Đêm Vượt Sóng - Mạnh Ngũ Nguyệt

Chương 27.




Hoắc Thanh Lan uống hết một cốc nước, ngâm nga một điệu nhạc, con vẹt nghiêng đầu nhìn anh, sau đó lại bắt đầu vỗ cánh, “Im đi, im đi, im đi, khó nghe chết đi được…”

“Con chim thối,” Hoắc Thanh Lan nhàn nhã mắng nó một câu, “Hôm nay tâm trạng tao tốt, lười chửi mày.”

“Người thối,” Con vẹt bắt chước theo, còn đổi sang kiểu riêng của mình, “Hôm nay tâm trạng tốt, lười chửi mi.”

Yo, học nhanh đấy.

Hoắc Thanh Lan dừng lại.

Anh đứng trước lồng chim, nhìn nó.

Con vẹt nghiêng đầu, đôi mắt đen láy đảo một vòng.

Hoắc Thanh Lan nảy sinh ý đồ xấu, dạy nó, “Trần Ý An, rất ngốc.”

“Trần Ý An, rất ngốc.” Con vẹt líu ríu kêu, còn học cả giọng điệu, nó xoè đôi cánh xanh lam nhạt bay một vòng trong lồng, như đang vui mừng vì cuối cùng ông chủ mặt lạnh kia cũng chịu dạy nó nói một câu tiếng người, “Trần Ý An, rất ngốc!”

Hoắc Thanh Lan bị nó chọc cười, từ ngày đi làm đến giờ, hình như chưa bao giờ anh có tâm trạng tốt như vậy.

Ba ngày nghỉ cứ thế trôi qua, bởi vì đơn tố cáo chỉ gửi cho Henry nên điều tra thuộc về nội bộ, quá trình xử lý rất nhanh, không thành sóng gió gì lớn.

Công ty cho rằng việc này hoàn toàn không thuộc dạng làm nghề tay trái, Henry giải thích với cô, vi phạm quy định là khi nhân viên mở tài khoản tự truyền thông riêng, lấy ưu đãi nội bộ rồi kiếm tiền ngoài.

Trần Ý An nhớ kỹ.

Cô tiếp tục vùi đầu vào công việc của mình, không nhìn Bella, cũng không cho cô ta một ánh mắt nào cả, Bella cũng không qua tìm cô.

Trong hai kế hoạch Thanh Đảo và Tô Châu, trước mắt vẫn là Tô Châu nhỉnh hơn — dù sao bên đó gần Giang Chiết, tài nguyên du lịch xung quanh phong phú hơn, còn về tương đối mà nói thì đúng là tài nguyên du lịch của Thanh Đảo ít hơn.

Nếu chỉ xét hiệu quả đầu tư, thì chắc chắn là kế hoạch của Tô Châu tốt hơn.

Nhưng ngày đó không phải Hoắc Thanh Lan đã nói rồi sao, tính hoàn chỉnh, tính sáng tạo và duy trì cũng có ảnh hưởng đến cả kế hoạch.

Kỳ quan sát chưa kết thúc, ai thắng ai thua còn chưa biết đâu.

Mấy ngày tiếp theo trôi qua khá yên bình, nếu nhất định phải nói gì đó, thì chính là cặp tai nghe cô dùng suốt mấy năm trời cuối cùng cũng hỏng, vì gắn bó quá lâu, tình cảm sâu đậm, Trần Ý An còn đăng cả lên vòng bạn bè để tưởng niệm người chiến hữu đồng hành cùng mình bốn năm này.

Hedy bình luận vào bài viết của cô: Không sao, chờ đến tiệc cuối năm công ty có tổ chức rút thăm trúng thưởng, đồ của hãng này nhiều lắm, nếu lúc đó bé không trúng thì để chị xin cho một bộ! Chúng ta cứ bình tĩnh chờ, sắp đến tiệc cuối năm rồi!

Trần Ý An trả lời một đống dấu chấm than.

Mấy ngày sau đi làm, cô mua tạm một cái tai nghe có dây mười tệ ở siêu thị dưới tầng, tạm thời đối phó.

Tết Dương lịch, công ty nghỉ ba ngày.

Đêm cuối năm.

Công ty tổ chức tiệc cuối năm ở một khách sạn 5 sao tại Yên Kinh.

Ngày đó khá đông người, có rất nhiều đồng nghiệp cô không biết, Hedy kéo cô ngồi tán gẫu, nào là lúc trước công ty có sếp nào từng ngoại tình, boss nào từng bị vợ bóc phốt, một lát lại chuyển sang Linda, rồi lại nhảy sang một ngôi sao nọ đang nổi.

Trần Ý An ăn dưa căng cả bụng.

Nghe nói đúng 12 giờ sẽ có pháo hoa.

Trần Ý An ngồi chờ đến mười hai giờ.

Cô ngồi ở ghế cạnh cửa sổ, lần đầu tiên sau nhiều ngày, cô muốn tìm bóng dáng của Hoắc Thanh Lan.

Từ khi quay lại công ty, cô như con đà điểu cắm đầu vào công việc, cô tự biết hôm đó mình đã nói vài lời quá giới hạn, cô không say hẳn nên nhớ rất rõ — huống hồ khi đó còn có một phần là cô cố tình mượn rượu nói lời thật lòng.

(*) có một cái joke là đà điểu vùi đầu vào cát để trốn nguy hiểm, mắt không thấy thì không phải sợ, chỗ này chắc ý của tác giả là em nó cắm đầu vào công việc để trốn sếp Lan : D

Mà mấy ngày nay Hoắc Thanh Lan cũng bận đi công tác hoặc bận công việc, không tìm cô.

Nhiệm vụ được giao cho cô cũng nhiều, càng không có thời gian nghĩ lung tung.

Nói cách khác, hai người đã mất liên lạc mấy ngày.

Đối với người trưởng thành mà nói, có một số việc không cần nói đến khi nhận được kết quả mới thôi, im lặng chính là câu trả lời.

Trong khoảnh khắc đang thất thần đó.

Trần Ý An thấy bóng lưng của Hoắc Thanh Lan, anh đứng ở đằng trước, đang nói chuyện với mấy vị boss khác, có vẻ đề tài khá nhẹ nhàng, cô thấy khóe môi anh có ý cười nhàn nhạt.

Hình như cô chưa từng thấy anh cười.

Hoá ra lại đẹp trai như vậy, tiếc là anh không hay cười.

Trần Ý An chống cằm nhìn anh, trong lòng hơi hụt hẫng.

Cuối cùng pháo hoa cũng được bắn lên, thoáng chốc thắp sáng bầu trời đêm, ánh lửa chớp lên không ngừng, bầu trời toả ra vô số những đoá hoa xinh đẹp, đủ mọi hình dáng, vô số sắc màu.

Cô nhìn chăm chú Hoắc Thanh Lan một hồi lâu, sau đó nhắm mắt lại.

Cô nói thầm trong lòng: Chúc mừng năm mới.

Chúc mừng năm mới, Trần Ý An.

Chúc mừng năm mới, Hoắc Thanh Lan.

Lần đầu tiên trái tim rung động, hình như cứ nhẹ bẫng như thế mà kết thúc rồi.

Trong mấy giây ngắn ngủi nhắm mắt lại, cô cảm giác như có người đi qua, cô tưởng chỉ là ai đó đi ngang nên không mở mắt.

Chờ cô mở mắt ra, trước mặt đã có thêm một chiếc hộp vuông.

Cô ơ một tiếng, rồi chọc Hedy đang ngà ngà say bên cạnh, “Chị để đây ạ?”

“Chắc vậy, lúc nãy rút thăm chị cũng ra hóng, trúng cái gì không biết nữa, thôi em cứ cầm đi, chị có thiếu gì đâu.” Hedy ôm ngực đứng dậy, “Chị vào WC cái đã.”

Trần Ý An gật đầu, ngồi đó mở hộp ra.

A, là tai nghe.

Cùng hãng với bộ tai nghe của cô, còn là mẫu mới nhất.

Tai nghe này mấy ngàn tệ lận, Trần Ý An vẫn tiếc tiền chưa mua, định đợi đi làm chính thức rồi sẽ dùng một phần lương tháng đầu tự thưởng cho mình.

Hedy rút trúng cái này thật hả?

Trần Ý An cầm hộp tai nghe, nâng mắt quét một vòng, bỗng bắt gặp ánh mắt của Hoắc Thanh Lan.

Anh không còn đứng ở vị trí vừa rồi.

Anh đứng cách cô không xa.

Trùng hợp cũng đang nhìn về phía cô.

Trong khoảnh khắc bốn mắt chạm nhau, hình như cô thấy anh khẽ mỉm cười với mình.

Cô hoa mắt nhìn nhầm à?

“Lilian?” Một cô gái đi tới, tay cầm hộp quà, “Đây là hai lọ tinh dầu Hedy rút trúng, bảo chị mang cho em.”

“Em xin ạ.”

Trần Ý An đã có đáp án trong lòng, bộ tai nghe này có lẽ không phải của Hedy rút được.

Pháo hoa rất nhanh đã bắn hết.

Trần Ý An lại bắt đầu mơ hồ.

Lần đầu rung động của cô rốt cuộc đã kết thúc chưa?

Trần Ý An quyết định bắt taxi về đi ngủ.

Cô ôm mấy cái hộp, nín thở đi về phía trước, tự nói với chính mình: Mắt nhìn thẳng, thẳng lưng ưỡn ngực, nhất định không được liếc Hoắc Thanh Lan một cái nào.

“Trần Ý An.” Nhưng anh lại lên tiếng gọi cô.

“Dạ?” Phòng tuyến của cô vỡ vụn trong một giây, tim đập như sấm, trận địa hoàn toàn rối loạn.

“Chúc mừng năm mới.” Anh nói, “Ngủ ngon.”

“A, vâng, chúc mừng năm mới sếp Eric ạ, ngủ ngon.” Cô cũng lặp lại một lần, sau đó đi về phía thang máy.

Nhưng lần này, câu hỏi trong lòng cô lại được thay bằng một niềm vui nho nhỏ.

Hình như là vui vẻ đó.

Lần đầu tiên rung động trong đời của cô… có lẽ vẫn chưa kết thúc.

Trần Ý An hít sâu một hơi, hình như cô đang chơi trò chơi lựa chọn “Rốt cuộc anh ấy có thích mình không” và “Ảnh thích mình hay không cũng kệ” không biết mệt.

Cô không hụt hẫng vì anh không có đây, cũng không buồn bã vì anh không gửi tin nhắn, càng không vì anh mà làm ảnh hưởng đến công việc.

— Trần Ý An, cậu như vậy đã rất giỏi rồi.

Xem ra có thể tiếp tục trò chơi của người trưởng thành “Mặc kệ anh ấy có thích mình hay không, mình vẫn thích anh ấy là được!”

 


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận