“Nghĩ đến người nào đó còn chưa ăn cơm,” Hoắc Thanh Lan nói, “Dậy ăn cơm thôi.”
Trần Ý An sảng khoái vươn vai duỗi eo, chui ra khỏi chăn, căn phòng này quá lớn, Trần Ý An có hơi không quen, tối qua cô đã đi một vòng, trên dưới hai tầng, có rất nhiều phòng, nhưng cô là người thích ở trong phòng nhỏ, vừa hay phòng ngủ có bàn trà và bàn làm việc, hai người lười xuống dưới nên Trần Ý An mặc nguyên áo choàng ngủ ngồi ở sofa, mái tóc dài xõa tự nhiên để thả sau vai.
Hoắc Thanh Lan đặt toàn những món thanh đạm, canh măng tươi nấu thịt, măng đông xào, tôm Long Tỉnh, đúng chuẩn hương vị Giang Chiết Hỗ.
(*) Giang Tô – Chiết Giang – Thượng Hải
Trần Ý An ngồi đối diện anh, vừa ăn vừa ngẫm nghĩ vẫn đề đã xuất hiện trong đầu trước khi ngủ.
“Hoắc Thanh Lan, anh không ghen à?” Trần Ý An nhai tôm nõn, Hoắc Thanh Lan múc một bát canh rồi đặt xuống trước mặt cô.
“Ghen gì?”
“Thì tin nhắn thoại lúc chiều đó.” Trần Ý An chưa từng hẹn hò với ai, nhưng lý thuyết vẫn nắm được chút ít, chủ yếu là lấy từ Judy, Judy từng hẹn hò vài lần, Trần Ý An luôn đóng vai quân sư quạt mo, mỗi lần Judy than người yêu can thiệp vào cuộc sống riêng tư của cô ấy là Trần Ý An lại khuyên chia tay.
Đến khi chuyện tương tự rơi vào mình, Trần Ý An mới nhận ra bản thân chẳng có kinh nghiệm gì cả, dù sao trong một mối quan hệ, cảm xúc của đối phương cũng rất quan trọng.
“Người trưởng thành đều tự biết giữ chừng mực trong các mối quan hệ của mình, anh tin em có thể xử lý tốt chuyện đó, và anh cũng tương tự như vậy, nên anh sẽ không xen vào các mối quan hệ của em, em cũng không cần lo lắng đến anh,” Hoắc Thanh Lan vẫn là dáng vẻ từ tốn ấy, nói chuyện nhã nhặn, không vội không phiền não, luôn giữ sự bình thản lý trí, “Chúng ta đều không còn nhỏ rồi, trong lúc hẹn hò xảy ra vấn đề gì đều nên lý trí trao đổi với nhau, cùng nhau giải quyết, đừng chỉ tỏ ra giận hơn rồi bắt người kia tự suy đoán.”
Hoắc Thanh Lan nói tiếp, “Công việc của em rất bận rộn, anh cũng vậy, chúng ta không cần phải lãng phí thời gian và cảm xúc vào những vấn đề không cần thiết.”
Khi đó Trần Ý An cảm thấy, đây chính là kiểu tình yêu mà cô muốn.
Ngày hôm sau Hoắc Thanh Lan vẫn rất kiềm chế, anh dựa vào cảm giác của chính mình, tuy Trần Ý An đã nói không sao, nhưng dù sao đó vẫn là lần đầu tiên, không tính là 100% thuận lợi không trắc trở, anh cảm thấy ít nhiều cũng bị rách rồi.
Trần Ý An nằng nặc phủ định, nói không đau nữa rồi.
Nhưng Hoắc Thanh Lan kiên trì muốn kiểm tra giúp cô, cô xấu hổ không chịu, mãi lúc sau mới lúng túng gật đầu.
“Hôm nay không được,” Hoắc Thanh Lan đã có đáp án, “Nghỉ hai ngày.”
“Nhưng anh sắp đi công tác rồi mà, sau đó lại nghỉ Tết nữa… Anh nỡ để em chờ những nửa tháng à!”
“Cũng không phải làm xong một lần rồi chia tay luôn, em vội cái gì,” Hoắc Thanh Lan ôm cả cô lẫn chăn vào lòng, “Ngủ.”
Trần Ý An giãy dụa, nhỏ giọng kháng nghị, “Em đang độ tuổi xuân phơi phơi vậy mà lại bị ép sống cấm dục như hoà thượng, anh hơn ba mươi, anh siêu thoát rồi, em mới hai mươi ba, em vẫn thích tận hưởng lạc thú hồng trần, anh coi chừng một ngày nào đó em tàu hoả nhập ma rồi kéo anh chết chung luôn nha…”
Người bên cạnh thoáng im lặng.
Trần Ý An nhắm mắt, lại he hé một mắt ra nhìn, phát hiện Hoắc Thanh Lan đã mở mắt từ lúc nào rồi.
Anh hơi híp mắt, đèn phòng đã tắt, chỉ còn lại ánh đèn ngủ lờ mờ.
Cô mơ hồ có thể thấy được hình dáng của anh, còn có thấp thoáng hơi thở nguy hiểm.
“Trần Ý An, lần đầu tiên chưa thả sức làm em nên nên em coi trời bằng vung rồi đúng không?” Hoắc Thanh Lan buông lỏng vòng tay đang ôm Trần Ý An, lẳng lặng nhìn cô.
Trong sự yên tĩnh, hai người nhìn nhau.
Cuối cùng vẫn là Trần Ý An chột dạ trước, dù sao khí chất của anh luôn có thể đè cô bẹp dí, được anh thả cho hai câu mới dám được nước lấn tới.
“Em nào dám…” Trần Ý An chớp chớp mắt lấy lòng.
Hoắc Thanh Lan nâng một tay, men dần lên đến cổ, rồi cúi xuống hôn cô.
Nụ hôn lần này hoàn toàn khác, cô chưa bao giờ được trải nghiệm.
Cảm giác hít thở không thông khiến các giác quan đều bị phóng đại lên, anh không quá dùng sức, lòng bàn tay khô ráo ấm áp đỡ dưới cằm cô, nâng cằm cô lên, đây là một nụ hôn khác hẳn những lần trước đây, có hơi mạnh mẽ, xa lạ lại khiến người ta say đắm, cơ thể trẻ trung luôn phản ứng lại rất nhanh, đầu óc Trần Ý An trống rỗng, cơ thể mềm ra, trên trán vậy mà lấm tấm mồ hôi.
Chiếc chăn lông ngỗng mang theo sức nặng của anh giống như nụ hôn này đè lên người cô.
Nặng nề, nhưng cũng rất ấm áp.
Trần Ý An vô thức nâng cằm lên, vòng tay ôm lấy eo anh.
Trong bóng tối, ánh mắt hai người quấn lấy nhau, mềm mại mà dính lấy như tơ lụa.
Hô hấp của Trần Ý An bắt đầu rối loạn.
Hoắc Thanh Lan không đi xa hơn, sự tự chủ và khả năng kiềm chế của anh luôn vượt xa cô, anh kéo Trần Ý An ôm vào lòng, “Không được làm loạn nữa, chờ em nghỉ ngơi cho tốt rồi nói tiếp.”
“Cứ như em là sắc nữ không bằng.” Trần Ý An nhỏ giọng ai oán, cắn một ngụm lên vai anh.
Hoắc Thanh Lan không giận, nâng tay xoa mái tóc dài của cô.
Trần Ý An hừ một tiếng, cuối cùng cũng nhắm mắt lại, tiếc là cô thật sự không buồn ngủ tí nào.
“Hoắc Thanh Lan.”
“Không làm.”
“Em có nói cái đó đâu,” Trần Ý An lại cắn anh, “Nghỉ Tết anh có kế hoạch gì không?”
“Chưa nghĩ ra,” Hoắc Thanh Lan đáp, “Có thể về nhà, cũng có thể đi công tác.”
“Anh không được nghỉ à?”
“Có chứ, nhưng công việc mà, làm sớm xong sớm, công ty ở nước ngoài cũng không có Tết âm lịch, mấy dự án của anh chắc không kịp xong trước Tết.”
“Ồ.”
Trần Ý An chợt mơ hồ nghĩ đến gì đó, nhưng cô lại cảm thấy hơi vượt quá giới hạn.
Bởi vì xét cho cùng thì Trần Ý An không có nhiều kế hoạch cho mối quan hệ này, cô chỉ muốn hưởng thụ hiện tại, hưởng thụ niềm vui của tình yêu đôi lứa, cho nên cô nhớ đến lần trước đi công tác, Hoắc Thanh Lan cũng đã về Tuyền thành, còn tưởng hai người có thể về cùng nhau, nhưng như vậy có vẻ quá thân mật, như là đã đi quá sâu vào cuộc sống của nhau.
Chỉ là cô hơi hơi muốn gặp anh.
Dù sao những nửa tháng không gặp, với người đang trong tình yêu cuồng nhiệt như cô đúng là rất giày vò.
Trần Ý An nghĩ ngợi lung tung rồi lại nghĩ, cũng tốt, nghỉ Tết gần mười ngày, cô còn bạn bè ở Tuyền thành, tụ tập với bạn bè, thời gian sẽ trôi rất nhanh, sau khi về công ty chắc chắn lại phải nhận những dự án khác, một khi bận rộn là thời gian cứ thế trôi băng băng.
“Không đến mức nửa tháng không gặp đâu,” Hoắc Thanh Lan đoán được cô đang nghĩ gì, anh nói, “Lịch nghỉ thì anh không nắm chắc, nhưng có thời gian anh sẽ nhắn em, đợt công tác sau cũng không bận lắm.”
“OK.” Trần Ý An yên tâm hơn, “Dù sao anh cũng không chạy thoát đâu.”
Hoắc Thanh Lan nghiêng đầu hôn lên trán cô, chúc cô ngủ ngon.
Hôm sau Hoắc Thanh Lan lại phải về công ty một chuyến, Trần Ý An vẫn ở khách sạn ngủ, hưởng thụ niềm vui rảnh rỗi của ngày cuối cùng.
Cô cảm thấy niềm vui tuổi hai mươi ba của mình rất đơn giản, công việc thuận lợi, tình yêu thuận lợi, thời điểm rảnh rỗi cùng với người mình thích trải qua một quãng thời gian ngắn thư thái, như vậy rất tốt, rất vui vẻ, rất đơn giản.
Cô hỏi Hoắc Thanh Lan thế nào là vui vẻ.
Hoắc Thanh Lan nghiêm túc suy nghĩ một lúc, sự nghiệp thành công, đạt thành quả trong công việc, mỗi dự án thu mua tiến hành thuận lợi, từng bước từng bước đi lên đến tầng quản lý.
Nhưng những niềm vui ấy cứ lặp đi lặp lại, trở thành một vòng tuần hoàn khiến cảm xúc của anh dần trở nên tê liệt, thậm chí là mệt mỏi và chán chường, anh đã không còn tìm thấy vui vẻ trong công việc nữa.
“Đã lâu rồi không thấy vui vẻ, lần cuối thì,” Hoắc Thanh Lan nhắm mắt, hai người ôm nhau tựa vào đầu giường, “Gặp được một cô gái, nhìn anh là đỏ mặt, nói năng lộn xộn, sau đó có một ngày uống say đã long trọng tỏ tình với anh, giống hệt như đang đọc lời thề tuyên ngôn gì đó, còn trịnh trọng hơn cả khi anh lên phát biểu trong các buổi toạ đàm.”
Hoắc Thanh Lan bỗng bật cười, anh cười lên thật sự rất đẹp trai, khóe miệng đẹp, ánh mắt dịu dàng, cô thật sự rất thích ánh mắt của anh, mỗi khi nhìn cô đều rất chăm chú.
“Ngày hôm đó anh bỗng thấy khá vui.” Hoắc Thanh Lan nói, “Đó chắc là lần đầu tiên trong mấy năm trở lại đây anh vui như thế.”
“Anh vui gì chứ, người như anh thì thiếu gì người tỏ tình…”
“Nhưng cũng chỉ có một người tỏ tình với anh trùng hợp là người anh thích thôi,” Hoắc Thanh Lan chân thành đáp lại, “Khi đó anh cũng thích em, nghe em tỏ tình, anh thật sự rất vui.”
Trái tim Trần Ý An mềm nhũn, không cần những lời ngon ngọt, hai người chỉ ôm nhau, tán gẫu mấy chủ đề nhỏ nhặt, nhưng từng phút từng giây này đều chầm chậm mà nhẹ nhàng trôi đi, khiến cô thấy thoải mái và thoả mãn từ trong ra ngoài.
Trần Ý An rất sảng khoái mà dùng tiếp xúc da thịt để biểu đạt tình cảm của mình, cô rất thích cùng với người mình thích ôm, hôn, kề cận, thậm chí chỉ cần đơn giản như mười ngón tay đan nhau.
Cô như một con thú nhỏ mềm mại mà ngây ngô, thuận theo bản năng mà gần gũi với anh.
Hoắc Thanh Lan cảm thấy đây là một cảm giác rất kỳ diệu, như được cô tin tưởng, được cô dựa dẫm.
“Vậy từ giờ em sẽ khiến anh vui vẻ nhiều hơn nữa nha,” Trần Ý An nhắm mắt, từ trong lòng anh trượt xuống nằm xuống gối, “Ngủ thôi, mai phải quay lại công ty rồi.”
Hoắc Thanh Lan ừ một tiếng, vươn tay tắt đèn, trong nháy mắt đèn tắt đó, Trần Ý An lật người trèo lên, anh còn chưa kịp nhắc nhở, đã bị cô cấm không cho động đậy.
Thế rồi cô nằm trên người anh, thoải mái ôm anh ngủ.
Hoắc Thanh Lan không ngủ ngay, anh cảm nhận được những đường cong trên cơ thể cô, xương cốt thanh mảnh, hơi gầy nhưng khoẻ mạnh mà xinh đẹp.
Cô hít thở đều đều, giống như đã ngủ.
Hoắc Thanh Lan v**t v* sống lưng trơn nhẵn của cô, vừa dỗ dành vừa như lưu luyến.
Một lúc sau anh mới nhẹ nhàng đặt cô nằm xuống, Trần Ý An tựa vào vai anh tiếp tục ngủ ngon lành.
Hoắc Thanh Lan nghiêng đầu nhìn cô, luôn cảm thấy những ngày này thật kỳ diệu, đây là những khoảnh khắc mà người khác ít có được trong cuộc đời, yên tĩnh thả lỏng, mỗi giây mỗi phút như một bữa thịnh yến chậm rãi được bày lên, như một bức hoạ dài được từ từ trải ra, là vui vẻ từ tận đáy lòng.
Rất khó để hình dung cảm giác này — Vốn là một cuộc sống chỉ cần liếc mắt là thấy điểm cuối, bỗng xuất hiện sự cố ngoài ý muốn, anh chưa từng nghĩ tới một người sinh động mà tươi đẹp như thế sẽ xông vào cuộc sống của mình, mang đến niềm vui đơn giản mà cực hạn như vậy.
Ngày tháng ở bên cạnh cô, Hoắc Thanh Lan không nghĩ gì cả.
Chỉ nghĩ đến cô.
.