Trần Ý An và Hoắc Thanh Lan ở luôn trong khách sạn ba ngày sau đó, hai người như đã ngầm hiểu với nhau, thời điểm quan trọng này tự đẩy bớt công việc đi.
Trần Ý An đơn giản là có được trải nghiệm quá tuyệt, nên cứ bám lấy Hoắc Thanh Lan đòi tiếp tục, Hoắc Thanh Lan lại nghĩ lâu dài, nên kiên quyết từ chối, lần đầu tuy không ưu tiên khoản sung sướng, nhưng cái cảm giác kỳ diệu đó khiến Trần Ý An bắt đầu thấy nghiện, nói thế nào nhỉ, sắc dục khiến người ta đánh mất lý trí mà.
Hoắc Thanh Lan không đi đâu, phòng tổng thống này rộng thênh thang, phòng ngủ và thư phòng đều trở thành khu vực hoạt động chung của hai người, Trần Ý An đăng nhập tài khoản làm việc mới phát hiện Hedy không gửi gì cho cô cả, hỏi cô ấy tiến độ thế nào, thì được biết mọi thứ đều đang thuận lợi tiến hành, xem ra đúng là Trần Ý An chẳng có gì để làm.
Rảnh rỗi sinh nông nổi, trong phòng lại có một Hoắc Thanh Lan, Trần Ý An bắt đầu nổi sắc tâm, cứ muốn làm gì đó.
Hoắc Thanh Lan ngồi ở ghế sofa, máy tính đặt trên bàn tròn, đang xem số liệu báo cáo, Trần Ý An cầm cốc nước đi qua đi lại, giả bộ vô tình đi đến cạnh Hoắc Thanh Lan, hoá ra là số liệu báo cáo của một dự án đầu tư thành phố, anh nhìn bảng số liệu đó hồi lâu, có vẻ đang đối chiếu và suy ngẫm tính toán.
Trần Ý An mặc đồ ngủ ngồi xuống đùi anh, Hoắc Thanh Lan đã sớm đoán được, ôm lấy eo cô, “Đừng nghịch, anh đang xem báo cáo.”
“Anh cứ như Đường Tăng gặp Bạch Cốt Tinh ấy,” Trần Ý An tựa vào ngực anh, tự điều chỉnh cho mình một tư thế thoải mái rồi mở video Trần Dục gửi qua, cô vẫn không muốn mình quá rảnh rỗi, sợ lúc quay lại làm việc phải mất thêm thời gian để thích nghi, “Anh cứ bận việc của anh đi.”
Hoắc Thanh Lan ừ một tiếng, để mặc cô ngồi trong lòng, một tay vẫn lướt chuột đối chiếu số liệu.
Trần Ý An chỉnh âm lượng xuống nhỏ nhất, nhóm của Trần Dục chỉ có vài người, kiêm cả vận hành, quay phim cũng là đồng nghiệp trong tổ phụ trách, lúc trước Trần Ý An đã đưa định hướng nội dung cho bọn họ, mấy người Trần Dục chỉnh lại cho mượt mà hơn, lại càng chi tiết đầy đủ hơn, đúng là dân chuyên có khác, Trần Ý An biết về trend du lịch nhưng khả năng bắt nhịp truyền thông mới thì vẫn không nhạy bén bằng bọn họ, video tuy chỉ dài mấy phút, nhưng phương pháp truyền tải vô cùng sinh động và thú vị, bao quát đầy đủ các tiêu điểm của kế hoạch Băng thành.
Trần Dục gửi tin thoại, nói sẽ đăng video này trước, sau đó có thể sẽ có vài tài khoản khác làm nội dung chi tiết hơn, địa điểm check-in lý tưởng, nơi nào có cảnh đẹp vân vân.
Trần Dục quả nhiên chuẩn bị chu đáo hơn cô rất nhiều, Trần Ý An bèn nhắn lại cứ làm như cậu ta đã sắp xếp, một ngày trước khi đăng gửi vào nhóm là được.
Trần Dục trả lời ok, nhưng ô nhập tin vẫn hiện đang gõ.
Trần Ý An đợi một lúc không thấy nhảy ra tin nhắn mới, bèn chuyển sang hòm thư công việc xem Hedy cập nhật tiến độ công việc, cô vừa mở thì thì wexin bật lên một tin thoại.
“Chị Ý An, cuối tuần chị có rảnh không? Em thấy cuối tuần có đoàn múa Trung Ương về biểu diễn, đoán là chị sẽ thích.”
Còn tưởng chuyện công việc, mở ra lại là những lời này.
Hoắc Thanh Lan khẽ động, Trần Ý An bối rối không biết trả lời thế nào, trong lòng có một cảm giác rất kỳ lạ.
Hoắc Thanh Lan cũng không nói gì, vẫn im lặng xem báo cáo trước mặt mình, Trần Ý An nghĩ ngợi, cảm thấy việc này đã chạm đến một ranh giới khó nói nào đó.
“Cái đó, cuối tuần anh có rảnh không?” Trần Ý An hắng giọng, “Hình như có đoàn múa nào đó khá nổi tiếng biểu diễn.”
“Anh không thích mấy thứ đó lắm, em muốn xem thì đi với bạn đi,” Hoắc Thanh Lan tỏ ra rộng lượng, “Em không cần vì anh mà thay đổi mạng lưới xã giao của mình, giữ khoảng cách thế nào em tự kiểm soát.”
Trần Ý An đương nhiên hiểu, nhưng cô lại cảm thấy Hoắc Thanh Lan có hơi không vui vì chuyện này, rồi lại nghĩ có khi là mình nghĩ nhiều thôi, thế là dứt khoát gác chuyện này sang một bên, trả lời một câu cái đó để tính sau, rồi tiếp tục nghiên cứu tài liệu.
Nhiệt độ phòng để ở mức vừa phải, hôm qua Trần Ý An ngủ muộn, sáng nay Hoắc Thanh Lan dậy cô cũng tỉnh, nên giờ bắt đầu buồn ngủ, trùng hợp Hoắc Thanh Lan phải về công ty một chuyến, Trần Ý An bèn bảo anh cứ đi đi, mình cũng tranh thủ ngủ bù một giấc.
Hoắc Thanh Lan đồng ý, nói có thể sẽ về muộn, Trần Ý An hiểu, sắp đến Tết rồi, ai cũng gấp rút chạy dự án.
Lúc này anh mới đi thay quần áo, rửa mặt bước ra thì thấy Trần Ý An đã trùm chăn ngủ mất, Hoắc Thanh Lan không khỏi nghĩ, đúng là tuổi trẻ, nói ngủ là ngủ ngay.
Nhưng thật ra Trần Ý An chưa ngủ, cô nghe tiếng bước chân của Hoắc Thanh Lan đi ra ngoài.
Cô đá tung chăn, cảm xúc lẫn lộn.
Theo lý mà nói, anh nghe được tin nhắn thoại của Trần Dục sẽ phải biểu hiện gì đó chứ, theo lý mà nói, lẽ ra phải ghen, hoặc chiếm hữu gì gì chứ.
Nhưng nghĩ lại cũng tốt, Trần Ý An không thích người quá chiếm hữu.
Tối qua cô ngủ không sâu, sợ mình có thói xấu gì đó bị lộ, con gái mà, những lúc thế này luôn để ý đủ thứ linh tinh. Hôm nay cô cũng đặt báo thức bốn tiếng, ba mươi sáu kế ngủ là thượng sách.
Hoắc Thanh Lan về công ty mở một cuộc họp ngắn gọn nhanh chóng, các kế hoạch đầu tư thành phố của tầng quản lý đều có chỗ cần sửa, liên quan đến những con số, anh vẫn muốn tự mình điều hành cuộc họp.
Nghĩ tới Trần Ý An đang ngủ chờ mình về ăn tối, Hoắc Thanh Lan cố gắng rút ngắn cuộc họp hết sức có thể, họp xong nhắn tin cho cô, không thấy trả lời, chắc còn ngủ.
Hoắc Thanh Lan cũng không vội, đồ ăn ở nhà hàng của khách sạn chỉ đạt mức tạm ổn, anh dựa theo khẩu vị của Trần Ý An, đặt cơm ở một nhà hàng nọ, nhưng phải đợi thêm một tiếng nữa mới có.
Hoắc Thanh Lan có một tiếng rảnh rỗi, vừa định vào gian nghỉ trong văn phòng chợp mắt một lát thì nhận được điện thoại của Tống Nhất Hàng, Hoắc Thanh Lan thấy tên anh ta là đau đầu, nhưng vẫn nhẫn nại bấm nghe.
“Anh Lan, mau tới cứu nguy!” Tống Nhất Hàng bên kia líu ra líu ríu, cái đầu của Hoắc Thanh Lan muốn phình to vì anh ta.
“Cố Tịnh Niên đó, lại xảy ra chuyện rồi!”
“Xảy ra chuyện gì?” Hoắc Thanh Lan nghĩ chắc không phải chuyện gì to tát.
“Nó muốn tiêu sạch tài sản rồi ra ở đầu đường xó chợ đó! Chẳng lẽ đây vẫn không phải chuyện lớn?!” Tống Nhất Hàng phẫn uất không thôi, “Ông mau tới khuyên nó đi…”
Hoắc Thanh Lan thở dài, “Ở đâu?”
Tống Nhất Hàng gửi địa chỉ.
Là một nhà hát cũ bỏ hoang.
Lúc Hoắc Thanh Lan lái xe đến nơi, từ sự nhạy bén của công việc, anh nhận thấy đường đi khá ổn, chỉ là toà nhà đã quá cũ kỹ, không biết xây từ thập niên 80 hay 90, chỉ là giao thông quanh đây khá thuận tiện, anh mở điện thoại tra thử, không ngờ nơi này không hẳn là bị bỏ hoang, mỗi tháng vẫn có một đến hai suất diễn, nhưng vì thiết bị đã cũ, không có tiền duy trì nên không đủ chi phí vận hành, đoán chừng thu vào đã không thể bù số chi ra, anh lướt lướt màn hình, quả nhiên thấy nơi này đang rao bán.
Hôm nay xung quanh đây cực kỳ vắng vẻ, cũng không có mấy chiếc xe cộ đi lại.
Hoắc Thanh Lan lái vào, thấy có hai chiếc xe thể thao đỗ bên ngoài, hẳn là xe của Tống Nhất Hàng và Cố Tịnh Niên.
Quầy lễ tân không có người, chỉ có ghế không.
Anh đẩy cửa đi vào, hai người kia đang đứng trên sân khấu, mỗi người một góc như đang chiến tranh lạnh với nhau.
“Hoắc Thanh Lan! Cuối cùng ông cũng đến rồi, ông xem cái thằng này có phải bị điên không!” Tống Nhất Hàng nhìn anh như cứu tinh, “Dùng mười hai triệu mua cái toà nhà rách này, thu hồi vốn kiểu gì?”
“Nếu xung quanh ổn thì…”
“Ông câm miệng cho tôi,” Tống Nhất Hàng lập tức chặn họng anh ta, “Tôi không đồng ý, ông bán hết cổ phiếu đi để mua cái này là không được, Cố Tịnh Niên, ông cũng phải tính toán cho bản thân chứ, ông lấy đâu ra nhiều tiền như thế?”
“Tôi có tính toán của mình.” Cố Tịnh Niên nhẹ nhàng đáp, dáng vẻ bình thản không vội vàng chọc cho Tống Nhất Hàng càng tức điên.
“Hoắc Thanh Lan, ông nói một câu đi chứ…”
“Nó nói rồi còn gì, nó tự biết tính toán,” Hoắc Thanh Lan ngồi xuống một chiếc ghế gần nhất, “Là người lớn cả rồi.”
“…”
Tống Nhất Hàng tức muốn giậm chân, đi một vòng rồi lại lộn về, nhìn chằm chằm Hoắc Thanh Lan, Hoắc Thanh Lan vô tội nhìn lại anh ta.
“Hoắc Thanh Lan, ông cũng là cái đồ đốn mạt thấy sắc quên bạn, hai người đều cùng một giuộc với nhau cả,” Tống Nhất Hàng nhìn chằm chằm anh, “Hoắc Thanh Lan, ông cũng có gì đó lạ lắm.”
“Tôi lạ chỗ nào,” Hoắc Thanh Lan bắt chéo chân, nhìn theo Tống Nhất Hàng hậm hực đi ra ngoài, “Đi đâu đấy?”
“Mặc cả,” Tống Nhất Hàng nói bằng giọng chua ngoa, “Tôi sợ Cố Tịnh Niên chết đói trên đường.”
Chậc.
Hoắc Thanh Lan nhìn một vòng xung quanh, “Chỗ này không dễ đâu, năm năm may ra hoà vốn. Ông vẫn luôn bất hoà với gia đình, tính thế nào hả.”
“Không tính gì cả,” Cố Tịnh Niên nhún vai, “Tôi không cần tài sản chia chác của bọn họ, qua Tết tôi định đi thử xem, xin vào làm quản lý cấp cao ở đâu đó.”
“Thị trường giải trí của Kenton vẫn đang thiếu người, áp lực hơi lớn nhưng phù hợp với thị trường marketing bây giờ, hợp thì thử xem, bên đó hiện đang do Tổng bộ quản lý, chỉ là quản lý cấp cao đã nghỉ, tôi vẫn đang tạm thời phụ trách,” Hoắc Thanh Lan nói, “Năng lực của ông thì không cần bàn thêm rồi.”
“Được,” Cố Tịnh Niên vẫn điềm tĩnh, hoàn cảnh lớn lên đã đắp nặn anh ta thành tính cách trầm mặc ít nói, anh ta nhìn một vòng quanh nhà hát, “Xuống cấp thật nhưng vị trí tốt, sửa sang lại là có thể đưa vào hoạt động.”
Hoắc Thanh Lan không cần hỏi cũng biết vì sao anh ta mua nơi này, đôi khi bạn bè với nhau chỉ cần một ánh mắt là hiểu.
“Cũng được.” Hoắc Thanh Lan nói, “Đời người ấy mà, chính là vì một vài người, vì một vài khoảnh khắc.”
Cố Tịnh Niên ngồi xuống sân khấu, bóng đèn sợi đốt cũ kỹ chiếu xuống ánh sáng vàng nhạt, khiến bầu không khí càng thêm ảm đạm.
Anh ta nhìn Hoắc Thanh Lan trước mặt, bắt được hơi thở thư giãn và tự nhiên hiếm hoi của anh.
“Ông cũng vậy,” Cố Tịnh Niên nói xong, cúi đầu nhìn sàn nhà, “Ông nói đúng, con người đều sống vì vài khoảnh khắc.”
Cho nên gặp được đúng người, ngay cả cuộc sống cũng trở nên nhẹ nhàng hơn rất nhiều.
Cố Tịnh Niên không bốc đồng.
“Có chuyện gì thì gọi,” Hoắc Thanh Lan nhìn đồng hồ, “Tống Nhất Hàng nói năng chua ngoa thế thôi, đừng để bụng.”
“Ừ, không đâu,” Đương nhiên Cố Tịnh Niên biết.
Năm xưa cùng nhau đi du học, Cố Tịnh Niên mới là người tài chính eo hẹp nhất, anh ta và Tống Nhất Hàng hoàn toàn trái ngược nhau, tuy ai cũng bị gia đình mặc kệ không lo, nhưng người nhà Tống Nhất Hàng vẫn thẳng tay mua cho cậu ta một căn nhà ở Mỹ, mỗi tháng cho cậu ta tiền sinh hoạt tiêu không hết.
Mà Cố Tịnh Niên thậm chí phải đi làm thêm để trả tiền thuê nhà, giá phòng thuê đắt đỏ, thường xuyên không còn một xu dính túi.
Tống Nhất Hàng không nói gì, kéo anh ta về sống chung rồi giải thích vì nhà to quá ở một mình sợ ma, bảo anh ta chỉ cần dọn dẹp nhà cửa là được, dù sao thành tích học tập của Cố Tịnh Niên rất tốt, thời gian rảnh còn giúp Tống Nhất Hàng làm bài tập.
Cố Tịnh Niên luôn rất cảm kích Tống Nhất Hàng.
Hoắc Thanh Lan vẫy tay, sợ Tống Nhất Hàng quay lại cằn nhằn nữa, hỏi Cố Tịnh Niên lối sau ở đâu rồi chuồn về từ đó.
Anh ghé một nhà hàng đồ Giang Chiết lấy đồ ăn mình đã đặt mang về, Trần Ý An mơ mơ màng màng nghe thấy tiếng động, ló đầu khỏi chăn, “Anh về nhanh thế… Báo thức của em còn chưa kêu nữa.”