Trần Ý An dạo quanh Yên Kinh một tuần.
Cô mua cho bản thân vài bộ quần áo. Thời tiết Yên Kinh không như London, cô chọn mấy món vừa tiện dụng vừa ấm, trong khoảng thời gian này đã có vài công ty nhỏ gọi điện tới, cô chỉ xem như phương án dự phòng, dù sao Kenton vẫn chưa gửi hồi đáp, nhưng cho dù Kenton có từ chối đi nữa, ít ra cô cũng không đến mức thất nghiệp.
Thế nhưng vào những đêm dài yên tĩnh, Trần Ý An vẫn sẽ nằm trên giường, tính toán và suy xét.
Cô tính toán học phí và sinh hoạt phí những năm đi du học, cộng lại cũng phải hơn một triệu tệ, nếu giờ chỉ nhận mức lương hai ba ngàn một tháng, cô thật sự không cam lòng, vì vậy lựa chọn tốt nhất với cô trước mắt vẫn là Kenton Trip: lương cao, đãi ngộ tốt, có cơ hội thăng tiến.
Trong một tuần này, tâm trạng của Trần Ý An liên tục dao động, từ mong chờ đến căng thẳng, đến lúc chuẩn bị sẵn tâm lý cho kết quả tệ nhất, thì rốt cuộc, cô nhận được email từ Tập đoàn Kenton.
Đó là vào chiều thứ Sáu, lúc 17 giờ 28 phút.
Cô gần như không tin nổi vào mắt mình khi đọc đến dòng cuối cùng của thư: Hoan nghênh gia nhập đại gia đình Kenton Trip.
Cù Dĩnh oa một tiếng, chúc mừng cô nhận được offer, Cù Dĩnh nói mấy công ty lớn kiểu này thường thử việc trong ba tháng, có vài trường hợp đặc biệt sẽ kéo dài đến sáu tháng, nhưng Cù Dĩnh rất lạc quan, cô ấy nói Trần Ý An nhất định sẽ làm được.
Vậy là Trần Ý An có một cuối tuần nhẹ nhàng thả lỏng.
Ba cô gái ở nhà ăn lẩu thịt cừu, Ôn Thần làm việc tự do, hơn mười giờ đêm mới trang điểm ra ngoài, Cù Dĩnh nói Ôn Thần có bạn trai, mở quán bar.
Trần Ý An ngồi dọn lại giấy tờ cần mang theo cho ngày đầu tiên, sau đó hít sâu một hơi, cô tự khích lệ chính mình, mọi chuyện thuận theo tự nhiên, công việc cũng vậy thôi, làm hết sức, còn lại nghe theo ý trời.
Thứ hai trời nắng, Trần Ý An đặc biệt dậy sớm để sửa soạn, khiến phong cách ăn mặc của bản thân nhìn cho ra dáng “nghiêm túc” và “đô thị”, quần jeans, áo gió và giày thể thao, vẫn giống dáng vẻ của sinh viên mới ra trường, nhưng không quá non nớt.
Nơi đến báo danh là một phòng chờ, nhân viên tuyển dụng giới thiệu sơ qua quy trình, rồi nói lát nữa trưởng bộ phận của từng nhóm sẽ đến đón người, lúc này Trần Ý An mới thật sự có cảm giác mình đang đi làm, mấy chục thực tập sinh ngồi quanh những chiếc bàn tròn, chia theo nhóm và vị trí, được tự do trò chuyện.
Cô được phân vào nhóm marketing của bộ phận Du lịch.
Bàn của các cô chỉ có ba người, hai nữ, một nam.
Chẳng mấy chốc, sếp lớn của bộ phận Du lịch xuất hiện cùng hai người phụ nữ khác, vừa nhìn là biết kiểu nữ nhân viên văn phòng chính hiệu.
Người đàn ông toả ra khí chất tinh anh, ngược lại hai người phụ nữ thì một người tuổi có vẻ lớn, tóc ngắn, nhìn khá lạnh lùng, người còn lại tóc dài xoăn nhẹ, trông hơi giống Judy.
“Cô bé, qua đây nào.” Người tóc dài xoăn nhẹ ngoắc tay với cô, sau đó ngồi xuống chiếc ghế sô pha cạnh cô.
Trần Ý An ngơ ngác, “Em ạ?”
“Đúng rồi, em đó.” Người này vỗ nhẹ xuống vị trí bên cạnh mình, “Mang đồ của bé qua đây luôn.”
“À vâng. Chào sếp ạ.” Cô ôm tập hợp đồng của mình nhích mông sang, không hiểu sao cứ thấy tình huống này có hơi kỳ cục.
Người đẹp tóc xoăn bị dáng vẻ của cô chọc cho vui vẻ, hất cằm chỉ sang bên cạnh, “Đây là sếp của bộ phận của chúng ta, Henry, còn kia là chị Linda.”
Henry lịch sự cười cười, nói ngắn gọn, “Tiền lương của bộ phận chúng ta đều do sếp lớn quyết định, tiền lương của các bạn trước mắt sẽ do tôi và những nhân viên có thâm niên bàn bạc với nhau, các bạn có ý kiến gì với điều khoản và đãi ngộ trong hợp đồng đều có thể nói ra.”
Ba người mới im lặng vài giây, sau đó có một người bắt đầu hỏi.
Henry kiên nhẫn trả lời, sau đó đảo mắt qua hai cô gái còn lại, Trần Ý An lắc đầu, thật sự không biết phải hỏi gì.
Thế là Henry đứng dậy, “Đây là Hedy và Linda, nhân viên lão làng của bộ phận chúng ta, sẽ phụ trách hướng dẫn người mới.”
“Tôi dẫn bé này được rồi, nhiều quá tôi không kham nổi đâu, chị Linda, em giao hai người kia cho chị đó, chị không để ý chứ?” Người đẹp tóc xoăn cũng đứng dậy, giọng nghe như ra lệnh hơn là hỏi, “Cô bé qua đây, chị đưa bé đi một vòng.”
Tự nhiên Trần Ý An thấy hơi buồn cười, cảm thấy người này đúng là bản sao của Judy.
Hedy dẫn thẳng cô ra ngoài, công ty toàn là vách kính trong suốt, tầm nhìn rộng mở sáng sủa.
Hedy đưa cô dạo quanh một vòng, nắm sơ về bố cục của nơi này, bộ phận Du lịch, bộ phận Khách sạn và bộ phận Đặt vé là anh em nên nằm liền nhau, vị trí ở ngay tầng 30-36.
Diện tích rộng rãi, cơ sở vật chất đầy đủ.
Có đủ khu trà nước, nhà ăn bốn năm loại, Trung Tây buffet, buổi chiều còn có trà chiều, các loại đồ ngọt, nước uống, trái cây.
“Nhưng bé biết đó, Kenton Trip là công ty lâu đời từ sáp nhập và mua lại sau đó được tái thiết lập lại, cho nên nội bộ chia ra làm hai phe, người cũ và người mới, người mới được điều tới từ trụ sở chính, ví như chị. Linda thì là người cũ,” Hedy nói, “Đương nhiên boss lớn của chúng ta cũng được điều từ trụ sở chính về, văn phòng cùng tầng với chúng ta, nhìn có vẻ không dễ chọc nhưng hiệu suất làm việc cực kỳ cao, bé không có việc gì thì đừng đi chọc vào, tuần này mấy vị giám đốc các bộ phận đã bị sếp lớn mắng vài lượt rồi.”
Hedy và cô đứng ở cửa đi vào tầng 33, “Bình thường thời gian thử việc là ba tháng, có buổi đánh giá để chuyển sang chính thức, về cơ bản chỉ có thể giữ lại một người, bé phải tranh đua mạnh vào cho chị đó, không được phụ niềm tin của chị vào bé đâu.”
“Dạ?” Trần Ý An ôm túi hợp đồng, vẻ mặt mờ mịt, “Chị xem lý lịch của em rồi ạ?”
“Hỏi thừa, tiền lương của bé do ba người bọn chị quyết định đấy,” Hedy chỉ cho cô, “Bé phải phân biệt rõ ràng, bên này là văn phòng của chúng ta, nhóm chúng ta là ‘Người làm công đạp gió rẽ sóng’, còn bên phải đó tên là ‘Đội thừa nước đục thả câu’.”
“…”
“Dù sao thì chị sẽ tự mình hướng dẫn cho bé, bé nhất định phải trụ lại cho chị, cỏ đầu tường ngả theo chiều gió(*), tầng quyết sách của công ty đều là người mới được điều tới, bé hiểu chưa, chốn công sở mà,” Hedy nói, “Lát nữa đi kiểm tra sức khoẻ rồi về làm thủ tục, buổi chiều cho bé bắt đầu làm quen với công việc.”
(*) đại khái giống câu gió chiều nào theo chiều ấy, mà nghĩa bớt tiêu cực hơn
“Chị chọn em rồi ạ?” Trần Ý An cứ cảm thấy chiều hướng phát triển này kỳ kỳ, trong đầu còn não bổ ra cả cảnh chia phe phái hậu cung trong bộ phim Chân Hoàn Truyện.
“Đương nhiên rồi, cho nên bé biết phải đứng về phe nào rồi chứ?” Hedy còn trêu cô.
“Dạ? Phải chia phe thật ạ?”
“Đúng là trẻ con chưa trưởng thành ha ha, trước mắt cứ tập trung vượt qua kỳ thử việc của bé đi đã.” Hedy vui vẻ, “Mau đi kiểm tra sức khoẻ đi bạn nhỏ, nhanh nhanh rồi về cho kịp trước hai giờ, kẻo lỡ trà chiều.”
Trần Ý An gật đầu, theo Hedy đến bộ phận Kỹ thuật nhận máy tính, nhân viên của công ty đều được phát MacBook, Trần Ý An không khỏi cảm thán, quả nhiên là tập đoàn lớn, cô đăng ký tài khoản nội bộ rồi nhanh chóng đi bệnh viện khám sức khỏe, lúc vội vàng về đến nơi, cửa thang máy đang chuẩn bị đóng lại.
Cô vội chạy đến nhấn nút, cửa mở ra lần nữa.
Bên trong có người.
Nói chính xác thì, cô từng gặp người bên trong rồi.
Chính là người đàn ông phỏng vấn cô hôm đó, vị sếp lớn trong truyền thuyết, tổng giám đốc điều hành.
Eric.
Trần Ý An vừa chạy xong nên hơi thở gấp, mồ hôi lấm tấm trên trán, cô nín thở xấu hổ gật đầu chào sếp lớn, rồi lùi vào góc thang máy, cố gắng hạ thấp sự hiện diện của mình.
Hoắc Thanh Lan đứng đằng trước, đang nghe điện thoại.
Bốn mặt thang máy kim loại là gương, cô lặng lẽ nhìn anh qua gương, cảm giác thật giống với xem phim truyền hình.
Anh rất cao, bóng lưng vững chãi, bộ vest trên người là loại vải cao cấp nhất, được đặt may theo kích cỡ cơ thể, nên nhìn cực kỳ vừa vặn tôn dáng, trong thang máy thoang thoảng mùi tùng bách, khiến người ta vô thức thả lỏng đầu óc, Trần Ý An không nhịn được hít sâu mấy lần.