Lúc này Trần Ý An bỗng có một cảm giác rất kỳ diệu, khác hẳn với cảm giác lúc trước lén lút xem phim.
Không giống tí tẹo nào.
Hoắc Thanh Lan không hề vội vàng, anh còn ôm cô vào lòng, chăn lông ngỗng mềm mại nhẹ tênh, thậm chí có thể ngửi thấy thoang thoảng mùi tinh dầu cỏ roi ngựa giúp thư giãn tinh thần trong phòng, Trần Ý An hơi sợ nhột, co rúm lại trong vòng tay anh, “Đừng đừng đừng…”
“Thả lỏng nào,” Hoắc Thanh Lan nhẹ nhàng hôn lên má cô, thần kinh nhạy cảm của cô hơi thả lỏng, thế là nụ hôn của anh chậm rãi từ khóe môi lướt xuống dưới, nhẹ nhàng dừng trên cổ, rồi đến vai.
Trần Ý An không biết nhìn đi đâu, bèn nhìn lên trần nhà, mặt nóng ran, cô khẽ nghiêng đầu, trong phòng rất yên tĩnh, cô nghe được cả những tiếng sột soạt.
Tuy Trần Ý An đã chuẩn bị sẵn sàng, nhưng Hoắc Thanh Lan vẫn làm đầy đủ các bước chuẩn bị, chất lỏng mát lạnh đổ xuống, anh nói để giảm bớt đau đớn.
Trần Ý An cực kỳ tỉnh táo, cảm giác mỗi giây trôi qua đều đang bước đi trên từng dây thần kinh của cô.
Hoắc Thanh Lan lại không muốn cô quá tỉnh táo vào lúc này, bèn cúi xuống hôn lên môi cô một lần nữa, làn da anh ấm ám nhẵn nhụi, trái tim Trần Ý An càng đập điên cuồng hơn, cô cố gắng điều chỉnh hơi thở, dời sự chú ý vào nụ hôn.
Cô không sợ.
Chỉ tại ngày trước xem quá nhiều mấy thứ mô tả linh tinh, nói cái gì mà lúc làm chuyện này lần đầu sẽ rất đau, mà Trần Ý An lại là người sợ đau.
Nhưng rồi cô dần trôi dạt theo phản ứng nguyên thuỷ nhất của mình, mọi cảm xúc đều chậm rãi tan ra, thậm chí sau đó cô không thể phân phân biệt được đâu là phản ứng của mình, đâu là do tác động bên ngoài.
Chỉ là vẫn đau.
Cô hít sâu một hơi.
“Hít thở sâu nào,” Hoắc Thanh Lan dỗ dành, luôn đặt cảm nhận của cô lên trước, anh nói, “Mấy lần đầu sẽ cố gắng để em không quá đau.”
“Vâng.” Sau lưng Trần Ý An rịn một lớp mồ hôi mỏng, ẩm ướt.
Không biết vì căng thẳng hay là đang cổ vũ mình dũng cảm hơn.
Cô tự an ủi bản thân trong lòng: Không sao, như vậy là đã dũng cảm lắm rồi.
Cảm giác đau nhói dần dịu đi, dây thần kinh có cảm giác căng lên, như tuyết đêm chậm rãi tan ra.
Những dao động nho nhỏ như vì sao nhấp nháy trong màn đêm, rồi xa dần, mờ đi, hòa vào dải ngân hà, chìm xuống biển sâu, lấp lánh mà xán lạn.
Có rất nhiều khoảnh khắc im lặng ôm nhau, rồi hôn nhau.
Ánh mắt ngấn nước, hơi thở quấn quýt, và những ý nghĩ trôi dạt, tất cả đều được Hoắc Thanh Lan trân trọng khắc ghi.
Khi đó Trần Ý An cảm thấy mình rất dũng cảm, như một thủy thủ sống sót sau cơn bão, bình minh rực rỡ dần hiện ra trước mắt.
Đêm nay, Trần Ý An tỉ mỉ cảm nhận, bởi Hoắc Thanh Lan luôn đặt cảm nhận của cô lên đầu, muốn cho cô một trải nghiệm đẹp.
Cô cảm thấy rất tuyệt vời.
Tuy đúng là có đau, cô vẫn luôn điều chỉnh hơi thở, còn anh thì không vội vàng, để cô thích ứng và tiếp nhận, căng thẳng và tham lam hòa vào cùng một đêm này.
Hơi thở của Hoắc Thanh Lan không còn ổn định như ngày thường, thậm chí Trần Ý An mới là người thả lỏng hơn anh, anh không muốn để lại ký ức xấu cho cô, không muốn cô nhớ đến đêm hôn nay chỉ có đau đớn. Vậy nên anh luôn cố gắng nhẫn nại.
Anh không biết những lúc thế này thì nên nói gì, thế là bèn hôn cô, dùng những tiếp xúc mềm mại, cẩn thận, tỉ mẩn, như đang nâng niu một món bảo vật này để dỗ dành cô.
Trần Ý An thầm nghĩ, lý do cô thích ở bên anh, là vì anh luôn cho cô được tự mình cảm nhận, đặt cảm nhận và trải nghiệm của cô lên ưu tiên hàng đầu, hơn nữa, cô có quyền lựa chọn tuyệt đối ấy.
Cảm giác đó khiến cô thấy mình tự do, khiến cô thích thú, khiến cô say lòng.
Sau khi kết thúc, Trần Ý An nằm trên giường bình tĩnh lại, Hoắc Thanh Lan không vội đi tắm, anh kéo cô ôm vào lòng.
Chăn lông mềm mại nhẹ nhàng, giống như hệ thần kinh đã hoàn toàn thả lỏng của cô.
Trần Ý An có hơi mệt, nhưng suy nghĩ lại rất thông suốt.
Cô từ trong ngực anh ngẩng đầu lên, Hoắc Thanh Lan nhìn vào mắt cô, trái tim cô thoáng chốc mềm nhũn, cô rất thích ánh mắt dịu dàng như nước của anh, như vẫn luôn bao bọc và nâng niu cô.
Hai người im lặng một lúc.
Sau đó Trần Ý An lên tiếng trước, “Thật ra… cũng không đau lắm ạ.”
Có lẽ anh đã chuẩn bị rất kỹ lưỡng cho ngày hôm nay.
“Em giỏi lắm,” Hoắc Thanh Lan cúi xuống hôn lên trán cô, ở thời điểm này không hề tiết kiệm lời khen của mình, “Rất giỏi.”
Trần Ý An cười, lại rúc vào ngực anh.
“Em hơi đói rồi.”
“Ừ, lát nữa em đi tắm, anh đi lấy đồ ăn, muốn ăn gì?”
“Cháo.” Trần Ý An chớp mắt, “Buổi tối không nên ăn nhiều.”
Nói xong, Trần Ý An lấy điện thoại xem thử, vậy mà đã 11 rưỡi rồi.
Cô nhớ mang máng lúc bắt đầu là hơn bảy giờ.
“Được.” Hoắc Thanh Lan đồng ý.
Hai người như có một sự ăn ý ngầm, cùng tận hưởng khoảnh khắc yên bình này, tuy không ai nói chuyện, nhưng đều có thể cảm nhận được sự bình yên và thoải mái.
Trần Ý An không hề thấy bất an.
Cô nhắm mắt lại, nghĩ về mệnh đề trưởng thành này, cô đã có đáp án của riêng mình.
Hoàn toàn không thấy hụt hẫng sau khi kết thúc.
Lúc đó cô đã nghĩ, cô thật sự thích được ở bên anh, bất kể xảy ra chuyện gì, dù chỉ nhìn nhau không nói gì thì cô cũng thích.
Đây là cảm giác suốt đời khó quên, cũng sẽ không bị thay thế mất.
Trần Ý An biết mình sẽ còn tiếp tục trưởng thành, có thể sẽ có một ngày nào đó không còn ở bên cạnh anh nữa, nhưng cô sẽ luôn nhớ anh, nhớ nụ hôn ấm áp mềm mại của anh, nhớ ánh mắt anh nhìn mình, nhớ tình cảm dịu dàng sâu sắc anh dành cho cô, anh không phải người nói nhiều, nhưng sẽ dùng hành động để cô cảm nhận được sự chăm sóc quan tâm của anh.
Một lúc sau, Hoắc Thanh Lan xuống giường đi tắm trước.
Trần Ý An nằm nghiêng, trên gối còn vương mùi hương của anh.
Anh bảo sẽ xuống nhà hàng khách sạn xem thử rồi gói lại mang về.
Trần Ý An đáp vâng, rồi đi chân trần vào phòng tắm, xả nước qua một lượt rồi bước vào bồn tắm, chờ Hoắc Thanh Lan về.
Cô nhắm mắt tựa vào thành bồn, mặt nước dao động, cô không nhịn được lại nghĩ ngợi lung tung.
Những chi tiết mới lạ và kỳ diệu ban nãy cứ hiện lên trong đầu.
Với cô là vui sướng.
Nhưng với Hoắc Thanh Lan có thể không tính là quá sung sướng.
- “Có được thật không ạ?”
- “Đau đau đau.”
- “Stop stop stop!”
- “Khoan khoan!!! Để em làm quen đã.”
- “Không được không được không được!”
- “Hình như lại được rồi ạ.”
Hoắc Thanh Lan vốn muốn cô không bị áp lực tâm lý, không muốn cô chịu đựng hay ép buộc chính mình, nhưng cô lại kiên quyết làm đến cùng.
Cảm nhận của anh thành ra cũng bị xếp ra sau.
Trần Ý An nằm trong bồn tắm, cúi đầu cười khẽ, chợt nhận ra mình chưa hề hỏi anh cảm thấy thế nào.
Đang nghĩ thì cô nghe thấy tiếng mở cửa.
Trần Ý An chống thành bồn tắm ngồi dậy, nhìn thấy Hoắc Thanh Lan mặc áo choàng màu xanh đậm đi vào, tay giấu sau lưng, đứng ở cửa phòng tắm.
Tường ốp gạch men sứ sạch sẽ sáng bóng, mái tóc anh còn hơi ẩm, làn da trắng khoẻ, khóe môi ngậm ý cười.
Trần Ý An định lên tiếng.
Hoắc Thanh Lan lại như làm ảo thuật lấy một bó hoa hồng từ sau lưng ra.
“Kỷ niệm cho ngày phát sinh chuyện lớn của đời người,” Hoắc Thanh Lan đi đến gần, ngồi xuống thành bồn tắm, anh nói, “Ngâm thêm một lát nữa rồi xuống tầng ăn cơm.”
“Vâng~” Trần Ý An vui vẻ thấy rõ, cô bảo anh đặt hoa ở bàn ăn, Hoắc Thanh Lan đồng ý, hỏi cô còn yêu cầu gì nữa không.
Trần Ý An ngồi trong bồn tắm, hai má ửng hồng, vài lọn tóc ướt dính bên má, cô cười nghịch ngợm hỏi anh cảm nhận thế nào.
Hoắc Thanh Lan bình thản, “Cũng được.”
“Cũng được?!”
“Vì em kêu dừng mấy lần liền.”
“Vậy anh còn được không?”
“Lát nữa em thử xem?”
Trần Ý An càng cười vui vẻ, anh ra ngoài rồi, cô tiếp tục ngồi trong bồn tắm nghịch nước, lại không kiên nhẫn được, bèn khoác áo choàng vào đi xuống.
Hoắc Thanh Lan đang bày đồ ăn ra bàn.
Cô đứng ở đầu cầu thang nhìn xuống.
Phụ nữ là sinh vật rất nhạy cảm, những cái ôm và quan tâm săn sóc sau khi đã làm chuyện thân mật nhất trời đời còn khiến họ rung động hơn.
Trần Ý An vô cùng thoả mãn.
Cô bước chậm xuống tầng, từ phía sau ôm lấy eo Hoắc Thanh Lan, má áp lên lưng anh, nhìn anh mở hộp cơm, có cháo sò điệp, vài món khai vị với salad, còn có một bát chè đậu đỏ.
Trần Ý An ăn ngon lành, mãn nguyện ngồi ở đối diện Hoắc Thanh Lan.
Buổi tối hai người đều không ăn nhiều, giờ này đều đã đói bụng, cô ăn rất nhanh, ăn xong thì chống má ngắm Hoắc Thanh Lan.
Động tác của anh rất nhã nhặn, chậm rãi múc từng thìa cháo.
“Đừng dùng ánh mắt đáng sợ như thế nhìn anh,” Hoắc Thanh Lan nhắc nhở cô, “Hôm nay không được, em phải từ từ làm quen đã.”
“Hay là chính bản thân anh muốn từ từ nhỉ,” Trần Ý An nói, “Hình như không thấy đau nữa rồi, thật đấy, có vẻ khá khác biệt, xem ra mấy cái phim người lớn kia không khoa học cho lắm, nhưng cũng có phần nào đó đúng…”
“Trần Ý An,” Hoắc Thanh Lan kịp thời ngăn cô lại, “Ăn hết phần của em đi.”
Trần Ý An hỏi anh, “Vậy mai có được không?”
“Mai cũng không được.”
“Vì sao?”
“Ngày mai em cũng phải từ từ.”
“Nhưng em không đau nữa thật mà.”
“Em xin nghỉ ba ngày,” Hoắc Thanh Lan nâng mắt nhìn cô, “Chẳng lẽ em định lăn giường với anh ba ngày ba đêm?”
“Không được sao?” Trần Ý An thẳng thắn đáp, “Chẳng phải là một trải nghiệm đẹp sao, em không bị ám ảnh gì cả thật đấy.”
“…” Hoắc Thanh Lan thật sự không biết người ta yêu đương thế nào.
Nhưng yêu đương với Trần Ý An, anh thật sự khó mà nói ra những lời quá đáng, chỉ có thể kiên nhẫn dạy cô.
Thế là anh nói, “Em còn trẻ, vài lần đầu thấy mới mẻ là bình thường, nhưng em nên tiết chế lại, anh ba mươi hai rồi, không phải hai mươi hai.”
“Ý anh là muốn cấm dục tinh thần em à?”
“…” Sao mà mềm rắn đều không ăn thua thế nhỉ.
“Thế anh còn được không?”
“Anh được.” Hoắc Thanh Lan sắp không kiên trì nổi cái đề tài dở hơi này nữa, “Làm hơn nữa em đừng mong đi làm.”
Trần Ý An nghĩ bụng, còn hơn thế nào được nữa chứ, đâu có đáng sợ như anh nói.
Cô cứ không nghe đấy.
Ăn khuya xong, Hoắc Thanh Lan nghe vài cuộc gọi rồi chuẩn bị ngủ — anh có lịch làm việc ngủ nghỉ rất ổn định.
Nhưng bên cạnh lại là Trần Ý An.
Trần Ý An nằm tựa vào anh, nhìn anh chăm chú.
Dù đã nhắm mắt nhưng Hoắc Thanh Lan vẫn có thể cảm nhận được ánh mắt cháy bỏng đó của cô.
“Trần Ý An, ngủ.”
“Không ngủ.” Trần Ý An hừ hừ, “Trải nghiệm lần đầu của em hơi thiếu…”
“Thiếu gì mà thiếu,” Hoắc Thanh Lan nói, “Thiếu bóng ma tâm lý cho sau này à.”
“Có phải truyền thuyết đàn ông hơn ba mươi yếu đi là thật không?”
“… Cũng không thể quá phóng túng đúng không?”
“Em không tin.”
Bầu không khí rơi vào tĩnh lặng.
Hoắc Thanh Lan bỗng nhiên nắm tay cô kéo xuống.
Trong não Trần Ý An như có dòng điện chạy qua.
“Em nói vậy đã được chưa?” Hoắc Thanh Lan mở mắt, nghiêng đầu nhìn cô.
Hai mắt Trần Ý An mở to, không nói nên lời.
Hoắc Thanh Lan còn tưởng cô chịu ngoan ngoãn rồi.
Kết quả Trần Ý An bật thốt lên, “Ông trời ơi, đúng là em giỏi thật đấy, thế mà em cũng hoàn thành lần đầu tiên của mình được, kích cỡ này lớn hơn tất cả những bộ phim em từng xem…”
“…”
Hoắc Thanh Lan bị cô chọc cười, may mà lúc nãy cô không nhìn thấy tận mắt, nếu không sẽ doạ cô càng căng thẳng hơn.
Hoắc Thanh Lan không muốn dằn vặt cô, kéo cô vào lòng, “Ngủ, không được nghĩ linh tinh nữa.”
“Ò.”
“Trần Ý An.”
“Dạ?”
“Em biết anh rất thích em đúng không?”
“Biết mà, em cũng vậy nè.”
“Ừ, biết là được, ngủ ngon.”
“Ngủ ngon.”
Trần Ý An vui vẻ không thôi.
Nhưng cô phát hiện ra mình bị mất ngủ.
Cô quá vui vẻ, quá hạnh phúc, quá thoả mãn.
Trải qua chuyện lớn của đời người với một người cũng thích cô.
Cô thật là quá giỏi, vậy mà có thể tiếp nhận một thứ lớn như thế.
Thả like thả like.