca sĩ cố định, chỉ là chưa đến giờ.
“Về luôn đây, non sông tổ quốc tươi đẹp thế này cơ mà,” Tống Nhất Hàng nói, “Hội viên kim cương tương lai của Kenton Trip đấy nhé.”
Hoắc Thanh Lan lười nói mấy lời nhảm nhí với cậu ta, quay sang nói chuyện với Cố Tịnh Niên.
Đằng trước vang lên vài tiếng huýt sáo.
Tống Nhất Hàng rất thích hóng náo nhiệt, “Vừa nãy tôi thấy rồi, có người nói bạn gái của ông chủ quán bar đến đây, xinh cực, mấy cậu từng gặp mỹ nữ nào đẹp như vậy chưa, nghe nói học ở Bắc Ảnh(*) hay Học viện kịch Yên Kinh gì đó tôi quên rồi…”
(*) học viện điện ảnh Bắc Kinh
“Mê gái vừa thôi.” Hoắc Thanh Lan nói, “Thu cái ánh mắt đó của cậu lại đi.”
“Tôi chỉ đang giúp Cố tổng thôi mà, biết cậu ta thất tình hai tháng rồi, không biết còn tưởng bạn gái cũ cậu ta cưới chồng có con luôn rồi chứ, bao nhiêu cô đẹp trên đời, nhìn nhiều rồi cũng thành quen thôi…” Tống Nhất Hàng vỗ đùi cái bép, “Hỏng hỏng, chơi với cái tên Hoắc Thanh Lan này lâu quá, bị lãnh cảm theo cậu ta luôn.”