Hoắc Thanh Lan thấy được cô trong tấm gương phản chiếu ở cửa thang máy.
Cô đứng rụt rè trong góc, giống một chú chim cút nhỏ căng thẳng, chẳng dám phát ra tiếng động, còn lén lút nhìn anh, anh vừa lạnh lùng đối mắt với cô qua mặt phản quang trên cửa thang máy, Trần Ý An đã ngây người, vội dời mắt đi, đứng thẳng lưng.
Tầm mắt anh hạ xuống, nhìn thấy cô ôm trong lòng một tập giấy tờ.
Chắc là giấy khám sức khoẻ.
Đã đến tầng 33.
Cửa thang máy mở ra, Hedy đứng chờ sẵn bên ngoài đón cô, nhìn thấy người đàn ông bên trong đi ra trước, Hedy hơi giật mình, nghiêm trang nói chào sếp, Hoắc Thanh Lan chỉ khẽ gật đầu, sau đó sải chân đi về phía văn phòng đằng kia.
Hedy cảm khái, “Tốt hơn CEO trước nhiều, sếp trước vừa hói vừa bụng bia, lần này đúng là phúc lợi cho nhân viên nữ bổ mắt, à, chị lấy Starbucks với bánh ngọt cho bé nè.”
Trần Ý An gật đầu nói cám ơn, sau khi hoàn tất các thủ tục, còn tưởng sẽ có buổi giới thiệu gì đó, ai dè mọi người đều bận rộn với công việc của mình, Hedy giải thích là vì từ khi sếp mới đến, hết đợt thực tập sinh này đến đợt thực tập sinh khác bị loại, mọi người cũng dần mất hứng thú với việc chào đón người mới, giới thiệu tên là đủ rồi.
Trần Ý An ngồi bên cạnh Hedy, trên bàn cô ấy đặt mấy chiếc cốc hoạt hình, máy phun sương, cà phê, phấn nước, son, gương nhỏ…
Trần Ý An nhìn biển tên của Hedy, Trương Hải Địch.
Đúng là rất giống Judy, tên tiếng Trung của Judy là Chu Địch.
Vì thế mà Trần Ý An càng cảm thấy thân thiết với Hedy hơn, ngày đầu tiên cô cũng không có việc gì làm, Hedy vừa giới thiệu công việc với cô vừa nói chuyện phiếm, trong một buổi chiều, Trần Ý An biết được nhóm marketing bọn họ gần đây đang làm vài dự án du lịch, còn phải phụ trách phần khảo sát thị trường, đại khái là lên ý tưởng, tìm kiếm khách hàng, khảo sát thị trường, sau đó tổng hợp báo cáo, lập ra phương án marketing hoàn chỉnh rồi bàn giao cho các nhóm khác, đương nhiên, cả quá trình đều cần phối hợp chặt chẽ với các bên có liên quan.
Còn có, cô biết thêm Hedy là người Đông Bắc.
Biết boss lớn Hoắc Thanh Lan tốt nghiệp từ Thanh Bắc() và Ivy, năm nay đã trải qua 32 cái xuân xanh, nguyên quán vùng Giang Chiết(*), người Yên Kinh.
(*) Thanh Hoa Bắc Đại, 2 trường top đầu của Trung Quốc
(**) Giang Tô + Chiết Giang, nằm ở phía đông Trung Quốc, khu vực hạ du sông Trường Giang
“Cho nên chúng ta chỉ cần phối hợp ăn ý với các phòng ban anh em, bên cạnh là nhóm sáng tạo quảng cáo, phương án cụ thể và vấn đề dự toán đều cần qua chỗ chúng ta, còn phải canh ngày cho chuẩn, sự kiện ra mắt trên app tuyệt đối không được chậm trễ dù chỉ nửa ngày, phản hồi sau sự kiện cũng cần được chú trọng,” Hedy cũng chỉ nghiêm túc được mấy giây, “Rồi thì boss lớn của chúng ta thường tăng ca đến rất khuya, chúng ta thì chín giờ vào làm năm giờ tan ca, thật ra bảy giờ tan ca là đẹp nhất, có thể cọ bữa tối, mười giờ cũng được, có thêm phụ cấp taxi.”
Trần Ý An cố nhịn cười, nhìn thấy Henry đi ngang qua.
Cô lén ngẩng đầu, nhìn về phía phòng làm việc ở đầu dãy, thấy Hoắc Thanh Lan đang ngồi trước bàn làm việc, lông mày hơi nhíu, đúng là rất giống với dáng vẻ của một người cuồng công việc, cô ghi nhớ lời dạy của Hedy: Không có việc gì thì đừng chọc vào anh ta.
Mà có chọc thì cũng không sao, Hoắc Thanh Lan không có quyền hạn giữ hay loại cô.
Quyền hạn này nằm trong tay Henry.
À, Henry và Hedy còn là bạn học cũ.
“Tóm lại, ba tháng thực tập thật ra có thể kết thúc sớm, mỗi dự án em tham gia sau này đều sẽ được bọn chị chấm điểm, nếu điểm tổng hợp đạt loại A và vượt qua buổi đánh giá cuối kỳ thì có thể chuyển sang chính thức.”
–
Dưới sự chỉ dẫn của Hedy, Trần Ý An còn khám phá ra công ty có đến bốn căn tin, món ăn đa dạng muôn màu, chẳng trách nhân viên trong công ty lại có nhiều người thích ở lại tăng ca đến vậy, đúng nghĩa là ngôi nhà thứ hai luôn.
Hôm nay Cù Dĩnh và Ôn Thần còn cố ý về sớm, thấy Trần Ý An tinh thần phấn chấn mới yên tâm.
Ban ngày Hedy chưa phổ cập cho cô quá nhiều, dù sao cũng còn trong giai đoạn thử việc.
Cù Dĩnh cũng làm việc trong một công ty công nghệ lớn, nói ra cũng rất trùng hợp, công ty của Cù Dĩnh là một nhánh khác dưới trướng tập đoàn Kenton, chuyên nghiên cứu về kỹ thuật thông tin.
Cù Dĩnh nhiệt tình giới thiệu cho cô về quy tắc thăng chức và đãi ngộ của Kenton Trip.
“Phân theo T, P, M, T là kỹ thuật, P là nghiệp vụ, M là quản lý, cậu vừa vào nên sẽ là P5 hoặc P6, sau đó dựa theo thành tích có thể thăng lên nhóm trưởng nhỏ P7 trong vòng năm năm, thời điểm này nếu đạt thành tích xuất sắc có thể sẽ được thưởng thêm cổ phiếu, sau đó là P8, có thể xem xét trở thành quản lý cấp M hoặc thăng chức thành chuyên gia, lương cơ bản một năm là một triệu tệ(*), sau nữa là P9, chuyên gia cấp cao hoặc CEO, nhưng đôi khi cụ thể là P hay M còn phải xem chính sách của công ty thế nào, ví dụ công ty của bọn mình qua 35 tuổi sẽ không thể tăng P nữa, chỉ có thể suy xét chuyển sang M…” Cù Dĩnh nói với ánh mắt lấp lánh mang theo mơ mộng, “Công ty lớn thì có tốt có xấu, tuy áp lực cạnh tranh lớn, nhưng có rất nhiều không gian phát triển, một năm có đến hai đợt thăng chức, chờ thành chuyên gia rồi, lương năm một triệu còn có cố phiếu thưởng, là chắc chắn có thể ở lại Yên Kinh!”
(*) gần 3 tỷ 7 VND
Trần Ý An trầm trồ khen cô ấy hiểu nhiều biết rộng, Cù Dĩnh cười ngượng ngùng, sau đó cổ vũ cô cố lên.
Trần Ý An nghe lời của Cù Dĩnh, trong lòng cũng trở nên rạo rực.
Lương triệu tệ, ở lại Yên Kinh, mở ra khoảng trời của riêng mình.
Đúng là tương lai đầy kỳ vọng.
Trần Ý An lại kể về “phe cũ” và “phe mới” trong công ty với Cù Dĩnh.
Cù Dĩnh chăm chú nghe xong, cùng cô bày mưu tính kế, “Thế cậu cứ nghe theo Hedy đi, nhân viên lão làng thường thì… hoặc là giữ cổ phiếu trong tay rồi không sợ tốt nghiệp loại giỏi, tụi này hay gọi vụ nghỉ việc là tốt nghiệp ha ha, hoặc là sớm muộn cũng bị đào đi mất hay tự ra khởi nghiệp, mà sếp mới đến nhậm chức thì thể nào chẳng muốn làm gì đó tạo uy tín, mình nghe nói boss lớn nhà các cậu rất trâu bò, mình cảm thấy anh ta nhất định sẽ ở lại Kenton Trip.”
Cù Dĩnh ôm máy tính của mình đi tới, tìm kiếm tên của Hoắc Thanh Lan, sau đó chỉ cho cô xem.
“Với độ tuổi này của anh ta, chắc chắn là tính toán về nước phát triển, Kenton ở các mảng khác đều ổn định vị thế đầu, tầng quản lý sẽ không có thay đổi gì, không đưa người quản lý mới lên. Chỉ có mảng Trip bên này vừa trải qua một cuộc cải cách lớn, cho nên Hoắc Thanh Lan nhất định sẽ ở lại Trip, cậu cứ nghe theo Hedy đi, có thể ở lại Trip thì…” Cù Dĩnh nháy nháy mắt, “Một chân bước được vào Bắc Đại(*) rồi!”
(*) Bắc Đại là đại học Bắc Kinh ấy, bước được một chân vào đại khái là nắm được một nửa chắc chắn đỗ Bắc Đại rồi, câu này chắc nghĩa là việc lớn đã nắm chắc 50% thành công
Thế là tối đó, Ôn Thần ôm laptop ngồi trong phòng khách viết lách gì đó.
Cù Dĩnh đeo tai nghe xem show giải trí.
Trần Ý An thì lấy ra một tờ giấy, cẩn thận viết xuống mục tiêu đời này của mình.
Cù Dĩnh tò mò lại gần nhìn.
“Kế hoạch phấn đấu 5 năm.” Cù Dĩnh, “Ồ! Năm năm thăng chức leader nhóm nhỏ!”
Trần Ý An xấu hổ cười cười, “Để thêm mấy mục tiêu khác nữa.”
“Không thì chúng ta viết kế hoạch trước 30 tuổi đi,” Cù Dĩnh cũng tham gia, “Tớ thì sẽ là, thăng chức lên chuyên gia kỹ thuật, lương triệu tệ một năm, ở lại Yên Kinh, có hộ khẩu Yên Kinh.”
Tuy Ôn Thần cười hai người họ ấu trĩ, nhưng cũng viết một tờ giấy nhỏ, việc cô ấy muốn làm không có nhiều, đạo diễn ra thật nhiều vở kịch, trở thành đạo diễn kịch trẻ tuổi.”
Trần Ý An cẩn thận nghĩ nghĩ.
Tôi muốn thăng chức lên leader, trở thành một người phụ nữ mạnh mẽ.
Sau đó tiết kiệm tiền.
“Cậu tiết kiệm tiền mua nhà hả?” Cũ Dĩnh hỏi cô.
“Tiết kiệm tiền để đi xem thế giới này,” Trần Ý An nói đùa, “Cung đường Tây Bắc nè, xem động vật di cư ở Tanzania nè, Hồng Kông cbd(*) nè… Mình muốn mỗi năm dành ra một ít tiền để đi đâu đó!”
(*) cbd chắc là central business district, khu vực trung tâm tài chính, thương mại, văn phòng cao cấp, ngân hàng, tập đoàn lớn của Hồng Kông. Ví dụ như Trung Hoàn, Kim Chung, Đồng Đa Loan…
“Không tìm anh đẹp trai Yên Kinh nào hẹn hò à?”
“Cái này thì tuỳ duyên đi.”
Ba cô gái ngồi đó, nghiêm túc viết ra nguyện vọng của mình, tuổi đôi mươi đẹp đẽ, sức sống căng tràn, trong tim ôm ấp can đảm và nhiệt huyết.
Ba người viết kế hoạch cho tương lai ra giấy, bỏ vào một chiếc hũ đựng bánh quy bằng thuỷ tinh, sau đó đặt chiếc hũ này lên giá sách trong căn phòng cho thuê.
Trần Ý An nghĩ, thật tốt.
Tương lai có hy vọng, ngày mai cũng có hy vọng.
23 tuổi, như có một vùng thảo nguyên bằng phẳng rộng bát ngát trải ra trước mắt.