Trần Ý An được tiếp động lực càng làm việc hăng say hơn, cơm tối cũng không kịp ăn, may mà có Max đi lấy cho cô một phần cơm tối trước khi về, cảm khái đúng là tuổi trẻ tốt thật, Hedy cũng vỗ vai cô, nói đừng làm cố quá, tương lai tăng ca liên miên còn nằm ở phía sau kia.
Trần Ý An vâng vâng dạ dạ, Max nhận được tin nhắn của vợ, báo hôm nay mình phải tăng ca, bảo Max chưa cần đón luôn.
Max vừa thu dọn đồ vừa ngâm nga, “Nay vợ tăng ca rồi, tôi phải đi chợ, Lilian này, lời khuyên từ người từng trải nhé, hãy trân trọng cuộc sống trước khi kết hôn, nhìn đám người đã kết hôn chúng tôi này, mỗi ngày chỉ đi lại giữa ba điểm thôi.”
Trần Ý An tiếp lời, “Vất vả rồi.”
“Có gì vất vả đâu, chuyện gì cũng phải nhìn thoáng ra, công việc ấy à, việc làm mãi không hết, làm tốt phần của mình là được rồi.” Max thấy cô ngày nào cũng tăng ca, đám người cũ bọn họ cũng không biết phải khuyên bảo thế nào, cuối cùng chỉ biết cười, “Giống kiểu người như tôi này — Ai cũng nói kiểu người như tôi áp lực lớn nhất, nhưng làm gì có áp lực gì chứ, cùng lắm tốt nghiệp rồi đi lái taxi thôi.”
“Làm gì có ai khuyên bảo người khác như cậu,” Hedy vừa dặm lại lớp trang điểm, vừa quay sang giơ nắm tay với Trần Ý An, “Nhưng mà cũng nên cho bản thân nghỉ ngơi nữa, đừng quá ỷ vào tuổi trẻ mà liên tục khiến bản thân cạn kiệt sức lực.”
Trần Ý An tiễn Max và Hedy ra cửa, đã qua bảy rưỡi, trong văn phòng chỉ còn lại hơn nửa người, cô vào nhà vệ sinh rửa mặt cho tỉnh táo.
Hedy và Max đi rồi, cô theo thói quen đưa mắt nhìn quanh, nhưng không còn ai là người quen nữa.
Cô bắt đầu chỉnh sửa bản kế hoạch marketing theo yêu cầu của Eric, nhưng đến phần mô hình thì lại không chắc chắn lắm — vì Hedy vẫn chưa hướng dẫn cho cô đến chỗ đó.
Thế là Trần Ý An khiêm tốn đi hỏi người thầy hướng dẫn thần bí toàn năng Hoắc Thanh Lan, làm thế nào để dựng mô hình.
Mà khi đó Hoắc Thanh Lan đang ngồi trong quán bar, trùng hợp đang khá nhàm chán, anh không quá muốn uống rượu, cũng không quá có hứng muốn làm quen với nhóm bạn mới của Tống Nhất Hàng, ngẫu nhiên mới trò chuyện với Cố Tịnh Niên vài câu về thị trường chứng khoán, cổ A hay cổ H, miễn c**ng g**t thời gian.
Anh đã quen với công việc bận rộn, đến cả mẹ ruột anh, cô giáo Liêu cũng nói con người không thể cứ đâm đầu vào công việc, máy móc còn cần được nghỉ ngơi bảo dưỡng định kỳ, vì thế mỗi tháng Hoắc Thanh Lan đều dành ra một hai ngày hoàn toàn gác công việc sang một bên, nhưng đã đến cái tuổi này rồi, sở thích không còn bao nhiêu, lúc rảnh rỗi lại thấy làm việc vẫn tốt hơn.
Dù rằng sau mỗi ngày làm việc bận rộn có thể sẽ có một người mới nào đó khiêm tốn thỉnh giáo hắn mấy câu hỏi ngô nghê.
Trước đây anh cũng không biết mình lại có năng khiếu làm thầy giáo như thế.
Nhưng nghĩ kỹ lại, với những gì anh hiểu về bản thân, có lẽ không phải vì anh thích làm thầy giáo, mà là — cô học trò này cũng không làm người ta chán ghét.
Nhưng Hoắc Thanh Lan chưa phân biệt được rốt cuộc là vì cô thông minh hay vì anh không ghét cô?
Hoắc Thanh Lan vừa nghĩ đến đây, quả nhiên có người nào đó gửi tin nhắn đến.
[Lilian: Sếp Eric ơi, cho em hỏi dựng mô hình thế nào ạ?]
Thật ra anh hoàn toàn có thể không trả lời.
Vì bây giờ đã qua giờ làm, mà anh cũng không phải cấp trên trực tiếp của cô.
Nhưng Hoắc Thanh Lan không chỉ trả lời, còn giải thích rất tỉ mỉ.
[Tập hợp dữ liệu và hệ số biến thiên rồi gửi cho bộ phận kỹ thuật, họ sẽ xây dựng phương án phát triển dữ liệu đa phương diện, ước tính quá trình thực hiện và kết quả.]
[Thường thì phải tổng hợp xong toàn bộ dữ liệu mới gửi đi, bên kỹ thuật không có nhiều thời gian làm thử nghiệm cho em đâu.]
Trần Ý An hiểu ngay, đáp lại đã hiểu.
Hoắc Thanh Lan nhìn hai con chữ không có tình cảm kia, ngẩn người mất mấy giây.
Như thể đang đợi tin nhắn tiếp theo của cô.
Nhưng một phút đồng hồ trôi qua, hình như không còn vấn đề nào nữa rồi.
Cố Tĩnh Niên nói gì anh hoàn toàn không nghe lọt vào tai
Tống Nhất Hàng cầm cốc coca lạnh ngồi sang, khoác vai anh, mưu đồ muốn nhìn nội dung tin nhắn.
Hoắc Thanh Lan dứt khoát úp máy xuống.
“Nhìn cái gì.”
“Nhìn xem bên ông có gì hay ho không,” Tống Nhất Hàng, “Mau thành khẩn khai báo, tóc dài hay tóc ngắn?”
“Không có gì hay ho hết.”
“Sáu trăm tệ.”
“Tóc dài.”
“Ông giàu nứt đố đổ vách rồi còn muốn lấy sáu trăm của tôi,” Tống Nhất Hàng nghiến răng, “Lần sau tôi nhất định sẽ lấy lại từ ‘tiểu thư hay ho’ cho mà xem.”
Hoắc Thanh Lan chẳng để tâm lấy một cốc coca của anh ta, “Cũng không phải ông chưa bị tôi dùng chiêu bao giờ.”
“Từ giờ ông đừng hòng moi được một xu nào từ tôi nữa.”
Hoắc Thanh Lan chạm cốc với anh ta, “Hôm nay ông bao.”
“…” Tống Nhất Hàng không muốn chơi với anh nữa, “Hẹn hò với loại người như ông chỉ có chán chết, đợi tôi gặp được người đó xem, tôi nhất định sẽ bôi tro trát trấu cho ông không ngẩng đầu lên nổi.”
Tống Nhất Hàng quay đầu không thấy Cố Tịnh Niên, bèn cầm cốc coca đi tìm người.
Đằng trước có tiếng cãi vã, Tống Nhất Hàng bị hấp dẫn qua đó, thầm nghĩ thời đại này vậy mà vẫn có người đánh nhau ở quán bar, kết quả vừa quay đầu —
“Hoắc Thanh Lan, mẹ nó, Cố Tịnh Niên bị đánh –“
–
Tám giờ tối, Trần Ý An nhận được điện thoại của Cù Dĩnh.
Củ Dình bên kia lo lắng hỏi cô có đang rảnh không.
Trần Ý An cũng đang kẹt ở một vấn đề, quyết định về ngủ sớm, “Có chuyện gì sao, nghe giọng cậu…”
“Bên này tôi đang có cái code chưa chạy xong, mà hình như Ôn Thần xảy ra chuyện rồi, đang ở bệnh viện, cậu có thời gian thì qua đó trước được không? Mình thấy công ty cậu khá gần đó, chắc phải phải nửa tiếng nữa mình mới qua được.”
“Giờ mình qua ngay.” Trần Ý An bận nghiên cứu phương án, không kiểm tra wexin, ba nhóm trên đầu của cô là Cả nhà tương thân tương ái, Tổ công tác, còn có nhóm chat của mấy người thuê chung nhà các cô: Đội đột kích lẩu.
Mười phút trước Ôn Thần gửi định vị kèm một đoạn ghi âm lên nhóm, Trần Ý An vừa dọn đồ vừa nghe, khá ồn ào, giọng nói của Ôn Thần khó giữ được bình tĩnh như mọi ngày, nói mình phải làm tiểu phẫu, hỏi hai người bọn họ có ai đến ký tên giúp mình không.
Trần Ý An sợ xảy ra chuyện gì, vội vàng bắt xe đến bệnh viện.
Đến khoa cấp cứu bên kia.
Trần Ý An hơi sững ra.
Bên ngoài có mấy cảnh sát đang đứng, bên cạnh là hai người đàn ông, một người bị thương nhẹ, người còn lại đang cãi nhau tay đôi với cảnh sát bằng giọng Bắc Kinh đặc sệt.
Ôn Thần ngồi trên ghế, khuôn mặt tái nhợt, im lặng không nói một lời, tay quấn băng cầm máu.
Trần Ý An hoang mang không biết trước mắt là tình huống gì, nhưng tạm gác chuyện này sang một bên, cô bước nhanh về phía Ôn Thần, “Vết thương nghiêm trọng không, sao lại chảy nhiều máu thế này?”
“Không nghiêm trọng, chỉ cần khâu mấy mũi thôi,” Ôn Thần gượng cười với cô, “Cậu bận vậy còn phải chạy tới đây một chuyến, cuối tuần mời cậu ăn lẩu nhé.”
“Có gì đâu chứ, bạn bè với nhau cả mà,” Trần Ý An nhanh chóng ký giấy, “Cậu mau vào khâu đi, tiền thuốc men để mình thanh toán trước, đợi cậu ra rồi chúng ta về.”
“Làm phiền cậu rồi.” Ôn Thần gật đầu, mảu chảy nhiều như vậy lại không hề kêu đau một tiếng, đúng là một cô gái mạnh mẽ, nhưng bên trong cũng rất dịu dàng, “Cậu nói với Cù Dĩnh không phải lo lắng đâu, mình không sao.”
“Được. Cậu mau vào đi.” Trần Ý An gật đầu, nhìn theo cô ấy đi vào phòng.
Ôn Thần có dáng người cao gầy, nhìn như rất lạnh nhạt không dễ gần, nhưng có lẽ là vì học nghệ thuật, nên khí chất thanh cao đó càng gây ấn tượng mạnh hơn, giống như lúc đó, cô ấy mặc áo khoác da màu đen và quần jeans bó, tay phải giữ chỗ quấn băng vải, bóng lưng lạnh nhạt kiên cường, thật giống một con thiên nga đen bị thương.
Ôn Thần đi rồi.
Tên thiếu gia nhà giàu đứng cạnh Cố Tịnh Niên thấy cô còn một mình thì bắt đầu gây khó dễ.
“Vị này là người nhà đúng không, vừa hay, bạn của cô làm bạn tôi bị thương rồi, cô nói xử lý thế nào đây, muốn giải quyết riêng hay làm theo trình tự pháp luật, tiện đang ở bệnh viện luôn rồi, có thể đi giám định thương tích luôn.” Người này mặc một thân đồ hiệu, “Cảnh sát cũng có mặt đây.”
Trần Ý An không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng đối mặt với thái độ gây sự của người này, cô chỉ có thể cố gắng giữ bình tĩnh và lý trí, “Xem lại camera giám sát đi.”
“Ha, tôi đã bảo là mấy người cùng một giuộc mà, trùng hợp thế nào mà hôm nay camera bị lỗi luôn, xem thái độ của cô, tôi không chỉ kiện, mà còn tố luôn quán của các người có vấn đề, phạt tiền, cho đóng cửa luôn,” Anh zai đồ hiệu làm như chuẩn bị lấy điện thoại ra.
Cố Tịnh Niên biết tính của Tống Nhất Hàng, anh ta rất bảo vệ bạn bè, lại nóng nảy, hung hăng hống hách, còn ghi thù nữa, nhưng đối phương cũng chỉ là một cô gái nhỏ khó mà đối phó được tình huống trước mắt, đang đâu còn bị liên luỵ vào, Cố Tịnh Niên bèn kéo anh ta, “Đừng làm khó người ta nữa.”
“Nếu không phải tôi lao tới cản, hôm nay ngài đã phải nằm ICU rồi đấy anh trai tốt của tôi ạ.” Tống Nhất Hàng hậm hực nói to, cố tình để Trần Ý An nghe thấy, “Không báo thù này tôi không mang họ Tống.”
Trần Ý An chẳng hiểu ra làm sao, cũng thật sự không ưa nổi cái thái độ này của anh ta, xem ra tình huống trước mắt rất khó giải quyết, “Anh đánh đi, chỉ có anh biết tìm người thôi à? Đồ thần kinh.”
Nói thì nói vậy, chứ Trần Ý An cũng rất lo, nhưng với những kẻ khó chơi thế này, thứ không được thua nhất chính là khí thế, nghĩ vậy, Trần Ý An đảo qua một lượt những cái tên trong đầu.
Cũng chỉ nghĩ được đến Hoắc Thanh Lan.
Người tốt như anh chắc sẽ không mặc kệ không lo đâu nhỉ?
Nghĩ thế, Trần Ý An lấy điện thoại ra, cô đã lưu số của Hoắc Thanh Lan từ mấy ngày trước, là Hedy gửi cho cô, nói đề phòng có công việc gì quan trọng cần thông báo gấp, các sếp lớn thường sẽ không đọc mail vào cuối tuần, khi cần kíp còn có cái mà gọi.
Không ngờ khi cần kíp lại đến sớm thế này.
Trần Ý An nhìn anh zai đồ hiệu nâng cằm kiêu ngạo nhìn mình, cắn răng hạ quyết tâm, gọi điện cho Hoắc Thanh Lan.