Đêm Vượt Sóng - Mạnh Ngũ Nguyệt

Chương 32.




Vẫn giống như mọi khi, mười giờ tối, Trần Ý An xuống bãi đậu xe ngầm, dù sao cũng phải tránh cho đỡ bị chú ý.

Bữa tối cô chỉ lót dạ bằng mấy lát chuối và táo để đợi bữa khuya này.

Vẫn là quán trà theo kiểu Quảng Đông, cô gọi thịt nướng và cơm niêu, Hoắc Thanh Lan thì chỉ gọi trà bánh.

“Có thể mấy tuần nữa em sẽ phải đi Đông Bắc,” Trần Ý An uống mấy ngụm trà lạnh, “Làm dự án marketing Tết âm lịch.”

“Lựa chọn không tồi.” Hoắc Thanh Lan chưa bao giờ tiếc lời khen ngợi dành cho cô, cũng luôn rất sảng khoái đưa ra gợi ý, “Em thấy còn vấn đề ở đâu nữa?”

“Chắc là thời tiết ạ, em sợ gặp tuyết lớn này kia,” Trần Ý An cũng chưa nghĩ kỹ, “Với cả bên đó lạnh quá, đúng là khá mạo hiểm.”

“Ừ, nhớ theo dõi cảnh báo thời tiết, chuẩn bị sẵn các biện pháp phòng ngừa,” Hoắc Thanh Lan nói, “Điểm marketing khá nhiều, bước đầu có lẽ sẽ thích hợp làm kế hoạch ngắn hạn năm đến bảy ngày, sau hội chợ quảng bá đầu tư thì thử hỏi thêm bên phụ trách xem có ép giá xuống được nữa không.”

Trần Ý An ghi nhớ trong lòng, được nước lấn tới, “Còn cách làm marketing thì sao ạ?”

“Cách em đang làm khá ổn rồi,” Hoắc Thanh Lan nói, “Nhưng có một góp ý mang tính dự đoán trước.”

“Anh nói đi, em nghe nè.” Trần Ý An lập túc nghiêm túc lại.

“Thật ra anh thấy em có thể tìm cơ hội tranh thủ liên hệ với vài KOL lữ hành có thể hợp tác dài hạn, vài năm nữa chắc chắn thị trường sẽ chuyển sang chú trọng vào IP, những KOL đã có danh tiếng và người hâm mộ làm nền tảng sẽ tạo được hiệu quả rất tốt, hơn nữa hợp tác lâu dài thì độ gắn kết cao hơn.”

Trước đó Trần Ý An cũng đã từng nghĩ đến chuyện này, chỉ là suy nghĩ của cô còn rất rời rạc, “Nhưng hợp tác dài hạn chắc chắn phải có hợp đồng… Hoặc là lúc trước em còn nghĩ đến một kiểu giống như, ừm, đại lý?”

“Nước ngoài đã có mô hình này, nhưng vẫn đang trong giai đoạn thử nghiệm,” Hoắc Thanh Lan nói, “Hợp tác với người sáng tạo nội dung để marketing hoặc triển khai nghiệp vụ, khoảng vào năm 2009 từng xuất hiện trên YouTube, tên là MCN(*). Cung cấp nội dung, kế hoạch và quảng bá vân vân cho người sáng tạo.”

(*) Multi-Channel Network (Mạng đa kênh) là một tổ chức trung gian được YouTube cấp quyền, liên kết với nhiều kênh YouTube để hỗ trợ về kỹ thuật, bản quyền, tối ưu nội dung và doanh thu.

Trần Ý An nghe mà lơ mơ chỗ hiểu chỗ không, như đang tìm chỗ đột phá.

Hoắc Thanh Lan chỉ cho cô một hướng đi, “Các nền tảng khác dưới trướng Kenton đang lên kế hoạch ký hợp đồng với một nhóm người sáng tạo, chờ người phụ trách bên đó về tôi có thể đề cử cho em, hai người nói chuyện trực tiếp sẽ chi tiết hơn. Nhưng quy trình phải qua Henry phê duyệt, em không có quyền hạn. Nhưng anh có thể nhắc em trước.”

“…”

“Nếu em có thể hoàn thành vượt chỉ tiêu ba dự án liên tiếp, mùa hè sang năm sẽ có cơ hội xét thăng chức nội bộ, thử xem.”

Trần Ý An nghe mà cứ như nằm mơ.

Nhưng cô biết, ba dự án liên tiếp vượt chỉ tiêu là một nhiệm vụ không dễ dàng, chỉ là cũng giống như leo cầu thang mà thôi, bước từng bậc thang một, chắc chắn, vững vàng là được.

“Thế nếu có chỗ nào không hiểu thì em hỏi anh được không?” Trần Ý An nhìn anh đầy mong đợi.

“Hỏi thì được, mở cửa sau thì không,” Hoắc Thanh Lan đẩy bát cháo sò sang phía cô, “Với lại, anh nghĩ bữa cơm này không phải chỉ để nói về công việc.”

“Dạ?” Cô có hơi không theo kịp.

“Chúng ta đang hẹn hò mà,” Hoắc Thanh Lan chuyển đề tài cực nhanh, “Cuối tuần em có kế hoạch gì chưa?”

“Chắc là chưa ạ.”

“Vậy chúng ta đi ăn,” Hoăc Thanh Lan hơi ngừng, “Nếu chốt được chuyến đi Đông Bắc thì em có muốn anh đi cùng không?”

“Dùng thân phận gì ạ?” Trần Ý An ăn cháo, ngước mắt nhìn anh, vẻ mặt cực kỳ vô tội, nhưng đáy mắt rõ ràng loé lên tinh nghịch, “Lãnh đạo, hay là bạn trai?”

“…” Hoắc Thanh Lan đúng là càng ngày càng thấy cô gái này quá thú vị.

Lúc làm việc thì nghiêm túc cần cù, không phân tâm một giây.

Lối tư duy nhanh nhạy, nhiều ý tưởng mới lạ, tác phong làm việc cũng rất chặt chẽ chu đáo.

Nhưng khi ở riêng, nhìn thì có vẻ dễ ngượng ngùng, ngây ngô chưa trải sự đời, nhưng lại có sự tinh nghịch khiến anh đôi khi không phản ứng kịp.

“Vậy em muốn anh dùng thân phận gì?” Hoắc Thanh Lan ung dung trả y nguyên lại cho cô, “Lãnh đạo hay bạn trai?”

“Lãnh đạo thì có Henry đi cùng rồi.” Trần Ý An nhất quyết không mắc bẫy, “Anh thấy sao?”

Hoắc Thanh Lan nhìn cô, không ngại chơi kéo co với cô, “Ừ, vậy để anh xem rồi sắp xếp.”

Trần Ý An nhún vai, “Anh là boss lớn mà, anh đi hay không em cũng có làm gì được đâu, anh có công việc của anh, em cũng có công việc của em.”

Nói hay lắm.

Hoắc Thanh Lan thầm nghĩ, đang chơi lạt mềm buộc chặt với anh à, để xem em mềm được bao lâu.

Nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng Trần Ý An vẫn cứ ăn uống thản nhiên, thậm chí còn rủ anh đi dạo.

Buổi tối trên đường không có mấy người, xe cũng ít, nơi này rất yên tĩnh, những quán ăn mở cửa đến đêm cũng chỉ còn lác đác vài khách.

Hai người đi dọc con đường vắng vẻ, Trần Ý An ngẩng đầu nhìn trời, hôm nay trời khá đẹp, sao sáng, trăng cũng sáng.

Đây đúng kiểu tình yêu mà cô từng tưởng tượng hồi thanh xuân, đi dạo cùng người mình thích, tán gẫu chuyện này chuyện kia, không gì thân mật hơn trò chuyện.

(*) ẻm tự nghĩ rồi chuẩn bị tự vả mặt luôn nè : D

Cô bỗng bước chậm lại, đưa tay về phía Hoắc Thanh Lan.

Hoắc Thanh Lan khoác măng tô, đi bên phải cô.

Người đàn ông có thân hình cao lớn, dáng dấp đẹp không có gì để chê.

Cô chu môi.

Hoắc Thanh Lan vẫn để tay trong túi, bắt chước dáng vẻ vô tội vừa nãy của cô, “Vậy bây giờ thân phận của anh là lãnh đạo hay là bạn trai?”

“…” Đáng ghét, vẫn còn ghi thù.

Trần Ý An túm tay anh nắm lấy, hùng hổ ném ra một câu, “Bạn trai.”

Lời này rất dễ nghe, Hoắc Thanh Lan bỏ luôn tay cô vào túi áo mình, bàn tay lạnh lẽo của cô lập tức ấm lên.

“Lúc trước đúng là không nhìn ra em lại là kiểu ngoan cố ngầm đó,” Hoắc Thanh Lan nói, “Bướng.”

“Đó là anh không gặp em hồi dậy thì thôi,” Trần Ý An nói, “Hồi nhỏ không bị đánh bao giờ, tới tuổi nổi loạn, bố mà cầm roi là em chạy ngay, sau thấy bố sắp đánh là em khoá luôn cửa, ông nhất định đòi phải đánh cho em khóc thì thôi, thế là em nói bố có giỏi thì đánh chết con đi, không thì đừng mong con rơi một giọt nước mắt nào, cuối cùng người khóc là mẹ em.”

“Nhà em náo nhiệt nhỉ, hồi nhỏ chưa từng bị đánh à?”

“Chưa từng.” Trần Ý An nói, “Ai lại đi đánh con nít chứ.”

“Nhà anh thì khác, trước bảy tuổi đã bị đánh, mười tuổi thì bị đánh dữ hơn, sau này mới thôi,” Hoắc Thanh Lan nói, “Anh lớn lên với đòn roi.”

Trần Ý An hơi buồn cười, “Lúc đó anh nghịch gì mà bị đánh?”

“Con trai mà, nghịch ngợm,” Hoắc Thanh Lan nói, “Không lý do gì lớn, thế hồi dạy thì em nổi loạn thế nào?”

“Bố em đổ oan cho em mà, ông nói em yêu sớm, hồi cấp ba em hơi hơi xinh, có bạn nam theo đuổi, đứng chặn trước cửa lớp, chủ nhiệm lớn em thấy, lại trùng hợp đúng thời điểm đó thành tích của em đi xuống, thế là cô nói chuyện với bố mẹ em…” Trần Ý An nói, “Nhưng em có yêu sớm đâu, bọn họ đổ oan cho em, em không sai thì sao phải khóc.”

“Ừ.” Hoắc Thanh Lan đi bên cạnh cô.

Nắm bàn tay mềm mại của cô trong tay mình.

Hoắc Thanh Lan bỗng cảm thấy may mắn khó tả, như là may mắn vì cô chưa từng yêu ai, nếu không với tính cách quá mức ngay thẳng chính trực thế này, sợ là càng dễ bị người ta chọc giận đến phát khóc.

Có một kiểu người nhìn thì cứng rắn, nhưng thật ra trái tim lại yếu mềm hơn bất kỳ thứ gì. Hoắc Thanh Lan cảm thấy Trần Ý An chính là kiểu người như vậy.

Hai người đi một vòng rồi Hoắc Thanh Lan đưa cô về.

Dân văn phòng yêu nhau cũng chẳng có gì long trời lở đất, nhất là khi phải theo chế độ 996(*) ở những tập đoàn lớn, làm gì có thời gian yêu đương.

(*) làm việc từ 9:00 sáng đến 9:00 tối, 6 ngày mỗi tuần, cái này là để hình dung thời gian làm việc khắc nghiệt thui chứ không phải hai người làm đúng thời gian như thế, có khi ít hơn có khi còn hơn ấy chứ : D

Nhưng cũng có ưu điểm, ví như Trần Ý An cảm thấy, văn phòng của hai người cạnh nhau, ít nhất thì những lúc anh ở văn phòng, cô chỉ cần ngẩng đầu là thấy.

Buổi tối cùng nhau ăn khuya, đi dạo, có khi cũng cố gắng xem được một suất phim chiếu muộn, cuối tuần đi chơi, bình thường nhạt nhẽo, nhưng lại chính là kiểu tình yêu mà Trần Ý An từng nghĩ đến.

Lúc Hoắc Thanh Lan đưa cô về đến dưới nhà, chủ đề lại bị lôi ra một lần nữa, anh chậm rãi hỏi cô, “Giờ thì nói chuyện chính.”

“Dạ? Chuyện chính gì cơ.”

“Đi Đông Bắc, em có muốn anh đi không?”

“Tùy anh thôi –” Trần Ý An ngồi ở ghế phụ, xung quanh rất yên tĩnh, trong xe là không gian kín, cô nâng mắt nhìn Hoắc Thanh Lan, muốn trêu chọc anh.

Nhưng Hoắc Thanh Lan cứ nhìn cô như vậy.

Trần Ý An phải thừa nhận, những lúc thế này trái tim cô lại đập rộn ràng, đối diện một người đẹp trai như vậy, suy nghĩ đầu tiên xuất hiện trong đầu cô khi ấy vậy mà lại là: Nếu mình hôn anh ấy một cái thì anh ấy sẽ phản ứng thế nào nhỉ?

Ê, suy nghĩ này nguy hiểm nha.

Nhưng càng nguy hiểm thì lại càng k*ch th*ch, loại k*ch th*ch này khiến trái tim cô đập nhanh hơn.

“Ánh mắt đó là sao?” Hoắc Thanh Lan rất nhạy bén, vừa rồi ánh mắt cô hơi lơ đãng, rõ ràng là đang nghĩ đi đâu.

Trần Ý An hắng giọng, ho một tiếng, có một giây mất tự nhiên, “Cho anh một cơ hội.”

“Cơ hội gì?” Hoắc Thanh Lan tiếp lời cô.

“Cơ hội dùng thân phận bạn trai đi với em đến Đông Bắc hai ngày,” Trần Ý An chọc chọc má mình, rồi nhắm mắt lại, “Ở đây.”

Hoắc Thanh Lan suýt thì bật cười, Trần Ý An nhắm mắt lại, nghiêng mặt sang, ý đồ rõ rành rành đến con kiến đi qua cũng hiểu.

Nửa ngày chẳng đợi được gì.

Trần Ý An mở hé một mắt muốn nhìn trộm, đúng vào lúc đó, Hoắc Thanh Lan đưa tay ra sau gáy cô, kéo cô về phía mình. Trần Ý An bị bất ngờ, không kịp đề phòng, trái tim thoáng cái tăng tốc, một đôi môi mềm mại áp lên, hô hấp nóng bỏng quét qua chóp mũi, mang theo mùi gỗ đàn hương nhàn nhạt, lại như mặt rêu ẩm ướt trong rừng, khiến đầu óc thoáng chốc trở nên mộng mị không thể thoát ra.

Thì ra hôn là thế này, Trần Ý An thầm nghĩ.

Trong nháy mắt khi hai đôi môi chạm nhau, Trần Ý An cảm giác được một luồng tê dại từ trái tim lan ra xung quanh, nụ hôn này của họ không phải trong thời kỳ ngây ngô tuổi teen, mà đã pha tạp với xíu xiu gì đó của thế giới người lớn, cô hơi khó thở, nhưng cảm giác không thở nổi này không hiểu sao lại khiến não bộ của cô tỉnh táo hơn.

Quả nhiên là tuổi trẻ, sức sống mãnh liệt, tình cảm dồi dào lại phong phú, chỉ cần một ánh mắt đã có thể dẫn đến một nụ hôn, rồi lại từ một nụ hôn lại tích tụ những hợp chất đơn giản thành một thứ hợp chất phức tạp, khiến người ta liên tưởng đến những hình ảnh sâu xa hơn, mờ ám hơn.

Cô chợt hiểu được lời Ôn Thần từng nói.

Khi thật sự thích một ai đó, khi biết đối phương cũng thích mình, khi cảm nhận được đây là một mối tình khiến ta thoải mái, thì sẽ sinh ra h*m m**n.

Tuy Trần Ý An không có nhiều kinh nghiệm, nhưng thời đại này rồi, chưa ăn thịt heo nhưng cũng từng thấy heo chạy, cô thử dè dặt đáp lại, nhưng vừa chủ động, Hoắc Thanh Lan đã buông cô ra.

“Anh làm gì đó?” Trần Ý An còn chưa đã thèm.

Hoắc Thanh Lan lườm cô một cái, “Lá gan cũng lớn đó.”

“Cám ơn, kinh nghiệm lý thuyết của em phong phú lắm,” Trần Ý An chép miệng, “Chỉ thiếu kinh nghiệm thực chiến thôi.”

“Được, vậy luyện nhiều hơn.”

“…” Trần Ý An đỏ mặt, “Thôi, em về đây, mai gặp lại.”

“Ừ, mai gặp lại.”

“À –” Trần Ý An mở cửa được nửa chừng thì dừng, cô lại nghiêng người sang, chỉ vào má mình, “Lúc nãy anh hôn sai chỗ rồi.”

Hoắc Thanh Lan vừa định từ chối.

Nhưng Trần Ý An đã chồm qua, nắm cằm anh rồi hôn chụt một cái, lần này rốt cuộc đã thoả mãn, cô cười híp mắt xuống xe, “Mai gặp nha.”

“…”

“À, còn nữa,” Trần Ý An xoay người ghé vào cửa kính xe, “Đi Đông Bắc với em nha? Với tư cách bạn trai đó, em dẫn anh đi xem khắc băng! Dẫn anh ăn gà niêu! Ăn thịt chiên giòn!”

Hoắc Thanh Lan thầm nghĩ, anh thích cô.

Thích sự tự nhiên sinh động của cô.

Tươi sáng rực rỡ.

Giống như một mặt trời nhỏ.


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận