Đêm Vượt Sóng - Mạnh Ngũ Nguyệt

Chương 31.




Cuối tuần, hai người hẹn nhau ăn một bữa rồi đi xem phim, lúc đưa cô về đến nhà, Trần Ý An len lén hỏi Hoắc Thanh Lan có thể tạm thời giữ bí mật chuyện giữa họ không.

Hoắc Thanh Lan hiểu cô đang lo lắng cái gì, nói không thành vấn đề.

Trần Ý An mở cửa xuống xe rồi chạy chậm về nhà.

Ôn Thần đang bưng đĩa trái cây xem show giải trí, thấy Trần Ý An đi vào, toả ra hương vị ngọt ngào của tình yêu, lập tức trêu cô, “Chốt rồi?”

“Chốt gì cơ?”

“Vị lãnh đạo kia của cậu đó.”

“Hê hê.” Trần Ý An tóm tắt sơ qua.

Ôn Thần nghe xong thì líu cả lưỡi, “Hai người yêu đương gì mà trong sáng quá vậy, đi bộ ăn cơm xem phim, y như người của thế kỷ trước ấy.”

“Chứ không thì thế nào.” Trình tự yêu đương trong suy nghĩ của Trần Ý An trong sáng vẫn dừng ở mấy tháng đầu nắm tay mấy tháng sau đến hôn.

“Cậu nói xem, tình yêu ngoài trên mặt tinh thần thì còn gì nữa,” Ôn Thần nói, “Bộ cậu yêu theo phong cách thập niên tám mươi hả?”

“Rồi rồi rồi.” Trần Ý An giơ tay đầu hàng.

“Ăn uống coi phim thì cũng không có vấn đề gì, nhưng mà nên, ừm, cậu hiểu đó,” Ôn Thần cổ vũ cô, “Cái đó đó, ừm ừm.”

Trần Ý An cười ha ha, nói chuyện hoang dã ghê.

Cù Dĩnh vốn đang gõ code trong phòng, nghe hai người ở bên ngoài cười đùa vui vẻ thì không nhịn được, bỏ việc chạy ra.

Ba cô gái tụ lại bàn tán rôm rả, chủ đề về tình yêu luôn mang theo sức hấp dẫn chết người, hơn nữa trung tâm của chủ đề lại đặt ở vị boss siêu cấp bự của Trần Ý An, mà bản thân Trần Ý An lại chẳng có bao nhiêu kinh nghiệm tình trường, thế là chỉ đành làm thính giả lắng nghe.

Ôn Thần xinh đẹp hấp dẫn, hồi đi học đã có không ít người theo đuổi, thái độ với chuyện tình cảm khá dửng dưng, “Lúc yêu thì cứ yêu cho đủ, đừng để lại tiếc nuối, tuổi xuân đẹp đẽ nhất của đời người thì nên hưởng thụ cùng một người cậu thích và cũng thích cậu, chỉ cần cả hai đủ chân thành, dù chia tay cũng không nuối tiếc.”

Tuy Cù Dĩnh không có nhiều mối tình, nhưng cô ấy đã thầm mến một đàn anh rất lâu, hai người thậm chí đã quen nhau rất nhiều năm, cô ấy thi vào trường đại học ở Yên Kinh cũng là vì vị đàn anh ưu tú này.

Tuổi trẻ của Trần Ý An thì nhạt nhẽo hơn nhiều: Không yêu sớm, có người theo đuổi nhưng lại chưa từng hẹn hò yêu đương.

Nhưng Trần Ý An cũng sẽ trải qua cái tuổi phản nghịch.

Giờ thì giống như tự do đến muộn hơn.

Cô ghi nhớ lời Ôn Thần, còn thấy rất có lý nữa.

— Tình cảm mà, cũng không phải là tất cả, đúng lúc gặp được đúng người trải qua một mối tình lành mạnh vui vẻ, vậy là đủ, Không có tiếc nuối thì chẳng còn gì để hối hận.

Thật ra cũng không cần nhiều nguyên tắc như vậy, cô vui là được rồi.

Nếu không khiến cô vui nổi thì chứng tỏ người đó không hợp.

Trần Ý An đi ngủ sớm, còn rất mong ngóng vào ngày mai.

Sáng hôm sau cô vẫn đến sớm như mọi khi, việc đầu tiên là đi phòng nhân sự làm thủ tục chuyển sang chính thức, trên đường về cô mang theo mấy cốc cà phê, để không lộ quá, cô mua cả cho Henry, Hedy, Max và Leo.

Hai cái bàn vốn dành cho Bella và Mark giờ đã trống không.

Trần Ý An không có cảm giác gì đặc biệt, cô chia cà phê xong, cầm cốc cuối cùng đi về phía văn phòng của Hoắc Thanh Lan.

Hôm nay Hoắc Thanh Lan cũng đến khá sớm, sáng nay anh có buổi họp.

Trần Ý An đứng ngoài ngó vào, Hoắc Thanh Lan lại khôi phục dáng vẻ đi làm, đồ vest sơ mi cà vạt, áo măng tô thì treo trên giá.

Buổi sáng thời tiết khá đẹp, mùa đông ở phương Bắc hầu hết là nắng ráo khô khan, đến cả cái bóng của anh cũng đáng để ngắm nghía một phen, Trần Ý An bèn đứng luôn đó ngắm, đúng là một khung cảnh say mê lòng người.

Anh hơi khom người, hình như đang tìm thứ gì đó trên bàn, đến góc nghiêng khuôn mặt cũng đẹp trai.

Trần Ý An ngắm mây giây, sau đó bước nhanh vào đưa cà phê.

Lúc cô chuẩn bị rời đi, Hoắc Thanh Lan bỗng nói, “10 giờ tối tan làm.”

“Em ạ?” Trần Ý An quay đầu lại, cô tưởng anh vẫn đang bận gọi điện, nhìn lại mới phát hiện người ta đã sớm cúp máy, đang ngồi ngay ngắn trên ghế.

“Có việc gì khác?”

“Không ạ,” Trần Ý An hắng giọng, quét mắt nhanh một vòng, “Là hẹn hò ạ?”

“Chứ không thì là gì?” Hoắc Thanh Lan nhắc cô, “Xin nghỉ là trừ lương. Em chỉ có hai mươi ngày nghỉ Tết thôi.”

“…”

Trần Ý An lượn luôn.

Bởi vì dự án Thanh Đảo đã tiến vào giai đoạn kết thúc, Trần Ý An tổng hợp chỉnh sửa lại số liệu, sau đó còn phải viết một bản báo cáo tổng kết, gửi vào file tổng kết dự án của bộ phận, nhưng dữ liệu chưa trả về đủ nên cô tách thành từng nhóm cho sau này dễ tổng hợp.

Tiếp theo sẽ đến một giai đoạn khác: mùa du lịch Tết.

Bởi vì vẫn là mùa đông, dự tính của Hedy và Max đương nhiên là các thành phố ấm áp để tránh rét, nhưng trước đó đã quay đi lộn lại tuyên truyền cho Hải Nam quá nhiều lần rồi, kế hoạch trở nên khuôn mẫu, mà tổ Linda lại chọn Côn Minh, cho nên bọn họ không còn lại nhiều lựa chọn, cùng một bộ phận, chắc chắn không thể để hai tổ cùng tuyên truyền một chỗ.

(*) chắc ý là cùng tuyên truyền thành phố ở phía Nam chứ Côn Minh ở tỉnh Vân Nam

Nội dung buổi họp khá đơn giản, mấy người cùng ngồi lại xem xem có ý tưởng gì không, trước mắt tổ của bọn họ đang thiếu một điểm đột phá, cuối năm mà, chính quyền địa phương khẳng định đều đưa ra các gói ưu đãi kích cầu du lịch cho tỉnh mình.

Trần Ý An là người lên tiếng đầu tiên, “Em nghĩ hay là chúng ta thử cách trái ngược xem sao, nếu như các năm trước mọi người đều chọn nơi tránh rét, thì năm nay chúng ta lại thử tận dụng các thế mạnh của miền Bắc, em nghĩ đến Đông Bắc, hoặc Tây An. Đông Bắc thì có lợi thế địa lý, cảnh tuyết đẹp, đặc biệt mới mẻ hấp dẫn với du khách miền Nam, thêm nữa là người Đông Bắc rất nhiệt tình hiếu khách, có khá nhiều điểm mạnh. Với Tây An, em cảm thấy ngoài văn hóa lịch sử, con người, ăn uống đều là những điểm nhấn, thì nơi đó còn khá nắm bắt các trào lưu mới, em thấy bọn họ đang dự định tổ chức vài buổi lễ hội âm nhạc, nhưng có lẽ cũng sẽ có hạn chế, bởi vì đối tượng tham gia lễ hội âm nhạc thế này phần lớn là giới trẻ…”

“Ê! Lilian! Ý này của em hay đó!” Hedy reo lên, lập tức theo kịp tư duy của cô, “Tìm được điểm đột phá rồi!”

Henry nhìn sang Max.

Max cũng rất tán tưởng tư duy của Trần Ý An, “Hôm trước tôi với Hedy nghĩ đến núi Lão Quân của Hà Nam, nhưng nơi đó chỉ phù hợp tour ngắn ngày, một hai ngày gì đó, hoặc là Tr**ng S*, nhưng mùa đông ở Tr**ng S* bị hạn chế vì thường xuyên có mưa, khu Vân Quý(*) cũng thế, chỉ có cảnh đẹp, kiểu cách lại thiên về truyền thống hơn, Tam Á thì là hạng mục giữ gốc của chúng ta rồi, dù không cố tình đẩy thành hạng mục lớn thì phía khách sạn cũng sẽ đẩy hoạt động, dù sao kế hoạch bên kia với khách sạn đã quá thuần thục, không có không gian cho chúng ta bên này phát huy.”

(*) Vân Nam và Quý Châu

Henry tiếp tục hỏi Trần Ý An, “Nếu chọn Đông Bắc thì em định thế nào?”

“Bên cục du lịch có gửi thiệp mời cho chúng ta không ạ?”

“Có, có vài bộ phận tuyên truyền đã hợp tác với bộ phận Khán sạn và Mua vé của chúng ta, gần như là đều có hợp tác với cục du lịch của các nơi.”

“Em thấy Đông Bắc rất tốt, vốn là mùa đông mà, chúng ta cũng không cần phải cố gắng trốn tránh mùa đông, ví dụ như lễ hội điêu khắc băng, hoặc là phong cách kiến trúc, nhỏ nhặt hơn nữa là sự nhiệt tình hiếu khách, đồ ăn của Đông Bắc,” Trần Ý An nói, “Có thể khai thác từ rất nhiều góc độ, hơn nữa quan trọng nhất là em thấy có vài lễ hội âm nhạc mở màn cho năm mới đã bắt đầu quảng bá kết hợp kêu gọi đầu tư, chúng ta có thể thử bắt đầu với chủ đề “Yến tiệc mùa đông”, để du khách có cơ hội trải nghiệm một mùa đông sôi động khác biệt, trong một hai ngày tổ chức lễ hội âm nhạc đó, nếu là những cái tên nổi tiếng thì sẽ đảm bảo được một lượng khách nhất định.”

Henry cảm thấy rất có tính khả thi, “Nhưng mà vẫn có một cái nhưng…”

Hedy hiểu ngay, “Mùa đông ở Đông Bắc quá lạnh, lạnh đến mức có thể đại đa số người phía Nam đều không hình dung nổi, hơn nữa cũng vì vấn đề này nên nhiều năm qua chúng ta mới ít nhắm đến Đông Bắc vào mùa đông, thật sự rất lạnh.”

Hedy là người Đông Bắc, sinh ra và lớn lên ở đây, cô ấy nói mùa đông ở Đông Bắc có thể tụt xuống -20 đến -30°C.

“Cho nên phần lớn người phía Nam đến đây du lịch đều không mang đủ quần áo, không nói quá tí nào đâu, bọn chị thường nói, lạnh đến mức có thể đóng băng cả nước tiểu luôn đấy,” Hedy nói, “Nói là lạnh đến mức chân tay tê liệt cũng không quá.”

“Hoặc là,” Trần Ý An để cho tư duy trong đầu tự do bay bổng, “Dựng một khu chợ nhỏ ở ngay nhà ga, chuyên bán áo khoác quần lông vũ vân vân, như vậy du khách cũng đỡ phải vác nguyên một cái vali chỉ toàn quần áo.”

“Ý kiến hay, có thể tìm thử cơ hội trong buổi hội chợ quảng bá đầu tư xem.”

“Hạng mục này nghe có vẻ không tồi, rất thú vị và đặc biệt, nhưng lại có thêm một cái nhưng, là mạo hiểm rất lớn,” Max rất nghiêm túc lắng nghe, mở kho dữ liệu của công ty, truyền mấy file pdf lên, “Về dự án marketing Đông Bắc, chỉ số ROI và doanh thu của chúng ta đều không cao, so sánh số liệu với những hạng mục khác, thì có thể nói là luôn nằm trong mấy hạng cuối, hơn nữa còn là kế hoạch marketing chạy vào mùa hè.”

Nhưng Max vẫn rất ủng hộ ý tưởng của Trần Ý An, nhất là về kế hoạch Thanh Đảo, đây không phải lần đầu bọn họ tuyên tuyền cho thành phố này, nhưng kế hoạch của Trần Ý An đã mang lại doanh thu cao hơn hẳn 30% so với trước, quả thật là một con số ấn tượng.

“Nhưng những kế hoạch marketing trước đó của chúng ta chưa từng khai thác vào điểm mà Lilian đã đề xuất, tôi cảm thấy đáng để thử một lần, chắc là qua mấy ngày nữa chúng ta có thể thoả thuận xong ngày đi công tác, đích thân qua đó xem và cảm nhận thử, trùng hợp bên đó có khá ít bên hợp tác với chúng ta,” Max nói, “Ý tưởng của Lilian đều rất tốt, không cứng nhắc như tôi và Hedy, trẻ trung và có tính đột phá, vừa khéo thời gian này bên lễ hội âm nhạc đang tổ chức quảng bá kêu gọi đầu tư, có thể làm hoạt động chung với bên Mua vé.”

“Ok, vậy chúng ta đặt trọng điểm vào Đông Bắc trước,” Henry nói, “Max, lát nữa cậu liên hệ với bên cơ quan địa phương, xác nhận lại với bọn họ ngày tiến hành hội chợ quảng bá đầu tư, giục bọn họ cố gắng trả lời sớm. Tạo thêm nhóm trò chuyện mới đi, kéo cả bộ phận Mua vé, Khách sạn và Quảng cáo vào, có thông tin gì hay ý tưởng gì mới thì có thể kịp thời cập nhật, keep in touch.”

“Hedy, chờ Max liên hệ xong thì nhanh chóng đặt vé máy bay và khách sạn nhé, đây là hạng mục trọng điểm cho dịp Tết của chúng ta, nhất định phải dồn toàn lực,” Henry sắp xếp xong thì hỏi, “Còn vấn đề gì nữa không?”

Hedy nói còn, chuyển mấy file xác nhận thời điểm cho anh ta, chờ Henry xác nhận xong thì tan họp, “Nhớ báo với Eric, trước mắt thì đây là dự án trọng điểm của chúng ta, Eric có thể sẽ theo sát toàn bộ quá trình.”

Hôm nay Trần Ý An làm việc rất khí thế, ngày chính thức được nhận việc của cô cũng bình thường như bao ngày, có thêm Hedy và Max tặng cô món quà chuyển sang chính thức, một chiếc cốc giữ nhiệt in hình hoạt hình và một chậu cây xanh.

Max là người đàn ông đã có gia đình, trên bàn trừ mô hình chính là cây xanh, anh ta vui vẻ nói, mong là Trần Ý An sẽ giống với cây cá vàng này: Chiêu tài.

Trần Ý An cười hê hê, nói cây này có ý nghĩa rất tốt.

Chậu cây nho nhỏ xinh xinh, lá màu xanh biếc, nụ hoa màu cam nhạt, đặt trong chậu gốm trắng.

Trần Ý An nghiêm túc nỗ lực đến 10 giờ tối, cô còn đặt báo thức trước hai phút.

Sắp đến mười giờ rồi.

Nhìn cô như sắp đi hẹn hò vậy.


Bình luận không được tính để tăng cấp độ. Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận